Anh bim gai dep

Đó là lần đầu tiên thằng Bưu dọn sẵn một buổi ăn, nhưng buổi ăn của nó không phải cao lương mỹ vị thịt thà mà buổi ăn âm hộ. Vâng nó đã nghĩ là dùng mọi cách để bú l*n bà Kim Thoa cho thật đã. Bưu hứng thú lột trần truồng Kim Thoa với đôi mắt ngại ngần của bà, hắn hào hứng với thần thể còn chắc ních và hai cái gò nhô cao lông lá ở giũa háng thì tuyệt vời. Sự ngượng ngập của Kim Thoa làm hắn thêm kích thích cao độ. Hắn từ tốn kê thêm dưới mông bà chiếc gối, và bữa ăn bắt đầu, Bưu liếm bú không sót một nơi nào nhất là hai bờ vú cao trước khi vào vùng hạ bộ. Dần dần những thớ thịt Kim Thoa dãn ra, bà không thể cản ngăn nhưng tiếng rên sướng khoái. Bưu sững sờ trước một âm hộ tuyệt đẹp đang khép kín theo ngón tay của hắn mở ra, một vùng sương đẫm ướt hé nụ như hoa buổi sáng. Kim Thoa nẫy người khi lưỡi của Bưu liếm láp, càng ngày bà càng rên rĩ mạnh. Đến lúc như không tự chủ được bà gồng lên nẫy mạnh âm hô vào niệng Bưu với những tiếng thất thanh Á Áaaaaa! AÁAaaaaa!.. ! Liên tục, mông bà nhấc cao theo những cơn giật mạnh, dâm thủy bật ra nhầy nhụa. Bưu mút vào họt le đỏ ối phồng ra, tiếng rên đứt khoản âm thanh gãy vỡ cuồng nộ khoái lạc, Bưu vẫn say sưa bú liếm cho tới lúc hai tay bà Kim Thoa chỉ còn nắm chặc vào nệm cào cấu dãy dụa khờ khạo. Khi Bưu nhấc đầu lên hắn chỉ thấy một bờ tóc rối ren trong khuôn mặt thất thần mời gọi nhục dục. Nhìn lại bữa ăn của mình say mê kỳ lạ. Dương vật hắn cương đến độ như không thể chờ đợi hơn, loại bom chờ giờ nỗ, lựu đạn gỡ ngòi. Bưu chòm lên người bà Kim Thoa, Lưỡi hái vẹt sâu xâm nhập động đào trơn lín dễ dàng. Lưỡi hắn tìm lưỡi bà, miệng không thể rời nhau khi đôi mông hắn nắc bất tận…

anh bim gai dep

Xe dừng lại tại bến xe Nước Ngầm lúc 5h sáng. Trời đã bắt đầu sáng dần và Hùng nhận ra “đây là Hà Nội!” theo như lời của anh Hải và chị Mận nói.
Đường thì gập ghềnh toàn ổ gà với… ổ voi to tướng, có lẽ sẽ trở nên rất lầy lội sau những cơn mưa. Trước bến xe thì… chả có mống xe ôm nào hết, chỉ toàn bụi và bụi do ô tô chạy qua thôi. Mấy quán nước chè đối diện cổng bến xe, trước cửa của vài cửa hàng bán điện thoại liu hiu khách. 3 người từ từ đi ra cổng rồi chọn đại 1 quán nước chè mà ngồi xuống cho đỡ mệt. Và giờ đây, Hà Nội hiển hiện trước mắt Hùng chỉ là…bụi và đắt đỏ.
- “giờ quay trở lại đi xe Bus nhỉ?” – anh Hải đứng dậy khều khều rồi nói với nó.
- “7000 tất cả!” – bà cụ ung dung nói rồi lấy tiền từ Hải.
- “phụt….” – nó giật điếng hết cả mình và suýt tí nữa là làm rơi cốc. – “bé tẹo thế này mà 2 ngàn á”. Rồi nó hỏi lại Hải với vẻ mặt hoang mang. Ở quê nó, 500 đồng có 1 cốc nước chè còn to gấp đôi, gấp 3 thế này. Mà ở đây, nước vừa chát vừa… khó uống, vậy mà tận 2000.
- “Hà Nội mà chú! Chú mày sắp được thưởng ngoạn nó rồi đó!” – anh Hải phán một câu xanh rờn trong khi chị Mận cứ tủm tỉm cười.
- “giờ bắt 08 qua Giáp Bát bắt 32 luôn nhỉ? Hay chạy thẳng lên Bách Khoa?” – anh Hải quay sang hỏi chị Mận trong khi cái thằng ngu ngơ tên là Hùng vẫn còn… đần thối mặt vì lần đầu đi ra Hà Nội. Mặc dù chỉ hơn 2 tháng nữa là tự nó biết được Hà Nội là như thế nào rồi.
Rồi 3 người bắt 08 từ bến Nước Ngầm lên Giáp Bát. Bước xuống xe, thằng đần Hùng hỏi luôn 1 câu thật ngu ngơ:
- “đến rồi hả anh? Sao trường mà nhìn giống cái bến xe như này”.
- “Thì là bến xe chứ là cái chó gì nữa! Mày nói lắm thế!” – anh Hải dường như tức điên lên vì trót mang theo cái thằng ngu này theo. Nếu không vì gia đình nó nhờ 2 đứa kiếm phòng cho nó thì đời đéo nào tự nhiên mang theo 1 thằng công tử nhìn nhà quê này theo.
“Ở đây mới bắt được xe về trường, giờ mới lên xe để về này!” – chị Mận tỉnh queo đập vào vai anh Hải 1 cái như để trừng trị cái tội giận vô cớ, rồi nói với Hùng.
- “Còn xa nữa không chị?” – Hùng hỏi.
- “Còn khoảng 30’ ngồi trên xe nữa đó!” – Chị Mận trả lời.
- “Ớ!” – nó đần thối mặt ra.
- “Ớ bà lớ tớ phớ!” – anh Hải chêm vào.

Ngồi xe cả buổi đêm, sáng không đến được gần trường như lời anh chị nói hôm qua mà phải đi tận gần 1 tiếng mới có thể đến nơi. Nó không điên lên mới lạ. Và nó cũng biết xe Bus ở Hà Nội là thế quái nào chỉ vài phút sau đó.(lúc trước hắn leo lên đang còn hí hửng, giờ mới là lúc “cao điểm” cho nên giờ mới nhận ra.)
Sau 30 phút những… chen lấn, xô đẩy, rồi cả nóng thì cuối cùng cũng đến được cái nơi dừng đỗ - trạm trung chuyển Cầu Giấy. “Một bầy người” thi nhau chen lấn, xô đẩy nhau mà lên xe, trong khi người xuống vẫn còn chưa xuống. Cái ấn tượng lúc đó chỉ là câu nói của anh Hải – “mày thấy chưa, ngồi được trên xe Bus là sướng thế đó. Cứ nhìn đứa nào cũng vất vả tranh nhau lên xe thì mới thấy được là mày sướng hơn khối đứa khi được ngồi trên ghế!”.
Lại tiếp tục… dừng và chuyển bánh. 3 người nó dừng lại tại trước trường Quốc Gia rồi tay xách nách mang ba lô mà lếch thếch, lê lết đi về xóm trọ.
Lúc này, đồng hồ nó kêu tít tít đúng 7h sáng.

- “đâu rồi ấy nhỉ?” – anh Hải vừa hỏi vừa lúc hết túi này đến túi nọ.
- “gì vậy anh?” – thằng Hùng lớ ngớ hỏi.
- “Cái chùm chìa khóa cổng. Không biết tao bỏ đâu rồi ấy!” – Hải đáp gọn lỏn rồi tiếp tục móc sang túi khác tìm.
Cuối cùng, cũng chẳng cần phải tìm làm gì vì khi đi gần đến cổng thì có người mở cổng, xong rồi lật đật chạy ra tông thẳng vào người của anh Hải luôn.
- “xin lỗi anh, em muộn rồi.” – cô gái lúng túng trả lời với Hải rồi lại tiếp tục lật đật chạy, bỏ Hải ngẩn ngơ phía sau.
- “anh!” – thằng Hùng húng hắng. – “ anh Hải ới ơi!”, rồi nó đập vào vai Hải đang đứng bần thần.
- “hèm hèm…. ở Hà Nội là thế đó, mọi người đều tất bật hết trơn!” – Hải lúng túng trả lời, xấu hổ vì lỡ để thằng em thấy mình ngơ ngác trong tình cảnh gặp gái xinh.
Nói rồi 2 anh em cùng nhau bước vào xóm trọ của anh Hải, còn chị Mận thì xuống từ bến trước và về phòng trọ của chị rồi.

Chỗ trọ kể ra cũng có nhiều điều hay và mới mẻ. Bước vào cổng thì bên trái là 1 dãy nhà cấp 4 gồm 5 phòng, bên trái là 1 cái nhà gửi xe, tuy nhiên giờ đã xây bít cái cửa ra vào và làm chỗ để xe cho bọn Sinh viên thuê trọ rồi.
Đi hết nhà gửi xe là 1 chỗ đất rộng, làm nơi sinh hoạt chung cho cả 2 dãy nhà. Còn ở phía sau của nhà gửi xe thì là 1 “tòa nhà tầng”. Gọi là “tòa nhà tầng” vì nó là khu vực dãy trọ khép kín, mỗi bên có 2 phòng và 4 tầng, ở giữa là cầu thang lên xuống làm cho Hùng có cảm giác như kiểu lấp luôn 1 kiểu trường học vào làm nhà trọ vậy.
Anh Hải sống ở phòng thứ 4 của dãy nhà trệt cùng 2 anh nữa. Căn phòng nhìn cũng khá rộng, phòng vệ sinh khép kín, giường đôi, tủ vải và bàn học gần cửa sổ - sát cửa ra vào, đằng sau phòng có thừa ra 1 đoạn đất trống chạy dài bao quanh và trồng vài cây xanh, làm cho không khí của dãy tầng trệt luôn luôn thông thoáng và dễ chịu.
Anh kia về quê chưa lên nên phòng chỉ có 2 anh em mà thôi. Mệt quá, 2 anh em nằm ngủ luôn tới trưa. Ăn cơm bụi ở ngoài xong rồi Hải nói Hùng dọn dẹp đồ đạc gọn gàng vô tủ và nghỉ ngơi để chuẩn bị mai đi tìm phòng trọ cho nó.

Trưa, anh Hải ngồi “kể lể” cho nó nghe những khổ cực, những “trải nghiệm” mà anh đã trải qua sau mấy năm “dùi mài kinh sử tại thủ đô của cả nước”. Đang huyên thuyên giơ chân múa tay, hù dọa thằng em thì…
- “êu, Hoa ới!” – một giọng nói trong vắt vọng sang, hướng bên phải.
“nghe rõ!” – bên kia đáp lời.
“Ăn bưởi không? Lúc sáng đi chợ thấy ngon lắm nên mua về mấy quả!” – cô ở phòng bên phải tiếp lời.
“mang qua đây ăn với…” – cô ở phòng bên trái, tên Hoa trả lời.
Rồi thì bóng hồng lúc sáng đụng phải 2 anh em lướt qua trước mặt. Cô này tên Ly, ở phòng đầu tiên của dãy gần với cửa ra vào. Lúc này Ly đang mặc cái áo phông bó có in hình quả táo – biểu tượng của Apple ở trước ngực, quần vải ngắn cũn cỡn phơi đôi chân nõn nà trắng bóc mà hây hây đi trước mặt hai anh em.
Anh Hải nuốt nước miếng cái ực rồi lẩm bẩm “công nhận bưởi to!”, chẳng chú ý quái gì đến thằng em nãy giờ đang chăm chú lắng nghe ông anh chém gió tí xíu nào cả.
Phải công nhận là Ly trắng mịn thật. Tóc dài quá vai, tự nhiên và không ép, xoăn hay nhuộm gì hết. Đôi gò bồng đảo thì to, mà lại đi mặc cái áo phông hơi bó, làm cặp ngực cứ ngồn ngộn, nẩy tưng tưng sau mỗi bước đi. Mông thì cũng… gọi là có, nhưng mà cặp chân thì thẳng ro ro, trắng ngần, hiển thị rõ mồn một trước mắt 2 ông con trai đang ngồi ở phòng bên cạnh. Mỗi bước đi của Ly đi qua là mắt hai anh em cứ sáng như đèn pha. Nhất là khi Ly quay trở về phòng, thấy Hùng xuất hiện ở phòng anh Hải thì đứng lại hỏi thăm.
Hùng trả lời ấp úng, cũng bởi 1 phần có lẽ do bẽn lẽn(Ly nghĩ như thế) hoặc có thể em đang còn nhỏ. Có biết đâu là Hùng đang nuốt nước miếng ừng ực khi nhìn cặp chân trắng bóc mà chỉ muốn xoa cho đến khi gãy cả tay.
Còn anh Hải thì không dấu được vẻ hâm mộ Ly, nói năng thì ấp úng mà cái nhìn thì chỉ chăm chăm vào 2 “trái bưới Apple”.
Được một lúc rồi thì Ly về, 2 anh em lại tiếp tục…. ngồi bốc phét tiếp.

anh bim gai dep

anh bim gai dep la gi ?

Tờ báo của lớp tôi không được giải gì cả , vì những lớp khác hầu hết đều thuê hoạ sĩ vẽ và thiết kế . Nhưng tôi và nàng đều không màng đến chuyện đó , chúng tôi đã cố gắng hết sức mình và tự hào với những gì mình làm được bằng chính sự nỗ lực của bản thân , và trong thâm tâm của 2 đứa thì giải thưởng đã nằm trong tim rồi . Phải ! Tình yêu chính là giải thưởng lớn nhất mà tờ báo đã mang lại cho cả 2 chúng tôi , nó vô giá không thể đong đếm được . Chúng tôi đang ngất ngây thưởng thức men say ngọt ngào của mối tình đầu đời ...

Tuy đã là một cặp , nhưng chỉ 2 chúng tôi biết với nhau thôi , cũng vì những ngại ngùng trẻ con nên chúng tôi tránh thể hiện ngoài lớp và những nơi đông người , có chăng chỉ là một vài ánh mắt yêu thương , sự quan tâm thầm kín . Nàng vẫn thường chau mày gườm tôi mỗi khi thấy tôi cười đùa với một vài bạn gái . Còn tôi thì rất bực tức mỗi khi thấy nàng trao đổi và chỉ bài cho một tên con trai nào đó trong lớp . Ngày xưa thì chuyện đó là bình thường , nhưng giờ đây những cảm xúc như vậy đã dần xuất hiện trong tâm trí của 2 chúng tôi , có thể gọi đó là ghen được không ? Phải rồi ! Chúng tôi đang yêu mà ...!

Chúng tôi đã bắt đầu biết hẹn hò . Sau mỗi buổi học thêm chúng tôi lại cùng nhau đạp xe vào trong Hồ chơi , một hồ nước trong xanh bao quanh là đồi núi và những bãi cỏ xanh mướt luôn là điểm hẹn số 1 của 2 chúng tôi , vì trong cái thị trấn nhỏ bé ấy sẽ rất dễ bị lũ bạn bắt gặp và đảm bảo hôm sau chúng tôi sẽ đứng đầu những bản tin hot nhất trong ngày của lớp . Nên tôi và nàng chọn nơi này , yên tĩnh , trong lành , khung cảnh nên thơ .Đó là thế giới riêng của 2 chúng tôi , chúng tôi có thể vui đùa thoả thích , thả hồn vào những đám mây xanh đang trôi lơ lửng trên đầu để theo đuổi một điều ước xa xôi nào đó , hay ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang xuống để đắm chìm trong tình yêu đầu dịu ngọt của tuổi thơ ngây . Thi thoảng bắt gặp một vài chú bé chăn trâu với đôi mắt to tròn đen láy đầy tinh nghịch , hay nụ cười hào sảng của bác ngư dân ven hồ , tất cả là một cảnh tương yên bình ...yên bình lắm ... Chúng tôi thường mải say xưa trong thế giới thần tiên đó để rồi khi nắng tắt hẳn , đàn trẻ bắt đầu gọi trâu về , nhà ai đó đã lập loè ánh lửa trên bếp , phảng phất mùi rơm cháy nồng , chúng tối mới giật mình trở về thực tại , để rồi lại mỗi đứa một xe hối hả đạp về nhà , mường tượng ra cảnh bố mẹ đang cầm sẵn cái roi chờ ở cửa ...

Chúng tôi đã biết nói dối để có thêm nhiều thời gian ở bên nhau hơn , bịa ra đủ mọi lý do để ra khỏi nhà . Tôi thì nói dối đã là nghề rồi , nhưng tôi không thể tưởng tượng một cô bé hiền lành , chăm chỉ và thật thà như nàng lại có thể nói dối được ...chao ôi , cái miêng xinh xinh thế kia cơ mà ...tình yêu đúng là phi thường thật . Ngày xưa các cụ nhà mình chẳng :"Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau ..về nhà mẹ cha có hỏi ..qua cầu ..gió bay ..." . Bỗng nhiên nghĩ đến từ "cởi áo" tôi giật mình ! Bấy lâu nay chúng tôi yêu nhau bằng một tình yêu trong sáng , kể từ khi yêu nàng tôi đã loại bỏ những suy nghĩ đen tối trong đầu , chúng tôi có thân mật , có ôm ấp , hôn nhau , những lúc ấy tôi cũng rạo rực trong lòng , nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi , trong tử tưởng của tôi chỉ có yêu và tôn thờ nàng , đắp xây cho một lý tưởng , vẽ ra viễn cảnh một tương lai hạnh phúc , vì vậy trong tư tưởng hiện tại của tôi chỉ có yêu và học ... Và đôi khi tôi lấy làm xấu hổ vì những hành động ngày xưa của mình ...Nhưng giờ đây bỗng nhiên nghĩ đến 2 từ "cởi áo" , một động từ rất đơn giản , nhưng lại gợi mở trong tôi nhiều vấn đề , và nhen nhúm lại trong tôi những suy nghĩ đen tối mà tôi đã cố lãng quên bấy lâu nay :"Tại sao các cụ ngày xưa yêu nhau lại phải cởi áo , cởi áo để làm gì ...?" Rồi tôi lại liên tưởng đến cảnh hoan lạc của cậu tôi ngày xưa ...rồi cái đồi sau trường cấp 2 , cô giáo Anh Văn ...Rồi lại hiện lên hình ảnh nàng ngồi trong căn phòng chăm chú viết báo ...nhà vệ sinh nhà nàng ...chiếc quần lót ...mùi hương con gái ...Đầu óc tôi căng ra , cảm xúc từ đầu tràn về như dòng thác lũ , đánh tan những bức tường mà tôi đã gây dựng lên trong tiềm thức để rồi tuôn ra ào ạt ...tôi cố gạt bỏ để quên đi , cố ngăn chặn nó , cố bấu víu vào tình yêu trong sáng của tôi với nàng ...nhưng tôi không thể ...toàn thân tôi nóng bừng mồ hôi ứa ra ...tôi nghiến chặt răng ...trong cơn vô thức tôi thò tay vào trong quần mình ...nơi đang tồn tại một ngọn núi lửa với những dòng dung nham nóng bỏng chỉ trực phun trào ...tôi hét lên điên loạn ...bỗng nhiên tôi thấy nàng đang ngồi kế bên ...nàng mỉm cười nhìn tôi rồi đưa bàn tay mát rượi của nàng vuốt ve tóc tôi , xoa lên trán , mặt , xuống cổ , xuống người tôi , tay nàng lướt đến đâu , tôi thấy mát rượi và thoải mái đến đó , như một sa mạc khô đón trận mưa rào ...tôi thấy nàng như một thiên thần xuống đây để cứu rỗi linh hồn tôi vậy ...thế rồi tay nàng xoa nhẹ vào cánh tay tội lỗi đang thò vào trong quần của tôi ..rồi nhẹ nhàng mươn theo cánh tay đó ...tôi thảng thốt ko hiểu chuyện gì xảy ra ...tối muốn rút tay lại nhưng cánh tay đó như ko còn là của tôi nữa ...tay nàng lướt đến đâu tay tôi tan chảy ra đến đó ...rồi theo cánh tay của tôi ...nàng tiến dần đến ngọn núi lửa kia ...Tôi hét lên ! Nhưng chính tôi cũng chẳng thể nghe thấy tiếng hét của mình ...Đã muộn rồi ......và người tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng ....một dòng nham thạch nóng bỏng phun trào lên , mạnh mẽ ...nó bao trùm lấy cả tôi và nàng bằng một sức nóng khủng khiếp , tôi lao tới ôm nàng , cố vùng vẫy để thoát ra , nhưng tuyệt vọng ....
_Rầm !!..Rầm ...!!!
_Con làm sao thế Hiếu ! Ốm à ? Sao nửa đêm mà la hét to vậy ...mở cửa ra mẹ xem nào !! 
Tiếng mẹ gọi ngoài cửa lôi tôi trở về thực tại , tôi giật mình chồm dậy dù chưa hết bàng hoàng , nhưng vẫn cố trấn tĩnh nói vọng ra :
_Dạ con không sao ! Lúc nãy mơ thấy ác mộng nên con sợ quá hét vậy thôi , con không sao ! Mẹ đi ngủ tiếp đi !
_Trời ạ ! Từ giày mẹ cấm con ko được xem mấy cái thế loại phim , truyện tranh ma quái bạo lực với cả máu me nữa nhé ...cứ bị ám ảnh thế này thì còn tâm trí đâu mà học với chả hành !
Mẹ làu bàu mấy câu rồi quay đi . Tôi ngồi bần thần như thằng mất hồn , rồi theo phản xạ tôi thọc tay vào quần , chiếc quần cộc tôi mặc ướt sũng và nhớp nháp cái thứ "chất dịch sản xuất con người" . Tôi bị mộng tinh ư !? Sao tôi chẳng thấy khoái cảm gì cả , tôi bị bóng đè ư ? Ừm thì cũng giống , nhưng mà sao tôi lại bị xuất tinh khi đang ngủ , lại còn hiện ra hình ảnh của nàng nữa . Tôi ngồi mà tâm trí rối bời , cảm xúc lẫn lộn từ những tình tiết mâu thuẫn của giấc mơ tôi vùa trải qua ... rồi bỗng nhiên dương vật của tôi gồng lên cương cứng , đã lâu rồi tôi không thủ dâm , sau mấy tháng kể từ lúc yêu nàng ...cảm giác rạo rực trong lòng lại trổi dậy trong tôi ...mãnh liệt còn hơn lúc trước ...tôi bật dậy lao đến bàn ..lục tìm quyển sổ ...đây rồi ! Mẩu giấy của nàng viết cho tôi ngày xưa ...những dòng chữ xinh xinh ... tôi đưa lên mũi hít hà ...bất giác tay tôi lại cho vào trong quần ...

anh bim gai dep

Tôi cầm con cặc tổ bố của tôi rà lên cái chùm lông thưa thớt của Ti , banh hai mép lồn no tròn của nó ra rồi đẩy vào một cái ọt. Cái dương vật của tôi chạy tuốt vào bên trong lồn Ti. Ti la lên một tiếng lớn rồi nhắm mắt lại, hai tay bấu chặt vào ghế. Tôi vịnh bờ mông tròn trịa của Ti rồi bắt đầu hẩy tới hẩy lui. Có lẻ cu tôi đi vào sâu lắm làm cho Ti rên lên thật lớn “Á ..á …á …ứ …ứ ….” . Tôi thích qúa càng thọc mạnh, thọc sâu hơn nữa. Ti sung sướng rên lên thảm thiết “A ..a..a ..ứ ..ứ ..” . Tôi cứ hì hục thục ra thục vô bên trong lồn Ti cho tới khi tôi thở thật gấp rồi ngã xuống trên mình Ti và trong khi đó những dòng tinh khí của tôi thi nhau bắn ào ào vào trong lồn Ti. Tôi thấy Ti bậm môi, gồng mình lên đón nhận tinh khí nóng hổi đang thi nhau chui vào trong lồn nó.

anh bim gai dep

Xem anh bim gai dep hay nhat 2014

Hai chữ “lần đầu” cứ vang trong đầu Khoa mãi. Nó làm chàng trai 27 tuổi hứng khởi đến điên lên được. Chàng nhớ mãi năm 17 tuổi, chung vui cùng mối tình đầu, nhưng đó là “lần đầu” của chàng chứ không phải lần đầu của người ấy, và cứ thế, 10 năm trôi qua với hơn 10 mối tình nhưng hai chữ “lần đầu” ấy vẫn chưa một lần xuất hiện cho đến hôm nay. Nhưng có lẽ đây là hậu quả trời phạt, cho chàng một lần đầu với mối tình éo le: Yêu cả hai mẹ con!!!! tội trời đày này làm sao gột rửa sạch. Đầu chàng miên man cùng “lần đầu”; miệng, tay chàng móc nối từng ngõ ngách trên người nàng, Phương oằn oại rên rĩ, tuy không sổ sàng, dâm đãng như Hạnh, nhưng cũng đủ làm thằng bé của chàng nổi cộm trong quần. Tuy rất muốn vui đến tận cùng, nhưng hai chữ “lần đầu” làm chàng trân quý nàng hơn, chàng nhủ thầm: “không thể nào vội vã được, không thể nào tạo nghiệp cho gia đình nàng….” Nghĩ vậy nên chàng ngưng lại và âu yếm hỏi nàng: “Em học được gì hôm nay?” “ummm, học yêu anh” Khoa tinh nghịch, se vú nàng và nói: “sai rồi, mới hôn tí đã quên hết bài vở, nói lại đi” “Em nói rồi mà, học yêu anh” Khoa phát lên đ*t nàng một cái và mắng yêu “học hôn!!!!” Phương tinh nghịch : “ay da, đau em, ờ ha, học hôn, để em tập lại trước khi về, không thôi quên……” Chưa dứt lời, nàng đã nút vội môi chàng, Khoa tê người, không ngờ nàng mút đã đến thế, đã đến nổi thằng nhỏ của chàng lại một lần nữa cứng cương trong quần. Nụ hôn dài đến bất tận làm chàng tê điếng. Khi Phương trả Khoa về thực tại, cũng là lúc đồng hồ nhảy qua 9:30; Đành tạm ngưng lớp học để trả nàng về với gia đình.