Anh doc dao

Ngày 19/10/01, 7:30am
Bà xã Thảo,
Sáng nay anh phải đi làm sớm nên không cùng em ăn sáng và đưa em tới trường được. Xin lỗi bà xã nhé, anh hứa chiều về anh sẽ phụ giặt đồ và nấu cơm chiều nay chịu chưa? À còn nữa, trứng ốp la và xúc xích anh đã chiên sẵn, chỉ việc bỏ microwave một vài phút là ăn được liền.
Thương bà xã nhiều
Ông xã của em!!

Ngày 19/10/01, 2:30 pm
Ông xã quý của tôi ơi,
Trứng ốp la anh làm sao mà khét và đen quá vậy, ăn không ngon chút xíu nào hết. Nhưng hôm nay quý bà xã vui vì ông xã có lòng dậy sớm nấu cho bà xã ăn. Thương..Muah..Nè, em đã nấu sẵn bữa cơm chiều rồi đó. Khi về, anh chỉ việc bắc bếp lên đun 15 phút là ăn được. Bảo đảm là kỳ này anh ăn hết chỗ chê đó nhe
Thân,
Thảo

Ngày 19/10/01, 10:00 pm
Bà xã ơi,
Em đọc thư này thì anh đã khì khì giấc mộng đẹp rồi. Cảm ơn bà xã nhiều nhé, bữa ăn chiều thiệt là ngon. Em thật đúng là bà nội trợ giỏI giang. Nè, anh đã giặt hết quần áo và dọn dẹp nhà cửa đâu ra đấy. Em khỏi lo. À còn nữa, anh đã nấu chè đậu xanh đó, em ăn cơm xong múc một chén ăn cho mát người nhe.
Ngủ ngon nhe bà xã,

Ngày 19/10/01 11:00 pm
Gửi ông chồng dễ ghét của tôi,
Sao hôm qua anh ngoan thế? Có phải ăn vụng ở ngoài rồi nên về nhà ăn năn không đây? Ấy nhé mà hôm qua, trong lúc ngủ, tôi nghe anh nói mớ nào là chào em Hồng, em Lan…Hứ, nói mớ mà cái giọng nghe ngọt xớt làm sao ấy. Ông xã liệu hồn nhé! Nhỡ mà làm bậy thì nên tự thú bằng không tối nay bà xã này không cho ngủ yên đâu. À, quần áo em đã ủi ngay ngắn rồi đó. Anh ăn mặc chỉnh tề và nhớ đừng xáp vào cô nào đó nhe, chiều về em hửi có mùi phấn son là anh ra khỏi nhà nằm đó nhe!
Bà xã thương của anh,

Ngày 19/10/01 7:00am
Ối bà xã ơi,
Bà xã nghi oan cho anh quá, có em là ông xã đâu dám mơ màng đến cô nào nữa. Tên cô Hồng, cô Lan là hai khách hôm qua nhờ anh sản xuất cho họ một số dĩa băng. Hai cô ấy đã trên năm bó, đáng tuổi làm mẹ của ông xã thì ông xã nào dám nghĩ đến, mà bà xã ghen bóng ghen gió không hay chút nào cả. Chiều nay, anh bận việc về trễ phiền bà xã nấu cơm dọn dẹp nhà cửa nhé. Ðừng buồn bà xã nhé, cuối tuần này, anh được nghỉ phép suốt hơn tuần lễ, thế là có dịp chăm lo và ‘thương’ bà xã nhiều hơn nhé! À nè, trên bàn là phần điểm tâm anh mới mua về đó, bảo đảm là bà xã sẽ thích.
Thương, ông xã của em.

*
* *
Hằng ngày, tôi và Thảo đều có viết những mảnh thông điệp cho đối phương. Chúng tôi kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn và nhắn nhủ, tâm sự với nhau. Có những buổi tối, khi chúng tôi về tới nhà cùng giờ, chúng tôi hè nhau ra làm một bữa tối thật linh đình. Ðối với tôi, đó thật là những giây phút thần tiên. Bên cạnh người vợ đẹp, được ăn những món ăn đặc sắc do nàng làm, nhâm nhi những ly rượu nàng pha, và hơn nữa, cùng nàng tâm sự đã làm tôi quên hết đi mọi phiền não, bực nhọc sau một ngày dài.

Rồi, vào một ngày thứ sáu, sau khi đi làm về, lòng tôi thật phấn khởi. Sau hôm nay, tôi có một tuần lễ nghĩ phép và thế là tôi có dịp gần gũi Thảo nhiều hơn. Buổi tối hôm đó, sau bữa ăn tối no nê, chúng tôi lục tục về phòng. Khi cửa đóng, tôi choàng hôn lên Thanh Thảo. Tôi hôn thật nồng nàng lên đôi môi anh đào của Thảo. Lưỡi tôi luồn lẫy như con rắn bám dính vào lưỡi Thảo, và như muốn nuốt hết nước miếng thơm tho của Thảo. Chợt, Thanh Thảo khẽ đẩy tôi ra, và nũng nịu trách móc:
- Khoan đã ông tướng, người mình dơ dáy quá, tắm rửa cho sạch đi rồi hãy lên giường!
Tôi bồng cả người Thảo lên, bước vào phòng tắm.
- Hai đứa mình tắm chung cho vui nhe Thảo!

Thảo đỏ mặt, và gật đầu. Vào phòng tắm, tôi để Thanh Thảo xuống và vặn vòi nước cho chảy đầy bồn tắm. Rồi, tôi cởi dần từng lớp áo trên người Thảo xuống. Không biết là do khéo léo hay trùng hợp, mà Thanh Thảo lại mặc bộ quần áo mà lần đầu tiên tôi gặp nàng ở trạm ga. Thanh Thảo mặc một chiếc áo thun đen để lộ đường xẻ tới ngực. Khoát ngoài chiếc áo thun ấy là một chiếc áo khoác adidas 3 sọc trắng. Phần dưới của nàng là một chiếc quần ka ki màu xám bọc lấy đôi chân trường túc của nàng. Trước ngực nàng là một sợi dây chuyền có hình trái tim thật xinh xắn. Tôi cởi lớp áo ngoài và cặp áo ngực trắng tinh ra, để lộ cặp nhũ hoa tròn, và cân đối. Cặp vú ấy phập phồng lên xuống theo nhịp thở của Thảo trông thật sinh động. Tôi cúi người xuống cởi nốt những mảnh vải ở phần dưới xuống. Thanh Thảo bây giờ đang loã thể trước mặt tôi. Da Thảo trắng muốt và mịn như những tấm lụa đào xếp thành. Thân hình cân đối, dáng đi uyển chuyển, và một vẻ đẹp mặn mà, quyến rũ. Thảo là người đàn bà đẹp nhất mà tôi đã gặp. Nàng khịu vào lòng tôi, ngắm nhìn vào bức gương đang lờ mờ vì hơi nóng của nước.
- Anh Bàng coi, mình có xứng đôi với nhau không?
- Anh không biết, còn em, em nghĩ sao?
- Em thấy rất xứng, thời gian ở bên anh, em rất vui và hạnh phúc.

Rồi, nàng lấy ngón tay viết lên tấm gương ‘I LOVE YOU’, và nhìn tôi mỉm cười khúc khích. Tôi sung sướng, lấy ngón tay viết dưới hàng chữ kia, ‘WILL YOU MARRY ME?’

Và tôi rút trong túi quần ra chiếc nhẫn cầu hôn, để trước mắt nàng. Nét mặt ngạc nhiên và xúc động đột ngột khi Thanh Thảo thấy tôi chìa ra một chiếc nhẫn kim cương. Tôi nói:
- Anh đã mua chiếc nhẫn này hai tháng rồi, nhưng anh không dám đưa em, vì lúc đó anh còn nghèo, kiếm không ra tiền. Nay, anh đã có sự nghiệp, đủ sức gồng gánh gia đình này, ..Em bằng lòng với anh nhé!!
- Yes!! Yes!!I Do!!
Thanh Thảo choàng ôm lấy tôi. Mắt nàng rưng rưng lệ. Giọng nàng nghẹn ngào nói không ra lời nữa.
Một lúc sau, tôi buông nàng ra, nhìn nàng, tôi cười:
- Thôi em! Bồn nước đầy rồi đó, tắm rửa nhé, không lẽ đứng đây tới trời sáng sao?
- Xí!!
Nàng lườm nguýt tôi. Tôi rất thích như vậy, vẻ đẹp lúc giận dữ, càng làm Thảo thêm xinh đẹp. Chợt, Thanh Thảo xô tôi vào bồn tắm. Bị mất thăng bằng, tôi té ập vào bồn tắm làm mình mẩy áo quần bị ướt nhẹp.Thanh Thảo cười thích chí:
- Lêu lêu, lêu lêu, ướt nhẹp như chuột lột chưa!!
- Ây da, bà xã chơi tôi cú này đau quá, không chịu đâu, xuống nước chung với tôi mới được.

Tôi nhấc Thanh Thảo lên và hạ nàng xuống bồn tắm, xong tôi đè lên người, và chọc cù lét nàng. Thu Thảo rên la quá chừng, và vãi van xin lắm tôi mới buông ra. Tôi lấy chiếc khăn ấm và lau chùi lên tấm lưng thon thả của Thảo. Không biết Thảo tẩm dưỡng cơ thể thế nào mà làn da nàng thật mịn mà trắng bóc. Sờ vào da Thảo mà tôi có cảm giác sờ lên tấm lụa đào thướt tha êm đềm. Tôi vuốt ve kheo kẽ lưng nàng xuống phần mông, vòng lên trước ngực. Tôi hôn lên núm vú đen sẫm, hai tay quàng lấy eo Thảo áp sát vào tôi. Hạ bộ tôi cọ sát liên tục với mu hạ bộ của nàng. Thanh Thảo ửng đỏ mặt lại, mắt nàng vô thần, không tự chủ được nữa. Người nàng quằn quẹo theo những cái cuống liếm của tôi. Tôi với chiếc khăn tắm bọc lấy cơ thể Thảo và bồng nàng rờI khỏi bồn tắm.

Tôi đặt nàng ở bệ giường. Thanh Thảo hiểu ý tôi, nàng banh háng rộng ra để lộ một khe thịt đỏ ngát và những chùm rông đen bao bọc lấy miếng thịt ấy. Tôi chách lưỡi vào khe lồn Thảo và đánh chắt lưỡi liên tục.

Á á aa ahahah…Thảo rú lên, nàng khịu phần bụng nàng xuống hơn, úp cả âm hộ lên mặt tôi. Nàng quặn người và hơi thở gấp gáp. Tôi ghì sát âm hộ Thảo và bú nùn nụt vào những mảnh thịt hé hấp nửa mở nửa úp ấy. Thảo nứng kinh khủng. Nàng rên rỉ, dẫy đẫy liên miên, nước lồn bắn tứ toé làm ướt cả mặt tôi. Bú liếm đã, tôi thọt hai ngón tay vào kẽ lồn nàng, và bắt đầu sục liên tục. Ưưưu ây âyda…áá…Thanh Thảo trân mình, nàng ghì chặt hàm răng trắng ngọc để khỏi phát ra, nhưng tôi càng xoáy càng nhanh càng sâu trong âm đạo nàng, làm nàng nhịn hết nỗi. Á…Chết em rồi, chết em rồi….ưưu…Sướng quá anh Bàng ơi, sướng quá. Nước dâm của Thảo tràn ra làm tôi nuốt đến ngẹn thở. Á…Thảo gồng người, đứng vội dậy, và tưới lên mặt tôi một dòng nước đục ngầu….ưưư, Thảo thở hồng hộc, nhưng chưa thôi, nàng rặng cả thân thể nàng lại, và… Thảo tiểu lên mặt tôi, nước đái nàng trắng, không mùi hôi bắn thẳng vào miệng tôi. Tôi nuốt hết. Xong, tôi đè nàng xuống giường, chỉa thẳng cu và bắt đầu đụ….Cặc tôi nãy giờ đã hứng tình lắm rồi. Nó cương thẳng và nhìn cũng khá hùng dũng. Tôi để nàng nằm xấp, và đụ thiệt nhanh mạnh vào lồn cho đỡ cơn nghiền. Âm đạo ướt át ấm cúng của Thảo bấu sát lấy cặc tôi làm tôi sướng lắm. Rồi, tôi đặt Thanh Thảo nằm ngửa lại, gác hai chân nàng lên vai tôi. Tư thế này cho tôi cơ hội dòm lấy thân hình tuyệt đẹp của Thảo và đụ sát lồn nàng hơn. Chọp chẹp, hự hự áá., Tôi nắc càng hăng. Thanh Thảo bấy giờ đang lim diêm, hưởng thụ từng cái đụ vào lồn nàng. Từng cái nhấp của tôi là nàng lại rung người và rít lên những tiếng khó hiểu.

Ðể đổi kiểu, tôi bồng nàng lên, áp sát nàng vào lòng mà đi vòng quanh phòng. Thanh Thảo luôn chới với kiểu đụ này. Nàng không quen ở trong một tư thế chân không đụng đất như vậy, nên luôn bấu sát vào tôi. Nhờ vậy, mà tôi hửi được mùi thơm ngan ngát tỏa ra từ phần ngực và nách nàng. Tôi rất thích mùi thơm của Thảo, một mùi bạch lan luôn quyến rũ lòng người. Ði như vậy được 5 phút, thì tôi hơi mệt.
- Anh để em cưỡi ngựa cho….
Thảo nhìn tôi trìu mến và cũng có hơi phần quỷ quái. Nhưng tôi mặc kệ. Ðẩy tôi ngã xuống giường, Thanh Thảo chợt lấy trong tủ ra hai cái còng khóa lấy hai tay, hai chân tôi vào bốn thành giường. Rồi Thanh Thảo nhấp nhô trước mặt tôi, phần lồn nàng rộng mở, lễu nhễu những giọt tơ sương làm tôi hăng máu. Ðịnh vùng đến bú liếm lấy nó, nhưng không được. Thanh Thảo mặc kệ tôi, nàng dòm lấy con cặc đang ngổng đầu như một con rắn hổ mang làm nàng thích thú. Khịu người xuống, nàng bú lấy nó nùng nụt làm tôi sướng đến phát run. Thanh Thảo lắm lúc lại thọc chiếc lưỡi vào giữa tâm mang của lỗ cặc làm tôi xém chịu không nỗI phải xuất tinh. Bú liếm chán, Thanh Thảo từ từ ngồi lên đùi tôi. Cặc tôi thấm sâu vào lồn nàng.. á ahaa…Thanh Thảo rên lên, nàng chụm môi lại và hôn tôi một nụ hôn đắm say. Tôi uống nước miếng của nàng mà như uống được nước dâu, thơm tho và ngọt ngào. Thanh Thảo vẫn nhấp nhô trên người tôi. Nàng quặn chặt lấy cặc tôi, những ngón tay thon, và mịn bấu bụng tôi như đang ép dần tinh dịch chảy ra. Ðụ vậy chừng mười phút, Thanh Thảo xoay người để lộ phần lưng hướng mặt tôi và đụ ngược chiều. Tư thế này làm cặc tôi thọc 45 độ vào phần tử cung của Thảo. Tôi gồng người, lòng bứt rứt không tả nỗi, không biết tôi gồng mạnh đến mức nào đã làm đứt cái còng khóa tay tôi. Tôi chồn ngồi lên, ngực tôi áp sát vào lưng nàng, mà nắc lên. Á á ưưư. Thanh Thảo rên to hơn bao giờ hết, nàng xoay lại dòm tôi. Tôi và nàng từ từ ngã xuống hai hướng khác nhau. Càng xuống thấp, mông tôi và mông nàng càng sát nhau hơn. Thanh Thảo dẫy đẩy liên tục trong cơn cầm cự cuối cùng và người nàng chợt giật giật như người lên cơn kinh phong. Lồn nàng xiết chặc lấy cu tôi, làm tôi chịu hết nỗi, và xuất tinh. Từ trong lồn nàng, tinh dịch tôi và âm dịch nàng trộn lẫn với nhau, nhưng không toát ra được vì bị cu tôi khóa chặt lấy lồn nàng. Tôi và Thảo nằm bất động một thời gian khá lâu sau khi ái ân. Khi cu tôi đã dịu xuống, trong lồn Thảo mới trào ra một bãi tinh dịch ngầu ngầu khá nhiều làm ướt một vũng trên tấm ra trắng tinh.

Một lúc sau, chúng tôi hồi phục lại sức và ân ái thêm vài lần nữa. Lần nào tôi cũng đắm say với làn da trắng mịn của Thảo và những nụ hôn ướt nàng trao tôi. Chúng tôi đụ nhau nhiều kiểu, kiểu mà tôi thích nhất là khi tôi để Thảo ngồi lên đùi tôi, mặt tôi đối diện mặt nàng, chiêm ngưỡng lấy vẻ đẹp tú lệ của nàng. Chúng tôi chỉ rung rung nhẹ thân mình là cặc tôi cứ rung rung thọt vào những điểm bí hiểm trong âm hộ Thảo. Chơi kiểu đó thật lâu, và tôi chuyển sang kiểu chó. Ở tư thế này, Thanh Thảo nhìn rất khiêu ngợi. Cặp mông lơ lẳng chổng lên, từng thớ thịt đỏ hồng rung lại theo mỗi nhịp tôi giáng xuống. Những miếng thịt sần sùi đỏ hồng ấy cứ bọc ép sát tôi không khát một bọc nước thịt thơm ngát, đòi hỏi những sự giao cấu tuyệt vời nhất. Tôi xuất tinh hơn 4,5 lần đêm hôm ấy. Lần nào, tôi và Thảo cũng sướng đến mây xanh.
*
* *
Một buổi chiều đẹp trời, tôi và Thảo hiện diện trong một tiệm bán áo cưới. Hôm ấy là ngày tôi và Thảo chụp hình cưới, cũng như thử những bộ dạ phục cho đám cưới vào đầu tháng tới của chùng tôi. Khi Thanh Thảo bước ra từ phòng thay đồ, tôi trố mắt, ngạc nhiên trước vẻ đẹp lộng lẫy của Thảo. Có lẽ người phụ nữ nào khi đã mặc chiếc áo cưới lên đều bộc lộ vẻ đẹp kiều mỹ ấy, hơn nữa người đó lại là Thảo, người phụ nữ đẹp nhất trong lòng tôi.

Một người đàn ông mặc quần áo đen bước vào tiệm cưới. Vẻ mặt hắn tràn đầy sát khí, tia mắt hung dữ. Hắn là Ðạt. Tên ấy rút khẩu súng dấu sau lưng hắn ra và nhắm vào tôi nổ súng. Tôi lúc đó bàng hoàng, tính né tránh nhưng không kịp nữa. Bùng…tiến súng đã nổ rền.
- Anh Bàng!!!Coi…
Thanh Thảo kế bên tôi, ôm choàng lấy tôi và đỡ lấy viên đạn tử thần ấy.
Á….
Thanh Thảo rú lên và ngã xuống, tôi ghì chặt lấy người nàng, và để nàng hạ xuống, xong tôi nhanh như chớp bẻ ngoặc lấy tay tên Ðạt , tước đoạt lấy súng của hắn và tính cho hắn ăn một viên xong đời.
Ðừng, anh Bàng…anh…tha cho hắn….Giết hắn, anh sẽ bị tù…Ðừng…anh Bàng, em xin anh. Tội tình gì chứ….
Tôi trợn mắt toé lửa chiếu thẳng vào vẻ mặt sợ sệt của tên Ðạt. Cái cò súng chỉ cần tôi nhấn mạnh thêm một tí nữa là sẽ khạc lửa kết liễu đời hắn.
- Cút đi!! Cút đi!!!
Tôi hét, và chạy bồng lấy Thanh Thảo. Viên đạn đã bắn ngay phần mạng bụng của Thảo làm máu trào ra khó cầm được.
- Thảo…Trời ..Thảo, em sẽ không gì đâu…Em sẽ không bị gì mà….
Tôi với tay bấm số 000 gọi xe ambulance đến. Thanh Thảo chợt cầm lấy tay tôi, lắc đầu nói:
- Em…em không xong rồi…. Anh..anh chụp hình..với em nhé…Em muốn trông thấy bức ảnh cưới…..a. a…..
Tôi gục đầu vào nàng khóc nức nở. Ông chủ tiệm thấy tình cảnh vậy, vội với lấy máy chụp hình, và điều chỉnh ánh sáng trong giây lát đã xong. Tôi để nàng ngồi lên chiếc võng cưới, áp sát nàng vào lòng. Mắt tôi bấy giở đỏ và dòng lệ tuôn trào. Thanh Thảo sắc mặt nhợt nhạt, nhấc tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi:
- Ðừng khóc anh Bàng, hôm nay là ngày cưới chúng ta mà, vui lên đi anh..
Tôi nhìn về Thảo, trìu mến, đau xót và thương yêu. Một ánh sáng phát lên và bức hình đã được chụp. Giây lát, bức ảnh đã lộ rõ, ông chủ trao cho tôi. Tôi đưa cho Thảo. Mắt Thảo lộ lên một niềm vui tươi:
- Ðẹp quá….đẹp quá…bức hình đẹp quá.. áá..Anh Bàng, anh….anh…bảo …bảo…trọng
- Ðừng, đừng đi Thảo. Ðừng…..Ðừ…ng……..

*
* *
Em như muôn sao lung linh trên bầu trời, khiến tôi luôn nhung nhớ. Muôn sao bao la xa xăm, tôi chỉ ngắm nhìn, và mơ ước. Ðêm đêm sao rơi, sao long lánh mơ mộng, vẫn vơi trong tuyết. Sao rơi như mưa, sao rơi, sao đếm như lệ, buồn nhớ thương. Thắp những chiếc lá trên dòng tóc em xanh hay là tia sáng ấm áp, ánh mắt hoa mỉm cười. Từng vì sao như hoa trên cao rơi rụng xuống đêm nay, sao thành hoa trắng kết chiếc áo trắng như hoa cưới, có những lúc ánh sáng như là ánh sao đêm. Xa tầm tay với em yêu như mưa sao nơi cuối trời. Sao ngàn chuông xa, em là những bông hoa trời cao. Ánh sao là giấc mộng, nhìn sao thành đóa hồng thơ mộng quá . Sao rơi trong mắt buồn, từng vì sao xa lắng trời xa như người xa. Ánh sao là ước vọng, từng đêm ngồi đếm sao rơi kỷ niệm xưa, sao rơi như cánh hoa giữa trời là mộng mơ miên mang mơ ước tình yêu xa mãi rồi.

Mất đi Thanh Thảo, tôi chẳng còn thiết tha với những chuyện xung quanh nữa. Hằng đêm, tôi vùi mình vào những quán bar, nốc hết ly này đến ly nọ, chỉ mong say sưa quên đi mọi chuyện. Cuộc đời tôi tưởng chết theo Thanh Thảo, nhưng rồi, cây muốn dừng nhưng gió chẳng muốn lặng. Tôi lại yêu, một tình yêu quái gỡ nhưng có được một kết cục mỹ mãn. Người ấy là nữ ca sĩ Tú Quyên.Hôm ấy, tại hộp đêm Tuổi trẻ, ông bầu đã mời được nữ ca sĩ Tú Quyên đến trình diễn cho hộp đêm. Tú Quyên là một nữ ca sĩ tài sắc trọn vẹn. Tú Quyên có một cân hình tuyệt mỹ, một khuôn mặt khả ái, tú lệ. Mày thanh, mắt phượng, một chiếc mũi dọc dừa trên đôi môi thắm hồng. Ngoài sắc đẹp mê hồn ấy, Tú Quyên có một giọng ca cuốn hút, cao và trong suốt. Ðêm ấy, hộp đêm thiệt đông và náo nhiệt. Dưới ánh đèn màu mập mờ, Tú Quyên uyển chuyển uốn mình theo điệu bản. Trong một chiếc ảo mỏng, để lộ phần ngực trên, và phần bụng, và với chiếc quần jean bó sát cặp giò trường túc, nàng ca sĩ xinh đẹp ấy đã chinh phục tất cả những gã trai trẻ trừ tôi ra.

anh doc dao

Bước xuống dưới cầu thang nàng thấy lạ vì thấy tiếng nói chuyện thưa thớt không có vẻ gì là cả cơ quan đang tụ tập cả. Quả đúng như vậy, thì ra mọi người đã về gần hết chỉ còn chồng nàng và hai anh đồng nghiệp của chồng vẫn đang ngồi gần cửa uống rượu, còn một người nữa thì đang ngồi trên ghế sofa phía bên trong xem ti vi. Nàng định bước ra thì bỗng giật mình, bộ đồ của mình hở hang quá, nhưng lại tặc lưỡi cho qua vì nghĩ mấy lão ấy ngà ngà say lại toàn dân trí thức cận thị chắc chẳng còn nhìn rõ đâu. Người đầu tiên nhận ra sự có mặt của nàng là 2 anh đồng nghiệp đang ngồi đối diện với chồng nàng. Cả 2 bỗng im bặt, mắt mở to hết cỡ nhìn theo từng bước chân nàng, chồng nàng cũng ngoái lại nhìn. Nàng thấy hơi sợ những đằng nào thì họ cũng thấy hết rồi nên cứ bước ra. Chợt nhận ra sự vô duyên của mình 2 anh nọ lắp bắp mời nàng ngồi xuống từ xa nhưng nàng từ chối, ngồi xuống lộ hàng ra có mà các ông nhẩy vào hiếp tôi một lượt thì bỏ cmn ***. Nàng thầm nghĩ tinh nghịch như vậy. Ông bạn ngồi trên ghế thấy thế liền mời Lan ra ngồi uống nước cùng, nàng định bụng từ chối nhưng chợt nhận ra chồng nàng đã say quắc cần câu nói chuyện với 2 ông bạn mà cứ ú ớ mãi mới thở ra được vài từ lại thêm cặp kính hàng ngày đã vứt đâu mất, chắc chắn là vừa nãy có quay lại nhìn nhưng không thấy nàng và kể cả có nhìn thấy và nghe 2 người kia mời thì cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, tửu lượng của Thắng vốn còn kém xa cả đàn bà, nàng nảy ra ý định trêu ngươi mấy ông bạn dâm dê của chồng. Nàng ngồi xuống ghế sofa cạnh anh bạn của chồng, người này tên là Quang là đồng nghiệp cùng phòng của Thắng. Quang thấy Lan đồng ý mừng như bắt được vàng, mắt không rời khỏi thân hình tràn trề sức sống của Lan bụng cười khẩy thầm nghĩ “mặc kiểu này mà đi xuống đây nhất định dâm hơn người thường”. Giả vờ cũng đã ngà ngà say Quang nói chuyện rất tục và không nể nang lịch sự gì cả lại thêm chỗ ghế ngồi cũng hơi tối nên cứ giả vờ tìm bao diêm điếu thuốc mà cúi xuống động chạm vào người Lan. Lại nói về phần Lan, nàng cũng biết lão này có ý đồ đen tối nhưng lại không lấy làm khó chịu mà lại thấy tự hào vì vẻ cuốn hút của mình làm cho mấy ông bạn của chồng ở tít ngoài cửa lẫn trong này luống cuống. Nghĩ vậy nàng cố tình ngồi thật sát vào thành ghế cong mông về phía sau, cong bụng về phía trước như kiểu máy em gái đi xe máy vậy đã thế nàng lại cứ nhổm nhổm chứ không ngồi hẳn xuống. Cái ngực vốn đã dồn hết lên nay lại bị dồn tới đường cùng không còn chịu nổi nữa tưởng chừng động nhẹ cũng bung ra. Độ ngắn của cái váy lại được dịp phát huy hết khả năng khi khoe ra toàn bộ cặp đùi tròn xoe nõn nà trắng muốt không một gợn nhỏ. Dựa vào ánh sáng tivi Quang chỉ cần hơi chúi ra phía trước và liếc sang là có thể thấy mập mờ cái khe gợi dục ướt át sau miếng vải ren nhỏ thưa thớt hình tam giác phập phồng mỗi khi Lan nhấp nhổm, cứ nhìn ngó như thế mà Quang thèm rỏ rãi. Thấy Quang nhìn mình chằm chằm như vậy Lan rất thích thú, cộng thêm cái khe *** bị quần lót cọ xát rỉ nước từ lúc nãy, nay lại bị nàng cong người nhấp nhổm o ép nên nứng tợn, nước chảy ra ướt cả một mảng quần dính cả ra ghế. Lan chột dạ, đầu tiên mình chỉ muốn trêu lão này thôi mà sao giờ thấy hứng thú quá như thế này, lý trí nàng mách bảo nàng nên đứng dậy và về phòng thì hơn, nhưng chồng nàng đang ngồi kia lẽ nào bạn chồng dám làm bậy, nghĩ vậy nàng lại cố nán thêm một lúc để tận hưởng thêm chút cảm giác lâng lâng hiếm có này. Quang sau một hồi ngó nghiêng thấy ghế có gì đó ươn ướt cũng đã đoán ra sự việc, đúng là gái dâm có khác chỉ ngồi nhìn nhau một lúc thôi mà nước nhờn đã chảy đầy cả ra ghế. Lấy cớ với chiếc điều khiển ti vi Quang đứng dậy đi ra bàn, sau khi quay lại Quang cố tình lảo đảo ngồi xuống sát sạt bên cạnh Lan, đùi anh ép sát vào đùi nàng. Lan đã nứng lắm rồi nay đùi lại cọ sát vào đùi một người đàn ông ngay bên cạnh nên thần trí trở nên mơ màng, hứng tình. Nước miếng nàng dâng lên làm nàng cứ phải nuốt liên tục. Hai người giờ không còn nói gì chỉ ngồi yên như là đang xem ti vi nhưng thực chất là Quang đang kích dục Lan đến không thể chịu được nữa mới thôi. Cọ xát đùi chán chê Quang bắt đầu mân mê tay từ đùi mình từng bước chạm vào đùi Lan, khi Quang đặt một ngón tay sang bên đùi Lan anh thấy Lan bất giác liếc xuống nhìn rồi lại tảng lờ đi như không biết nên đánh liều đưa cả bàn tay sang xoa xoa định bụng được ăn cả ngã về mo. Chỉ sờ vào đùi Lan thôi mà buồi Quang ngỏng vọt hẳn lên cứng như khúc gỗ. Đùi nàng mịn và tròn lẳn như được nặn ra từ đất sét loại xịn vậy, Quang dùng tay xoa vòng tròn từ bắp đùi phía trước ra bắp đùi phía sau thỉnh thoảng lại nhích nhích lên phía trên lưỡng lự như thăm dò ý Lan. Lan vẫn ngồi yên không cục cựa mắt dán vào màn hình ti vi, thực chất thì mắt nàng có nhìn vào ti vi đấy nhưng những gì diễn ra trên ti vi nàng chẳng còn nhìn thấy mà thay vào đó là hình ảnh bàn tay của Quang đã đi tới đâu, tới xen ti mét nào trên đùi của nàng. Nước miếng đã ứ lên họng khiến nàng bất giác nuốt đánh “ực” một tiếng, nàng ngượng quá giả vờ đưa tay lên cổ khạc nhỏ ra vẻ là bị đờm. Bằng kinh nghiệm của mình, thậm chí chả cần kinh nghiệm, Quang biết Lan đã thèm lắm rồi anh nhấc tay đang xoa đùi Lan lên và nhè nhẹ luồn qua sau lưng Lan ôm lấy eo nàng, cái tay còn lại đến giờ mới được thưởng thức da thịt nàng, nó từ từ xoa đùi nàng mấy cái lấy lệ rồi theo đường mà đàn anh đi trước đã mở tiến thẳng tới bẹn Lan. Ngón trỏ của Quang chậm rãi miết theo khe bẹn từ trên xuống dưới, cuối cùng chạm vào phần thịt mu *** phồng ra do bị ép bởi chiếc quần lót bé tí và mỏng dính. Bị chạm vào phần nhạy cảm Lan rùng mình sung sướng, mồ hôi lấm tấm trên trán và sau lưng, chỉ một cái chạm nhẹ vào mu thôi mà nước từ *** nàng trào cả ra ngoài rỉ xuống ghế dính cả vào tay Quang. Giờ thì Quang đã hiểu độ dâm của vợ thằng đồng nghiệp ghê gớm thế nào, có khi thuộc hàng top dâm dê thế giới không biết chừng. Mới sáng nay tổ chức đám cưới với Thắng thôi chưa kịp động phòng mà nàng đã để đồng nghiệp chồng vuốt ve sờ *** sờ bẹn. Quang cũng chẳng chịu dừng lâu, sau khi dạo vài ba lượt trên bẹn làm Lan đờ đẫn bàn tay anh từ từ di chuyển sang úp lên mu *** múp míp của Lan, ngón tay giữa đặt đúng khe chữ V ngược bị quần lót ép vào nay đã nhớp nháp. Anh bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng, Quang khéo đến nỗi chỉ vuốt hờ hờ đủ để Lan cảm nhận được sự rung động những nơi tay anh sờ đến. Lan lúc này không còn biết suy nghĩ trời trăng gì nữa, đầu nàng ngửa lên trần nhà dựa vào thành ghế, miệng hổn hển thở gấp đón nhận những đợt kích thích từ bàn tay khéo léo của Quang. Ngực nàng phập phồng khó chịu vì chiếc áo bao nhiêu thì *** nàng phập phồng sung sướng vì chiếc quần chật chội bấy nhiêu, bây giờ thì nàng nuốt nước miếng ừng ực liên hồi không còn e ngại gì nữa cả. Quang nhìn thấy cảnh như vậy thì sướng vô cùng, con buồi trong quần căng cứng đòi tuột ra ngoài, bàn tay anh thì vẫn đang mân mê bên ngoài chiếc quần ren nhỏ bé nhớp nháp. Nghĩ rằng ở bên ngoài đã đủ Quang đưa tay về bẹn Lan rồi nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay tách lớp quần lót lên để tay chui vào bên trong, thấy chiếc quần quá chật chội anh cáu tiết gạt hẳn nó sang một bên khiến *** Lan như được giải phóng lòi ra vươn lên co bóp khí thế. Lan đã hoàn toàn bị chinh phục, bây giờ nàng chỉ biết nghển cổ đớp đớp không khí để tận hưởng cơn động dục mà Quang đem lại, một món quà cưới vô cùng tội lỗi nhưng sung sướng. Ngón tay của Quang tiếp tục hành trình thám hiểm sâu hơn vào nơi thần bí ẩm thấp, bàn tay anh giờ ướt nhẹp toàn nước nhờn chảy ra từ *** Lan, một ngón tay rồi hai ngón từ từ tách hai mép *** múp míp sang 2 bên. Quang vì sợ rách màng trinh của Lan nên cứ vuốt ve bên ngoài hai cái mép bóng nhẫy mà không dám đưa vào. Lan lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát, hông nàng hẩy hẩy lên trên để cho tay Quang cọ sát vào sâu hơn nhưng Quang thì cứ rụt lại sợ rách, Lan thì lại tưởng Quang trêu ngươi mình nên càng hẩy mạnh. Hai người chứ chơi đu đưa như thế một phút thì nước *** Lan đã chảy cả xuống phía dưới ghế và nhỏ giọt xuống nền nhà, một phần nước dính ở mông Lan thì kéo dài ra theo nhịp hẩy mông trông rất thích mắt. Một lúc sau không chịu được nữa Lan quay sang ôm chặt lấy cổ Quang mà víu xuống.

anh doc dao

anh doc dao la gi ?

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

anh doc dao

Ro...ro...ro.......tiếng quạt máy vẫn quay đều đều theo không gian yên ắng của căn phòng.........................
Ngả lưng mình xuống cái giường thân thuộc, vậy là......1 năm cô đơn rồi nhỉ, đúng một năm rồi còn gì, từ cái ngày mà cái con đàn bà khốn nạn đó bỏ tôi, đau lắm, tôi đả từng kết liễu cuộc đời mình vì con đàn bà đó, ừ thì tôi không tiền, không có gì cho em nên em mới bỏ tôi đi. Không giữ được thì phải buông ra thôi, cột chặt cái thứ không phải của mình thì chẳng bao giờ có được cái cảm giác ấm áp như ngày xưa..................
Vẫn vơ với những dòng suy ngĩ ùa về trong tiềm thức, rít nhẹ một hơi thuốc trắng ngập vào cuốn phổi, dòng suy ngĩ cứ ùa về, ùa về khiến tôi không tài nào ngủ được mặt dù là đả hơn 10h đêm, bật dậy vội vã tôi bước lọc cọc xuống cái cầu thang lạnh toát, từng bật cầu thang lạnh buốt khiến từng cơ máu tôi ê đi từng chút từng chút một. Đâu phải là cái cảm giác lạnh lẽo đó, mà nó là một thứ khác thì đúng hơn. Bước xuống căn nhà bếp to đùng kia, nhà thì to, thì rộng, nhưng sau nó chẵng đem lại cái cảm giác thoả mản cho tôi. Căn nhà là do ông ba với bà má mua cho khi có được việc làm, phì phò điếu thuốc trên tay cùng với li cafe đen sánh đặt trên bàn, một ngụm, hai ngụm. Vẫn không thể lấn át đi cái nổi buồn trong tôi, chắc có lẽ cái vui thú xác thịt này mới làm tôi vơi đi sự buồn bã đó. Bật cái máy tính lên vào thẳng liên xô chấm mĩ coi có tin tức gì không, hài......coi 3 4 bộ phim sex vẫn chưa đả. Thôi thì đi ra đường vậy, shọt lấy cái quần jean màu xanh, thêm cái áo thun nữa là bắt đầu đi ra khỏi nhà. Nhìn cái đống hồ sơ trên bàn khiến tôi càng muốn chạy thật nhanh ra, leo lên con sh của mình phóng vút đi trên con đường sài gòn vào đêm. Ánh đèn đường hắt xuống những con đường trải dài bất tận, dòng người vẫn chen chút như lúc sáng, thở dài một cái rồi đề gas phóng vút đi trong lòng người. Đang loay hoay mãi không biết chiếc xe chừng nào hết xăng thì đập vào mắt tôi là một cái biển to lấp lánh ánh màu, đây rồi thứ cần rồi. '' Vũ Trường '', một luồng suy ngĩ ào ạt về trong tôi, quay ngay đầu xe rẽ vào.
- dạ anh để em - một đứa bảo vệ tới ( thằng nhóc làm ở công ti đó )
- ừ.
Bước chậm rãi vào vũ trường với gương mặt không có tí cảm xúc, vẫn lạnh lùng như cái ngày đó, vẫn bước đi thoăn thoắt chẳng ngĩ ngợi.
Vừa bước vào là những âm thanh vang vọng khắp nơi. Phía dưới là những con người đang hoà vào những âm thanh nhức óc, lựa một bàn trong góc khuất lẫn đi những âm thanh đang xáo trộn đó, một cô gái trạc 20 tuổi trong bộ đồng phục nhẹ nhàng bước đến.
- anh uống gì ạ........
- chai whisky.....- tôi lạnh lẽo đáp
- dạ anh đợi chút.
Bóng người tiếp viên mất hút trong khoãng không, lạnh lẽo lại ùa về trong tâm trí, tay gõ lọc cọc theo âm bass của những bài nhạc, miệng thì rít một điếu thuốc trắng vào phổi, đảo mắt vòng quanh thì có những đứa nhóc đang tập tụ nhãy nhót lung tung trên sàn, chợt một gương mặt đập vào mắt tôi, một gương mặt trắng trẻo dáng người thon thả trong cái quần jean bó sát kia, máy tóc nhuộm nâu, cái mũi cao, gương mặt hồng hào chắc là do uống rượu đi. Nhưng cái thứ mà khiến tôi chợt bất động 1 phút là đôi mắt, đôi mắt của sự buồn bả, sự buông xuôi, sự tàn tạ.
- ê thuốc này công hiệu lắm, một phát là ngất ngay - tiếng xì xào bên dãy bàn bên kia
- thật không mạy, con nhỏ này nhìn đả thật hé 
- ừ đụ mẹ hôm nay tao phải chơi nó mới được
Tiếng cười đểu vả khiến tôi muốn đấm ngay mặt hai thằng oắt con đó, địt con mẹ chúng mày nge ngứa lỗ tai vãi ***. Nhưng thôi chuyện đời liên quan gì đến ta.
- dạ rượu của anh đây - tiếng cô gái phục vụ
- ừ cám ơn 
Tôi gật nhẹ đầu rồi nhâm nhi cái ly rượu, thơm thật đưa mũi hít nhẹ cái mùi đó rồi cho vào miệng, à.....khà...........
Một gương mặt lướt qua mắt tôi, là người con gái đó. Nhỏ ngồi xuống cái bàn ngay bên cạnh, thì ra bọn chó này định thuốc con nhỏ này đây mà, tôi tự nhủ với lòng
- nè uống đi em- tiếng thằng bên bàn cạnh
- ừ..........
Con nhỏ uống ực một cái. Liệu đây là điểm kết của một người con gái, hay là sự cứu vớt của một người xa lạ.............

anh doc dao

Xem anh doc dao hay nhat 2014

Tôi thật cảm động khi nghe nó nói thế. Tôi biết nó thương tôi vô cùng. Nghe nó khen tôi trẽ đẹp làm tôi ngượng ngùng. Còn tôi, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để lo cho nó. Không muốn con tôi phải lo lắng quá nhiều hay thiếu thốn bất cứ điều gì. Tôi phải làm bất cứ chuyện gì! Nếu có việc làm như bán bảo hiểm nhân thọ, gọi điện thoại bán hàng, quảng cáo, thì có lẽ là tiện nhất. Vì tôi vừa có tiền vừa có thể ở nhà lo cơm nước cho nó. Tôi không muốn con tôi ăn hamburger hay hotdog Mỹ. Vì loại đồ ăn này không có đầy đủ chất bổ dưỡng.
Lại một tuần trôi qua và tôi cũng không có việc gì để làm. Mỗi ngày nhìn con ăn như gió tuổi thanh niên mới lớn, tôi cố ăn ít lại. Bửa ăn càng lúc càng thiếu dinh dưỡng cho con làm tôi xót cả ruột. Làm sao đây trời ơi? Bao nhiêu tiền Hùng đều đem hết về cho tôi trừ đi tiền xe cộ hay những thứ thật cần thiết. Nhưng chỉ là muối đổ biển. Tôi thử đi vay các người bạn cũ nhưng lúc này kinh tế quá xuống nên họ cũng phải từ chối. Tôi cũng hiểu. Lắm lúc tôi chỉ muốn tự tử nhưng lại sợ không bao giờ nhìn thấy đứa con trai yêu thương của tôi nữa.
Tôi nghĩ ngày xưa mình sang đây 2 bàn tay trắng. Bây giờ trắng 2 bàn tay. Nhưng dù sao cũng đở hơn xưa chứ! Lúc chưa biết 1 câu tiếng Mỹ mình còn sống được thì bây giờ phải ráng lên. Tôi vào bàn máy tính, vặn lên, vào NET, Google, rồi tìm … “ home based work”. Sau vài giây tin tức hiện ra. Một dòng chữ tiếng Anh làm tôi chú ý.” Set up your own web cam." Tức là làm phim tại gia qua mạng. Tôi bấm vào đấy. Cái bấm định mệnh thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.
Trong cái link dẫn tới có dòng chữ to đập vào mắt. Khi tôi đọc xong 1 cái rùng mình ghê tởm chạy dài trên xương sống. “Chúng tôi trã rất nhiều tiền cho một bộ hình hay phim mẹ và con hôn nhau kiểu Tây. $1000 một bộ 24 tấm hay phim gốc. Nếu là mẹ con người Á Châu sẽ trã cao hơn, $1500 một bộ.”
Tôi ngồi ngã lưng ra, cảm thấy buồn nôn hết sức. Thật là ghê tởm quá đi mà. Tôi biết họ không muốn hôn bình thường mà đây là French kiss, hôn kiểu Tây dùng môi miệng lưỡi mà chỉ cho tình nhân hay vợ chồng yêu thương nhau. Là gốc người Bắc, lại sinh trong 1 gia đình bảo thủ, cười nhiều còn bị bố mẹ la, tôi sống tương đối khép kín từ ngoài vào trong. Ngay cả với chồng tôi còn chưa hôn anh ấy say mê. Chỉ có những lúc cảm thấy yêu thương tột độ và gần cao trào mới hé miệng cho anh ấy. Chẳng lẽ tôi tuyệt vọng đến thế này sao mà phải làm chuyện này kiếm tiền? Làm sao tôi có thể mở miệng rủ con tôi đóng kịch? Làm sao đây trời ơi?
Đến tối lại. Khi ngồi ăn cơm với nhau tôi chỉ cắm cúi ăn không dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của nó. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi Hùng mở lời phá bầu không khí im lặng.
“Hôm nay sao mẹ? Mẹ có tìm được gì trên mạng hay không vậy?
Tôi cúi gầm mặt ấp úng.
“À à.. cũng có mà .. mẹ thấy kỳ quá. “
Hùng có vẻ lo lắng.
“Cái gì vậy mẹ? Đừng có làm mấy chuyện bất hợp pháp nha mẹ.”
“Ồ, không đâu con .. à mà …. Mẹ không biết có nên nói ra hay không?”
“Mẹ nói đi”
“Mẹ không biết nữa. Họ đòi 2 mẹ con mình làm việc với nhau.”
Hùng sáng mắt lên. Nó có vẻ mừng thấy rõ.
“Ô .. thế là 2 mẹ con mình làm chung hả mẹ. Vui quá, con thích lắm… mẹ nhận lời đi”
Tôi bối rối nói.
“Cái này mình có thể làm ở nhà, nhưng mẹ không nghĩ là con chịu đâu.”
“Làm sao mẹ biết con không chịu? Không phải mấy ngày trước mẹ bảo mình phải có tiền không thì mất nhà sao? Mình đâu còn gì mà phải lựa chọn hở mẹ?”
Tôi suy nghĩ một lát rôi quyết định nói.
“Mẹ mong con đừng ghét mẹ sau này bảo là mẹ không cảnh cáo con trước.”
“Ồ làm gì có chuyện đó. Mẹ cứ lo bò trắng răng. Bây giờ mẹ làm con tò mò ghê. Việc gì hở mẹ? À để con đoán … Mẹ và con sẽ cùng bán một món hàng bằng điện thoại?”
Tôi buột miệng nói thật nhanh.
“Không con à. Họ muốn xem hình con và mẹ hôn nhau và sẽ trã 1 ngàn đô la.”
Hùng há hốc miệng ra mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nó không nói thêm được lời nào.
“Con sao … sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ”
“Không … không … không sao. À… mà … mẹ có nhận lời chưa?
Tôi lắc đầu.
“Chưa con ạ. Vì mẹ muốn nói chuyện với con trước. Mẹ cũng đã suy nghĩ rồi. Chỉ là hinh chụp thì cũng không sao. Với lại nếu mình là Á Châu họ trã đến $1500 lận.”
Hùng sáng mắt lên.
“Ồ, đến $1500 lận à. Như thế là dư trả tiền nhà tháng này rồi. Còn dư tiền cho con sửa cái xe đạp đi làm. Nhưng mà … con không nghĩ họ chỉ muốn xem mình hôn …má nhau phải không mẹ?”
Nó ấp úng, mặt đang tái mét bổng đỏ bừng.
“Mẹ biết thế. Nhưng mà bây giờ con thấy rồi. Mình còn có chọn lựa gì được bây giờ”
Tôi trả lời. Trong lòng đau nhói. Nổi tuyệt vọng quá lớn đè bẹp ý chí nghị lực của tôi. Tôi cúi đầu khóc thút thít. Tôi nghe tiếng chân Hùng lại gần. Nó ôm vai tôi dúi đầu vào tóc tôi thì thầm.
“Mẹ … mẹ ơi…. Con thương mẹ, mẹ đừng khóc. Con sẽ giúp mẹ mà…Nhưng mà con chưa hôn ai bao giờ cả nên con sợ con không có hay mấy.”
Tôi bật cười. Bao nhiêu căng thẳng biến mất. Hùng cũng bật cười. Chúng tôi cười đến đau cả bụng. Chưa gì mà nó đã lo có hôn giỏi hay không.
Hùng phụng phịu.
“Mẹ. Mẹ à…. Sao mẹ cười con. Biết thế con đừng nói là chưa có bồ cho rồi.”
Tôi giải thích.
“Mẹ cười là vì con có vẻ mắc cở khi chưa hôn ai chứ đâu có cười chuyện con chưa hôn. Đừng mắc cở nha. Coi mẹ là người con gái đầu tiên của con đi nhé. Bây giờ mẹ sẽ lấy laptop vào làm đơn với họ. Còn con lên lầu đánh răng rửa mặt, sửa soạn máy tính web cam. Nhanh lên.”