Anh dep ngo nghinh

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

anh dep ngo nghinh

Vậy là tôi chỉ có 5 ngày,5 ngày để hành động,để có thể được hưởng thụ cái thân xác của mẹ kế.Chơi gái thì tôi chơi nhiều rồi,nhưng cảm giác làm tình vs 1 người đàn bà lớn tuổi,lại là mẹ kế làm tôi thấy phấn khích.Buổi sáng hôm đó tôi dậy khá sớm,xuống nhà đã thấy dì lục đục chuẩn bị đồ,dì bảo hnay tôi chở dì sang nhà bà cô cách nhà tôi khoảng 10 cây số,ở nhà mãi cũng buồn nên tôi đồng ý.Tôi chở dì ngồi sau mà đằng trước thằng nhỏ cứ ngọ nguậy,ngực dì cọ vào lưng tôi,mùi thơm nước hoa của dì khiến tôi ko tập trung được,đi 10 cây số mà cảm giác như 20 cây,mãi rồi cũng đến nơi.Cả ngày hôm đó coi như đi tong,dì rất vui khi được gặp lại người bà con ngoài này sau bao năm xa cách,nói chuyện trên trời dưới biển luyên thuyên.Sau khi ăn 2 bữa cơm,tôi giục dì về không muộn rồi vì lúc đó cũng là 9h tối rôi.Trên đường về dì bảo,giờ về sớm quá dì cũng chỉ có đi ngủ luôn,hay là con chở dì đi chỗ nào chơi.Tôi bảo:
_Vậy đi uống nước mía không dì
_Thôi đêm hôm sợ uống đồ có đường béo lắm,con chở dì ra chỗ nào mát mát ngồi chơi rồi về
dì nói thế làm tôi mở cờ trong bụng,tôi quay xe chở dì ra hồ hóng mát,ở hồ toàn cặp tình nhân,họ quấn lấy nhau,hôn hít sờ soạng.Dì bảo tôi:
_sao chỗ mát và đẹp thế này mà lắm đôi thế,họ không thấy ngại khi làm thế à
_Dì cổ hủ quá,yêu nhau thì phải thế chứ-tôi cười cười
Dì cười tủm tỉm không nói gì nữa,2 dì con dừng lại ở một cái ghế,hôm nay nhìn dì mặc quần bó,áo sơ mi kiểu cách bồng cốt,nhìn cặp mông nảy nở và cái chân dài mà tôi ko kiềm được lòng.Ngồi xuống cạnh dì rồi mà mắt tôi cứ liếc cặp chân đó.Ngực dì tuỳ ko to mà trắng,nhìn rất khiêu gợi,nhòm qua cổ áo tôi thấy nó trắng phau,chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực. Dì bảo khen ở đây mát và thoải mái quá,ở miền nam quê dì người ta hay ngồi bãi biển hơn,đông người lắm.chot dì hỏi tôi:
_N và người yêu mới chia tay à
_Sao dì biết-tôi hơi bất ngờ
_Thì dì thấy lâu rồi cô bé đó không đến nhà mình nữa mà.Thế sao lại chia tay vậy N
_tại không hợp dì ah,
Dì cười đầy ẩn ý và nói:_không hợp mà thấy sang nhà toàn lên gác đóng cửa kín mít là sao.Tôi hơi giật mình,hoá ra bà dì này cũng để ý gớm.
_Thì bao nhiêu chuyện phải có 1 chuyện hợp chứ dì,thôi dì con mình về đi.nhắc đến chuyện đó cộng với dáng vẻ khêu gợi của bà dì làm cu tôi ngóc đầu dậy,không chuyển hướng nhanh bà ấy nhìn thấy thì chết.Về đến nhà dì xí ngay phòng tắm,kêu tắm trước chứ nóng lắm.Tôi đành leo lên phòng,lôi điện thoại ra,tay xóc óc tưởng tượng vậy.Đang phiêu du với tấm hình loã lồ với cái mông trắng và cái mép *** hồng hồng của dì thì tôi nghe tiếng kêu thất thanh dưới nhà tắm.Vội phi xuống,tôi gõ cửa nhà tắm:
_sao thế dì??? dì tôi vội mở cửa,mặt tái mét lắp bắp:_thạch thùng,nó nhảy vào người dì,sợ quá.Tôi thở phào,thế mà tưởng chuyện gì hoá ra bà này cũng nhát lắm.sau khi định thần lại,tôi mới để ý.dì tôi đang mặc bộ đồ lót màu đen,đôi chân dài trắng,cái mông to,cả 2 cái vú nhỏ xinh nữa.Dì tôi sợ quá giờ mới hoàn hồn vội che những phần nhạy cảm nhất,mặt đỏ ửng.Tôi phi vôi xuống ko kịp mặc quần dài,mặc mỗi cái quần đùi mỏng,con cặc cương cứng thò hẳn đầu ra ngoài quần đùi.2 người im lặng mất 2 giây rồi dì bảo:
_cám ơn con,dì đỡ sợ rồi con lên đi
_dì để con đỡ dì lên nhà,nhìn dì vẫn run cầm cập kìa. tôi biết chỉ có cơ hội này mới được tiếp xúc với cơ thể dì thôi
_thôi không cần đâu dì mặc nốt đồi rồi tự lên được
không để dì nói thêm,tôi khoác vai kéo dì lên,dì ngại ngùng gạt tay tôi yếu ớt ra,nhìn từ trên xuống,ngực dì tròn trắng làm tôi không kiềm được,con cặc càng cứng hơn.Hình như dì cũng nhìn thấy mặt dì đỏ phừng phừng lắp bắp:_ thôi con để dì..tôi vội ôm chặt lấy dì,áp sát dì vào bộ ngực lực lưỡng của tôi,nghe hơi thở và cảm nhận hơi ấm của dì phả vào người mà tôi thấy nóng ran khắp người.Rồi không để dì kịp định thần,tôi cúi xuống hôn lên môi dì,lưỡi tôi lùa vào quấn lấy lưỡi dì.cánh tay lực lưỡng ép người dì chặt vào tôi,con cặc cọ vào bụng dì.Dì hơi đẩy tôi ra mà sức đàn bà không thắng được thanh niên trẻ khoẻ,một tay tôi vội luồn xuống quần dì,tìm kiếm cái mép *** mà tôi hàng ao ước.Tay tôi tách mép *** dì ra và xoa ,có chút nước,tôi mừng thầm vì biết dì cũng nứng.Chợt dì đẩy mạnh tôi ra:
_con làm gì vậy,điên ah
_Con đang điên đây,Dì làm con phát thèm,dì không mặc đồ lót,dì khiêu gợi con mọi lúc mọi nơi-tôi hét lên.Rồi lại lao vào dì,ẩy dì vào sát tường.
_A a buông ra con,không được
Tôi không nghe thấy dì nữa,2 tay luồn xuống dưới áo lót bóp vú dì,xoa 2 núm vú,tôi hôn ngấu nghiến dì,dì vẫn né tránh nhưng hình như bị kích thích 2 núm vú dì phản ứng yếu ớt hơn.Tôi xé toạc áo lót dì,nhìn cặp vú mà tôi cười thầm,đầu vú vẫn hồng quá,nhìn mặt và ánh mắt sợ sệt của dì tôi càng thích hơn.tôi tuột cái quần đùi,cầm tay dì dí vào con cặc của tôi.Dì rụt vội tay lại,chắc tại nó to quá.tôi kéo quần lót dì xuống đến gối,ngón tay móc vào bướm dì mà xoa,mà chọc vào lỗ *** dì.Hình như dì lâu ngày không được bố tôi động chạm,đã thôi không giãy giụa mà thở hổn hển,nước *** ướt đãm bàn tay tôi.
tôi quỳ xuống,tụt hăn cái quần lót ra khỏi chân dì,tôi úp mặt vào cái *** đầy nước của dì một cách say đắm,tôi thè lưỡi liếm sâu vào *** dì,mút hết cái thứ nước nồng nồng chảy ra,thỉnh thoảng lại đưa lưỡi lên liếm hột le dì.
Nhìn lên trên tôi thấy dì mắt nhắm nghiền,mồm thở hổn hển,tiếng rên ư ư phát ra từ cổ họng dì càng làm tôi phấn khích.Tôi đứng dậy cầm tay dì dí vào con cặc của tôi,lần này dì xóc nhẹ nhẹ làm tôi sướng phát điên,tôi bú liếm điên cuồng 2 bầu vú dì
_a....a....a nhẹ thôi con ơi,đau dì- Dì kêu lên khi tôi cắn 2 núm vú dì,nhưng hình như dì càng phấn khích,ưỡn ngực như muốn ấn vú vào mồm tôi,tay dì xóc thật nhanh.

anh dep ngo nghinh

anh dep ngo nghinh la gi ?

Hai người bước vào. Người đàn ông tên Thành lướt nhìn khuôn mặt cô gái tên Quyên. Đẹp thật, một nét đẹp tuyệt vời. Ông quan sát vú ngực cô gái phập phòng theo nhịp thở của cô. Cô gái không để ý, gõ cửa ngôi nhà. Đợi một lúc không có ai trả lời. Chờ thêm chút nữa, họ mới vỡ lẽ đây là căn nhà hoang. Cô gái run lẩy bẩy vì lạnh. Những cơn gió phớt qua cơ thể cô làm thân hình cô run lên, từng đường cong lộ liễu phơi bày, hai bầu vú cô như đưa nhẹ qua lại. Thành đánh liều cởi áo khóat ra khóat lên người cô.
- Phải phá cửa vào thôi, ở lâu ngoài này cô sẽ cảm mất.

Rầm, chỉ một đá, cánh của mọt nát đã lìa ra. Bên trong căn nhà tối om. Thành lấy từ túi ra một cái zippo. Xẹt. Ngôi nhà bụi bặm làm sao. Không có đồ đạc gì bên trong, một ngôi nhà lạnh lẽo đầy bụi bặm. Nhưng trên sàn nhà, có một đống củi tàn. Có vẻ như ai đó đã nán lại đây và đốt lửa sưởi ấm trước họ. Hai người run cầm cập. Lạnh quá, Thành dựng cánh cửa dưới đất lên khép lại cho gió và nước không ùa vào nữa. Anh châm lửa lên đám củi khô còn chưa cháy hết. Một lúc, anh đã nhóm lửa xong. Anh cởi cái áo ướt sũng trên người ra, vắt thật khô rồi hơ trên lửa hồng.
- Cô đợi một chút, hơ khô cái áo này cô tạm thời mặc vào rồi tôi hong bộ đồ trên người cô cho.

Sau khi hơ khô cái áo, Thành đưa cái áo cho Quyên. Cô gái e thẹn cởi cái áo khóat ngòai Thành mặc cho lúc nãy, rồi cởi cái áo sơ mi ra. Một nút, hai nút. Phút chốc trên người Quyên chỉ còn cái nịt ngực trắng. Mặc cái áo của Thành vào rồi, cô đưa cho anh. Từ nãy đến giờ, dù rất muốn nhìn những đường cong trên cơ thể Quyên, nhưng vì giữ ý nên Thành quay đi chỗ khác. Chàng lại tiếp tục hơ thật khô cái áo sơ mi của cô gái.
- Hắt xì. . .

anh dep ngo nghinh

Một lúc sau thì Khang rủ tôi: – anh em mình bây giờ để cho vợ phục vụ một tý nhỉ, lao động từ nãy đến giờ rồi còn gì. Tôi và Khang nằm ngửa ra cho Hồng lụi cụi ở dưới mút dương vật cho cả hai chúng tôi, cứ người này một tý, người kia một tý. Cô này trông có vẻ trí thức vậy mà mút mát khéo ra phết, vừa mút vừa cười khúc khích, ậm ự trong cổ họng rất chi là dâm. Trong ánh sáng mờ mờ, tôi thấy dương vật của Khang cũng to chẳng kém gì của tôi nhưng ngắn hơn một chút, Hồng mút cho cả hai cái dương vật bọn tôi ướt nhờn nước. Khang ngồi hẳn dậy cúi sát vào xem vợ anh ta mút dương vật cho tôi chùn chụt như mút kem. Đang mút Hồng nhả dương vật tôi ra quay sang hôn chồng vẻ rất âu yếm. Eo ôi, môi cô ta ướt nhờn nước do dương vật tôi ứa ra thế kia mà hai vợ chồng họ vẫn hôn nhau như không. Nhìn cảnh Hồng cứ luân phiên mút dương vật tôi và hôn chồng mà mà tôi thấy kích thích quá, dương vật căng cứng hết cỡ.

anh dep ngo nghinh

Xem anh dep ngo nghinh hay nhat 2014

Những ngày sau đó, Lan sex cũng dần bớt đi những đêm dài triền miên trong dục vọng, con thú hoang trong cô đã bị thuần hóa bởi ánh nhìn và tình thương yêu của một thằng nhóc, những tên đàn ông kia miệng nói yêu, mồm thề thốt nhưng chỉ sau vài lần ân ái, đạt được mục đích là sẵn sàng cao chạy xa bay, Lan sex không tiếc nuối, không ân hận, không mong đợi một điều gì cả, giữa cuộc đời đầy thị phi này, con người sống hầu như cũng chỉ lợi dụng ở nhau cả mà thôi, lấy đâu ra tình yêu chân thành mà mơ ước. Và dù có nghiện sex đến bao nhiêu, trong sâu thẳm cô cũng vẫn là phận con gái, đâu phải lúc nào cũng có thể chiều, cũng có thể hết mình với chúng nó, những đêm vui vẻ thì không sao, nhưng chỉ cần từ chối một cái thì ngay tức khắc đang là thiên thần, là bông hồng, là mèo con..Lan bỗng trở thành con đĩ, thành cái loại này cái loại kia….Đau xót, uất ức, nhục nhã và ê chề !!!

Quang chính là mảnh ghép đầu tiên giúp cho Lan sex nhận ra những vết khuyết trong lòng mình, nó chẳng bao giờ bỏ rơi cô, chẳng bao giờ lừa dối, lợi dụng hay làm cho cô phải khóc…Nhưng đã trót dấn thân vào con đường này, liệu Lan sex có còn đường quay lại, làm lại cuộc đời nữa không ? Những đêm chỉ có một mình, Lan luôn ngồi thu lu vào một góc, ôm gối và tự hỏi mình những câu như vậy !

Hồi bé, nhà chỉ có 2 mẹ con, dù chẳng giầu sang gì nhưng mẹ cũng chưa bao giờ để cho Lan phải thiếu thốn, người đàn bà đẹp đó sẵn sàng làm tất cả cho đứa con gái thiệt thòi, sinh ra đã không được nhìn mặt bố. Lan lớn lên, xinh gái giống mẹ ngay từ những năm trung học, nhưng càng lớn cuộc sống của cô lại càng yếu ớt, hàng xóm dị nghị về mẹ cặp bồ với những đại gia, gia đình bên nội thì đấu đá vì đống tài sản của cha để lại, bạn bè không ai muốn dính vào cái đứa con gái là con nhà thành phần không tốt, đám con trai trong trường thì chỉ chờ cơ hội để ăn tươi nuốt sống con bé còn chưa kịp lớn…

Thế rồi sau lần đầu tiên Lan đánh nhau trong lớp, mẹ đã giam giữ Lan, quản thúc chặt chẽ mọi hành động, đi học xong là về nhà, không giao du, không tiếp xúc, lúc nào cũng dặn dò không được tin bất kỳ ai…Tuổi thơ cô bắt đầu bị bó buộc trong 4 góc tường, sống vật vờ như linh hồn ngay giữa căn nhà mình.

Lên cấp 3, sự u buồn lại càng làm tăng vẻ đẹp cho Lan, đôi mắt to tròn, những đường cong trên cơ thể đã khiến Lan nhận được nhiều sự chú ý. Những thằng con trai mới lớn luôn rỉ vào tai cô toàn lời ong bướm, hãy là cánh chim đi em, hãy tự do đi, theo bọn anh, hãy sống cuộc sống mà mình khao khát… 

Mẹ đã đánh Lan một trận thừa sống thiếu chết chỉ sau có 1 lần Lan dám bỏ học đi đàn đúm với bọn con trai, nhưng Lan không sợ, những lần đi chơi như thế xuất hiện mỗi lúc một nhiều hơn, thủ đoạn hơn, tinh vi hơn, hiềm khích giữa 2 mẹ con xuất hiện ngày càng gay gắt, tất cả đều đến từ những lời kích động của những kẻ tự xưng là anh trai tốt, bạn bè thân thiết, anh là người lớn biết suy nghĩ…

Và rồi một ngày, khi vụ cặp bồ của mẹ bị vỡ lở, gia đình bên nội xúm vào lấy hết những gì cha để lại, Lan đã chẳng còn thiết tha những thứ được gọi là tình máu mủ, cô khao khát sự tự do, khao khát cuộc sống chim trời, những ham muốn về thể xác đã biến Lan thành một con người hoàn toàn khác lạ. Thật may, sắc đẹp của Lan đã làm xao động một gã có vai vế ở cái tỉnh lẻ này, hắn đưa Lan về đây và yêu Lan thật lòng, có lẽ đó cũng là ánh sáng heo hắt nhất trong đường hầm đầy u tối của cuộc đời Lan. 

Một cánh chim lần đầu chạm vào bao la sẽ vỡ òa trong niềm vui được tự do tung bay nơi đất trời khoáng đạt. Nhưng đến một lúc nào đấy, sự tự do sẽ chỉ còn gánh nặng khi đôi cánh trĩu mệt mà chẳng thể tìm được bến đậu cho đời mình. Đôi khi Lan thầm nghĩ, một chú chim bị giam nhốt trong ***g son, liệu có thực sự bất hạnh không? Có lẽ là có, nhưng cánh chim trời như Lan chưa thể nào hiểu thấu được thôi….

Trở lại với thực tại, trong cơn miên man, chới với chẳng có điểm tựa nào đó, bỗng nhiên Lan cảm nhận được một hơi ấm ngay bên cạnh mình :

- Đầu chị nóng như lò than vậy, chị lại sốt nữa rồi !!! đôi bàn tay gầy gò nhỏ bé của Quang đã sở lên đầu của Lan tự lúc nào !

- Sao đêm qua đi ngủ mà chị không đóng cửa à ? không sợ trộm vào khuân hết đi sao ? vừa lục tủ thuốc, vừa rót cốc nước một cách quen thuộc, Quang làu bàu mấy câu trách móc.

- Nhà có cái đếch gì mà lấy, có cái xác bà cô già này có đứa nào vác đi được thì càng tốt…

- Mà từ sáng đến giờ chị ăn gì chưa ? nhìn cái mặt là biết nhịn đói rồi, để em pha mỳ tôm cho chị đã, ăn xong rồi mới được uống thuốc.

Nhìn thằng bé chạy đi chạy lại lon ton trong nhà, Lan vừa vui lại vừa buồn, những tháng ngày hành xác vừa qua đã khiến sức khỏe cô kiệt quệ, may mà có Quang, lúc nào cũng ở bên những khi Lan mệt mỏi nhất !

Một tay bật bếp, tay kia xách ấm nước, Quang lẩm nhẩm một mình - Lúc nãy vừa sang, hình như ngủ mơ, em thấy chị gọi mẹ đấy !

Một chữ mẹ - khiến Lan sex bỗng giật mình, gần 10 năm nay, chưa đêm nào Lan thấy nhớ mẹ, cô cũng đã rất lâu rồi không nghĩ đến mình là người còn có 1 gia đình ở đâu đó, không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, vì sao lại thế ? sao lại phải khóc khi mà đây là sự lựa chọn của chính mình kia mà ? chẳng phải rất nhiều lần mình đã tự nhủ không bao giờ được phép hối hận một khi đã dấn thân rồi hay sao ?

Bát mỳ tôm nóng hổi vừa được pha xong, khói bay nghi ngút được Quang cẩn thận đưa đến tận tay cho Lan sex, khẽ nhìn qua thấy những giọt nước mắt, Quang thương chị lắm, chẳng nói được gì chỉ vỗ vỗ vào vai :
- Ăn đi chị này !
- Uh, để đấy rồi chị ăn, chán thật, cứ ốm suốt, mà lần nào cũng phải nhờ đến em chăm cho.
- Mẹ em bảo, chị chỉ có 1 mình, dù có thế nào cũng vẫn là phận con gái, nếu chị em chơi với nhau bình thường thì giúp nhau những lúc khó khăn…

Lan sex múc một thìa, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa vào miệng nuốt cái ực, cả chiều qua đến giờ chả ăn gì, người cứ lả đi, ăn quà cả ngày quen rồi nên nhịn cái là biết ngay !
- Mẹ em không ghét và xem thường chị ư ?
- Không, em kể chuyện của chị cho mẹ nghe rồi, mẹ chỉ bảo thương chị hơn là đáng trách thôi. 
- Thương chị ư ? chị thì cần gì ai thương…đôi mắt của Lan sex sau câu nói đó lại quay đi, Quang cũng không nói thêm lời nào…

Trởi lại đổ mưa !!!

“…Tận sâu thẳm tâm hồn em là những vết cắt. Em đi qua tháng năm với những sự chia lìa. Đôi khi tự mình gặm nhấm nỗi đắng cay khi cuộc đời, người đời lần lượt cứ thế quay lưng. Cũng có khi sợ hãi cái vị thế đơn độc của mình vô cùng.
Có những đêm dài không ngủ, cồn cào trong mình là một khao khát. Gì ư? Thèm nghe tiếng người, thèm nghe ai đó nói bất cứ điều gì. Để làm gì ? Để nhận diện được mình, để chắc rằng bản thân thực sự đang sống, đang hiện hữu tồn tại trong cuộc đời, trong nhân thế - không phải là một bản thể bơ vơ, bị quên lãng. Em đã quen một mình, quen sự lanh nhạt, quen ngờ vực kị nghi. Quên cách yêu, quên mất cảm giác được yêu, quên sự dịu dàng của vỗ về, sự ấm nồng của sẻ chia. 
Trong các câu chuyện cổ tích, luôn có những nàng công chúa bất hạnh, cũng luôn có những chàng hoàng tử hoàn mĩ , họ tìm thấy nhau, bù đắp cho nhau và kết thúc bao giờ cũng là một cuộc sống toàn vẹn vô cùng. Chàng hoàng tử sẽ lại đưa công chúa của mình về với vị trí lẽ ra là của cô ấy, họ sống đời vương giả bên nhau cho đến trọn kiếp người. Câu chuyện trong mơ thời thơ ấu, có lẽ ít nhiều đã thấm vào tâm hồn những cô gái trẻ. Với em, giấc mơ lớn nhất, giấc mơ bỏng rát nhất là được đổ đầy những khoảng trống rỗng trong mình. Người đàn ông thương yêu của em, anh ấy có thể là người đàn ông rất nhiều khiếm khuyết, nhiều nỗi lo toan, anh ấy có thể vấp ngã không ít lần trong đời, nhưng chỉ cần anh ấy có thể nắm chặt tay em, kéo em về phía mình, dẫn đưa em trở lại với cuộc sống mà em đã đánh mất từ lâu…”

Đó là những dòng nhật ký gần như là cuối cùng mà Lan sex đã viết, con người ta dù có xấu xa đến đâu, khốn nạn đến đâu nhưng sâu thẳm vẫn còn một bản ngã, vấp váp không thể khiến họ mãi lún sâu vào vết bùn tăm tối, nếu có cơ hội sao không thể làm lại cuộc đời mình, dù khó khăn, dù nhục nhã nhưng quan trọng là ta sẽ sống tiếp vì ai, vì điều gì ? 

Câu chuyện của Quang và Lan sex rồi cũng đến ngày kết thúc….

[X] Close.