Anh buom phu nu dep

Khi Trang trần truồng nằm phơi trước mặt Huân, hắn mới thấy người đàn bà nầy đẹïp thật, dù sắp bước vào tuổi bốn mươi, nhưng thân hình nàng trời cho thật tuyệt. Hai đôi vú không lớn không nhỏ săn cứng, cái bụng không có chút mỡ thừa, còn âm hộ thì hết nói, hai mu nhô cao mời mọc, những sợi lông mịn nằm e ấp che giữa cái khe khép kín không miếng thịt thừa. khi hắn coi phim X, Huân ghét nhất là những con nhỏ có cái L*n tòe loe hai miếng thịt thừa hai bên mà tụi Mỹ nói là cái ( Môi) trông ghê bỏ mẹ. Ngày còn trẻ hắn đi chơi đĩ mà gặp phải mấy con L*n có ( Cà vạt) lớn là hắn bỏ ra về. Nhưng bà Trang nằm tênh hênh trước mặt hắn thật diễm lệ. Hắn cuối xuống thân hình diễm lệ đó đi một đường từ trên xuống dưới. Trang rên rỉ đón nhận.
Hắn vừa nhấp vừa hổn hển:
“Đ* sướng không chị Trang! ? ”
“ Nữa đi Huân. . . Mạnh đi. . . Tôi sướng quá! ”
“L*n chị đã quá chị Trang ơi! . . . ”
“Đ* mạnh đi Huân. . . Nữa nữa. . da. . da vậy đó! ”

anh buom phu nu dep

Có lẽ do phóng lao phải theo lao, lỡ vào hang cọp rồi thì đành bắt cọp con đưa về cho nên mặc dù sợ chị mình giận, sợ chị mình đánh nhưng nó vẫn cứ lóp ngóp vừa hổn hển thở vừa run rẫy trườn người tới leo lên nằm trên tấm thân mềm mại, nõn nà như bông của chị còn chị cũng trong cơn phấn khích xúc động lẫn trong cảm giác ngại ngùng, e thẹn yên lặng đón nhận nó. Ở bên trên, hai đôi môi hai chị em chậm rãi kết dính vào với nhau, phía dưới thì đầu con cu thằng em đang từ từ cọ sát vào âm hộ chị gái mình ; tuy muốn nhưng không phải là được đâu, nó lần cả bàn tay phải xuống hỗ trợ cũng không sao đút được cu mình vào lổ âm đạo chị, chị thì nữa muốn né tránh nữa lại muốn chấp nhận rồi cuối cùng, do cái bản năng sẵn có của con người đã thắng cho nên chị đã buông xuôi hai cánh tay dọc theo hai bên thân sau câu nói lấp lửng chẳng ra đâu vào đâu “chị là…chị…là chị…của em mà!”. Cuối cùng, phải nhở đến sự giúp đỡ của bàn tay phải chị Nam, sau một hồi quá đỗi khó khăn chật vật, thẳng Đại bỗng chốc cảm giác thấy hơi đau rát tê dại nơi đầu con cu nó ; dường như “thằng nhỏ” nó mới vừa lọt tỏm vào một cái vực sâu không đáy một cách hụt hẫng, đấy chính là lúc nó đã đút được “cây súng” của mình lọt vào sâu bên trong chổ kín chị nó. Dù trước giờ không nói ra nhưng cũng có thể nói rằng nó mơ ước như thế này đã từ lâu lúc mà nó bắt đầu làm quen với những truyện sex, những bộ phim người lớn có ở trên mạng Internet và thỉnh thoảng, nó vẫn thường ngủ chiêm bao thấy được ân ái làm tình với người chị ruột xinh đẹp của nó hiện tại quả thật bất ngờ trở thành hiện thực khiến nó gần như hoang mang cực độ. Đêm nay. lần đầu tiên chị nó cho phép nó được làm người tình đầu tiên trong cuộc đời chị hưởng thụ tấm thân con gái trinh nguyên của chị, ôi sao mà tuyệt vời đến cùng cực! Chẳng khác gì con thằn lằn đang quậy quọ trên người con ếch, dù đã cương cứng lên nhưng cu thằng Đại vẫn còn quá ốc tiêu so với kích thước chổ kín chị nó, có lẽ là còn sợ sệt một cái gì đó thật mơ hồ với hai hòn dái xệ dài xuống cố gắng tỏ ra hung dũng gác hai bên cửa mình chị. Sự cọ sát giữa đầu dương vật nó vào thành vách trong âm đạo chị càng lúc càng tạo ra thật nhiểu cảm giác thăng hoa bay bổng cho cả hai chị em một cách hiển hiện rõ ràng như ban ngày khiến chúng cùng tỏ vẻ sung sướng phấn khích cuồng loạn ; vòng tay hai đứa song song đó càng xiết chặt lấy người nhau như thể sợ rằng chỉ cần phút giây lơi lỏng là người yêu dấu của mình sẽ bị tan biến vào cõi hư vô hão huyền. Thành cơ âm đạo con chị không ngớt co giãn liên tục, thắt bóp chặt lấy dương vật thằng em đang nhơm nhớp, dớp dúa vẫy vùng bên trong cái “lổ đen vũ trụ” của tạo hóa và rõ ràng cậu nhóc mới có mười một tuổi tuy có vẻ yếu sức ngay từ lúc đầu nhưng vẫn luôn luôn gắng gượng nhấp nhỏm hai mông lên xuống theo nhịp đồng thời đưa đẩy con cu thọt ra lại thụt vào sâu bên trong âm đạo chị nó. Có lẽ vì là lần đầu tiên thiếu sót quá nhiều kinh nghiệm của việc giao hợp gái trai cho nên dù trong bụng rất muốn kéo dài thời gian giao hợp với người chị ruột mình nhưng bởi sức người có hạn, lại là một thằng nhóc như nó sao có thể bẻ nạng chống trời ; chính xác là chưa hết hai phút sau, bỗng nhiên nó vội vàng rút cu nó ra khỏi âm đạo chị rồi thì nơi đầu con cu nó vừa co giựt liên hồi vừa bắn phụt ra những tia nước nhơn nhớt rin rít tựa keo dán, đùng đục như nước cơm. Đương nhiên nó cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên cho lắm vì những lần trước, mỗi khi nằm mơ thấy những cảnh ân ái làm tình nó vẫn thường xuất ra như vậy nhưng có điều rằng nó vẫn chưa biết được đấy chính là tinh dịch của đàn ông con trai, chất dịch chứa tinh trùng hễ mà gặp phải noãn trứng rụng của đàn bà con gái sẽ kết hợp tạo thành bào thai một thế hệ mới bởi một điều thật đơn giản nó chỉ vừa mới chập chững bước vào lớp Sáu trường cấp II, III Nguyễn Trãi. Dẫu sao thì sự lụp chụp, vụng về của thằng em ít nhiều cũng vẫn làm cho con chị lần đầu trong đời cảm thấy quá đỗi sung sướng vô cùng trong nỗi niềm hạnh phúc vô biên ; lúc này tinh dịch thằng em đang rớt nhiễu ròng ròng dính bết từ bụng xuống đến cặp đùi con chị và dương vật cậu nhóc chẳng khác gì con gà mắc tóc rũ rượi, ướt nhẹp từ đầu cho đến chân, loi choi như chuột lột dính mưa. Con cu nó không những đã trở lại bình thường mà còn thảm hại hơn, thun nhỏ lại giống trái ớt khô, mềm xèo tựa bún ; lúc này, hai chị em đang mệt mỏi, chậm rãi từ từ rời khỏi thân thể trần truồng của nhau, ngồi dậy kiếm quần áo mặc vào và cả hai đều tỏ vẻ mệt mỏi lẫn lộn trong hưng phấn tình yêu dậy lên rã rời tinh thần cùng thể xác. 

Có một điều bí ẩn mà cả hai chị em không đứa nào nhận ra được đó chính là tuy vừa tự nguyện chấp nhận giao hợp cùng nhau thực sự chẳng khác gì vợ chồng nhưng chị Nam vẫn còn con gái trinh nguyên lành lặn nghĩa là cái màng trinh mỏng manh ở sâu tận cuối tử cung chị hoàn toàn chưa hề bị đầu con cu thằng Đại làm thủng rách. Bởi lẽ nó chẳng qua chỉ là hành động theo bản năng sinh lý tự nhiên sẵn có của con người chứ không phải kinh nghiệm hay kỹ năng gì cả ; thực tế đã minh chứng hùng hồn lúc nãy, chị không hề cảm thấy đau đớn một chút xíu nào cả. Kết thúc cuộc tình, cả hai chị em đứa nào đứa nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, sợ sệt trên gương mặt mặc dù trong nhà chỉ có mỗi chúng chứ ngoài ra chẳng còn ai khác nữa mà chứng kiến cuộc tình tội lỗi loạn luân giữa hai chị em ; chúng biết là mình vừa làm những chuyện đối với chị em ruột của nhau không nên làm hay có thể nói chính xác rằng cấm làm, thằng em thì có vẻ sợ hãi ra mặt còn con chị lại lộ nét vửa giận vừa lo lại vừa buồn. Luc này hoàn toàn không có ai kể cả bố mẹ hai đứa đang ở dưới Phước Hải cũng không thể nào hiểu được tâm trạng và nỗi lòng của chúng tê tái, tan tác, xót xa đến nỗi nào ; bầu không gian im lặng giữa hai chị em cứ vậy mãi miết kéo dài ra tưởng chừng như là chẳng bao giờ dứt cho đền khi thằng em lên tiếng.
-Chị Nam, chị không sao chứ? 
Tuyệt nhiên chỉ có sự im lặng đáp lại lời nó.
-Chị ơi, chị đừng buồn em nghe. Em xin lỗi chị!
Chẳng nói chẳng rằng, chị lẳng lặng ôm gối mền đi ra phòng ngoài ngủ để lại thằng em vò võ một thân một mình cô đơn trên chiếc giường nệm ấm êm lạnh giá….. 

anh buom phu nu dep

anh buom phu nu dep la gi ?

Tranh thủ lúc cô ta ra ngoài ngồi đọc tài liệu

Uhm, Giám đốc phòng kế hoạch, Lí Hiển, gương mặt già đeo kiếng bên trong ẩn chưá nhiều tham vọng, và có thế thấy cặp mắt dê cuã lão ta..........Tổ trưởng phòng kế hoách 1, Nguyễn Hùng, một thanh niên trẻ có thể chỉ lớn hơn tôi hai ba tuổi.........Ngoài ra còn có những nhân viên quan trọng trong công ty, có thể là chià khoá tìm ra sự thật. Người đầu tiên Trương Ngọc Yến, nhân viên cao cấp cuả phòng quản cáo, có liến hệ mật thiết với laị Nguyễn hùng và Lí Hiển, nhìn tấm hình, tôi nhận ra đó chính là cô gái đã dẫn đường cho tôi. Tiếp theo là Trần Bảo Nhi, lập trình viên cao cấp cuả phòng kĩ thuật, một trong những nhân viên xuất sắc cuả công ty. Cuối cùng là Lê Khánh Vy, người mẫu cao cấp cuả công ty, và là cô gái tôi thấy trong phòng với gã đàn ông khi mới vào công ty. Tôi suy nghĩ, thì Ngọc Anh trở vào.

“Thưa ngài đây là cà phê ngài cần?”

“Cà phê, tôi nghĩ tôi yêu cầu trà mà?”

“Ôi xin lỗi ngài tôi nhầm, thành thật xin lỗi”

“Không sao, nhân tiện tôi có thể cho tôi biết nhiều về phòng người mấu không?”

“À thưa ngài tôi không rành vì chúng ta rất ít khi làm việc với họ, chủ yếu là phòng kế hoach số 1 và công việc chúng ta chằng có gì dính dáng với laị phòng người mẫu thưa ngài.”

“Cảm ơn cô.”

Tôi đi thằng xuống phòng người mẫu hi vọng tìm thêm chút gì, nhưng khi vào phòng thì không thấy Khánh Vy đâu cả, tôi vưà quay đi thì cô ta xuất hiện đàng sau lưng tôi.

“Chào, ngài cần gì tôi giúp không?”

“Chào tôi là Trương Quốc Dũng.............”

“Tôi là Lê Khánh Vy. Tôi đã biết rõ ngài là tổ trường mới cuả phòng kế hoạch số 2, tôi thất không thế nào chờ để dẫn ngài đi vòng quanh công ty. Rất hân hạnh được gặp ngài. Ngài đẹp trai hơn sức tường tượng cuả tôi đó”

“Tôi cũng nghe nhiều chuyện về cô người mẩu xinh đẹp và có mái tóc vàng............” bỗng tôi tưởng tượng ra thân hình trần truồng cuả cô ta trước mặt tôi

“Cái đó có phải giọng là quấy nhiễu tình dục không??” Cô ta lên tiếng hỏi nhưng không có chút nào là thật giống như câu nói đuà, tôi cũng trả lời

“Hihihi chỉ là thói quen thôi, tôi khó cầm lòng khi thấy một cô gái đẹp nên chỉ khen ngợi cô vài lời thôi, xin đừng giận.”

“Tôi không giận đâu.”

“Còn về chuyện giúp tôi”

“Ok tôi sẵn sàng giúp đỡ ngày về mọi việc?”

“Như làm người mãu cho nhưng mẫu thiết kế rồi cho người khác xem phải không?” Tôi hỏi cô ta và liếc mắt nhìn.

Cô ta sắc mặt tái nhợt nhìn tôi.

“Cô Vy ngài Lí Hiểu muốn gặp cô 3 giờ chiều này trong phòng ông ta, cô muốn tôi trả lời ông ta cô sẽ tới chứ.”

“Tôi sẽ đến.” Mặt cô ta tái nhợt và buớc vào phòng đóng cưả lại.

anh buom phu nu dep

Hình như ông trời cũng muốn giúp mình. Hôm nay ông xã mình phải đi Sông Bé để duyệt dự án và chắc chắn không về trước 7 giờ tối. Mình sướng rên lên và bắt gặp ánh mắt tình tứ của anh Nhân khi ảnh nói với ông xã mình rằng ảnh sẽ không đi được. Ông xã vừa ra khỏi cửa thì mình đã cởi bỏ hết quần áo, trần truồng lao đến quấn chặt lấy anh Nhân. Mình thích thú lột sạch đồ trên người ảnh rồi ngậm lấy cu ảnh mà nút cho đã. Anh Nhân biểu mình quì gối lên salon, mặt quay vào trong, còn ảnh thì từ phía sau nhét cu vào âm đạo mình. Ôi mình sướng rên lên vì những tư thế làm tình tuyệt hảo của ảnh. Hai chúng mình trần truồng quấn lấy nhau tận hưởng đầy đủ một ngày của khoái lạc. Anh Nhân nhấp từ phiá sau một lát rồi đặt mình ngồi xuống salon, banh háng mình ra và lại tiếp tục nhét cu vào nhấp tiếp. Từng cơn khoái lạc kéo đến làm mình rên xiết không ngừng. Mình chỉ còn biết ôm cứng lấy người ảnh mặc cho ảnh dày vò cơ thể trần truồng của mình. Lúc xuất tinh, ảnh rút cu ra bắn tinh chảy nhầy nhụa lên người mình. Mình có cảm giác hứng thú vì những dòng tinh ấm áp lan đều trên người. Mình lấy tay xoa đều nó lên hai vú căng cứng. Sau đó ảnh bế xốc mình lên đem thẳng vào phòng ngũ Ơ đó mình và ảnh lại quấn lấy nhau không ngừng. Mình không còn nhớ ảnh đã xuất tinh bao nhiêu lần chỉ biết là người mình lúc đó nhầy nhụa tinh dịch và dịch nhờn. Cứ mỗi lần xuất tinh xong mình lại không để cho ảnh nghĩ ngơi cứ nắm lấy cu ảnh mà bú mà nút. Chỉ lát sau nó lại cứng lên và mình lại đê mê trong khoái lạc. Có lúc mình leo lên người ảnh nhấp nhổm và sàng mông qua lại, có lúc ảnh đè ngửa mình ra nắm lấy hai châm mình banh rộng hay duỗi thẳng ép chúng lại trên cao, cũng có lúc ảnh đặt mình nằm nghiêng rồi tẹt háng mình và chen vào đó mà nhấp nhưng mình vẫn thích nhất là lúc ảnh kéo mình ra cạnh giường để mình nằm ngửa nửa người ở trên, hai chân buông thỏng xuống đất rồi ảnh đứng dưới đất dùng tay nâng hai chân mình lên banh rộng ra và nhét cu vào mà nhấp

anh buom phu nu dep

Xem anh buom phu nu dep hay nhat 2014

Từ cái xóm lao động nghèo này ra đến thành phố chỉ chưa đầy 3 cây số, nhưng cuộc sống của 2 nơi thì lại hoàn toàn khác nhau, khoảng cách giữa nhung lụa và sự nghèo đói đôi khi ở rất gần mà cũng lại rất xa. 

Đầu xóm có mấy nhà công chức, họ không thuộc diện nghèo nhưng cuộc sống cũng chỉ đủ ăn từng ngày, so với mấy cái nhà xây bằng cát vôi, lợp mấy tấm tôn cũ phủ nilon che mưa ở trong xóm thì ngôi nhà mái bằng tập thể của họ cũng có thể được coi là niềm mơ ước. 

Tạo hóa cũng hay trêu ngươi, giữa đầu xóm và cuối xóm là bãi cỏ xanh mướt, nghe đâu là đất thuộc diện quy hoạch nhưng bị bỏ hoang lâu ngày không ai dòm ngó tới vì thế cỏ lau mọc lên cao hơn đầu mấy đứa lớp 1, sau đó mấy thằng lớp 9 hùa nhau vác cuốc vác liềm ra, vặt sạch cỏ, sấn hết mấy chỗ lồi lõm rồi làm nên một cái sân bóng rộng rãi. Thấy bãi đất đẹp, hôm sau có cái xe công nông chở 3 cái ống cống bị hỏng vào đặt ở mép sân, nhìn xa như cái ghế đá trông vào sân bóng, ai hay đọc Doremon thì biết ngay, trông nó cũng chẳng khác là mấy.

Sát sân bóng có 3 cây nhãn, chẳng biết được trồng vào năm nào nhưng từ khi Quang biết leo trèo thì đã thấy nó mọc lù lù ở nơi đó rồi, mùa mưa năm ngoái sét đánh làm sập mất một cây, đội bảo vệ môi trường ngay lập tức có mặt và tha phần thân cây lên xe đem đi đâu mất, chiỉ còn trơ trọi lại 1 cái gốc và nó trở thành một cái ghế xem bóng đá đẹp tuyệt trần.

Những năm nhãn được mùa, bọ sít ở đâu kéo đến nhiều vô kể, con nào con nấy bám lỳ lại trên cây, vô tình chúng trở thành món đồ chơi hot cho bọn trẻ con xóm nghèo vào mùa hè. Dùng vợt bắt lấy mấy con bọ xít, ngắt hết chân đi, bôi nhựa đường thật dính vào thân chúng rồi ép chặt vào chiếc xe cút kít được làm bằng phim chụp ảnh ngày xưa, lấy tăm xuyên qua lỗ phim gắn vào đó mấy cái bánh xe bằng cao su cắt thật tròn – thế là cuộc đua bọ xít diễn ra mỗi buổi chiều. Có con còn khỏe đến mức tung cánh kéo theo cả chiếc xe lên trời, nhưng được 1 đoạn là rơi – có lẽ vì quá mệt !! 

Loại bọ sít thân to màu trắng này bây giờ còn rất ít, bọn trẻ con bây giờ chắc chả đứa nào hình dung ra được nó là con gì, nhưng nếu sau này được anh chị cho đi nhậu nhẹt quán xá, chúng sẽ thấy bọ xít ở trong các quán hàng ăn côn trùng của người dân Hà Nội thanh lịch. Ngày xưa không bao giờ dám nghĩ sau này bọ xít sẽ lại là một món ăn !

Vào buổi tối mấy đứa con nít trong xóm rủ nhau ra sân bóng chơi bời, lùa bắt, trốn tìm, bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng, không thì cũng kiếm chác được cơ số châu chấu, cào cào đem về bán lại cho mấy ông thích đi câu cá, 1 tuần cũng dôi ra được chục nghìn đủ để ăn quà linh tinh. 

Ở xóm trên có thằng Cường bằng tuổi với Quang nhưng nó là con nhà công chức, được ăn uống đầy đủ nên trông mập ú, to béo, chiều chiều đi học về nó lại xin mẹ cho ra sân đá bóng, mẹ nó thấy nó to quá cỡ, phát phì thấy ghê, sợ sau này lớn lên không giảm cân được nên cũng đồng ý cho nó xuống xóm dưới đá bóng với bọn nhà nghèo dù trong lòng thì bà không hề thích, nhưng thể thao thì không phân biệt địa vị với lại thằng Cường đi đá bóng cũng tốt cho sức khỏe nên bà cũng muốn nó tham gia. Nhìn nó lạch bà lạch bạch như vịt bầu trên sân đến bà cũng chả kiềm chế được cười nữa là mấy đứa con nít, trong số mấy thằng khu xóm nghèo, chả hiểu sao thằng Cường “mập” ghét Quang nhất, chắc là nó thấy Quang vừa còi, vừa đen vừa lùn dễ bắt nạt nên nó ghét. Trẻ con mà ! cứ không ai bằng mình là ghét hết.

Xem cậu con trai đá bóng được ba bữa, thấy cũng tạm ổn, mẹ Cường “mập” mặc kệ nó với lũ trẻ xóm nghèo, chỉ đến giờ cơm là dặn dò “ chơi đá bóng thì được nhưng mà đừng có chơi thân với đứa nào ở cái xóm đấy nhé, toàn bọn vô học với coi chừng lây bệnh đấy”. Thằng Cường mập hùa theo mẹ, khinh hết mấy đứa bằng tuổi nó trở xuống ở xóm dưới. 

Một buổi chiều đá bóng như bao ngày, Cường mập hì hục chạy mãi từ đầu sân đến cuối sân định ghi bàn về báo cáo thành tích cho mama nhưng hét mãi mà Quang không chịu chuyền cho, đâm ra nó hậm hực trong lòng. Cuối trận, Cường mập gọi Quang lại dọa dẫm : 

- Sao tao gọi mãi mà mày không chịu chuyền ? mày biết tao tốn bao nhiêu sức mới chạy được lên đến gôn không ? 

Quang chẳng nói gì, nó vốn ghét cái thái độ khinh người của Cường mập, bọn con nít cho nó chơi cùng chẳng qua chỉ vì sợ mếch lòng mẹ nó mà thôi. 

- Mày điếc à ? sao tao hỏi mà mày không nói gì ? Cường mập tiến lại gần, bằng tuổi nhau mà nhìn nó to gấp đôi Quang. 

- Lúc đó tao không nghe thấy, Quang mở lời không quên đưa ánh mắt sắc lịm lên nhìn nó.

Thấy Quang có vẻ nhún nhường, Cường mập được thể cười khoái trí :

- Đúng là mày điếc thật rồi, ê bọn mày ơi, thằng lùn này đã đần độn lại còn điếc, thảo nào mẹ tao bảo mày là cái đồ chả ra gì. Mẹ mày cũng chả ra gì. 

Nghe đến đây thì Quang giận tím người, nó gầm lên : 

• Mày không được xúc phạm mẹ tao ! rồi lao vào Cường mập. 

Thằng Cường mập dù to béo ục ịch và nặng nề, nhưng dù sao nó cũng to gấp đôi Quang vả lại nó học karatedo trên thành phố từ bé nên cũng biết đánh nhau. Thấy Quang phi về phía mình, Cường mập đưa cả hai tay ra túm lấy Quang, rồi quật một phát xuống đất, nó ngồi đè lên trên không quên đấm cho Quang vài cái vào mặt. Mấy thằng lớp 9 thấy có đánh nhau thì chạy lại, lôi Quang và Cường mập ra, tưởng bọn này tử tế ai dè chúng nó bảo bọn nhóc vây tròn lại kẻo có người lớn trông thấy rồi làm trọng tài cho Quang và Cường mập đánh nhau tiếp. Ở hiệp 2 này, Cường mập vẫn quật ngã được Quang và đấm thêm được vài cái, Quang ôm mặt không cho nó đấm vì sợ về nhà mẹ sẽ biết nên Cường mập chuyển qua đấm vào bụng…

Thế nhưng giữa lúc đám đông đang reo hò cổ vũ thì một tiếng nói vang lên khiến tất cả bỗng im bặt : 
- Chúng mày bị điên à sao không can 2 đứa nó ra, thấy vui lắm hay sao mà cười ??

Chàng thanh niên nói câu ấy bỗng ở đâu xuất hiện, gương mặt vô hồn và mái tóc dài che gần nửa khuôn mặt. Đó là Tâm – gã thu mua phế liệu ở cái xóm này, hình như năm nay cũng mới 17-18 tuổi nhưng đã nhiều năm đi theo một hội anh chị có tiếng ngoài thành phố nên cả xóm ai cũng ngại đụng vào.

Mấy đứa lớp 9 thấy Tâm nói thế thì lôi Cường và Quang ra rồi dần dần lủi đi hết. 

Quang bị no đòn nhưng có lẽ nó không đau, chỉ thấy nhục và căm giận vì không làm được gì thằng Cường thôi, đưa tay phủi phủi xoa quần áo đầu tóc, Quang chỉ thẳng vào Cường mập : 

• Nếu mày là đàn ông, chiều mai ra đây tao với mày đánh nhau tiếp. 

Tâm đang châm dở điếu thuốc, nghe thấy Quang nói như vậy cũng ngạc nhiên, nhìn Quang, gã nghĩ thằng này chắc mới 10 tuổi nhưng có vẻ có chí khí đấy, chưa hết ngạc nhiên thì Tâm lại nghe tiếp tiếng thằng Cường mập vang lên : 

• Thằng chẳng ra gì, chiều mai mày mà không đến thì cả đời mày chỉ là thằng đần độn. 

Thằng này chắc 13-14 tuổi, Tâm nghĩ, béo như heo, to gấp đôi thằng lùn kia, thảo nào mà nó thắng. Nhưng dù sao cũng là bọn con nít, Tâm không quan tâm, thấy có đánh nhau, biết là bọn lớp 9 bầy trò nên Tâm can thế thôi. 

Thằng Cường mập cười hả hê rồi đi về cùng với mấy đứa lớp 9, hôm nay có lẽ là ngày mà nó cảm thấy sung sướng nhất kể từ khi xuống xóm dưới đá bóng. Dù không ghi được bàn nhưng nó lại đánh tơi bời cái đứa mà nó ghét nhất, đã thế lại còn được tung hô trước mặt bao nhiêu người nữa. 
Quang về nhà, chẳng nói chẳng giằng lôi quần áo ra bể tắm, trận đòn hôm nay là lần đầu tiên nó bị người khác ngoài dượng đánh, nó đổ nước ầm ầm vào người để bớt đi sự tức giận, nó hận vì không thể đấm trúng thằng Cường mập dù chỉ một cái vì cái tội dám bảo mẹ nó không ra gì, nhưng nó tự nhủ lòng ngày mai sẽ phải cho thằng mập một trận. Đang dòng suy nghĩ với ý định trả thù thì bỗng nhiên có tiếng gọi làm nó giật nảy mình: 

- Quang ! Bà Thùy đến bên nó từ lúc nào. 
- Dạ, mẹ ! nó cúi gầm mặt xuống ! 
- Chiều nay con đánh nhau có phải không ? 
- Không ạ ! Quang lí nhí 
- Thằng Tèo kể mẹ nghe hết rồi, con làm được mà không dám nhận sao ? 
- Mẹ cái thằng, đã dặn về đừng có mà chờm hớp thế mà… Quang nghĩ thầm. 
- Lau người đi rồi về còn ăn cơm, tối nay mẹ phạt không cho đi chơi, dù lý do thế nào thì đánh nhau cũng là không tốt. 
- Con biết rồi, con xin lỗi, nhưng mà … 
- Không nhưng nhị gì hết, lý do mẹ biết cả rồi.

Thấy con có vẻ tủi thân, bà Thùy bỗng nhiên thấy thương nó vô cùng, giận thì giận thế thôi chứ bà đâu có muốn phải quát mắng làm gì. Xoa đầu quang rồi lau khô người cậu con trai bằng chiếc khăn tắm, bà Thùy đổi giọng : 

- thôi nào về thôi con, tắm muộn lạnh lắm đấy ! 

Chưa bao giờ Quang thấy đôi mắt mẹ nó hiền từ đến như vậy, nó cảm thấy trong đó là cả một bầu trời bao dung rộng lớn, nó cứ nghĩ mẹ sẽ mắng nó ghê gớm nhưng cuối cùng bà vẫn dành những lời yêu thương cho nó, cảm thấy có lỗi với mẹ, Quang rưng rưng nước mắt nhưng nó không khóc, chỉ lẽo đẽo theo mẹ về nhà ăn cơm ! Trên đời này mẹ nó là người tuyệt vời nhất và chính vì vậy thằng Cường mập sẽ phải ăn đòn, nó vẫn chưa quên lời hẹn thách đấu vào chiều mai ! 
Đang mải mê trong dòng suy nghĩ thì tiếng quát tháo ầm ầm của ông Hoàng, dượng nó làm cả 2 mẹ con giật mình : 

- Con Thùy đâu rồi, về đi mua rượu cho tao nhanh lên, làm cái gì mà giờ này còn chưa dọn cơm ra ? định để thằng này chết đói à ? 

Mẹ Quang đưa mắt nhìn chồng, thở dài nghẹn ngào : Tôi chẳng còn đồng nào đâu, ông uống vừa vừa thôi, đã đi uống cả chiều nay rồi còn gì nữa. Ông say rồi, vào ăn cơm đi rồi còn đi nghỉ. 

- Mày nói ai say ? mày nói lại xem nào ? tao uống bao giờ mà mày bảo tao say ? Sáng nay mày vừa lấy tiền lương kia mà ? sao lại bảo không còn đồng nào ? Mày để đâu rồi lôi ra đây cho tao. 
- Ông ăn nói hồ đồ vừa thôi, hàng xóm người ta nghe cả đấy, tiền đấy tôi đem đi may áo cho thằng Quang rồi, cả năm nay nó chẳng có cái áo nào mới. Rồi còn phải chợ búa cơm nước nữa, mấy tháng nay ông có đưa cho tôi đồng nào đâu. 

Nghe vợ nói thế, đôi mắt lão Hoàng long lên sòng sọc : 

- À, hóa ra mày bảo tao không có tiền, tao nghèo nên mày cãi lời tao hả ?

Này thì cãi này, lão xông vào đá bà Thùy một cái, bà Thùy không kịp phản ứng nên ngã bổ về phía sau, lão Hoàng chưa hả giận, cúi xuống định lôi bà Thùy dậy để đánh tiếp thì bỗng Quang lao vào xô ông ta ra rồi hét lớn: Không được đánh mẹ tôi !

- Thằng ranh con, mày dám xô tao à, hôm nay tao phải đánh chết 2 mẹ con mày ! Vừa dứt lời thì lão Hoàng đã phi ngay một chiếc ghế gỗ vào người Quang khiến nó ngã túi bụi. Đến lúc này, tận mắt chứng kiến cảnh con mình hết bị người này đánh, người kia đánh bà Thùy đã không thể cam 
chịu được nữa, lần đầu tiên Quang thấy mẹ nó phải hét lên : 

- Ông điên rồi, nó chỉ là một đứa bé sao ông lại đánh nó, ông độc ác vừa vừa thôi ! 

Thấy có cãi vã đánh nhau, hàng xóm kéo sang can ngăn nên Quang may mắn thoát được trận đòn chí mạng. Cái xóm này cũng chẳng lạ gì chuyện ông Hoàng say rượu về nhà chửi bới đánh vợ, nhưng cũng không thể không sang can sợ bà Thùy không may xảy ra chuyện, bà hiền lành nhân hậu, sống tốt bụng được lòng mọi người nên ai cũng quý vì vậy cứ thấy to tiếng là mấy nhà bên cạnh lại sang ngay. 

Như mọi khi ông trưởng xóm kê lại cái ghế rồi lại ngồi phân tích, hòa giải cho hai vợ chồng, lúc nào cũng là cái câu quen thuộc : vợ chồng có chuyện thì đóng cửa bảo nhau sao lại làm to chuyện làm gì, cậu cũng từng là Đảng viên phải sống theo chủ trương và đường lối của nhà nước chứ… 
Ông Hoàng thấy có nhiều người đến can, lại cũng hết hơi rượu nên đành nhận lỗi rồi bỏ về giường đi nằm. 

Tối hôm đó, trằn trọc mãi không ngủ được, Quang tỉnh dậy đi ra ngoài thì thấy mẹ vẫn còn thức : 
- Mẹ, sao mẹ không ngủ đi ?
- À, mẹ tranh thủ đan áo cho khách kiếm thêm tiền, bà chủ quán thuê mẹ đan mấy cái áo cho mấy đứa cháu trong nhà đề phòng mùa đông năm nay đến sớm con ạ, mà này sáng mai con về sớm rồi mẹ dẫn con ra thị trấn nhé, con thích gì mẹ mua cho. 
Dù mạnh mẽ đến bao nhiêu đi nữa, Quang cũng không kiềm được những giọt nước mắt cứ thế lăn xuống má. Nó liếm sạch những vị mặn đắng của nước mắt rồi tiến về bên mẹ rúc vào lòng : 

- Sau này con lớn, con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền, con sẽ mua cho mẹ tất cả mọi thứ, mẹ sẽ chẳng phải làm gì nữa hết ! 

- Uh, để tôi xem sau này anh lớn anh có hiếu với mẹ không nhé ? Hay là chỉ giỏi nói thế thôi, có khi lại gửi mẹ vào viện dưỡng lão ấy chứ. 

Quang chỉ ứ ừ vài tiếng rồi lại giúc vào mẹ làm nũng, lâu lắm rồi nó mới ôm mẹ chặt như hôm nay. 
- Mẹ hỏi này, giọng bà Thùy bỗng nhẹ nhàng hơn: con có biết vì sao trong cơn giận dữ người ta thường phải hét thật to vào mặt nhau không ? 

Quang ngơ ngác, nó chả hiếu ý mẹ nhưng cũng cố đáp lại câu trả lời theo nó là hợp lý nhất :
- Vì lúc đó người ta đang mất bình tĩnh nên phải hét to. 

- Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa đủ nghe ? Bà Thùy hỏi tiếp. 

Đến đây thì Quang đành chịu, nó lắc đầu lia lịa, ánh mắt nhìn mẹ không chớp chờ đợi câu trả lời. 

- Vì khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách sẽ càng xa hơn và họ càng phải hét thật to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy. 
Thấy gương mặt Quang vẫn còn ngơ ngác, bà Thùy mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu con rồi cúi xuống :

- Còn đối với hai người yêu thương nhau, họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ giống như mẹ và con lúc này này. Con biết vì sao không ? Bởi vì trái tim của họ đã cận kề nhau và khoảng cách giữa 2 người là rất nhỏ bé… 

Lúc này Quang chưa đủ lớn để hiểu được ý nghĩa câu chuyện của mẹ, nhưng sau này khi lớn lên, đi đâu làm gì cậu cũng rất nhớ một điều : Khi hai người yêu thương nhau, họ sẽ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, rất nhỏ nhẹ…