Anh chong ngu voi em dau

Mắc xong bộ đồ lót lên dây Phương lại quay lại tiếp tục gội đầu cho Tèo .Cặp vú bánh dày lúc lắc trước mắt thằng bé ,Đô cảm thấy ghen tỵ với bạn ,bực mình lại sẵn có ca nước lạnh trong tay nó tạt mạnh vào Tèo . Đang lim dim mắt bị hứng trọn ca nước lạnh vào người Tèo nhảy dựng lên vô tình bàn tay cô Phương tuột xuống chạm vào con cu thằng bé
“Ơ “ Phương đỏ mặt ngước lên nhìn Tèo nhưng tay cô vẫn đặt ở cu thằng bé ,Tèo cũng ngơ ngác nhìn Phương .Con cu Tèo trong tay Phương cứ mỗi lúc lại to lên nóng dần , không biết từ lúc nào Phương cứ miết tay lên con cu hồng hồng căng cứng từng nhịp một.
“A..a........a..........a” Không chịu nổi những kích thích liên tục con cu Tèo phun ra một dòng nước đặc sệt may Phương tránh kịp chứ nếu không dính vào mặt rồi

Sau khi xuất xong Tèo rũ người xuống vì mệt nó thuề thào nói 
“Thích quá cô ơi“
“Thế à “ Phương trả lời giọng cố giấu đi chút bối rối
“Tay cô sờ vào cu em thích thật” Tèo bô bô

“Cô sờ cho em nữa đi “ Đô sấn sổ bước tới giương con cu nó ra 
Phương lúng túng quay mặt đi tránh nhìn trực tiếp vào con cu thẳng căng của đứa học sinh , tay cô từ từ nắm lấy con cặc thứ hai sục nhè nhè 
Giống như Tèo chỉ vài phút sau Đô cũng hết chịu nổi đái tè ra sàn nhà
“Không được nói với ai chuyện này đâu đấy “ Phương đe hai đứa nhỏ cô vội vã mặc lại quần áo 
“Vâng ạ” Tèo và Đô mặt hí hứng chúng đồng thanh trả lời 

Vì trời vẫn mưa ngày càng nặng hạt nên Tèo ,Đô phải nghỉ lại nhà cô giáo ,Phương nấu cơm cho cả ba người .Thái độ của ba người hơi ngượng ngạo Phương tránh trò chuyện với cả Tèo lẫn Đô chúng cũng nín lặng vẻ sờ sợ
Đến giờ ngủ Phương xếp mấy cái mền xuống đất Tèo và Đô chỉ cần vài phút là ngáy o ....o .Phương nhìn chúng mỉm cười cô lên phòng gọi cho chồng
“Chào em “ Giọng nói quen thuộc vọng đến 
“Anh yêu ,anh có khỏe không “ Phương hỏi chồng
“Bận lắm em ạ.Công việc của anh dao này ........................” Không chờ cô hỏi đầu dây bên kia đã tuôn một tràng những chuyện về những chuyện buôn bán .Phương nghe mà chả hiểu gì cả 
“Bao giờ anh lên thăm em “ Bằng một nỗ lực đáng ngạc nhiện Phương ngắt lời chồng 
“Ờ chuyện đó.........anh sẽ lên sớm thôi” Chồng Phương ầm ừ 
“Bao giờ vậy anh “ Phương nài nỉ hỏi
“Để sang tháng đi công viêc........” 
“Cạch “ Phương gác máy trước khi cô nghe hết câu trả lời , cô đã quá biết cái kiểu ỡm ờ của chồng .Anh ấy thì chỉ có biết công việc thôi ,cảm thấy bức bối nóng nực khó chịu Phương với tay lên bàn cầm lấy chai nước tu một hơi. Nhưng chai nước gần như rỗng không chỉ có một ít cặn ở đáy chai Phương chặc lưỡi bước khỏi giường xuống dưới nhà tìm nước uống .Chiếc tủ lạnh duy nhất trong nhà Phương được đặt ở phòng khách nơi Tèo và Đô ngủ .

Đang dò dẫm trong bóng tôi thì Phương đá phải một cái gì mềm mềm 
“Úi da” Một tiếng kêu nhỏ nhỏ phát ra 
“Ai vậy, Tèo phải không “ Phương hỏi nhỏ
“Em đây ạ “ Tèo nhận ra giọng cô giáo nó 
“Sao lại nằm ở đây “
“Bọn em ngủ hay lăn lung tung lắm “ Thằng bé nhe răng cười hàm răng lấp lóa trong đêm “Cô tìm gì thế ạ” 
“Lấy cho cô cốc nước ở trong cái tủ lạnh đằng kia kìa ‘ Phương chỉ tay về phía góc nhà 
“Vâng ạ “ Tèo ngoan ngoãn trả lời , rồi không cần bật đèn nó đi lại chỗ tủ lạnh lấy hẳn một cốc nước đầy mang lại cho Phương 
“Cảm ơn em “ Phương cầm lấy cốc nước từ tay đứa học trò ngồi xuống nhấp từng ngụm nhỏ .Nước lạnh xoa dịu nỗi tức tối trong lòng ,một lúc sau Phương quay qua nhìn thấy Tèo vẫn ngồi cạnh mình mắt chăm chú nhìn cô 
“Sao thế chưa ngủ tiếp đi “ Phương mỉm cười với đứa trẻ
“Em không muốn ngủ ,em muốn ngắm cô” Tèo nói thẳng thừng
“Vậy sao “ Tự nhiên Phương cảm thấy vui vui khi nghe thằng bé khen “Tèo thấy cô đẹp không “
“Cô đẹp lắm hơn tất cả bọn con gái vùng này “ Tèo vung tay hăng hái thao thao 
“Đừng bốc thế “ Phương ấn ngón tay vào trán thằng bé 
“Ở vùng này ai cũng lội ruộng suốt ngày làm gì có ai chân trắng như cô “ 

Nghe thằng bé nói Phương chột dạ liếc xuống chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn khi ngồi xuống lộ ra gần hết đôi chân trần .Theo phản xạ Phương cầm lấy vạt váy kéo xuống
“Đừng cô cứ để thế ,em muốn nhìn thêm “ Tèo nắm chặt lấy tay Phương năn nỉ 
Phương im lặng không nói gì nhưng vạt váy được dịch dần dịch dần lên rồi tốc ngược lên lộ ra chiếc quần lót nhỏ xíu màu trắng 
“Thế này được chưa “ Phương nói qua hơi thở hổn hển 
“Chút nữa đi cô “ Tèo nằm bò xuống sàn nhìn ngược lên
“Cô kéo lên hết cỡ rồi “ Phương nói 
“Còn cái quần đó “ Tèo rờ tay vào giữa hai chân Phương bóp *** cô qua lớp vải quần lót mỏng manh
“Thế thôi “ Phương cương quyết trả lời

Tèo tiếc rẻ nhưng cũng không nài thêm tiếp tục mò mẫm bàn tay quanh *** Phương nó cảm thấy hình như có nước rỉ ra .Tèo chầm chậm lách ngón tay qua khe quần lót ,ngón tay nó miết mạnh trên mép *** Phương ,chui tọt vào cái lỗ *** hé mở.Nó nghe rõ một tiếng rên “Hự “ nho nhỏ từ miệng cô giáo ,thọc vào rồi nó ngoái tít ngón tay trong âm hộ Phương .
10 phút trôi qua chỉ còn tiếng thở hỏn hển của cả hai người đột nhiên Phương gật tay Tèo ra khỏi người mình rồi chạy lên phòng đóng cửa đánh rầm .
Còn lại một mình Tèo đưa bàn tay còn dính đầy nước nhờn lên miện liếm ngon lành 

“Mày sướng nhé “ Đô nghe bạn kể mặt tím lại vì tức “Thế mà không gọi dậy bạn bè thế đấy “
“Hê hê thì cũng tại mày ngủ say quá “ Tèo rung đùi cười đắc ý “Nhưng đừng buồn từ hôm đó tao rút ra một chuyện “
“Chuyện gì “ Đô nhăn mặt hỏi
“Bà này cũng dâm lắm chứ chẳng chính chuyên gì đâu “
“Vậy à “ 
“Ừ hôm nay tao với mày lại chặn bà ấy trên đường “
“Tụt váy nữa à “ 
“Gần như thế thôi nhưng lần này mày phải để tao chỉ huy “
“Tao cần gì phải tranh với mày “

anh chong ngu voi em dau

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

anh chong ngu voi em dau

anh chong ngu voi em dau la gi ?

Khi Châu lên 15, cơ thể em đã nẩy nở khá nhiều. Những tò mò tính dục với người đồng tính càng sôi nổi. Em muốn biết cơ thể bạn có giống mình không, liệu mình có những khiếm khuyết gì? Nhưng chưa bao giờ Châu có can đảm nói lên những điều thầm kín đó với bạn. Có lần đang tắm thì Hoà đến, muốn rủ bạn vào tắm chung lại thấy kỳ vì không có lý do gì chính đáng để làm vậy. Có lần Hoà ở chơi đến 10 giờ đêm, em cũng không dám bảo bạn ngủ lại, mà lóc có tiễn bạn về nhà ngoài đầu hẻm. Những lần gặp nhau, Châu thường đưa bạn ra vườn, ngồi trên b8ang ghế dưới dàn hoa giấy, thủ thì những chuyện vẫn vơ , học hành, bài vở hoặc phê bình các thầy cô ở trường. Hò thường name tay nhau, đôi khi vuốt má nhau. Một lần Châu đánh bạo xoa ngực bạn làm Hoà đỏ mặt khiến em không dám liều lĩnh làm lại nữa. Một lần khác Hoà về quê ở Rạch giá không kịp báo cho bạn. Khi trở lại Sài Gòn, Châu đã tính không thèm tiếp bạn nữa. Nhưng khi nghe tiếng bạn nhí nhảnh ngoài cửa thì em lại vội vã ra noun nhưng không thèm nói lời nào. Hoà ôm lấy vai em xin lỗi, cọ má vào má bạn. Giá Hoà quay lại hôn môi bạn thì chắc nỗi buồn bực sẽ tan biến đi heat, nhưng Hoà cũng không dám làm việc đó.

Cho đến một hôm Châu trở lại Đà Lạ với ba má để dự đám cưới dì Tám.

anh chong ngu voi em dau

Mùa hè ở Sài Gòn thật khó chịu. Cái nóng gắt gao bực bội chứ không như ở Hội An nhờ gần biển nên vẫn còn thở được. Tôi đón xích lô máy chạy về đường Trương Minh Giảng vào một ngỏ hẻm gần trường đại học Vạn Hạnh. Tôi đi kỳ này không báo cho gia đình dì biết. Đường xá ở Sài Gòn tôi tương đối khá rành vì đã từng ở đấy mấy mùa hè trước đây. Cũng con hẻm cụt này đường ổ gà lởm chởm đầy nước sau những cơn mưa rào bất chợt. Chiếc xích lô máy gầm gừ nhồi tôi lên xuống muốn văng ra khỏi xe. Tới nơi tôi xuống xe trã tiền xong đứng bấm chuông trước cái cổng sắt hen rĩ sét. Thằng cu Hải chạy ra.
"Ông hỏi ai ?
Nó nhận không ra tôi vì đã hơn ba năm không gặp. Tôi mỉm cười.
"Anh Dũng nè Hải. Má có nhà không em?"
Thằng Hải ngờ ngợ nhìn tôi một lát rồi reo lên chạy vào trong nhà. Một lát sau nó và một người đàn bà bồng một đứa bé bước ra. A, dì tôi đây rồi. Đã lâu không gặp nhưng cái dáng cao cao của dì không làm sao tôi quên được. Cũng làn da trắng xanh, mái tóc dài ngang vai và dù đã đứng tuổi mà còn xinh đẹp như thời còn con gái. Chỉ có nụ cười quen thuộc trên môi là không còn mà thay vào đó là một vẻ buồn xa vắng nhìn đến nảo lòng. Nhưng dì cũng nhoẻn miệng cười khi thấy tôi. Dì bỏ con bé trên tay xuống mở cổng.
"Dũng con! Sao con đến không báo trước cho dì biết."
Tôi đẩy cổng bước vào ôm chặc dì. Lúc này dì chỉ đứng ngang cằm tôi chứ không như ba năm trước tôi chỉ cao tới mắt dì. Dì ôm tôi. Bộ ngực dày mềm mại ép vào phía bụng làm cấn cấn rợn rợn. Tôi hít mạnh mùi hương quen thuộc trên tóc dì. Tôi nhớ mùi hương này quá. Mùi hương nhẹ nhàng đem lại biết bao kỹ niệm ngày xưa. Dì bỗng đẩy tôi ra đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
"Con mau lớn qúa Dũng à. Bây giờ cao không kém gì Dượng cả."
Dì bỗng ngưng lại khi mới nhắc đến Dượng. Tôi biết dì nhớ lại Dượng Tuân dù ông mất đã hơi lâu. Tôi vội vàng nói.
"Dì ơi, má con có ít quà cho dì và mấy em nè."
Tôi đem rất nhiều sảm phẩm miền Trung cho gia đình dì. Nào kẹo mạch nha, đường phèn Quảng Ngãi, thanh trà Huế, mắm sò Lăng Cô, v.v.. và đồ chơi làm bằng tay cho hai đứa bé bày ra đầy cả căn phòng khách nhỏ xíu. Nhìn hai đứa bé lăng xăng cười đùa vui vẻ, tôi liếc sang dì bỗng thấy dì đang nhìn tôi chăm chú. Dì cúi mặt xuống khi thấy tôi bắt gặp dì nhìn trộm. Sau này tôi mới biết vì tôi tướng tá cao lớn như dượng và trong nhà không có đàn ông đã lâu nên sự hiện diện của tôi làm dì nhớ lại ngày xưa mỗi khi dượng đi phép về thăm nhà. Tôi hỏi.
"Sao vậy dì? Mặt con dơ lắm sao?"
Dì bật cười.
"Ừ. Dơ lắm, xấu lắm. Như Lệnh Hồ Xung vậy đó."
Tôi đỏ mặt. Mỗi khi dì nhắc tới Lệnh Hồ Xung là trước đây tôi hay giận lẩy vì con nhỏ học hơn tôi hai lớp bên cạnh nhà có biệt hiệu là Doanh Doanh. Con bé này hay kiếm cớ đi mua cam thảo để sang nhà kiếm tôi mà tôi cứ né. Nhưng lúc này tôi không còn giận dì mà tôi cũng cười theo.
"Hi hi. Dì nhắc con mới nhớ. Con nhỏ Doanh Doanh lấy chồng tháng rồi. Nó khóc lóc bên nhà với ba má con. Nhà nó gả nó làm vợ nhỏ cho ông Tàu già ở đầu phố."
Dì cũng cười.
"Thì tại nó thương con đó mà."
Tới đây thì tôi quê lắm vì tôi chưa biết thương ai bao giờ. Đôi khi tôi cũng không hiểu tại sao mấy cô gái cứ tặng thơ tặng quà cho tôi túi bụi mà tôi cứ dửng dưng không rung động. Nhiều cô phải công nhận là đẹp não nùng như các nữ hiệp trong phim Tàu ? như con bé Tiểu Thanh con cha Tàu già lấy con nhỏ Doanh Doanh chẳng hạn. Tôi đôi lúc cũng thắc mắc vì không biết tại sao mình không ưa được ai. Khi cố vẽ trong óc một khuôn mặt của một cô gái nào mà có thể sánh vai đi chơi dọc bờ sông Thu Bồn thì lạ thay khuôn mặt của dì hiện ra mồn một. Tôi bỗng buộc miệng.
"Nhưng con chỉ thương dì mà thôi!"
Tôi nói không suy nghĩ. Chẳng rõ cái gì làm tôi nói thế. Chúng tôi bổng im lặng không nói gì thêm. Rồi dì nhìn tôi dịu dàng nói.
"Dì biết con thương dì như con thương má con. Dì cũng thương con lắm."
Dì bước đến ôm mặt tôi trong hai bàn tay mát rượi. Những ngón tay dài nhỏ vén tóc trên trán tôi và hôn nhẹ trên trán rồi đứng dậy.
"Đi vào trong nhà thay đồ rồi tối nay dì dẫn đi ăn đầu cá lóc quấn bánh tráng ngon lắm. Nhanh lên nhé vì đông đợi lâu lắm."

anh chong ngu voi em dau

Xem anh chong ngu voi em dau hay nhat 2014

Vừa nói, Dần vừa vần ngửa nó ra lôi tuột cái quần xà lõong xuống vứt xuống đất, cái đầu buồi ngong ngỏng dựng đứng lúc lắc . Dần mê mải gục đầu vào mà bú mà nún mà mút mà liếm , miệng rên ư ử ,tay thì vừa sờ vừa bóp nhè nhẹ hai cái hòn trong bìu dái săn săn. Thằng Hội cuồng lên , thở hồng hộc, rung hết cả người , nó sướng mê tơi còn hơn lúc nằm mà thủ dâm một mình,con cặc rung lên rồi bắn phọt tinh đầy miệng chị dâu nó. Dần nắm ngửa ra miệng tràn trề tinh khí, tay nắm lấy con cu thằng em chồng mà xoa mà nắn, chỉ mấy phút, nó lại cương cứng lên vươn dài ra. Dần thốt lên:
- Hội ơi! Sao em nhỏ mà khỏe thế, lại cứng như sắt nữa rồi!
Nàng cởi vội quần áo, trần truồng nằm ngửa tơ hơ kéo ngược đùi lại banh *** ra rồi dục thằng em:
- Nằm úp lên chị đi em ! Cắm con cạc vào *** chị đi!
Thằng Hội lính quýnh bò lên, nó ấp lên Dần thuận hai tay cứ vú nàng mà bóp nhưng cái đầu buồi thì ngúc ngoắc không đúng chỗ. Dần luồn tay xuống cầm lấy con cặc nóng hổi đút ngay giữa khe *** ướt lép nhép, hẩy cái mông lên rồi bảo nó:
- Dập xuống, dập mạnh xuống đi Hội ới!