Anh bu lon em

- Trèo lên mình anh đi em, cho anh nghỉ một lát

Lật Hạnh lên trên Danh nằm dài phía dưới con c*c chỉa cao, Hạnh nhổm mông từ từ nhấn l*n xuống, cái l*n ướt sủng nước của nàng từ từ nuốt mất con c*c của chồng, Hạnh không kềm được tiếng hít hà vì sướng hấy lên hẩy xuống bộ lông c*c của Danh được Hạnh cắt tỉa cho đẹp đang ra lông lại những cọng lông cứng như bàn chải chà lên chà xuống ngay cửa mình làm Hạnh như bốc khói
- Á… á….. đã quá anh ơi… á……. lông c*c anh chà l*n em sư….. ơng quá
- Nắc mạnh lên em, … ư….. u.. ô… a……. đã quá…. l*n em bót đ* sướng quá…. bóp bóp l*n lại đi em…. anh thích quá….. ôi chao sướng…… nhíp nhíp l*n nữa đi em đừng ngưng anh đang sướng ô….. ô…. em đ* đã thiệt…… chà l*n em mạnh lên á…. a…
- Anh ơi em sướng…. em ra anh ơi….. á…. á……. c*c anh chơi sướng quá a…… a…. c*c gì mà hung dử chơi rách l*n em… á…….. nắc lên đi mạnh,,,, mạnh nữa

Tiếng rên rỉ hít hà vang lên trong căn phòng ngủ, nhìn vào tấm gương ở tủ quần áo Hạnh thấy mình đang trần truồng ngồi trên bụng của Danh như cưởi ngựa, hai vú tưng tưng theo nhịp nắc, Hạnh đưa tay lên tự bóp vú mình
- Bú vú em đi anh….. bú em làm ơn……… chà l*n em đưa tay chà ngay đó ôi đúng rồi ngay đó anh ơi… á….. sướng….
- Á…. em dâm quá……. làm anh sướng anh ra nè em ơi… á… a……. a….

anh bu lon em

. Đang lúc mếu máo nước mắt nước mũi đầm đìa thì một bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng tôi lại , tôi nín bặt mở mắt ra , qua làn nước mắt tôi thấy nàng đang ngước nhìn tôi , đôi mắt vẫn mọng nước và nước mắt khiến tóc nàng hơi bết vào má , khiến cho nàng càng thêm kiều diễm , tôi nhìn nàng với đôi mắt của một kẻ hối lỗi , nhưng vẫn ko dấu được vẻ đắm đuối của một gã si tình . Nàng cựa nhẹ và nói khẽ :
_Hiếu ..buông Ngọc ra đã ...Ngọc sắp nghẹt thở rồi ...!
Tôi giật nảy người và thấy mình vẫn đang ôm chặt nàng , nhẹ nhàng tôi buông nàng ra . Tôi cúi gằm mặt xuống ko giám nhìn thẳng :
_Hiếu xin lỗi ...chắc Ngọc đang giận Hiếu lắm ...Hiếu .... !
Nàng thỏ thẻ :
_Ngọc không giận Hiếu ...nhưng khi nãy Hiếu làm Ngọc sợ lắm Hiếu biết không ?
Tôi lắp bắp :
_Hiếu ..xin lỗi ..cũng chỉ vì Hiếu rất ..mến Ngọc ...nên ...Hiếu cũng chẳng hiểu sao Hiếu lại làm như vậy nữa ...!
Bỗng nhiên nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi , một hành động khiến tôi bất ngờ , nàng nói :
_Thế chẳng lẽ cứ mến người ta ...không biết ý của người ta ra sao mà đã có những hành động như vậy được hả !? Xưa nay Ngọc cứ nghĩ Hiếu là một người hiền lành và nhút nhát , ai ngờ ...!!
Tôi ngượng ngập :
_Hiếu xin lỗi ..chắc giờ Ngọc ghét Hiếu lắm phải ko ...chắc giờ Hiếu cũng ko giám gặp Ngọc nữa , chẳng còn mặt mũi nào gặp Ngọc nữa ...
Nói chưa hết câu tôi lập bập đứng dậy thu dọn bút và định ra về , nhưng bước ra đến cửa phòng thì trọng nói trong trẻo của nàng lại cất lên :
_Nhưng Ngọc vẫn muốn Hiếu gặp Ngọc nữa đấy ...
Tôi sững người quay lại , nàng ngước nhìn tôi , đôi má ửng hồng , tôi run run :
_Vì bài báo chưa hoàn thiện sao ?
Nàng mỉm cười lắc đầu :
_Chỉ đúng một phần thôi !
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực :
_Không lẽ Ngọc cũng ...
Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi , nàng khẽ gật đầu .
Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng , nếu nàng không ra giấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà . Tôi lao tới ôm chầm lấy nàng , lần này tuyệt nhiên ko có sự kháng cự nào cả . Không còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy , giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi , một thành công ngoài sức mong đợi , tôi hôn nhẹ lên tóc nàng , mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi ngất ngây trong hạnh phúc , tôi thì thầm :
_Từ khi nào ...từ khi nào ...vậy Ngọc ?
Khẽ tựa đầu vào vai tôi , nàng thỏ thẻ :
_Hiếu nói gì Ngọc không hiểu ?
_Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng ...mến Hiếu từ khi nào !?
Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra :
_Ai lại đi hỏi người ta câu đó , tự đi mà tìm câu trả lời đi , thôi giờ tập trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi , ko xong việc Hiếu đi mà chịu trách nhiệm với cô nhé !
Tôi nháy mắt tinh nghịch :
_Vâng , thưa sếp !
Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái . Rồi chúng tôi bắt đầu công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc . Trong khi làm việc chúng tôi có thể công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương , thể hiện sự quan tâm , âu yếm nhau , dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần , chưa quen với những cảm xúc mới lạ này ....

anh bu lon em

anh bu lon em la gi ?

Hơi giật mình Trinh vội vã cất tiếng gọi thật to “Chích chòe”, “Dũng ơi!” tiếng gọi của Trinh chẳng hề có lời nào đáp lại, chỉ có tiếng sóng vô cảm nuốt dần lấy những câu gọi em của Trinh. Bỏ chiếc cào vào rá Trinh chạy ngay về phía bờ cát “Thằng này hư thế! Chắc là bỏ vào xóm chơi rồi! Không thèm bảo mình” trinh thầm nghĩ. Nhìn lên bờ cát trắng quen thuộc còn vương vài nét chữ nguệch ngọac của Chích Chòe, Trinh cố tìm lấy dấu chân của em hy vọng nó cho Trinh biết hướng chạy vào xóm của Chích Chòe. Nhưng chỉ có những dấu chân nhỏ xíu quen thuộc hướng về phía biển chằng còn vết nào đi vào bờ cả, ánh mắt trinh từ nôn nóng chuyển qua hoảng sợ, chiếc rá rơi xuống bờ cát không một tiếng động, những con mỏ quạ còn dính bùn tanh vương vãi ra quanh chỗ Trinh đứng. Trinh gào tên em lạc giọng, rồi lao xuống biển, sải chân Trinh muốn căng ra hết cỡ dù con nước biển đang lên như muốn đùa cợt níu chân Trinh lại. Tiếng gọi em thảm thiết rồi lạc đi, Trinh sải tay bơi ra thật xa lặn những hơi thật dài căng con mắt dỏ au vì nước biển và nước mắt tìm em. Càng cố bơi, cố lặn Trinh càng đuối dần, vài ngụm nước biển mặn chát xộc vào cổ vào họng làm đôi mắt Trinh mờ đi, cái dạ dày từ sáng chưa ăn gì không tiếp được sức cho Trinh nữa, sải tay Trinh cào mỏ quả từ sáng vùng vẫy yếu dần trong những ngọn sóng ngược chiều bơi đập vào. Trinh chìm dần xuống với sự tuyệt vọng, cái miệng mỗi khi trồi lên hớp được tí không khí nào lại sặc sụa gọi em trong tiếng nức nở.

Nhưng Trinh quyết không từ bỏ, sức mạnh không biết từ đâu kéo đến khiến Trinh nín thở bơi một mạch vào bờ, lảo đảo bước trên bờ cát rồi trinh chạy, dáng chạy xiêu vẹo như muốn ngã bất kỳ lúc nào thẳng về làng chài. Cái miệng tưởng như đã không thể nói được hướng vào những mái nhà quen thuộc trong làng gào lên “Ai cứu em cháu với! Cứu với!” rồi cái bóng xiêu vẹo ấy ngã vật xuống trên con đường đầy sỏi. Những tiếng người lớn bé xôn xao , tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng hô hóan lớn dần lên hướng về bờ biển. Một người đàn ông to lớn đỡ Trinh dậy, khuôn mặt Trinh giờ đã trắng bệch vì mất sức và ngấm nước. Trinh run run chỉ tay ra bãi biển “E..m ch..áu, e..m ch..áu, cứ…u”, có lẽ chỉ có thế là đủ với người dân làng chài đã chứng kiến không biết bao nhiêu vụ tai nạn kiểu như thế. Họ huy động nhau tìm kiếm, những chiếc thuyền câu nhỏ được giăng lưới phía ngoài xa đề phòng em Trinh bị sóng cuốn ra xa. Trinh chạy dọc bờ nhìn ngóng từng chú, từng bác, từng anh với niềm hy vọng khôn cùng. Chỉ một tiếng nói hơi to một chút của những người đang đào xới biển tìm Chích Chòe cũng khiến Trinh giật mình dõi mắt về đấy. Gần một tiếng tìm kiếm trong những con sóng đang ngày một to hơn vì nước biển đang lên, những người Trinh đặt hy vọng cũng chán nản lắc đầu dần, họ đã cất bước vào bờ với cái lắc đầu ngao ngán, có vài người đã hướng ra ngòai xa cất giọng:

- Chăng thêm lưới ngòai đấy đi! Chỉ sợ sóng đánh ra ngòai đấy rồi!
Người ta không dám nhắc đến chữ “xác” để Trinh khỏi đau lòng nhưng Trinh vẫn biết là họ đang dừng lại dần, Trinh tuyệt vọng gào thét với từng người đi vào:
- Không! Cháu xin chú! Xin bác! Quay lại đi! Chích chòe là niềm hy vọng của bố cháu, của cả nhà cháu! Cháu xin mọi người! Đừng vào bờ! Cháu xin…
Trinh không nói ra được lời nữa, những câu sau chỉ là tiếng thều thào, đôi chân Trinh toét máu vì bị xẻ ra bởi những con hà, những mảnh đá nhọn mà Trinh chạy qua trong lúc tìm em. Hai cái đầu gối qùy ngập trong nước biển hướng về phía mọi người mà van lạy. Ai đó xốc nách trinh lên kéo vào bờ:
- Không! Để mặc cháu! Cháu phải tìm em! Tìm chích chòe! Em cháu đang cần cháu cứu! 

Tiếng gào yếu ớt và cái dãy dụa chẳng còn tí lực nào không đủ để giữ Trinh lại, người ta đã kéo Trinh vào đến cái kè đá chắn sóng biển rồi. Dường như những lời nói của Trinh khiến đám người lại ngụp mình bơi ra ngoài lần nữa dù cũng có kẻ đã bị chuột rút phải tập tễnh vào bờ. Nhưng cái kẻ tập tễnh được người ta dìu vào bờ ấy lại là người tìm ra chích chòe. Từng bước khập khễnh được dìu bởi người khác vào bờ khiến họ bị tụt xuống một cái hố cát ai đó đào lên lấy cát không cắm que đánh dấu như mọi lần. Và khi 2 người họ trồi lên khỏi hố cát ấy một người đã bế theo Chích chòe cùng tiếng gào vang vọng cả bãi biển:

- Thấy rồi! Tìm ra rồi!
Toàn thân rã rời Trinh cố lết từng bước về phía người đàn ông đang bế Chích Chòe mềm nhũn và ướt sũng đi lên, Trinh muốn nhìn mặt em, muốn gọi e dậy nhưng có ai đó đã giữ lại:
- Vào bờ đã cháu! Để các bác ấy cứu tỉnh nó đã

Từng thanh niên trai tráng lực lưỡng luân phiên cõng lấy thân hình mềm oặt của em Trinh chạy dọc bãi, cách sơ cứu thường thấy dành cho người bị chết đuối mong tống được những ngụm nước biển mặn chát mà Chích chòe nuốt phải. Từng người thở dốc trao em Trinh cho người khác mà mãi Chích Chòe của Trinh vẫn chưa tỉnh và họ không còn chạy dọc bờ biển để sơ cứu nữa, họ ôm chích chòe bé bỏng trắng nhợt bất động hướng về trạm y tế nhỏ nằm cách làng chài vài ba km. Trinh cũng chạy, chạy xiêu vẹo, chạy như muốn ngã ra bất kỳ lúc nào, Trinh níu tay vào từng người đi trước mà chạy theo. Trinh sợ người ta lấy mất Chích chòe bé bỏng của cà nhà, Trinh vừa đuổi vừa nghĩ

- Mình sẽ nấu cháo cho Chích chòe ăn! Không mắng nó nữa! Cho nó hết bộ sưu tập ốc của mình, đọc truyện cả đêm cho Chích chòe.
Cái trạm y tế bé xíu đã hiện dần ra trong con mắt nhìn cái gì cũng mờ ảo của Trinh bởi mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi. Trinh bám vào cánh cửa trạm y tế thở dốc lấy thêm không khí rồi cố gắng bước tiếp về phòng cấp cứu. Cái phòng cấp cứu đông nghị người chen lấn ngó vào bên trong bỗng dưng yên lặng, không còn tiếng quát tháo, giục dã nữa, chỉ còn những gương mặt tiếc nuối nhìn vào trong rồi quay lại ngó Trinh đầy thương cảm. Mỗi bước chân run run như có thế ngã ra bất kỳ lúc nào là vài ba người lại dạt ra nhường lối, đôi lúc còn đưa bàn tay khẳng khiu chai sạn ra đỡ Trinh để Trinh có thể vững vàng hơn. Đôi tai Trinh vừa khôi phục được một phần thính lực giờ lại ù dần đi bởi những câu nói từ trong phòng cấp cứu vọng lại:

- Tội nghiệp! Muộn quá
- Cả nhà sinh mãi mới được thằng con trai
- Ai đi gọi mẹ nó chưa
- Chị nó đâu rồi! Cho vào nhìn mặt em đi
- Cho người đi ra trạm phát thanh nhờ đánh tín hiệu ra ngòai khơi đi! Bố nó đi biển được 1 tuần nay rồi
- Thằng bé ngoan thế mà…
………………………………..
Nhiều lắm Trinh không nghe được nữa, đám nguời đã dãn ra để Trinh nhìn thấy Chích Chòe bé bỏng nằm bất động trên chiếc giường sắt hoen gỉ. Trinh đã đến gần để đủ nhìn thấy em, đứa em tinh nghịch, hiếu động của Trinh giờ không cử động được, mái tóc rễ tre dựng đứng giờ dính bết vào đầu và trán bởi nước biển, đôi mắt tròn xoe đen láy như đôi mắt mẹ đã nhắm nghiền, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng sao giờ lại trắng bệch ra thế kia. Bàn chân chân chạy nhảy khắp nhà, bàn tay hay bứt tóc trêu Trinh giờ sao lạnh giá thế, Trinh ngơ ngác nhìn lên cô ‎ y tá đôi mắt cũng đỏ hoe vì thương cảm:

- Em cháu sao hả cô! Bao giờ thì tỉnh ạ
Cô y tá thở một hơi dài cúi xuống vuốt mái tóc Trinh:
- Em cháu đi rồi! cháu nhìn em lần cuối đi! Muộn quá cô không cứu kịp
Tiếng cô y tá dịu dàng mà như những tiếng sét đánh vào màng nhĩ Trinh, Trinh nhìn cô, nhìn Chích chòe rồi như hiều ra Trinh ôm chặt lấy cái thân thể bất động lạnh giá của em mà gào khóc:

- Dũng ơi! Là tại chị! Chích chòe ơi! Chị có lỗi! Tại chị ham mỏ quạ mà hại em rồi! Tại chị! Em đừng đi em sống lại đi
Trinh gào thét Trinh phục lên người em như muốn truyền hơi ấm vào cái thân thể giá lạnh đang cứng dần ấy, tiếng Trinh khóc khiến ai cũng muốn nưc nở theo Trinh. Rồi khi tiếng nức nở gào thét của Trinh yếu dần xuống thì người ta lại nghe thấy ai đấy gào từ ngòai kèm với tiếng chạy thình thịch

- Chích chòe đâu! Chích chòe nhà tôi đâu! Nó đâu?
Chưa ai kịp trả lời một dáng người lam lũ vẫn còn đầy mùi tanh cá lao vào bên Trinh, giọng mẹ Trinh lạc đi từ khi nào:
- Trời ơi! Con tôi! Sao lại thế này hả con! Sao không ở nhà mà lại ra biển hả con
Tiếng gào thét đầy ai oán của người mẹ tần tảo mất con làm người ta không chịu được mà phải tránh ra xa:
- Trời cao đất dày ơi! Tôi sinh mãi mới được đứa con, bố nó ngày đêm đi biển tôi ngày đêm chạy chợ lo cho nó, giờ nó lại bỏ tôi đi làm sao, con ơi! Dũng ơi! Dũng của mẹ ơi!

Trinh nức nở quay sang ôm mẹ, mong chia sẻ nỗi đau cùng mẹ nhưng không, một cái đạp từ bàn chân chạy chợ nuôi Trinh, một cái tát từ người mẹ đã bồng con bao lần, rồi mẹ Trinh lao vào cấu xé Trinh trong sự ngỡ ngàng của chính Trinh:
- Con khốn nạn! mày học lắm sao mày ngu thế! Sao mày không chết thay thằng Dũng đi! Mày di chết đi! Mày biến ngay đi! Mày ăn cơm tao mang về hay ăn cứt hàng xóm mà mày dẫn em ra biển rồi để nó chết thảm ngòai đấy! Cút ngay đi giời ơi sao cái đời tôi nó khốn nạn thế này.

Những cái tát, cái cào cấu, không hề làm Trinh thấy đau đớn, nỗi đau bị coi là kẻ giết em khiến Trinh như hóa dại, Trinh câm nín không phản kháng không buồn che mặt để mặc mẹ đánh. Người ta phải xông vào kéo Trinh ra khỏi trạm y tế Trinh mới thoát được, tiếng mẹ Trinh vẫn vang vọng trong nước mắt:
- Mày cút ngay đi! Con khốn nạn về nhà là tao chem. Chết mày, cút đi con đĩ….


Có khi nào con sóng vô tình thế không anh?
Không chút xao động trước ngây thơ trong tâm hồn bé bỏng
Không cả xót thương những nhọc nhằn tôm cá
Cả cuộc đời lênh đênh chốn xa xăm

Có khi nào biển bội bạc thế không anh?
Em chẳng dám nhận mình trọn đời chung thủy
Nhưng trước biển em vẫn giữ lòng em…
Vẫn gửi gắm ước mơ và niềm tin nơi ấy

Nhưng bờ cát chẳng giúp em níu giữ
Đôi bàn tay chới với, và sóng dập vùi em!
Chưa bao giờ em dám nghĩ phải đề phòng đến thế
Ngay cả biển cũng quay đi, em còn biết dựa vào đâu? 
Đôi bàn tay níu chơi vơi…

anh bu lon em

Mấy ngày sau nhà tôi xảy ra một chuyện động trời là chú tôi nhẫn tâm bỏ thím tôi để theo một người đàn bà khác trong xóm. Có lẽ cuộc sống quá cực khổ đã gắn kết hai người đầy cực khổ ấy từ bỏ gia đình để đến với nhau. Ông bà nội tôi, các chú, các cô đều phản đối bởi lẽ thím tôi sẽ là người bị tổn thương nặng nề nhất. Tuy nhiên chú tôi nhất quyết phải lấy người đàn bà ấy mà bất chấp sự ngăn cản của gia đình và mọi người. Ông nội tôi từ bỏ chú và xem như chưa hề sinh ra chú tôi. Có lẽ đây là cú sốc lớn nhất của cuộc đời ông nội tôi. Có lẽ vì cú sốc này mà ông nội tôi đã bị đau sau đó mấy hôm. Mọi người trách chú không cho chú thăm ông nội và chỉ chấp nhận khi nào chú tôi từ bỏ người đàn bà ấy. Chú tôi đã đưa người đàn bà ấy đi đến một phương trời xa bất chấp ý kiến của mọi người. Thực ra hai người cũng không muốn làm cho hai gia đình tan vỡ nhưng những lúc làm cùng nhau đã làm cho 2 người hiểu nhau hơn. Người đàn bà ấy không hẳn xấu nhưng có lẽ hai người gặp nhau không đúng lúc, ông trời đã nỡ trêu đùa tình cảm của hai người, để rất nhiều người đau khổ. Mấy năm sau đó chú tôi về và có dắt theo một đứa nhỏ con của hai người. Cuộc sống của họ cũng đỡ khốn khổ. Thời gian cũng phai nhòa vết thương, mọi người trong nhà cũng không oán trách chú tôi nữa chỉ mong hai người yêu thương nhau thật lòng. Thực ra sau khi đổ bệnh mấy tháng sau ông nội tôi mất, bố tôi nhất quyết không cho chú về thắp nhang cho ông nên lần về này chú cũng muốn xin vong linh của ông nội tha thứ những gì đã xảy ra.
Có lẽ bé C cũng bị cú sốc ấy, trong mắt nó bố nó là con người thương vợ thương con tuy có phần hơi nghiện rượu một tí nhưng việc ba nó phản bội má nó là một điều quá xa lạ. Bố mẹ tôi cũng khuyên nó hết lời để nó chú tâm vào việc học tập cho năm cuối cấp. Mấy ngày sau đó nó ốm có lẽ vì buồn trong lòng mà sinh bệnh trong người, thấy nó suy sụp tôi cũng thương nó lắm. Chiều hôm ấy bố mẹ tôi đi vắng, tôi lại gần nó để khuyên nhủ nó. Tôi ôm nó vào lòng, mùi hương tóc thơm của C bay vào mũi tôi tự dưng trong người tôi trỗi dậy những ham muốn tình dục tầm thường. 
Tôi xoa tấm lưng mềm mại của C, tôi sờ thấy áo ngực của em qua lớp áo thun mặc ở nhà. Tôi vẫn không hiểu vì sao C không phản ứng gì cả bởi bình thường với những hành động nhạy cảm như thế C sẽ không dễ dàng cho tôi làm thế. Tôi thầm nghĩ chắc buồn phiền trong lòng nên nó không chú ý lắm hành động của tôi. Tôi khuyên nó hết lời để nó không còn nghĩ đến chuyện buồn của gia đình của nó nữa. Thực tình ở lứa tuổi mới lớn những việc như thế rất dễ làm tổn thương tâm hồn non nớt của nó. Tôi thầm ước giá như chú tôi nghĩ đến gia đình nhiều hơn thì đâu đến nỗi thế này.
Trở về bàn học mà trong đầu tôi luôn quay quần hình ảnh về C, hình ảnh C trần truồng trước mặt tôi. Tôi cố xua đi hình ảnh sai lầm ấy trong quá khứ nhưng không thể, tôi biết mình có tội với C nhiều lắm nhưng biết làm sao được, biết làm sao để tôi và C quên đi những gì đã xảy ra. Tôi đang ngồi học bài thì C cầm cuốn sổ toán ( cuốn sổ bố tôi sưu tầm những bài toán hay để phục vụ công việc dạy thêm ) ra nhờ tôi chỉ bài toán. Tôi không thể nào tập trung vào bài toán được bởi những hành động khiêu khích của em. Dường như em cố chạm cái đùi trắng nõn của em vào chân tôi hay cạ bộ ngực của em vào cánh tay tôi. Đây là lần đầu tiên sau khi xảy ra chuyện ấy giữa hai chúng tôi em có những hành động khiêu khích đến như thế. Lý trí của tôi không thể cho phép tôi lặp lại điều đó lần nữa trên cơ thể em nhưng nó không thể điều khiển được cái ham muốn trong người tôi. Tôi cố tình để cùi chỏ của mình chạm vào ngực C, C không hề phản ứng gì. Tôi hiểu chính bản thân của C cũng muốn điều đó xảy ra, tôi đặt C lên tấm nệm của mình bàn tay tôi không quên lần mò khắp nơi, hai đứa chúng tôi chìm dần vào niềm vui hoang lạc. 
Có lẽ ông trời không muốn chúng tôi lại phạm thêm sai lầm, khi hai thân thể không còn mảnh vải che thân và chuẩn bị quan hệ với C thì tiếng một tiếng gọi tôi ở ngoài ngõ. “D ơi, đi đá banh mày”. 
Thằng bạn thân đã đánh thức chút lí trí còn lại của tôi. Tôi đứng dậy để đi đá bóng với nó, tuy thế tôi cũng nhìn em với ánh mắt đầy tiếc nuối. Nhưng dường như không phải lúc nào cũng có người để đánh thức tôi, tôi với C đã làm những chuyện tày trời với nhau. Tôi không thể kiểm soát bản thân mình, tôi tự trách mình không thể dừng việc này lại. Tôi không biết C suy nghĩ như thế nào nữa, tôi không thể hiểu vì sao nó lại để xảy ra những chuyện này dễ dàng đến thế. Tôi rất sợ rồi một ngày có người sẽ phát hiện ra bí mật tày trời này, nghĩ đến đấy tôi không muốn tưởng tượng ra hậu quả của nó nữa. 
Một đêm khi bố mẹ và em tôi đã ngủ say trong lòng tôi lại trỗi lên ham muốn tầm thường ấy, tôi cố kìm chế, tôi đã tự hứa với bản thân là như thế, sẽ không gây ra dù chỉ một lần nữa với C. Tôi nói chuyện với C:
- Anh xin lỗi với em những gì mà anh vô tình đã gây cho em, hãy tha thứ cho anh nhé.
Em không trả lời, tôi không hiểu bây giờ em đang nghĩ gì nữa có trách tôi hay không, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt C. 
- Anh biết chúng ta chỉ làm theo bản năng của con người, hãy quên tất cả và xem như chưa có chuyện gì xảy ra em nhé. 
C khẽ gật đầu, có lẽ ở lứa tuổi này em chưa nghĩ hết những gì sẽ phải trải qua mà chỉ hành động theo một bản năng. Tôi hôn lên trán em, kể từ ngày mai khi bình minh đến tôi và em sẽ trở về điểm xuất phát. Tôi đã làm đúng tuy trong lòng có hơi hối tiếc nhưng có lẽ sau này sẽ đỡ ân hận hơn nhiều. Từ sau đó chúng tôi là anh em thực sự, trong sáng hồn nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Có lẽ rất khó để hai chúng tôi quên được chuyện này nhưng cả hai đều giả vờ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả.

anh bu lon em

Xem anh bu lon em hay nhat 2014

Ý nghỉ muốn hiếp Ti trở lại trong đầu tôi. Tôi từ từ tiến tới sau lưng Ti . Từ phía sau, tôi giật phăng cái khăng ra khỏi người Ti. Ti hoảng hốt la lên.
- Toàn, Toàn làm cái gì thế !
Tiếng la của Ti làm tôi tỉnh lại, nhưng đã phóng lao rồi, tôi phải làm sao đây ! Tôi bước ra trước mặt Ti, Tôi trố mắt trước bộ ngực trắng nỏn, đồ sộ của Ti. Bất thình lình tôi nhanh chóng đè lên ngừơi nó. Ti vừa la ối la á vừa hất tay đạp chân lung tung. Ti có vẻ không chống cự mãnh liệt lắm. Nên tôi dể dàng chụp hai tay lên vú của Ti, rồi tôi bóp như điên như khùng. Ti la ơi ơi cho có lệ.
a