Anh khoa thaan

Sau khi dọn dẹp xong, chị gấp cái mền con rồng lại để mang ra chuồng bò đắp rồi khóa cửa nhà lại cùng nó xách theo bình nước đá ; ở đây như đã nói ở trên, không khí rất là mát mẻ do gió lộng thổi lùa vào qua vách nứa chứ không nóng bức như trong nhà kín mít, chỉ có mùi phân bò hơi ngay ngáy mà thôi. Chị rủ chiếc chiếu cho sạch rồi trãi lại ngay ngắn trên giường và cũng như mọi khi, chị đều nhường nó nằm ở mé trong còn chị nằm ngoải cho nó được tránh đỡ cơn gió luồn ; hai chị em kê chung một cái gối ôm không có áo bọc bên ngoải gần như đã mốc meo. Nằm cạnh chị, do cảm giác sợ hãi lúc trưa bị chị tát tai vẫn còn lắng đọng lại cho nên nó cứ len lét, im thin thít không dám lên tiếng nói chuyện gì cả.
-Chị...ơi, chị...còn...giận em không?

Nhớ lại chuyện xảy ra lúc trưa, chị bồi hồi :
-Chị...xin lỗi...em thì có...chứ sao còn giận em.
-???
-Em biết không, hồi chiều chú Tư có qua nhà xin lỗi chị. Do vậy chị mới biết là chị đã trách nhầm em rồi. Chị đánh em có đau không?
-Đau thấy mồ. Vậy chị em mình đừng có qua nhà ông ấy chơi nghe chị! Rõ ràng là ông ấy chẳng tốt lành gì cả.
-Ừ, chị nghe em mà!

Giấc ngủ của hai chị em tuy chập chờn nhưng rồi cũng mau chóng ập đến khiến chúng ngủ say lúc nào cũng chẳng biết và khoảng gần nữa đêm, hai đứa bỗng dưng bị đánh thức bởi trận mưa đêm tầm tã trút xuống, sấm sét vang trời ; tuy mưa không tạt vào bên trong chuồng nhưng gió luồn vào giá lạnh, tấm mền đắp chung không đủ ấm cho chúng nên hai chị em đành phải ôm sát rạt lấy nhau để tìm một chút hơi ấm từ thân thể của nhau. Lúc này, bỗng dưng sảy ngứa lại nổi lên vì vậy thằng em bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu vô cùng ; nó cử động hai bàn tay hết gãi bụng lại gãi ngực loạn cả lên...
-Chị ơi, em ngứa- Nó nhõng nhẽo mè nheo chị

Không một chút phiền toái, chị nói :
-Để chị gãi cho!

Hai bàn tay búp măng mềm mại của chị Trầm nhẹ nhàng di chuyển vửa xoa vừa gãi từ bụng lên đến ngực thằng Mỹ, do chị hay gãi cho em trai cho nên móng tay chị thường xuyên cắt ngắn và chị cũng không dám để móng tay nhọn ; được một lúc, chị bảo nó cởi chiếc áo chemise ngắn tay màu xanh dương đã cũ nó đang mặc đễ chị gãi cho dễ.
-Chị ơi, em...ngứa...đùi...

Không hề cảm thấy ngượng ngùng chi cả, chị thọt tay vào bên trong chiếc quần đùi sọc carô màu trắng xám của nó rồi xoa gãi lên hai đùi nó rồi như thấy vương vướng thế nào ấy, chỉ lát sau là chị ngồi dậy tuột luôn cái quần đùi ra khỏi hai chân nó. Nó nằm yên trân hết cả người ra vì mắc cỡ trong khi đó thì chị vẫn nằm một bên tiếp tục lần hai bàn tay xoa xoa hai bắp đùi nó ; cảm giác ngứa đã hết nhưng thay vào đó lại là cảm giác tê tê cương cương nơi chổ dương vật nó vì mỗi lần gãi dù muốn hay không nhưng những ngón tay chị thỉnh thoảng cứ cạ vào dương vật nó. Nó thực sự chẳng biết vì lý do gì mà càng lúc con cu nó lại càng cương ngỗng lên, càng dài, càng to và càng cứng hơn lúc bình thường chỉ thun nhỏ lại chẳng khác gì con sâu đo đồng thời cái cảm giác lúc vào buồng lấy quần áo cho chị lại trỗi dậy khiến mặt mày nó cứ nóng lên hừng hực như đang ở trong lò bánh mì...

anh khoa thaan

Khẽ đưa tay vúôt chầm chậm lấy con cặc rồi đưa cái ngón cái lên vê vê cái đầu con cặc một lúc thì cô Minh cũng nói :
-Dài và cong thế này , làm cho em sướng mấy lần rồi hôm nay thì phải làm cho em sướng tiếp đấy nhé anh nhé !
-Anh biết rồi mà , yên tâm, anh làm *** em ra thật nhiều nước thì mới thôi .Nào mút của anh đi anh không chịu được nữa rồi !
-Làm gì mà khiếp thế không biết , chúng mình còn nhiều thời gian mà , còn cả đêm nay cho nhau mà anh , cho em nghịch con cặc của anh một tí nào .

Nói xong thì cô Minh tiếp tục mân mê con cặc của bố tôi .Một lúc sau thì mới khẽ đưa nhẹ cái đầu lưỡi đỏ hồng của mình ra mà liếm chầm chậm lên cái đầu con cặc .Chắc bố tôi sướng lắm lên cong hẳn người của mình lên mà để con cặc chĩa ra .

Cô Minh chưa vôi mút ngay mà cứ liếm chầm chậm quanh cái đầu con cặc đã rồi lại đưa lưỡi mà quét ở bên dưới mấy vòng .Tùng thấy cô Minh làm như vậy thì bụm miệng cười mà quay lại chỗ tôi rồi nói :
-Cứ như mèo vờn chuột thế kia thì làm sao mà có thể chịu được .Tao mà như thế chắc là tao ra luôn rồi chứ chẳng cần mút đâu.
-Mày khác ông già tao khác , đâu có giống nhau được cơ chứ .Hơn nữa lại còn có kinh nghiệm bao nhiêu năm thì làm sao mà mình đọ lại được, thôi chẳng khi nào có dịp như thế này , cứ cố gắng mà nhìn đi nào .

Tôi và Tùng lại cúi xuống mà nhìn xem cô Minh liếm chầm chậm cái con cặc của bố tôi .Quét cái đầu lưỡi cho thân cặc bóng nhẫy thì cô Minh mới ngậm vào mà mú .

Mới ngậm vào như thế thôi thì bố tôi đã không thể nào chịu nổi được nữa rồi mà ấn mạnh luôn con cặc vào bên trong cái miệng của cô , vuốt chầm chậm cái mái tóc mà nói :
-Úi ..anh sướng quá..em ơi …mút mạnh nữa lên đi nào ..anh không thể nào chịu nổi được nữa rồi đây này …híc híc ..sao mà đã thế sướng thế hả trời …đã quá .. đi mất thôi .a.a. dễ chịu quá sướng quá đi mất.

Tôi được thể càng dí mắt vào cái khe đó hơn .Con cặc của bố tôi bây giờ như trượt trong cái miệng của cô Minh vậy .

Liếm dọc cái thân cặc một lúc khá lâu rồi mút như vậy thì cô Minh cũng khẽ nhẹ nhàng liếm chầm chậm lên hai hòn dái rồi ngậm vào mà mút tiếp làm cho bó tôi sướng điên lên .

Không chỉ vậy mà hai ngón tay của cô còn vê nhẹ nhàng mấy sợi lông đen ở phía trên làm cho cái bụng của bó otoi giật giật nữa .

Một lúc khá lâu sau thì bố tôi cũng không thể nào chịu nổi , rút con cặc ra khỏi cái miệng của cô Minh mà nói :
-Nào bây giờ thì anh làm cho em sướng nào , dạng chân ra đi em , em thích anh làm với em cái kiểu gì nào ?
-Kiểu gì cũng được , miễn là sướng anh ạ , đút thật sâu vào bên trong của em nhé , em thíc được sướng như thế lắm .

Bố tôi gật đầu thì cô Minh cũng ngồi khom mình trên ghế mà dạng cái chân của mình ra .Tôi bây giờ cũng nhìn rõ cái khe *** của cô Minh một chút. Nó hồng hồng nhưng ở mép thì cũng hơi thâm lại một chút rồi .

anh khoa thaan

anh khoa thaan la gi ?

Bà Hiệp bần thần cầm mảnh giấy,rồi tự nhiên bà ếp sát vào ngực nước mắt chảy ra.

Thời gian thấm thóat trôi qua thật nhanh,vài tháng sau.

Thanh đang làm trong tiệm sửa xe,hắn làm thợ máy dầu mỡ lấm lem thì có thằng bạn Mỹ vào cho hay là có một người đàn bà tìm.Hắn ngạc nhiên ai kiếm hắn bây giờ,Hắn vào rửa tay suy nghĩ nhưng không ra.Khi hắn ra ngòai nhìn người đàn bà ở xa mặc chiếc váy dài màu đậm, ngạc nhiên vô tả người đàn bà đó là bà Hiệp.Hắn lật đật chạy vào chưa để bà Hiệp trông thấy nói với sếp là có bà dì bà con ở xa tới thăm cần về sớm.

Bà Hiệp rưng rưng nước mắt khi gặp lại Thanh.Hai người lái xe về nhà thuê của Thanh.Khi mở cửa phòng vào nhà chưa kịp thay đồ Thanh đã đè sát bà Hiệp vào tường,lột quần xé áo không kịp thở một lát hắn đã đút được cặc vào *** bà Hiệp nắc lấy nắc để.Lưỡi hai người bấu chặt nên không ai nói được tiếng nào,chỉ thở và thở bằng mủi.Cuộc làm tình mạnh bạo như lòai thú hoang làm cho bà Hiệp ngây ngất cực điểm.Bà rên siết bấu cào hả hê từ thế đứng rồi họ nằm lăn ra thảm quấn nhau kẻ trên người dưới thay đổi không rời nhau.Hai bộ phận sinh dục hút sát nhau ra vào như không còn muốn rời cho đến khi cùng rên rĩ phún khí nằm vật ra rã rời , tả tơi ,thỏa mãn.

Một lát sau Thanh thò tay xuống âm hô ẩm ướt chợt cảm giác có nhiều lông,hắn bật dậy thích thú nhìn kỹ cái âm hộ làm hắn mê mẫn nay bà Hiệp để lông sát cắt xén rất đẹp,giữa khe ứa ra dòng tinh khí của hắn.Hắn chồm lên hôn tới tấp vào mặt bà Hiệp.Giọng bà Hiệp thì thào:
“Trời ơi! Tao nhớ mầy quá! chịu không nỗi!”
Thanh vỗ vào cái *** ướt đẫm của bà Hiệp nói:
“Tui cũng thèm ăn cái *** nầy lắm lắm!!”

anh khoa thaan

Năm học mới bắt đầu, tôi đã là sinh viên năm thứ 2 rồi, như các bạn biết thì trường ĐH, CĐ nào cũng thường hay tổ chức cái sinh viên thanh lịch ấy, năm trước tôi may mắn đạ được giải 3(tôi cũng hotboy và ưa nhìn chứ bộ), năm nay tôi được trường cử làm biên đạo để dựng các tiết mục nhảy cho 20 bạn sinh viên vào vòng chung kết, gồm nhảy mở màn, nhảy nhóm nam và nhảy nhóm nữ. 
17h30 , Tôi xách cái máy hát đĩa ra bãi tập, mở đĩa nhạc nghe giai điệu đầu tiên sẽ tập, ôi 1 nỗi ám ảnh, phải biên đạo múa bài hát mang tên trường tôi nữa chứ. Tuy hay nhưng nghe hoài riết nhàm luôn. Một hồi sau 20 bạn sinh viên có mặt, toàn hotboy & hotgirl ko. 
Tôi ra hiệu cho các bạn xếp đội hình và tập khởi động, rồi bắt đầu vào bài múa. Sau 2 tiếng tập luyện, tôi cho các bạn giải tán, nhưng sinh viên mà ko có cuộc vui nào mà mau tan đâu, mọi người rủ nhau ra quán nước cạnh trường giới thiệu làm quen với nhau (đa số toàn mấy thằng boy rủ, đúng là đang tính cưa mấy em này rồi). Tôi ngồi xuống ngay đầu những chiếc bàn xếp lại, như các bạn hay nói là chỗ ngồi của chủ xị á. Chúng tôi kêu nước, rồi trò chuyện rơm rả, và bắt đầu là phần giới thiệu. 1 người ,2 người , 3 người…. rồi
- Em tên Nguyễn Thị Bảo Châu, quê ở Cần Thơ em là sinh viên năm nhất, khoa Thiết Kế.
- Bạn Châu của chúng ta rất dễ thương, và anh xin bật mí thêm là hôm nay là sinh nhật của bạn Châu (Tôi trêu đấy, thường thì sinh nhật ai người đó tính tiền…keke)
Nói thế chứ cuối cùng bọn con trai hùn nhau trả tiền, chia tay nhau mọi người về cả, tôi thấy Bảo Châu đi xe đạp về, biết nàng cũng về cùng đường nên kêu về chung cho vui. Tôi chạy xe máy theo cố gắng nhích chầm chậm để ko bỏ xa Bảo Châu. Chúng tôi trò chuyện riêng tư suốt trên đường về cuối cùng thi khi tiến lại gần trước 1 con hẻm, Bảo Châu ra hiệu sẽ quẹo vào trong và hẹn gặp lại, tôi cũng vẫy tay tạm biệt. Người mới quen thì trò chuyện ko bao giờ dứt, về đến nhà thì lại tiếp tục nhắn tin, nhắn cũng đến gần 12h tối mới good night nhau mà ngủ. Bảo Châu hiện đang sống trọ cùng với 1 chị gái tên Bảo Trân, 2 chị em học cùng trường nhưng người năm nhất người năm hai, cô chị bằng tuổi với tôi. Càng ngày tôi và Bảo Châu càng thân với nhau, ngoài thời gian tập nhảy, giờ chơi, thậm chí con tôi còn được con bé rủ qua lớp ngồi học ké nữa chứ, đến nỗi người ta lầm tưởng chúng tôi đang quen nhau nữa. Tôi thấy vậy cũng tốt, như vậy đỡ phải sống đời FA, cũng đã đến lúc kiếm 1 mảnh tình vắt vai rồi. 
Còn 3 ngày nữa là đến ngày thi sinh viên Thanh Lịch rồi, tôi gấp rút để các bạn tập đi tập lại các động tác cho nhuần nhuyễn. Bất ngờ là ở đây, tôi bảo Bảo Châu ngồi nghỉ đi, tôi sẽ thay chỗ Bảo Châu để nhảy bài “I can Believe – Koyote” cùng với các bạn còn lại để tập dượt. Bài hát cứ liên tục và liên tục cho đến đoạn kết , tôi làm 3 động tác ám chỉ “I Love U” và nói to “ Happy Birthday to You” Rồi đoạn tôi bước tới gần Bảo Châu, tiện tay móc trong chiếc Balo của tôi gần đó 1 hộp quà tặng cho Bảo Châu. 1 cặp gấu bông mặc bộ cô dâu chú rể, có vẻ như cô bé mừng lắm. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi ăn gì đó rồi về, trước khi chia tay tôi khẽ hôn lên trán cô bé rồi định đặt tiếp nụ hôn vào môi, cô bé hơi ngại nên cố né nụ hôn đó rồi tạm biệt tôi. Cuộc thi kết thúc Bảo Châu tuy xinh đẹp nhưng lại ko may nên ko được nhận 3 giải cao nhất của cuộc thi. Tôi an ủi cô bé nhiều lắm, khá nhạy cảm con bé cứ ôm tôi mà khóc. 
Sau cuộc thi, tôi được Nhà trường cho mở lớp dạy nhảy, Bảo Châu cũng theo học và có cả Bảo Trân nữa, từ đó tôi cũng bắt đầu thân với cả em lẫn chị, cho nên phòng trọ của 2 chị em như ngôi nhà thứ 2 của tôi vậy. Mọi chuyện cứ bình thường thế, nhưng bỗng sự việc bắt đầu.
Hôm ấy như bình thường sau tiết thể dục tôi chở Bảo Trân về nhà để nghỉ trưa và cốt yếu ăn cơm ké (vì tôi và Bão Trân tuy khác lớp nhưng lại học cùng tiết thể dục) Bảo Châu thì còn đang có tiết trên trường nên ko rảnh chơi chung với tôi. Bảo Trân vào nhà dọn dẹp 1 chút, còn tôi thì mở laptop lên để bật 1 ít nhạc sảng khoái tinh thần. Rồi đến cái bài mà tôi đang tập nhảy cho lớp nhạc, Bảo Trân xoay sang hỏi tôi về các động tác, nhất là đi sóng người, nó hơi khó với các bạn mới tập nhảy. Tôi phải giữ chặt 2 vai rồi bảo cô ấy ưỡn ngực ra rồi đến hông rồi xuống chân. Tôi đỏ bừng khi cô ấy ưỡn ngực lên, vì tôi bảo cô ấy làm từng động tác 1, ngực cô ấy nảy nở trước mắt tôi, làm tôi có chút kích thích them vào đó chiếc áo thể dục lại màu trắng hơi mỏng nên hiện rõ chiếc áo lót màu xanh lá cây khiến tôi cảm thấy Bảo Trân thật tuyệt. Rồi đến vụ nhảy đá L trong hiphop ấy, tôi chỉ cô ấy nên tập trồng chuối trước, bắt đầu là trồng chuối dựa tường, tôi tinh ý lắm kêu Trân bỏ áo và quần đi kẻo nó tuột xuống, rồi bảo cô ấy hất 2 chân lên tôi sẽ vịn cho. Kết quả, con gái mà làm gì mạnh bạo cũng sợ sệt, hất 2 chân ko lên tới nơi, khi tôi vịn lại thì cô ấy lại đổ về 1 bên, làm cho chiếc quần thể dục bị tuột xuống lộ ra cái sịp màu trắng hồng còn áo thì xốc ngược lên trên cả phần bụng trắng nõn lộ ra trước mắt (Bảo đảm 90% con gái VN mặc đồ lót ko cùng bộ). Giật mình Trân vội kéo quần lên sau khi tôi buông tay ra.
- Trân đi thay đồ nhé! (Ko dám nhìn tôi, Bảo Trân xoay sang tủ lấy quần áo để thay)
- Khang Anh bắc cơm nhé! (Tôi cũng lảng đi)
Sau khi thay quần áo xong, có vẻ như cô ấy đã có phần kín đáo, ko như thường ngày ngoài áo thun là quần ngắn, giờ cô mặc quần jean dài. Tôi cũng hiểu vì sao, cả hai bắt đầu làm cơm
- Khang Anh biết chiên cá ko? (Bảo Trân vẫn còn ngượng nhưng cũng hỏi bâng quơ)
- Nghề của chàng, chiên thì được mà Trân cạo vẫy làm sạch đi.(Thiệt ra có biết làm gì đâu, ra vẻ thôi, cầu mong ăn được)
- Trời , vậy cũng tự tin quá hen.
- Cứ làm cá đi, tôi chiên cho bạn coi.(Ko khí vui vẻ trở lại, tôi cũng thấy tự nhiên hơn)
Dầu sôi xèo xèo , tôi gắp khứa cá cho vào chảo, ko hiểu sao dầu cứ nổ bóc bóc, rồi văng tung toé, rối bắn vào tay , tôi rụt lại quăng luôn cái xẻng xuống sàn nhà, làm Trân cười khúc khích. 
- Thôi để tôi làm cho ông tướng.
- Không quen chờ ăn.(Tôi xoay sang lặt rau để nấu canh)
Bảo Trân hoàn thành xong phần cá chiên, rồi bảo tôi rửa rau xong thì trút vào nồi. Bất thình lình , cô ấy chọt vào eo tôi như đang trêu đùa vậy. Tôi nhột quá giật sang bên.
- Nhột, ko đùa nha! Đang nấu, muốn được ăn canh ko?
- Đàn ông mà cũng sợ nhột hả?
- Sao ko? 
Tôi đặt cái rổ lên bếp rồi dùng tay chọt lấy chọt để lại, Bảo Trân cũng nhột nên né né, tôi càng quyết liệt hơn, tránh bên phải thì chọt tiếp bên trái cứ thế Bảo Trân né 1 hồi thì lùi sát vào người tôi, mùi tóc của cô ấy thật quyến rũ, lúc này 2 tay tôi đã vịn chặt vào eo cô ấy rồi. Bảo Trân hơi ngượng rồi lắc nhẹ bước tới nồi canh đang sôi cho vá vào khuấy.
- Mai mốt , Khang Anh giỡn ý tứ xíu, Khang Anh là bạn của em Trân mà
- Mình xin lỗi, tại mình chỉ nghĩ giỡn thôi.
Tôi không biết rằng đó lại là lúc 1 tình cảm khác lại nảy nở trong tôi. Sau khi ăn cơm xong tôi ngồi trên laptop chơi game, còn Trân thì nằm loay hoay ngủ lúc nào ko biết, tôi xoay qua nhìn Trân thấy cô ấy thật đẹp và ngây ngô, tôi mỉm cười rồi gõ nhẹ vào trán mình “Mình đang yêu Bảo Châu mà sao suy nghĩ tùm lum thế nhỉ?” Nếu các bạn có xem chap trước thì cũng hiểu, với 1 người đàn ông tuổi này, sau khi đã có 1 thời gian lăn xả chuyện giường chiếu thì việc ham muốn cũng khó mà kiềm chế được. Về phần Bảo Châu, đến với nhau bằng 1 câu chuyện tình quá romantic nên cũng khó đề cập đến chuyện lên giường trong khi chỉ vừa quen nhau hơn 1 tháng, có nhiều lần tôi gợi ý thì cô ả cứ giận hờn, hay lảng tránh, đến giờ chỉ được hôn nhau, nhiều nhất là được sờ mó, nắn bóp đôi chút. Cuộc sống tình dục đang chán nản gì đâu ấy. Còn tôi, tuy lý trí đã nhắc nhở mình nhưng ko thể nào cưỡng lại được trước 1 người con gái đang nằm ngủ trước mặt trong căn phòng chỉ có 2 đứa. Tôi chợt nghĩ về chuyện vừa nãy và liên tưởng đến hình ảnh Bảo Trân chỉ mặc duy nhất bộ đồ lót và hơn nữa tôi còn liên tưởng đến việc làm tình với Trân. Điều đó khiến tôi nảy ra 1 ý rất tồi, tôi giả bộ buồn ngủ, và nằm lăn xuống sàn, chốc lát tôi lăn sang cạnh Trân, cô ấy vẫn ngủ say mặt quay vào tường, tôi càng lúc càng tiến sát vào, bất thình lình nàng xoay trở ngược lại, làm tôi giật thót cả tim, mắt nhắm nghiền lại chỉ mong cô ấy có thức dậy cũng nghĩ rằng mình đang ngủ. 1 lúc sau ko thấy động tĩnh gì, tôi hé mắt nhìn xem cô ấy có thức giấc ko. Bỗng
- Thôi đừng vờ ngủ nữa, mở mắt ra nào.
Tim tôi đập loạn xạ, nhưng vẫn làm như ko nghe, nằm yên thin thít. Thế là cô ả dùng tay chọt 2,3 phát vào eo, làm tôi giật bắn dậy, vì ko nhịn được cười.
- Nhột quá, ko để người ta ngủ mà đánh thức vậy?
- Xạo vừa thôi, có ai ngủ mà biết hé mắt, mà biết nhột ko?
- Sao ko nhột, con người mà! (Ko biết lúc ngủ, bị chọt thế có nhột ko nữa)
Cũng may tôi cách Bảo Trân 1 khoảng khá xa nên có lẽ cô ấy ko nghĩ tôi đang tính chạm vào người cô ấy.
- Làm gì nhìn tôi ngủ vậy? Ý đồ đen tối hả?
- Không dám! Tại bạn ngủ giống bé Châu quá nên ngắm cho đỡ nhớ ấy mà.
- Trời! Ngắm tôi mà nhớ người khác, ông vô duyên quá nha.
- Thế thôi! Tôi xoay vào tường ngủ!
Tôi xoay qua rồi, xoay lại vì nghĩ ko lẽ ngủ bây giờ.
- Nãy ai cù lét tôi vậy! Ko cho tôi ngủ thì giờ ko thèm ngủ luôn!
Tôi đưa tay qua cù lét vào eo Trân, cô nàng vừa cười khúc khích vừa tránh, càng tránh tôi càng nhào tới, lợi dụng điều đó, tôi nằm càng nằm sát hơn và cuối cùng nằm đè lên người Trân. Cơ thể chúng tôi giờ đã áp sát vào nhau, gương mặt cũng gần như đối diện, lúc này cô ả nhận ra được điều ấy, nên đỏ mặt quay đi 1 bên và bảo tôi leo xuống, tôi ko muốn như vậy nên dùng 2 tay vịn lấy 2 bên má nàng xoay lại để đối diện với tôi. Tôi bất chợt đặt lên môi nàng nụ hôn của tình dục, đôi môi nàng gợi cảm làm sao, ko hiểu nàng có đang muốn hay ko mà hàm răng ko thề cắn chặt lại, nàng như ko làm gì, chỉ để hở miệng cho đôi môi và lưỡi tôi tự nhiên làm việc mà ko có bất kì cản trở nào. Tôi ko dám nhúc nhích gì cả, chỉ hôn và hôn, tôi sợ nếu có bất kì động tĩnh gì thì tất cả sẽ dừng lại.
- Khang Anh! Đủ rồi, dừng lại đi, Khang Anh là bạn của Châu mà!
- Khang Anh biết! Nhưng Trân cứ để Khang Anh được hôn Trân vậy thôi nhé!
Bảo Trân im lặng, và nhắm mắt lại tay cô nàng buông lõng tuy ko ôm lấy tôi nhưng có lẽ môi nàng đã dần quen với việc hôn, nàng chủ động mút lấy lưỡi tôi rồi đưa lưỡi sang cho tôi mút. Chúng tôi cứ thế suốt gần 1 tiếng đồng hồ, và vì có tiết học nên chúng tôi buộc phải bỏ nhau ra để chuẩn bị lên trường. Trên đường chở Bảo Trân đi học, tôi và nàng ko nói gì, nhưng tôi biết cuộc sống tình dục của tôi đã trỗi dậy với Trân.

anh khoa thaan

Xem anh khoa thaan hay nhat 2014

Không lẽ táng nó một cái vào mỏm, nhìn xuống dưới thấy mình có con ku to đùng thế mà oánh con bé này chắc tí ra ngoài kia bằng cửa sổ chắc luôn. Con bé này được đấy, chưa có ai bảo tôi xấu trai, từ khuôn mặt đến hình thể không thấy thừa bộ phận nào. Cao 1.72, người vừa phải. Ông Đàm Vĩnh Hưng trong miên nam, nó chỉ hơn tôi cái cổ họng là cùng, à tiền nữa. Thế mà con bé này chọc vào cái tự ái của tôi.

- Đưa đây. 

Giựt cái điện thoại từ tay con bé, rút trong túi ra con TAG Heuer mua gần 5.000 bên Sing đưa cho con nhóc (cả cái sim ở trong máy luôn, tôi lúc nào cũng dùng 2 máy nên không phải lo). Vì cái Iphone của nó bây giờ trong Toilet nếu muốn lấy sim ra chi có cách chạy ra chợ mua cái búa. Sau đó làm gì chắc anh em hiểu rồi. Tôi không đến nỗi nào ngu như vậy.

- Xin lỗi, cầm dùng tạm, chút xíu nữa tôi trả lại. Tôi ngồi bàn đối diện bàn kia kìa.

Mở hé cánh cửa WC chỉ tay về phía bàn tôi đang ngôi cho con nhóc.

Lúc này nhìn nó có vẻ hơi lo lắng, nhìn kiểu tiểu thư như nó chắc không phải lo chiếc điện thoại. Chắc nó lo thông tin trong cái máy chăng? Mà cũng chẳng biết đường nào mà lần, vào đây mấy con bán ve chai có khi cũng thành hót girl ấy chứ. Con bé đang lớ ngớ, tôi bước thẳng vào cái buồng vệ sinh không phải cho nữ, rút con Ku ra xả nước xuống cái phễu có mấy hòn long não mùi bốc lên tận mũi.

Quay ra cái gương thấp chút nước rủa cái mặt mồ hôi nhể nhãi, vuốt lại mái tóc húi cua như thằng Crui bên Mỹ. Nhìn lại đôi mắt, chửi thầm con bé một cái rồi bước ra ngoài. Mà con này có vẻ ngoan và nghe lời ra phết, nói gì cũng nghe. Dạo này điện thoại Tàu bán đầy ngoài Đặng Dung, thế mà nó chấp nhận cầm cái máy của tôi.

Ra đến bàn thấy mấy thằng chọi đang cầm bao thuốc mời mấy thằng bên bàn tôi, thằng Gà đang nói cái gì đó với thằng trọc. Thấy tôi đi lại, mấy thằng chọi đưa thuốc mời tôi, ghé tai xin lỗi rối rít. Anh bỏ qua cho em, tự nhiên thấy trong người đỡ ngượng với con bé bạn tôi đang đứng bàn bên cạnh (lúc vừa gọi nó sang uống ly rượu, thấy nó xinh quá nên mấy thằng ôn trêu đùa, bóp mông nó nên mới xẩy ra chuyện ngoài cổng vừa rồi.

- Thôi chúng mày về bàn đi, vào đây chơi thì phải lịch sự.

Mấy thằng lon ton về bàn, gọi tính tiền. Tôi kéo tay thằng em đi cùng tôi, rút trong ví ra đưa cho thằng bé 1.000$ bảo chạy ra cửa hàng điện thoại gần đó, làm cách nào cũng được mua về đây cho tao cái Iphone trắng (lúc này khoảng 10h30 tối, chắc với quen biết ở cái đất thủ đô, việc nhỏ nhặt đấy chắc nó lo được), nghĩ trong dầu như vậy.

Thở phào, lấy ly chivas 25, nhấp một ngụm. Rút điếu thuốc ra châm làm mấy hơi, ngoảnh sang bàn Lão Đại, không thấy con bé đâu, Cả lão Đại nữa, còn mấy thằng “bộ đội” ngồi đang hút thuốc. Mẹ, "Đại ca" cái con mẹ chúng mày, thấy cái điện thoại đẹp, đắt tiền là ôm chạy rồi. Thôi, kệ mẹ bon chúng, mai tính sau. Thằng trọc nó biết Lão Đại này cơ mà. 

Thấy chiếc điện thoại được thằng em dúi vào tay tôi dưới gầm bàn, kèm theo mấy trăm $ còn lại. Nghĩ đến con nhóc đáng gét, hám tiền định nhét cái hộp IPone luôn vào cái xô đựng đá móc ở dưới bàn. Nhưng nghĩ làm vậy không ổn, tiền nó không có tội. Đút tay vào túi, rút chiếu Vertu ra bấm số máy của tôi vừa đưa cho con nhóc thử gọi xem, nó đã ra khỏi Hà Nội chưa. Thấy thằng bồi lại ghé tai nói ra ngoài có người bên bàn bên kia đợi ở ngoài, muốn nói chuyện, nó chỉ tay về phía bàn con nhóc. Cả bàn tôi ngơ ngác nghĩ chắc có chuyện gì lớn rồi. Tôi gật đầu uồm lên bàn bảo với thằng Gà. Không có chuyện gì đâu, mày cư yên tâm. Chụp con IPhone dưới bàn bước ra ngoài, thấy con nhóc và lão Đại đang ngồi quán nước bà béo. Tôi tiến lại gần, cầm cái hộp đưa cho con nhóc bảo đền cho nó cái mới, cái kia chắc hỏng rồi.

- Em, ngồi xuống dây anh bảo.

Lão Đại từ tốn nói, nhìn lão bây giờ mới thấy cái vẻ phong trần, lãng tử của lão. Đẹp trai theo kiểu trai ý với bộ ria mép gọn gàng, mái tóc chải ngược ra phía sau. nhìn giống ông chủ hơn là anh chị.

- Em tên gì? uống nước nhé.

- Vâng. cho con cốc trà đá u ơi. Tôi nói với bà béo.

- Em tên là Nam.

- Anh tên Cường.

- Đây là em ruột của Anh, nó mới ở bên Anh về. Nó bảo va vào em làm hỏng cái máy điện thoại, nó sợ không dám sang bàn trả em cái này. Lão đưa cái máy trả cho tôi.

- Anh không muốn gặp em trong kia vì sợ anh em thanh niên lại tưởng có chuyện gì. 

- Cảm ơn anh. Em lỡ làm rơi điện thoại em nó nên em mua cái khác đền em. Tôi dí cái hộp vào tay con nhóc. Nó ngây người chẳng hiểu tôi lấy đâu ra cái máy mới nhanh như vậy, miệng chúm chím nói:

- Không cần đầu anh, xin lỗi anh lúc vừa rồi nhé.

- Không sao! anh cũng đang định mua cái máy này về chơi game, thôi mai đi sửa cái máy cũ của em về chơi cũng được. Nói xong mới nghĩ trong tú quần của mình còn có cái máy hỏng của của con bé. Lấy ra, mượn bà béo que tăm tước nhỏ ra, chọc vào cãi lỗ lấy cái sim ra đưa con nhóc. Con nhóc nhìn tôi rồi lưỡng lự lấy cái máy. 

- Thôi được rồi, hôm sau cô phải đi đứng cẩn thận nghe chưa, ti chơi xong anh mời bàn em ra KS Hà Nội Ăn tối luôn nhé. Coi như rửa cái điện thoại cho Phương Anh.