Anh buom lon

Một lát sau Thanh thò tay xuống âm hô ẩm ướt chợt cảm giác có nhiều lông,hắn bật dậy thích thú nhìn kỹ cái âm hộ làm hắn mê mẫn nay bà Hiệp để lông sát cắt xén rất đẹp,giữa khe ứa ra dòng tinh khí của hắn.Hắn chồm lên hôn tới tấp vào mặt bà Hiệp.Giọng bà Hiệp thì thào:
“Trời ơi! Tao nhớ mầy quá! chịu không nỗi!”
Thanh vỗ vào cái *** ướt đẫm của bà Hiệp nói:
“Tui cũng thèm ăn cái *** nầy lắm lắm!!”

anh buom lon

Sáng hôm đó, Oanh dẫn Con bé đi bơi ở khách sạn Equatorial. Một lần nữa, Con bé khám phá một thế giới hòan toàn mới lạ với nó, một thế giới phong lưu của những nhà khá gỉa, tung tiền ra không tiếc. Nhưng những điều đó là chuyện của người lớn, Con bé chỉ biết hưởng thụ một cách vô tư. Nó hảnh diện được đi chung với Oanh và cũng hảnh diện khi thấy những ánh mắt chim ngưỡng của những người đàn ông khi hai cô gái mỹ miều trong bộ đồ tắm đi qua. Một cô thì có thân thể nẩy nở đầy khêu gợi của tuổi 30, còn một cô thì có thân hình mảnh khảnh nhưng không kém phần xao xuyến của tuổi 15. Từ sáng hôm nay, từ lúc nó được nút cu và nuốt khí của Trí thì Con bé có một lòng tự tin vô bờ về quyền uy của nó đối với đàn ông. Nó có cảm tưởng như cả vủ trụ đều nằm trong tay của nó. Và nó càng quyến luyến Oanh, người chị, người thầy, người tình nhân của nó, người đã mang lại cho nó những thay đổi dứt khoát từ ba ngày nay trong cuộc đời của nó. Và nó càng sốt ruột muốn học những bài học tiếp mà Oanh đã hứa nó. Con bé xoay sang Oanh đang nằm nghỉ ngơi trong chiếc ghế bành bên cạnh nó:
- Chị ơi, chừng nào mình về, em đói rồi.
- Chị biết em của chị mà! đói bụng thì cũng có đói đó nhưng cái em đói thật sự là đói cái khác, phải không?

Con bé đỏ mặt, phụn phịu:
- Chị kỳ cục quá, cái gì chị cũng biết hết, ai biễu chị nói hết tẩy của người ta ra làm gì vậy!
- Cũng như chị đã nói hôm qua, bữa nây, chị sẽ chỉ em về cái điểm quan trọng hàng đầu của thân thể người đàn bà, đó là con chim của mình, cũng gọi là… là cái gì em nhớ không?
- Nhớ chứ sao không nhớ!
- Nhớ thì nói ra đi.
- Thôi, nói chử đó thấy ngượng miệng quá hà.
- Vậy thôi chị không dạy tiếp cho em, ráng chịu nghe.
- Chị ép em quá…. Em mà nói tục là tại chị đó nghe.
Con bé ngượng ngập vài giây rồi nói nhỏ:
- Chút nữa chị dạy em về cái lồn của em nghe chị.

anh buom lon

anh buom lon la gi ?

Mình vẫn sống cùng dì và càng hiểu thêm về dì hơn, nhưng mình vẫn lạnh lùng như hùi mới về nhà mới này, và dường như dì sống chung với 1 thằng suốt ngày chẳng nói j nên cũng ít nói hẵn, cũng hay cười nhưng mà cực ít và lạnh tanh, dì mồ côi, có 1 người em trai, nhờ ba mẹ mình mà cậu em ham học đó đã được đi du học bên Anh và cũng vừa lập gd trước ngày mẹ mình mất vài tháng, hình như là lấy 1 con Mễ mới qua du học bên Anh luôn hay sao ấy.
Nói chung là cuộc sống khá bình lặng trôi, đi học về, ăn cơm, sống với không gian riêng của mỗi người nhiều hơn, mình đặc biệt thấy dì chẳng bao giờ đi ra ngoài, dì có quen đc với cái bà bán tạp hóa và kèm luôn chở thịt gần nhà nên sáng nào bà đó cũng hay qua hỏi “hôm nay có muốn mua j ko? Bà chở thịt rồi lựa đồ tươi mua luôn cho”, thỉnh thoảng dì cũng đi ra đầu đường hay tiệm tạp hóa mua mấy cái linh tinh, đường muối, tiêu, bột ngọt,… đồ thôi.
Rồi cũng kết thúc năm lớp 10 với nhiều thứ zui zẻ xen lẫn nỗi buồn,ngay từ đầu tháng 6 thì ba mình đã bay ra ngoài HN để xây chi nhánh ks ngoài đó còn ks và vài quán trong này thì hình như cô 4 với lại chú bạn nối khố của ba trông coi nhưng hằng ngày vẫn gửi sổ sách và mail cho ba tính toán đều đặn.Hè đó mình làm quen được với mấy thằng gần nhà, đi đá banh suốt luôn, nhưng rồi có 1 ngày trong hè đó, mình ko biết nhắc lại như nào nữa, mà hình như nó như này…..
Sáng sớm hôm đó, 1 ngày oi bức của sg mình thức dậy, đánh răng, rửa mặt xong, mình bước xuống nhà thì thấy dì ấy, vẫn cái kiểu váy với áo, dì ấy mang cái váy cứng kiểu công sở í, nhưng vẫn màu đen tới đầu gối, cái áo thun bó màu nâu đậm, nhìn da trắng lắm các thím ạh, dì thấy mình thì nói:
-Đói chưa???
Mình trả lời:
-Rồi dì!!!_ nói xong mình ngồi xuống bàn luôn.

Ngồi vào bàn ăn thì thấy tô bò kho bốc khói nghi ngút, vài cái bánh mì trên đĩa thì bụng mình khá là sôi. Dì ngồi vào bàn, mình xé bánh mì ăn trước, nói chung là cũng khá ngon, nhưng mà thịt bỏ nhiều quá, ác cả mùi của khoai tây các thím ạ.Sau đó Dì đứng dậy cầm cái cảu(rổ) rau sống ngồi lại bàn và hỏi:
-Ngon ko???-Dì cười hỏi.
Mình chỉ gật đầu nhẹ mà ko trả lời j, Dì lại nói thêm:
-Dì nấu từ sớm mà đợi con dzậy nên thịt hơi mềm xíu nha.
Mình chẳng nói j, lại cắm cúi ăn, dì cũng cầm muỗng. Ăn xong mình vào rửa miệng rồi nói vọng ra:
-Lát con đi đá banh_ dì “ờm, hum qua có nói òi mùk”, rùi mình lên phòng thay đồ, xuống đi đá banh.Ra đầu ngõ thì thấy có thằng bạn đứng đợi, 2 thằng mình cùng vào quán uống nước mía đợi thằng kia, mình nãy uống ít nước nên giờ tu 2 li và đó là cái ngu của mình, lúc 3 người đủ rồi cùng lên xe đi tới chỗ sân cách nhà chừng nửa km ,vừa vào sân đá đc 2 , 3 thi bụng mình đau inh ỏi, nhưng vẫn cố chạy, nhưng rồi, cảm giác khó chịu ấy lớn dừng lên, tới lúc mình hết chịu nổi thì đòi thay người, ra sân thằng bạn hỏi ”sao dzậy, mới đc 1 chút mà”, mình nói” tao đau bụng quá,chắc chạy về nhà quá mày ơi”, nó nói “trong đây có nè “rồi chỉ mình, mình chạy về hướng WC, vừa vào thì hôi thúi chịu không nổi.Mie, ruồi nhặn lum la, còn có 1 đống kít của thằng shit nào nữa ấy, gớm quá mình ra lấy xe chạy về luôn.Chạy trên đường cứ sợ ị ra quần luôn ấy chứ, nhưng ráng nín, mình chạy thằng về nhà, mở cửa cổng phi thẳng vào nhà khi nhìn thấy cái cửa chính chỉ đang khép hờ, vọt lẹ lên tầng 2 vì cơ bản là tầng 1 nhà vệ sinh sao thì các thím biết rồi.Mình mở cửa chạy thẳng vào thì tái mặt thấy………………………….. ………. ………………

anh buom lon

Mình chưng hửng, định thôi thì nàng kéo đầu mình từ dưới lên, hôn thắm thiết một hồi, rồi đột nhiên hai tay ôm má mình, bốn mắt nhìn nhau, nàng khẽ hỏi, nhưng rất nghiêm nghị: “Q… Anh có yêu em không?”. Theo anh em trong tình huống này phải trả lời làm sao? “Anh yêu em” thì đã nói ngay từ lúc hôn ban đầu, sao giờ còn hỏi lại? – mình nghĩ bụng như thế, nên trong lòng phân vân (và mình cũng là người kiệm lời, không muốn nói câu này lần thứ hai). Nhẽ đếch nào từ tối đến giờ không yêu mà vần nhau vã mồ hôi như thế! Tuy mình nghĩ thế nhưng nó chỉ thoáng qua trong suy nghĩ vài phần trăm của giây thôi. Bốn mắt vẫn đắm đuối chìm vào nhau.
Mình cũng là người ít nghĩ nữa, nghĩ nhiều đã học giỏi mịa nó rồi, thành nhà văn viết về cuộc đời, về lý tưởng, về hoài bão, chứ ngồi đây viết chuyện phang phập làm đệch gì. Trong cái hoàn cảnh khốn cùng để vượt lên khải hoàn môn ấy, mình không nói không rằng, tiếp tục nhìn em si dại và lại từ từ hôn em theo đúng bản năng, một thôi một hồi làm cho nàng lại trở về cõi mê man, mắt nhắm nhẹ nhàng và cơ thể lại tiếp tục oằn oại theo các động tác của mình. Rồi đột nhiên mình dừng lại ở gần bên tai nàng, mình nhẹ nhàng nói: “Anh yêu em nhiều, yêu từ cái nhìn trong bữa cơm chiều hôm trước ấy…”. Nàng mỉm cười hạnh phúc. Lại lặp lại những động tác quen thuộc lúc nãy, nhưng lần này mình nhận thấy nàng đã phối hợp nhiều hơn, bạo dạn hơn và quan trọng hơn là nàng không còn căng cứng, không còn cảm giác đè nén nữa, nàng đã thả lỏng hoàn toàn để đáp lại các động tác mơn trớn của mình. Mình lấy tay mân mê khu vực chiếc quần màu đen, nó đã ướt nhão và nhầy nhụa cả ra tay mình rồi. Mình vươn tay lên phía cạp bắt đầu từ từ kéo xuống. Không như lúc trước nàng lấy tay gạt tay mình và giữ cái quần lại, ngược lại nàng nâng nhẹ mông lên để mình còn kéo ra dễ dàng. Mình từ từ kéo chiếc quần ra để chiêm ngưỡng toà lâu đài bí ẩn bên trong, một cách thật chậm rãi, như khi ta thưởng thức một ly rượu ngon ấy, thấy quần dính nước và sợi nước còn dính với cái khe của nàng, dưới tác động của lực hút, cái sợi nước trong suốt nhờn nhờn ấy bị uốn cong lại như hình sin chữ “U”, dưới ánh đèn ngủ long lanh nhìn thích chí vô cùng! Đồng thời mình thấy toà thiên nhiên mượt mà, cắt tỉa gọn gàng. Ẩn dưới đó là một cái khe hồng hồng và thơm nức mũi mình. Mình nhìn ngắm kỹ lắm, rồi lấy tay vuốt vuốt nhẹ cái khe ấy. Mình không dám banh nó ra, chỉ vuốt vuốt mà thấy nước cũng dính đầy tay rồi. Mình đưa lên mũi ngửi và thấy nó kích thích đến từng tế bào não, nó giống giống mùi của chị Thoa nhưng nó đậm hơn, không thoang thoảng như của chị Thoa và làm cho thằng nhỏ thúc ngược ra ngoài. Lúc này mình mới vươn người cởi cái áo phông, rồi tiện tay tụt cái quần short ra, thấy quần short cũng bị loang lổ một mảng bằng miệng bát ăn cơm. Về cơ bản là khi hôn hít Thảo thì mình được kích thích mạnh mẽ và mình cũng rỉ ra ít nước nhờn giống của Thảo vậy, và cái quần sịp không giữ nổi thằng nhỏ, nó nhô đầu khấc ra khỏi cạp quần, đỏ tía tai. Mình lôi luôn cái quần sịp ra, Thảo hơi nhô đầu dậy và nhìn trym mình. Thoáng giật mình và có nét phân vân, mình hỏi: “Sao vậy em?”. Thảo: “Em sợ, sao nó to thế kia”. Mình còn không hiểu gì thì Thảo lại phân vân “To thế nhét sao vào em được?”. Mình cũng chỉ biết nhăn nhó cười, cũng chẳng có khái niệm to hay nhỏ, nói chung là trước đến giờ cũng chẳng quan tâm, đo trym to hay bé bao giờ. Mình nghĩ chắc Thảo từ trước đến giờ chưa nhìn thấy trym người trưởng thành cương cứng bao giờ, mà chỉ nhìn trym trẻ con đi tè nên nghĩ nó to. Và đây cũng là lần đầu của cả hai đứa nên… việc thắc mắc là việc đương nhiên. Mình từ từ tiến lại đưa trym cọ cọ vào cái khe giữa hai chân nàng, khẽ khẽ ấn vào… chẳng đi được đến đâu. Nó cứ bị mắc, rồi lại cọ cọ lấy tay ấn trym hướng đầu trym xuống dưới… rồi đẩy vào. Chợt Thảo bảo: “Từ từ thôi anh, không phải chỗ đấy đâu…”. Mình lại cầm trym vê lên vê xuống cái khe đấy rồi ấn ấn vào, mãi chả vào được… Một lúc mệt mệt, nhìn lên đồng hồ đã 2 giờ đêm rồi… Thấy mình có vẻ nản nản, Thảo khẽ dướn người dậy, ghì đầu mình xuống hôn, rồi để tự trym mình cứ đè đè ở phần bướm nàng. Hôn một lúc Thảo với tay cầm trym mình định hướng vào khe nàng rồi thủ thỉ: “Anh cho nó vào đi!”. Nghe lời nàng mình cong người ấn ấn vào, thì có thấy vào chút, ngập được hẳn… nửa cái đầu khấc. Sau đó thì nàng ưỡn người lên tránh, mắt nhắm chặt, mặt nhăn lại… Nàng bảo…: “Nhẹ thôi… … đau em…”. Mình thấy sao mà khổ vậy trời! Kiểu như “đang vui thì đứt dây đàn… Khi đang ngồi ị thì nàng đến chơi” ấy. Mình hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh và tinh thần, lại từ từ miết miết đầu khấc vào cái nghe, lần này mình đã định vị được vị trí nên từ từ ấn vào, nàng nhăn nhó và và tỏ rõ vẻ mặt chịu đựng… rồi mình dần dần tăng lực lên, thì bất chợt nàng với tay đẩy người mình ra, rồi thì như ứa nước mắt ra bảo… “Em đau lắm anh”… Mình xem phim sex cũng nhiều trên mạng rồi, nhưng đó chỉ là mớ lý thuyết suông, khi vào thực tế thế này mới thấy cái việc lần đầu nó lớ ngớ lóng ngóng đến thế nào! Mọi kiến thức đều bay biến hết. Mình dừng lại ở đó, cúi xuống nhìn thì mới thấy… ngập được cái đầu khấc…
Mình nghĩ thôi có lẽ việc này phải từ từ, hôm nay dừng lại ở đây, dần dần cái khe của nàng dãn nở thì cho vào chưa muộn, dù gì nàng cũng đồng ý trao cho mình rồi mà… Thế là mình nằm vật sang bên, kéo nàng lăn từ trên đệm xuống thảm, lấy tay cho nàng gối đầu, mình nằm nghiêng, một tay ôm ngang ngực nàng. Một lúc sau có vẻ như nàng suy nghĩ điều gì, có lẽ hiểu mình không nỡ làm nàng đau, quay sang lại hôn mình đắm đuối, thật là “đôi môi em gợi bao khát khao, mắt em vời vợi đăm đắm trời cao”… Trong khi hôn nàng lại xoay người nằm đè lên người mình, mình nằm ngửa, nàng nằm sấp, mình cảm nhận bầu vú man mát mềm mại cứ chà qua lại ngực mình…
Nói thêm một chút là mình chỉ cao tầm 1,69m, người nói chung tương đối mỏng, chả có ngực có cơ mẹ gì (Thế mà đi mát-xa, các em cứ bảo, người như anh này khối em xin chết, mấy chị già thì bảo mông cong thế này thì chơi em nào em ấy sướng rồi – rõ bọn nịnh đểu xin tiền bo, há há…). Nàng thì cao tầm một 1,53-1,54m gì đó, có…45-47 kg thôi. Thế nên khi mà nàng ngồi xổm qua bụng mình, rồi cúi xuống hôn thì vô hình chung thằng nhỏ của mình vẫn vươn lên chọc chọc vào cái khe của nàng… hôn mình một lúc rồi nàng hôn ngực, hôn tai rồi lại hôn cổ mình, rồi nàng ngồi ngồi trong tư thế dạng dạng trên bụng mình, nàng quơ tay ra phía sau cầm lấy thằng nhỏ của mình rồi chỉnh hướng vào cái khe của nàng. Mình khẽ trườn người lên cho nàng dễ điều chỉnh, và nàng từ từ lắc lắc xoay xoay, một hồi thì cái đầu khấc cũng cảm giác được giữ chặt lại trong cái khe ẩm ướt ấm nóng đó….mình hơi co chân lên để nàng có chỗ tì tay vào, vì sợ nàng đau. Hai tay mình ôm hai bên eo nàng. Tay nàng lúc thì chống xuống đất, lúc thì chống lên ngực, bụng mình, lúc lại tì vào đùi mình phía sau lưng nàng, cứ như thế nàng nhẹ nhàng lắc hông và nhấp lên nhấp xuống rất êm ái… Hơi thở nàng thì chuyển sang kiểu khác, cứ kiểu hít vào xuỵt xuỵt, thở ra lại rất khẽ… Trống ngực hai đứa đánh rộn ràng như trống trung thu ấy. Ước chừng một lúc thì nàng…. đột nhiên lấy hết can đảm, mím môi mím lợi, dùng toàn trọng lượng của người ngồi thẳng xuống. Mình cảm nhận một trọng lượng lớn đè lên trym mình, phần đầu khấc thì bị bóp chặt đến nghẹt thở. Trong một thoáng vài phần nghìn giây, mình thấy trym mình cũng đau, rồi một cảm giác… “sựt” ở đầu khấc khiến nó hoàn toàn được giải toả… Sau khi ngồi xuống người mình như thế, mình thấy môi nàng cắn chặt, giật giật, mặt nhăn méo xệch, nước mắt thì chảy ròng ròng hai bên má… Vẫn trong tư thế đó, nàng ngồi yên một lúc, mình cũng không làm gì hơn…thực sự lúc đó cảm thấy thương Thảo lắm, nên chẳng nghĩ đến trym nó có cảm giác gì nữa… Khoảng mấy phút sau, nàng mới hé môi ra, mặt dãn nở ra một chút, mình với tay ghì nàng sát vào người… hôn vào mặt nàng, vào môi nàng rồi khẽ hỏi: “Em đau lắm hả?”. Nàng không trả lời, khẽ mím môi, hít một hơi sâu, khẽ gật đầu, vài sợi tóc suôn tung bay ngược chiều ánh sáng bóng đèn điện như những sợi nắng vàng mỏng manh tung bay trong gió thu. Vài sợi thì quấn bệt lấy mặt nàng vì nước mắt, khi nàng hơi cúi đầu, mái tóc phủ xuống che một nửa khuân mặt, nhìn thật hấp dẫn vô cùng. Cái hình ảnh nàng khẽ mím môi, khẽ gật đầu, khẽ nhắm mắt, và đôi má hây hây hồng bết vài sợi tóc sẽ làm mình nhớ suốt đời. Và cái hình ảnh đó không có một bức tranh nào mô tả đẹp cho bằng….
Một lúc sau nàng lại mân mê ngực mình và rồi lại hôn cuồng nhiệt như lúc trước khi bị đau. Mình cứ nằm yên, để nàng chủ động, vì sợ rằng chỉ một cử động nhẹ của mình thôi là làm nàng đau, mỗi lần nàng nhăn mặt thì tim mình cũng một lần nhói đau… Sau một lúc nàng lại nhẹ nhàng như lúc trước, nhấp nhấp lên xuống, từ từ và đều đặn. Được một lúc thì mình cảm thấy thực sự nàng vẫn còn đau, còn mình thì căng cứng cũng rất lâu rồi, cũng muốn xuất rồi, không muốn giữ lại nữa thì mình gồng mình lên và xả tất cả những gì mình tích luỹ bấy lâu vào trong người nàng. Nàng vẫn giữ nguyên tư thế… một lúc sau thì trym mình xìu xuống, nàng cũng cảm nhận thấy thế và mình kéo nàng nằm qua một bên. Mình từ từ rút trym ra và hôn nàng mấy lần vào môi và vào cổ. Nhìn xuống phía dưới thì nhễu nhện tinh dịch của mình và nước của nàng. Có một vệt hồng hồng nhỏ như một nửa giọt máu đậm tụ lại ở cuối dương vật. Xung quanh trym, bao bọc nó là chất nhờn nhờn ấy, đã là màu hồng nhạt. Mình bò xuống định hôn bướm nàng một cái để chia sẻ cảm giác đau với nó, nhưng nàng dùng hai tay kéo đầu mình lên và hôn, rồi ghì tay mình xuống làm gối. Nàng nằm nghiêng nghiêng khép chân lại và tay vung ra ôm mình. Nằm một lúc nàng thủ thỉ vào tai mình: “Giờ em đã là người của mình rồi đấy!”. Mình không nói gì, quay ra hôn lên trán nàng một cái rồi nằm co chân, tay phải vắt lên trán ngắm trần nhà… hình dung lại mọi thứ sao nó diễn ra nhanh quá vậy. Sao mình lại không tưởng tượng được ra cảnh này trước đây… Nàng vẫn nằm trên tay trái mình, thấy mình đăm chiêu thì lại hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?” Mình trả lời: “Anh đang nghĩ là có phải anh đang nằm mơ không?” Nàng lấy tay véo vào nách mình: “Giờ này mà anh còn hỏi thế!”, mình nhột nhột, và nàng nhắc đến giờ nên mình nhìn lên đồng hồ, đã 4h20 phút sáng rồi, cũng mệt mệt. Mình lấy chân kều cái chăn kéo xuống đắp cho cả hai đứa rồi ôm nàng một cái thật chặt, bảo “khuya rồi… thôi ngủ đi…”. Hai đứa ngủ đúng như nhà văn Nam Cao tả: ngủ như hai đứa trẻ khi đã bú no căng sữa vậy.

anh buom lon

Xem anh buom lon hay nhat 2014

Cuối cùng điều tôi sợ nhất cũng đã đến, hôm nay là ngày a Việt vào đón Ly, tôi sợ rằng tôi sẽ mất em mãi mãi, không biết đến bao giờ tôi mới có cơ hội được gặp em. Nhìn L vui vẻ chuẩn bị đi về mà lòng tôi đau quá, một nỗi đau không thể nói nên lời. Tôi cũng lăng xăng để chuẩn bị quần áo cho cháu nó mà làm sao nó hiểu nỗi lòng của tôi. Bữa cơm thân mật để tiễn L lên đường, tôi không hiểu tâm trạng của L như thế nào nữa, trước lúc chia tay L chỉ ôm tôi 1 cái. L nói với tôi câu “tạm biệt”, sao nghe câu này mà lòng tôi đau quá, nỗi đau quá chất chứa quá nhiều trong lòng. Tôi rất muốn khó nhưng vẫn cố cười, tôi nói với L rằng nên về thăm quê nhiều hơn ….

Nhìn bóng dáng chiếc xe khuất dần mà chân tôi không thể nhấc nổi, tôi chỏ biết chôn dấu nỗi buồn trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài. Nhìn những nét chữ tròn trịa, nhớ lại nụ cười nhớ lại khuôn mặt trắng xinh của em mà tôi không thể cầm nổi nước mắt. Đã có đêm nỗi nhớ ấy đã khiến tôi gục đầu xuống gối mà khóc, những giọt nước không biết có đủ để trời cao hiểu hết tâm chân tình của tôi dành cho cháu tôi hay không. Tôi biết giữa tôi và L sẽ chẳng thể có kết cục tốt đẹp dẫu L có mến tôi đi chăng nữa, tôi luôn tự nhủ lòng mình rằng phải quên L đi, phải quên L đi. Tôi vùi đầu vào học và những trò chơi điện tử online trên mạng chỉ để cố quên em. Tôi vẫn hay gọi điện cho L, vẫn hỏi thăm tình hình của L, L vẫn vô tư khi xem tôi như một người chú. Tôi tự nhủ sẽ tìm kiếm một ai đó xinh đẹp nết na như L để về làm vợ….

Rồi thời gian nào cũng làm mọi vết thương lành, tôi cũng thế. Tôi dành cho L một phần trong trái tim tôi để khắc ghi L. Tôi cũng tìm lại thăng bằng trong cuộc sống, tôi cũng hi vọng rằng sẽ có một ngày nào đó sẽ gặp lại L. Nói về gia đình L, thực ra tôi nghe bố tôi kể ngày xưa khi anh V lấy vợ thì ba má anh cũng đã ra sức ngăn cản và nói rằng sẽ từ mặt anh nếu như anh lấy mẹ L bởi vì hai bác ấy nhận ra rằng má L không phải là một người tử tế. Hai anh chị vẫn đến với nhau và đi ra một tỉnh khác sinh sống, có lẽ anh Việt không ngờ lời hai bác đã đúng khi một đêm chị đã ra đi và để lại bé L cho anh với hai bàn tay trắng, có lẽ chị không thể chịu nỗi cuộc sống nghèo đói này. Anh Việt đã nỗ lực làm giàu trên mảnh đất nghèo nàn ấy, anh cũng đã gặp chị ấy nhưng nhất định không cho chị gặp bé L bởi anh sợ sẽ lại mất nó. 
Mới đó mà cũng đã hơn 4 tháng kể từ này tôi chia tay L, tôi vẫn chưa thể quên được L. Hôm nay là những ngày đầu tháng chạp, những chuyến tàu xe đưa những người con phương xa để đón một cái tết bên gia đình. Tôi hồi hộp gọi điện cho L để hỏi thử tết này có về không, câu trả lời tôi nhận được là L đang thuyết phục bố để được đón tết ngoài quê. Nghe câu này mà lòng tôi thật rộn rã, đây là lần đầu tiên L về quê hương đón tết, vậy là sau chuyến về quê hồi hè đã để lại ấn tượng gì đó trong L nên muốn về thăm quê. Tôi quá hạnh phúc, tôi chỉ muốn hét lên để mọi người biết rằng tôi đang hạnh phúc đến nhường nào. 
Hôm nay là 14 tháng chạp, tôi về nhà nội để chuẩn bị mồ mã tổ tiên chuẩn bị cho cái tết ( ở quê tôi là chạp mã) và ông nội tôi cúng tất niên luôn… Tôi chở em gái tôi trên chiếc xe cup mà bố tôi vừa mua cho tôi, đường thì xa tôi phải đi gần tiếng rưỡi đồng hồ mới tới nơi, công nhận quê nội trong lành hơn chỗ tôi nhiều, vì chỗ tôi ở trung tâm thị xã nên xe cộ rất nhiều. Tôi chở em tôi trên con đường làng quen thuộc không hiểu một cái gì đó trong lòng mà tôi cảm thấy thật rộn rã có lẽ tôi đang vui khi hay tin L sẽ về quê đón tết. Nhà nào cũng không khí đón tết rộn ràng nên lòng tôi cảm thấy thật sảng khoái. Bước vào nhà nội tôi nghe tiếng trẻ nhỏ đùa vui rộn ra, thím tôi và cô tôi đang chuẩn bị cho bữa cúng cơm này, tôi phải quản lũ nhỏ để tụi nó không quậy phá bàn thờ nơi ông nội tôi đang chuẩn bị cúng. Tôi không phải vác cuốc ra mà để dãy cỏ mà chỉ trông lũ nhỏ. Ai gặp tôi cũng hỏi sao hôm nay ba má tôi không về tôi vội vàng đáp luôn là bố mẹ tôi sẽ về sau. Tôi xuống bếp để tìm C ( đứa em họ của tôi ), tìm hoài không thấy vì bình thường nó là đứa chăm chỉ luôn phụ giúp mọi việc mà hôm nay lại không thấy nên hơi lạ. Tôi kêu thằng Q ra mà hỏi nó bảo em nó đang bị sốt nằm ở nhà, tôi hỏi nó có ai ngoài đó không thì nó bảo không. Như mở cờ trong bụng tôi bảo thằng Q chăm coi mấy đứa nhỏ để tôi về nhà nó xem em nó thế nào. Tôi chạy một mạch đến nhà chú tôi. Căn nhà vẫn thế vẫn cũ kĩ có lẽ chú tôi bận việc những ngày cuối năm nên không kịp sửa sang nhà của. Cái cửa chính thì bị cái đòn gánh cài chặt bên trong, bực mình tôi phải chạy vòng từ cửa dưới, nhà cửa gì mà dơ quá, hình như chắc cũng ít khi quét dọn. 

Tôi thấy C nằm trên giường, từng hơi thở nóng ran, tôi sờ trán nó nóng ran, không hiểu con bé sốt thế này mà không có ai ở nhà cả công nhận chú thím tôi vô tâm thật. Từng hơi thở nặng nhọc và nóng ran thở ra, tôi thấy tội nghiệp cho con bé quá. Nhìn thấy không có ai ở nhà, tôi thử đánh lớn tiếng thử xem nó có dậy hay không. Tôi chạy xung quanh nhà thử có ai không, tôi cho tay vào mền và đặt lên bụng nó, hơi thở của tôi gấp gáp hơn, tim tôi đạp tình thịch, tôi không thể kìm chế những ham muốn tầm thường của con người. Tôi luồn tay tôi vào cái áo của nó, da nó nóng ran, tôi lần lên cái áo lót của nó, tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống áo lót ấy và đặt tay lên vú của nó. Chắc nó mới học lớp 8 nên hình như ngực của nó cũng chưa to lắm, tôi vân vê hai nhủ hoa còn đang phát triển trên tay, tôi đổi hai vú liên tục. Tôi không ngừng quan sát nó, chắc nó nhận ra có cái gì đó trong người mình, nó kéo hai tay tôi ra ngoài nhưng mắt không màng mở ra. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào quần nó, tôi xoa hai cái mông tròn lẳn của nó. Hôm nay nó bị đau nên tôi cảm thấy không được hứng thú cho lắm. Tiếng bước chân làm tôi giật mình, tôi nhìn xem thì là thím tôi, tôi vội rút tay ra khỏi cái quần nó. Thím tôi mang tô cháo vào cho C, tôi hỏi thím tôi “ sao con C sốt cao vậy thím nó bị nhiễm lạnh hả”. Thím tôi vô tư bảo “nhiễm lạnh gì đâu thực ra lần đầu có kinh nên nó sốt như vẫn đó, vài bữa là khỏe ngay ý mà”. Bây giờ tôi mới biết khi có kinh lần đầu bị sốt cao như thế. Thím tôi bảo tiếp “ông nội cúng rồi đó với lại ba má cháu về rồi cháu vô nhà nội đi”. Tôi chạy một mạch về nhà nội của tôi, tôi không thể không suy nghĩ về C đặt biệt là những gì tôi vừa làm với C. Tôi tìm mãi mà không thấy thím tôi đâu cả, chắc ở ngoài nhà chưa vô. Tôi chạy ra nhà chú thím và bảo thím vào ăn cơm để tôi trong hộ bé C. Hình như C cũng đỡ rồi thì phải, lúc tôi vào thì thấy C đang ăn cháo, khuôn mặt trắng bệt, môi tím tái, đầu tóc rối bù khác hẳn với bình thường. Thím tôi vô nhà nội, tôi ở lại với C. Đợi C ăn xong tôi dọn dẹp xuống nhà bếp, tôi quay lên thì thấy C đang nằm quay mặt vào tường, tôi nhẹ nhàng nằm bên cạnh C. Có lẽ C cũng cảm nhận được hơi thở nặng nề của tôi nằm kề bên. Tôi cho tay vào và xoa cái lưng nóng vì sốt của C, C quay lại và hất tay tôi ra ngoài, vẻ mặt của C nhăn lên làm vẻ khó chịu và không thích hành động của tôi. Tôi tiếp tục cho tay vào vạt áo của C, vì bị sốt nên C không thể đủ sức để chống lại với sức trai của tôi. Tôi cho tay vào ngực và bắt đầu sờ bóp đủ kiểu, tôi vê hai đầu nhủ hoa nhỏ xíu đang phát triển của C. C nằm yên chịu trận C sợ chứ không phải đồng ý với tôi, tôi định kéo áo em lên để chim ngưỡng cặp vú em thì em kiên quyết không cho. Tôi không dám ép nó vì sợ, nó quấn mền thật chặt và nằm vào gốc tường. Tôi uất ức ra cây nhãn gần nhà để cả hết những thứ mà con cu căng cứng của tôi đang chứa. Lúc đó lũ em họ tôi kéo ra nhà chú nên tôi không còn cơ hội nữa, tôi thất thỉu đi vô nhà nội.
Thời gian cứ chậm chậm trôi trong sự mong chờ của tôi, tôi mong chờ từng ngày từng phút cái ngày L về. Bữa 28 tháng chạp tôi nhận được điện thoại của L báo rằng em đã về đến nhà chú ( là chú ruột của L). Tôi thất vọng khi nghĩ rằng L sẽ vô tôi đầu tiên. Tôi xin bố mẹ về nội để dọn dẹp nhà cửa ( nhưng thực ra để gặp em ), bố mẹ tôi không cho bởi vì nhà nội tôi quá xa đi một mình thì không thể yên tâm được. Tôi lại thất vọng và mong ngày mùng một tết. 

Những chùm pháo hoa bắn lên bầu trời, những câu hát happy new year, làm tâm trạng con người vui vẻ hẳn lên. Một năm mới lại về với tất cả mọi người, những lời chúc nhau những ly rượu mà lòng người thêm rộn rã. Tôi chỉ mong sao đến sáng thật nhanh để về nội, để gặp lại cô cháu gái L của tôi. Sáng mùng một tôi kéo mọi người trong nhà dậy thật sớm để về nội chúc tết. Ba má tôi cũng không thể không ngạc nhiên bởi mọi năm tôi là người dậy muộn nhất. Về nhà nội thì đã thấy anh V là cháu L đến thăm tự lúc nào. Tôi gặp lại L, sau 4 tháng L vẫn không thay đổi gì. Khuôn mặt ấy làn da trắng nõn nà ấy chỉ có đầu tóc là thay đổi nên nhìn em có vẻ tiểu thư hơn nhiều. Lúc gặp tôi thì L tỏ ra hồ hởi thì tôi càng cố tỏ ra lạnh nhạt bấy nhiêu, tôi không vồ vập như em. Em kể với tôi mọi chuyện từ chuyện trường lớp, bạn bè của em đến những chuyện vớ vẩn, em nói với tôi rằng chỉ có tôi là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn và ngốc xít của L. Chúng tôi không nói chuyện lâu với nhau được và em xin phép đi về trước để thăm bà con lối xóm. Lần này tôi cảm thấy mình không quá hồi hộp như mình nghĩ, tôi cũng lấy lại cảm giác khi có L rồi L lại đi. Trong dịp tết tôi chỉ gặp L 1 lần, và 1 lần anh Việt vô nhà tôi những không có tôi ở nhà. L phải vô sớm để kịp đi học. Có lẽ cái tết năm ấy khá đặc biệt với lòng tôi khi có L về và tôi cũng rất hi vọng mình trở thành người đặt biệt trong lòng L.