Anh girl xinh trung quoc

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

anh girl xinh trung quoc

Tôi chỉ xin kể chuyện ở những quán cóc ngày nay. Đa số (nếu không muốn nói hầu hết) khách là thanh niên. Trong số thanh niên, thì đa số là mới lớn, thậm chí ở tuổi vị thành niên. Họ ăn mặc rất diện, luôn đúng ‘mốt’. Đầu tóc thật… phong phú. Thôi thì nhuộm đủ màu nâu, vàng, đỏ. Thậm chí có cậu thanh niên mà tóc trắng phớ như ông già. Họ vào hàng, gọi nước trà, nước ngọt, hút thuốc phì phèo. Và, đặc biệt nhất là nói cười như pháo nổ.

- Này! Đ.. mẹ, thằng Cường bọt vừa sắm con ‘ét hát’, mày biết chưa?

Quả thật tôi thấy rùng mình vì câu chuyện của mấy cậu, mấy cô choai choai này. Xin phép độc giả, tôi không dám ghi tiếp lời thoại của họ. Nói một câu độ mươi cụm từ, thì họ đệm tới vài chục câu chửi thề. Nghĩa là ‘chất độn’ nhiều hơn ‘nguyên chất’. Một điều hết sức ngạc nhiên, là kể cả những cô gái choai, quần áo rất mốt, cũng đệm nhiều cụm từ chửi thề, thường thì chỉ có nam giới dùng. Họ đều ở tuổi 8x, 9x. Cũng có nghĩa họ sinh ra và lớn lên ở một môi trường mới, đời sống nâng cao, văn hoá cũng nâng cao. Gia đình họ – có thể nói – hầu hết khá giả. Đặc biệt, họ đều là người Hà Nội. Thậm chí gia đình đã sống lâu đời ở Hà Nội.

anh girl xinh trung quoc

anh girl xinh trung quoc la gi ?

chao mới đây bà con đúng như lời hẹn nhá, còn bro này ủng hộ mình ko nhỉ, mà thôi kệ 

Tôi vui mừng không thể tin nổi,trái tim tôi muốn đập tung lòng ngực đây là đầu tiên tôi có được cái cảm giác luôn ước ao tôi, nhẫy tưng tưng lên
-Này thằng kia mày, làm gì mà um sùm trên đó vậy muốn phá nhà à – mẹ tôi quát
Nge những lời mẹ quát, tôi vội chạy khõi cữa thanh minh
-con làm rớt cái rối ấy mà- tôi nói
- cái gì? , rớt cái gối à sạo vừa thôi anh tôi sinh anh ra mà tôi ko biết anh à
-biết gì hã mẹ- tôi giả vờ ngây thơ
-thì mỗi lần anh vui, hay có được thứ gì mình thích, thì anh phá muốn sập nhà- vừa nói mẹ vừa cuười
-ơ ..ờ dạ…dạ- tôi ko còn gì đẻ nói nữa 
-thôi tắm rữa rồi xuống ăn cơm tối, ba mày về nhà rồi này
- vâng tí con xuống
Vội chạy vào phòng tắm, từng giọt nước lạnh cứ rơi xuống ào ạc, nhưng sao tôi ko cảm thấy lạnh, mà nó thật ấm áp có lẽ là do tâm trạng hạnh phúc của tôi lúc bấy h và trái tim tôi đang được sưỡi ấm sau bao nhiêu năm lạnh giá.
Bước xuống nhà,thấy ba đang đọc báo, người đàn ông nghiêm khác trong mọi việc nhưng thật sâu thẩm trong trái tim người đàn ông ấy, gia đình này là tất cả đối với ông, vừa xuống nhà, mẹ đả nấu xong bửa tối và đang dọn lên, mùi thơm nghi ngúc của những món ăn mà tôi iu thít nhất
-thằng minh kêu ba mày vào ăn cơm- mẹ nói với cái giọng thật truyền cảm
-vâng- tôi đáp
-Ba mời ba vào ăn cơm-tôi lễ phép thưa
-Ừ con vào trước đi
Một bửa cơm đúng ngỉa của một gia đình sum vầy,nhưng thiếu một người nữa đó là đứa em tôi, một đứa em bướng bỉnh, nó đang đi học thêm và giờ chắc cũng đả về gần tới, nhắc tiền nhắc bạc ko thấy nhưng nhắc tới nó là hiện ngay lập tức
-thưa ba mẹ con mới về- nó lễ phép chào ba mẹ
-tao nữa này sao ko thưa hả con kia – tôi nói
- hứ, nhìn là thấy gét, - vừa nói nó vừa chu mỏ
- ồ thấy gét, ko biết lúc nhỏ đứa nào toàn khóc nhè, toàn bắt tôi dỗ dành- tôi chọc lại nó
- thôi ko nói chuyện với ông nữa bực mình- nó hơn dỗi
-thôi 2 đứa ăn cơm đi, suốt ngày cải lộn, như chó với mèo- mẹ tôi nói
Bửa cơm đầm ấm diễn ra, mẹ gắp thức ăn cho tôi và nó, ăn được một lúc ba tôi nói
-Minh này, lúc nãy út con về, út bàn với ba là, lớp 10 năm nay sẽ đưa con lên cần thơ học, môi trường ở đó tốt hơn
-Thôi, con ko đi đâu ở trên đó có quen ai đâu- tôi vội vàng từ chối
Cũng có lẽ tôi chẵn muốn đi vì ở nơi đây còn có một người con gái tôi vừa mới yêu và ko mún rời xa em dủ chỉ 1s
-Ừ, nhưng còn lâu mà con 3 tháng nữa, chừng nào đổi ý thì nói- ba cho tôi thời gian
- Dạ- tôi đáp
Bửa cơm tối đả xong, tôi chạy ngay lên phòng, còn mẹ và đứa em tôi thì rữa chén, vừa lên tới phòng tôi liền nt cho em
-Này vợ iu của tôi ơi đang làm gì đó ăn cơm chưa
Sao khoảng 5 phút em nt lại cho tôi
-Hứ ai là vợ iu của ông- em làm cái vẽ lạnh lùng
- Ồ vậy à, hk mún làm vợ tôi thì thôi tôi đi kím người khác- tôi tỏ vẻ giận dữ
-Này dám ko, lấy kéo cắt ku by h chú kím người khác à- em trách tôi
-hehe sợ quá đi- tôi trêu chọc em
-dám chọc nửa à, thấy gét- em nhõng nhẻo
5 phút sau, 10 phút sau, 15 phút sau vần ko thấy em trả lời lại, chết rồi ko lẽ em giận rồi sao , kiểu này chắc phải xuống nước xin lổi thôi, tôi điện cho em nhưng em ko nge máy, có lẽ em giận thật rồi, vội chạy xuống nhà, lấy xe đạp ra và chạy tới nhà em ( xe kia hư ràu ) ì ạch trên chiếc xe đạp của mình, bống đêm bây h đả nuốt trọn nơi chúng tôi sống, ánh đèn đường sáng trưng, đả giúp tôi có thể thấy được để có thể đi tới nhà em, vừa tới nhà em tôi la lên
-Đoan ơi, có nhà ko
1 tiếng , rồi 2 tiếng em ló cái đầu trên khung cửa sổ ra, thấy tôi em vội chạy xuống tiếng bước chân của em ngày càng gần hơn , em mở cửa ra cảnh cửa sắt được đẩy ra, em trong bộ vấy ngủ mảnh mai
-Này làm gì mà tới đây chỉ vậy, sao mồ hội nhể nhại thế này
-Thì nãy, tôi tưỡng bà giận tôi nên chạy tới đây xin lỗi nè
Vừa nói dứt câu em chạy lại ôm tôi 
-Không có đâu mà Đ ko có giận M đâu- em nói trong tiếng khóc
Không hỉu vì sao, nước mắt của tôi lại rơi ra, nó rơi chắc là vì, nó sợ một thứ nó iu, nước mắt của tôi và em hòa quyện lại vào một
-Vào nhà đi M, ngoài trời lạnh lắm
-Ừ 
Tôi dắt xe vào bước vào nhà, trước mắt tôi trong căn nhả của em, một căn nhà hiện đại, màu tường được tô màu xanh làm con người thấy nhẹ nhàng,
-Khăn này lao đi, mồ hôi tùm lum kìa- em cười
-Ừ, bà lao cho tui đi
-hứ tự lao đi- em chu cái mỏ dể thương ra
Nói vậy thôi nhưng em đả lao mồ hôi đẩm trên chán tôi, vừa lao em vừa nói
-ông khờ quá, bộ tôi dể giận thể sao 
- sợ gần chết đó- tôi nhìn em
- Sợ gì – em xoe tròn mắt nhìn tôi
- thì sợ mất bà chứ gì, sợ mất đi lẽ sống của tôi
- thật ko đấy, hay là chỉ dẽo miệng thôi- vừa nói em vừa bấu tôi
- thật mà ko lừa đâu
Đang nói chuyện huyên thuyên với em, từ trên lầu có một người đàn ông từ trên lầu từ từ bươc xuống, làm gia rám nắng bắp tay cuồn cuộn những hình xăm trên cánh tay khuôn mặt nghiêm nghị, nhiu đó đả đủ tôi hiểu người đàn ông này là dân giang hồ rồi
-Đ thằng nào là thằng nào thế
Em giật mình quay lại
-Dạ..d..Ạ bạn em mới quen- em bối rối đáp
- Ồ , bạn trai nói đại đi bà đặt mới quen – anh ta cười nhết mép
- Nói thật mà – Em trợn mắt lên nhìn anh ta
- Thôi đi tiểu thư nhìn là biết rồi
Em quay sang tôi và giới thiệu
-Đây là anh họ em anh ấy tên Hải, anh ấy tốt lắm
- Dạ em chào anh- tôi lễ phép nói 
- Ừ chào chú em, gáng mà lành cho nó vui nge, con nào nó khờ lắm, chú mà làm, nó đau là anh thiếng chú mày ngay lập tức – anh ta cười
- Thôi, anh làm thấy gê quá- tiếng em đở lời dùm tôi
-Dạ, em sẽ làm cho Đ hạnh phúc nhất nếu như em có thể- tôi đáp
-Nói nhớ giữ lời nge chú em, thôi 2 đứa ở đây chơi, anh đi công chuyện với đám bạn cái
Vừa nói xong anh ta dắt chiếc Nouvo lx ra và hụ ra chạy mất, đến bây h tôi mới nhận ra, anh ta là người có tiếng và số má trong giới giang hồ ở cái huyện này, lúc nãy nói chuyện với anh ta mà run dễ sợ, thấy tôi run cầm cập em ngắt tôi một cái
-ông cũng sợ à- em cười gian sảo
-sợ gì – tôi hỏi em
- thì sợ ông hải chứ gì, ổng nói zị thôi chứ hk có ý gì đâu
-ừm sợ thật
- sợ thì gáng mà chăm sóc tôi nge- em cười nhẹ nhàng
- tất nhiên rồi pé iu của tôi hk lẽ đem cho người khác chăm sóc à- tôi lòn tay ôm eo em
-này lợi dụng hả, zìa đi khuya rồi kìa- em nhéo tôi đau điếng
Mặc dù đau, càng đau tôi lại càng ôm em chặt hơn thở ra những hơi thở điều điều phả vào mặt em, cắn vào tai của em nhẹ một cái
-M iu Đ nhìu lắm Đ à.
-Ừm- em trả lời trong thẹn thùng
Từ từ nhẹ nhàng tôi đặt đôi môi mình vào cái miệng chúm chím của em đôi môi ngặm chặt đôi môi em, cái lưỡi nhẹ nhàng rời tổ và đi vào một nơi mới, lưởi tôi chạm vào lưỡi em, đùng vào lưỡi tôi, em vội rụt lại, nhưng tôi ko bỏ cuộc, lưỡi tôi quấn chặt vào lưỡi em, cả người tôi nóng bừng lên, tim đập càng ngày càng nhanh, nó mún nhãy tung khỏi lòng ngực, thằng nhỏ phía dưới đả bắt đầu cương cứng , tôi nhẹ nhàng thả lỏng em ra, ôm ra sau phía lưng em cái lưng trắng phiếu, làn da mạt lạnh, tôi vội tính lột áo em ra thì có phía bước chân từ ngoài sân chạy vào mở cửa cái rầm em vôi đẩy tôi ra, đầy em thẹn, thì là thằng anh của em nó chạy vào
-2 đứa bây đang làm gì thế,
- có làm gì đâu- em nhìn tôi cười 
- thật ko đấy ngi quá- ổng hướng mắt vào tôi
-thật mà, mà anh nói đi công chuyện sao về sớm thế- em vội nói qua chuyện khác
-À, anh bỏ quên cái đt , nên quay lại lấy, mà lại thấy cảnh tình cảm nữa gê quá – anh ta chọc em
- Có đâu M hé – em nhìn tôi nheo mắt
- À, ừ ,à ,ừm hk có
- thôi anh chọc tí cho vui thôi
Nói xong anh ta chạy một mạch lên lầu và chạy ra khỏi nhà, bây h 2 chúng tôi nhìn nhau mà cười trừ, em vội mở lời
-sợ chưa, hjhj, tí nửa là tiêu rồi- 2 má em ửng hồng
- ừm sợ thiệt, tí nửa là xong với anh bà rồi 
-ừm về đi, 9h rồi đấy, về trể mẹ M la rồi sao, hk sợ hả
Nge em nói mới nhớ chết cha 9h rồi, hk về chắc sư mẩu quánh chết quá
-vội hôn em một cái cho lời tạm biệt
- hôn hôn quài gét quá
- thì người ta thương mới hôn đó, chứ đâu tự nhiên đụng đâu hôn đó đâu- tôi nhéo má em
- ừm thôi về đi nhìu chuyện quá, mà sáng mai 2 đứa mình đi tập thể dục nhaz 4h30 nhaz,
-gớm, pé iu của tui củng tập thể dục nửa cơ à, hk tin nổi lun
-hứ ngày mai là bít chứ gì
Nói xong em chạy ngay vào nhàz gió thổi tung vấy em, để lọ ra chiếc quần nhỏ màu hồng ôm chặc lấy cặp mông săn chắc và trắng của em, đợi em vào nhà rồi tôi mới cất bước trên chiếc xe đạp , của mình và đi về , ôi con đường về sao gần quá

anh girl xinh trung quoc

Mình thuộc thế hệ 9x . Gia đình mình cũng thuộc loại khá giả với lại mình là người con duy nhất nên được chiều chuộn , ba mẹ mình thì là dân buôn bán nên thường xuyên vắng nhà , nên chuyện thiếu tình cảm yêu thương của ba mẹ là chuyện thương tình ( À quên mình từ nhỏ lớn lên ở Lương Sơn , một xã nhỏ gần thành phố Nha Trang ) Từ nhỏ mình đã nổi tiếng ở trường , Học thì lúc nào cũng xếp cuối lớp , Đánh nhau thì trong trường thì thằng nào cũng sợ ( tại mình lúc đó quen biết nhiều đại ca bên ngoài , với lại có ông anh hàng sớm là đầu gấu nên tụi nó cũng sợ thì phải ) , mình thì không được gọi là đẹp trai nhất trường nhưng nhìn thì hơn cã khối thằng khác . Mình thì có cái là giao tiếp tốt , nên kì thi nào minh cũng vượt qua , có lần trong lúc thi thì con nhỏ cạnh bên cho coi bài , xong bị phát hiện mình được mời lên phòng hiệu trưởng uống trà . Trên đường xuống phòng hiệu trưởng đi ngay qua mấy lớp khác , tụi nó nhìn mình có vẽ ngưởng mộ lắm , thấy thế mình cũng ngẩn đầu đi xuống phòng còn con nhỏ kia đi theo sao mình mặt tái mét như không có 1 chút máu nhìn buồn cười thấy chết . Mình quay sang hỏi nó ( À mình tên Vũ , còn con kia tên Lý )
V: Sao thế không được khoẻ à ? ( hỏi thế chứ trong bụng muốn cười thấy chết ) 
L: Không 
Nó trả lời 1 tiếng cộc lốc , thế mình hỏi tiếp
V: thế sợ à ? có gì đâu mà phải sợ
L: ưk mình sợ lắm , nhở bị đuổi học thì sao , ba mẹ mình đánh chết , thế cậu không sợ à ? 
V: sợ cái l** gì chứ , hết sức viết bản kiểm điểm với mời phụ huynh là cùng .
Xuống tới phòng mình thản nhiên bước vào ngồi xuống làm 3 chén trà 1 lúc vì đang khát còn con nhỏ kia cứ rụt rè không dám ngồi . Ngồi 1 lúc nghe ông hiệu trưởng ba la bô lô 1 lúc thì nghe tiếng trống ra chơi ổng cho về lớp , đi ra nhìn vẻ mặt con nhỏ kia khác hẳng nó ko sợ nửa vì theo như mình dự đón thì chỉ viết bản kiểm điểm , nó đi thẳng về lớp còn mình thì phi thẳng ra căng tin . Cuối cùng thì cũng tổng kết mình được học sinh trung bình hên không ở lại lớp , được vào lớp 10 , nhưng đó cũng là thời điểm đen tối nhất của cuộc đời mình . Năm đó bố mình mất , trong lúc đám tang đang diển ra, mình không ngờ là ba mình lại giàu có như vậy ( vì lúc trước mình đâu có quan tâm đến việc kinh doanh của gia đình ) ông quen biết rất nhiều người , và được mọi người kinh trọng trong đó có cả nhửng thành phần xấu . 3 ngày sau cái chết thì luật sư củng đến . lúc đó đang buồn ngồi trong phòng thì có người gọi ra. Lúc đầu mình nghỉ là tài sản sẻ để cho mẹ hết , nhưng sự thật không như mình nghỉ . Bố mẹ đều có tài sản riêng của mình , tài sản của bố để lại 100% là của mình nhưng đến 18 tuổi thì mới được nhận mình không hiểu tại sao lại tài sản của 2 người không để chung mà lại để làm 2 . Thì ra bấy lâu nay hạnh phúc gia đình mình đả tan vở từ lâu . Ngày nào mình củng chìm đấm trong rượu . dần dần mình trở nên cộc cằng , lạnh lùng chẳn biết quan tâm đến ai . Suốt thời gian học phổ thông chắc mình chẳn được gì . Đến ngày chuẩn bị vào học thì cậu mình ( em của mẹ mình ) về . mình vui lắm vì lâu rồi cậu mới về thăm mình . cậu chơi được vài hôm thì cậu củng về Sg làm việc trước lúc cậu đi có nói với mình câu này '' nhiêu thời gian đó đã quá đủ cho cái chết của ba cháu , hãy dẹp qua 1 bên nhửng nổi buồn và hãy đi thực hiện những giất mơ hoài bảo của mình , hãy tiềm kiếm thứ mình cần cho cuộc sống này '' nghe những cầu đó xong mình rới nước mắt . mình tự nhủ là đã quá đủ hay cố lên và bước đi . đầu năm khai giảng củng đến . mình đi muộn vào lớp đã thấy cô giáo chủ nhiệm nhìn cũng dể thương và khá trẻ . mình thưa cô bước vào lớp mà trong đầu nghĩ '' thôi bỏ mẹ mới đầu năm mà đã tạo ấn tượng không tốt rồi '' . Ngồi 1 lúc tĩnh tâm lại là mình đang là trung tâm chú ý của mọi người kể cả cô giáo . mình nhìn lại với vẻ mặt ngu xi không biết là có chuyện gì . Cô giáo đi xuống bàn mình và nói 1 câu : cuối giờ xuống phòng gập riêng tôi . Cuối giờ củng đến tôi xuống phòng gập cô giáo và có cả hiệu trưởng nửa . Tôi không biết có chuyện gì thì ( cô giáo tên Kiều , còn thầy hiệu trương tên gì cũng chả biết cứ gọi tạm là HT ) mình bước vào chào
V: em chào thầy vào cô ạ 
K: chào em mời em ngồi
HT: em biết tại sao em xuống đây không ?
Mình cầm ly tra uống một ngụm hết sạch và rót ly tiếp
V: dạ em không biết ạ
K: em vốn dĩ không được vào lớp của cô 
HT: đúng thế vì lớp của cô K là lớp đặc biệt . nhưng em được 1 người là cậu của em nhờ thầy cho em vào lớp cô K . vì thế thầy gọi em xuống để nói cho em biết và mong em sẻ phát triển theo đúng nhửng gì cậu em đã nói về em.
K: à mà nửa từ nay em sẻ chuyển về nhà cô ở và tiện cho việc học của em
Xong ra về cô K đưa mình về nhà dọn đồ . Chắc chủ ý này của cậu với mẹ của mình . về nhà thì nhà đóng cửa bước vào phòng khác thì thấy mảnh giấy.'' Con về ở với cô giáo. mẹ bận việc làm ăn hành lý mẹ đã để trong ba lô ''
Mình mang ba lô đi ra . cô nói với mình
K: nhà em to nhĩ
V: có gì đâu cô . nhìn to vậy chứ nhửng kí ức về nó chẳng tốt đẹp gì.
Nói xong mình lên xe về nhà của cô . Nhà của cô thì không bằng nhà của mình rồi . nhưng vừa nhìn nhà cô mình đã thích . mình đi theo cô về phòng của mình và dặn 1 câu '' cho em time 1 tiếng để dọn phòng của mình theo ý thích của em , sau đó tắm ra ăn cơm''. Mình không nói gì và lặng lẻ làm theo . Căn phòng không rộng lắm nhưng cũng ổn . mở ba lô ra thì ôi mẹ ơi . chỉ có vài vật dụng xinh hoạt của mình và 1 mẩu giấy '' đồ của con đã cũ mẹ vứt hết rồi con đi mua đồ khác đê . đưng để người ta nói con mẹ ăn mặc không đàng hoàn '' . Mình đi ra xuống bếp thì một cảnh tượng làm mình muốn ở tù luôn . Cô rất đẹp trong bộ đồ ở nhà màu đỏ . hiện rỏ trên áo thứ gì nhô lên . lúc đó thằng nhỏ mình bắt đầu cứng lên. cô nạt mình
K: làm gì đó . sao còn chưa đi tắm
V: Dạ . cô có thể đi mua giúp em vài bộ đồ được không . mẹ em nói đồ đã cũ nên vứt hết rồi ạ .
K: ưk , được rồi chiều đi mua .đứng đó đợi chút
Cô đi vào phòng của mình . mình đứng nhìn xung quanh thì thấy có bức ảnh cô chụp chung với người nào đó . Cô quay ra trên tay cầm chiếc quần đùi .
K: này vào tắm đi rồi ra ăn cơm
Mình cằm chiếc quần và đi vào phòng tắm

anh girl xinh trung quoc

Xem anh girl xinh trung quoc hay nhat 2014

Buổi tối ở miền quê luôn yên bình và tĩnh lặng chứ không ồn ào những âm thanh náo nhiệt của phố thị như lúc ở nhà. Ở đây , người dân quê luôn mộc mạc và chất phác , đúng như cái chất nhà quê của họ. Những khi đêm về , cánh đàn ông thường tụm năm tụm ba nhâm nhi ly đế và đưa cay cùng các thứ mồi cũng mang đậm chất dân dã như cóc ổi , con lươn con cá họ bắt dưới sông lên. Mà ở đây hình như đàn ông con trai ai cũng biết uống rượu cả. Ngay như thằng Cu Đen mới 17 tuổi như cũng là 1 đứa đệ tử thân tín của thần ve chai. Một ngày nếu nó không tợp vài hớp rượu đế thì cả ngừơi nó giống như cây cờ không có gió. Chắc nó muốn chứng minh câu '' nam vô tửu như kì vô phong '' là đúng !!


Từ lúc về nhà ông bà ngọai , thằng Dũng cứ tò tò đi theo thằng Cu Đen như hình với bóng. Chả là cái thằng Cu Đen này tuy lầm lỳ ít nói nhưng là đứa có lắm tài vặt. Những con diều nó làm lúc nào cũng bay cao và nay xa hơn con diều của những đứa khác. Đó là chưa kể tài buông nỏ bỏ câu của thằng Cu Đen nửa. Nói chung thằng Dũng cứ gọi là mê tít thằng bạn hiền như cục đất này. Có khi cả ngày nó ở lỳ bên nhà thằng bạn rồi cùng ăn cùng ngủ cùng chơi. Cái tuổi niên thiếu tuy không còn trẻ con nhưng cũng chưa phải người lớn nên còn rất ham chơi như vậy đó.

Có những buổi tối mãi chơi bên nhà thằng Cu Đen , đến khi nhìn đồng hồ thì đã khuya nên nó cũng làm biếng về nhà. Thế là cu cậu nhảy tót lên giường thằng bạn ôm thằng này đánh 1 giấc tới sáng bét mới mò dậy chạy về nhà.

Ba thằng cu Đen là ông Năm Cụt. Thật ra ông ấy tên Năm nhưng vì bị cụt mất 1 chân nên người ta gọi là Năm Cụt để phân biệt với những ông Năm khác trong xóm. Tuy bị cụt 1 chân nhưng ông ta bơi lặn như con rái cá và 1 là tay thợ thuyền hạng nhất xóm này. Chỉ có điều ông ấy mê rượu hơn mê vợ , tối nào mà không có vài ly vào người là ông cứ kiếm chuyện gây gỗ với vợ con. Mà cũng thật lạ , tuy thích uống rượu nhưng ông không uống được nhiều , chỉ vài ly là ông say tít và lăn ra ngủ. Ông không có thói quen có tí rượu vào là nói năng nhăng nhít chửi chó mắng mèo như người khác.

Tối nay cũng vậy. Thằng Dũng vừa buông cái chén sau khi lùa nốt những hạt cơm cuối cùng vào miệng , nó đứng dậy vừa đi kiếm nước uống vừa nói trống :

_ Con qua nhà thằng Cu Đen chơi nha bà ngọai !

Rồi không đợi bà nó hỏi gì thêm nó đã phóng chân tót ra sân vào chạy về hướng nhà thằng bạn mới quen này. Bà nó chỉ biết lắc đầu nhìn theo rồi biểu con Mai dọn dẹp chén bát.

Buổi tối ở miền quê thật yên bình. Lúc này tuy chỉ mới hơn 8h tối nhưng trên cao bầu trời đã lấp lánh những ánh sao đêm. Bầu trời không chút mây đen khiến cho nguời ta có cảm giác vừa khoan khóai vừa hả hê. Thằng Dũng nhìn lên trời rồi hít 1 hơi dài 1 làn gió mát vào tận tâm cang mình.

Nhà thằng Đen tuy không quá xa như cũng không gần như nhà ở thành phố cứ san sát nhau. Muốn tới nhà nó phải đi qua con đường khá vắng vẻ , chưa kể ban đêm tiếng cô trùng ếch nhái cứ kêu rỉ rả nghe rợn cả người. Thằng Dũng kiểng chân rảo bước nhanh hơn.

Nhà thằng Đen đã khóa cổng trước tự lúc nào , nhưng không sao , khóa cổng trước thì vô cổng sau vậy. Thằng Dũng biết rõ nhà thằng Đen luôn ở nhà dưới chứ ít khi ở nhà trên. Và nó biết bây giờ thằng Đen đang lấy mấy cuốn truyện tranh hentai mà nó lén ba má nó mua đem về đây. Nó biết thằng Đen đang ở đâu lúc này.

Vừa buớc vô nhà thì nó đã nghe tiếng dì Huệ _ má thằng Đen _ hỏi :

Qua kiếm thằng Cu Đen hả con ? Nó mới đi công chuyện cho dì. Con ngồi chơi đợi nó một chút nghen.

Thằng Dũng vừa ngồi xuống ghế vừa đảo mắt nhìn xung quanh. Nhà thằng Cu đen hơi nghèo nên của cải chẳng có gì. một chiếc tivi màu nội địa 14 inch đã cũ kỹ lúc lên hình lúc không , chiếc xe máy cà tàng từ thời bảo đại còn sót lại tới bây giờ. Và nhà thằng thằng Đen không có tủ lạnh hay máy tính.

Dì Huệ má thằng Đen là 1 phụ nữ đã gần 40 như chỉ có 1 đứa con nên trông còn khá trẻ. Ở dì tóat lên cái vẻ hiền lành chân chất của người phụ nữ Nam bộ. Dáng người đầy đặn với cánh tay tròn lẳn đầy thịt. Khuôn mặt phơn phớt hồng và đôi chân mày hơi rậm. Bình thường dì hay mặc bà ba , chỉ khi đi đâu xa hay tiệc tùng cưới hỏi dì mới mặc áo dài. Và tối nay cũng thế , dù mặc chiếc áo bà ba màu tím hoa cà với chiếc quần vải đen làm làn da bên hông dì đập vào mắt thằng Dũng thật khêu gợi hấp dẫn. Nó nhìn kỹ dì Huệ. Uhm ... người phụ nữ này trông khá ngon mắt ấy chứ ?! Cặp ngực vừa vặn như ẩn hiện bên trong chiếc áo bà ba mỏng manh và cái mông to tròn nhìn mát con mắt.

Dì Huệ không biết thằng Dũng đang lén nhìn mình nên vẫn thản nhiên đang quay lưng về phía nó vừa nấu ăn. Thì ra nhà thằng Đen chưa ăn cơm. Nó cứ nhìn cái mông của dì lúc đứng bên này lúc đứng bên kia mà thấy thằng nhỏ bắt đầu cương lên trong quần. Bất chợt nó thấy dì Huệ bước ra sau nhà lại cái lu sành mà nhà nó dùng để rộng cá rồi khom người vào cái lu để bắt cá làm đồ ăn. Cái dáng dì đứng lom khom chổng mông ra ngòai như thế khiến thằng Dũng nứng bấn lên. Nó không ngợi gì nhiều , liền chạy tới đứng sau lưng dì Huệ rồi tay ấn người dì vào cái lu không cho đứng dậy , một tay nó vuốt nhẹ mông dì rồi lần vào cái rãnh sâu hoắm tìm tòi khám phá. Dì Huệ đang định đứng lên chợt thấy có người đè mình xuống thì phát hỏang định la lên thì lại thêm cảm giác có người đang ve vuốt mu *** mình. Thằng Dũng chứ không ai khác. Hèn chi nãy giờ dì có cảm giác có người đang nhìn theo mình.

Thằng Dũng chơi chiêu đánh nhanh rút gọn. Nó chộp tay mò mẫm cái mu no tròn lạo xạo những sợi lông bên ngoài lớp vải quần dì Huệ. Cái mu *** mập mạp bắt đầu ươn ứơt khi bàn tay thằng Dũng vào. Nó cảm nhận được dì Huệ cũng bắt đầu nứng lên. Nó thọc tay vào bên trong quần dì Huệ mò mẫm cái *** đã ướt nhẹp. Thì ra bà dì của nó cũng thộuc hàng dâm chúa , mới mò mẫm tí xíu mà nứơc nôi lênh láng thế này...Rồi không chờ thêm nữa , nó nắm lưng quần dì kéo xuống làm lộ ra cái mông no tròn trắng trẻo cùng cái mu *** ẩn sau cái khe sâu hoắm của người đàn bà nọ. Lần tay cởi cái khóa quần ra rồi nó kéo con cặt cứng ngắt ra ngòai kề vào lỗ *** dì Huệ nắc lia lịa. Rồi cũng thật nhanh , nó thấy cả người tẩn mẩn sướng và thì , một dòng tinh khí bắn thẳng vào người dì Huệ. Nó nhanh chóng nhét con cặt con cứng ngắt vào quần và chạy bén về nhà , chẳng đợi thằng Cu Đen về chơi với nó.

Dì Huệ đứng lên sau khi thằng Dũng đã bỏ chạy. Vừa kéo quần lên dì vừa nghĩ : cái thằng gan thật , nó dám hiếp dâm mình.

Rồi dì chợt nghĩ : cái thằng còn nhỏ mà con cu bự quá , đã ghê. Chẳng bì với ông chồng hay say xỉn của mình...

[X] Close.