Anh cap 3

Bắc kéo em trèo lên đống thùng các- tông mới khám phá ra một khoảng trống bên trong rất tiện ẩn nấp. Ba phía bên kia đều là những bó chiếu lớn dựng sát nhau. Bắc nhảy xuống trước rồi giơ tay đỡ nách em xuống theo. Khỏng trống khá chật vừa đủ cho hai anh em đứng sát đối diện nhau nhưng không xoay trở được, Tâm áp mặt vào ngực anh, vóng tay ôm lấy thắt lưng. Bắc cao hơn một cái đầu, cằm cọ vào tóc em, quàng tay ra sau vai em. Một hương thơm kì dị từ tóc Tâm tỏa ra. Anh nghĩ có lẽ cơ thể nàng cũng có mùi thơm như thế. Có phải hương trinh nữ chăng? Bàn tay anh xoa nhẹ lên lưng nàng chạm phải sợi dây nịt vú. Anh mân mê sợi dây nhỏ đó rồi nghịch ngợm luồn một ngón tay xuống dưới sợi dây, chạm vào da thịt em qua lớp vải áo mỏng. Đôi tay tiếp tục xoa nhẹ dọc hai bên sống lưng. Cơ thể Tâm thật mềm mại, từ cái gáy mịn màng đến cái eo nhỏ nhắn. Vú Tâm nhỏ, em đè lên phần bụng trên của anh làm tim Bắc đập rộn rã.

Tâm ngửi thấy mùi chua chua như men rượu từ người anh bốc ra, nàng cảm thấy lôi cuốn lạ lùng. Vì thấp hơn nên nàng ôm lấy phần thắt lưng anh dễ dàng. Thằng Ngọc vừa đếm xong số 100 bắt đầu chạy đi kiếm những người đi trốn. Nàng tưởng chừng nó sắp tìm thấy mình nên ôm chặt và đứng sát thêm vào người Bắc. Nàng cảm thấy một vật cồm cộm, mềm mềm giống như quả chuối sứ đè lên bụng dưới nàng. Hình ảnh cái bìu dái hồng lại trở về tâm trí, kích thích trí tò mò. Chắc chắn cái khúc mềm mềm, cưng cứng này không phải bìu dái rồi. Bắc  lấy ngón tay vẽ những đường ngoằn ngoèo lên lưng em khiến nàng nhột, nhúc nhích lưng làm bụng nàng sàng qua sàng lại, cọ sát thêm vào cặc anh. Nàng nghe rõ tim anh đập thình thịch, đồng thời quả chuối sứ cồm cộm đó đè mạnh thêm vào bụng nàng. Bắc đứng đờ ra vì xúc động, dựa tay lên vai em như thể bị tê liệt bất ngờ. Tâm không còn lý do bị nhột để nhúc nhích nữa. Nhưng chính nhờ đứng bất động mà nàng ý thức được rõ rệt hơn độ bành trường của "khúc dồi" trong quần Bắc. Mức độ cương của nó theo một nhịp điệu rất đều đặn : nó căng lên rồi nghỉ, rồi căng tiếp hòa hợp với hơi thở và nhịp tim đập, lên xuống đều đặn như sóng nước. Nhưng sau mỗi nhịp căng lên như vậy, "khúc dồi" lại dài thêm ra một chút. Khi mức cương trở thành thường trực, không còn giai đoạn nghỉ nữa thì độ dài của "khúc dồi" cũng ngưng lại. Tính ra từ lúc cương rồi nghỉ đến giai đoạn cương thường trực, khúc xúc xích khởi đầu chạm vào bụng khoảng dưới rốn Tâm nay đã dài xuống đến ngang mu lồn.

anh cap 3

Lúc này thằng Đức đã đóng xông hết các cánh cửa lớp và đang khóa ngoài(để cho chắc ăn rủi nếu lão bảo vệ có đi qua thấy cửa chưa khóa thì mọi chuyện hỏng bết.Khi đẫ khóa xong cửa trước từ bên ngoài nó vao lớp bằng cứa sau va cài chốt chắc chắn lại.Và nó láy trong chiéc cặp của nó chiéc máy quay Video nhỏ nhắn ra khoi căp va cả cái máy anh nữa.Lúc này cô Minh dãy dụa khiếp lăm có trong mơ cô cũng không tưởng tượng ra cảnh này ;1 thăng học sinh to béo đang ngồi lên người cô cùng 3 thằng khác ,1 thằng giũ tay một thằng dí chiếc banh xa lam lên mặt cô dọa dẫm một thằng ngồi đề lên chân cô. Thang Đức đã sửa soạn xong va bắt đầu quay phim.Cứ thế mặc cho cô Minh dãy dụa và kêu ư ư ư chúng tôi mà đầu tiên là thằng Hoàng béo sắp sửa công việc mà chúng tôi mong ước từ lâu “HÃM HIẾP CÔ GIÁO MINH”.

anh cap 3

anh cap 3 la gi ?

Nằm xuống và ngủ tiếp,khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi…………. Mình quên bén cái files mình treo auto down đã xong từ lúc nào, hồi hộp, tim đập liên hồi mở cái chỗ chứa và bật lên và rồi trên màn hình là ……kể cũng chán vì bây giờ ai lại đi tả về 1 bộ film xxx chứ nhĩ(đó cũng là bộ phim đầu tiên mình lưu trong máy).
Mình vừa coi nhưng lại không cho tay vào quần gì cả,coi mang tính chất thỏa mãn và giải trí thôi nhé, lần coi này khác hẳn với lần năm mình lớp 8 nhiều lắm,mình coi mà không tua, không bỏ lại cảnh nào,cái cách mà họ thực hiện, tư thế,phải nói là mình như thu thập kiến thức và kinh nghiệm vậy.Film gần 1h thôi coi xong thì cũng 3 a.m hơn.Mình bước xuống phòng WC tầng 2 để tè, vừa tè vừa nghĩ mông lung đủ thứ, nào là làm như vậy sẽ rất là đau,sao nó khỏe thế nhĩ, rồi mình rửa tay bước ra khỏi nhà vệ sinh đang tính bước lên cầu thang thì theo phản xạ, mình nhìn qua phòng của Dì thì thấy Dì khép cửa kín mít, rồi đoạn mình lên phòng nằm rồi ngủ lúc nào không hay.
Sáng ra dậy đi học, xuống nhà ăn sáng thì thấy Dì đã dậy từ lúc nào rồi, bước lại, mình ngồi xuống bàn, rồi Dì cũng bưng đồ ăn lại.Mình và Dì ngồi ăn, cơ bản chẳng nói với nhau lời nào cả.Ăn xong mình vào phòng tắm xúc miệng rửa sơ cái mặt rồi xách cặp chuẩn bị đi học như mọi ngày thì mình chợt nhớ ra và quay lại nói:
- Dì quê gốc ở đâu???
- 3 Dì dân sg gốc, còn mẹ miền Trung._Dì bất ngờ nhìn thẳng mình trả lời, 2 mắt kểu híp lại và mồm thì số 0 í, như kiểu muốn coi xem thử mình nói cái j.
- À quên, cái bệ đó là ngồi bệt, ko phải bệ xổm đâu_ mình nói mà cũng làm cái kiểu mặt như Dì.
- Biết.Hôm qua đang phơi đồ thì mắc đái, ráng nín. Phơi xong chạy xuống đái, nhưng mà đái ko ra, nên phải ngồi xổm ráng rặn cho ra, hên là ko có tẹt tẹt ra đống cứt nào hết_Dì nói mà mặt làm cái kiểu rất là vãi, mắt thì híp híp, miệng thì vẫn chưa ngậm lại mà cười hẫy hẫy các thím, nhìn rất là đáng ghét nhé.Các thím mà trong hoàn cảnh đó thì thật sự thấy rất khó xử, Dì cố chem zô những từ cứt với cả đái như kiểu chỉ xem mình là thằng con nít, lại còn cười khẩy ý như muốn xem mình còn dám nói thêm về chủ này nữa ko í.
Lúc đó, máu dồn cả vào mặt mình, nóng bừng, đỏ thôi rồi nhé, mình quay lưng, chạy thẳng ra lấy xe rồi đi học, mình đoán Dì nhìn mình cười đã đời nhé,hic hic hic .Học về thì ăn cơm, nhưng mà Dì nói nhiều vãi các thím ạh, như kiểu biết mình đang quê hàng nên cứ nói thôi rồi, mình ngồi nghe mà cứ nhức hết cả đầu luôn ấy chứ.
Từ hôm đó trở đi, Dì ngày 1 nói nhiều và cũng hay đá đểu, xỉa xói mình hơn, đến long cả não, ba mình cũng gọi đt hỏi thăm mình suốt.Mình học thì ngày càng tốt, căn bản là vì mình thương ba và cũng 1 xíu nghĩ tới Dì, có chuyện gì Ba trách Dì thì cũng tội.Đến khoảng thời gian sau………. Rất lạ, nhiều chuyện xảy ra làm mình rất bất ngờ……
P/s: cái video cắt bị lỗi các thím ạh nên mình phải cắt lại, nhưng mà đang ngồi trên xe kế bên Dì với cả 2 chị kia nên em ko dám chỉnh, sợ ai ngó thấy thì chết em, vì rất nhạy cmn cảm í.

Thấm thoát, cái mùa hè ấy rồi cũng dần xa, mình bước vào năm học 11 mà lòng vui như trẩy hội(đoạn này em thêm vào cho nó sến phát).Cơ bản là cũng cố gắng học lắm.Vừa đầu năm vào thì mới để ý,lớp em có vài thành viên vừa mới vừa lạ,1 cơ số thành viên cũ chuyển ban và thành viên mới từ lớp khác chuyển vào, bở ngỡ vãi, căn bản là em khá ít nói trên lớp, và cũng không chơi thân nhìu,àh, nói sơ về bản thân xíu nhé.^^
Em thì từ năm lớp 4, ba chở đi cắt cho quả đầu dựng value luôn vì mặt em tròn nên cắt về mẹ cứ gọi là cười tít, ba thì kiu là nhìn em đẹp trai làm em vật cmn vã suốt mấy ngày trời luôn ấy.Và em vẫn giữ mái đầu đó tới giờ (đoạn này em viết mà hình ảnh những năm tháng ngày nào lại ùa về, hình ảnh mẹ cười, ba thì cứ dúi đầu em vào ngực ba,hic).Hồi nhỏ em hay đi đá banh nữa, bị bọn nó kì thị value lun, vì da em trắng như bóc nhé, chạy ngoài nắng thì chỉ đỏ ửng lên và ko bắt nắng nữa, tụi nó cứ kiu em cút và qua chơi với tụi con gái đi, nhục.Em nhiều lần nói với mẹ điều ấy lắm, mẹ nói “em giống mẹ nước da với lại đôi mắt, cái miệng nữa,bộ em ko muốn giống mẹ sao?”.Nhưng dù mẹ nói j thì em vẫn ko hiểu và cứ khóc tu tu. Nhưng càng lớn thì lại càng hãnh diện các thím àh, vì nhìn sạch sẽ và cool lắm,em thì ko đẹp trai, vì căn bản chỉ đc cái trắng thui, chứ em rất nhỏ người(ko giống 3me cao ráo),lại dậy thì muộn, mà mặt em ko có mụn đâu nhé, nhìu đứa bảo nhìn mặt em cool vờ lờ.Nhiều thím thắc mắc sao em dân sg gốc mà lời văn và cách dùng từ ngữ như người ngoài bắc, em cũng xin nói luôn là em đọc voz cũng nhiều nên cố gắng dùng nhìu từ ngữ chung như kiểu thời sự í, chứ em mà dùng từ ngữ địa phương hay biệt ngữ xã hội thì các thím hỏi đi hỏi lại khá là phiền và mang tính chất phân biệt chia rẽ lắm.Tiếp nhé.

Đợt đó có vài nhỏ chuyển từ lớp chọn ban xã hội qua bên lớp em, lacoste thì cũng có- đỉnh điểm là cái bạn tên khá lúa-Ngàn gì gì í, mập vờ lờ, mụn trên mặt thì thôi rồi nhìn như dzề cơm cháy ý, lại còn mụn bọc có mủ bên trong và mụn mọc luôn xuống dưới cằm.Trong đó em để ý 1 nhỏ, chuyển qua lớp em thì được làm lớp phó văn-thể-mĩ luôn_làn da trắng, cao ráo, đôi mắt to, đen lay láy và nhất là cái miệng lúc nào cũng đỏ (tự nhiên nhé ) tóc thì uốn xoăn lọn í.Em nói luôn là trường em mặc váy và áo sơ mi trắng viền tay cùng màu váy.Với tâm lí của thằng con trai thì cảm giác muốn nắm tay nàng cùng đi trên con đường còn lại luôn thôi thúc em và cơ số thằng con trai cùng lớp,cùng khối,khối 12 =.= ! học đc vài tuần thì căn bản cũng có số đt, về nhà là em nt ngay, gọi nhỏ là VTM nhé (văn thể mỹ)
+Chào VTM, tui nàz,cơm chưa?._e nhắn tin như bắt đc vàng í.
+Ai dzạ??? Tui nào trùi._Mãi 15p sau mới trả lời.
+Ặc!D nè._em hơi lơn tơn.
+D nào,D gần nhà ak hả_em nghe mà choáng.
Lúc đó cứ nghĩ là chắc nàng đang thích thằng D nào gần nhà.mie, bực vờ lờ.Em không rep tin xuống tắm rùi ăn cơm, học bài rùi thăng luôn, liếc qua đt thì thấy vài cuộc gọi nhỡ của Vtm nhưng ghét nên em ko muốn gọi lai.Sáng bước xuống nhà ăn sáng để đi học thì thấy Dì mặc cái quần jear bó màu đen em mới hỏi:
- Dì sắp đi đâu hả_ngồi vào bàn là em hỏi ngay.
- Đâu có, sao nhok hỏi dzậy. DÌ vẫn đang xào cái gì í.
- Thấy mặc đồ kìa, quần jear.
- Àh, thì lâu hông mặc giờ lôi ra mặc, ko đc sao, khó tính thế bợn_liếc liếc em.
- Dạ vầng_em nhại giọng ng ngoài ngoải.
Mà công nhận Dì cao nên mặc cái này tôn dáng vãi các thím ạh, nhìn mà em háo hức vãi ra í.Ăn cơm xong em tới trường đang bước vào thì nghe 1 cái độp, ngước lại phía sao thì:
- Hey you, đi học sớm dzậy_ mặc nó tươi vờ lờ. = =
- Ờ_em vẫn đi, nhưng nó đi theo nên phải chậm lại để nó đi cho kịp.
- Hôm qua nt tui hả???_Nó quay sang hỏi.
- ……….._Em im lặng vẫn đi tiếp.
- Hả??? hả hả!!!_ dồn vãi dập.
- Ờ_em nói nhỏ.Rồi nói buâng quơ em ko nhớ rõ nhưng cơ bản là nó hỏi em “thích nó hay sao mà nt zạ, thấy nó đẹp quá chứ j” rùi cừi ha hả, đến là vô duyên, em ko nói j, rùi lát cũng vào học, tiết học chán vãi đái, lát đang học thì đt run sun cả vòi, em lấy ra xem thì là nó nt,”lát tan học ra gặp chị, chị nói cái này…….”

anh cap 3

Không lẽ táng nó một cái vào mỏm, nhìn xuống dưới thấy mình có con ku to đùng thế mà oánh con bé này chắc tí ra ngoài kia bằng cửa sổ chắc luôn. Con bé này được đấy, chưa có ai bảo tôi xấu trai, từ khuôn mặt đến hình thể không thấy thừa bộ phận nào. Cao 1.72, người vừa phải. Ông Đàm Vĩnh Hưng trong miên nam, nó chỉ hơn tôi cái cổ họng là cùng, à tiền nữa. Thế mà con bé này chọc vào cái tự ái của tôi.

- Đưa đây. 

Giựt cái điện thoại từ tay con bé, rút trong túi ra con TAG Heuer mua gần 5.000 bên Sing đưa cho con nhóc (cả cái sim ở trong máy luôn, tôi lúc nào cũng dùng 2 máy nên không phải lo). Vì cái Iphone của nó bây giờ trong Toilet nếu muốn lấy sim ra chi có cách chạy ra chợ mua cái búa. Sau đó làm gì chắc anh em hiểu rồi. Tôi không đến nỗi nào ngu như vậy.

- Xin lỗi, cầm dùng tạm, chút xíu nữa tôi trả lại. Tôi ngồi bàn đối diện bàn kia kìa.

Mở hé cánh cửa WC chỉ tay về phía bàn tôi đang ngôi cho con nhóc.

Lúc này nhìn nó có vẻ hơi lo lắng, nhìn kiểu tiểu thư như nó chắc không phải lo chiếc điện thoại. Chắc nó lo thông tin trong cái máy chăng? Mà cũng chẳng biết đường nào mà lần, vào đây mấy con bán ve chai có khi cũng thành hót girl ấy chứ. Con bé đang lớ ngớ, tôi bước thẳng vào cái buồng vệ sinh không phải cho nữ, rút con Ku ra xả nước xuống cái phễu có mấy hòn long não mùi bốc lên tận mũi.

Quay ra cái gương thấp chút nước rủa cái mặt mồ hôi nhể nhãi, vuốt lại mái tóc húi cua như thằng Crui bên Mỹ. Nhìn lại đôi mắt, chửi thầm con bé một cái rồi bước ra ngoài. Mà con này có vẻ ngoan và nghe lời ra phết, nói gì cũng nghe. Dạo này điện thoại Tàu bán đầy ngoài Đặng Dung, thế mà nó chấp nhận cầm cái máy của tôi.

Ra đến bàn thấy mấy thằng chọi đang cầm bao thuốc mời mấy thằng bên bàn tôi, thằng Gà đang nói cái gì đó với thằng trọc. Thấy tôi đi lại, mấy thằng chọi đưa thuốc mời tôi, ghé tai xin lỗi rối rít. Anh bỏ qua cho em, tự nhiên thấy trong người đỡ ngượng với con bé bạn tôi đang đứng bàn bên cạnh (lúc vừa gọi nó sang uống ly rượu, thấy nó xinh quá nên mấy thằng ôn trêu đùa, bóp mông nó nên mới xẩy ra chuyện ngoài cổng vừa rồi.

- Thôi chúng mày về bàn đi, vào đây chơi thì phải lịch sự.

Mấy thằng lon ton về bàn, gọi tính tiền. Tôi kéo tay thằng em đi cùng tôi, rút trong ví ra đưa cho thằng bé 1.000$ bảo chạy ra cửa hàng điện thoại gần đó, làm cách nào cũng được mua về đây cho tao cái Iphone trắng (lúc này khoảng 10h30 tối, chắc với quen biết ở cái đất thủ đô, việc nhỏ nhặt đấy chắc nó lo được), nghĩ trong dầu như vậy.

Thở phào, lấy ly chivas 25, nhấp một ngụm. Rút điếu thuốc ra châm làm mấy hơi, ngoảnh sang bàn Lão Đại, không thấy con bé đâu, Cả lão Đại nữa, còn mấy thằng “bộ đội” ngồi đang hút thuốc. Mẹ, "Đại ca" cái con mẹ chúng mày, thấy cái điện thoại đẹp, đắt tiền là ôm chạy rồi. Thôi, kệ mẹ bon chúng, mai tính sau. Thằng trọc nó biết Lão Đại này cơ mà. 

Thấy chiếc điện thoại được thằng em dúi vào tay tôi dưới gầm bàn, kèm theo mấy trăm $ còn lại. Nghĩ đến con nhóc đáng gét, hám tiền định nhét cái hộp IPone luôn vào cái xô đựng đá móc ở dưới bàn. Nhưng nghĩ làm vậy không ổn, tiền nó không có tội. Đút tay vào túi, rút chiếu Vertu ra bấm số máy của tôi vừa đưa cho con nhóc thử gọi xem, nó đã ra khỏi Hà Nội chưa. Thấy thằng bồi lại ghé tai nói ra ngoài có người bên bàn bên kia đợi ở ngoài, muốn nói chuyện, nó chỉ tay về phía bàn con nhóc. Cả bàn tôi ngơ ngác nghĩ chắc có chuyện gì lớn rồi. Tôi gật đầu uồm lên bàn bảo với thằng Gà. Không có chuyện gì đâu, mày cư yên tâm. Chụp con IPhone dưới bàn bước ra ngoài, thấy con nhóc và lão Đại đang ngồi quán nước bà béo. Tôi tiến lại gần, cầm cái hộp đưa cho con nhóc bảo đền cho nó cái mới, cái kia chắc hỏng rồi.

- Em, ngồi xuống dây anh bảo.

Lão Đại từ tốn nói, nhìn lão bây giờ mới thấy cái vẻ phong trần, lãng tử của lão. Đẹp trai theo kiểu trai ý với bộ ria mép gọn gàng, mái tóc chải ngược ra phía sau. nhìn giống ông chủ hơn là anh chị.

- Em tên gì? uống nước nhé.

- Vâng. cho con cốc trà đá u ơi. Tôi nói với bà béo.

- Em tên là Nam.

- Anh tên Cường.

- Đây là em ruột của Anh, nó mới ở bên Anh về. Nó bảo va vào em làm hỏng cái máy điện thoại, nó sợ không dám sang bàn trả em cái này. Lão đưa cái máy trả cho tôi.

- Anh không muốn gặp em trong kia vì sợ anh em thanh niên lại tưởng có chuyện gì. 

- Cảm ơn anh. Em lỡ làm rơi điện thoại em nó nên em mua cái khác đền em. Tôi dí cái hộp vào tay con nhóc. Nó ngây người chẳng hiểu tôi lấy đâu ra cái máy mới nhanh như vậy, miệng chúm chím nói:

- Không cần đầu anh, xin lỗi anh lúc vừa rồi nhé.

- Không sao! anh cũng đang định mua cái máy này về chơi game, thôi mai đi sửa cái máy cũ của em về chơi cũng được. Nói xong mới nghĩ trong tú quần của mình còn có cái máy hỏng của của con bé. Lấy ra, mượn bà béo que tăm tước nhỏ ra, chọc vào cãi lỗ lấy cái sim ra đưa con nhóc. Con nhóc nhìn tôi rồi lưỡng lự lấy cái máy. 

- Thôi được rồi, hôm sau cô phải đi đứng cẩn thận nghe chưa, ti chơi xong anh mời bàn em ra KS Hà Nội Ăn tối luôn nhé. Coi như rửa cái điện thoại cho Phương Anh.

anh cap 3

Xem anh cap 3 hay nhat 2014

Từ lúc đó chị bắt đầu để ý nhan sắc mình hơn.Không còn lượm tha lượm thượm như trước.Chồng từ nhà thương về ,ngồi đâu ngồi đấy,cho thì ăn khát cho uống nhưng rất hiền.

 Chị săn sóc chồng kỹ lưỡng như lời tạ tội.Còn thằng Út thì cứ tươi như hoa,coi như pha,hắn đi làm có tiền giúp chị xây dựng gia đình.Bửa hôm chị mang bầu không ai nghĩ gì cả.Rồi chị sanh thằng cu tí giống hệt chồng.Mọi người chia vui,chồng chị ngồi đâu cũng cười ra vẻ hiền triết.

 Từ lúc chị sanh xong da thịt cứ như căng ra, gái một con, ai cũng nói chị đẹp.Chị chỉ cười.Chung quanh chị ở toàn người Mỹ nên đời sống yên lành không ai dòm ngó.Lạ lùng một điều là lúc nào chị cũng coi thằng Út là thằng em,nên chị xưng tao mầy ngọt như đường.Thằng Út vẫn gọi chị hai như mía lụi. Út lại ưa bắt chị ăn mặc cho hợp thời trang.
 “Mầy sao ưa bắt tao mặc mấy cái đồ bó sát,tao mắc cỡ quá hà!cứ đưa cái tèm tẻm phồng ra,coi dị hợm!”