Anh dien vien han quoc

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

anh dien vien han quoc

Thanh vừa ngồi dựa trên thành giường vừa uống bia vừa coi tv,cơn ân ái mặn nồng đã qua,bà Hiệp xuống dưới lấy đồ nhậu,trên người bà khóat áo chòang dài và mặc một cái quần xi líp nhỏ.Một số khô bò,một số các đồ khác như đậu phọng mứt và đồ ăn nhẹ.Bà Hiệp cũng là một tay uống bia cừ.Bà để đồ ăn xuống bàn nhỏ và leo lên ngồi cạnh Thanh.Hai người uống bia ăn khô bò coi tv.Thanh vừa coi tv vừa thò tay qua mân mê vú bà Hiệp,lát sau núm vú bà cương lên.Thanh chợt hỏi:
“Mình fuck quá xá cỡ coi chừng dì mang bầu à!”
“Tao có uống thuốc ngừa rồi, đừng lo!”
“Sao dì hay quá vậy!”
“Hổng biết nữa,truớc khi vài tuần mầy đến tao có cảm giác lạ lạ,nên đi bác sĩ xin thuốc, đến khi gặp mầy tao biết là thuốc dùng được rồi nên tao uống!”
“Tui hỏi chơi mà thật à!”
“Sao không,tao còn kinh nguyệt mà mầy! tao đâu muốn đẻ nữa!”
“Dì sanh thằng Thắng hồi bao nhiêu tuổi?”
“Hồi tao 17 thì phải!”
“Trời sao sớm vậy!”
“Thì ở Việt Nam lấy chồng sớm là thường thôi!”
“Hèn chi di trông còn trẻ măng!”

Bà Hiệp đưa tay vọc vào cặc Thanh nói:
“Trẻ mầy mới thích… mới chờ cái nầy nầy…!”
Thanh chợt hỏi đưa tay thò vào trong quần si líp của bà Hiệp:
“Của dì sao cạo láng o vậy cà?”
“Mầy không thích sao!”
“Thích chứ! Mê thấy mồ!”
“Tao thấy bây giờ đàn bà con gái cái gì cạo sạch,nên tao cạo…chứ lông nhiều lắm à mầy!”

anh dien vien han quoc

anh dien vien han quoc la gi ?

Dượng bảo tôi giận nó làm gì dù sao cũng chị em trong nhà. Dượng tôi bảo nó chở tôi đi mua quà tạ lỗị Tôi giả vờ sượng sùng đi theo nó. Nó vẫn chở tôi vào nhà hàng tôi ưa thích. Tôi nói chuyện bình thường, nó luôn xin lỗi. Nó mua cho tôi bồ đồ thiệt đẹp nhưng khác rẻ vì nó là sinh viên nên không nhiều tiền. Bất giác tôi cười. Nó nói rằng tôi đẹp và vóc dáng bá cháy. Tôi cườị, tôi nói lần sau không được như vậy vì như thế tội lỗi. Tôi bảo nó ráng cua một con bồ.

Tôi và nó bình thường trở lại và tôi vẫn hơi "sexy" với bộ đồ ở nhà.

Khoảng tháng sau trong lúc tôi với nó ru em bé ngủ nó nhìn tôi thèm thuồng. Khi tôi đặt em bé xuống rồi nó lại qùy xuống ôm chân tôi. Nó xin cho nó được làm tình. Nó nói tôi cần được làm tình luôn. Tôi với nó nói qua nói lại. Tôi cho nó thuyết phục tôi. Trong lúc nó thuyết phục tôi thì nó ôm tôi. Nó nói cho nó làm tình tôi đến khi tôi đi lấy chồng hoặc nó đi lấy vợ. Tôi cũng chống cự mỗi lúc yếu và nó mỗi lúc kích thích tôi mạnh dần. Cuối cùng tôi ngã ngựa.

anh dien vien han quoc

Khang bảo: – em phục vụ chồng nào trước đây hả Hồng, thôi ưu tiên chồng khách mời nhé, anh Minh ấy trước đi. Hồng nũng nịu cười gật đầu với tôi. Tôi cười lắc đầu: – ai lại thế, khách ai lại tranh với chủ nhà, tiền chủ hậu khách chứ. Nhường qua nhường lại một lúc thì Khang và Hồng cũng chiều ý tôi mà làm trước. Tôi ngả người thoải mái trên giường xem hai vợ chồng họ vào cuộc. Vừa nằm ngửa ra cho vợ ngồi cưỡi lên trên Khang vừa nói: – vợ chồng em hay khởi đầu bằng tư thế cưỡi ngựa này anh à, vợ em vốn khoẻ hơn em mà, em làm ngựa mà cũng mệt nhoài. Hồng nhìn tôi cười chống chế: – anh Khang nói thế lại làm anh tưởng là em ghê lắm, bắt nạt anh ý. Hai vợ chồng bắt đầu nhịp nhàng vào cuộc, Hồng chống hai tay lên ngực chồng, nhấp nhổm y như đang phi ngựa thật, dương vật chồng cô ta thục vào ngập lút rồi lại rời ra, tiếng nhóp nhép, tiếng ạch ạch của cơ thể trần truồng dập vào nhau kêu đều đều.

anh dien vien han quoc

Xem anh dien vien han quoc hay nhat 2014

Tí vừa cười vừa bò tới dì như một con chó, lưỡi thè ra, con cu lắc lự Rồi nó dúi đầu vào giữa hai đùi của dì Tư, miệng kê vào cửa mình. Tuy dì Tư vừa tắm xong sạch sẻ, nhưng con chim của dì cũng bốc ra một mùi khai khai lẫn với mùi nước biển. Nó liếm đại vào lồn của dì như liếm một cây cà lem. Dì Tư vi ngăn lại:

“Con đừng có liếm lung tung như vậỵ Con phải biết liếm chổ nào cho người ta đã chứ. Con nên biết là trong b phận sinh dục của đàn bà có một điểm rất nhạy cảm, đó là âm vật mà người ta hay gọi là “ht le”, con vừa liếm vừa nút cái ht le này sẽ làm cho người đàn bà sướng mê tơi”.

Vừa nói, dì Tư vừa vạch hai bên mép lồn, để l ra một khối thịt nhỏ, đỏ căng. Tí liếm ngay vào đó vài cái rồi ngậm cả vào để nút. Nó thấy dì Tư hơi rùng mình và bắt đầu rên nhè nhẹ. Môi trên cạ sát vào âm vật, lưỡi của Tí thọc sâu vào trong âm đạọ Tiếng rên của dì Tư càng to thêm, lúc thì dì dang rng chân ra, lúc thì dì khép chân lại thật chặt, khiến Tí muốn ngạt thở. Rồi từ trong âm đạo, Tí cảm thấy như có một chất nhờn tiết ra, dính vào hai bờ môi của nó. Đó cũng chính là lúc mà dì Tư kêu lên :
“Ôi, dì sướng quá, sướng quá, ạ.., a…, Tí ơi… ”

Tí ngẩng đầu dậy, nhìn dì Tư với vẻ tự hàọ Dì Tư kéo Tí dậy và đẩy nó ngồi xuống ghế :
“Bây giờ đến lượt dì nút cu của con. Người đàn bà nào muốn được yêu nhiều hơn thì phải biết làm chuyện nàỵ”

Tí sung sướng ngồi yên để dì Tư vuốt nhè nhẹ con cu dương cứng và thấy hơi nhồn nht khi dì ngậm dương vật vào miệng. Dì vừa nút vừa vuốt con cu một cách thật điệu nghệ. Tí ngồi căng chân ra trong cảm giác đê mệ “Ôi, đôi môi của dì cũng mềm mại êm ái không thua gì hai mép lồn”. Nó không ngờ là được nút cu cũng sướng không thua gì được đút. Mt luồng điện bổng chạy dọc theo thân người, đưa Tí lên tt đỉnh khoái ngất, nó hoảng hồn muốn kềm lại vì sợ xuất tinh trong miệng dì Tư, nhưng đã quá trễ. Những tia khí cuồn cun tuông ra mà Tí không làm sao ngăn được. Nó vi đẩy đầu dì Tư ra, đúng vào lúc tinh dịch phung ra xối xả. Nhìn thấy mặt dì Tư dính đầy khí trắng đục, Tí sợ bị la, định mở miệng xin lỗi nhưng dì mĩm cười :
“Không sao, dì đi rữa mặt bây giờ. Con có thấy đã không ?”
“Dạ, đã. Cám ơn dì. Con thương dì quá à.”, Tí lí nhí đáp, vừa ôm choàng lấy dì Tư. Bổng tiếng chuông vang lên, khiến cả hai giật thót ngườị Liếc nhìn qua cửa số, Tí nhìn thấy chiếc Renault Espace của bố mẹ đậu ngoài sân, liền quay sang nói khẻ.
“Bố mẹ con đến rồi, ủa sao bố mẹ tới sớm vậỵ Con tưởng là ngày mai mới đến chứ”".

Dì Tư chạy vi vào nhà tắm và ra hiệu cho Tí chạy vào phòng. Nó hiểu ý, chạy vào mặc ngay một cái quần short rồi ra mở cửa cho bố mẹ, vừa ngáp dài ra vẻ như còn ngái ngủ. Dì Tư cũng từ phòng tắm đi ra, vừa lấy khăn lau b tóc ướt sủng làm như vừa mới tắm xong. Màn kịch tự nhiên đến mức bố mẹ Tí không hay biết gì về những giây phút ân ái đầu đời mà Tí vừa được hưởng mới dì Tư.