Anh buom lon

 Hoa cười: – thì cảm giác mới lạ mà anh, vợ anh chắc cũng thế. Lúc này tôi mới sực nhớ đến vợ tôi, từ nãy đến giờ vợ tôi ở bên Trung chồng Hoa, chắc cũng làm tình với nhau hùng hục mê say như tôi với Hoa, chắc lúc này Trung cũng đã xuất thoả thuê vào trong người vợ tôi rồi. Thấy tôi đần mặt ra nghĩ ngợi, Hoa bảo: – sao, nghĩ đến việc Lan và chồng em à. Tôi gật đầu, Hoa liền bảo là mới đầu vấn đề tư tưởng là khó vượt qua nhất, nhưng mà cứ nghĩ thoang thoáng thôi là ổn. Tôi cười gật đầu bảo: – ừ em nói phải.

anh buom lon

Mấy ngày sau đó cô bé vẫn im lặng dù thỉnh thoảng hắn vẫn hỏi. Và chiều nào cô bé cũng đến đúng giờ. Những khoái cảm mà cô bé đem lại khiến hắn đã mê mệt cô bé. Có lúc trong nhà tắm , trên giường, trên ghế, dưới nền.... Rồi hết tất cả các tư thế mà hắn kỳ công lên trên internet tìm hiểu. Lúc ngồi, lúc nằm sấp như con sò….. Có tối bốn năm lần đến khi cô bé khô cong và mệt nhoài vì sung sướng.

Cô bé nhìn hắn đang ngủ, cô bé đang tự trách mình. Cô bé không hiểu sao mình cũng lại ham mê hắn, ham mê nhục dục nhiều như vậy, mà đôi lúc còn quên cả tủi hổ, phó mặc số phận. Còn chiều không bắt hắn đeo bao, chỉ bắt hắn xuất ra ngoài. Cô bé biết dù hắn đẹp trai, dễ mến, nhưng đó không phải lài điều quan trọng, đúng với cô bé, cô cảm thấy một sự tốt bụng ẩn giấu bên trong của hắn. Và một điều nữa cô không biết rằng chính sự ngọt ngào nhẹ nhàng từ trong tim hắn truyền sang mà nó mới có được sự cảm nhận thần tiên thoát khỏi những sự mặc cảm, những tủi hổ.

Và cô bé dường như hiểu ra thêm một cái gì đó. Nó cúi xuống và hôn hắn.
Bỗng vòng tay của hắn kéo tấm thân loã lồ của cô bé lại.
-Chúng ta tâm sự tí nhé. 

Hắn bắt đầu kể.
-Ngày xưa nhà anh cũng nghèo lắm, ở quê lo cái ăn cái mặc đã là tốt. Rồi may mắn đỗ đại học, nhưng thủa sinh viên cũng là thủa bần hàn cùng cực, vừa học vừa làm, đôi khi có những lúc tưởng rằng không thể nào học tiếp. Mà bây giờ anh cũng không hiểu sao mình vượt qua được những tháng năm đó.
Kể xong hắn cười.

Lặng im một hồi lâu cô bé bắt đầu tâm sự cuộc đời của mình.
-Nhà em xưa kinh tế cũng khá lắm. Nhưng bố em đi làm công nhân hầm lò ngoài Quảng Ninh, bị bọn nó đè ra chích, rồi bị nghiện, kinh tế gia đình vì thế ngày càng kém. Họ hàng, làng xóm xa lánh. Năm rồi em thi đỗ, cố lên Hà Nội học thoát nghèo thoát khổ. Những tưởng thế là có thể thoát khỏi số phận, nhưng ở quê mẹ em ốm, bố em lại đi vay nặng lãi, rồi mấy hôm trước ông ấy bắt em về gả cho gã bán thuốc phiện, nếu không chúng dọa sẽ đập chết cha mẹ em. 

Kể đến đó mắt cô bé bắt đầu rướm lệ.
-Vì vậy em thà làm cave chứ không chịu về.

Gật đầu cô bé sụt sùi đáp.
-Lấy cái loại thú đội lốt người đó em thà làm cave còn hơn. Nếu không vì mẹ có lẽ em đã bỏ nhà không về nữa.

Thở dài thông cảm hắn hỏi.
-Em lên đây lâu chưa.

-Em … lên được một năm rồi .

-Thế từ đó đến giờ em làm gì để sống

-Em đi dậy thêm, cả đi rửa bát cho quán ăn. 

Ngạc nhiên Hoàng Nam hỏi.

-Ủa em đi dậy thêm. Em là sinh viên à?

-Vâng.

-Thế em học trường gì vậy.

-Dạ ,Ngân hàng.

-Oh ghê ha. 

-Vậy một tháng như vậy em được khoảng bao nhiêu tiền.

-Tổng cộng được 1,5 thôi ạ. Nhưng như thế vẫn không đủ cho gia đình và chính mình.
Một cô sinh viên tự lo cho mình lại còn lo lắng cho một gia đình có một ông bố nghiện ngập, thật sự cô gái này còn vất vả hơn so với anh ngày xưa rất nhiều, lúc này anh nhận thấy thêm cô bé có vẻ xanh xao nhợt nhạt hơn lần đầu gặp anh. Chắc là do quá sức. Mà cũng do anh tham lam quá. Hoàn cảnh của cô bé làm anh xúc động. Anh thấy buồn cho thân phận một con người.
-Anh sẽ giúp em một tay. Anh nói.

Hôn lên những giọt nước mắt mằn mặn đang chẩy ra, anh ôm cô bé thật lâu như để sưới ấm tâm hồn giá lạnh của cô bé. Anh nằm im một lúc lâu ôm trọn cô bé như để chia xẻ. Anh thấy thương cô bé. Anh hôn lên gáy cô bé . Bỗng nhiên anh muốn và đôi tay anh bắt đầu vuốt ve cô bé, bóp nhẹ lên đầu vú cô bé. Cu anh đã cứng lên từ lúc nào cạ sát vào người cô bé. Anh hôn lên lưng cô bé, anh hôn say sưa như đang hôn tình nhân, bàn tay anh sỗ sàng lần trên người cô bé, kéo xuống khu vực cấm của cô bé. Anh đút ngón tay vào và ngoái lên liên hồi. Nước nhờn của cô bé chẩy ra đầm đìa. Sau khi tâm sự xong, mọi nặng nề dường như đã giảm đi rất nhiều, bây giờ cô bé cũng thấy nhột nhạt khắp cơ thể. Anh đè lên người cô bé, cái gậy trơn tuột đâm thẳng vào người cô bé. Một luồng điện sung sướng xông thẳng lên não cô bé, nhịp mông khẽ nẩy người lên để hoà cùng với anh. Lúc như vũ bão, lúc lại nhẹ nhàng hẩy qua hẩy lại trong người cô bé, rồi bất ngờ anh lại phi nhanh đẩy sâu thật sâu vào người cô bé. Không thể nín nhịn sự sung sướng tột cùng cô bé đã rên lên cao vút. Như được khuyến khích anh tiếp tục nhấp càng lúc càng vũ bão vào người cô bé, từng nhịp từng nhịp, lúc này cô bé đã rướn người lên, lỗ nhờn của cô bé như nút chặt anh. Anh gục mặt xuống tìm môi cô bé và hôn đắm đuối. Hai tay cô bé giờ cũng đã ôm lấy anh. Cu anh nắc vào phầm phập, cô bé cũng ưỡn mông lên cao hơn nữa để hoà nhịp với anh. Sự bó sát trơn tuột đưa anh đến một cảm giác sung sướng không thể kìm hãm nổi. Anh xuất tinh ồ ạt vào người cô bé, đệm dưới mông cô bé cũng đã ướt đẫm. Cả hai cùng ôm chặt lấy nhau, anh thấy mình thật tham lam, có lẽ thời gian tới nên giả bớt ân ái một chút, sợ cô bé sẽ rất mệt, sau một khoảng thời gian im lạng tĩnh mịch, anh lên giọng phá vỡ sự im lặng của màn đêm.
-Anh xin lỗi.

-Tại sao cơ. Cô bé thủ thỉ.

-Anh không kịp cho ra khỏi người em. Tí nữa anh đi mua thuốc cho em.

-Thôi không sao. Hôm nay không phải ngày của em. Vả lại không hiểu sao hôm nay em thấy tin anh. Cô bé mỉm cười.

Hắn vén tóc con bé lên để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh xắn và hỏi tiếp.
-Mà thật đáng trách, biết nhau mấy ngày rồi mà anh thật vô tâm không biết tên em.
-Dạ, Lê Kiều Thanh.

-Cái tên thật đẹp. Hắn buột miệng khen.

-Còn anh là Phan Hoàng Nam. 

Một lúc sau hắn chợt lên tiếng.
-Anh nghĩ đợt tới anh có thể sẽ gom 10 T giúp em
Mắt cô bé rưng rưng, và cô bé rướn người lên hôn hắn vào má. Một nụ hôn mềm mại ướt át nhưng vô cùng thánh thiện không có mùi của sự trao đổi toan tính. 
-Em sẽ trả anh sau này.

-Mà hồi này em ở đâu.

-Em ở trọ, em không đăng ký được ký túc xá.

-Vậy đợt tới dọn hẳn về đây mà ở, cho đỡ tiền thuê nhà.

-Em sợ làm phiền anh.

-Phiền gì, đàng nào chả hợp đồng dài hạn, hơn nữa như thế cũng tiết kiệm được chút tiền và công đi lại. Mai anh sẽ giúp em chuyển nhà. Mà yên tâm đi anh không bắt em phải chiều anh nhiều hơn đâu mà sợ.
Anh cười.
-À mà quên, em đậy thêm khối gì và được mấy học trò.

-Dạ khối D, nhưng chỉ có một học trò học Tiếng Anh vào chiều thứ 4 và thứ 6 thôi ạ.

-Trước đây anh cũng dậy thêm khá nhiều, học trò cũ cũng còn vài đứa. Nếu em dậy toán hoặc tiếng anh tốt anh sẽ giới thiệu cho vài đứa.

-Anh tốt với em quá.

Còn lại một mình, hắn ngồi nghĩ về cô bé thình thoảng hắn lại thở dài. Khói thuốc chờn vờn theo tâm tư hắn bay lên trần nhà. Mấy hôm nay mới xin được việc, môi giới chứng khoán tuy không phải là chức vụ cao gì nhưng tiền bạc hắn tin mình chắc không lo lắng lắm.

Từ ngay cô về ở cung anh, anh bớt la cà quán xá hơn. Hoặc có la cà với lũ bạn thì cũng rủ cô theo coi như đổi bữa. Còn với Kiều Thanh được sự giúp đỡ của anh, cả tuần dậy thêm cô cũng kiếm được kha khá, cộng với số tiền đầu tháng anh đưa cô đã giúp cô thoát khỏi cơn cùng bẫn của cuộc sống.

anh buom lon

anh buom lon la gi ?

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

anh buom lon

Lúc bấy giờ, chị cũng đã nhận ra được sự biến đổi lạ kỳ nơi thân thể thằng em và rõ ràng chị cũng không thể nào lý giải được vì sao nó lại bị như vậy, chị hơi bắt đầu có cảm giác ngường ngượng rồi chị nắm lấy con cu nó vuốt vuốt liên tục để xem nó có trở lại bình thường không nhưng kỳ thay, chị càng vuốt thì dương vật nó lại càng cứng, càng dài và càng to lên. Chị bảo nó ra ngoài đi tiểu nhưng khi nó đi rồi trở vào thì tình hình cũng cứ như thế, quả thật khó hiểu làm sao, chị nói là nó cứ nằm yên ngủ đi để xem lát hồi có bình thường trở lại hay không? Thấy nó ngoan ngoãn nằm im thin thít, chị âu yếm xoa đầu nó rồi khẽ xoay mặt lại hôn lên mái tóc vẫn còn khét mùi nắng của nó ; lúc này sao kỳ lạ vô cùng, khi hôn xong một cái thì chị lại muốn hôn thêm cái nữa, cái thứ hai rồi đến cái thứ ba, cái thứ ba tới cái thứ tư riết rồi chị cứ nhè tóc nó mà hôn rồi hơn thế, chị lại còn hôn lần xuống cả khuôn mặt bụ bẫm, dễ thương của thằng em trai lên mắt, lên mũi, lên hai gò má nó...Nó cứ đờ hết cả người ra, bất động mặc cho người chị ruột hôn lấy hôn để và lúc này đây, thực sự là nó bị kích thích sinh lý đến tột cùng rồi chỉ trong giây phút, bỗng dưng nó trở mình xoay người lại vòng tay ôm cứng lấy tấm thân mềm mại đầy quyến rũ của người chị hai trong gia đình, nó quíu cả người rúc mặt vào nách chị rồi nó rướn người lên hối hả hôn lên mái tóc dài óng mượt, mịn màng, mát rượi như nhung của chị. Đến lượt chị nó bất động nằm đờ cả người ra, mặc cho em trai hôn lần từ tóc xuống trán, xuống mũi, xuống má, xuống mang tai chị ; chị tự nhủ có lẽ nó muốn biểu lộ tình thương của nó dành cho người chị mà nó yêu thương nhất chăng? Như trái tim thầm mách bảo, chị cũng xoay mặt đối diện với nó rồi hôn trả lại từng cái vào mũi vào má nó và cứ thế, hai chị em mãi miết hôn qua hôn lại với nỗi niềm kích thích khôn nguôi ngất ngây, cuồng loạn mà nhân gian gọi đó chính là tình yêu nhưng ngặt nỗi hai chị em lại hoàn toàn không hề hay biết chi cả. Bản năng sinh lý sẵn có trong dòng máu đang rần rật chảy trong từng huyết quản tận cùng, hai chị em bắt đầu cử động vòng tay, không ai nói với ai lời nào cả mà chỉ lặng yên xiết chặt lấy thân thể của nhau với hơi thở càng lúc càng hổn hển, đứt quãng. Lúc bấy giờ, trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét vang trời nổ rền nhưng hai chị em lại không vì thế mà giựt mình mà đó có thể nói chính là tiếng sét ái tình vừa chợt nổ trong hai trái tim hãy còn thơ dại của hai chị em ruột thịt cùng cha cùng mẹ cùng mang họ Trần, vô tình đôi môi thằng Mỹ bỗng dưng quẹt trúng phải hai bờ môi dày mọng, thắm đỏ của chị Trầm. Linh tính như đang cho biết đấy là một sự xúc phạm, nó mấp máy lên tiếng xin lỗi chị rồi chẳng mấy chốc, không thế nào tự trốn tránh khỏi cám dỗ mời gọi tự nhiên, nó giả vờ như lại muốn quẹt môi mình vào môi chị một lần nữa ; lần này, chị hơi nghiêng mặt né tránh rồi lại thôi, đôi môi chị mấp máy rồi yên lặng để cho thằng em quẹt môi vào lần thứ hai. Cảm giác tình yêu rung động thực sự dâng tràn trong cõi lòng chẳng khác nào cơn sóng thần đang đổ ập xuống quần đảo Nhật Bản, lần đầu tiên đôi môi trinh nguyên của người chị hé mở đón nhận đôi môi em trai sau khi khẽ quẹt nhẹ vào rồi yên lặng kề sát áp chặt lấy ; đấy chính là nụ hôn môi đầu tiên của hai chị em trong đời kể từ ngày lọt lòng mẹ đến khi bố mẹ lần lượt qua đời, trãi qua chuỗi ngày ấu thơ tới lúc lớn lên sống trong đơn côi, thiếu vắng tình thương. Vì đây là lần đầu tiên, chưa có kinh nghiệm cho nên hai chị em hôn môi nút lưỡi nhau quá đỗi vụng vể, ngượng ngập, thiếu tự nhiên và gượng gạo làm sao ấy nhưng không vì thế mà cả chị lẫn em lại không cảm thấy say sưa, đắm đuối, ngây ngất, mê mệt và cuồng loạn ; hai đứa dường như đã quên hết tất cả, quên đi chú Tư Bình, quên cả mối quan hệ chị em giữa chúng, quên cả lúc này trời đang mưa và chúng chỉ còn nhớ, còn biết có mỗi một điều đó là chúng đang hôn nhau với tất cả tâm tình. Lẽ đương nhiên là hai chị em hoàn toàn không hề biết là chúng đang làm cái việc mà người ta gọi là loạn luân, tội lỗi “trời không dung, đất chẳng tha” ; sau gần hai phút, hai chị em rời môi nhau ra vừa hổn hển thở vừa nhìn nhau với vẻ ngượng ngùng không thể tả nhưng rồi sau đó chẳng bao lâu, hai đứa lại cuống quýt nút môi đánh lưỡi nhau lần thứ ba và lúc này, do chắc là đã có kinh nghiệm tự nhiên hơn cho nên chúng tỏ ra thành thạo hơn, mùi mẫn hơn cũng như là âu yếm hơn. Ở phía dưới, do kích thích ham muốn đến cùng cực cho nên dương vật thằng em cứ càng lúc càng to, càng dài và càng cứng lên cứ mãi miết cọ sát vào đùi, vào bụng chị như là muốn tìm một chổ kín đáo nào đó trên người chị để mà chui vào thì phài?...
-Mỹ....em còn giận chị...không?- Chị Trầm hỏi trong hơi thở.
-Chị...yên tâm...em không có...giận chị...đâu.
-Em...làm chị...ngộp thở
-Em...xin lỗi...Tại...chị hôn em trước làm chi?

anh buom lon

Xem anh buom lon hay nhat 2014

Kế hoạch diễn ra quá suôn sẻ, nó bước ra khỏi nhà 10 phút, đi loanh quanh khu này rồi lại quay lại, nhẹ nhàng mở cửa, và Huyền đã nằm cuộn trên ghế, như một con mèo ngoan ngoãn. Ôi trời, nhìn mẹ ngủ trông thật kiều diễm, để chắc chắn, nó chạy đến lay lay mẹ thật mạnh, nhưng vẫn không có phản ứng, tốt rồi. Nó chạy vào phòng mình, thay bộ quần áo đen mà nó mới bí mật mua cách đây vài ngày, rồi đội luôn lên đầu mũ trùm bịt mặt, khà khà, cơ hội là đây.

Nó nhẹ nhàng bế Huyền lên tay, hơi ấm từ cơ thể nàng gây cho nó một cảm giác hưng phấn tột bậc. Tuấn nuốt nước miếng, rồi bế nàng vào giường của mình, lấy từ trong ngăn kéo hai chiếc còng tay rồi khóa hai tay của Huyền vào thành giường, vậy là xong. Giờ mẹ nó dậy cũng không làm gì được. 

Không việc gì phải vội, nó lấy đôi bàn tay vuốt tóc Huyền, rồi từ từ trườn xuống má, xuống cổ… rồi chẳng mấy chốc đã chạm vào đôi gò bồng đảo của nàng. Nó nhẹ nhàng xoa nắn, nâng niu, rồi lại bóp nhè nhẹ, Huyền dù ngủ nhưng cũng cảm nhận được sự kích thích, miệng phát ra tiềng rên ư ử. Tuấn không chịu được nữa, không thể để con cu tưng tức trong người như vậy được, không thể bị giam cầm thế được, nó liền tuột phăng quần ngoài và cả quần sịp ra, “cậu nhỏ” sừng sững đứng hiên ngang ngay trước thân thể Huyền.

Tuấn chầm chậm cởi từng nút cúc áo Huyền ra, mỗi một cúc được mở, tim Tuấn lại đập càng nhanh. Ực ực, Huyền không mặc áo ngực. Nó đặt đôi tay mình lên đôi gò bồng đảo căng tròn đấy, hết bóp, rồi xoa nắn, rồi lại gục mặt vào đấy mà bú như một đứa trẻ con mấy tháng tuổi, càng lúc lại càng hăng, lần đầu tiên tiếp xúc với thân thể đàn bà đã khiến nó xuất tinh từ rất sớm, mặc dù vẫn chưa thực hiện kế hoạch “hãm hiếp”. Tinh trùng rớt đầy trên bụng Huyền.

Tuấn mò đôi tay xuống dưới “vùng cấm địa”, sờ sờ xoa xoa mấy lượt qua lớp vải mỏng. Rồi nó tụt quần mẹ nó xuống, kéo luôn cả chiếc quần lót theo. Kia rồi, cả một vùng đất hứa đầy mơ ước của bất kì người đàn ông trên thế giới này (trừ gay) hiện ra trước mắt Tuấn. Chả mấy chốc mà con cu lại cương lên đầy kiêu hãnh, ngẩng cao đầu mà nói rằng “Tao sẽ sớm chinh phục vùng đất này”. Đôi tay sờ vào chỗ ẩm ướt đó, tim không ngừng đập (tất nhiên, nếu ngừng đập thì ngỏm lâu rồi), mắt không ngừng quan sát vẻ mặt mẹ nó. Tuấn cố gắng dùng hết khả năng có thể để khiến mẹ mình sướng, dù nàng đã ngủ. Và có vẻ nó đã làm được, từ trong vô thức, mẹ nó rên “ưm…ưm…”, khuôn mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn, đôi chân dang rộng ra hai bên. Kích thích quá đi mà! Tuấn đánh bạo banh rộng hai chân Huyền ra, đặt con cu mình chạm ngay mép *** Huyền, nàng khẽ cựa cậy một chút rồi lại nằm im. Chỉ chờ có thế, nghe “ót” một tiếng, “tiểu chiến binh” của Tuấn đã thâm nhập ngay vào vùng thánh địa của nữ hoàng. Ban đầu nó làm rất nhẹ nhàng, như một người bạn trai làm với người bạn gái mình lần đầu, đầy trìu mến thiết tha, khiến cho Huyền trong mơ lại cứ tưởng là người chồng quá cố của mình. Trong miệng Huyền rên từng tiếng nhỏ một cách vô thức. Sau màn khởi động nhịp nhàng, Tuấn càng kích thích hơn bởi những tiếng rên, và dập mỗi lúc một mạnh hơn, Huyền cũng rên càng to hơn. Không chịu nổi nữa, Tuấn xuất tinh xối xả vào trong *** Huyền, dù trong cơn mê nhưng cơ thể Huyền cũng phản ứng lại sự kích thích, và nước *** nàng cũng ra lênh láng, cùng lúc với Tuấn.

Tuấn thở hổn hển, nhẹ nhàng rút buồi ra khỏi *** Huyền, nó nằm bệt xuống sàn nhà, rồi thiếp đi lúc nào không biết. Chưa bao giờ nó cảm thấy sướng khoái và thỏa mãn như lúc này. 

Trong cơn mê, Huyền những tưởng đang làm tình cùng với người chồng yêu của ngày xưa. Sau cuộc làm tình dữ dội, chồng nàng lại đứng dậy và bỏ đi, Huyền gọi với theo, nhưng bóng dáng của chồng càng lúc càng xa, trước sự níu kéo vô vọng của nàng. Nàng muốn chạy theo, nhưng lại có cảm giác tay mình bị trói lại, rồi nàng từ từ mở mắt và nhận ra mình đang còng tay khóa lại với thành giường ở phòng Tuấn. Phải mất một lúc lâu sau, nàng mới định hình ra rằng mình đang khỏa thân, và có cảm giác ươn ướt khó chịu nơi cửa mình. Kết nối lại tất cả, nàng giật mình nhớ lại mình đã ngủ quên trước khi ra khóa cửa, nàng cố giằng tay ra, nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Tuấn nghe thấy tiếng động, vội đứng dậy, Huyền sững người nhìn Tuấn. Trong giây lát, Tuấn đã thót tim lại vì sợ mẹ mình phát hiện ra mình. Nhưng không ngờ Huyền lại hét lên:

- Mày… mày đã làm gì tao thế này? Mau thả tao ra, thằng côn đồ kia!!!

Sau một giây sững người, Tuấn cũng bình tĩnh lại, và quyết định diễn nốt màn kịch mà nó đã chuẩn bị từ rất lâu…