Anh dep lau xanh

Về phòng, tô cháo nóng làm Hoa nứng trở lại, thân thể nóng ran lên, dán ngực vớI hạ bộ lên người tôi, ôm đã thật đã. *** nàng nóng máy sẵn hay sao mà nóng ấm mặt tôi úp vô đó. Rồi lại liếm, lại húp nước ***. Và cái *** bị tôi đụ đâm tơi tả. Hoa rên :

- Sướng quá, sướng quá, anh ơi !
- Không ngờ bà dâm quá cỡ thợ mộc!
- Nồi nào úp vung đó anh ơi ! anh dâm thì em cũng không thể không dâm được, lỗ lã sao, khỉ à !!!
- Chị bà cũng tày trời dâm quá là dâm, đúng như bà nói!
- Chị có dâm anh mới biết thêm được cái *** khác ! Thích mà còn làm bộ!

Trong khi tụi tôi đụ thì chị Thanh dẫn chồng đứng ngoài cửa hé nhìn đụ, cặc ảnh bị chị Thanh vọc đến cương cứng rồi hai vợ chồng về phòng làm tình lần đầu thật thỏa mãn sau hơn ba bốn năm. Sáng dậy, chị Thanh kể lại cho hai đứa tôi nghe như vậy rồi cởi trần truồng đòi tôi đụ nữa. Hoa cười nói : - Em cho chị mượn chồng em một ngày nữa đó! Thấy chị mê cặc chồng em, em cũng thích mà cũng đỡ lo hơn mấy con mẹ làm cùng hãng ảnh ! - Con này chịu chơi, chị thương em lắm; hồi còn con gái em là người được chị thương nhất nhà,vừa trẻ vừa da trắng như trứng gà bóc! Chị bắt đầu mê cặc dượng nó rồi đây ! Chị mượn thôi, chị cũng biết phận chị mà !

anh dep lau xanh

…Anh ơi có đt kìa, anh à có đt kìa, anh ko nge em đập chít mẹ anh giờ (tiếng nhạt chuông) mẹ cha thằng nào đang ngủ ngon
-alo – tiếng ngáp dài của tôi
-đang ngủ hay sao mà nge tiếng kì cục vậy
-ừm đang ngủ, có gì ko mà sao toàn điền vào giờ hiểm ko vậy-tôi trách em
-hjhj tại buồn quá ở đay chỉ có quen mõi Minh thôi với lại nóng nực quá nên rũ đi hóng mát 
-ừ dậy hã – con này điên thật 1h chìu mà đi hóng mát
-ừa , nếu Minh bận thì thôi- giọng em buồn xuống
-ấy ko, đâu có bận gì đâu 
-thật ko nếu ko mún đi thì thôi- em lại giỡ cái trò giận dỗi
-Đi mà, đang ở đâu thế để Minh qua rướt- tôi dỗ ngọt em
-hjhj đang ở nhà nè- em cười nhẹ nhàng
-ừ để qua rướt
-mà này chạy xe đap qua nge, đi xe đạp mới zui
-hã? Đi xe đạp hả - bây h tôi ko còn buồn ngủ nữa sau khi nge em nói
-ừa đi xe đạp ok? Hk
-ừ đợi đi tí tui qua
Bò ra khỏi chiếc giường , bước vào nhà tắm vội úp mặt xuống dòng nước mát lạnh để xua tan đi cái nóng bức của mùa hè, vội mặt chiếc quần short vào bước xuống nhà, thấy mẹ đang ngồi xem tivi , sợ mẹ la nên tôi bước nhẹ nhàng như ăn trộm.
-này đi nữa à thằng kia – tiếng mẹ quát làm tôi giật cả mình
-dạ..d..ạ con đi chút về
-2 hôm nay thấy anh lạ lắm nge, bt toàn ở nhà sao mấy hôm nay giở chứng thế- những câu nói của mẹ xuyên thẳng vào tim đen tôi
- bộ có bạn gái rồi à 
- làm gì có, con của mẹ trong sáng lắm- tôi vội thanh minh
Không đợi mẹ nói thêm câu nào nữa tôi lấy chiết martin củ đả gắn bỏ năm cáp 2 của mình ra đạp đến nhà em, những cái nắng rắt làm mồ hôi tôi nhể nhại trời thì lại chẵng có miếng gió nào, lê lết gần 15 phút sau khi bị chó rượt sụp ổ gà thì cũng đến nhà em, nhà em rộng khoảng 50m vuông xung quanh là những , hàng hoa bông bụp, tôi dựng chiếc xe đap xuống, lấy điện thoại ra điện em
-đâu rồi cô pé
-pé cái đầu ông, tới đâu rồi
-đang đứng trước cổng này
- ôi chết tới lúc nào vậy, để tôi xuống
Em chạy lạch bạch ra mở cửa , ôi chúa ơi , em mặt chiếc quần riêng ngắn ngủng, cặp đùi thon thả trắng phếu,cái áo thun ôm sát thân hình em, tất cả tỏa lên những đường cong chết người của người con gái, nhìn thấy em thằng nhỏ trong quần trong cơn ngủ đả bắt đâu thức dậy, nó zơ cao biểu tình chống chính phú, 
-này làm cái gì mà nhìn kinh thế- vừa nói em thục vào bụng tôi một cái đau điếng
-ui…da sao đánh tui- tôi nói trong cơn đau quằng quại
-ai bảo nhìn làm chi, nhìn thì cũng vừa vừa thôi chứ- 2 má em ững hồng lên
- à à, tôi xin lỗi tại lúc trước tới giờ mới nhìn được người con gái xinh như Đoan thôi
- thôi thôi, khỏi có dẻo miệng, đi thôi dứng đây hồi ba má tôi nghỉ bậy chết nữa
-nghỉ bậy là sao- tôi cười với cái giọng dê già
- thì…thì 
- thôi lên xe đi tiểu thư, tiểu thư muốn đi đâu nè
Em ngồi lên xe ngực áp sát vào lưng tôi, ko biết em vô tình hay cố ý nữa, kiểu này một hồi có nước mà đi tù quá
-chạy lên đồi đằng kia yk- em vừa nói vừa chỉ
- ặc đùa hả,- tôi ngạc nhiên hỏi em
-hk có đùa, chạy lên đó đi, hay là ko mún chỡ tui đi- em trách móc
- à ko phải , thôi bám chắc đi xe chuần bị lên ga nè
-hjhj, xe đạp mà cũng lên ga nữa cơ à- em cười đáp
-có sao hk – vừa nói tôi vừa giả tiếng xe rừm rừm ẹng ẹng
Vừa chạy vừa nói chuyện với em, chay qua bao con phố những ánh mắt thèm thuồng của bọn con trai cứ nhìn vào em, em bấu chặt lưng tôi
-M ơi sao tụi nó nhìn tụi mình như ăn tươi dậy-
-à chắc tại gì có một người đẹp đang được tôi chở đấy mà- vừa nói tôi vừa pha trò
-thôi đi ông, dẽo miệng quá, chạy nhanh lên nhìn tụi nó thấy gê quá à
-ôm chặt nha công chúa xe chuẩn bị tăng tốt đây
Ko biết em chọc tôi hay ko mà, từ lúc nào em đả ôm tôi cứng ngắc,tôi lúc này thật vui biết bao, vì lần đầu tiên được một người con gái ôm mình, những điều đó chỉ có những ước mơ của tôi. Chạy hết con dốc này đến con dốc khác mồ hôi của tôi đỏ ra như tắm, em vội dùng miếng khăn giấy mà lao cho tôi.
-hjhj, nhìn nè mổ hôi gì mà ra ước áo hết trơn rồi
-thì tại sài hết calo để đèo bà đi chơi nè hehe mệt gần chết
-đổ lổi cho tôi hã – vừa nói em vừa nhéo tôi một cái đau điếng
- ui da tha cho em chị ơi đau quá- tôi chọc em
- này thì tha- vừa nói em vừa bấu chặc vào lưng tôi mạnh hơn
Không biết vô tình hay cố ý, ngực em cạ sat vào lưng tôi, cho dù có tới 2 lớp áo để che phủ 2 trái đào tiên ấy thì tôi cũng cảm nhận được nó thật là mềm và săn chắt, đèo một hồi cũng lên được ngọn đồi mà em chỉ, tới nơi tôi nằm phịch xuống thảm cỏ xanh mượt, gió thổi nhẹ nhàng trên thảm có nó tạo ra những ngọn sống nhẹ nhàng lúc này tôi chỉ muốn, nằm ở đây mãi 
-woa đẹp quá Minh hé- em cười zui zẽ
- tất nhiên là đẹp rồi , hk uổng tôi chạy tốn calo để đưa bà lên đây- tôi chọc em
-hứ ai cần, tại ông tự nguyện chứ bộ
-ủa dậy sao chứ ko phải ai năn nĩ, bắt tôi đèo đi chơi à
Em chạy lại định đánh tôi nhưng, ko biết em chạy thế nào mà ngả đè lên người tôi, tôi nghỉ thầm đây đúng là cơ hội trời cho thôi mình tỏ tình để chấm dứt thời trai tân quá, em vội vàng tính đứng dậy,nhưng tôi ko để cho em làm điều đó, tôi ôm chặc lấy em,
-Đoan này, làm bạn gái mình nha, mình thít bạn lắm
Em nhìn tôi xoe tròn,
-iu cái đầu ông đừng có giỡn nữa mới gặp có 2 ngày mà iu với thương cái gì
- bộ Đ ko tin tui à, tui nói thật đấy,có lẽ trái tim của tui đả bị Đ cướp mất rồi, M biết là mình chưa gặp nhau được bao lâu, nhưng sự thật thì tui đả iu Đ mất rồi Đ biết ko, M sẽ làm tất cả vì Đ, mình iu nhau Đ nhé
Em nhìn tôi im lặng khẽ gât đầu một cái,2 dòng nước mắt của tôi chãy ra, có lẽ là vì quá hạnh phúc, tôi vội đặt lên đôi môi chính mộng của em một nụ hôn dài, cái lưỡi của tôi bắt đầu hành động nó chui khỏi miệng tôi , nó quấn chặt lấy lưỡi em, lúc bây h mắt em cũng đả nhắm ngiền và nge theo sự mách bảo của con tim, lấy môi tôi ra khỏi miệng em, cả 2 cười nhẹ nhàng
-em yêu anh- em đấm nhẹ tôi một cái
- anh cũng yêu em- tôi đáp lại
-thôi trời cũng gần tối rồi, để tui đưa bà về cả 2 trên chiếc xe martin của tôi từ từ lăn bánh xuống đồi cả 2 cười ríu rít trong hạnh phúc, chở em đến nhà tôi vội đặt lên môi em một nụ hôn tạm biệt, đợi em vô nhà rồi tôi mới đạp xe về, vừa đạp tôi vừa hát ngêu ngao, về đến nhà tôi mỡ cửa vào dắt chiếc xe vào chổ của nó vừa đi vừa cười hạnh phúc, thấy nét mặt khác lúc bt của tôi mẹ hỏi
-làm gì mà cười tủm tỉm thế,đi đâu từ trưa tới giờ đấy
- dạ dạ tại hôm nay iu đời quá nên vui thôi
Vội chạy ngay lên lầu đóng cửa phòng lại, tôi mún nói cho cả thế giới này rắng tôi đả có bạn gái , đả có tình yêu………..

anh dep lau xanh

anh dep lau xanh la gi ?

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

anh dep lau xanh

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

anh dep lau xanh

Xem anh dep lau xanh hay nhat 2014

Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
“ Trăm năm trong cõi người mô
Chữ tài chữ mệnh khéo vồ lấy nhau
Trải qua một cuộc ăn rau
Người trước nặng đũa người sau mất phần”
Xin lỗi đại thi hào Nguyễn Du khi cháu mượn câu Kiều của cụ để mở đầu cho một chương mới trong cuộc đời cháu, một giai đoạn đầy nhọc nhằn, nhưng cũng lắm niềm vui, những niềm vui mà e rằng giới trẻ bây giờ ít có được. 

“Cuộc ăn rau ” của mình (từ đây xin tự xưng là mình cho nó thân thiết nhé) đúng với cả hai nghĩa đen và bóng nhé. Về nghĩa đen thì thời đó đất nước vẫn còn rất khó khăn, đa phần mọi người phải chân lấm tay bùn, đầu tắt mặt tối để có cái ăn( Nhiều đêm nằm nghĩ cho dân, cho nước mà thắt hết cả ruột). Về nghĩa bóng thì cúng như “ăn rau” của các bác trong Box rau thôi, chiến đấu để dành lấy “con cái” cho mình đó là bản năng của một “con đực”.

Như phần trước mình có nói, hết kỳ 1 của lớp 3 gia đình mình chuyển về quê, nơi chôn rau cắt rốn của bố mình.Ở đó không có đồng bào dân tộc nhưng cũng rất nghèo khó, tuổi thơ của mình vì thế cũng nghèo khó về vật chất, nhưng lại rất giàu về kỷ niệm, những kỷ niệm trên ghế nhà trường, những kỷ niệm chăn trâu cắt cỏ, những vụ đánh nhau, những trận đá bóng, và cả những tình yêu bọ xít lằng nhằng như mạng nhện của đám học sinh.

Mình vào lớp mới khi kỳ 2 của năm học bắt đầu được vài tuần, sau màn giới thiệu sơ sài của cô giáo về mình ( chắc đếu biết chỉ số IQ của mình nên mới giới thiệu như sơ sài vậy, nếu sau hết kỳ 2 chắc phải giới thiệu như giới thiệu Obama sang Việt Nam… hì hì), mình được cô giáo chủ nhiệm sếp vào bàn thứ 2 bên tay phải cạnh tường, nhìn thẳng lên bàn giáo viên. Ngồi cạnh 2 thành viên cá biệt nhất lớp ( cũng đếu hiểu sao lại sếp mình cạnh 2 thằng cá biệt, chắc là gom lại để trị đây mà nhưng lần này cô giáo đúng vì cả 2 thằng đã hết cá biệt và học tốt lên chỉ sau vài tháng ngồi cùng mình). Ngày thứ 2 đi học hai thằng đẩy mình vào giữa ngồi vậy là bên ngoài mình là 2 cô cán bộ lớp, bên trong là 2 chàng cá biệt.

Hai cô nàng ngồi cạnh mình là Hương và Thắm, Hương làm lớp trưởng, Thắm là quản ca. Đúng là thành phần cán bộ, kiêu kinh khủng, việc bị ngồi kèm cặp hai thằng cá biệt đã không dễ chịu rồi, giờ lại ngồi cạnh thằng mới vào lớp ( cá biệt hơn cả 2 thằng kia) quả là không dễ chịu chút nào. Mà mình thì chúa ghét cái bọn kiêu, vì đối với mình bọn nó chẳng có lý do gì để mà kiêu cả. về hình thức, chúng cũng chỉ thường thường thôi, ngó xung quanh khối bạn xinh hơn, nhất là bạn gì ngồi gần bàn cuối kia kìa, vừa trắng, xinh lại cao nữa chứ, thích ơi là thích. Về học tập thì quả thật bọn này học khủng, mình lúc nào cũng là thằng “ngẩng mặt lên trời nhìn đời vô đối” ở cái trường cũ, về đây cũng sàn sàn như nhau hết, “kẻ tám lạng người nửa cân ”. Mình bù lại, độ nhanh và chính xác về môn toán đã giúp mình có ưu thế một chút so với chúng nó.

Sau một thời gian ngắn học cùng nhau, dần dần biết chất nhau, mấy đứa con gái tỏ vẻ thích mình ra trò, nhất là Thắm quản ca và một bạn tên Vân ngồi bàn dưới mình. Bạn xinh xinh ngồi gần cuối lớp mình cũng đã biết được tên bạn là Thủy và cũng đôi lần nói chuyện, thú thực mình rất thích Thủy tuy rằng ở lớp cô ấy học gần đội sổ ( Xinh như vậy học cũng chỉ phí thời gian – mình nghĩ vậy…khớ khớ)

Mình kể có hơi dài dòng và không *** các bác cũng đừng có nản nhé, đó là diễn biến tâm lý của thời học sinh những cảm tính rất hồn nhiên của cái tuổi đó. Những mối quan hệ cứ như tơ nhện, bọn con trai thì tập trung vào Hương lớp trưởng, Thắm quản ca, hoặc Thủy xinh tười, còn bọn con gái cũng vậy, mấy anh học giỏi bao giờ cũng là lựa chọn tốt. Có đến nửa lớp con gái thích mình, thích cái thằng đầu têu bao nhiêu trò nghịch ngợm, nhưng điểm lúc nào cũng cao nhất lớp, Hương, Thắm cũng không ngoại lệ. Mình thường lấy khăn quàng của Thắm để lau mũi mỗi khi nước mũi chày ra như một ơn huệ cho Thắm, rồi vào giờ kiểm tra gặp bài nào khó thì cho copy bài luôn. Với Hương thì khác, mình tôn trọng Hương hơn vì cô ấy tự lực trong học tập và chín chắn hơn ( có lẽ vì vậy mà Hương làm lớp Trưởng). Còn Thủy mình rất thích cô bé này ( vì xinh đẹp) nhưng sau năm lớp 4 Thủy cùng ra đình chuyển đến thành phố khác để cho lòng mình buồn tê tái, mãi sau này khi bắt đầu đi đại học mình mới gặp lại ( nhưng chuyện này để kể sau).

Hôm nay vội quá, công việc ngập đầu chỉ viết hầu các bác được đến vậy, mai sẽ cố gắng viết nốt thời học sinh để chuyển phần tiếp. "Chàng SV tật nhiều hơn tài"