Anh khoa thaan

Mẹ cha thằng chó, bà nhà nó, thằng khốn nạn, thằng mất dậy. Hắn vừa phóng xe vừa lầm bầm chửi. Cái thằng phó giám đốc chết tiệt đã bao lần công kích hắn. Cái thằng chó ghen ăn tức ở, gây hoạ rồi dùng thử đoạn và chức quyền đổ thừa cho hắn. Hắn ức lắm, ức nhưng không đủ bằng chứng để thanh minh cho mình, uất ức nhưng không biết làm thế nào xả cho hết, hắn chỉ có thể trách mình còn dại, còn khờ. Trời tối đen, gió lạnh và mưa đập vào mặt hắn lạnh buốt nhưng dường như không thể dịu nổi cái căm tức trong người hắn. Mưa mỗi lúc một to, hắn không tài nào mở mắt ra nổi, từng hạt từng hạt đập dát mặt hắn. Hắn buộc phải tạt xe vào trong đường, dù trời lạnh, nhưng lửa trong hắn vẫn bốc lên ầm ầm. Hắn vứt con xe Dream của nợ vào bên hè, và bất lực đứng nhìn trời khóc than cho số phận hắn hôm nay. Mưa càng lúc càng nặng hạt, cơn giận dịu xuống, bỗng hắn thất cô đơn hắn lại thấy buồn, hắn đau đớn nhớ lại cái ngày người yêu hắn chia tay hắn, âu cũng bởi hắn là thằng sinh viên nghèo rớt. Hắn không giữ nổi người yêu hắn trước đồng tiền, nhưng hắn khinh. Vì thế hắn lăn vào học, rồi ra trường lăn như bi vào kiếm tiền. Nhiều lúc hắn thấy cô đơn, nhưng kệ thây, hắn lao vào công việc như một người tình của hắn .Rồi hôm nay, một lần nữa hắn bị tước đi người tình một lần nữa. Hắn khóc, từng giọt nước mắt chẩy trào cùng với những hạt nước mưa .

-Anh có đi không .
Một giọng lí nhí, run cầm cập hỏi hắn. Hắn quay lại, một cô gái xinh xắn đang đứng trước mặt hắn. Người cô bé này cao nhưng hơi gầy, quần áo có vẻ quê mùa, bù lại cô bé có khuôn mặt lại rất xinh. Từ trước tới nay hắn không thích mấy loại cave rẻ tiền này lắm, lại là lúc đang bực mình.Hắn lạnh lùng nạt.
-Biến đi ra chỗ khác.

Cô bé im lặng, lủi thủi dịch ra, trong lòng nó dâng lên sự chua sót, tủi hổ.

-Bao nhiêu vậy cô em. 
Một gã thanh niên mặt xương xẩu cũng trú mưa cạnh đó đã chú ý cô bé từ trước đó bỗng lên tiếng hỏi.

-Không.
Cô bé sợ hãi trả lời.

Gã thanh niên chỉ tay về phía hắn và quát lên với cô bé.
-Nó thì mày mời, ông hỏi thì mày chê, mày kinh ông à.

-Bốp.

Gã côn đồ tức giận giơ tay lên tát cô bé. Không kịp phản ứng, mặt cô bé hằn lên năm đầu ngón tay đỏ ửng. Không chỉ thế gã xấn xổ đến xé áo cô bé.

-Roẹt..

Trong ánh đènmờ ảo, cái áo cũ của cô bé rách ra để lộ cái áo ngự mầu cháo lòng cũ kỹ trên nền da trắng bóc. Gã côn đồ lúc này liền lộ vẻ thòm thèm, cô bé lúc này lại vô cùng hoảng sợ liền chạy ra khỏi chỗ trú mưa, nhưng gã thanh niên kia đâu bỏ qua, gã liền rượt theo cô bé. Trời vừa mưa vừa tối, khu vực này vắng người hắn định bụng sẽ làm thịt cô bé ngon lành này. Gì chứ hiếp mấy con cave mấy khi có tội gì đâu.

-Bịch.

Gã côn đồ ngã xõng xoài, hắn bị một ai đó ngáng chân, không chỉ vậy hàng sê ri đòn tới tấp đầy phũ phàng đập vào mặt hắn khiến hắn không kịp trở tay. Nắm bệt dưới mưa, hắn nhận ra kẻ đánh hắn là gã thanh niên trông có vẻ tri thức cùng trú mưa.

Lê lết trong mưa gã côn đồ bỏ chạy, hắn quay mặt lại với những vết máu đã nhoè trong mưa, nói ngược lại đầy thách thức.

-Mày cứ ở đấy đợi ông.
Bên cạnh lúc này cô bé đã đứng dậy và lí nhí.

-Cám ơn anh.
Trút được phần nào tức giận, nhìn khuôn mặt ướt mưa, đầy kiều diễm của cô bé, hắn lạnh lùng hỏi.

-Bao nhiêu.

-Bao nhiêu là sao ạ ?
Cô bé ngạc nhiên hỏi lại.

-Tôi bao cô, đêm nay cô muốn bao nhiêu.
Vẫn một giọng lạnh lùng hắn hỏi.
Cô bé sững sờ không đáp lại. Nhưng cơn hoảng sợ qua đi một chút con bé rụt rè nghèn nghẹn trả lời.
-Năm trăm. 

Chẳng thèm mặc cả . Hắn lạnh lùng.
-Lên xe. Ôm chặt vào.

Mặc cho cơn mưa vẫn nặng hạt, hắn phóng ra ngoài mưa. Dù mưa đêm lạnh buốt hắn vẫn phóng, hắn cảm nhận thấy tiếng phập phồng nhịp thở của cô bé. Hắn đâu biết rằng cô bé cũng đang khóc, những giọt nước mắt đang hoà vào trong mưa.

Về đến nhà trọ của hắn ,người cô bé run lên cầm cập. Y phục cô bé bết vào thân thể, nó lấy tay giữ lấy vạt áo rách, nhưng cũng không thể dấu được những dường cong ẩn hiện đầy quyến rũ. Thấy cô bé khá ngon nghẻ, hắn cũng cảm thấy hứng thú, cậu nhỏ của hắn đã ngóc lên. Lúc này dưới ánh điện phải nói con nhỏ này xinh thật, hắn chưa gặp một cô bé nào có khuôn mặt xinh xắn và dễ thương đến vậy. Cởi áo ngoài và quần dài, lấy khăn lau xong người, hắn vứt cho cô bé chiếc khăn. 
-Lau khô đi.

Cô bé lục tục làm theo. Mưa ngoài trời đã ngớt, những tiếng lộp độp của những hạt mưa cuối rơi xuống từ mái nhà. Hắn thấy cô bé vẫn run cầm cập, lạnh lùng hắn ra lệnh.

-Cởi quần áo ướt ra, vào kia tắm đi.
Phòng tắm cúa hắn đủ nóng lạnh, nhưng mỗi tội lại chẳng có cửa giả gì.

Cô bé luống cuống, nó rụt rè nói.
-Nhưng không có cửa anh à.

Hắn nhếch mép.
-Cô cũng cần cửa à?
Nói xong hắn cầm chai rượu votka thừa uống một hơi dài xua tan đi nỗi bực bội ban chiều.

Cô bé không trả lời. Nó im lìm mất vài phút rồi nó cũng từ từ cởi ra. Cái điệu bộ cởi của nó làm người ta có cảm giác như lần đầu tiên trong đời nó cởi quần áo không bằng. Từng đường cong trắng muốt hiện ra trước mắt hắn. Oa!!!! Mồm hắn há hốc, mắt hắn như nổ tung, chai rượu đã dời tay. Tuy gầy gầy xương xương, nhưng đẹp, đẹp đến nín thở, không ngờ cô bé đẹp thiệt, mà đẹp dễ sợ là đằng khác, hắn tự lẩm bẩm. Da cô bé trắng nõn, chẳng tì vết, eo thon ,bộ ngực không quá to nhưng tròn căng, săn chắc vút cao, đôi chân thon dài đầy quyến rũ, cùng với bừ mông tròn lẳn. Một điều nữa mà hắn nhận ra là mặt cô bé đã đỏ bừng e ấp càng thêm phần quyến rũ, lúc về nhà hắn đã có chú ý và không có ý định sờ đến cô bé nhưng lúc này hơi rượu đã làm cậu bé của hắn đã cương đến độ bức bối, hơi thở hắn trở nên dồn dập, cô bé đẹp không khác gì một cô hoa hậu. Quả thật nói cho đúng cô bé mà béo lên tẹo nữa thôi thì chắc hoa hậu xách dép cho nó mất. Đẹp thế này mà phải làm cave. Hắn thấy câu hồng nhan bạc mệnh thật chẳng sai.

anh khoa thaan

Mấy ngày sau đó cô bé vẫn im lặng dù thỉnh thoảng hắn vẫn hỏi. Và chiều nào cô bé cũng đến đúng giờ. Những khoái cảm mà cô bé đem lại khiến hắn đã mê mệt cô bé. Có lúc trong nhà tắm , trên giường, trên ghế, dưới nền.... Rồi hết tất cả các tư thế mà hắn kỳ công lên trên internet tìm hiểu. Lúc ngồi, lúc nằm sấp như con sò….. Có tối bốn năm lần đến khi cô bé khô cong và mệt nhoài vì sung sướng.

Cô bé nhìn hắn đang ngủ, cô bé đang tự trách mình. Cô bé không hiểu sao mình cũng lại ham mê hắn, ham mê nhục dục nhiều như vậy, mà đôi lúc còn quên cả tủi hổ, phó mặc số phận. Còn chiều không bắt hắn đeo bao, chỉ bắt hắn xuất ra ngoài. Cô bé biết dù hắn đẹp trai, dễ mến, nhưng đó không phải lài điều quan trọng, đúng với cô bé, cô cảm thấy một sự tốt bụng ẩn giấu bên trong của hắn. Và một điều nữa cô không biết rằng chính sự ngọt ngào nhẹ nhàng từ trong tim hắn truyền sang mà nó mới có được sự cảm nhận thần tiên thoát khỏi những sự mặc cảm, những tủi hổ.

Và cô bé dường như hiểu ra thêm một cái gì đó. Nó cúi xuống và hôn hắn.
Bỗng vòng tay của hắn kéo tấm thân loã lồ của cô bé lại.
-Chúng ta tâm sự tí nhé. 

Hắn bắt đầu kể.
-Ngày xưa nhà anh cũng nghèo lắm, ở quê lo cái ăn cái mặc đã là tốt. Rồi may mắn đỗ đại học, nhưng thủa sinh viên cũng là thủa bần hàn cùng cực, vừa học vừa làm, đôi khi có những lúc tưởng rằng không thể nào học tiếp. Mà bây giờ anh cũng không hiểu sao mình vượt qua được những tháng năm đó.
Kể xong hắn cười.

Lặng im một hồi lâu cô bé bắt đầu tâm sự cuộc đời của mình.
-Nhà em xưa kinh tế cũng khá lắm. Nhưng bố em đi làm công nhân hầm lò ngoài Quảng Ninh, bị bọn nó đè ra chích, rồi bị nghiện, kinh tế gia đình vì thế ngày càng kém. Họ hàng, làng xóm xa lánh. Năm rồi em thi đỗ, cố lên Hà Nội học thoát nghèo thoát khổ. Những tưởng thế là có thể thoát khỏi số phận, nhưng ở quê mẹ em ốm, bố em lại đi vay nặng lãi, rồi mấy hôm trước ông ấy bắt em về gả cho gã bán thuốc phiện, nếu không chúng dọa sẽ đập chết cha mẹ em. 

Kể đến đó mắt cô bé bắt đầu rướm lệ.
-Vì vậy em thà làm cave chứ không chịu về.

Gật đầu cô bé sụt sùi đáp.
-Lấy cái loại thú đội lốt người đó em thà làm cave còn hơn. Nếu không vì mẹ có lẽ em đã bỏ nhà không về nữa.

Thở dài thông cảm hắn hỏi.
-Em lên đây lâu chưa.

-Em … lên được một năm rồi .

-Thế từ đó đến giờ em làm gì để sống

-Em đi dậy thêm, cả đi rửa bát cho quán ăn. 

Ngạc nhiên Hoàng Nam hỏi.

-Ủa em đi dậy thêm. Em là sinh viên à?

-Vâng.

-Thế em học trường gì vậy.

-Dạ ,Ngân hàng.

-Oh ghê ha. 

-Vậy một tháng như vậy em được khoảng bao nhiêu tiền.

-Tổng cộng được 1,5 thôi ạ. Nhưng như thế vẫn không đủ cho gia đình và chính mình.
Một cô sinh viên tự lo cho mình lại còn lo lắng cho một gia đình có một ông bố nghiện ngập, thật sự cô gái này còn vất vả hơn so với anh ngày xưa rất nhiều, lúc này anh nhận thấy thêm cô bé có vẻ xanh xao nhợt nhạt hơn lần đầu gặp anh. Chắc là do quá sức. Mà cũng do anh tham lam quá. Hoàn cảnh của cô bé làm anh xúc động. Anh thấy buồn cho thân phận một con người.
-Anh sẽ giúp em một tay. Anh nói.

Hôn lên những giọt nước mắt mằn mặn đang chẩy ra, anh ôm cô bé thật lâu như để sưới ấm tâm hồn giá lạnh của cô bé. Anh nằm im một lúc lâu ôm trọn cô bé như để chia xẻ. Anh thấy thương cô bé. Anh hôn lên gáy cô bé . Bỗng nhiên anh muốn và đôi tay anh bắt đầu vuốt ve cô bé, bóp nhẹ lên đầu vú cô bé. Cu anh đã cứng lên từ lúc nào cạ sát vào người cô bé. Anh hôn lên lưng cô bé, anh hôn say sưa như đang hôn tình nhân, bàn tay anh sỗ sàng lần trên người cô bé, kéo xuống khu vực cấm của cô bé. Anh đút ngón tay vào và ngoái lên liên hồi. Nước nhờn của cô bé chẩy ra đầm đìa. Sau khi tâm sự xong, mọi nặng nề dường như đã giảm đi rất nhiều, bây giờ cô bé cũng thấy nhột nhạt khắp cơ thể. Anh đè lên người cô bé, cái gậy trơn tuột đâm thẳng vào người cô bé. Một luồng điện sung sướng xông thẳng lên não cô bé, nhịp mông khẽ nẩy người lên để hoà cùng với anh. Lúc như vũ bão, lúc lại nhẹ nhàng hẩy qua hẩy lại trong người cô bé, rồi bất ngờ anh lại phi nhanh đẩy sâu thật sâu vào người cô bé. Không thể nín nhịn sự sung sướng tột cùng cô bé đã rên lên cao vút. Như được khuyến khích anh tiếp tục nhấp càng lúc càng vũ bão vào người cô bé, từng nhịp từng nhịp, lúc này cô bé đã rướn người lên, lỗ nhờn của cô bé như nút chặt anh. Anh gục mặt xuống tìm môi cô bé và hôn đắm đuối. Hai tay cô bé giờ cũng đã ôm lấy anh. Cu anh nắc vào phầm phập, cô bé cũng ưỡn mông lên cao hơn nữa để hoà nhịp với anh. Sự bó sát trơn tuột đưa anh đến một cảm giác sung sướng không thể kìm hãm nổi. Anh xuất tinh ồ ạt vào người cô bé, đệm dưới mông cô bé cũng đã ướt đẫm. Cả hai cùng ôm chặt lấy nhau, anh thấy mình thật tham lam, có lẽ thời gian tới nên giả bớt ân ái một chút, sợ cô bé sẽ rất mệt, sau một khoảng thời gian im lạng tĩnh mịch, anh lên giọng phá vỡ sự im lặng của màn đêm.
-Anh xin lỗi.

-Tại sao cơ. Cô bé thủ thỉ.

-Anh không kịp cho ra khỏi người em. Tí nữa anh đi mua thuốc cho em.

-Thôi không sao. Hôm nay không phải ngày của em. Vả lại không hiểu sao hôm nay em thấy tin anh. Cô bé mỉm cười.

Hắn vén tóc con bé lên để nhìn rõ hơn khuôn mặt xinh xắn và hỏi tiếp.
-Mà thật đáng trách, biết nhau mấy ngày rồi mà anh thật vô tâm không biết tên em.
-Dạ, Lê Kiều Thanh.

-Cái tên thật đẹp. Hắn buột miệng khen.

-Còn anh là Phan Hoàng Nam. 

Một lúc sau hắn chợt lên tiếng.
-Anh nghĩ đợt tới anh có thể sẽ gom 10 T giúp em
Mắt cô bé rưng rưng, và cô bé rướn người lên hôn hắn vào má. Một nụ hôn mềm mại ướt át nhưng vô cùng thánh thiện không có mùi của sự trao đổi toan tính. 
-Em sẽ trả anh sau này.

-Mà hồi này em ở đâu.

-Em ở trọ, em không đăng ký được ký túc xá.

-Vậy đợt tới dọn hẳn về đây mà ở, cho đỡ tiền thuê nhà.

-Em sợ làm phiền anh.

-Phiền gì, đàng nào chả hợp đồng dài hạn, hơn nữa như thế cũng tiết kiệm được chút tiền và công đi lại. Mai anh sẽ giúp em chuyển nhà. Mà yên tâm đi anh không bắt em phải chiều anh nhiều hơn đâu mà sợ.
Anh cười.
-À mà quên, em đậy thêm khối gì và được mấy học trò.

-Dạ khối D, nhưng chỉ có một học trò học Tiếng Anh vào chiều thứ 4 và thứ 6 thôi ạ.

-Trước đây anh cũng dậy thêm khá nhiều, học trò cũ cũng còn vài đứa. Nếu em dậy toán hoặc tiếng anh tốt anh sẽ giới thiệu cho vài đứa.

-Anh tốt với em quá.

Còn lại một mình, hắn ngồi nghĩ về cô bé thình thoảng hắn lại thở dài. Khói thuốc chờn vờn theo tâm tư hắn bay lên trần nhà. Mấy hôm nay mới xin được việc, môi giới chứng khoán tuy không phải là chức vụ cao gì nhưng tiền bạc hắn tin mình chắc không lo lắng lắm.

Từ ngay cô về ở cung anh, anh bớt la cà quán xá hơn. Hoặc có la cà với lũ bạn thì cũng rủ cô theo coi như đổi bữa. Còn với Kiều Thanh được sự giúp đỡ của anh, cả tuần dậy thêm cô cũng kiếm được kha khá, cộng với số tiền đầu tháng anh đưa cô đã giúp cô thoát khỏi cơn cùng bẫn của cuộc sống.

anh khoa thaan

anh khoa thaan la gi ?

Sau khi lấy lại sức, Thu thì thào bên tai tôi “Đã thiệt, tê cả người. Tụi mình khờ thiệt, hồi đó đến giờ không biết trò chơi này.” Thu bắt đầu những kéo mông thật dài trên đùi tôi, ép hết sức nặng lên thằng nhỏ của tôi. Nước dâm của Thu đã làm ướt cả cu tôi và cửa mình của nàng. Đợi Thu kéo ra xa, tôi gồng người cho con cu ngốc đầu lên, dùng sức tay tôi phụ kéo mông Thu vào người … “Ô? ô?” Con cu đang cương cứng của tôi đâm thẳng vào âm đạo của Thu, đầu khất đã lọt hẳn vào trong người Thu, nàng trân người, bao nhiêu bắp thịt trong lồn như muốn xiết dẹp thằng nhỏ của tôi. Tôi tiếp tục kéo đẩy mông nàng, Thu bắt đầu cảm nhận cái sướng khi có khúc thịt cứng ngắc thọt ra thọt vô lỗ lồn, nàng càng làm càng mạnh, càng nhanh. Thu đã nứng lắm rồi, nàng bắt đầu nhắm mắt, mông nàng bây giờ không còn chuyển động tới lui nữa mà là lên xuống, mỗi lần Thu hạ người, con cu banh lồn nàng ra chui vào làm nàng hí hà không ngừng. Phần tôi, chỉ có cái đầu khất và khúc ngoài con cu được thọt ra thọt vào ấm cúng, phần còn lại chưa được nhập động làm tôi ngứa ngáy kinh hoàng.

anh khoa thaan

Tôi thật cảm động khi nghe nó nói thế. Tôi biết nó thương tôi vô cùng. Nghe nó khen tôi trẽ đẹp làm tôi ngượng ngùng. Còn tôi, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì để lo cho nó. Không muốn con tôi phải lo lắng quá nhiều hay thiếu thốn bất cứ điều gì. Tôi phải làm bất cứ chuyện gì! Nếu có việc làm như bán bảo hiểm nhân thọ, gọi điện thoại bán hàng, quảng cáo, thì có lẽ là tiện nhất. Vì tôi vừa có tiền vừa có thể ở nhà lo cơm nước cho nó. Tôi không muốn con tôi ăn hamburger hay hotdog Mỹ. Vì loại đồ ăn này không có đầy đủ chất bổ dưỡng.
Lại một tuần trôi qua và tôi cũng không có việc gì để làm. Mỗi ngày nhìn con ăn như gió tuổi thanh niên mới lớn, tôi cố ăn ít lại. Bửa ăn càng lúc càng thiếu dinh dưỡng cho con làm tôi xót cả ruột. Làm sao đây trời ơi? Bao nhiêu tiền Hùng đều đem hết về cho tôi trừ đi tiền xe cộ hay những thứ thật cần thiết. Nhưng chỉ là muối đổ biển. Tôi thử đi vay các người bạn cũ nhưng lúc này kinh tế quá xuống nên họ cũng phải từ chối. Tôi cũng hiểu. Lắm lúc tôi chỉ muốn tự tử nhưng lại sợ không bao giờ nhìn thấy đứa con trai yêu thương của tôi nữa.
Tôi nghĩ ngày xưa mình sang đây 2 bàn tay trắng. Bây giờ trắng 2 bàn tay. Nhưng dù sao cũng đở hơn xưa chứ! Lúc chưa biết 1 câu tiếng Mỹ mình còn sống được thì bây giờ phải ráng lên. Tôi vào bàn máy tính, vặn lên, vào NET, Google, rồi tìm … “ home based work”. Sau vài giây tin tức hiện ra. Một dòng chữ tiếng Anh làm tôi chú ý.” Set up your own web cam." Tức là làm phim tại gia qua mạng. Tôi bấm vào đấy. Cái bấm định mệnh thay đổi cả cuộc đời chúng tôi.
Trong cái link dẫn tới có dòng chữ to đập vào mắt. Khi tôi đọc xong 1 cái rùng mình ghê tởm chạy dài trên xương sống. “Chúng tôi trã rất nhiều tiền cho một bộ hình hay phim mẹ và con hôn nhau kiểu Tây. $1000 một bộ 24 tấm hay phim gốc. Nếu là mẹ con người Á Châu sẽ trã cao hơn, $1500 một bộ.”
Tôi ngồi ngã lưng ra, cảm thấy buồn nôn hết sức. Thật là ghê tởm quá đi mà. Tôi biết họ không muốn hôn bình thường mà đây là French kiss, hôn kiểu Tây dùng môi miệng lưỡi mà chỉ cho tình nhân hay vợ chồng yêu thương nhau. Là gốc người Bắc, lại sinh trong 1 gia đình bảo thủ, cười nhiều còn bị bố mẹ la, tôi sống tương đối khép kín từ ngoài vào trong. Ngay cả với chồng tôi còn chưa hôn anh ấy say mê. Chỉ có những lúc cảm thấy yêu thương tột độ và gần cao trào mới hé miệng cho anh ấy. Chẳng lẽ tôi tuyệt vọng đến thế này sao mà phải làm chuyện này kiếm tiền? Làm sao tôi có thể mở miệng rủ con tôi đóng kịch? Làm sao đây trời ơi?
Đến tối lại. Khi ngồi ăn cơm với nhau tôi chỉ cắm cúi ăn không dám nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của nó. Tôi cảm thấy xấu hổ. Nhưng rồi Hùng mở lời phá bầu không khí im lặng.
“Hôm nay sao mẹ? Mẹ có tìm được gì trên mạng hay không vậy?
Tôi cúi gầm mặt ấp úng.
“À à.. cũng có mà .. mẹ thấy kỳ quá. “
Hùng có vẻ lo lắng.
“Cái gì vậy mẹ? Đừng có làm mấy chuyện bất hợp pháp nha mẹ.”
“Ồ, không đâu con .. à mà …. Mẹ không biết có nên nói ra hay không?”
“Mẹ nói đi”
“Mẹ không biết nữa. Họ đòi 2 mẹ con mình làm việc với nhau.”
Hùng sáng mắt lên. Nó có vẻ mừng thấy rõ.
“Ô .. thế là 2 mẹ con mình làm chung hả mẹ. Vui quá, con thích lắm… mẹ nhận lời đi”
Tôi bối rối nói.
“Cái này mình có thể làm ở nhà, nhưng mẹ không nghĩ là con chịu đâu.”
“Làm sao mẹ biết con không chịu? Không phải mấy ngày trước mẹ bảo mình phải có tiền không thì mất nhà sao? Mình đâu còn gì mà phải lựa chọn hở mẹ?”
Tôi suy nghĩ một lát rôi quyết định nói.
“Mẹ mong con đừng ghét mẹ sau này bảo là mẹ không cảnh cáo con trước.”
“Ồ làm gì có chuyện đó. Mẹ cứ lo bò trắng răng. Bây giờ mẹ làm con tò mò ghê. Việc gì hở mẹ? À để con đoán … Mẹ và con sẽ cùng bán một món hàng bằng điện thoại?”
Tôi buột miệng nói thật nhanh.
“Không con à. Họ muốn xem hình con và mẹ hôn nhau và sẽ trã 1 ngàn đô la.”
Hùng há hốc miệng ra mặt mày xanh như tàu lá chuối. Nó không nói thêm được lời nào.
“Con sao … sao vậy? Con đừng làm mẹ sợ”
“Không … không … không sao. À… mà … mẹ có nhận lời chưa?
Tôi lắc đầu.
“Chưa con ạ. Vì mẹ muốn nói chuyện với con trước. Mẹ cũng đã suy nghĩ rồi. Chỉ là hinh chụp thì cũng không sao. Với lại nếu mình là Á Châu họ trã đến $1500 lận.”
Hùng sáng mắt lên.
“Ồ, đến $1500 lận à. Như thế là dư trả tiền nhà tháng này rồi. Còn dư tiền cho con sửa cái xe đạp đi làm. Nhưng mà … con không nghĩ họ chỉ muốn xem mình hôn …má nhau phải không mẹ?”
Nó ấp úng, mặt đang tái mét bổng đỏ bừng.
“Mẹ biết thế. Nhưng mà bây giờ con thấy rồi. Mình còn có chọn lựa gì được bây giờ”
Tôi trả lời. Trong lòng đau nhói. Nổi tuyệt vọng quá lớn đè bẹp ý chí nghị lực của tôi. Tôi cúi đầu khóc thút thít. Tôi nghe tiếng chân Hùng lại gần. Nó ôm vai tôi dúi đầu vào tóc tôi thì thầm.
“Mẹ … mẹ ơi…. Con thương mẹ, mẹ đừng khóc. Con sẽ giúp mẹ mà…Nhưng mà con chưa hôn ai bao giờ cả nên con sợ con không có hay mấy.”
Tôi bật cười. Bao nhiêu căng thẳng biến mất. Hùng cũng bật cười. Chúng tôi cười đến đau cả bụng. Chưa gì mà nó đã lo có hôn giỏi hay không.
Hùng phụng phịu.
“Mẹ. Mẹ à…. Sao mẹ cười con. Biết thế con đừng nói là chưa có bồ cho rồi.”
Tôi giải thích.
“Mẹ cười là vì con có vẻ mắc cở khi chưa hôn ai chứ đâu có cười chuyện con chưa hôn. Đừng mắc cở nha. Coi mẹ là người con gái đầu tiên của con đi nhé. Bây giờ mẹ sẽ lấy laptop vào làm đơn với họ. Còn con lên lầu đánh răng rửa mặt, sửa soạn máy tính web cam. Nhanh lên.”

anh khoa thaan

Xem anh khoa thaan hay nhat 2014

Ngày đầu tuần, trời đã dứt mưa nhưng ngoài trời gió vẫn thổi rào rạt. Tỉnh giấc tôi nằm im chẳng muốn bước xuống giường. Bên cạnh chị đang ngủ ngon lành, 1 tay chị quàng ngang người tôi còn chân chị đang kẹp một chân tôi ở giữa. Tôi cựa quậy làm chị tỉnh giấc. Chị thì thào:
- Mấy giờ rồi anh?
với điện thoại của chị xem giờ tôi nói:
- Em ngủ tiếp đi mới 6h kém thôi. anh về chuẩn bị đi học.
- Vâng..... anh nhớ mặc ấm vào nhé. - chị đáp với giọng ngái ngủ pha chút nũng nịu.
Mặc quần áo, bước xuống giường tôi kéo trăn lên ngang cổ chị rồi run rẩy mở cửa bước ra khỏi phòng, xung quanh chưa phòng nào dậy. Có lẽ trời lạnh nên mọi người cũng trở lên lười biếng hơn. Đóng chặt cửa phòng chị tôi lại vội vã lẩn về phòng mình để tránh những cơn gió lạnh thấu xương buổi chớm đông. Lạnh thật, mới đầu mùa mà trời đã lạnh buốt, gió thổi vi vút từng đợt. Vệ sinh cá nhân, đi tất xỏ giầy xong nhìn đồng hồ mới có 6h5p, vẫn chưa đến giờ tôi ra bắt xe đi học. Cởi giầy tôi ngồi vào bàn bật máy tính lên chơi Pikachu giết thời gian. Giá như hôm nay là ngày nghỉ tôi không phải đi học, còn chị không phải đi làm... lạnh quá, nghĩ đến lát nữa đi ra ngoài đường lọ mọ đón xe bus đi học mà nhụt hết cả ý chí. Đang ngồi chơi thì chị đẩy cửa đi vào. Chị co ro trong bộ đồ mùa đông, trên người khoác chiếc áo thể thao màu đen của tôi, chị quấn khăn quanh đầu, vừa mở cửa chị hỏi tôi:
- Anh chưa đi học à? sao còn ngồi chơi thế này?
- Chưa đến giờ mà - Tôi đáp.
tôi tiếp lời:
- Sao em không ngủ tiếp đi, vẫn sớm mà. 
chị nói:
- Anh đánh thức làm em chẳng ngủ được nữa. Em sang xem anh mặc thế nào. Trời lạnh quá anh nhỉ. Anh mặc thế đã ấm chưa, sao anh không quàng thêm cái khăn vào.
Tôi đáp:
- Thế này là được rồi, quàng khăn vào nhìn như ông già ý. hi hi.
- Quàng vào cho ấm, đến lớp thì bỏ ra cũng được. Ngoài trời lạnh lắm anh ạ. - Chị nói dịu dàng.
Tôi ậm ừ rồi lại chơi. Chị chui vào nhà tắm của tôi lấy bàn chải và kem đánh răng đánh luôn trong đó. Xong rồi đi ra chị bảo:
- Thôi, anh chuẩn bị đi học đi. để đấy em chơi tiếp cho. 
Tôi đứng dậy xỏ giầy rồi nhắc chị khi nào đi thì khóa cửa. Chào chị, chị ôm cổ thơm tôi một cái rồi lại tiếp tục chơi, tôi lóc cóc đi bộ ra bến xe bus bắt xe đến trường.
Trưa hôm đó học xong là gần 12h, định đi về thì mấy thằng bạn gọi lại rủ đi ăn rồi ra quán chơi đế chế ở gần trường làm vài trận. Trời lạnh, với lại nhớ ra lúc sáng chị cầm chìa khóa thì giờ về cũng chẳng có chìa khóa mà vào phòng nên tôi ở lại chơi cùng hội bạn. Sau vài trận nhìn đồng hồ đã 4h chiều. Cả bọn kéo nhau ra bắt xe, thằng nào về nhà thằng ấy. 
5h kém xuống xe đi bộ về xóm trọ, tôi nghĩ chắc giờ này chị vẫn chưa đi làm về. Nhưng thôi kệ, về rồi vào phòng anh hàng xóm ngồi chơi cũng được. Qua phòng chị thấy phòng chị không khóa cửa ngoài mà chỉ chốt trong. Đang băn khoăn không hiểu sao hôm nay chị lại đi làm về sớm vậy, đang định gõ cửa phòng chị thì thấy cửa phòng chị mở hờ hờ rồi một người đàn ông đi ra, chắc cũng chỉ tầm tuổi chị hoặc hơn chị 1 đến 2 tuổi là cùng. Tôi thoáng chút ngỡ ngàng nhưng rồi cũng trấn tĩnh lại và đi thẳng về phía phòng tôi. Cửa phòng tôi vẫn khóa, trời mỗi lúc một lạnh hơn, trong tôi trào lên một chút gì đó buồn buồn. Băn khoăn, nửa muốn tiến về phòng chị gọi cửa, nửa lại không dám vì tôi với chị cũng chỉ mới yêu nhau được 4 ngày. Bao nhiêu giả luận được đưa ra trong đầu tôi. Buồn nhiều lắm, từng đợt gió cứ thế cứ thế lùa vào tai tôi mà tôi vẫn chỉ biết đứng im trước cửa phòng mình, môi tím tái vì lạnh. Nghĩ lại những gì xảy ra đêm qua... ngọt ngào là vậy nhưng sao giờ đây.... Tôi thấy nghẹn nghẹn nơi cổ họng. Tôi quyết định bước qua phòng chị và đi ra quán net, cố gắng chờ chị đến 7h tối, giờ mà thường ngày chị đi làm về.