Anh khoa thaan

Đà Nẵng những ngày nắng oi bức, Nó đi làm về mệt đừ người tranh thủ ăn miếng cơm rồi mở ltop lên nó vào web. Nó đọc lại bài mình vừa viết, đọc những cm và thấy buồn. 1 Nổi buồn da diết. Quá khứ có quá nhiều chuyện buồn vui lẫn lộn, Còn hiện tại của nó cũng đang rất buồn. Phải chăng với cái cuộc sống xô bờ này con người luôn đem mọi thứ ra để cân đong đo đếm. Nó ghét nhất là khi bị người nó yêu đem ra so sánh nó với 1 ai. Không phải vì nó sợ thua kém họ mà theo như nó nghĩ khi đã có sự so sánh nào đó, chắc chắn trong mắt người nó yêu nó không phải là tất cả. Sáng nay vừa ngủ dậy nó đã nhận rất nhiều, rất nhiều tin nhắn của em. Nó chẳng thèm đọc. Chọn delete all 1 cái nó xoá tất cả tin nhắn. Nó thừa biết em nhắn gì cho nó. 2 ngày nay nó đọc cái tin nhắn đại loại như vậy là quá đủ rồi. Tình yêu ư ? Giờ em có thực sự được yêu và HP không khi bên em giờ đây không phải là anh. Có lẽ anh hơi tự cao nhưng sự thật trước mắt, dù em có cố gắng để che dấu đến mấy nó cũng nhận ra được. Có những sự thật khi đã phơi bày thì chẳng nên nói dối nhau làm chi. Có cố gắng đi chăng nữa thì cũng chỉ là để tự lừa gạt bản thân mình. Em nói cuộc sống của em giờ đã có đựơc những gì em mong muốn, Tình yêu có, Hạnh phúc có, Tiền bạc có. Nếu vậy thì em cứ bình yên bên người ấy . Dù không ở cạnh em nhưng anh thừa biết những gì em đang có và cuộc sống của em như thế nào. Hạnh phúc là gì khi mổi ngày em ở nhà 1 mình từ sáng đến chiều tối, có khi vài ba ngày chẳng thấy mặt người đó. Cuộc sống hạnh phúc là như vậy ak. Hay mổi đêm em lại bập bùng bên ánh đèn mờ của quán bar, uống cho đến khi say khước rồi lại cầm máy điện cho anh và khóc. Như em nói đó là giọt nước mắt của hạnh phúc đó anh. Trái tim anh anh biết ai là người nắm giữ, quá khứ của anh anh không thể quên đi được. Em chưa bao giờ chịu nhìn vào quá khứ của anh để hiểu và cảm thông cùng anh. Em chỉ biết ghen với quá khứ của anh. Giờ đây khi đã cất bước ra đi nhưng mỗi lần điện cho anh em vẫn ghen với Quá khứ đó. Phải chăng em là 1 người quá ích kỷ. Rời xa anh để tìm 1 hạnh phúc mới cho mình. Anh chấp nhận điều đó, từ trước đến giờ anh luôn tôn trọng quyết định của em dù nó có làm anh buồn hay đau khổ. Nhưng .... Cuộc sống của em Hạnh phúc lắm. Anh hiểu mà, Hạnh phúc theo nghĩa của em .

anh khoa thaan

Lần này khác, mình được học dự bị ngoại ngữ, sau đó với nền tảng ngoại ngữ có từ các năm phổ thông nên lực học tạm ổn. Trong khoá mình có mấy em người Việt học cùng trường. Nói chung là chả thích gái Việt, cũng chả thích gái tây, thấy bố mẹ vất vả chuyển mình từ một thằng trẻ trâu thành một thằng “du học sinh” thì cố mà đền đáp công ơn thôi. Nam mô bổn toạ đã tu chí rồi, chơi bời không màng nữa. Bạn bè cùng trang lứa thì xa lánh mình bảo mình là thằng tự kỷ, kiêu, khinh người. Ừ thì cũng được…. bổn toạ xin nhận.
Lần này sang lại mình đã lớn rồi. 18-19 chứ ít gì nữa đâu. Một hôm trong giờ ăn sáng, bác trai đi làm sớm, mình được nghỉ mấy tiết đầu do giáo ốm, bác gái nhìn mình ăn sáng rồi tự nhiên bảo: “Con đưa tay bác xem”. Bình thường mình sống chung nhà nhưng ít giao tiếp với hai bác lắm, tự kỷ mà. Thấy sự cũng lạ, mình đưa tay cho bác xem, bác cầm lên, ngắm nghía, ngâm nga rồi vuốt ve trìu mến lắm. Sau bác nhìn mình và buông tay ra bảo: “Sau này nhiều đứa con gái khổ vì con con ạ”. Mình chả hiểu ý bác nói gì. Hỏi tại sao, bác không nói, chỉ tủm tỉm cười, mà bây giờ nghĩ lại, trông đến là …. dâm. Sau này mới biết cái trò xem tay của chị em là một cách … chị em tán mình đó ợ. Bác nào gặp trường hợp bạn gái bảo đưa tay cho xem … rồi sau đó yêu nhau thì vào giơ tay. Chị em nào đã áp dụng chiêu này rồi thì giơ tay nốt. Mình là mình gặp 3 lần dư thế rồi. Khi cầm tay rồi, thì phán cái … cục mứt gì chả được.  Chỉ tội lúc đấy mình còn trẻ trâu nên không hiểu ý bác gái thôi, chắc bác đang hồi xuân và khổ vì… mình. Ke ke…
Năm thứ 2 mình không ở nhà bác nữa, chuyển vào ký túc xá ở cho nó tự lập, vì cũng lớn rồi và không muốn thấy lại những hình ảnh hai bác loạch oạch về đêm nữa. Mặc dù thời gian này hai bác giao ban ít lắm, và cũng không còn nhiệt tình như hồi phổ thông mình ở nhà hai bác. Có lẽ tuổi tác đã làm hai bác mệt mỏi rồi, giao ban ngắn gọn và lấy lệ cho xong. Mình xin ra ở cùng tây cho nó hoà nhập. Mấy ngày đầu thằng tây lịch sự lắm, sống biết điều và văn minh. Một hôm nó gọi mình ra nói chuyện bảo: “tao có việc nhờ mày giúp, chẳng là tao có con bạn gái trong cùng KTX, khi nào nó đến chơi thì mày cho chúng tao một chút không gian riêng nhé”. Mình: “OK, man, no problem”. Tuần đầu tiên con dở người yêu nó đến chơi 1-2 lần bình thường. Chơi xong 2-3 tiếng thì về. Mình té đi ra ngoài. Tuần thứ 2 nó không về, ngủ lại phòng luôn. Mình đi ra ngoài rồi về vẫn thấy con dở ở trong phòng. Năm lần bảy lượt, vác sách ra góc balcon đọc mà khi về vẫn thấy nó ở đấy. Tức mình không đi nữa ở trong phòng luôn. Có hôm đi về phòng thấy cửa khoá, nghe tiếng hai đứa đang quần nhau ú ớ ở trong. Ra ngoài chờ xong rồi về. Con dở cũng không về phòng nó mà ở lại luôn cùng thằng tây nọ. Đêm, mình đang ngủ, nghe tiếng động hé mắt, thấy hai đứa lại đang phang nhau ú ớ. Thằng tây nằm dưới, con dở ngồi trên trong tư thế phi ngựa, cứ hùng hục mà nhảy, được một lúc nó thấy rên rỉ to quá chắc biết mình thức, nó chui vào chăn, con dở nằm quay mặt ra phía mình, thằng tây nằm phía trong, cứ thế mà thúc… phèn phẹt ra. Chăn được một lúc thì cũng bung ra, thằng tây một tay sờ ngực bóp nặn làm hở cái áo mỏng và lộ phần ngực con Tây dở. Công nhận mà nói mình nhìn ngực phụ nữ nhiều từ bé, mà thấy ngực con này quả là vô địch luôn. Nó bành trướng và lúc lắc theo từng nhịp nắc của thằng tây. Có lẽ vì ngực to mà con này có cái dáng gù gù… Hai cái giường cách nhau có khoảng 1m mà nó hùng hục, ót ét bên giường bên cạnh thì bố thằng nào chịu được. Mà hai đứa này cũng khoẻ lắm, mỗi lần chúng nó giao ban là tra tấn mình 45 phút đến một tiếng đồng hồ. Nhưng mà tiếng rên của nó không ấn tượng bằng tiếng rên của hai bác trong đêm mà mình thường nghe lúc trước. Chủ yếu là tiếng thở hắt của thằng ôn cùng phòng và tiếng ư ư như vô cảm của con tây thôi. 
Đôi lúc thằng kia đi mua đồ, mình ở nhà chỉ có nó với mình, nó mặc đồ ngủ mỏng tanh, ngực tòi ra, và trong thì đóng cái quần xì líp lọt khe màu trắng, nhìn … mà nuốt nước miếng ừng ực. Nhưng mà đi gần qua nó thì hoi lắm. Bây giờ mình đã hiểu tại sao bọn tây dùng nước hoa nhiều: đơn giản để át cái mùi hoi hoi của nó.
Những ngày sau đi ngủ mình cắm tai nghe. Gắng chịu được một học kỳ thì xin chuyển xuống ở cùng dân Người việt. Ít ra hai thằng Việt bảo nhau cũng dễ. Cũng kể từ đó mình hoà nhập dần với bạn bè Việt Nam trong ký túc xá. Mấy thằng đực thì hay rủ nhau trốn KTX đi chơi club, đá phò tây thâu đêm. Mình thì đặt mục tiêu học hành nên anh em rủ thế nào cũng không đi. Vả lại, tiền cũng ít vì ngại xin ông bô. Trong nhóm gái việt cùng năm có khoảng 5-6 em, nhưng chơi thân với hai em Hường và Thảo. Mình quý em Hường hơn một chút và thân với em lắm. Nhưng em Thảo lại quý mình, và em Hường thì lại đã có người yêu nhưng học ở thành phố xa, nghe bảo hắn học giỏi siêu sao. Đuyệt! Mình ghét mấy thằng học giỏi thế chứ! Đơn giản vì mình học dốt! 
Gần hè cuối năm thứ 3, một lần mình xuống phòng hai em ăn cơm, theo lời mời của Thảo, mấy chị em cùng phòng thì cũng về nhà hết rồi. Mình để ý thấy Thảo đang cố gây chú ý với mình, từ việc làm món ăn đến cách nói chuyện, trong cả ánh mắt nữa. Thực sự thì mình vẫn dành tình cảm cho Hường nhiều hơn nên không quan tâm lắm, dù biết em có người yêu ở xa. Thảo cũng biết điều đó. Sau bữa cơm Thảo rủ mình ngày hôm sau đi mua đồ ăn, mình sẽ xách giúp Thảo đồ ăn từ siêu thị về. Mình cũng chẳng ngại và đồng ý luôn. Thảo mừng lắm. Tối hôm đó mình gọi điện hỏi Hường, và rằng có thể cho mình cơ hội đến với Hường không: “Allo… em à, nếu như ngày mai anh phải bước đi trên con đường xa lắc mịt mù, liệu anh có được nắm tay em bên cạnh anh không?” (lúc đấy chả hiểu sao sến thế chứ! – giờ thì chắc sẽ hỏi: “yêu không? Không yêu thì trả dép bố đi về”). Hường không trả lời trực tiếp câu hỏi của mình mà nói rằng: “Anh, tương lai của anh, anh hãy tự quyết định làm như thế nào tốt nhất”. Mình hỏi một đằng, Hường trả lời một nẻo làm tự ái ghê lắm và nghĩ rằng cánh cửa đến với Hường đóng sập rồi, phải thôi, Hường có người yêu rồi mà…? 
Chiều hôm sau mình đi siêu thị mua đồ với Thảo. Thảo đi giày cao gót màu đen và mặc một chiếc váy trắng rất đẹp. Rồi khi về trong lúc mình đang loay hoay xách đồ nặng thì giường như Thảo giẫm vào một nắp cống và lệch chân, như ngã khuỵu ra và vô tình vung tay ôm chặt lấy cổ mình cho khỏi ngã. Trời ạ, nghĩ bụng đâu cần phải dùng mưu như thế, mình bỏ túi đồ xuống đất vòng tay ôm lấy Thảo luôn. Cái ôm rất chặt và rất ấm. Hai đứa ôm nhau mà quên rằng xung quay mọi người đều quay lại nhìn. Ngã gì mà ngã một phát là xoay người ôm chặt nhau luôn không rời. Bốn mắt nhìn nhau thế là tự nhiên hiểu… thấy rằng cần nhau nhiều hơn. Mình là người kiểu khù khờ và đôi khi … ngại quyết đoán. Còn Thảo thì ngược lại, sắc sảo phân tích sự việc và quyết làm bằng được điều mình muốn. Mình nghĩ sau này hai đứa bù trừ cho nhau cũng tốt thôi. Việc khác nhau về quan điểm, tư duy và hành động sẽ là động lực phát triển mà. Chả phải lão triết gia nào nói, mâu thuẫn là động lực phát triển à? Vậy thôi thì hãy quên Hường đi…. Hai đứa ôm nhau, nhìn nhau thẹn thùng rồi một lúc lâu lắm, chừng 2-3 giây là thả tay ra, và cả hai không nói gì nữa cho suốt chặng đường về KTX….
Chiều đó là thứ 6, ngày cuối cùng của năm thứ 3, ba đứa ăn cơm xong thì Hường về nhà với gia đình để đi nghỉ hè. Còn lại mình và Thảo. Thảo thu dọn rửa bát, còn mình thì lên phòng tắm giặt. Sau cái ôm buổi chiều thì thấy nhớ nhớ… Ngồi chơi trò đua xe với thằng Hải (bạn cùng phòng) một lúc thấy sao hôm nay chả muốn chơi. Mình bảo nó, “hè ở nhà cuồng chân quá, tao xuống phòng mấy thằng dưới chơi tí”. Nó mải chơi điện tử nên ậm ừ cho qua còn mình thì té xuống phòng mấy thằng đực chơi. Thực ra lúc chiều cũng nghĩ rằng Thảo cũng sẽ về với gia đình như Hường nghỉ hè và không ở ký túc xá nữa (cả Thảo và Hường đều có gia đình ở đó, chỉ ở hơi xa, không tiện cho việc học hành nên hai người phải vào ký túc xá trọ, cuối tuần thường về nhà, và hè thì thường không ở KTX), nên lúc đi qua phòng Thảo thấy cửa đóng cũng không nghi ngờ gì. Sang phòng mấy thằng đực thì chúng nó hút thuốc, đánh bài… mình thì sợ nghiện mấy món đó nên ngồi chọc phá một lúc thì té về. Trên đường về lại qua cửa phòng Thảo, nghĩ bụng cứ gõ cửa chơi. Mình có cái khổ là ý nghĩ chậm hơn hành động, đầu mới nghĩ thế nhưng tay lại gõ cửa cồng cộc rồi. Trong nhà có tiếng Thảo nói vọng ra: “Chờ tí!”.Tự nhiên mình thấy vui lạ. Thảo ra mở cửa, mình hỏi: “Ơ, tưởng về rồi, vẫn còn ở đây à?”. Thảo: “Thì ăn xong còn phải thu dọn nhà cửa, giặt nốt quần áo, hút bụi… giờ mới mặc xong quần áo chuẩn bị đi đây”. Mình để ý thấy thảo mặc chiếc áo thun vàng, quần jean, tóc ép thẳng suôn mượt. Chiếc áo làm tôn lên bộ ngực cân đối, chiết cái eo mịn màng, và cái quần Jean thì tôn thêm cái đường cong từ eo xuống… Mình chợt ngây dại với cái dáng điệu đấy. Thảo: “Quên gì hay sao mà lại xuống đây muộn thế?!”. Mình: “À.. ừ… ờ…tự nhiên thấy buồn vu vơ, đi qua cửa thì tiện tay gõ thế thôi, xem có nhà không thì vào chơi đỡ buồn…”. Mình vừa ậm ờ nói vừa đơ đơ ngắm Thảo, chợt bốn mắt đưa lại gần nhau, mắt Thảo sáng long lanh, và mình chợt nhận thấy như có động lực nào đó, như có câu nói trong sâu thẳm tiềm thức: “Hãy bước lên và ôm em đi!”. Tay mình gãi gãi đầu vẻ đầy ngu ngơ, mình tiến đến gần hơn và mắt thì không rời xa mắt Thảo… Khi đến cự ly còn khoảng 30cm thì bất chợt mình dang tay ôm luôn Thảo như chiều hôm nào hai đứa ôm nhau ngoài đường (cho đến bây giờ cũng không lý giải được sao mình có hành động đấy). Thảo bất ngờ và không phản ứng gì. Gục đầu vào ngực mình và người Thảo run run. Một lúc sau Thảo ngẩng mặt lên, mắt sáng long lanh như bầu trời quê trong xanh in bóng trên mặt sông cuối chiều mùa hạ vậy. Cũng chẳng biết nghị lực từ đâu, trong đắm đuối đôi mắt ấy, môi mình từ từ thốt nhẹ lên câu “Anh yêu em…” rồi từ từ cúi xuống, đặt môi vào đôi môi mỏng mềm đang vẫy gọi kia. Tự nhiên như đã thành thục từ bao giờ… mặc dù, khổ nỗi đây là lần đầu, rồi hai đứa cuốn chặt lấy nhau. Một lúc sau nóng quá, mồ hôi bắt đầu chảy xuống, hai đứa buông tay ra, Thảo: “Ngốc ạ, em cũng yêu anh nhiều lắm!” Nụ hôn đầu tiên của mình diễn ra như thế. Ngọt ngào, trong ánh đèn điện vàng vàng, trong một căn phòng nho nhỏ, một không gian riêng lặng của hai người. Tất cả, chỉ có mình và Thảo.
Mình: “Thế bây giờ em phải về à…”. Thảo: “Bây giờ cũng muộn rồi, về nguy hiểm, để em gọi mẹ báo mai sẽ về vậy…”. Thảo lục tục lôi con Nokia 8310 màu trắng ra khỏi cái xắc bằng da màu đen, gọi về báo cho mẹ là tối nay không về. Mình nghe như mở cờ trong bụng, không phải vì những ý nghĩ mưu mô đen tối đâu, vì chợt thấy trong lòng hân hoan không thể tả xiết. Không biết thời gian trôi như thế nào, mới vừa gặp nhau, trao nhau một nụ hôn mà đêm đã về khuya lắm rồi… Sau đó hai đứa lại tiến vào nhau, lại hôn nhau như trời hạn gặp mưa rào, đặc biệt khi ôm Thảo, mình đã nhận ra một mùi thơm, rất thơm, không loại nước hoa nào sánh bắng. Mùi thơm đó chỉ toả ra khi người con gái đang yêu mà thôi! Hôn nhau chừng hai tiếng đồng hồ thì cả hai đã mỏi … mồm, mỏi chân, và tự nhiên thì ngả mình ra cái đệm. Mình tiếp tục đè lên người Thảo hôn hít hết môi, lại trán, lại mắt, cằm, cổ, tai v.v…Thảo thì đáp trả nhiệt tình, đôi khi còn cúi xuống cắn ngực mình (mặc dù mình chẳng đô con đâu), cắn vai, cắn tai, cắn râu mình để nhổ ra nữa…tay thì ôm chặt lưng mình, xoa xoa… Thằng nhỏ trong quần mình thì nó đã cứng ngắc từ lúc gặp Thảo rồi, giờ đây với các hành động kích thích của Thảo như thế thì nó càng vùng lên đòi quyền lợi kinh lắm. Rồi cũng chẳng hiểu ma lực từ đâu, mình để Thảo nằm trên đệm, mình tụt xuống quỳ dưới đất và hôn từ ngực xuống bụng Thảo. Tiện tay mình vén cái áo thun màu vàng lên. Thảo không phản đối, và dưới lớp áo thun là một chiếc áo nịt màu đen tuyền, có ren, ôm trọn bộ ngực, tuy không to nhưng rất xinh, rất trắng và cân đối. Môi và lưỡi mình bắt đầu quấn quít bên bầu ngực, thi thoảng thì liếm một dải dài từ ngực xuống rốn và xuống sát cạp quần.Mấy lần như thế lại thấy Thảo ưỡn ưỡn người lên. Mình kéo cái áo nịt trễ xuống để lộ ra cái đầu ti sẫm màu hơn so với màu da, nó to bằng đầu ngón tay út trẻ con, đang vung lên một núm căng… Mình lấy lưỡi cuốn lấy và mút say sưa. Mình kéo tiếp cái áo nịt xuống để thả tự do cho cái bầu vú để mình vần vữa, nhưng kéo mãi không xuống được nữa. Như hiểu ý mình, Thảo bảo: “Anh cới áo cho em đi!”. Mình lần mò ra sau lưng tìm cái chốt, mình nhớ có cái chốt ở đấy, nhưng chưa mở thử bao giờ. Loay hoay hơn phút đồng hồ không mở được, Thảo nói: “Ngốc ạ!” làm mặt mình thuỗn ra, rồi thuận tay nàng khẽ bấm nhẹ một chút là cái khuy áo bung ra. Mình định cầm cái áo nịt quang qua một bên, nhưng nó vẫn còn vướng cái dây trên vai… Thảo cười ngất và mình tự chê mình về cái sự quê mùa lớ ngớ của mình. Không phải Thảo cười vì sự “ngờ nghệch của mình” mà nụ cười chứa đầy hạnh phúc. Nàng lại dơ tay lên và tụt cái áo thun qua đầu. Mình giờ mới nhìn thấy cái giây áo nịt luồn qua vai và thuận tay lột ra luôn, khoe trước mặt mình là đôi bầu vú xinh xắn, mềm mại, đang rung rung theo từng cử động của hai đứa. Tay trái đưa lên xoa vú bên trái, môi thì quấn quít núm vú bên phải…Thảo lúc này mắt đã nhắm lại và cơ thể thì cử động oằn oại theo từng động tác của mình. Hơi thở của nàng cũng rất là gấp gáp. Tim hai đứa đập thình thịch liên hồi, như cả hai cùng nghe thấy nhịp tim của nhau vậy. Chán mút vú bên phải, mình lại đổi qua trái, và tay phải lại làm cái việc tay trái làm lúc trước. Cứ như thế rồi dần dần mình cho hai tay lên xoa nắn và cảm nhận hai bầu vú, miệng và lưỡi thì chuyển xuống hôn phần bụng phẳng phiu còn thơm mùi sữa tắm… Được một lúc mình thấy cái quần jean của nàng cản trở hành động quá, mình nới cái cúc sắt ra, kéo phẹc – mơ – tuya xuống… cái quần mở hé ra và bên trong mình thấy là một cái quần chíp đen căng mọng. Mình đưa môi xuống hôn luôn phần cái quần đen đó và thấy có mùi rất thơm, nồng nồng, ngai ngái… sực vào mũi mình… và lại từ đâu sức mạnh dồn lên, mình đứng thẳng người lên và cầm hai ống quần jean lôi mạnh ra. Nhưng lôi thì dúi người nàng dồn về phía mình mà quần thì không lấy được. Như hiểu ý, nàng khẽ chống tay và hẩy mông lên, chiếc quần Jean nhẹ nhà trôi theo đôi chân trần trắng ngọc ngà đầy quyến rũ đó. Mình lại bắt đầu cúi xuống hôn cái quần màu đen, lưỡi liếm ra hai bên bẹn và đùi Thảo. Thảo mắt nhắm nghiền và cơ thể quằn quại theo từng động tác hôn hít của mình. Thi thoảng người nàng lại rung rung lên, cảm nhận nàng thật đáng yêu và muốn yêu nàng không biết thế nào cho xuể. Sau đó mình liếm dần dần từ đùi, đến bẹn, và đưa lưỡi quét một đường từ giữ lên trên phần mu quần màu đen… nàng thì cong người lên và hơi có tiếng rên nhè nhẹ… còn mình thì…Chu choa, mặn quá, ngai ngái và nồng nồng… Thì ra quần nàng đã ướt nhoe ướt nhoét từ bao giờ. Mình mải mê bú liếm và không để ý, đến cả ga đệm cũng ướt một mảng rồi… Trong cơn đê mê, mình định lấy tay kéo nốt cái quần màu đen kia ra thì nàng đột nhiên lấy tay chặn lại.

anh khoa thaan

anh khoa thaan la gi ?

Chỉ có bà Kim Thoa biết chồng mình. Và trong đám bạn của thằng Bằng có thằng Bưu là biết tại sao? Thằng Bưu là thằng Bạn của Bằng từ Việt Nam qua Mỹ vài năm. Tụi nó thân nhau vì Bưu là người từng trải dân chơi nên Bằng rất thích với những kinh nghiệm ăn chơi của hắn. Và có điều không ai ngờ là Bưu, nó kéo cả bà Kim Thoa lên giường, chuyện không ai thể tin được nhưng đã xẩy ra.

Số trong một lần đi biển chung với gia đình Bằng, Bưu nhìn thấy thân hình của bà Kim Thoa còn quá mướt, qua ánh mắt hắn nghĩ chồng bà Kim Thoa không thỏa mãn vợ. Đợi cơ hội thuận tiện, hắn khoe của trong chiếc quần tắm gần tầm mắt của bà Kim Thoa. Trời cho một bộ đồ lòng quá khổ hắn không ngần ngại đưa qua lại trước mặt, hắn biết tỏng là bà Kim Thoa đã nhìn lén, hắn thấy ngực bà phập phồng sau làn vải căng cứng.

anh khoa thaan

Xóm nằm sâu trong một con hẻm chạy ngoằn ngoèo như một vết sẹo dài ngay giữa lòng thành phố. Chiều lại về trên những mái nhà cũ kĩ, xiêu vẹo màu thời gian. Cái thời khắc mặt trời trễ nải nhả xuống nhan gian thứ nắng kiệt cùng cứ mỗi lúc một thẫm lại như khoảng hụt hơi của người già đuối sức lại là lúc xóm nhỏ cựa mình trong những sinh hoạt chung: người ta bắt đầu trở về từ các nhà máy, công xưởng, từ những chốn bụi bặm của cuộc mưu sinh, uể oải hay phấn chấn về với mái ấm của riêng mình. Những người phụ nữ bên công việc nội trợ, hỏi han nhau đôi điều, than thở cùng nhau nỗi bận tâm về giá cả, thoáng nén tiếng thở dài. Cánh đàn ông bỗ bã chào nhau, nghe chừng nhiều mỏi mệt. Chỉ tụi nhỏ là ồn ào hơn cả. Chúng tề tựu đông đủ quanh vòi nước chung, nô đùa dưới làn nước mát lành, té nước lên đầu nhau, tranh giành nhau từng gáo nước. Tiếng hò hét, tiếng nước dội, tiếng lanh canh xô chậu huyên náo cả khoảng sân.

Thoáng thấy bóng bà Thùy từ xa, Quang vội vàng dội nốt xô nước, cuống quýt theo mẹ về nhà. Trẻ con nhà nghèo, niềm vui cũng thật giản đơn: chúng có thể loay hoay không biết chán với những món đồ chơi tự làm, những trò chơi tự bày ra cho nhau; chúng hoàn toàn hài lòng với sự tự do người lớn thờ ơ bỏ lại vì nỗi lo cơm áo; Và chỉ những thức quà rẻ tiền thôi đã là niềm hân hoan không gì sánh được. Có lẽ vì thế mà việc chờ đợi bữa cơm chiều mỗi ngày cũng mang đến cho chúng niềm háo hức đặc biệt cùng với niềm băn khoăn hồn nhiên – “tối nay được ăn gì?”

Bữa cơm đạm bạc diễn ra trong im lặng. Thằng Quang cắm cúi ăn. Nó cần khỏa lấp cái bụng đói meo sau một ngày vận động mạnh. Dượng nó chỉ chấm mút qua loa rồi bỏ vào nhà trong. Gã đàn ông bạc nhược đang khát rượu, chỉ thứ nước đắng cay ấy mới có thể khỏa lấp những chát chua mà cuộc đời trút lên những thất bại của gã. 


Quang năm nay 12 tuổi và chỉ còn vài tháng nữa là bước sang lớp 7, bố nó mất từ lúc mới sinh, họ hàng bên nội chửi con dâu là nguyên nhân khiến bố nó mất rồi đuổi 2 mẹ con đi. Được 2 năm sau bà Thùy lấy thêm đời chồng nữa, vô phúc vớ phải ông chồng nghiệp ngập rượu chè cờ bạc, ngày xưa ông cũng hiền lành lắm, cũng đi làm nhà nước đàng hoàng, vậy mà đang lúc làm ăn tử tế thì bị đuổi việc do ông nhà quê không hay xu nịnh nên không được lòng sếp và bị chê là yếu chuyên môn, mất việc, ông buồn chán, hận cơ chế nhà nước, tham quan lộng quyền rồi uống rượu tối ngày, có lần say rượu bị xe máy tông phải may mà không chết nhưng bị tật ở chân không thể làm được việc nặng, sau vụ đó ông được bạn bè xin cho vào làm ở xưởng giấy, chỉ phải ngồi một chỗ in ấn, lương đã thấp ông lại còn ngập đầu vào rượu thuốc nên trở thành nỗi khổ cho bà Thùy, cứ mỗi lần say rượu, ông lại lôi bà ra mà mắng chửi, đánh đập, biết bao lần Quang phải lao vào lãnh đòn thay mẹ rồi 2 mẹ con ôm nhau khóc. Cả nhà giờ đây chỉ còn biết trông vào mấy đồng lương bà đi làm thuê cho một quán cơm ngoài thành phố.

Quang nhớ, có hôm trời tối không được đi chơi, nó đang chán nản bên đống bài vở dưới ánh đèn nơi góc bếp thì lão Hoàng đi uống rượu ở đâu về xồng xộc xông vào nhà, người lão toát ra toàn là hơi rượu, đảo mắt nhìn quanh, lão kéo tay bà Thùy dắt vào trong buồng, bà Thùy gạt tay chồng ra, tỏ ý khó chịu thì lập tức bị lão siết chặt hơn, biết không thể chống cự nổi lão Hoàng lúc đang say, bà Thùy đưa mắt nhìn con, nhẹ nhàng nói :
- Quang, ra ngoài đi chơi đi con, khj nào mẹ gọi thì hãy về !
Quang nghe lời mẹ, đứng lên toan đi ra cửa, nhưng khi mà chân còn chưa kịp bước ra đến sân thì nó đã nghe thấy tiếng mẹ kêu xin ở trong nhà, rồi một tiếng quát của lão Hoàng vang lên khiến bà Thùy không dám nói lại một câu nào nữa, Quang khép cửa lại rồi nhìn vào trong buồng qua thông khe cửa khép hờ. Đập vào mắt nó lúc này là hình ảnh dượng nó đang vật bà Thùy ra, cởi sạch quần áo mẹ nó mặc trên người rồi nhấp nha nhấp nhổm trên người bà, bà Thùy nhắm mắt quay mặt vào trong góc tường, lão Hoàng có vẻ không vừa ý, lão bắt bà quay mặt lại để lão chồm lên người, 2 chân bà Thùy lúc này đã giơ lên trời và chịu đựng màn hành xác của người chồng vũ phu. Tiếng thời sự vtv3 dù đã được bật to nhưng cũng không át được tiếng bình bịch mà lão Hoàng tạo ra, bà Thùy ban đầu có vẻ đau đớn khó chịu nhưng đến lúc này cũng đã phải rên lên thành từng tiếng…
Tận mắt chứng kiến những cảnh đó diễn ra ngày một trong gia đình, sâu thẳm trong Quang, nó căm ghét lão dượng đối xử tồi tệ với mẹ con nó, nhưng ở trong cái xóm lao động nghèo này hình như không phải chỉ có mình nó phải chịu đựng như vậy, không ít lần nó bắt gặp bọn thằng Sơn thằng Tũn cũng phải mò ra đường canh gác để cho bố mẹ nó làm tình…

Thằng Quang thương mẹ nên ngoài giờ học nó hay đi làm thêm linh tinh kiếm tiền phụ giúp, đỡ đần cho bà Thùy. Quang chủ yếu nhặt phế liệu ở cái bãi rác to đùng bên ngoại ô thành phố, có khi nó chạy theo làm phụ hồ cho tốp thợ xây trong xóm, được bao nhiêu tiền nó cầm về đưa cả cho mẹ.

Mùa hè là mùa làm ăn của bọn nhỏ trong xóm nghèo, sáng sớm chúng nó dậy sớm từ 3 giờ để đi ra ngoài thành phố, tìm xem nhà nào có xoài, chuối, ổi, vú sữa...rồi bàn nhau làm một mẻ về bán lại cho bà Tám hàng nước đầu xóm. Trong nhóm, thằng Sơn tèo chơi thân với Quang, nó cao to nên được bầu làm đội trưởng chỉ huy chiến dịch, còn Quang trông nhỏ nhất, lại còi còi, da ngăm đen, nhưng được cái nhanh nhẹn nên lúc nào nhiệm vụ lên cây cũng được giao cho nó, có lần đang hái trộm xoài thì chủ nhà mở cửa lao ra cầm theo cái gậy rõ to, bọn kia bỏ chạy hết để mặc thằng Quang ở trên cây, may mà thằng Quang cũng nhanh trí đu người sang mái ngói nhà hàng xóm rồi lẩn mất dạng luôn trong bóng đêm. Sau này bọn nó thống nhất, đã chiến cây nào là phải hái sạch từ quả to đến quả nhỏ, nếu không từ lần sau chủ nhà chú ý sẽ dễ bị bắt, thế mới có chuyện chiều qua hàng xóm sang chơi khen nhau nhà ông có cái cây xoài nhiều quả thật đến sáng mai dậy tập thể dục đi ngang qua nhìn đã trần trùi trụi. 

Hoa quả thu hoạch được, mấy đứa đem bán cho các bà hàng nước, giá cả tính theo cân, chia nhau cũng được vài trăm một đứa cả mùa, số tiền này chia cho 3 tháng hè chả đáng là bao nhưng quả là lớn đối với những đứa thuộc diện con nhà nghèo như Quang và Sơn tèo. 

Vặt hết hoa quả trong cái thành phố nhỏ tí teo, bọn thằng Sơn lại rủ Quang đi ăn trộm sắt ở mấy hàng phế liệu, cái này khó lấy hơn nhưng nếu được một vụ thì tha hồ chia nhau. Sáng sớm hôm đó 4 đứa lóc cóc dậy từ 3 giờ, giả vờ như đi thể dục rồi đảo qua đảo lại hàng thu mua phế liệu, cái hàng rào bằng dây thép gai thì bọn nó ngồi cắt chắc mất khoảng 20 phút, không đáng ngại, quan trọng là con bẹc-giê của lão chủ nhà, không xử lý được nó thì sẽ không làm ăn được gì vì con này mà lùa thì đố thằng nào chạy thoát. Sáng hôm đó coi như nghiên cứu địa bàn, thằng Sơn tèo chỉ cho cả nhóm thấy bức tường nối sang trường tiểu học của thành phố, chúng nó đặt sẵn gạch ở đó cho cao để nếu có lỡ bị chó lùa thì sẽ nhẩy qua tường trốn sang trường rồi từ đó chuồn về nhà. 
4h sáng, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện bà bán bánh mỳ rong đang ngồi quạt than, thằng Sơn tèo hỏi cả lũ có muốn ăn bánh mỳ không tao khao ? Gớm, đói rã mồm, tự nhiên lại được mời ăn bánh mỳ pa-tê thằng nào mà chả thích. Nói xong 4 đứa ngồi vây lại bà hàng bánh gọi bánh mỳ, thằng Sơn dặn dò : Tao nói gì chúng mày cứ ờ ờ với uh uh thôi đừng có hỏi lại nhé. Rồi bắt đầu nó chém :
- Ăn nhanh về còn đi học, may mà mẹ tao bảo đi thể dục thì mang theo tiền mà ăn sáng luôn !
Cả nhóm : Ah uh… 
4 thằng, mỗi đứa làm 2 cái, thằng Quang thật thà nhất trong nhóm vì đến lúc này nó cũng chả hiểu gì, đang gặm cái thứ 2 thì tự nhiên thấy thằng Sơn bật dậy phi như ăn cướp, 2 thằng kia cũng chạy theo không quên ngoái đầu lại gọi : Quang, chạy nhanh !!!
Bà bán bánh mỳ ngơ ngác ! chẳng kịp nói lấy 1 câu, mới sáng sớm còn chưa dọn hàng xong đã gặp ngay mấy thằng ăn quỵt…
- Lần sau bọn mình đừng ăn kiểu này nữa nhé, tao cứ thấy thế nào ấy, bà ấy cũng nghèo mà… Quang vừa đi vừa trách thằng Sơn.
- Gớm, mày thương bà ấy thì ai thương cái bụng mày ? mày không thích thì lần sau đừng có ăn, thằng Sơn cự lại.
Biết không thể đấu khẩu thắng được thằng Sơn, Quang chẳng nói gì nữa, dù nghèo và cũng chả có tiền nhưng nó không thích lừa đảo một người cũng nghèo như nó và mẹ nó, thà là đi ăn trộm của mấy nhà giầu trong thị trấn nó lại thấy thoải mái.
Sáng hôm đó, Quang xin mẹ 20 nghìn, gọi là xin nhưng thật ra là tiền tiết kiệm của nó gửi mẹ, rồi lẳng lặng đi ra hàng bà bán bánh mỳ, tất nhiên bà ta không nhận ra được nó là cái thằng đã chạy làng của bà lúc sáng sớm.
- Cháu gửi bà tiền bánh mỳ lúc sáng !
Nói xong nó chạy mất !

anh khoa thaan

Xem anh khoa thaan hay nhat 2014

Chị về Việt Nam lần nầy gặp lại những người bạn ngày cũ rất vui,vì sau nầy những người bạn ấy làm ăm khấm khá nên cũng không xa cách gì dù chị là Việt kiều.Những thành phố được đô thị hóa nhanh đến chóng mặt. Đàn bà con gái nhìn trông khá hơn lúc trước.Cũng quần jeans áo thun ngoại quốc đầy đường.Duy chỉ có lái xe gắn máy ào ào, bịt miệng khẩu trang với mủ bảo hiểm đủ kiểu tưng bừng phố xá trông hổn loạn như không có luật lệ nhưng lại lạ lung với chị.