Anh bu lon em

Ái. . Sướng quá, hai anh cơ à?. . . Ối sướng thế ! Mạnh nữa đi các anh ơi, em hạnh phúc lắm!
Toàn thân tôi run lên, tự động co âm vật rồi phồng căng hết cỡ. Lợi dụng cơ hội đó, Hùng túm lấy con dương vật đã kịp phục hồi của mình nhét vô luôn. Tôi hét lên vô cùng đau đớn nhưng cũng không kém phần sung sướng, thoả mãn với hai con dương vật trong âm đạo mình, cả Dương cũng không chịu nằm yên, nó nhổm dậy ấn cả bộ máy dính đầy tinh dịch của nó vô mồm tôi, không hiểu nó nghĩ thế nào chứ tôi càng thấy thích. 
Ặc. . ặc. . . . . . Tôi không sao kêu lên được, chắc nó chơi xỏ mình đây !Tôi kéo mông nó ra, dùng 3 ngón tay ngoáy sâu vào trong âm vật nó, khiến nó nhảy cẫng lên. 
Ối trời ơi!Mày làm tao nứng rồi đó. 
Cùng lúc đó hai mãnh hổ kẹp chặt con mồi hơn, nắc mạnh hơn, cả hai đồng loạt giật như những cỗ máy được cài đặt trước chương trình. Hơn 5 phút sau cả hai ông tuôn ra cùng một lúc, tôi cũng không đợi được nữa cùng bắn ra trong sự thoả mãn của cả bọn. Cả lũ mệt phờ, nằm dạng háng trên sàn nhà rồi lũ lượt kéo nhau đi tắm.

Không biết Hùng kì cọ cho Dương kiểu gì chứ Hoàng cứ cho tay vào trong âm vật tôi nghich như đứa trẻ lên 3 vậy, đã thế anh còn phun nước vô làm tôi lại nứng chết đi được. . . .

Kể từ chận chiến đó, tôi quyết định chuyển nhà trọ để thoải mái la hét mà không phải sợ gì cả. Hoàng thuê cho tôi một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, ở đó rất dễ chịu nhưng sau nhà là một bãi tha ma. . . . . . . . . . . . . . . .

Hôm nay là sinh nhật tôi, nhân dịp có hai chị em họ ở trong Nam mới ra, chị tôi năm nay đã hai8 tuổi tên Loan còn con Tú thì vừa tròn một7. Vì vậy bữa tiệc được tổ chức khá to, tôi mời tất cả các bạn đến dự.

anh bu lon em

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

anh bu lon em

anh bu lon em la gi ?

Họ đổi tự thế, gã nút vú Vy lúc nãy ngồi lên ghế tuột quần ra và ưỡn cái dương vật đầy lông lá cuả lão lên, Vy thì quỳ xuống đất hai tay đặt lên xoa nắn dương vật gã, và từ từ đưa cái khúc cũi đó vào miệng mình dùng cái lưỡi cuả mình chà sát, chăm sóc nó, mút liếm nó. Gã kia khoaí trá đưa tay nắm tóc Vy kéo sát đầu Vy sát vô trong bụng mình rồi thụt mông tới, lão muống hưỡng cãm giác cái dương nằm sâu trong cái miệng dễ thương kia. Lão làm tới tấp nhanh dần tay kéo đầu Vy, thụt dương vật thật mạnh, miệng Vy nhỏ giờ đây phaỉ ngoạm khúc que lớn đó, khiến nàng không thở được, nhưng không dám phản kháng cứ để cho lão hành hạ. Trong khi đó ở phiá sau, một chân nàng đạt dưới sán, một chân bị gã kia quoàng qua vai, mở rộng đường vào âm đạo nàng, rồi gã từ từ đút con xxx cuã gã vào, nhấp dần, mạnh dần và nhanh dần, Vy giờ đây bị tấn công ở cả phiá trước lẫn phiá sau, đối với nàng chẳng có gì vui vẻ mà là sự nhục nhã, đau đớn, nàng đang bị hành hạ.

“Cô làm khá lắm, từ lâu tôi ướt gì có thể chơi cô như thế này, tiếp đi tiếp đi......Hahahahah” – Gã đàn ông đang được cô bú lên tiếng thoả mãn.

“Đúng thế. Cái xxx cô bót và ấm lắm....” – Gã kia cũng chen thêm trong lúc thục mạnh dương vật gã vào tử cung nào.

Nước mắt nàng rơi xuống vì sự tủi nhục mình phải chịu đựng.

Bên ngoài căn phòng đó, Trương Ngọc Yến ngồi ngay cái bàn cạnh cánh cưả cầm một mớ hồ sơ đang đọc, cô ta như một bảo vệ ngăn không cho bất cứ ai vào trong căn phòng đó. Tôi tiến lại gần, cô ta giật mình hoảng hốt khi thấy tối tới, đứng dậy dường như muớn cản không cho tôi đi vào. Tôi mặc kệ lách người cô ta và mở cưả phòng.

“Ngài làm gì vậy? Ngài không được quyền vô căn phòng này............” – Cô ta lên tiếng. Quá trễ tôi mở cưả phòng và bước vào, hai gã đàn ông giật mình tkhi thấy tôi bước vào, lên tiếng hỏi

“Anh là ai? Tại sao anh bước vô đây? Đây là khu vực cấm....................”

Tôi mặc kệ không quan tâm đến họ tôi bước tới gần Vy, thấy tôi cô ta có ánh mắt vui mừng nhưng sau đó, lấy tay che ngực và quay đi chỗ khác, sụt sùi khóc, tôi cỡi áo vét cuả mình và choàng cho cô ta

“Anh nghĩ em nên mặc lại quần áo đi” – tôi thầm thì bên tai cô ta.

“Nhưng đây là việc em cần làm, mặc em đi” – Cô ta trả lời trong tủi nhục

“Đừng lo anh đảm bảo với em là bà ngoại em sẽ không sao, tin anh đi.”

Nói xong tôi đứng lên quay qua hai gã kia và bắt đầu nói.

“Xin tự giới thiệu, tôi tên Trương Quốc Dũng, tổ trường phòng kế hoạch số 2, bắt đầu từ giờ, tổ cuả tôi sẽ tiếp quản từ đầy và sẽ làm việc với cô Khánh Vy. Các ngài không còn việc gì ở đây nưã, có thể đi ngay nếu muốn.”

“Hắn là ai vậy? Được tôi đi, nhưng tôi thề là chính các người đã làm hỏng ngày hôm nay, các người sẽ chịu trách nhiệm, tự lo đi.” – Hai gã quay sang nói với Ngọc Yến, rồi hậm hực bỏ đi. Ngọc Yến chạy theo và nói.

“Xin lỗi, tôi có thể sắp xếp một ngày khác nếu.........”

“Không cần.”

Tôi không còn nghe gì nưã



Căn phòng vắng lặng chĩ có tôi và Khánh Vy, lúc này cô ta đã mặc lại quấn áo, đứng tưạ vào cưả sổ, nhìn tôi một cách hàm ơn, lo lắng và sợ sệt. Cô ta lên tiếng phá tan sự im lặng.

“Anh điên à? Anh có hiểu những gì anh vưà làm không? Nhưng dù sao em cũng cảm ơn anh rất nhiều. Anh rất ga-lăng, em thích điều đó. Còn bà em thế nào rồi? Làm sao anh có thể làm được? Thật sự anh là ai?”

“Không có việc gì khó, chỉ bình tỉnh, anh có một người bạn quen ở Mỹ điều hành một bệnh viên, anh đã sắp xếp và anh ta chấp nhận chuyển bà em vào bệnh viện đó và từ nay em có thể chi trả chi phí với mức lương bình thường cuả em và không cần làm những việc như hồi chiều nưã. Không có gì lớn cả.”

“Anh thật tốt”

“Không có gì, hơn nưã anh làm việc ở đây mục đích chính cuả mình là muốn chiếm được tất cả những nhân viên xin đẹp ở đây, người ta gọi là “quấy rối tình dục” phải không nhỉ”

“Hả” – Cô ta ngơ ngác

“Chỗ này là cõi thiên thai mà, anh muốn, nắm giữ hết tất cả những nhân viên ở đây để rồi từ đó họ làm việc cho anh. Em nghĩ thế nào? Em có muốn tham gia vào một trong những trò như thế không?”

“Hahahahahahaha.....” – Vy cười lớn, và rất dài, lần đầu tiên tôi thấy cô ấy cười như thế. “Anh điên rồi, nhưng lại là một sự điền khùng đáng yêu.”

“Nhân tiện đây anh cho em biết, anh không bào giờ để bất kì ai chạm vào thân thể cuả cô gái mà anh thích.” – Vưà nói tôi đưa tay và sớ vào mông cuả Vy một cái mông săn chắc và trơn tru vô cùng.

Cô ta giả lảng hỏi “Anh đang tán tỉnh em đó à?”

“Đó là lí do anh ở đây mà”

“Đồ quỷ dâm dục”

“Thế à? Em muốn anh dừng à?”

“Không”

Từ phiá sau tôi vòng tay ra và ôm lấy thân hình cuả Vy vào sát trong lòng cuả mình, mùi da thịt cuả Vy toả ra làm tôi thấy thật sảng khoái và dễ chịu, bàn tay cuả tôi di chuyễn dần tới hai vị trí, ngực và xxx cuả Vy. Ngực cuả Vi rất đẹp và to, khi chạm tay vào đó tôi cảm thấy phấn kích vô cùng máu trong người tôi như chảy xoạn xạ, còn xxx cuả Vy thì rất săn chắc bót, tôi có thể cám thấy khi chạm được tới nó.

“Dừng lại đi, mình không thể làm như thế ở đây, bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy khi bước vào. Anh.....”

Không để Vy nói nưã, tôi cuối xuống khó miệng cô ta bằng một nụ hôn say đắm, cô ta hoàn toàn khuất phục, im lặng tận hưởng hương vi ngọt ngào cuả nụ hôn đó, nụ hôn mà lần đầu tiên cô ta cảm nhận được sự ấm cúng và quan tâm cuả người khác.

“Em không ngờ anh là một loại người như thế, nhưng em lại thích như vậy.”

“Em thích thế à, thế từ nay chúng ta có thế có mối quan hệ với nhau.”

“Quan hệ như thế nào?”

“Thì một mối quan hệ bí mật, đen tối và dơ bẩn”

“Như thế nào?”

Không nói nưã, tôi luồn tay cời aó cuả Vy là luồn hai tay vào trong lớp áo ngực cuả nàng xoa nắn trực tiếp với cặp nhủ thoa xinh đẹp đó. Tròn,trắng,trơn tru, và chắc đó là tất cả tôi có thể nói. Da chạm da làm cho dương vật tôi cương cứng lên và độn lớp quần, hai tay tôi không ngừng xoa nắn cặp vú của Vy, miệng tôi thì kề cổ cuả Vy hôn lên va liếm lên chiếc cỗ nõn nà đó, da cuả Vy rất mịn và có một vị ngọt, tôi thấy kích thích vô cùng, một tay tôi rời khỏi cặp nhũ thoa, và như một con rắn nó trườn dần tới ngay xxx nàng, luồn vô trong quần lót nàng và tìm đến “cưả hang” đó, tôi dùng nó xoa dần hai bên mép hang, xoa thật nhẹ nhàng, rồi từ từ vào trong xxx nàng. Nước dâm thủy từng gịot từng giọt rồi xối xả tuôn ra, Vy không chịu nổi nưã lên tiếng rên “Ưưưưưư.......”

“Ghê thật chỉ một ngón tay và anh mới đưa vào có một chút mà em đã ườt như thế rồi? Chắc là hừng lắm rồi chứ gì” – Vưà nói tôi đưa lưỡi liếm tai vuả Vy, một vành tai nhỏ nhắn và xinh xắn.

“Anh không công bằng, bây giờ tới phiên em phạt anh.” – Vy nũng nịu

Cô ta xoay người lại qùy xuống trước mặt tôi, kéo dây keó quần, con xxx tôi được giải thoát khỏi lao tù nó thò đầu ra ngoài cương cứng, và thằng dứng lên, trước đôi mắt kinh ngạc cuả Vy

“xxx anh đẹp quá ngoài sức tường tượng cuả em đó” – nói xong cô ta ưỡn người, cho nguyên con xxx cuả tôi từ từ trượt vào cái miệng nhỏ bé cuả cô, một cảm giác thích thú sung sướng không tả nôi lan khắp người tôi. Con xxx tôi đang được chà sát bởi cái lưỡi răng và miệng cuả Vy, nàng làm điệu nghệ kéo léo vô cùng, dùng lưỡi liếm caí lổ trên con xxx tôi và chà xung quanh cái que củi đó, cô ta mút xxx tôi cho nó ra vào một cách nhịp nhàng làm tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, tôi cũng rướn người như muốn con xxx tôi vào thật sau trong miệng Vy.

“Ôi trời, em làm anh sướng quá Vy. Em giỏi lắm, chẳng trách gì mọi ngừơi đều muốn làm tình với em. Đúng rồi chỗ đó đó bú đi. ÁAaaaaaaaaaaaaaaaaaa..............” – Không chịu nỗi tôi hét lớn.

anh bu lon em

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

anh bu lon em

Xem anh bu lon em hay nhat 2014

Kể từ đó, cứ lâu lâu là Hà Anh lại nhờ Loan gọi điện thoại hẹn Thắng đến nhà cô để…. Thường cô hẹn Thắng vào ngày nghỉ cuối tuần, những hôm đó cô gửi con bên nhà bố mẹ chồng để cho cô và Thắng thoải mái vui vẻ với nhau, nhưng
cũng có lần cô hẹn Thắng đến nhà cô vào buổi chiều ngày làm việc trong tuần, đi như thế với cô tiện hơn, chỉ cần bảo với bà trưởng phòng là cô bị mệt xin nghỉ buổi chiều là xong, giờ đó thì hàng xóm cũng đi vắng hết, chẳng ai để ý cả, còn con thì gửi bán trú ở lớp học. Kể ra Hà Anh cũng không muốn nhờ Loan gọi điện thoại cho Thắng như thế, nhưng cô thấy ngại gọi điện thoại đến nhà cậu bé lắm, không hiểu sao cô cảm thấy rất xấu hổ nếu phải nói chuyện với bố mẹ cậu bé, có lẽ trong thâm tâm cô cũng biết những gì cô đang làm với một cậu bé trong trắng như vậy là không phải. Từ hồi được giải toả nhu cầu bản năng sinh lý với Thắng đến giờ, Hà Anh như đẹp hẳn ra, trông cô tươi mơn mởn như cái cây được tưới đầy đủ nước, kể ra thì Thắng vẫn chưa đáp ứng được hoàn toàn nhu cầu của một người đàn và tràn trề sức sống như Hà Anh, nhưng cô thấy ngượng với cô bạn của mình, không dám hẹn Thắng thường xuyên quá, bởi vì cô nghĩ dù sao thì Thắng cũng cặp với cả Loan nữa, mình đòi hỏi nhiều quá thì không tiện, với lại như vậy thì khổ thân cậu bé, sức đâu mà học hành nữa. Mọi việc cứ như vậy được một thời gian thì Thắng đến kỳ thi, bố mẹ bắt học thêm liên miên, quản lý giờ giấc chặt chẽ, không đi đâu được cả.