Anh bim dep

Liên thở dốc khi bước ra khỏi thang máy khu chung cư bước tới cửa căn hộ của mình trên tầng bốn. Hôm nay là thứ bảy nên như thường lệ nàng đi mua sắm một số thứ đồ cần thiết cho nàng và bé Bi con trai nàng dùng cho cả tuần. Liên là nhân viên của một công ty bảo hiểm với mức lương rất cao nhưng công việc luôn bận rộn tối mặt khiến cho nàng không có nhiều thời gian dành cho con.

Vì một tai nạn giao thông, Tiến – chồng nàng đã qua đời ba năm trước khi bé Bi vừa mới đầy tháng khiến nàng trở thành bà quả phụ ở tuổi chưa tới ba mươi. Nhiều lúc cuộc sống tẻ nhạt thiếu đi hơi đàn ông cũng làm cho nàng thấy buồn chán nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến việc chung chạ với một người đàn ông khác. Nàng yêu đến gần như tôn thờ chồng mình, việc Tiến mất đi với nàng là một nỗi đau không có gì bù đắp cả về thể xác và tinh thần. Giờ đây, với nàng, bé Bi con trai nàng là niềm vui, niềm an ủi duy nhất.

Một tay bế đứa con, tay kia nàng khệ nệ mang mấy túi to thực phẩm đặt trước cửa nhà. Liên loay hoay hồi lâu mới đút được chiếc chìa khóa mở được cửa. Nàng vừa cúi xuống định cầm mấy túi đồ lên thì chợt giật nảy mình khi thấy có một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai nàng. Liên ngước mắt lên nhìn thì thấy hai gã đàn ông và một người phụ nữ đang đứng sau lưng. Nàng thấy một gã thấp béo cúi xuống cầm mấy túi đồ của nàng, cái đầu gã trọc lóc, khuôn mặt có mấy vết thẹo vẻ giống một tên tướng cướp. Gã kia đang giữ vai nàng thì ngược lại. Tuy trong lúc hoảng sợ, nàng vẫn nhận ra hắn cao lớn đẹp trai với hàng ria con kiến và mái tóc quăn quăn hao hao giống một tài tử xi nê Ý Đại Lợi. Nàng sợ hãi ôm chặt lấy đứa con thì bị gã đẩy chúi người vào trong căn hộ, gã béo lùn thì nhanh tay khóa trái cửa lại. Nàng thấy tên cao lớn có vẻ như là kẻ cầm đầu, hắn đi hơi khập khiễng, có vẻ như đang bị thương ở chân. Nàng thần người ôm chặt lấy con, cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng không thể nào che giấu được vẻ hoảng sợ khi có ba kẻ lạ mặt đang ở trong căn hộ của mẹ con nàng. Gã béo lùn lấy một lon nước quả trong túi đồ ăn nàng mới mua tu ừng ực, gã ném hai lon khác cho người phụ nữ. Ả mở một lon đưa cho tên đại ca đang ngồi trên ghế bành giữa phòng, mặt nhăn nhó vì đau đớn. Liên bị ả dí khẩu súng đen ngòm vào trán, miệng ra lệnh cho nàng phải im lặng không được kêu lên. Liên thấy ả có mái tóc ngắn nhuộm mấy màu trông rất kệch cỡm, nhưng không thể phủ nhận ả có khuôn mặt và thân hình khá đẹp với những đường cong rất gợi cảm. Liên bị ả dí súng khống chế, tay nàng vẫn bế bé Bi vào lòng, lìu ríu đi vào trong lấy cho ả mấy thứ bông băng để ả chăm sóc cho thằng trùm. Nàng thấy chân thằng này bị một viên đạn bắn vào khá nặng, máu chảy nhiều đỏ cả một đống bông băng. Nàng đang mải chăm chú nhìn tên trùm thì bỗng thấy đau nhói. Gã trọc một tay túm lấy tóc nàng, tay kia bóp chặt cặp mông của nàng quát:
- Mày còn đứng trơ ra đấy làm gì, mau vào chuẩn bị cơm nước cho bọn tao đi chứ còn chờ ăn đấm nữa à. Bọn ông đói bỏ mẹ ra rồi……. Ối đại ca ơi, đại ca chọn cái nhà này bá phát quá. Con nhỏ mũm mĩm ngon lành quá đại ca ơi. Thế này thì em Phượng có thêm một cái lồn giúp sức chống lại anh em mình rồi đại ca… hè hè.

Ả giang hồ quay lại nguýt cho gã một cái dài :
- Mẹ, đại ca là chính chứ mày thì làm ăn cái nước mẹ gì, vào nhắp vài cái thì phọt mẹ nó nước ra rồi. Thôi, mày theo con nhỏ vào trong phòng làm cơm, nhớ giám sát nó kĩ. Tao ở ngoài chăm sóc cho đại ca. Mày để yên để đại ca nghỉ, tao vừa mới băng bó cầm máu xong…. Còn con kia, nhớ đừng có giở trò gì đấy không là mất mạng như chơi, nhớ là cả thằng bé con mày nữa đấy……

Liên bước vào phòng bếp, đặt bé Bi lên chiếc ghế nhỏ rồi bắt tay vào làm cơm. Nàng thấy ghê sợ mắt của gã trọc đang nhìn nàng hau háu thèm thuồng. Nàng vô cùng lo lắng cho số phận của nàng và con trai trong tay ba tên cướp này. Nàng biết với chúng, chẳng chuyện gì kể cả giết người mà chúng không dám làm. Nàng đành ngoan ngoãn nghe theo những gì chúng nói để giữ tính mạng cho mình và nhất là cho con.

anh bim dep

Ngày nàng càng ăn mặt sexy hơn khi chỉ có mỗi mình Phong ở nhà, mặc dầu nàng biết với diện mạo và cách ăn mặc khêu gợi của nàng là một sự khuyến khích Phong vượt qua rào cản của luân thường đạo lý để đến với nàng, đã rất nhiều lần nàng thấy Phong trân người nuốt nước bọt một cách khó khăn, cục yếu hầu cứ chạy lên, chạy xuống mãi ở cổ thấy rất tội nghiệp, Thanh Lam biết là nàng làm như thế thì rất tội nghiệp cho nó nhưng nàng không đủ can đảm ngưng lại. Thanh Lam lấy làm lạ là trong khi nàng vẫn còn kính trọng chồng, yêu các con và gia đình, nhưng nàng không thể không tìm cách quyến rũ Phong và rất muốn làm tình với nó. Có quá nhiều những mâu thuẫn trong tư tưởng làm Thanh Lam khó giải quyết vấn đề một cách ổn thỏa đối với chồng và Phong. Nàng không muốn gia đình tan vỡ, cũng như không muốn mất Phong. Cuối cùng sự ham muốn nhục dục thắng lý trí. Phong nhút nhát không dám tỏ tình trước. Thanh Lam không thể chờ đơi được nữa đành phải tìm cách tạo điều kiện thuận lợi nhất cho Phong tấn công nàng thôi.

anh bim dep

anh bim dep la gi ?

- He he, em thật sự không biết sao. Em không cảm thấy sướng sao?

Thằng Tuấn đã phải luyện tập nói giọng ồm ồm miền Nam này từ cả tháng rồi. Ngày nào cũng đứng trước gương luyện tập ít nhất 2 tiếng mới dám thực hiện kế hoạch. Nó đúng là một kẻ cẩn thận.

- Mày… thằng khốn nạn. Mày có biết tao là ai không hả? Rồi tao sẽ bắt mày vào tù, mau thả tao ra.

Tuấn từ tốn nói:

- Cô em nói ngu vậy, vừa dọa dẫm sẽ thả anh vào tù, rồi lại bắt anh thả em ra, vậy chả hóa là anh tự trói mình rồi ngồi trong tù sao?

Huyền gắt lên chửi Tuấn mấy hồi, rồi hét toáng lên xung quanh. Nhưng vô ích, chỗ này là một khu khá vắng vẻ, xung quanh phần lớn là mấy căn biệt thự của các đại gia, mà các đại gia quanh đây ai cũng phải có vài ba căn, Tuấn tính toán kỹ, khu xung quanh này, hôm nay không có ai ở nhà cả. Vậy nên nó cứ để mặc cho mẹ nó la hét. Mà mẹ nó vốn là một cảnh sát, cũng gây thù chuốc oán cũng kha khá, cho dù xui xẻo có ai ở nhà mà nghe thấy tiếng la mẹ nó thì cũng mặc kệ, sợ đụng phải một toán cướp côn đồ, một hội lưu manh xã hội đen nào thì sao. Thà cứ đắp chăn nằm ngủ máy lạnh còn hơn là ra ngoài giờ này.

Biết la hét cũng không được ích gì, Huyền đành ngậm miệng lại, dưỡng sức.

- Đúng rồi, cô em cũng biết điều đấy, la hét làm gì, tốt hơn hết là câm mồm lại.

Tuấn từ từ tiến tới cơ thể Huyền, đặt tay lên đùi nàng, Huyền dãy mạnh cái chân ra, thấy có tốn sức hơn mọi ngày rất nhiều, nhưng nàng cũng không để ý lắm, mà chỉ quan tâm đến tay lưu manh trước mặt. Tuần làm thế khoảng 20 phút, cứ vờn qua vờn lại, Huyền chỉ dãy mạnh được khoảng thời gian đầu, nhưng rồi sau đó càng ngày càng yếu.

Đó vốn là tác dụng khác của viên thuốc ngủ của Tuấn, gần như rút cạn sức của đối phương. Tuấn làm vậy nãy giờ là để rút nốt những gì còn sót lại của Huyền. 

- Hehe, cô em không biết rồi, lúc em ngủ, anh đã cho em uống một loại thuốc, còn thuốc gì thì… Hì hì, bí mật.

Huyền thở hổn hển, nghe giọng rất yếu:

- Thằng… khốn nạn. Đồ chó. Địt mẹ mày.

Trong lúc phẫn uất quá Huyền mới văng ra được một câu đầu đường xó chợ vậy thôi chứ bình thường nàng không bao giờ nói vậy. Điều này càng làm kích thích Tuấn, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó giận dữ và văng tục như vậy. Nhìn mẹ nó lúc này đẹp và kích thích thật. Nó vội tiến tới, tách hai đùi Huyền ra. Huyền không còn sức nữa, chả thể làm gì khác ngoài việc nhìn cậu quý tử của mình hãm hiếp mẹ mình lần hai, chỉ có điều nàng không biết đó là Tuấn mà thôi.

- Đừng… không… Á…

Con cặc Tuấn lại chui vào trong Huyền một lần nữa. Không có một sự chống cự, *** Huyền thật khít. Huyền lắc đầu nguầy nguậy, không muốn chấp nhận sự thật, cặc Tuấn thật to, ban đầu nó làm nàng đau, nhưng càng vào sâu, nó lại gây cho nàng những khoái cảm kỳ lạ. Vì ban nãy, khi mơ, trong tâm trí nàng đã chấp nhận nó là cặc của người chống yêu quý của mình, và chấp nhận rằng con cặc này đã làm nàng sướng, nên bây giờ vẫn còn đọng lại một phần suy nghĩ vô thức này, nàng không thể xóa bỏ nó. Lần này Tuấn dập thật mạnh như vũ bão. Vừa dập nó vừa khẩu dâm:

- Địt… Địt… *** em sướng quá… A a…. Còn ra nước nữa…. Hẳn là em cũng đang sướng lắm không? Nước nhiều quá…

Huyền tủi hổ không nói nên lời. Nàng chẳng thể làm gì khác, không cam chịu những gì xảy ra trước mặt, nàng chỉ còn biết nhắm mắt lại, nước mắt rơi ra từng giọt từng giọt. Nàng xấu hổ vì những gì Tuấn nói là đúng, dù nàng không muốn, nhưng cơ thể nàng đã phản ứng lại. 10 năm thiếu mùi đàn ông, giờ đây lại được đáp ứng, cái *** như muốn đồng tình với những cú nắc của Tuấn, như muốn phản lại chủ nhân của nó. Nàng thấy xấu hổ vì cảm giác sướng khoái của mình hiện tại.

Được một lúc, Tuấn nói:

- A…a… sướng… Anh ra em ơi!

Huyền vội mở mắt nói:

- Đừng… Đừng… xin…. Đừng ra trong tôi

Tuấn khựng lại, một suy nghĩ bệnh hoạn chợt lóe lên trong đầu nó.

- Tại sao anh phải nghe lời cô em nhỉ.

Huyền cứng họng, không biết nên nói gì.

- Nào, nếu em không nói thì anh sẽ ra trong em đấy.

- Không… xin anh… - Huyền muốn chửi tên này lắm nhưng nếu làm vậy chỉ sợ hắn sẽ càng không làm theo mất, bao năm trong nghề cảnh sát, dù ở trong tình huống khiến nàng gần như mất hết lý trí như vậy nhưng nàng vẫn biết lúc nào nên nặng lời còn lúc nào nên nhẹ giọng. – Chỉ cần anh không ra trong tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bây giờ tôi đã không còn sức chống cự gì rồi.

- Vậy em sẽ bú cặc anh nhé.

- Mày nói cái gì, đồ chó.

- Lại nặng lời rồi, vậy thì anh sẽ không kiêng dè gì nữa đâu.

Tuấn đột nhiên dập mạnh hơn, và làm ra vẻ sắp xuất tinh đến nơi. Đó là điều Huyền không muốn, nàng không thể để chuyện đó xảy ra được, dù sao thì ra trong miệng nàng vẫn tốt hơn là trong *** nàng. Nàng sẽ mang thai của thằng chó đẻ này mất.

- Thôi được rồi, tôi đồng ý.

Tuấn cười đắc chí trong lòng, nó vội rút buồi ra khỏi *** Huyền rồi nói:

- Đồng ý cái gì cơ?

- Đồng ý… đồng ý…

- Nếu em không nói hẳn ra thì anh vẫn sẽ tiếp tục ý định xuất tinh trong *** em đó.

Huyền đành phải nói:

- Tôi đồng ý bú cặc cho anh.

Tuấn cười dâm đãng, nó đang kích thích ghê lắm, chỉ riêng 1 câu đó của mẹ nó thôi đã đủ để khiến nó xuất tinh rồi, phải cố kềm lắm mới không ra. Nó trèo lên giường, quỳ trước mặt Huyền rồi dí con cặc ngay sát miệng Huyền.

- Bú nó đi.

Huyền thực sự không muốn điều này, dù cho có cho cả tỷ đồng ra bảo nàng làm thì nàng cũng nhất quyết không làm, nhưng hiện tại không còn sự lựa chọn nào khác. Nàng đành phải há miệng ra, và chỉ chờ có thể, Tuấn đâm ngay con cặc bự choảng của mình vào miệng Huyền, nàng có phút đầu ngộp thở bởi độ bự của cặc Tuấn. 

- Bú cho anh ra đi, hehe.

Huyền dùng lưỡi đẩy qua đẩy lại con cặc một cách vụng về nhưng chừng đó là quá đủ với Tuấn, nó xuất tinh xối xả vào trong miệng Huyền, nàng không còn cách nào khác, đành phải nuốt hết, nó có mùi ngai ngái và nàng không thích nó một tẹo nào, nhưng không hiểu sao, lúc nàng nuốt tinh của Tuấn, trong người nàng lại xuất hiện một cảm giác kích thích, và nước *** cứ ra, ra liên tục. Huyền không hề có những suy nghĩ thích thú nhưng cơ thể của người đàn bà đã phản ứng lại. Huyền không ngờ mình lại có thể dâm đãng như vậy, cảm thấy kích thích trước kẻ hiếp mình. Nàng tự rủa mình vì điều đó, rồi nàng lại chợt nhớ tới người chồng quá cố, và cảm thấy có lỗi với anh quá.

Quan sát nét mặt của Huyền, Tuấn có thể phần nào đoán được những suy nghĩ trong tâm trạng người mẹ nghiêm khắc mà hiền từ của mình. Nó chợt nhận ra mình đã sai, mình đã mắc phải một lỗi lầm trời không dung đất không tha, liệu nó làm như vậy có bị rớt xuống 9 tầng địa ngục không. Lần đầu tiên trong suốt vụ hiếp dâm được dàn dựng này, nó cảm thấy mình nên dừng lại. Nhưng con cặc nó lại không nghĩ vậy, nó lại hiên ngang đứng lên sừng sững. Đúng là trớ trêu, cơ thể của cả Tuấn và Huyền đều có những phản ứng trái ngược với suy nghĩ của chủ nhân. 

“Thôi thì đã trót rồi, có làm thêm cả triệu lần nữa cũng có sao” Nghĩ vậy, Tuấn lại tiếp tục gí con cặc mình vào miệng Huyền, nó chợt nhận ra nó thích làm với cái miệng của người mẹ kính yêu hơn là *** nàng. Huyền không hề phản kháng, nàng dường như không còn quan tâm gì đang xảy ra trên thế gian này nữa. Cặc Tuấn dễ dàng lọt vào trong miệng Huyền. Nó giữ lấy đầu nàng rồi thụt ra thụt vào như khi địt vào *** Huyền vậy, Huyền dù ngộp thở nhưng vẫn để im như vậy, không phản kháng gì, nàng thật sự như người mất hồn vậy. Một lúc sau, Tuấn lại xuất tinh vào miệng nàng, và nàng lại nuốt hết trong vô thức và không có một hành động gì khác nữa. Tuấn gục lên người Huyền, nó sướng kinh khủng, Lần đầu tiên của nó với một người đàn bà có thân hình hấp dẫn bao gã đàn ông, hơn nữa lại là mẹ mình, đem lại cho nó những kích thích lạ thường, và dường như điều đó khiến cơ thể nó, cụ thể hơn là “chiến binh nhỏ” hoạt động không có giới hạn. Nó biết sau vụ này, ngày hôm sau, nó sẽ kiệt sức và không làm gì được ngoài nằm ngủ trên giường hơn 12 tiếng. Nhưng nó mặc kệ, và quyết định vượt qua giới hạn chịu đựng, cả đời chỉ có một lần, không thể bỏ qua. Con cặc Tuấn dường như cũng đồng tình với suy nghĩ chủ nhân, và chỉ sau một vài phút, nó lại cương lên, chạm vào bụng Huyền. 

Một lần nữa, Tuấn lại đâm cặc vào *** Huyền, nhấp ra nhấp vào đều, vừa nhấp, nó vừa bóp mạnh vú Huyền khiến đôi gò bồng đảo của nó đỏ ửng lên. Nó quyết phải dày vò thân xác của mẹ mới thỏa mãn được dục vọng của nó bấy lâu nay.

Huyền có thể cảm nhận được sự tiếp xúc ở *** và ở vú. Phải mất một thời gian rất lâu, nàng mới quay trở lại mặt đất và thoát khỏi trạng thái mông lung không phản ứng. Điều đầu tiên nàng nhận ra là mình thích điều này, nàng thích được con cặc kia nhấp ra nhấp vào ở trong *** mình, thích cặp vú mình được gã lưu manh đê tiện kia dày vò. Và điều ngạc nhiên hơn nữa, nàng thích cái mùi tinh trùng từ cặc gã kia. Nàng không hiểu sao mình lại có thể có suy nghĩ điên rồ và dâm loạn đến như vậy, trong khi nàng lại đang hận tên kia đến tận xương tủy. Có lẽ vì trước đây khi chồng nàng còn sống, hai người không thường làm tình với nhau, và cả sau đó nàng cũng không quan hệ với người đàn ông nào nữa, nên mới không sớm nhận ra bản tính dâm đãng vốn có sẵn trong người.

Tuấn kêu mạnh một tiếng, rồi phóng tinh xối xả trong *** Huyền, tinh của nó chạm đến mọi ngóc ngách trong tử cung Huyền, gây cho nàng một cảm giác cực khoái, không kìm được, nàng rên lên sung sướng, rồi hẩy hẩy cái mông lên để đón nhận hết dòng tinh nóng hổi của Tuấn. Tuấn không tin được vào mắt mình, mẹ nó… đang đồng tình với hành động hiếp dâm của nó sao. Việc này nằm ngoài dự kiến ban đầu của nó. 

- Hehe, cuối cùng cô em cũng thích rồi phải không.

Huyền không nói gì, nàng không phủ nhận, nhưng cũng không muốn xác nhận điều đó trước mặt tên lưu manh này. Tuấn cười thầm trong lòng, rốt cuộc thì cá cũng cắn câu rồi. Như để chắc chắn, nó đưa con cặc ỉu xìu của mình lên trước mặt Huyền, nàng có thể ngửi thấy mùi tinh của Tuấn lẫn mùi từ nước *** của mình, không thể tin là nàng lại thèm khát nó. Huyền nhắm mắt rồi đưa lưỡi ra khẽ liếm quanh con cặc của Tuấn. Nhìn cảnh này Tuấn kích thích ghê gớm, con cặc nó lại cương lên. Rất nhanh chóng, Huyền ngậm trọn con cặc Tuấn trong miệng, nàng thích cái cảm giác có một con cặc trong miệng mình lắm. Lưỡi nàng đẩy qua đẩy lại, liếm trọn thân cặc, liếm sạch hết những gì trên nó. Rồi nàng lại nhả ra rồi liếm mút hai hòn dái của Tuấn, Tuấn sướng đê mê, nó có cảm giác như đang ở trên thiên đường vậy, và người đang mút buồi nó kia là một thiên sứ đẹp tuyệt trần. Cảm giác này khiến nó không thể chịu được lâu, nó muốn xuất tinh rồi, nó lại muốn xuất vào miệng mẹ nó, nhưng lần này không muốn giữ đầu mẹ mình mà muốn thử một trò vui xem.

- Cô em, anh sắp ra rồi!

Không nói gì, Huyền lại ngậm buồi Tuấn vào, ôi trời, vậy là mẹ nó tự nguyện cho nó xuất tinh trong miệng, không thể chịu được hơn, một lần nữa, Tuấn lại xuất tinh, Huyền nuốt bằng hết, không bỏ sót một giọt nào, dường như nàng đã nghiện cái món tinh trùng này rồi. Rồi sẽ ra sao nếu có ai đó biết nữ cảnh sát đáng kính và nghiêm khắc lại nghiện tình dục chứ? Nhưng nàng không quan tâm, giờ nàng chỉ còn nghĩ đến con cặc trước mặt và đống tinh trùng từ nó… Những mặc cảm đã bị nàng gạt ra một bên. Ôi! Một đêm, chỉ một đêm mà nàng đã thay đổi hoàn toàn. Còn đâu, còn đâu nữa hình ảnh một người mẹ đáng kính trong lòng một đứa con hư hỏng, khi mà nó đã chứng kiến mẹ mình bú cặc, liếm dái rồi tình nguyện nuốt tinh trùng từ một kẻ lưu manh mà mẹ nó không biết? Còn đâu hình ảnh một nữ cảnh sát khiến tội phạm khiếp sợ nếu như chúng nhìn thấy được cảnh này, có khi đến lúc đó chúng lại chỉ coi nàng như một con điếm hư hỏng không hơn không kém.

Tuấn rất sướng, nó nghĩ là nó có thể tiếp tục với mẹ nó thêm vài hiệp nữa. Nhưng nó còn phải dành sức nữa, mệt quá kiệt sức rồi nằm luôn ở đây không dậy được nữa thì mọi kế hoạch sẽ đổ bể, và mẹ nó sẽ phát hiện ra tất cả. Có lẽ nên dừng ở đây, nó là một kẻ khôn ngoan và biết khi nào nên dừng, và nó biết đây là lúc thích hợp nhất. Nhưng hiện tại nó lại đang phân vân, liệu nên để “thằng lưu manh” mở khóa cho mẹ nó bây giờ, hay chờ “đứa con Tuấn” sau khi “đi sinh nhật bạn qua đêm về chợt thấy mẹ mình khỏa thân trên giường, blah blah blah…” rồi vội chạy đến mở khóa? Tiến thoái lưỡng nan! Nó sợ mở bây giờ mẹ nó sẽ bắt nó lại mất. Nhưng nó cũng không muốn nhìn thấy mẹ nó khỏa thân trong bộ dạng của thằng con Tuấn thường ngày, nó không muốn mẹ nó biết hình tượng người mẹ đã sụp đổ trong nó. Nó muốn mọi thứ vẫn bình thường, chứ không muốn hai mẹ con cảm thấy khó xử.

Suy tính một hồi, thở dài mấy lượt, rốt cuộc nó cũng chọn giải pháp mở ngay ra bây giờ, tuy mạo hiểm nhưng xem ra là cách tốt nhất. Nó tin thuốc ngủ của nó đã khiến mẹ nó khá là kiệt sức rồi.

Nghĩ là làm, nó mặc quần áo vào, rồi đi ra chỗ đầu giường, từ từ mở khóa 2 còng tay. Được giải phóng, hai tay Huyền buông thõng xuống vì quá mỏi, đúng như Tuấn dự đoán, Huyền chả thể làm gì được, nàng cứ khỏa thân nằm đó, chẳng thể nhúc nhích được. Tuấn khẽ cười một cái:

- Hehe, được làm với cô em thật là sướng, cảm ơn cô em vì ngày hôm nay, thật tuyệt vời.

Rồi nó vứt chìa khóa lại và bỏ đi, để cho Huyền nằm đó với bao cảm xúc suy nghĩ lẫn lộn.

---

anh bim dep

Nước ở xa lắm. Nhưng hắn vẫn lẩn thẩn đi. Đi như một cái máy biết vâng lời. Lúc lâu sau hắn mới trở về. Hắn đưa bình nước cho nàng. Nàng cầm lấy không một tiếng cám ơn. Nàng bảo hắn trở về chỗ của hắn nằm, rồi nàng ngang nhiên cởi quần ra. Sự ngại ngùng ở người con gái đã không còn nữa. Nàng không còn sợ Lầu Sơn có nhìn thấy nàng. Rót nước vào thau, nàng nhún cái khăn vào đó. (Truyện từ Cõi Thiên Thai) Nàng vắt cho sạch rồi nhẹ nhàng lau lên cửa mình. Nàng rên khẻ. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Vết thương mới rách đã làm nàng đau. Dưới ánh đèn loe lói, Lầu Sơn không thấy rõ cả thân thể trần trụi của nàng, nhưng hắn thấy được nước vắt từ cái khăn đó ra là màu đỏ. Như không nhìn thêm được giây phút nào nữa, Lầu Sơn hất cái nón phủ lên ngọn đèn. Bây giờ, ánh sáng đã mờ hẳn trong căn lều, không còn đủ thấy gì nữa. Lầu Sơn nằm xuống. Hơi thở hắn trở mạnh.

Một tuần kế tiếp trôi qua. Thời gian ngắn nhưng khá dài đối với Tiểu Châu. Chưa bao giờ nàng mong gặp một người đến vậy, nhưng gã dường như biến mất trên thế gian, như một kẻ trộm sau khi đã chiếm đoạt được một vật quý. Đã bao nhiêu lần nàng lầm tưởng những người dân du mục là gã, nhưng bao nhiêu lần đó nàng đều thất vọng.

Cho đến một hôm, một gã lạ mặt đứng tuổi xuất hiện trước mặt nàng. Gã xưng là một trong những thành phần quan trọng của Cục bộ, có thể quyết định cấp giấy cho nàng trở về quê. Gã đưa trái táo cho nàng và bảo rằng gã được giới thiệu lên đây để tìm nàng. Đây là một sự đổi chác công bằng. Nàng nhìn gã, một người nàng có thể gọi bằng chú bác, và gật đầu một cách miễn cưỡng.

Trên giường của nàng, gã xé toạc quần áo nàng ra. Một trong hai bộ nàng có. Thô bạo bóp chặt lên vú nàng. Gã đè bẹp lên người nàng. Chỉ cần mở dây kéo ra, gã đi thẳng vào người nàng như một món đồ chơi trụy lạc. Như một con thú dâm dục, gã dày vò thân xác nàng dường như không biết mệt mỏi. Bằng những kiểu cách mà 40 năm tuổi đời gã bươn trãi, lăn lộn. Để hành hạ một con bé vừa mới thất tình. Một con bé cần một tấm giấy phép phải đổi bằng thân xác mình.

Mồ hôi nàng vả ra như tắm. Khuôn mặt nàng phờ đi. Nhưng bên tai nàng vẫn mồn một những tiếng rên tục tỉu của hắn mà chưa bao giờ trong đời nàng nghe qua. Nàng cắn răng chịu. Cảm giác tê rần nên nàng không còn phân biệt đâu là sướng, là đau.

Rồi gã cũng bỏ đi sau khi đã thỏa mãn. Nàng vẫn còn nằm trên giường trần truồng. Nhễ nhại. Nồng nặc. Quá đuối sức, nàng không thể trở dậy được.

Chiều đến, Lầu Sến trở về. Nhìn thấy nàng phờ phạc, hắn chạy vội đến đỡ nàng. Nàng bảo cho nàng nước. Hắn tất bật phi ngựa thật xa để mang nước về cho nàng.

Như lần trước, nàng dùng khăn lau sạch cửa mình trước mặt của Lầu Sơn, coi như là không có chuyện gì xảy ra. Nàng còn rửa trái táo và ăn một cách ngon lành trước mặt của Lầu Sơn.

Rồi ngày qua ngày, hết kẻ này tới kẻ khác luân phiên đến tìm nàng. Kẻ nào cũng mang theo một trái táo và xưng là nhân vật quan trọng trong Cục bộ. Nàng “tiếp” tất cả. Sáng có. Chiều có. Khắp nơi trong lều đều có dấu nàng và kẻ lạ. Ngay cả những lần rượt đuổi nhau trần truồng trên tuyết lạnh cũng đã xảy ra. Nhiều lần, Lầu Sơn trở về bắt gặp. Nhưng hắn vẫn lẳng lặng ngồi ngoài cho tới khi xong cuộc. Ánh mắt hắn dường như có thay đổi rất nhiều trên khuôn mặt trầm lặng. Nét buồn phơ phơ.

anh bim dep

Xem anh bim dep hay nhat 2014

Tuy vất vả bú liếm, Bắc cũng được trả lễ đầy đủ. Đêm qua Tâm chỉ ngậm cặc khi đã lên đến tuyệt đỉnh sướng khoái. Giờ đây nàng đã bạo dạn hơn, quen hơn, nhất là thấy con cặc hấp dẫn quá nên ngậm, mút ngon lành. Bắc rên ư ử. Môi nàng mềm, lưỡi dẻo làm anh mê loạn gấp ngàn lần so với lúc được Cảnh bú khi trọ học. Tâm nghĩ hai hòn trứng dái tích chứa tinh khí nên cứ bóp nặn lên đó khiến anh cũng nẩy người lên từng chập. Anh thấy rõ tinh khí đang cuồn cuộn dâng lên tràn vào ống tiểu rồi xịt mạnh ra khỏi đầu rùa vào miệng em. Nàng giật mình nhả cặc nhưng không ngạc nhiên như hồi đêm, tay vẫn nắm chặt con buồi, trố mắt ra quan sát những tia tinh khí nóng hổi, phọt mạnh từng đợt lên cổ và mặt mình. Chất nước đặc sệt, dính như keo, màu nước gạo, nồng tựa sữa chua. Mặt bụng dương vật co thắt đều đặn trong tay nàng. Những tia tinh khí cuối cùng yếu dần, chỉ còn ứa ra ở khe dọc đầu rùa. Con cặc dần dần mềm lại rồi teo nhỏ đi. Bắc nằm ngửa lại, hơi thở hết còn hổn hển như mấy phút trước đó nhưng đôi mắt lờ đờ không còn chút sinh khí nào. Tâm tò mò quệt chất nước trắng đục lên đầu ngón tay nếm thử. Nàng thấy vị nhạt nhẽo hơn nước lồn, mùi lại nồng vô cùng đặc biệt, không giống một thứ thực phẩm hay gia vị nào. Nàng nghĩ tinh khí là khí huyết tinh túy của đàn ông nên khi xuất ra anh mới mệt như vậy. Nàng lo anh chết. Con cu thun ngắn chỉ còn bằng ngón tay cái, lớp da mỏng trùm kín đầu rùa.

[X] Close.