Anh dep lo hang

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

anh dep lo hang

Vừa tắm táp cho cô, cậu bé vừa lấy tay vỗ bồm bộp lên mông cô, lên lưng lên bụng cô, rồi còn nghịch ngợm rung rung hai bầu vú nầng nẫng chảy xuống ở tư thế cô khom người chống tay, khiến cặp vú tung tẩy rất buồn cười. Vũ có vẻ thích thú với màn tắm táp cho cô lắm, cậu ta cười khúc khích, vừa tắm táp vừa nghịch ngợm cơ thể của Hà Anh. Cô thấy cậu bé vừa tắm cho mình vừa vỗ bồm bộp đầy vẻ khoái trá vào người mình, chẳng khác gì tắm cho lợn vậy. Nghĩ vậy cô đỏ mặt đứng thẳng dậy và bảo thôi tắm như thế là đủ sạch rồi. Cậu bé liền đứng ưỡn thẳng cái dương vật cứng đơ dính đầy xà phòng ra nhờ Hà Anh kỳ cọ hộ. Cái thằng quỷ, Hà Anh bật cười, cô cúi xuống kỳ cọ chỗ đó cho cậu bé với vẻ nâng niu trìu mến, tay cô cảm nhận được làn da nóng hổi khoẻ mạnh của dương vật cậu bé, công nhận là được nắm tay vào cái dương vật khoẻ mạnh này thích thật, cầm mà sướng cả tay. Rồi cậu bé rụt rè bảo Hà Anh có thể ngậm vào nó cho cậu ta một lát được không. Cái thằng này được thể lấn tới đây, Hà Anh nghĩ vậy nên cô mỉm cười bảo là để lát nữa vào giường rồi tha hồ, bây giờ tắm nhanh cho xong đi đã.

anh dep lo hang

anh dep lo hang la gi ?

Lúc này khung cảnh khong còn tối mò mò nữa một vài ánh đèn mờ đựoc bật lên .Không đủ để nhìn rõ mặt nhau nhưng các thứ khác thì đựoc.
Tiếng da thịt chạm nhau đột ngột im lặng,gã đàn ông bí ẩn đè lên Vân và cắm dương vật vào *** cô đột nhiên biến mất nhanh chóng . 
Vân co người lại lấy tay che vú và *** khi cô thấy xung quanh có quá nhiều người chút nước rỉ ra từ âm đạo trắngđùngđục chứng tỏ cho thấy một cuộc tình dữdội vừa diễn ra với cô .Không giống như Lan Anh cô chỉ bị hai gã địt trong đêm tối thôi nhưng trước đó cái gã đầu tiên trước khi địt đã cho cô thưởng thức một màn móc *** bằng tay thật tuyệt diệu .Vân đã lên đến đỉnh hai lần nhờ ngón tay điêu luyện của chàng trai này.

Món đồ trang sức bằng bạc đeo trên đầu giúp cô nhận ra Hương và Lan Anh .Vì là bạn thân của nhau nên cả 3 cùng có một loại nơ trên tóc .
“Phải mày đấy không Vân “ Hương lên tiếng trước 
“Ừ “ Vẫn còn ngơ ngác khi trả lời 
“Có phaỉ con Lan Anh cạnh mày không “ 
“Chắc thế tối thế này chả nhìn rõ nữa “ Vân càu nhàu rồi ngập ngừng nói tiếp “mày có bị .. bị...không”
“Bị ..bị cái gì ..à ..tao hiểu rồi 4 đứa cơ đấy “Hương giơ tay ra đếm nói như khoe một chiến tích nào đó
“Tao chỉ có 3 thôi “ Lan Anh nói xen vào cô bây giờ mới mở mồm đựoc 
“mày mấy hả Vân đừng nói voiứ tao là không có đấy nhé “ Hương tò mò hỏi 
“Ít thôi chỉ có hai “ Vân ngượng ngùng trước sự soi mói của hai cô bạn
“Thế có sường không “Hương chưa buông tha cho cô hỏi tiếp 
Tối mò nhưng dù sao thì cả Lan anh và Hương đều thấy Vân cô nàng nhút nhát ấy gật đầu đánh rụp

“Thưa quý vị dù có sự luyến tiếc thế nào chăng nữa ,chúng tôi cũng phải tuyên bố đêm nay sẽ kết thúc ở đây.hẹn gặp lại mọi người vào một dịp khác .Chào tất cả ,chúc mọi sự tốt lành đến với mọi người “Giọng nói lúc đầu lại vang lên “Hãy đi về phái phải các bạn sẽ tìm thấy cửa và đồ của mình “
Vân đứng dậy đầu tiên ,bị địt nhiều quá nên co loạng choang một lúc mới đứng vững đựoc
Cô vịn vai hai cô bạn bứoc đi .Ba ngừoi dìu nhau về phía cửa . 
Trong căn phòng mà ho vào lúc đầu tiên ,quần áo và cả ví tiền và chiếc dây chuyền của Hương còn nguyên vẹn
“họ làm ăn nghiêm chỉnh nhỉ .Lúc để đồ ở đây tao cứ sợ mất “Lan Anh khen ngợi
“Thì mấy gã đó lấy mất thứ khác còn quý hơn rồi lấy vài cái lặt vặt này làm gì “ Vân trêu chọc

Những bóng người lặng lẽ tản ra mọi ngả đừong ,khong ai nói với nhau câu nào .Vân ngó theo vài người đàn ông lướt qua mặt mình nghĩ thầm rằng không biết ai trong số họ là gã có những ngón tay điêu luyện làm cô không thể quên nhỉ

Trên dọc đừong đi về cả lan Anh và Vân đều liên tục liếc nhìn Hương như muốn hỏi điều gì đó nhưng không dám .Đến ngã tư mà họ phải chia tay thì Lan Anh mới chịu mở miệng hỏi một câu bâng qưo
“Mai mày có rảnh không hả “
Hương dừng xe lại nhìn thẳng vào hai cô bạn hỏi nghiêm chỉnh 
“mê rồi ạ “
“Lan Anh bẽn lẽn cúi đầu xuống không nói còn Vân quay mặt đi chỗ khác không dám nhìn Hương
“Thôi chỗ bạn bè tao cũng không giấu làm gì .Quán bar này không có địa điểm cố định đâu “
“Thế là thế nào “Lan Anh và Vân cùng thốt lên
“Là mỗi tối một địa điẻm để tránh bị công an kiểm tra gây phiền toái cho khách hàng “
“thế thì làm sao mà biết địa điểm mà đến đựoc”
“Yên trí tao là khách quen ở đó lúc nãy họ bỏ vào túi xách của tao địa chỉ của tối mai rồi “
“Hay quá “ Vui mừng quên cả giữ gìn Lan Anh và Vân nắm tay nhau cười tít mắt
“bye nhé hy vọng lần sau bọn mày kéo nốt hai đứa kia đi cho vui nhé “ Hương vẫy chào hai người rồi phóng xe đi

Sang hôm sau Hiền và Hoa cứ gọi há hốc mồm nghe kể chuyện họ nghe chăm chú háo hức nhưng e ngại 
“Hôm nay con Hương bảo tao kéo kỳ đựoc chúng mày “ Lan Anh kết luân câu chuyện
“Thôi chúng mày cứ đi rồi về kể cho tụi tao là thích rồi “ Hiền lắc đầu quầy quậy ,Hoa cũng từ chối 
“chán nhỉ mọi lần làm việc gì chúng mình cũng đủ bộ năm đứa vậy mà lần này lại kẻ đi người ở thế này “Vân thở dài nghe rất buồn “ Hay là chúng maỳ sợ chồng biết yên tâm bọn tao nói dối cho “
“Ừ “ Hoa nói thật “Mấy ngày này hôm nay lão chồng ở nhà ,để vài hôm nữa khi láo đi công tác lúc đó tao sẽ suy nghĩ lại.bây giờ thì dứt khoát không đựoc”
“Nếu con Hoa đi thì tao cũng đi “Hiền nói 
“Hứa thế nhé “Lan Anh ngoắc tay với hai cô bạn như một cam kết 

Ngày thứ 2 khi tan sở Hương nháy mắt với bốn người như một ám hiệu .Vân hiểu ý ngay cô và Lan Anh gật nhẹ đầu ,Hiền và Hoa nhún vai lắc đầu .
“mày không tuyết phục đựoc hai đứa kia à “ Hưong hỏi lúc sánh vai cùng Lan Anh xuống bãi gửi xe 
“Tao nói hết nước hết cái rồi nhưng tụi nó vẫn chưa chịu .Thôi hôm này vẫn có mày ,tao cùng con Vân thôi .Mấy hôm nữa thảo nào chúng nó cũng đi cùng với tụi mình ”
“Lúc đấy chắc vui lắm đấy ‘ Vân nói nhí nhảnh 
“Ừ chắc vui lắm ‘ Lan Anh gật đầu 
“hôm này bọn mình đi đâu “ Vân hỏi Hương.Trong ba ngừoi chỉ có một mình Hương biết địa điểm cần đến .
“Tối nay chúng mày đến nhà tao ,Lão chồng tao đi vắng tao bảo lão để lại ô tô .Lần này tao là tài xế đưa cả bọn đến nơi vầ đến chốn ,bằng ôt ô luôn cho nó sang “ Hương nhiệt tình đề nghị
“Ừ tối gặp lại” Ba người chia tay nhau ở chân cầu thang

Không đến sát giờ như lần thứ nhất Lan anh và vân có mặt ở nhà Hương trước giờ hẹn những gần một tiếng đồng hồ .Họ ngồi nói chuyện ba hoa đoán già đoán non về những gã đàn ông đã chung đụng trong căn phòng kỳ lạ dó 
“Hôm này chắ có nhiều thứ hấp dẫn hơn nhiều .Bọn mày đọc giấy mời “ Hương lấy ra một tờ giấy in rất đẹp “Trong này nói rõ đêmnay chỉ dành riêng cho các quý bà “
“Vậy à “ Vân tỏ ra tiếc rẻ cô vẫn mong gặp lại người đàn ông có kiểu móc *** mạnh bạo và điêu luyện mà cô gặp lần trước
“Chỉ có quý bà thì chán chết ngồi ngắm nhau à “ Lan Anh nhăn nhó “Mất cả hứng “
“”mày không hiểu gì cả “ Hương chầm chậm giải thích cho hai cô bạn “ Câu lạc bộ có những buổi tối dành riêng cho các quý bà ,quý ông .Vào các buổi tối này các qúy ông quý bà sẽ đựoc các nhân viên của câu lạch bộ phục vụ “
“nghe hấp dẫn đấy “ Lan Anh và Vân tỏ ra sốt ruột “Đi thôi chứ còn làm gì nữa “

Lúc ngòi trên xe ô tô Hương ,Lan Anh và Vân cởi bỏ đồ lót chỉ mặc quần áo bên ngoài .Họ làm thế để khỏi mất thời gian khi vào câu lạc bộ
Địa điểm lần này mà ba người tới là một bãi hoang ở ngoại ô ,nhìn quanh nhìn quẩn chả thấy chỗ nào có thể vào đựoc 
“này mày có nhầm không đấy “ Lan Anh nhìn Hương với cặp mắt ngờ vực
“nhầm là nhầm thế nào đựoc “ Hương đi loanh quanh để tìm cô đi khuất sau một đóng vật liệu xây dựng to lù lù rồi Lan Anh ,Vân nghe thấy tiếng reo 
“A đây ròi “
Theo tay chỉ của Hương hai người thấy nắm lẫn trong đám cỏ một cửa hầm mở rra dẫn xuống dưới lòng đất 
“Phải chui vào chỗ này à “ Lan Anh ngần ngại cô vốn sợ chỗ tối 
“Không biết có chuột không “ Vân thì kinh nhất mấy con vật bẩn thỉu 
“Chắc là không có chuột đâu “ Hương ngó nghiêng vào lối vào tối om rồi kết luận
Để làm gương cho hai cô bạn Hương xung phong đi đầu ,đương hầm càng vào trong càng chật hẹp.Không thể đi sống đôi ba người phải đi theo hàng dọc,tương tự như lần đầu họ cởi bỏ toàn bộ quần áo tại một căn phòng nhỏ ăn sâu vào tường trong căn hầm rồi đi tiếp
Đừong hầm vẫn hun hút trước mắt rồi thấp dần Hương và Lan Anh cùng Vân bây giờ không thể đi thẳng người đựoc nữa ,họ phải bò bằng cả chân lẫn tay.Điều thật lạ là từ chỗ này trở đi đờng hầm đựoc lát một lớp đệm mềm để khong làm trày xướt đầy gối và khủy tay,đèn cũng đựoc bật sáng lên .
Đang mỏi vì bò Vân định mở mồm ra kêu ca thì một chuyện xảy ra vách hầm hai bên cô đột nhiên rút lên lộ ra những hàng rào sắt rồi tiếng ồn ào ầm ĩ vọng ra .Những cánh tay nghều ngào thò ra từ các song sắt vồ lấy ,nắm lấy ba người .Đường hầm chật hẹp nên không ai có thể tránh né , bầu vú căng mọng của Hương bị vắt như vắt sữa bò ,Lan Anh và Vân không hiểu thế nào mà bị lật ngửa hẳn ra, chỉ lộ ra mỗi cái đầu còn cả người bị vô số bàn tay phủ kín 
Hương cố bò về phía trước mặc kệ những gã sau song sắt muốn bóp vú sờ *** gì cũng đựoc.Những bàn tay nắm lấy song sắt rung lắc rầm rầm chắc các gã bị nhốt trong này khát gái lắm đấy.
Không chịu nổi sức mạnh của hàng trắm con người những song sắt con oằn dần và sụp.Hương trước khi bị kéo tuột xuống kịp nhận ra đường hầm trước mặt là đường cụt .Cô được chuyền trên các cánh tay đi một quãnh rồi đặt xuống .Không phải xuống đất mà đặt lên người một gã thanh niên đô con lực lưỡng 

Tiếng hò reo vang lên ầm ĩ khi Hương tự nguyền ngồi lên con cặc gã này sàng mông qua lại .Cô há mồm ngậm lấy một cái dương vật từ đâu đó trong đám đông hỗn tạp chìa tới 
Vừa mút cu ở mồm hai tay nắm lấy con cặc nữa để sục nhưng chuyển động của Hương vẫn nhịp nhàng dẻo dai .
Một gã nào đó ngay khi rút cặc ra khỏi mồm Hương thì vòng ra sau đè lên lưng cô địt vào lỗ đít cô .

Bị ép từ cả hai phía trên và dưới Hương nằm bẹp ở giữa ,hai bầu vú cô dí sát vào mặt gã nằm dưới tay này quả thực là vớ bở mặc sức bóp vò ,mút.hương cố chống tay xuống đất nhổm người lên một chút để thở 
Bàn tay ai dó nắm lấy tóc cô Hương dí mặt cô vào cái dương vật của gã bắt bú .Khúc thịt này chui sâu vào cổ họng cô 

Qua vai gã này Hương thấy hai cô bạn đi cùng mình bị đè khuất sau cả đám thanh niên ,chắc cũng như cô . 
Hưong muốn cất tiếng gọi nhưng miệng ngậm cu nên chỉ ú ớ đựoc vài tiềng .Cái gã nằm bên dưới Hương đột nhiên hứng lên vòng tay vạch hai mép *** cô ra cho thêm một cái dương vật chui vào .Vậy là có không chỉ một mà là 4 cái dương vật di chuyển trong người Hương .Chủ nhân của những chiếc dương vật này phối hợp với nhau rất ăn khớp .đứa đẩy xuống đứa thúc lên ,thăng thúc bên trái thằng ngoáy bên trái .Xung quanh còn rất nhiều gã khác tìm mọi cách thò tay sờ mó vào người Hương bàn tay nào cứ cù vào nách khiến cô cứ giãy lên liên tục vì nhột vì sứong
Xong màn tập thể ,lúc tinh trùng của bốn gã đàn ông phun ngập tràn người Hương thì chúng lôi cô ra giữa sàn hầm .Hương đựoc nằm song song thàng mọt hàng dọc với một loạt người phụ nữ ,ngoái đi ngoái lại co nhận ra Lan Anh và Vân cách đó không xa .Cả hai mặt và tóc dính đầy tinh dịch nhưng trông hớn hở lắm 
Những gã đàn ông cũng xếp thành hàng đối diện với hàng người ,nhưng do số đông nên ngoài hàng ngang ra những hàng dọc phía sau cứ nối tiếp nhau nhìn mãi không hết . 
Không cần một hiệu lệnh nào cả lần lượt từng hàng tiến lên ,cứ một gã một cô ,người nào cũng có phần .Hương cũng đựoc một gã chăm sóc ,giống như tất cả phụ nữ có mặt trong căn hầm này ,cô bị tay này nắm lấy hai chân banh ra địt .Khinào cần thêm khoái cảm do ma sát gã ngoặt hai chân cô sang trái hoặc phải .Xả tinh trùng xong gã lùi lại cho tên phái sau tiến tới cứ như thế tiếp diễn 

anh dep lo hang

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Đang nằm ngủ thấy bàn tay ai mò giữa háng. Chị tính đạp cho một đạp nhưng lại nằm yên,hé mắt nhìn xuống thấy thằng Út thập thò phía dưới. Út là thằng em út của chồng.Trời ơi là trời! Tổ nội nó, thằng thánh vật không chết! Đang học bỏ học,cha mẹ chồng gởi sang đây chị phải nuôi báo cô.Thằng bán trời không mời thiên lôi! Chị bực cái mình nhưng hai cái chân cứng đơ như bong đè để thằng thánh vật làm gì thì làm, đã vậy mà cái chè hẻ đó nó còn ra nước mới chết chứ.Chị phải gồng mình quẩy người thằng khốn mới lủi mất.Vậy mà sáng hôm sau cái bản mặt hinh hỉnh của hắn làm như không có chuyện gì trên đời xảy ra,nhìn tức ói máu.

 Vậy mà cả tuần rồi buổi tối thằng trời đánh đi đâu mất,nằm nhớ rồi ngượng thầm, bộ mình thèm đàn ông sao! Lâu rồi chồng chẳng bao giờ rờ tới, hui hủi mồ côi rồi ngủ quên lúc nào không hay.

anh dep lo hang

Xem anh dep lo hang hay nhat 2014

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________