Anh gai xinh khoe lon

Minh tới trường trễ, cổng trường đã đóng, bác bảo vệ gác cổng không cho Minh vào dù nó đã năn nỉ rất nhiều. Về nhà giờ này không có ai cũng buồn, Minh đành ghé quán cà phê Internet quen thuộc, vừa uống cà phê vừa luớt Nét cho hết thời gian… Thời gian chậm chạp trôi qua, lúc Minh nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, nó đoán giờ này không có ai ở nhà, bố thì bận việc ở cơ quan, mẹ thì chắc cũng đã vô trường lâu rồi, chị My thì 12 giờ mới về nhà, chắc chị Mận giờ này cũng đã về nhà rồi… nghĩ tới chị Mận, Minh lại rạo rực … nó thanh toán tiền cà phê rồi mau chóng về nhà.

Minh mở cửa, dắt xe vô, nó thấy xe của mẹ vẫn còn ở nhà, vậy là sáng nay mẹ nghỉ, mẹ không vô trường. Chắc là sáng nay, sau “chuyện đó” với mình mẹ mệt nên mới không đi làm – Minh đoán vậy. Minh ghé qua phòng chị Mận xem sao, cửa phòng chị Mận sau tối qua vẫn không khóa, nó mở cửa thì thấy phòng trống không, nhìn chiếc giường của chị Mận nó lại bồi hồi nhớ lại những lần ân ái với chị Mận trên chiếc giường đó, và cũng vừa mới tối hôm qua thôi, nó đã được ân ái với mẹ mình trên chính chiếc giường đó… Minh khép cửa lại đi vô phòng ăn vẫn không thấy ai, nó đoán là chị Mận vẫn chưa về nhà. Minh đi lên lầu …

Minh vô phòng mình thay quần áo, nằm trên giường nghĩ lại chuyện tối qua và sáng nay với mẹ Minh lại thấy lòng mình rạo rực …Minh ngồi dậy mò sang phòng mẹ, nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa. Thấy cứng ngắc, Minh ngớ người hiểu ra là mẹ đã bấm khóa chốt trong rồi. Vào phòng mẹ thì chẳng được mà về phòng mình thì Minh lại cảm thấy tiêng tiếc. Minh cứ loay hoay đi đi lại lại bên ngoài cánh cửa, muốn gõ cửa gọi mẹ mở cửa nhưng lại sợ mẹ không mở. Trong lòng Minh bứt rứt không yên, nhà giờ này đang không có ai, chẳng nhẽ lại để thời gian trôi qua một cách vớ vẩn thế này thì thật là tiếc quá, cơ hội “ngon lành” như thế này đâu có dễ đến…

Đi tới đi lui một lúc Minh chợt nghĩ ra tại sao mình không dùng chìa khóa phòng của bố mà mở cửa nhỉ, biết đâu mẹ không cài khóa trong. Chìa khóa thì ngay trên lầu, trong phòng làm việc của bố kia mà, trong cái ngăn kéo bàn đấy thôi – Một lần Minh đã vô tình nhìn thấy bố để chìa khóa ở đó. Minh mừng quýnh như bắt được vàng, nó chạy lên phòng bố lấy chìa khóa và trở xuống hồi hộp tra vào ổ, nó vái trời trong bụng mẹ chỉ bấm chốt thôi chứ chứ đừng có cài khóa trong…

Còn về bà Mai, từ sáng tới giờ bà chỉ nằm đó chứ bà đâu có ngủ, bà không biết phải làm thế nào nữa, đầu óc bà ngổn ngang bao nỗi lo… Bà đã sai, đã nhầm lẫn khi làm “ chuyện đó ” với con một lần vào tối qua, và bà đã cố quên đi, muốn coi đó chỉ là một giấc mơ … Nhưng chỉ mới sáng nay thôi – cách đây khoảng 2 giờ đồng hồ - con trai bà đã làm sống lại giấc mơ đó trong bà, nó đã dựa vào sự nhầm lẫn của bà mà sáng nay khi không có ai ở nhà nó đã uy hiếp bà, đã cưỡng hiếp bà, và nó đã làm “ chuyện đó” với bà một lần nữa… Nhớ lại những giây phút đó, bà Mai cay đắng nhận ra rằng, mình đã thật sự sung sướng khi làm “chuyện đó” với nó, nó quá là “ đàn ông” khi làm “ chuyện đó” với bà, giá như mà …

- Tạch… - Minh mở hé cửa thò đầu nhìn vào.

Bà Mai giật mình hoảng hốt, cắt đứt luồng suy nghĩ, nhìn ra cửa :
- Ơ kìa Minh… con không đi học sao ? Con vào phòng bố mẹ để làm gì vậy ? Mẹ đang ngủ kia mà, con ra ngay. – Giọng bà Mai thảng thốt.
- Con … con được về sớm, con thấy xe của mẹ nên con biết mẹ có nhà, con thấy trong phòng bố mẹ im lặng quá, con sợ mẹ bị bệnh nên con vào xem thử mẹ thế nào thôi. – Minh nhanh nhảu nói và lách mình chui vào phòng.
- Không…không… mẹ không có sao đâu… Con cứ ra ngoài đi, chiều nay con còn phải đi học mà, nếu có gì cần con giúp mẹ sẽ gọi. – Bà Mai xua tay nguây nguẩy như muốn đuổi Minh đi.
- Con không bận gì cả mẹ ạ, chiều nay con được nghỉ học mà. Mẹ àh, hay là mẹ để con ở đây nói chuyện với mẹ một lúc cho mẹ đỡ buồn nha. – Minh nhanh tay đóng cánh cửa lại.
- Thôi, nếu con có chuyện gì thì chiều hãy nói, giờ mẹ cảm thấy hơi mệt, mẹ muốn ngủ, con ra ngoài đóng cửa lại cho mẹ ngủ. – Bà Mai ngồi hẳn dậy tựa lưng vào thành giường, bó gối ngồi thu lu nhìn Minh một cách đầy cảnh giác.

Minh ngập ngừng đi lại bên giường và ngồi xuống. Nó liếc nhìn thấy cái áo lót của mẹ đang vắt dưới cuối giường, nó hiểu ngay là mẹ nó đang không mặc gì bên trong cái áo ngủ mỏng manh kia cả, bỗng nó thấy trong người nó sôi lên rạo rực đầy ham muốn.
- Mẹ… chuyện tối qua, chuyện sáng nay… mẹ còn giận con àh? – Minh bắt đầu vào đề.
- Thôi chuyện đã qua rồi… con đừng có nhắc lại chuyện đó nữa, tối qua mẹ nhầm lẫn, mẹ đã tưởng con là bố nên mới… Thôi, con hãy coi như đó là một tai nạn, con hãy coi đó như là một giấc mơ, và hãy cố quên đi nha. – Bà Mai nói nhanh như muốn kết thúc câu chuyện với Minh.
- Còn chuyện sáng nay …
- Thôi… con ra đi… con đừng nói nữa…
- Nhưng thực sự con đã cảm thấy rất là tuyệt vời mẹ ạ. Con đã được “làm chồng” mẹ, con đã được biết cơ thể tuyệt đẹp của mẹ, những khoảnh khắc đó con không bao giờ có thể quên đi được. Mẹ không thấy sao ? Mẹ con mình đã có những giây phút rất là tuyệt vời mà, mẹ cũng đã rất là sung sướng mà, con biết. – Minh vừa nói vừa trèo lên giường.
- Đừng… đừng… Minh, mẹ xin con… con đừng có nói những lời như vậy nữa, con đừng có lại gần mẹ, tội lỗi lắm con ơi. – Bà Mai co rúm người lại, hốt hoảng xua tay toán loạn.
- Kìa mẹ, mẹ đừng sợ… Con yêu mẹ… Mẹ đừng xua đuổi con như thế. – Minh tới sát bên mẹ định vòng tay ôm mẹ.
- Không… không… Minh ơi, mẹ xin con. – Bà Mai vùng vẫy đẩy tay Minh ra.
- Thôi nào mẹ… con chỉ ôm mẹ một tí thôi mà, mẹ...

Minh vừa nói vừa tránh đôi tay đang khua loạn xạ của mẹ và tóm giữ chúng lại. Nó đã ôm được mẹ kéo mẹ sát vào mình, vỗ về trấn an mẹ: 
- Có sao đâu nào, con yêu mẹ mà… có gì mà mẹ phải sợ con đến thế.
- Mẹ sợ lắm … tội lỗi lắm con ơi … mẹ sợ bố con biết chuyện…- Bà Mai ấm ức cựa quậy trong vòng tay Minh.
- Thì mẹ đừng có nói gì với bố, làm sao mà bố con biết được, mẹ con mình chỉ tranh thủ những lúc thế này thôi mà mẹ.
- Không, làm thế thì mẹ có tội với bố con lắm… Minh, mẹ xin con đấy. – Bà Mai nhìn nó van xin.
- Tội lỗi gì hả mẹ, sao mẹ cổ hủ thế. Dù sao mẹ với con cũng đã làm “chuyện ấy” với con 2 lần rồi mà, có sao đâu. Con với mẹ đều sung sướng cả mà, chỉ là một chút thay đổi trong cuộc sống thôi mà mẹ. – Minh mỉm cười nheo mắt nhìn mẹ.
- Như thế là loạn luân, là ngoại tình đấy con ạ, con không biết sao. Mẹ không thể làm “chuyện ấy” một lần nữa với con được, con là con trai ruột của mẹ mà. – Bà Mai cúi mặt nhìn xuống.
- Loạn luân, ngoại tình gì đâu mẹ ơi, mẹ đừng có quan trọng hóa vấn đề qúa mà, chỉ là hai mẹ con mình cùng nhau đi tìm những cảm xúc mới mẻ hơn trong tình dục mà thôi. Lúc bố có nhà, thì lại đâu vào đấy mà, mẹ vẫn là mẹ của con, vẫn là vợ của bố, có thay đổi gì đâu nè. – Minh cười xoa xoa đầu gối mẹ, định thò tay vào giữa hai bắp đùi đang co lên của mẹ.
- Không… con đừng làm thế, Minh… mẹ không thể, mẹ xin con. – Bà Mai khép chặt hai đầu gối, vẻ mặt nhăn nhó đau khổ.

Minh không quá bận tâm đến những phản ứng yếu ớt đó của mẹ, nó ôm hai cẳng chân của mẹ kéo hai chân mẹ duỗi thẳng ra, nó gác một chân lên ghìm giữ và bắt đầu vuốt ve hai bên đùi mẹ. Nó nhìn vẻ mặt đau khổ chịu đựng của mẹ một cách thích thú và úp bàn tay lên mu *** mẹ xoa xoa. Bà Mai ấm ức gạt tay thằng con ra và che chỗ đó lại, đôi môi bà mấp máy như muốn khóc. Minh cười, rời bỏ chỗ đó và tiến lên sờ soạng trên bụng mẹ, nó định vén áo mẹ luồn vào. Bà Mai lại vội nắm giữ hai vạt áo, miệng lắp bắp nói:
- Minh … mẹ xin con … tội lỗi lắm con ơi …

anh gai xinh khoe lon

Tôi lục lại trí nhớ xem quanh mình còn ai để địt không thì nhận thấy rằng chỉ còn môi con Vân là còn trinh mà lại dễ làm việc. Nhưng hiềm một nỗi nó lại là em gái tôi. Nếu như hiếp nó thì bố mẹ biết thì chết. Tôi nghĩ phải thử phản ứng của nó đã rồi tôi mới có thể quyết địng xem có thể địt nó hay không. Tôi hình dung lại thân hình Vân tôi thấy nó có khuôn mặt xinh đẹp( cùng nhà với tôi, mà tôi đẹp trai nó cũng không thể xấu được). Vân cao 1m58 so ơi tuổi nó thì cũng vừa vừa. Còn thân hìh thì cũng khá cân đói. Tôi biết tính nó nhút nhát nhưng không biết nó có chịu nghe tôi để tôi đị nó không. Tuy nó sợ tôi nhưng vấn đề này thì khó xác định nắm. Nên tôi nghĩ phải cho nó xem cảnh tôi và Hoa làm tình với nhau để xem nó phản ứng thế nào.

Đến hôm đó, Khi bố mẹ tôi đã đi khỏi thì tôi bảo Vân
- Vân hôm nay học về về luôn đấy nhớ
- Có việc gì vậy anh
- Hôm nay anh phải dạy Hoa buổi cuối để nó về quê nên dạy hơi muộn. Em về nhà nấu cơm.
- Vâng em sẽ về luôn.
- Àh mà về em không phải gọi đâu. Thấy anh trong phòng đang dạy thì em đi nấu cơm luôn. anh không muốn ồn khi đang dạy.
- Vâng

anh gai xinh khoe lon

anh gai xinh khoe lon la gi ?

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

anh gai xinh khoe lon

Sang tuần sau đó, Trung gọi điện cho tôi, anh ta cười vào bảo: – có vẻ vợ chồng ông cũng quen quen rồi đấy nhỉ, để cuối tuần này tổ chức một buổi party cả nhóm cho vợ chồng ông tham gia nhé. Rồi anh ta bảo tối nay qua nhà anh ta để phổ biến một số cái cho vợ chồng chúng tôi trước. Tối hôm đó vợ chồng tôi đến nhà Hoa và Trung, nhà tôi cũng gần nhà họ, chỉ dăm phút đi xe máy là tới. Đến nơi, pha chè mới tôi uống xong thì Hoa đứng dậy kéo vợ tôi đi lên gác, trước khi đi còn tủm tỉm quay lại bảo: – đấy, hai ông ngồi nói chuyện với nhau cho tự nhiên, để chị em tôi lên gác buôn dưa lê một lát. Lúc này Trung mới nói qua với tôi một số hình thức vui vẻ tập thể của nhóm. Tôi nghe mà há hốc mồm, không ngờ lại có nhiều trò quái quỉ như vậy, nhưng mà kể ra thế cũng vui. Trung bảo: – tôi kể qua như thế cho ông biết thôi, rồi từ từ ông sẽ biết, đầu tiên bọn tôi định tổ chức một cuộc vui đặc biệt để coi như là party ra mắt của vợ chồng ông, nhưng rồi lại sợ ngay lần đầu tiên mà làm đặc biệt quá thì vợ chồng ông bị đột ngột quá chưa quen, nên hôm tới sẽ tổ chức nhẹ nhàng thôi, coi như một buổi vui bình thường như mọi khi của nhóm. Rồi Trung nói cho tôi biết hình thức tổ chức như thế nào và hẹn tối hôm đó qua nhà anh ta rồi cùng đi với vợ chồng anh ta vì tổ chức ở nhà của cặp Quang – Vân Anh, nhà tít trên Quảng Bá nên sợ tôi không biết đường đi. Trong lúc Trung nói chuyện với tôi thì ở nhà trên chắc Hoa cũng dặn dò vợ tôi cụ thể rồi nên tôi không phải hướng dẫn gì thêm cho vợ tôi cả.

anh gai xinh khoe lon

Xem anh gai xinh khoe lon hay nhat 2014

Lúc ngủ dậy thì đã sắp đến giờ cơm trưa, do bận chăm sóc ông chồng tối qua nên bà Loan đi ngủ khá muộn, bây giờ thức dậy bà cảm thấy hơi nhức đầu. Thức dậy không thấy ông chồng đâu, bà Loan dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân một lát. Đi ra thấy trên bàn trang điểm có tờ giấy ghi lời nhắn của ông Quang. Hôm nay ông ấy đi với bạn, tối mới về. Bà Loan tính ra khỏi phòng nhưng còn e ngại vì sợ gặp phải Phong. Nghĩ lại chuyện hôm qua, tâm trạng bà thật rối bời, nhưng bà cũng không thể tránh né Phong mãi được, và thật ra trong thâm tâm của bà thì luôn muốn gặp anh, muốn có những giây phút nóng bỏng bên anh nhưng bà cũng nghĩ đến chồng và con gái bà, nghĩ đến những luân thường đạo lý. Bà Loan xuống bếp thì cũng không thấy ai, bà thấy đồ ăn sáng Phong đã chuẩn bị sắn ở trên bàn. Ăn sáng xong đi ngang qua phòng Phong, bà chợt nhớ lại giây phút đêm qua, bà khẻ mỡ cửa thì cửa bật ra, thì ra Phong không khóa cửa. Đi đến bên giường, bà khịt khịt mũi thì vẫn ngửi thấy mùi vị của đêm qua. Bà nằm lên giường, mũi bà hít hà như muốn tìm thấy hương vị của Phong, tìm thấy mùi của người đàn ông đã suýt làm chủ thân thể của bà vào đêm qua. Bà nằm ở đó một lúc thì ngủ quên lúc nào không hay.
Sáng nay lúc ở học viện, Phong không tài nào tập trung nổi, đầu óc anh luôn nghĩ về bà mẹ vợ hấp dẫn và đáng yêu của mình. Anh nghĩ đến đôi môi ngọt ngào của bà, thân hình nóng bỏng mà anh đã được thưởng thức gần như trọn vẹn vào tối qua. Anh nhớ đến giọng nói nhẹ nhàng cùng nụ cười khả ái, đáng yêu của bà, vẻ thẹn thùng và sự quyến rủ của bà. Nghĩ đến đó tay anh vô thức đưa xuống đũng quần thì thấy *** mình đã cương cứng. Anh muốn bà là người phụ nữ của anh. Nghĩ đến vợ và con ở nhà, anh nghĩ thầm “Mình còn ở đây hơn 1 năm, làm sao ai biết được, huống hồ có ai lại nghi ngờ mẹ vợ và con rể cơ chứ”. Bà chỉ còn ở thành phố này vài ngày nữa thôi, nếu anh để cơ hội này qua đi thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ có được bà, huống hồ sáng nay anh đã đưa ông bố vợ đến nhà bạn và biết chắc đến tối ông mới về. Nghĩ vậy, anh thu dọn sách vở và chạy xe về. Trên đường về anh mua một đóa hoa hồng thật to, với một túi thức ăn lớn làm sẵn, anh muốn cho bà những giây phút lãng mạn vì anh biết mẹ vợ anh rất cô đơn vì bị ông chồng bỏ bê.
Phong im lặng đi vào nhà và khóa chặt cửa chính lại, anh không muốn có ai làm phiền anh vào lúc này, anh muốn cho bà một sự bất ngờ. Anh rón rén vào phòng mình để thay đồ, nào ngờ bà còn cho anh một sự bất ngờ hơn, Phong mở to miệng có vẻ không tin được khi nhìn thấy người phụ nữ đang nằm ngủ say sưa trên giường mình. Anh đi lại gần rồi ngồi bên cạnh bà, nhìn bà ngủ say sưa, khóe môi Phong nở lên một nụ cười ranh mãnh. Phong lúc này mới để ý bà Loan đang mặc một bộ áo ngủ trễ ngực màu đen, anh có thể trực tiếp nhìn theo cổ áo thấy được cái chỗ vừa trắng lại vừa to của bà. Bầu vú của bà thật đẹp, mặc dù đã từng dày vò nó đêm qua nhưng khi nhìn nó anh vẫn cảm thấy miệng lưỡi khô khóc. Cái phần to tròn đó lay động trước mắt anh theo mỗi nhịp thở của bà. Phong trong lòng bắt đầu thấy dục hỏa bốc cao. Hắn có thể nhìn bộ ngực trắng nõn của bà như vậy. Khẽ hôn nhẹ lên môi bà, Phong chạy nhanh vào phòng tắm, anh muốn tắm táp người mình cho thật thơm để có thể thoái mái hưởng thụ những giấy phút ngọt ngào sắp tới. Vừa tắm gội thong thả, Phong vừa vui vẻ huýt gió, miệng cười khẽ.
Ra khỏi phòng tắm, trên người Phong lúc này chỉ khoác một cái khăn tắm để che đi hạ thể của người đàn ông đang mạnh mẽ vươn cao. Anh leo lên giường, nằm cạnh bà, ngửi mùi thơm từ thân thể bà, tay anh nhẹ nhàng vén áo để tiến vào ngực bà, Phong xoa nhẹ.
“Uhm… uhm”dù đang ngủ nhưng trước kích thích của Phong, cơ thể bà Loan vẫn đáp trả sự kích thích đó bằng những tiến rên rỉ, bà khẽ xoay người qua một bên. Nhưng lúc Phong cũng đang ngây ngẩn cả người, bởi vì động tác xoay người của mình nên đùi của bà cùng góc áo ngủ đều xốc lên, bộ phận riêng tư nhất của phụ nữ liền lộ ra, cái đùi trắng tròn của bà lộ ra ngoài. Ánh mắt Phong nhìn thiêu đốt vào các bộ phận riêng tư bị lộ rõ của bà Loan. Bà Loan mặc một cái quần lót tơ tằm màu đỏ, lúc này, nó hoàn toàn lộ rõ trước mặt anh, đồi núi cao lớn trập trùng, khu rừng đen rậm rạp bị che kín không lộ ra hết….Tất cả đều nguyên thủy hấp dẫn. Phong miệng lưỡi khô khốc, dục hỏa thiêu đốt, bụng cực kì khó chịu, *** đã dựng đứng trong chiếc khăn tắm. Phong nhẹ nhành kéo dây vai áo ngủ của bà Loan xuống , một bên ngực lộ ra, lại có một điểm đỏ tươi như ẩn như hiện, cực kì mê người. Tay phải anh run rẩy, nắm lấy bộ ngực của bà. Rốt cục, cảm giác cầm một được một thứ gì đó to tròn, no đủ, mềm mại đàn hồi truyền khắp bàn tay. Anh khẽ bóp nhẹ như sợ làm bầu ngực của bà đau vậy, miệng anh cúi xuống ngậm và mút nó chùn chụt.
- “Uhm… uhm...uhm” Trước sự kích thích của Phong, bà Loan đã không còn ngủ nữa, mở mắt ra thì thấy anh con rể đang cắn mút ngực mình. Với chút lí trí còn lại, bà đẩy đầu anh ra.
- “Phong… đừng làm thế, cho Loan về đi, còn con gái Loan nữa mà”.
Phong như không nghe thấy lời bà, anh còn làm mạnh bạo hơn, không còn e dè gì nữa. Anh nằm lên người bà, hôn như điên dại lên môi bà. Lưỡi anh quấn quýt vào lưỡi bà, tay anh mân mê thám hiểm khắp cơ thể bà. Lúc tay anh tiến vào dưới váy bà thì cơ thể bà run cả lên, bà thở hổn hển, người bà cong lên sát vào anh chờ đón, tay bà choàng lấy người anh, vít cổ anh xuống, bà trao cho anh một nụ hôn nồng nàn.
- “Bây giờ em có cho anh đụ em không”. Phong buông bà ra, anh như con thú nhìn vào bà rồi nói một cách khó nhọc.
- “Mẹ…mẹ”. Bà Loan ú ớ nói không lên lời.
- “Bây giờ thì còn mẹ con gì nữa, dẹp hết đi. Bây giờ anh là một người đàn ông, và em là một người phụ nữ, thế thôi. Anh muốn em”
Không đợi bà trả lời, Phong chuyển người xuống dưới háng bà, anh kéo chiếc váy ngủ lên trên bụng, mạch mẽ xé toang chiếc quần lót hấp dẫn, rồi Phong vục mặt vào háng vùng đất thần bí của bà Loan.
- “Đừng Phong, Phong làm gì vậy”. Bà Loan xấu hổ kêu lên, mắt bà nhắm chặt, bà không muốn nhìn thấy cảnh xấu hổ này. Trước nay đối với bà, ông chồng chỉ leo lên và nhấp hùng hục, đúng 1 tư thế cổ truyền mấy mươi năm nay.
Phong mặc kệ lời van xin của bà Loan, anh say sưa hít lấy, cảm nhận lấy hương vị nữ tính lan tỏa từ nơi thầm kín của phụ nữ. Mùi hương pha lẫn với một chút nước tiểu dường như là một loại chất xúc tác tình dục. Cả người Phong trở nên khô nóng dị thường, khiến hắn không thể tự chủ được. Phong dùng lưỡi quét qua 2 bên mép *** liên tục, lâu lâu lại dùng lưỡi để thọt vào lỗ *** của bà Loan. Mỗi lần Phong đánh lưỡi là mỗi lần bà Loan run lên, người bà cứ cong lên, tay bà lúc này đã gí sát đầu Phong vào háng mình. Miệng bà không ngừng rên rỉ.
- “Uhm, em sướng quá Phong ơi…ah”. Phong không vục đầu vào háng bà nữa, mà dùng tay để đụ *** bà.
- “Em có sướng không”.
- “Ah…Em sướng…em sướng lắm, tiếp đi Phong ơi”
Phong vùng dậy, chồm lên người bà, anh lại nút lưỡi bà Loan say sưa. Anh cầm tay bà Loan đặt vào khúc củi nóng hừng hực của mình. Bà Loan lúc này cũng chỉ biết đến nhục dục, bà không nghĩ ngợi đã cởi phăng chiếc khăn tắm của anh ra, bà vuốt ve con *** của anh. Sau một hồi bị bà Loan kích thích, thấy đã đủ, Phong nhỏm dậy, lấy tay anh chỉnh con *** cho đúng cửa mình của *** bà. Phong đâm mạnh xuống.
- “Ah” cả 2 người đều rên lên đầy khoái cảm. Phong nằm yên một chút trên người bà Loan. Anh muốn cho *** bà làm quên với *** anh. Anh thì thầm bên tai bà.
- “Sướng không em”. Bà Loan chỉ im lặng gật đầu. Thấy Phong không động tĩnh gì, người bà Loan cựa quậy dưới người Phong. Phong buồn cười nhìn bà, anh vẫn không muốn động tĩnh gì.
- “Anh nhấp đi, sao không làm gì thế”. Bà Loan lúc này đã quá bấn loạn vì bị Phong kích thích.
- “Anh nhấp nhé, anh đụ em nhé”.
- “Thì nãy giờ không phải đụ người ta rồi còn gì, nhấp đi, còn hỏi gì nữa”. Bà Loan bực bội vì Phong giả ngu.
Phong cúi xuống hôn bà, rồi bắt đầu nhấp nhẹ, anh không muốn làm quá mạnh bạo, anh muốn đi từ từ vào tâm hồn của người phụ nữ này, anh muốn bà nhớ mãi về anh, anh muốn bà là của anh mãi mãi. Bà Loan vòng tay bấu chặt lấy người anh, mười móng tay như muốn cấu rách da thịt của anh. Mông bà hẩy cao lên để ***anh có thể tiến sâu vào *** bà hơn.
- “Ah….ah…Anh nhấp…nhấp…. mạnh lên nữa đi”, bà Loan nói ú ớ trong khoái cảm.
- “Anh đang nhấp đây, em chịu được không”.
- “Uhm…ah…anh cứ….nhấp…nhấp…mạnh đi”
Phong bắt đầu nhấp một cách dữ dội, *** anh liên tục ra vào *** của bà mẹ vợ xinh đẹp.
- “*** của anh làm *** em sướng không”
- “Có…ah,uhm…uhm, em sướng lắm”
- “Lâu lắm rồi…uhm…uhm…em mới sướng”. Bà Loan nói trong cơn ngứt quãng.
Phong vùng dậy khỏi người bà Loan, làm cơn sướng của bà bị đứt đột ngột.
- “Anh sao thế”
- “Em cởi áo ngủ ra đi”.
- “Vâng”. Lúc này bà Loan không còn nghĩ ngợi gì nữa, bà vùng dậy cởi áo ngủ ném sang một bên.
- “Em nằm ngang người lại, co chân phải lên”.
- “Vâng”. Bà Loan ngoan ngoãn làm theo lời Phong.
Phong chuyển mình nằm song song phía sau lưng bà Loan. Anh tiến đến sát người bà Loan, rồi cho *** mình vào từ phía sau.
- “Uhm… em sướng” Khi lỗ *** được lấp đầy bà Loan không khỏi rên rỉ.
Tay trái Phong cho bà Loan kê lên, tay phải anh vòng từ phía sau lên, bóp mạnh vào ngực bà Loan. Cuối cùng anh cũng đã làm chủ được người phụ nữ này, nghĩ đến thế Phong không khỏi cảm thấy hưng phấn, *** anh ra vào từ phía sau nhanh hơn.
- “uhm…hôn em đi”. Bà Loan quay đầu về phía sau, chủ động dâng môi lên.Lưỡi 2 người lại quấn lấy nhau trong nụ hôn say đắm.
- “Anh sắp ra Loan ơi, *** em khít quá”.
- “Ah…Nhịn tí đi anh…chờ em ra với…lâu rồi ...em không làm tình”.
Có lẽ vì khoái cảm của sự lén lút và cấm kị nên 2 người đều cảm thấy mình nhanh ra hơn so với lúc thuờng. Phong càng nhấp mạnh hơn, tay anh bóp vú bà Loan khiến bà đau điếng. Phong dập mạnh bạo từ phía sau lưng bà, *** bà bóp chặt *** anh, mỗi lần anh dập vào mông bà thì chỗ da thịt 2 người tiếp xúc lại kêu lên bạch bạch. Nhấp chừng vài chục cái nữa thì Phong không chịu nổi nữa, *** căng ra hết sức.
- “Anh ra đây… ah.ahhhhhhhh”. từ *** anh bắn thẳng luồng tinh dịch nóng hổi vào trong người mẹ vợ. Khi cảm nhận được luồng tinh dịch của Phong như chạy thẳng vào mọi ngóc ngách trong *** mình bà Loan cũng đã không chịu nổi nữa mà hét lên.
- “Em cũng ra….”. Người bà Loan rã rời sau khi xuất khí, bà nằm thở hổn hển hưởng thụ mùi vị của nhục dục, thứ mà dường như bà đã suýt để quên sau một thời gian dài.
- “Anh cứ để thế, đừng rút ra, em muốn cảm *** anh trong em”. Bà Loan vội với tay lui giữ chặt Phong lại khi cảm thấy anh muốn rút *** ra khỏi mình. 
Phong ôm chặt bà Loan vào lòng. Cả 2 nở nụ cười thõa mãn, bà Loan gối đầu lên tay anh, một tay Phong vẫn dạo chơi trên cặp núi đôi của bà.
- “Đừng nghịch nữa, chưa đủ sao, cho Loan nghỉ một tí”. Bà Loan khẽ cựa người trong vòng tay anh, lấy tay anh ra khỏi bầu ngực mình.
- “Làm sao đủ được, anh nhịn cả năm rồi mà”. Vừa nói phong lại lấy tay nghịch lên ngực bà.
- “Hừ, té ra anh xem tôi là công cụ để anh phát tiếc hả, anh xem tôi là người thay thế cho Hà Anh hả”. Bà Loan phụng phịu, giọng hờn dỗi trách Phong.
Phong lại trườn lên người bà. Anh chống hai tay quanh đầu bà Loan, mắt anh nhìn thẳng vào bà, anh nói rõ ràng từng lời một.
- “Với anh, Hà Anh là Hà Anh, em là em, em không thay thế cho người nào cả, mà cũng không ai thay thế em được, anh nói thế em có tin không”.
Bà Loan không trả lời Phong mà vòng tay cuốn anh nằm lên người mình, bà thủ thỉ bên tai anh.
- “Loan tin mà, nhưng mình làm thế này lỡ lộ ra thì sao”. Phong ôm bà Loan chật khít rồi xoay người, cho bà Loan nằm lên trên người mình, môi anh hôn lên.
- “Em đừng lo, ông chồng em đi thăm bạn rồi, bên này thì không ai biết đâu”.
- “Nhưng sau này thì sao” Giọng bà Loan có vẻ buồn rầu khi nghĩ đến tương lai, Phong đã làm bùng cháy lên những đam mê giấu kín trong con người bà, bà không muốn những cảm giác ấy mất đi một cách nhanh chóng như vậy.
- “Anh còn ở bên này hơn 1 năm mà, em bình thường hàng năm đều qua đây mấy lần để thăm bạn bè với mua sắm mà. Em cứ vờ nói với chồng là đi qua đây du lịch rồi đến đây với anh”. Phong vừa nói vừa vuốt ve lên cơ thể đầy đặn của bà Loan, người bà lúc này thật nhễ nhại vì mồ hôi sau những giây phút điên cuồng vừa rồi. Nhưng với Phong, mùi cơ thể bà lúc này thật sự quyến rũ, *** anh không kiềm chế được mà ngốc đầu lên.
- “Nhưng lúc về nước thì sao, chẳng lẽ anh bỏ bê em ah”. Vừa nói thì bà Loan cảm nhận *** Phong đang ngọ quậy ở chân nàng, bà khẽ cười rồi đưa tay vuốt ve lấy nó.
- “Ah…uhm…về nước thì anh qua thăm em cũng được mà…uhm” Phong không khỏi rên rỉ khi bị bà Loan kích thích.
- “hi…hi, anh sao thế”, bà Loan cười ranh mãnh.
- “uhm…uhm…từ từ thôi em…con rể qua thăm bố…uhm…mẹ vợ cũng được mà”. Thấy Phong có vẻ không chịu được, bà Loan càng vuốt *** anh lên xuống nhanh hơn, không những thế bàn tay còn lại còn đưa xuống vân vê 2 hòn dái anh, lâu lâu bà lại lấy tay khều nhẹ một vòng quanh lỗ đít Phong hay dưới 2 hòn dái của Phong, làm anh run lên vì bị kích thích.
- “uhm…anh sướng…haha…nhột quá…lâu lâu em gọi cu Minh qua ở lại…”
- “…rồi gọi anh qua đón nó về…chúng ta sẽ có thời gian bên nhau lúc đó”. Phong không khỏi rên rỉ khi bị bà Loan liên tục khiêu khích. Anh xoay người lại, đặt bà Loan dưới thân mình, anh hôn lên môi bà. Bà Loan lúc này cũng đã nứng *** lắm rồi, bà muốn tận hưởng những phút giây hiếm hoi bên anh. Tay bà đưa xuống, cầm *** anh cho vào *** mình.
- “uhm…em muốn…mình tiếp anh nhé…”
Phong mỉm cười nhìn bà mẹ vợ dâm dục phía dưới mình, anh cong mông lên rồi dập xuống, trong phòng tràn đầy những âm thanh dâm đãng, những tiếng rên rỉ liên tục, tiếng da thịt chạm vào nhau…