Anh gai vu to lon bu

Tôi nhái em rồi nói:
--Vậy em không thích sao? Vậy có người rên rỉ quằn quại nhìn thấy chụi không nổi.Hihiihihhi
Em đõ mặt dúi đầu vô người tôi, không cưỡng nổi cái dể thương của người đàn bà đang yêu. Tôicuối xuống hun em thật là nồng nàng:
--Anh yêu em lắm, nhìn em là anh muốn nổ tung rồi, anh dao hẹn như vậy nha! Khi em ỡ với anh , trong nhà chỉ có anh và em , em chĩ bận quần lót thôi ,để ngực trần cho anh ngấm nha, cho công bằng anh chỉ bận quần lót thôi em chụi không?
Em nghút tôi cái thật dài :
--Người gì mà dâm dử vậy trời kỳ lắm
Tôi nham nhở:
--Hay em không muốn anh bận quần mới không kỳ phải không? Vậy anh không bận quần theo ý em .
Em cười thút thít:
--Người gì mà nói cách gì cũng nói được, thấy ghét ghê
Tôi hun em rồi :
--Anh có đề nghị này, tháng sau anh lấy vacation( nghĩ phép) anh muốn em cùng gai đình đi chơi xa một chuyến em đồng ý không? Anh muốn gần gủi với mọi người trong gia đình của em Em nhãy lên người tôi mà hun như mưa lên mặt tôi, em thích lắm để em coi công việc như thế nào rồi em cho anh hay để mình chuyển bị. Mà anh định đi đâu thì hỏi Danh và Nguyệt coi có ý kiến gì không? Chuyện đó tinh sau bây gời cho anh ôm em nha , nhìn em thèm quá……………
Em đẩy người tôi ra:
--Khoang đả anh , em có thắc mắc này , khi đi chung với gia đình em , anh và em sưng hô làm sao?
Tôi suy nghỉ rồi nói nhỏ vô tai em :
--Khi nào anh có thể hun em thì mình gọi nhau là “anh em”, còn đi với gia đình thì anh gọi em làm dì, xưng con ,hiện tại mình chưa thể công khai thì đành chịu vậy. 
Nói rồi vật em ngã xuống gường mà vúi đầu vô cặp ngực nung nút. Cả ngày và đêm hôm đó tôi và em quắn quit bên nhau, hết ăn rồi lại làm tình như hai con thú them khát nhau lâu ngày.

anh gai vu to lon bu

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

anh gai vu to lon bu

anh gai vu to lon bu la gi ?

Khuôn mặt chị đờ đẫn khác thường, không ngớt cử động nghiêng qua nghiêng lại. Vầng cổ cao của chị liên tục rướn lên rồi hạ xuống theo nhịp thở hổn hển và từng tiếng rên rỉ nhè nhẹ, sung sướng. Lúc nãy, chị Hoàng đã cởi hai sợi dây vắt qua hai vai của mình để Lợi cạo gió cho chị nên giờ đây, chiếc áo hai dây bằng vải thun voan xanh dương gần như đã tuột hẳn đến nữa người chị và từ nãy đến giờ, hai bàn tay của Lợi đã cử động mày mò, sờ soạng gần hết nữa người chị Hoàng. Nó cảm nhận là thân thể chị Hoàng sao mà mềm mại, mịn màng và thơm tho đến thế ? Mùi da thịt một người phụ nữ đã có chồng, có con trộn lẫn với một ít mùi nước hoa và son phấn tạo thành một thứ mùi đặc trưng không thể nào diễn tả nỗi, càng lúc càng len lỏi sâu vào trong khứu giác lẫn tri giác của Lợi. 

Lúc này, hai bàn tay của thằng em đang len lỏi ra sau lưng con chị, mò mẫm và sờ soạng tìm cách tháo gỡ hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú của con chị. Vì chiếc nịt vú của chị Hoàng cũng không còn mới lắm nên chẳng mấy chốc, Lợi đã tháo được hai cái móc sắt, khiến cho chiếc nịt vú của chị Hoàng lỏng dần lỏng dần rồi xô lệch, rớt rời khỏi người chị và Lợi cầm lấy để riêng một chổ trên giường. Giờ phút này, chị Hoàng yên lặng để cho hai bàn tay của thằng em út bắt đầu thám hiểm hai gò ngực đầy đặn, căng tròn, tràn trề nhựa sống của mình. Tuy đã sinh con đầu lòng nhưng do thiếu sữa, thằng bé con chị phải bú sữa ngoài nên hai bầu vú của chị vẫn còn giữ được nét cân đối, hài hòa của một thời con gái. Khuôn mặt Lợi từ từ nhẹ cúi xuống giữa hai gò ngực chị mình ; nó hôn thành một vòng tròn trên hai gò ngực chị rồi miệng nó khẽ hé ra, ngậm lấy đầu núm vú phải của chị Hoàng, nút nhè nhẹ và không quên lần bàn tay phải của mình lên sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái của chị. Chị Hoàng vừa rên rỉ vừa quằn người, tỏ vẻ sung sướng vô cùng. Để tỏ lòng cảm ơn Lợi và làm cho thằng em thêm phấn khích, hai bàn tay chị Hoàng lần lên không ngớt vò tới vò lui đầu tóc của Lợi. Xin nói thêm về anh Vương – chồng chị Hoàng, hồi chiều, anh sang người bạn nhậu ở khu vườn rẫy dưa bên cạnh và hai người đã rủ nhau tót lên Mười Rót ( địa danh ở mé trên Suối Nghệ) nhậu lẫu bò với một tốp bạn nữa. Giờ đây, anh đang ngủ say như chết trong một căn chòi rẫy nên anh không thể nào biết được giờ đây, chị Hoàng – vợ anh đang say sưa, mê mệt trong mối tình loạn luân, tội lỗi với thằng em út của chị. Giá như hồi chiều, anh Vương ở nhà nhậu thịt gà với vợ anh thì chắc chắn mối tình cấm ngang trái đã không thể nào xảy ra giữa hai chị em Diễm Hoàng và Hùng Lợi. Như vậy, anh Vương không thể nào chối cãi được là người có lỗi ; chính anh đã gián tiếp tạo điều kiện cho hai chị em Hoàng – Lợi loạn luân với nhau do cái tật rượu chè be bét của anh. Chính anh đã bị thằng em vợ cắm sừng vì vợ anh trước sau gì cũng bước vào con đường ngoại tình. Trong gia đình, từ trước đến giờ, quan hệ tình cảm giữa chị Hoàng và Lợi luôn ở mức bình thường, không thân thiện nhưng cũng không mâu thuẫn với nhau ; vậy mà, đêm nay là lần đầu tiên làm tình ân ái cùng nhau, hai chị em lại tỏ ra rất tình cảm, âu yếm, say sưa, cuồng nhiệt, nồng nàn và mê mệt. Khi đã nút chán chê bầu vú phải của chị Hoàng, vì cảm thấy nóng nực và vướng víu nên Lợi ngồi dậy, cuộn chiếc áo thun trắng ngắn tay nó đang mặc lên ngực, vai, cổ rồi vòng qua đầu, lần lượt co hai cánh tay ra khỏi hai ống tay áo. Lợi để chiếc áo thun của nó qua một bên, đè lên trên chiếc nịt vú của chị Hoàng. Lợi tiếp tục cúi mặt xuống, nhè nhẹ ngậm và nút lấy đầu núm vú trái của người chị ruột thứ năm ; còn bầu vú phải của chị, nó cũng không quên lần bàn tay trái lên mò mẫm, sờ soạng, nắn bóp. Bây giờ không biết là mấy giờ rồi, có lẽ là 1 hay 2 giờ sáng, thế nhưng cuộc tình loạn luân tội lỗi giữa chị Hoàng và Lợi vẫn cứ lặng lẽ tiếp diễn cùng thời gian như ngừng trôi và không gian lắng đọng. 

anh gai vu to lon bu

Đọc đến đây nàng như người mộng du bởi những dòng chử mà Phong viết trong nhật ký. Thanh Lam không muốn mất lịch sự khi xem những vật riêng tư của người khác nhưng do sáng nay nàng vào phòng Phong để thay nước cho bình hoa vô tình nhìn thấy quyễn nhật ký dấu hời hợt dưới gối, sự hiếu kỳ, tính tò mò của phụ nữ làm nàng lấy ra đọc trong vô thức. Chúa ơi thế là nó si mê mình đến thế sao? Tại sao nó không bíết mình cũng thèm khác nó lắm? hay nó sợ có lẽ vậy mình phãi làm cách nào??? Phãi tạo điều kiện để nó mạnh dạn hơn nữa mình muốn nó phãi chiếm hữu mình, mình muốn ôi… cái gì đã làm ước cã đủng quần mình rồi.

Từ ngày Thanh Lam đọc trộm nhật ký biết Phong rất si mê luôn tìm cách gần gũi nàng vì Phong đã quá yêu nàng. Thanh Lam thấy tim mình đập rộn ràng mổi khi nghĩ đến nó. Cảm tình sự yêu thương của Thanh Lam đối với Phong mỗi ngày mỗi tăng lên. Nàng luôn nghĩ đến Phong bất cứ lúc nào khi chỉ còn có một mình, không có ai bên cạnh, nhất là vào những đêm vắng chồng. L*n nàng luôn nóng bỏng, ướt át đòi hỏi. Thanh Lam tự hỏi, tại sao nàng lại không thể tạm quên người chồng thân yêu để đến với những ước mơ dù không chính đáng của nàng và Phong trong chốc lát trong khi nàng biết rằng ở dưới kia Phong cũng đang dằn xé như nàng.

anh gai vu to lon bu

Xem anh gai vu to lon bu hay nhat 2014

Sau giây phút bàng hoàng, Ly đứng im như tượng luôn.
“Em làm anh..đến chết .. chết mệt mất thôi. Hừ… “ – giọng Luân thì thào.
“Đền cái tội hôm trước dám cởi quần của em đấy, hihi…” – Thanh khúc khích.
“hôm sau mà sờ thêm chút nữa… chắc là phải ôm ấp em đến cả ngày ấy chứ nhỉ?” – Luân bông đùa.
“Nỡm, làm gì có chuyện dễ thế chứ!” – Thanh nũng nịu. – “nhưng nếu mà thêm được lần nữa thì biết đâu sẽ suy nghĩ lại, nhỉ?”
“Nằm đây nhá, em đi tắm cái đã!” – nói rồi Ly nghe thấy tiếng lục đục trong nhà, tiếng cửa nhà tắm kéo cái “soạt” và tiếng nước róc rách.
“phù… chắc là đến lúc mình đi luôn rồi đây!” – Ly lẩm bẩm, xong rồi định bụng đứng thêm lúc nữa cho bình tĩnh rồi đi.
“Soạt…” tiếng cửa phòng tắm lại được kéo ra.
“nè, ai cho….” – tiếng Thanh hơi hoảng. Sau đó – “ưm… ư….”
Tiếng nước vẫn chảy, tiếng rên hừ hự vẫn vang lên, không phải nghe ở cửa sổ nữa mà nó thoát ra từ chỗ ô cửa thông hơi nơi nhà tắm, những tiếng rên tuy nhỏ nhưng mà khiến cho cả người Ly rạo rực hết lên.
Ly tò mò, không biết Thanh lấy đâu ra sức mà vừa mới chơi nhau trên giường xong rồi lại kéo vào nhà tắm mà tiếp tục những màn tục tĩu như Ly vừa mới nghe. Vì thế, Ly ghé mắt vào khe giữa của 2 tấm cửa sổ bằng gỗ trước mắt, nhìn vào trong nhà.
Mọi thứ vẫn như bình thường, đèn bàn được bật để lấy ánh sáng trong nhà thay cho đèn tuýp, làm cho căn nhà cứ vàng vọt, tối tăm hẳn lên. Dưới nền nhà, quần áo của hai người vứt tứ tung mỗi nơi 1 chiếc.
Phải đến gần 20 phút sau, Ly mới thấy 2 người đi ra từ phòng tắm. Luân cứ vòng tay qua bóp lấy vú của Thanh không cho bước đi quá nhanh, mà mỗi lần Thanh bước đi là y như rằng lại bị kéo về, con cu dính sát hẳn vào mông Thanh. Và 2 người trong tình trạng lõa lồ vẫn dính chặt vào nhau.
Ưỡn người ra trước, ngửa mặt ra sau hôn đánh chụt vào môi của Luân, Thanh đẩy hắn ra, nở nụ cười khiêu khích rồi cúi người thu dọn đống quần áo đang quăng bừa bãi giữa nhà.
Luân đi theo 1 bên, cứ đưa 1 tay ra mà bóp lấy bóp để mông của Thanh, không tha. Thanh cứ để mặc kệ cho bóp, còn khi cầm lấy quần hay đồ của Luân thì lại đưa cho Luân cầm.
“Thôi nào, lại giường nằm đi! Để em thay quần áo!” – Thanh nũng nịu.
Thế là Luân cứ tồng ngồng đi lại giường, sát ngay trước mắt của Ly. May mà có mấy chậu cây dựng sát cửa sổ, um tùm cho nên Ly mới cố gắng hé mắt vào xem, chứ không thì bỏ đi từ lâu rồi.
Thanh mở cánh cửa tủ, lấy cái váy vải thường mặc ở nhà ra. Mặc thêm cái áo phông trắng khoét cổ sâu rồi đi lại bàn, mở máy tính ngồi nghịch. Bên này, Luân đang nằm, cầm lấy điện thoại và… cũng nghịch lung tung.(không biết nghịch cái gì!)
Được 1 lúc, nghịch chán chê thì Luân cầm điện thoại đi đến đằng sau Thanh. Đặt cái Iphone sang một bên, cắm vào dock, hướng camera về hướng 2 người rồi ôm lấy Thanh từ đằng sau.

2 tay Luân luồn ra trước, sâu trong cổ áo của Thanh rồi ôm trọn lấy 2 quả bưởi căng tròn đang lấp ló sau cái áo cổ tròn khoét trễ. Thanh giật thót mình, nhưng không vùng vẫy được gì, bởi 2 tay Luân đang đè lấy vai của Thanh, còn đôi môi thì đang lần mò từ trên tóc xuống đến má, rồi lưỡi Luân chui tọt vào trong môi Thanh với sự hưởng ứng của Thanh.

 

“Thôi nào, để em nghịch chút đã!” – Thanh chống chế.
“Nghịch của anh đây này!” – Luân nói rồi đưa tay nắm lấy tay Thanh, đưa dần ra sau mà nắm lại cậu nhỏ đang nóng hổi và cương cứng.
Bị khóa tay, khóa môi. Thanh cứ ú ớ trong miệng, nhưng rồi nhanh chóng ưỡn ngực, hưởng ứng màn quyến rũ của Luân luôn.
“máy gì đây anh?” – Thanh mặc kệ cho Luân đang hôn hít khắp cổ, 2 khuỷu tay kéo 2 bên làm cái áo như muốn rách ra, còn đôi bàn tay thì vày vò cặp tuyết lê một cách mạnh mẽ. Thanh có mặc áo lót đâu, cho nên Luân cứ thả cửa mà thưởng thức sự mềm mại của 2 bầu vú con gái của Thanh.
“Iphone, mới mua tuần trước! ừm… “ – Luân tựa cằm trên vai Thanh rồi nói, trong khi đôi tay vẫn không ngừng bóp vú Thanh, như đang nhào nắn bột để làm bánh vậy. Càng bóp lại càng thấy to, càng bóp càng sướng. càng cảm thấy mềm mại.
“Ngộ ha!”
“Đang quay phim đấy!” – Luân ranh mãnh.
“Ứ chịu đâu!”.
“Thôi nào, ngồi yên để quay. Sau về làm kỷ niệm!”.
“Chụt…”
Khỏi cần Luân nỏi thêm câu nào, Thanh ưỡn người ra sau hôn lấy hôn để đôi môi của Luân, ngực ưỡn lên khoe cặp tuyết lê đang nằm gọn trong tay Luân. Quả thực khi nhìn một bên, ngực Thanh nặng trĩu, khá to, người cong hẳn lên khi ưỡn người cho Luân bóp và hôn hít.
Luân rút tay ra, xoay ghế ngang lại, đối diện hẳn với cái Iphone rồi cúi xuống hôn lên môi, lên cổ của Thanh. Lúc này cô tựa lưng, ưỡn người hẳn lên như muốn ghì chặt đầu Luân vào ngực mình, chân giơ lên kẹp lấy hông của Luân, tay nắm lấy tóc của hắn mà xoa cho thỏa sự thống khoái lúc này. Còn Luân, hắn đưa một tay bóp vú qua lớp áo mỏng, một tay luồn vào giữa háng của Thanh mà ngoáy, mà móc cho đến khi Thanh ú ớ rên lên và bắt đầu tuôn nước ra thấm đẫm mấy ngón tay của hắn.
Dừng lại, hắn nhanh chóng đưa tay cởi lấy cái quần lót của Thanh ra, đưa lên ngửi ngửi rồi thì thầm. “giờ làm em chết luôn nhé!”.
Thanh chỉ ậm ừ trong miệng và gật gù. Bất ngờ Luân vo cái quần lót lại rồi giắt thẳng vào trong mồm, nói Thanh ngậm lấy. Thanh ú ớ không nói được câu nào thì Luân đã ngồi thụp xuống, đưa miệng chiếm lĩnh lấy khu tam giác huyền bí kia.