Anh buom lon

Tôi đã quen hắn trên một chuyến xe lửa từ Bắc vào Nam khi tôi đi công tác trở về. Tôi nhớ mãi cái lần đầy ấn tượng đó. Tôi ở chung toa nằm với một cặp tình nhân và hắn. Tôi ngủ giường phía dưới giường hắn và không sao chợp mắt được khi cặp tình nhân phía bên kia cứ mãi trò chuyện và lâu lâu họ lại cười khúc khích như không hề có chúng tôi vậy. Tôi phải bước ra ngoài hóng gió cho thoải mái. Tôi đi dần về phía đầu toa, nơi có đặt nhà vệ sinh. Đúng lúc đó tôi cảm thấy có ai đó đang đi phía sau lưng mình. Tôi quay lại nhìn và bắt gặp ánh mắt hắn, ánh mắt mà tôi chưa từng gặp và cũng sẽ không bao giờ quên được. Nó không phải của một người đàn ông mà hình như là của một con thú. Tôi bị lúng túng vì ánh mắt đó và chỉ kịp nhoẻn miệng cười định chào theo phép lịch sự. Nhưng tất cả mọi cử chỉ hay hành động của tôi đều chậm hơn hắn. Hắn chộp lấy tay tôi lôi thẳng vào nhà vệ sinh rồi sập cửa lại. Tôi định la lên nhưng lưởi tôi đã nằm trong miệng hắn tự bao giờ. Hắn đè thân hình to lớn của mình ép sát tôi vào tường. Một tay hắn giử đầu tôi và miệng hắn như muốn hút hết nước bọt của tôi vậy. Tay còn lại hắn thò hẳn từ lưng quần tôi vào bên trong quần lót và liên tục xoa mạnh âm hộ tôi. Tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm với đàn ông nhưng đầy tính bạo lực như lần này thì tôi chưa hề trải qua bao giờ cả. Đáng lẻ phải chống cự kịch liệt thì tôi đã để mặc cho hắn hãm hiếp mình. Thâý tôi dường như không chống cự thì hắn càng mạnh bạo hơn. Môi hắn vẫn giữ chặt lấy môi tôi, lưởi hắn nút thật điêu luyện, đánh lên đến đốt họng tôi tạo cho tôi một sự rạo rực khó tả. Hai tay hắn không lúc nào rãnh. Hắn luồn tay trái vào trong áo tôi giật mạnh chiếc áo lót. Chiếc nịt ngực mỏng manh tội nghiệp đứt làm đôi trong tay hắn. Hắn vất bỏ chiếc áo lót và lại luồn tay vào trong áo tôi sờ nắn bộ ngực lồ lộ từng làm say đắm bao đàn ông. Một cảm giác rạo rực chạy dọc sống lưng tôi. Cảm giác đó càng mạnh hơn khi tay phải hắn lần mở và tuột phăng chiếc quần tây tôi đang mặc xuống ngang gối. Cửa sổ buồng vệ sinh mở toang lùa vào một cơn gió làm tôi hơi rùng mình bởi trên người tôi hiện giờ quần áo đang ít dần đi. Trong cơn dục vọng điên cuồng hắn đưa tay phải giật nốt chiếc quần lót bé xíu khỏi người tôi. Chỉ trong chốc lát hắn đã lột trần không phải là cơ thể tôi mà là bản năng tình dục của tôi trước mắt hắn. Tôi bây giờ không còn là nạn nhân nữa mà đã trở thành kẻ đồng loã cho cơn dục vọng của hắn.

anh buom lon

Liên thở dốc khi bước ra khỏi thang máy khu chung cư bước tới cửa căn hộ của mình trên tầng bốn. Hôm nay là thứ bảy nên như thường lệ nàng đi mua sắm một số thứ đồ cần thiết cho nàng và bé Bi con trai nàng dùng cho cả tuần. Liên là nhân viên của một công ty bảo hiểm với mức lương rất cao nhưng công việc luôn bận rộn tối mặt khiến cho nàng không có nhiều thời gian dành cho con.

Vì một tai nạn giao thông, Tiến – chồng nàng đã qua đời ba năm trước khi bé Bi vừa mới đầy tháng khiến nàng trở thành bà quả phụ ở tuổi chưa tới ba mươi. Nhiều lúc cuộc sống tẻ nhạt thiếu đi hơi đàn ông cũng làm cho nàng thấy buồn chán nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ đến việc chung chạ với một người đàn ông khác. Nàng yêu đến gần như tôn thờ chồng mình, việc Tiến mất đi với nàng là một nỗi đau không có gì bù đắp cả về thể xác và tinh thần. Giờ đây, với nàng, bé Bi con trai nàng là niềm vui, niềm an ủi duy nhất.

Một tay bế đứa con, tay kia nàng khệ nệ mang mấy túi to thực phẩm đặt trước cửa nhà. Liên loay hoay hồi lâu mới đút được chiếc chìa khóa mở được cửa. Nàng vừa cúi xuống định cầm mấy túi đồ lên thì chợt giật nảy mình khi thấy có một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai nàng. Liên ngước mắt lên nhìn thì thấy hai gã đàn ông và một người phụ nữ đang đứng sau lưng. Nàng thấy một gã thấp béo cúi xuống cầm mấy túi đồ của nàng, cái đầu gã trọc lóc, khuôn mặt có mấy vết thẹo vẻ giống một tên tướng cướp. Gã kia đang giữ vai nàng thì ngược lại. Tuy trong lúc hoảng sợ, nàng vẫn nhận ra hắn cao lớn đẹp trai với hàng ria con kiến và mái tóc quăn quăn hao hao giống một tài tử xi nê Ý Đại Lợi. Nàng sợ hãi ôm chặt lấy đứa con thì bị gã đẩy chúi người vào trong căn hộ, gã béo lùn thì nhanh tay khóa trái cửa lại. Nàng thấy tên cao lớn có vẻ như là kẻ cầm đầu, hắn đi hơi khập khiễng, có vẻ như đang bị thương ở chân. Nàng thần người ôm chặt lấy con, cố tỏ vẻ bình tĩnh nhưng không thể nào che giấu được vẻ hoảng sợ khi có ba kẻ lạ mặt đang ở trong căn hộ của mẹ con nàng. Gã béo lùn lấy một lon nước quả trong túi đồ ăn nàng mới mua tu ừng ực, gã ném hai lon khác cho người phụ nữ. Ả mở một lon đưa cho tên đại ca đang ngồi trên ghế bành giữa phòng, mặt nhăn nhó vì đau đớn. Liên bị ả dí khẩu súng đen ngòm vào trán, miệng ra lệnh cho nàng phải im lặng không được kêu lên. Liên thấy ả có mái tóc ngắn nhuộm mấy màu trông rất kệch cỡm, nhưng không thể phủ nhận ả có khuôn mặt và thân hình khá đẹp với những đường cong rất gợi cảm. Liên bị ả dí súng khống chế, tay nàng vẫn bế bé Bi vào lòng, lìu ríu đi vào trong lấy cho ả mấy thứ bông băng để ả chăm sóc cho thằng trùm. Nàng thấy chân thằng này bị một viên đạn bắn vào khá nặng, máu chảy nhiều đỏ cả một đống bông băng. Nàng đang mải chăm chú nhìn tên trùm thì bỗng thấy đau nhói. Gã trọc một tay túm lấy tóc nàng, tay kia bóp chặt cặp mông của nàng quát:
- Mày còn đứng trơ ra đấy làm gì, mau vào chuẩn bị cơm nước cho bọn tao đi chứ còn chờ ăn đấm nữa à. Bọn ông đói bỏ mẹ ra rồi……. Ối đại ca ơi, đại ca chọn cái nhà này bá phát quá. Con nhỏ mũm mĩm ngon lành quá đại ca ơi. Thế này thì em Phượng có thêm một cái lồn giúp sức chống lại anh em mình rồi đại ca… hè hè.

Ả giang hồ quay lại nguýt cho gã một cái dài :
- Mẹ, đại ca là chính chứ mày thì làm ăn cái nước mẹ gì, vào nhắp vài cái thì phọt mẹ nó nước ra rồi. Thôi, mày theo con nhỏ vào trong phòng làm cơm, nhớ giám sát nó kĩ. Tao ở ngoài chăm sóc cho đại ca. Mày để yên để đại ca nghỉ, tao vừa mới băng bó cầm máu xong…. Còn con kia, nhớ đừng có giở trò gì đấy không là mất mạng như chơi, nhớ là cả thằng bé con mày nữa đấy……

Liên bước vào phòng bếp, đặt bé Bi lên chiếc ghế nhỏ rồi bắt tay vào làm cơm. Nàng thấy ghê sợ mắt của gã trọc đang nhìn nàng hau háu thèm thuồng. Nàng vô cùng lo lắng cho số phận của nàng và con trai trong tay ba tên cướp này. Nàng biết với chúng, chẳng chuyện gì kể cả giết người mà chúng không dám làm. Nàng đành ngoan ngoãn nghe theo những gì chúng nói để giữ tính mạng cho mình và nhất là cho con.

anh buom lon

anh buom lon la gi ?

Hùng có tài ngắm khe rất tốt, nhờ vậy mà tôi có được cái thọc cực kỳ sướng từ trước đến giờ. Và cái cảm giác đó càng lúc càng không thể kiềm chế được nữa, mà trong khi đó Hùng vẫn chưa thấy có phả ứng nào cả. Giờ đây toi đã phóng hai lượt tinh rồi mà Hùng mới hỉ rò rỉ, tôi không thể chịu được nữa :
Anh Hùng ơi! Tha cho em, em chịu không nổi nữa rồi, anh chẳng bắn cho em sướng gì cả. Anh tha cho em kẻo rách bây giờ thì đau lắm. Hùng giật mình, nếu Thủy mà làm sao thì anh biết ăn nói thế nào với Dương đây. Hùng nhẹ nhàng rút con dương vật đang hung hãn ra, tự tay nắc nó thí bỗng chùm pháo hoa nước bắn tứ tung, vọt qua đầu tôi, có vài giọt không đủ lực đã rơi trên mặt tôi, sao nó ấm thế không biết. Tôi mệt qua không nhấc nổi người đi tắm nữa mà lăn ra ngủ ngon lành. Trong mơ tôi thấy mình bị lột trần và treo trên một cột điện cao thế, dưới là vô sỗ những cây trông dương vật nhăm nhăm đợi tôi rơi xuống là chúng sâu xé và chọc chét thôi. Vừa hay lúc đó Hoàng đột nhiên xuất hiện, anh giải thoát cho tôi và hai đứa đưa nhau lên một chiếc thuyền nhỏ, Hoàng bành âm vật tôi ra, nhét con dương vật to cưng cứng, to tướng lạ kì vô nắc tới nắc lui. Chiếc thuyền chịu công hưởng trôi dần ra xa dần.

anh buom lon

Đã bốn tháng rồi tôi mới có cơ hội về thăm gia đình, sau một mùa học dài đăng đẳng. Tôi học tại trường University of California, Riverside, vùng Tây của nước Mỹ; trong khi đó nhà tôi lại ở bên kia đại dương, vùng Đông Bắc, tiểu bang Virginia. Bố mẹ tôi chỉ có hai con, tôi và một người em traị Nó tên Đức. Tôi cách Đức đến tám tuổi, nên tôi và Đức ít khi ngồi chung nói chuyện với nhau như những đứa anh em khác mà tôi quen biết.

Sau khi xong phần cử nhân, tôi nộp đơn vào trường Y khoạ Tôi nộp rất nhiều trường, đến hơn mười trường. Vậy mà chỉ có vài trường nhận. Sau khi tôi tính đi tính lại, tôi quyết định chọn trường Univesity of California, Riverside để học. Bốn tháng miệt mài với sách đèn, tôi có cơ hội trở về nhà thăm gia đình vào dịp winter break. Lúc tôi trở về nhà, mọi thứ đều thay đổị Bố mẹ tôi sắm sửa thêm nhiều thứ trong nhà. Nào là TV flat screen, nào là DVD player, nào là dàng máy Karaoke với đầy đủ dàng nhạc và cả một kệ băng Karaoke để hát. Đặc biệt nhất là thằng Đức có cả một bộ máy computer, loại tốt.

Vừa tra chìa khóa vào căn apartment tôi ở, mở cửa ra thì những thứ ấy đập vào mắt tôị Nhưng nhà cửa thì vắng hoe. Có lẽ giờ này bố mẹ tôi đều đi làm. Còn thằng Đức đi học hay đi chơi với lũ bạn gì đó, nên tôi chẳng thấy một người nào ở nhà. Tôi kéo vali vào phòng riêng của mình, cũng là phòng của Đức. Thì hỡi ơi, mọi thứ đều lung tung. Quần lót, vớ, nịt, dày, mũ, áo, quần… tất cả đều bầy bộn trên giường. Tôi nhìn lên tường của căn phòng thì tôi mới hết hồn. Lúc trước khi tôi còn ở nhà thì tôi trang trí bốn bức tường phòng bằng những bức hình của tờ lịch National Park; những động vật nhỏ sống dưới đáy biển. Vậy mà bây giờ, những hình ảnh ấy thay bằng những tấm hình khoả thân của các minh tinh điện ảnh. Đưa mắt nhìn lên bức tường, máu tôi dồn lên tới óc. Tôi tức mình đem cái ghế cao rồi gở xuống hết, cho vào xọt rác.

Tôi cảm thấy nóng nực vì căn nhà quá bề bộn. Vội cởi chiếc áo thun tôi đang mặc và dọn lại căn phòng. Dọn dẹp xong, tôi ra ngoài tủ lạnh rót một ly nước uống. Nhà tôi vẫn vắng hoe, chưa ai về. Chán quá, tôi vào phòng, bật TV lên coị Chẳng có đài gì hay hết, tôi bèn mở tủ học băng trong phòng ra coi. Tôi tính coi lại tập phim Thần Điêu Đại Hiệp cho qua những phút buồn chán nàỵ Lúc tôi mở tủ ra, lục hoài chẳng thấy tập phim đâu cả. Tôi bèn lấy đại một cuốn phim bỏ vô và bật TV lên xem. Hỡi ơi! Tôi không thể nào tin được những gì trên màn ảnh. Một cặp trai gái đang trần truồng, hùng hục làm cái chuyện truyền giống. Tôi bật dậy định tắc TV, nhưng không biết sao tôi lại để yên và nằm xuống xem tập phim.

Trong phim, thằng Mỹ trắng với con cặc bự tổ chảng bằng cườm tay. Cái đầu cu bóng lưỡng, đỏ hỏn với những sợi gân nổi lên cồm cộm đang chạy ra chạy vào trong miệng một con nhỏ Mỹ. Thằng Mỹ lâu lâu hất hất con cu vào trong miệng con nhỏ. Hai đứa rên hừ hự Sau một hồi bú cu, thằng Mỹ đỡ con nhỏ nằm xuống. Nó xoay qua bú lồn con nhỏ. Lồn con nhỏ Mỹ tuyệt đẹp. Những sợi lông vàng hoe, thưa thớt trên mụ Hai mép lồn đỏ au, phình lên. Căn phồng. Thằng Mỹ dùng hai ngón tay bạch hai mép lồn ra, để rỏ cái hột le đỏ choét bằng hột đậu và cái lỗ sau hun hút. Thằng Mỹ rà cái lưỡi xung quanh mép lồn con nhỏ rồi thọc cái lưỡi dài ngoằn vào trong lổ lồn. Nước lồn con nhỏ chảy ra lai láng. Thằng Mỹ liếm. Còn phía dưới thằng Mỹ được con nhỏ bú mút con cu như thể mút một trái chuối. Lâu lâu con nhỏ le cái lưỡi liếm ngay cái lổ đái của thằng Mỹ. Hai đứa bú mút một hồi, rồi con nhỏ Mỹ chổng mông cho thằng Mỹ đu.. Tụi nó đụ với nhau, những tiếng chách chách của hai bộ phận sinh dục chạm nhau nghe thật đã tai. Còn con Mỹ thì rên hừ hự.

Không biết từ khi nào con tay tôi nắm chặt con cặc. Tôi đưa tay lên tay xuống như thể tôi đang đụ con nhỏ Mỹ trong phim. Đang lúc tôi chuẩn bị phóng tinh thì tôi nghe cánh cửa kêu lách cách. Tôi vội kéo quần lên và nhảy xuống giường tắt đầu máy video và TV. Rồi trở ra phòng khách.

Thằng em quý hóa của tôi bước vô nhà, tay nó ôm eo ếch con nhỏ Mỹ, toan tính hôn con nhỏ. Nhưng nó vừa thấy tôi, vội buôn con nhỏ Mỹ qua. Xoay qua tôi giả lả:
- Anh về hả. Anh về lâu chưa? Sau không nói với bố mẹ ra đón?.
- Tao vừa mới về. Tôi nói mà mắt cứ nhìn chầm chầm vào con nhỏ Mỹ.

Thằng Đức quay qua tôi giới thiệu:
- This is my brother, Phong. And this is my friend, Jennifer. (Đây là anh của anh, Phong. Và đây là bạn của em, Jennifer.)

Con nhỏ Mỹ nhìn tôi rồi nói:
- Chào anh….Anh khoẻ không?

Thôi ngạc nhiên, rất ngạc nhiên. Nó nói được tiếng việt, tuy phát âm hơi lơ lớ giọng Mỹ. Tôi mở mắt to nhìn con nhỏ rồi nhìn thằng em. Dường như nó hiểu được sự ngạc nhiên của tôi hay sao đó. Nó cười tủm tỉm có vẻ tự hào, rồi nó nói:
- Em dạy nó đó. Hay không?
- Ờ…Ờ…..tôi ấp úng trả lời.

Thằng Đức không dám nói con nhỏ Mỹ là girlfriend, vì nó sợ tôi đem chuyện nó có bạn gái nói với bố mẹ tôi hay sao ấy. Chắc có lẽ bố mẹ tôi khó nên nó dấu chuyện này. Nãy giờ tôi không để ý đến thằng Đức, giờ mới nhìn lại nó. Tôi thấy nó lớn hơn trước rất nhiều. Chỉ cách có bốn tháng mà thằng Đức đã hơn tôi hai cái đầu. Nó cao, to và vạm vỡ. Bắp thịt hai cánh tay cuồn cuộn. Năm nay thằng Đức được mười bảy tuổi và đang học lớp 12. Tuy tôi đã 25 tuổi đầu rồi, chứ tôi chưa bao giờ biết tình yêu trai gái là gì. Tôi nhìn thằng Đức rồi ghen thầm với thằng em của mình. Tôi bực dọc rồi bỏ vào phòng.

anh buom lon

Xem anh buom lon hay nhat 2014

Tức mình, tôi giả bộ nằm im bất động. Một hồi không thấy tôi cử động, Thanh Thảo lo lắng chạy đến bên tôi. Bất thần tôi kéo nàng xuống vũng sình. Bị bất ngờ, Thanh Thảo bị té và cả quần áo bị bầy nhầy. Tôi cười hát lại:

- Hà ha hà ha hà ha! Cô em tôi rớt vũng xình đẹp ôi là đẹp! Hà ha hà ha hà ha!

Bấy giờ tôi và Thảo nhìn thật bê bết. Người dính đầy bùn sình.Chúng tôi nhìn nhau rồi phá lên cười. Xong chúng tôi vật nhau trên vũng lầy ấy. Tuy sức tôi mạnh, nhưng chẳng lẽ lại mất hào phóng nam nhi sao? Thế là tôi đành giả thua. Thanh Thảo ngồi lên người tôi và cất tiếng cười giòn vang. Nhìn vẻ đẹp xinh tươi như đóa hoa hồng nhung của nàng làm tôi thẫn người. Chợt, Thanh Thảo dòm tôi và thấy tôi chăm chăm nhìn nàng. Vẻ mặt ửng hồng, nàng có lại ý tứ con gái và buông tôi ra, trở về chỗ tôi ngồi vẽ khi nãy

Chúng tôi ngồi đó một lúc thì trời đã tối dần, cuối cùng, Thảo đứng dậy, nhìn ra phía cổng và nói:

- Mình phải về rồi Bàng ạ.

RồI nàng liếc nhìn bức vẽ, và hỏi:

- Bàng cho mình bức họa này nhé!

Tôi gật đầu và trao ngay cho Thảo. Trước khi đi, Thảo chợt ôm lấy tôi:

- Chúng ta bắt đầu làm bạn nhé!

Xong, nàng kịp chạy ra trước khi cổng đại học khép đóng.

o O o
Hôm sau, khi tan học, đợi lúc ít người, Thảo đến gần tôi và nói:

- Chiều nay, Bàng rảnh không? Thảo tính mời Bàng đến nhà chơi nhé!

Tôi nhận lời. Chiều đó, tôi ăn mặc cũng khá bảnh trai đến nhà Thảo. Thảo ở một căn nhà nhỏ tại ngoại ô thành phố. Tôi gõ cửa một lúc thì Thảo ra mở cửa.

- Chào Bàng, đế rồi hả? Bàng vào nhà chơi nhé!!

Tôi bước theo bóng lưng duyên dáng của Thanh Thảo. Căn nhà được xếp đặt thật trang nhã. Cả nhà được sơn màu hồng nhạt thật đẹp mắt.

- Bàng ngồi chơi chút xíu nhé! Cơm nấu sắp xong. rồi đó!

- Có cần Bàng phụ không Thảo?

- Thôi khỏi! Hôm nay Bàng là khách, ngồi chơi đi!! Bia bỏ trong tủ lạnh đó Bàng!

Nói bấy nhiêu, Thảo vùi mình vào trong bếp. Mùi đồ ăn thơm phức tỏa ra làm tôi nôn ruột. Bỗng có tiếng gõ cửa, tôi chạy ra mở. Một gã thanh niên mặt mày khá khôi ngô ngó nhìn tôi, trên tay gã là một bó hồng nhung thật to và rực rỡ. Gã nhìn tôi với một ánh mắt căm thù, dù rằng đây là lần đầu tiên tôi gặp gã. Thanh Thảo cũng bước ra, thấy gã thanh niên nàng kêu:

- Ồ anh Ðạt! em tưởng anh còn ở Sydney chứ! Tại sao anh lại ở đây?

Gã thanh niên xô tôi ra và chồm đến Thảo mà nói như hét:

- Hắn là ai? Tại sao hắn có quyền ở đây? Tôi quen em đã hơn 5 năm nhưng sao em vẫn không cho tôi bước vô nhà? Em nói đi Thảo, tại sao?

Thảo trợn mắt, vùng vẫy đẩy hắn ra:

- Anh buông tôi ra. Tôi mời ai đến là chuyện của tôi. Anh hãy ra khỏi nhà!! Ði ngay!!

Tôi lúc đó cũng bước đến và đẩy lùi hắn. Tên thanh niên ấy lườm nhìn tôi và bước ra. Cánh cửa xập lại ‘rầm’ một cái. Trong nhà, chỉ còn lại tôi và Thanh Thảo. Bỗng, nàng chạy trở về phòng bếp, nơi có mùi hơi chín tỏa ra. Buổi cơm chiều mở đầu lúc 6 giờ đúng, tôi dòm đồng hồ. Thanh Thảo đã mặc một bộ đầm ngắn, bó sát lấy thân thể của nàng, ra tiếp tôi. Thanh Thảo thật đẹp, một nét đẹp mỹ miều tuyệt vời. Bữa cơm chiều thật tuyệt vời gồm steaks, khoai chiên và sampange. Chúng tôi trò chuyện rất hợp tánh.

- Chà! Bữa chiều này ngon thiệt đó! Bộ Thảo học nấu từ bụng mẹ sao mà nấu giỏi quá vậy!!

- Xí!! Khen tui hoài đi!! Ăn không hết là tui không cho you về đâu đó!

- Ừ! Không cho Bàng về vậy Thảo có chỗ cho ngủ không? Gì chứ ở đây có Thảo vui hơn là về ký túc xá một mình hà!!

- Ðâu cần, ăn không xong thì tôi cũng đổ hết vô miệng you là xong chứ gì! Xong, bản cô nương cho công tử ăn một đạp ra khỏi động bàn tơ là xong chuyện chứ gì!

- Hề hề, có người đẹp đút cho ăn thì có ăn đạp cũng là ngon!!

Tàn bữa, Thanh Thảo rủ tôi ra sau nhà, vừa ngồi ngắm sao và để nàng pha rượu. Sau nhà là một bãi cỏ xanh mượt, và bên cạnh là một cái rạp nhỏ, nơi Thảo cất những đồ pha rượu. Dưới những ngọn nến mập mờ, thấy được kỹ thuật pha rượu độc đáo của Thảo, tôi thấy thích thú. Những màu đỏ xanh trong một cái bình thủy tinh dần dần hòa lẫn thành một, tạo nên một màu xanh lá cây. Thảo rót ra bảy ly và nói:

- Ðây là rượu Thảo sáng tác ra đó. Tên gọi là ‘Một kiếp chung tình’. Bàng uống đi!!

Tôi cười, và nâng ly uống liền. Mùi vị thật ngọt dịu êm lơ, không cay không đắng và vị thơm thấm vào kẽ răng. Vừa uống, Thảo vừa kể cho tôi:

- Bàng biết không, khi uống rượu này vào, Thảo có cảm giác ngây ngất vì mùi dịu ngọt của nó không khác gì người con gái kiếm được mối tình đầu, mãi mãi không quên, luôn sống trong giây phút ngọt ngào ấy.

Rồi Thảo lại pha thêm một cốc rượu nữa. Màu sắc trong cái bình lần này đậm hơn lần trước. Nếm vào lưỡi, vị cay trong rượu làm người tôi nóng dần. Càng ghét vị cay ấy, thì những vị cay cứ xuyên vào tâm phổi tôi. Nhưng càng uống, quen dần với vị giác cay ấy, tôi không còn thấy khó chịu nữa. Khi uống tới ly cuối cùng, tôi lại thấy dễ chịu, và sảng khoái chứ không như lúc đầu.

- Rượu này gọi là ‘Nồng cháy tình Yêu’. Uống vào vì cay nồng làm người uống cảm giác lại sức cuồng nhiệt của tình yêu. Sự đam mê xác thịt, rung động của hai con tim, khiến người đê mê. Bàng uống tới ly thứ tám vậy là tài lắm đó. Giờ Bàng uống thêm cốc rượu cuối cùng này nhe!

Thanh Thảo trộn lẫn hai cốc rượu trước lại một. Màu sắc đổi nhiều màu và cuối cùng trong suốt. Thảo rót ra đầy một ly và nói:

- Tên rượu là ‘Yêu một người, Nhớ một người’. Rượu này Thảo mới pha chế gần đây thôi. Tuyệt lắm đó!

Uống vào, tôi thấy vị giác lạc lẽo. Chẳng lẽ Thảo chơi tôi? Nhưng tôi nốc thêm một hơi nữa thì mới thấy sự tuyệt hảo của rượu. Nguyên hai chất rượu đầu còn thấm trong miệng nên, hớp đầu, chỉ đủ để tan đi hai chất ấy. Hớp sau, vị trong suốt, và thơm làm người tôi dễ chịu. Tôi chắc lưỡi bình phẩm:

- Chà, thiệt đúng với cái tên, chất rưọu tinh túy, độc nhất, tựa như sự chung thủy của người vợ chờ chồng, tan biến đi vị ngọt lợ, và nồng nàng trước kia mà chỉ còn lại cõi lòng hoài niệm, quyến tiếc. Thanh Thảo ghê thiệt đấy! Ai mà lấy Thanh Thảo là coi như bị cái còng số 8 này kèm suốt đời à nha!! Không biết có ai bị xui chưa vậy?

- Thanh Thảo đỏ mặt nguýt tôi một cái:

- Xí! Tui không thèm, công tình tui pha rượu cho mà cò phê bình tui nữa hả? Mai mốt tui không cho uống nữa đâu à nhe!

- Ủa! Vậy anh chàng hùng hổ hồi nãy không phải là bạch mã công tử của Thảo hả?

- Ai thèm chứ, thằng cha ấy quen tui đã 4 hay 5 năm gì đó! Tui đã nói không thích thằng chả mà thằng chả cứ theo tui riết, đuổi hoài không chịu đi đó chứ.

Tôi à vỡ lẽ.

- Vậy chứ giờ Thảo chưa có bạn trai hả?

- Ừ, sao hỏi hoài vậy?

- Kể cả tui cũng không phải….

Chúng tôi không nói gì. Thảo đã hiểu ý của tôi. Hai tôi ngồi ngắm trăng sao không dám nhìn đối phương. Sợ để rồi mai mốt ngượng ngùng gặp nhau, nên tôi phải ráng lắm mới thốt ra:

- Thôi nhe Thảo! Coi như Bàng say rượu quá nói bừa. Ðừng để trong lòng!

- Không! Thảo để trong lòng. Tại vì…vì Thảo cũng..thích Bàng.

Tôi mừng rỡ xiết chặc lấy tay Thảo. Vẻ mặt Thanh Thảo hồng ửng, trong dáng điệu nửa thẹn nửa thùng. Tôi ôm ấp Thanh Thảo vào lòng. Tôi hôn lên má Thảo. Thanh Thảo cúi đầu thấp mắc cỡ. Nàng vùng tôi ra bỏ chạy vào phòng. Tôi rượt theo nhưng khựng lại trước cửa phòng. Chẳng lẽ mới ngỏ lời yêu mà đã dở chứng ‘heo’ rồi sao? Ngượng không nói ra, tôi chợt nghĩ được một cách. Tôi nói vọng qua khe cửa:

- Thôi! Thảo ngủ nhé! Bàng về đây!

Rồi tôi bước ra cửa, mở cửa ra và đóng lại giả bộ như tôi ra về. Xong, tôi tìm chỗ núp. Một lát, tôi thấy Thảo bước ra, vẻ mặt nàng lộ vẻ trách móc, nàng bồn chồn, mở cửa chạy ra tìm tôi. Khi Thảo đã thất vọng trở về, tôi choàng ra ôm lấy Thanh Thảo vào lòng, hôm lên làn tóc thơm của nàng. Tôi nói trong hơi thở:

- Thảo, Thảo nhớ anh hả?

- Ối…xí, anh ở đâu chui ra vậy?

- Ờ..Anh đã định đi rồi, nhưng nhớ em quá, anh đi không đành!!

- Xạo!

- Thiệt mà….

Tay tôi mân man làn da mềm mại nõn nà của Thảo. Rồi tôi giơ tay vuốt lên cặp nhũ hoa mêm ấy. Cặp vú cân đối, nhấp nhố sau làn vải mỏng làm tôi thèm đụ. Cặc tôi cuơng lên trong quần, nhìn nồm nộm khó coi làm sao ấy. Tôi ở sau lưng Thảo, tay vòng qua bụng nàng, và bắt đầu nhảy một điệu nhạc chậm. Tôi áp sát lấy Thảo, cu tôi cọ sát với mông và hạ bộ Thảo.
- Umưư…Thảo rên lên khẽ. Ở đáy quần tôi đã dính một chất nước nhờn. Thanh Thảo má đỏ, mắt nhắm lại, chân đều bước theo nhịp. Sát bên Thanh Thảo, tôi đê mê mùi hương u trầm phát ra từ cơ thể Thảo. Mùi hương êm dịu, thanh thản tựa như mùi của cõi bồng lai. Cọ sát độ được mười lăm phút, thì hơi thở của Thảo đã bắt nhịp, thở gấp, nước chảy ra càng nhiều làm nhiễu ướt chiếc quần đen của tôi. Tôi dìu Thanh Thảo về phòng. Thanh Thảo chợt tách tôi ra, nàng đẩy tôi xuống giường. Nguýt tôi một cái, Thanh Thảo cởi dần quần áo trên người nàng xuống. Từng mảnh áo rớt xuống sàng lộ dần da thịt mờn mởn của Thảo. Khi mảnh vải cuối cùng đã rớt xuống, Thanh Thảo trước mặt tôi là một nàng ngọc nữ với sắc đẹp mê hồn. Thảo bước uyển chuyển đến bên tôi, nàng kéo phẹt bua tuya quần tôi ra, và liếm lên con cu vẫn đang cứng nồm nộm trong chiếc quần lót. Tôi dẫy lên và xuýt xoa, ái chà, vụ này phê quá!!Le liếm một hồi, tôi nhịn hết nỗi, tôi lật Thảo nằm xuống, nâng bàn tay mềm không xuơng, tôi nút từng ngón tay xinh xắn của Thảo. Lưỡi tôi nút chùn chụt làm ướt những ngón tay búp măng ấy. Sau đó, tôi lần lên hôn vào nhũ hoa của Thảo. Cặp nhũ hoa thơm phức mùi hoa lan. Tôi xoa bóp lấy cặp vú mà như chạm vào miếng bông gòn, mềm và dẻo ấy. Vòng lưỡi xung quanh vú và tôi nút núm vú đen sẫm của Thảo nghe chùn chụt. Ây da…á. A ah….Thích quá…ưưưu. Thảo rú lên trong hoan lạc, hai tay nàng chụp lấy đầu tôi mà áp sát vào cặp nhũ hoa ấy. Tôi đam mê da thịt cũng như mùi hương thơm phát xuất từ cặp nhũ hoa của Thảo. Nút chán, Tôi cà lưỡi xuống hạ bộ Thảo. Phất ngang chiếc lưỡi qua mồng lồn Thảo. Ứ..Thảo rên rỉ lạ thường, người nàng dẫy đẩy vài lượt và từ kẽ lồn ấy thấm ướt vài dòng nước dâm. Càng liếm nước ra càng nhiều, hơi thở Thảo gấp dần, và nàng gào rên như một con chó cái thèm khát nhục dục. Tôi có một ý nghĩ táo bạo trong đầu, tôi thọc chiếc lưỡi vừa chạm vào một mụn đỏ trong lồn nàng, chiếc mụn bị kích thích phình to ra hơn, và nước nhờn lại bắn ra. Tôi lùi người xuống, và chiếc lưỡi cách xa dần cửa lồn Thảo. Thảo chợt mất đi cảm giác đê mê, nàng cảm thấy bứt rứt và lùi người xuống. Tôi liếm lấy hột le Thảo rồi lại lùi người xuống, sau một lát chúng tôi đã tới thành giường. Lần này, khi tôi le lưỡi chạm cục thịt hồng ấy, tôi không lùi nữa, mà trái lại hai tay tôi áp vào bụng Thảo, và kéo nàng xuống, lưỡi tôi tấn tới thọc sâu vô lồn Thảo mà le liếm thỏa sức. Mất thăng bằng, hạ bộ Thảo theo đà rớt lên mặt tôi, úp sát phần âm hộ vào lưỡi tôi. Tôi thích chí, nút và cong vừng chiếc lưỡi cứ cạ cạ đụng lấy hột le của Thảo.
- Áy da…ááá,…chết em rồi …. Ááá …ưưưu…suớng quá anh bàng ơi…sướng quá…..Thanh Thảo rú lên, và giật giẫy như bị trúng kinh phong..Nàng vùng vẫy theo từng cái di động của lưỡi tôi trong lồn nàng. Áp sát vào âm đạo Thảo, tôi thấy rõ, trong khe mang thịt đỏ ửng ấy, những cọng dây nứng chằn chịt xoắn lại với nhau và rung lên thật sinh động. Khi tôi dừng nút, Thanh Thảo nằm đờ ra như người chết. Nàng thở hồng hộc, và mắt nàng đã lộ vẻ thõa mãn. Tôi ngồi thẳng dậy, và chỉa cu thẳng vào lồn Thảo. Rồi tôi đẩy hạ bộ Thảo xuống ép sát lồn nàng lên cu tôi. Ưưư…Khuôn mặt Thanh Thảo giãn ra như đã mong đợi giây phút này lâu lắm rồi. Tôi chầm chậm nắc từ dưới lên..Thanh Thảo rên ú ớ những tiến vô nghĩa. Ối…ối…Tôi ghịt chặc Thảo vào người tôi và hôn nghiền cặp vú đã săn cứng. Ðôi lúc tôi hôn lên cỗ và tai Thanh Thảo làm nàng ta kích thích dữ dội. Mồ hôi Thảo lấm tấm chảy ra, càng bộc phát mùi da thịt thơm tho của nàng. Tôi đặt nàng nằm ngửa, banh rộng hai háng ra và nâng đùi Thảo lên mà tiếp tục địt vào lồn nàng.

- A Áa…Bàng ơi…Yêu em nữa đi… Ðĩ mẹ ơi…ưưu…sướng quá….đụ chết em luôn đi…..ưưư…

Mặc Thanh Thảo gào rú, tôi tập trung tinh thần, kiên quyết không xuất tinh. Ðể Thảo nằm ngửa, tôi có dịp chiêm ngưỡng cơ thể tuyệt mỹ của Thảo. Cặp vú bấy giờ đã cương cứng và nhấp nhô theo từng cái dập vào lồn nàng. Chợt Thanh Thảo bấu chặt tôi lại, nàng ghì sát người tôi không buông làm con cặc bị nghiền ép sau trong âm đạo của Thảo. Rồi cu tôi bị co giựt mạnh theo từng nhịp nút trước lúc xuất tinh của Thảo làm tôi xém ra. Tôi rút cu ra, nó bấy giờ đã thấm ướt khá nhiều tinh khí. Tôi đút vào lỗ đít Thảo và đụ tới tấp vào đó. Thảo nằm lã người, nàng kiệt sức và nằm xuỗi ra để hưởng những tồn âm của khoái lạc. Tuy nàng không còn cảm giác sướng nữa, nhưng nàng thấy dễ chịu khi tôi đụ vào lỗ đít. Tôi đặt nàng nằm xấp lại và đụ kiểu truyền giống. Nhìn cái mông lủng lẳng cứ qua lạ trước mắt tôi làm tôi chướng mắt. Tôi vỗ mạnh cái đét vào mông nàng. ấy…Thảo xuýt xoa nhưng nàng thích cảm giác ấy. Hóa ra bị đau cũng đem lại kích thích, tôi cười nghĩ thầm. Chợt tôi thấy bị thốn, và sự tập trung tan biến mất. Biết sắp ra, tôi không kiềm nữa, tôi dập thiệt mạnh vào đít nàng. Ááá…Tay tôi vỗ chan chát vào cái mông đít lẳng lơ ấy như vỗ vào đít ngựa…. Cái mông giờ đây hồng ửng và lộ in năm ngón tay trên ấy. Thảo biết tôi cũng sắp ra nên nàng đung đưa theo nhip và quặn chặt đít nàng để siết chặt lấy cu tôi không cho ra. Rồi cuối cùng, tôi chịu hết nỗi nửa, Hự . ưu á…aaa Sướng qua!!! Tôi khịu lên tấm lưng Thảo, cặc tôi bắn ra dòng tinh dịch nóng hổi đến tận rặng ruột già của Thảo làm nàng trân mình nhăn mặt vì sức nóng dữ dội ấy..Ahahahah. aaaaa….Thảo cũng rên lên thõa mãn, và tôi gục xuống nằm kế bên Thảo. Tôi hôn lên đôi môi hồng nhung của nàng một nụ hôn say đắm. Nụ hôn ướt át, quyện lẫn nước miếng của nhau, vị ngọt lợ và thơm mùi dâu từ miệng nàng truyền qua tôi làm tôi mê mẩn. Tôi đè lên ngườI Thảo và cứ hôn mãi. Thanh Thảo cũng thích thú vì nụ hôn dài ấy. Chúng tôi hít bằng mũi, và thở ra bằng miệng truyền san cho nhau. Tôi và Thảo thiếp dần lúc nào không hay nhưng chỉ biết là hơi thở chúng tôi đã dần dần quyện lại thành một.

Cuộc tình giữa tôi và Thanh Thảo bắt đầu từ lúc ấy. Tôi có được thời gian rất hạnh phúc sống bên nàng. Một ngày nọ, trong lúc tôi làm việc tại rạp hát Crown, sự may mắn đã đến với tôi. Hôm ấy, rạp hát chuẩn bị một buổi trình diễn khá quy mô nên tôi phải đến sớm để dọn dẹp. Lúc tôi đến, trong rạp chỉ có người điều chỉnh kỹ thuật âm nhạc tên Lâm Sơn ở đó thôi. Ngồi nghe anh Sơn điều chỉnh phần phụ âm, tôi gật gù tán thưởng thuật hòa âm độc đáo của anh. Không biết anh Sơn đã chú ý đến hành động của tôi từ lúc nào, anh chợt hỏi tôi:
- Sao, em thấy cách hòa âm của anh có được không em?
- Anh hỏi em à?
- Ừ, trong phòng này chỉ có anh với em, không hỏi em chẳng lẽ anh hỏi bản thân anh sao?
- Vâng, em thấy cách hòa âm của anh thật tuyệt vời, nhưng em thấy..em thấy thiếu mất đi cảm giác táo bạo, hứng thú.
- Ừ!!Em nói đúng đó, nhưng trình diễn kỳ này đa số là những bài hát chậm nên anh không dám bỏ những âm điệu ấy vô được.
- Không đâu anh ạ, nếu được, anh có thêm những âm thanh nổi vào phần điệp khúc, vớI những âm kêu vào phần đầu, thì sẽ hay hơn đó.
- Ðây, em lại đây. Em hòa âm cho anh một bản đi.

Tưởng anh Sơn nói đùa, tôi chỉ cười khì. Nhưng, nhìn vào ánh mắt anh, tôi thấy ẩn lộ tia thành khẩn và trìu mến, tôi bèn chìu ý anh ngồi cạnh anh làm phần hòa âm. Dàn máy hi-fi tuyệt hảo trị giá gần cả trăm ngàn dĩ nhiên rất tối tân và đương nhiên cũng rất khó sử dụng. Cũng may, tôi đã học nghành âm luật nhiều năm, nên chức năng của dàn máy này cũng không khác lắm so với những dàn máy tôi đã sử dụng trước đó. Anh Sơn đưa tôi bản nhạc ‘Tình đơn côi’. Ðiệu nhạc này tuy không chậm lắm nhưng khá đơn điệu. Tôi nghe đi nghe lại bản đó ba lần, rồi quyết định chuyển cả tông bản nhạc thành điệu giật. Âm thanh ban đầu nghe thật náo loạn và chẳng ra gì cả, nhưng sau tôi sửa đi sửa lại từng khúc một trong bản nhạc, lúc cho nhanh hơn lúc cho chậm lại. Ðộ mười lăm phút sau, tôi hoàn tất phần hòa âm cho bản nhạc. Anh Sơn nghe xong, mỉm cười nhìn tôi nói:
- Rất hay! Bản nhạc tuy mất đi âm điệu trầm và buồn, nhưng bù lại em đã trám nó bằng những âm violin và guitar làm bản nhạc kích thích. Khá lắm, nhưng em cho thêm những nhịp trống vào phần điệp khúc thì sẽ tuyệt hảo.

Tôi và anh Sơn trò chuyện say mê quên cả thời gian, anh Sơn lấy hết những bản nhạc trình diễn hôm đó ra và cùng tôi sửa điệu. Anh Sơn còn chỉ cho tôi những điều lý thú trong âm nhạc. Thật ra, âm nhạc vốn không có một triết lý hay ràng buột nào. Âm nhạc vốn chỉ là những tiếng động được liên nối với nhau và nó được tạo ra như là một công cụ giải trí. Một bản nhạc hay được tạo nên bởi nhiều yếu tố, từ những âm điệu, lời ca, tiếng hát, nhạc đệm phải được phối hợp chặt chẽ và biến hóa uyển chuyển làm thính giả chú ý thì mới gọi là thành công. Công việc hòa âm chính là công việc bao gói những yếu tố ấy. Ngoài những kiến thức cần biết, người hòa âm cần có một tâm tính tế nhị, biết sắp xếp mọi việc và gắn bó những âm thanh trong đời sống mà hòa hợp vào âm nhạc.

Buổi trình diễn hôm ấy, thính giả được hưởng thụ những điệu âm mới do tôi và anh Sơn phối hợp sáng tác. Cuộc trình diễn được thành công rực rỡ. Sau bữa đó, anh Sơn ngỏ lời muốn tôi làm việc trong công ty hòa âm của anh ta. Tôi vui mừng đồng ý.

Cơ sở của anh Sơn là một công ty hòa âm khá nổi tiếng trong nghề. Anh Sơn giới thiệu tôi làm giám đốc của hai bộ phận hòa âm, và sản xuất dĩa. Tiền lương mới của tôi khá cao, đủ sức cho tôi nuôi sống bản thân và Thảo. Tôi mua một căn nhà gần thành phố, vừa tiếp tục những lớp học khóa ban đêm để hoàn tất bằng âm luật gia. Cuộc sống tuy khá bận rộn và tôi rất ít có thời gian gặp nàng. Trừ những ngày cuối tuần, hoặc nghĩ lễ chúng tôi mới có dịp thảnh thơi ngồi trò chuyện với nhau. Tuy vậy, tình cảm chúng tôi không nhạt đi, mà trái lại còn nồng nàng và quyến luyến từng giây từng phút ở bên nhau.