Anh khoa than cuc dep

Xem xong tin nhắn các thím có hình dung đc là tin nhắn đó vừa lọt vào đầu em thì 2 dòng suy nghĩ ùa lên:
*Nó hẹn minh ra để từ chối khéo vì hình như nó biết mình thích nó.
*Nó hẹn mình ra và nhạo bám hay nhờ việc gì đó chăng.
Rùi cuối cùng cũng xong tiết 3, đợi cả lớp ùa ra chơi hết thì em mới ra khỏi chỗ ngồi, đi xuống căn tin thấy nó đang ngồi với mấy đứa con gái các thím àh, em đi lại vỗ vai nó thì nó quay lại tròn mắt nhìn em, mấy đứa con gái kia cũng nhìn em, nó rút môi ra khỏi cái ống hút đang ngậm rùi nói:
- Hả???Ra về cơ màz.
Em quê háng value rùi rút khẩn, mặt đỏ như gất luôn,hic, mấy đứa con gái kia cứ nhìn em kiểu như em là thằng mê gái và bị con này từ chối vậy ak,nhục lắm lun ak.Lúc sau thì có kẻng vào lớp, học 3 tiết cuối ngán thôi rồi nhé các thím, lại thêm có 2 cái thằng ngồi trên cứ quay xuống đá đểu em, tức vãi mà éo làm gì đc,tan học đang soạn vở bỏ vào cặp thì thấy tin nhắn ”Ra phía sau nhà vệ sinh nữ đi, tui ra trước àk” thì ngay lập tức em nhìn lên bắt gặp ánh mắt nó đang nhìn em, đá lông nheo cái rùi nguẩy đít đi thẳng ra cửa lớp, mông to thôi rồi nhé.
Lúc đó em lại háo hức, chưa có chiện j xảy ra mà trym em cứ gọi là chọc thẳng căng cả quần lun í, em chậm chậm đi ra, cơ bản là muốn đợi mấy đứa trong lớp đi về,nên em cứ chầm chậm đi thôi, đi xuống tầng 1 thì em vòng ra phía sau vào căng tin mua 2 chai sting dâu, bỏ vào cái bịch chung với cái áo khóac, rồi nhìn quanh xét xem có nhiều người ko?rùi có ai đang để ý mình ko.Đoạn em lẻn ra sau nhà vệ sinh nữ thì thấy có 1 chùm dây leo kiểu mồng tơi nhưng mà ko phải mồng tơi mà là cái dây gì gì í,éo pit nữa,nhìn thẳng vào thì thấy nó đang ngồi trên cái tảng đá, phải nói là em có 2 điều khá bất ngờ:
*Đó giờ đi học xong thì đi về, em chẳng bao giờ để ý là phía sau nhà vệ sinh nữa lại có 1 khoảng trống như vậy cả đc che mát bởi cái cây chò bên hông phải WC, giữa trưa mà mát vãi đái lun các thím.
*Thứ 2 là nó ngồi đó đợi em, cầm cái cọng j j ý,lắc qua lắc lại rồi nhìn buâng quơ, xinh đáo để.
Em vén dây lá bước vào nó thấy em thì đứng lên, em lại gần đứng trước mặt nó, em xin kể lại đoạn hội thoại ngày hôm đó như sau( có hơi kì tí, mong các thím đừng gạch nhé)

Em:Tui ra rồi nèz, bà có j mún nói thì nói đi._Em nhìn nó rồi nói.
Nó:Ờ, nãy tui nhắn tin kiu ông ra đây ák._Nó cũng nhìn em hơi cúi mặt.
Em:Ờ, thì thấy tin nhắn nên ra đây nè.
Nó:Ờ,mua cho ai dzạ?_Chỉ vào cái nắp sting lòi ra khỏi cái bao.
Em:Bà uống hông? Cầm nèz._Em lấy ra chìa đưa cho nó.
Nó:Hì, cám ơn ông nhar, dễ thương.
Em:Ờ, nói đi, trưa rồi_Em nói lun.
Nó:Ờ,tui muốn hỏi ông, hôm qua nhắn tin tui hở???Có j hông?_Nó chu mỏ ra.
Em:Ờ,ko có j đâu, tại có số nên nhắn thử thôi.
Nó:Ông thấy tui đep hông???_Nhìn thẳng mặt em lun, mắt mở to.
Em:Cũng đc thôi, đẹp đẽ j như bà._Em troll nó.
Nó:Ua? Sao có mấy đứa khen tui đẹp màz, dễ thương rồi này kia nữa.
Em:Đứa nào??? 3 má bà chứ gì!
Nó:Ặc, dám gọi 3ma tui là đứa hả.
Em:Chứ ai khen???
Nó:Thì bạn tui rồi cả mấy thèn kia nữa, khen tui đẹp qài hàz, ngại ghê!
Em:Tụi nó nịnh bà ák, mà bà kiu tui ra đây chỉ là để khoe bà đẹp thui hả.
Nó:Đâu có, tính nói ông cái này._Đoạn nó trầm ngâm.
Nó:Ông iu tui àh???Nói đi!!!_Cúi cúi
Nó:Có thì nói đi, ko tui ko về đâu._Cúi típ.
Em:Ko, thích bà thôi._ nhìn về phía tường rùi em nói.
Nó:Sao thích tui, tui ko đẹp màz,thích nhìu ko?
Em:Tui thương bà,cũng nhìu._Ko rời mắt khỏi bức tường.
Nó:Tui cũng iu ông lắm_nói rồi nó ôm chầm lấy em,sụt sịt.
Lúc đó thật sự em rất bất ngờ, run bén lên,chym thì thụt vào đâu rồi í,cơ bản là ko lên đc vì quá run.
Nó:Để ý ông từ lúc học lớp 10 kìa, con trai gì mà trắng vãi, tui iu ông nhìu lắm lắm !!!! _Khóc như đúng rồi.
Em:Trắng nhìn sạch sẽ mà_Em quay sang nói.
Nó:Nhưng tui biết có chỗ dơ._Nó vừa sụt sịt vừa nói.
Em:Lớp 10 tui chưa thấy mặt bạn lần nào._Em nói giả lảng.
Nó:Ông đi học rồi về, giờ ra chơi có thấy mấy khi lân la sang lớp khác đâu, đúng là ngu như bò.
Em:Ặc, thì ngoan đó giờ màz.
Nó:Tui có số ông trong máy hùi đầu năm lun nè, nhưn không dám nt trước, tại cứ thấy mặt cha hầm hầm gê quá mà.
Em:Sao lúc D nt còn hỏi “ai dzạ” là sao, kì dạ???
Nó:Thấy sdt hiện lên là tui run hết nên phải giả vờ chứ,ngu!!!
Nó:Thế mà lát sau nt thì ko thấy rep với lại gọi ko bắt máy.!!!
Nó:Thưn tui thì phải nghe mấy chứ, ông làm dzậy tui buồn lắm,ngu, ngu ngu!!!_Lại gác đầu lên vai em.
Nó:Thưn ông lắm,nên hùi sáng tui mới ráng đi học sớm đứng bên cổng canh me ông dzô ak!!!
Em:Ừm, hùi đầu tui cứ tưởng trùng hợp chứ.
Nó:Có đâu, tui đứng đợi ak cha.
Em:Rùi…rùi giờ mình sao giờ???_Em hơi quay sang phía bức tường.
Nó:Thì….. iu ….chứ sao nữa_Nó nói mặt đỏ ửng, cúi cúi xuống.
Em:Ờ,bà ún sting đi, coi ngon hông!!!_Em đỏ mặt nói.
Nó:Chai nào hông giống chai nào pa!!!_Lại chu mỏ.
Em:Hả!!! đâu có, tui mua chai này có ướp đá màz!!!
Nó:Hết lạnh oài!!!
Ngồi thêm lúc nữa thì em với nó về, vừa về là nó nt em báo về rồi, em cũng rep, thay đồ rùi xuống kím cơm ăn, Dì thì ngủ mất tiu oài.Em với nó chính thức quen nhau, cả lớp ai cũng biết, lại hay xoáy đểu,hì cơ mà vui, cũng tối đi chơi, ngày gọi đt, nt đều tay lắm, đang hoc cũng nt, đêm đêm còn đt, dần dần tụi em cũng bắt đầu đi xa hơn, bắt đầu của việc đi xa đó là:Em cho tay vào………………..chap sau nhóe.

anh khoa than cuc dep

Người cô nóng bừng lên với cảm giác thèm muốn khó tả, cái bộ phận đàn bà đó của cô chỉ muốn ngay lập tức được bao bọc lấy, nuốt gọn lấy trọn vẹn một cái dương vật khoẻ mạnh của đàn ông, một cái dương vật thật to dài, thật cứng khoẻ. Cậu bé nghển cổ lên nhìn cô với ánh mắt vừa ngây thơ vừa nghịch ngợm, môi cậu ta ướt nhờn thứ nước gì đó:- Chị ơi…sao tự nhiên chỗ đó của chị…ứa nước ra thế, dây hết cả ra miệng em rồi đây này.Hà Anh xấu hổ ậm ừ, không biết phải trả lời ra sao. Cậu bé mỉm cười hỏi có phải cô muốn cậu ta cho vào rồi không. Hà Anh đỏ mặt, cô không ngờ thằng bé lại hỏi thẳng cô như vậy. Cô gật đầu vẻ ngượng ngập, nhưng cậu bé đòi cô phải ngậm dương vật cậu ta đã, vì lúc nãy trong phòng tắm cô đã hứa rồi. Hà Anh đành nhỏm dậy cúi xuống giữa hai đùi cậu bé để mút dương vật cho cậu ta. Cái dương vật thằng bé nóng hổi, trơn ướt trong miệng cô, khiến càng mút Hà Anh càng thèm hơn. Rồi cô nằm ngửa dạng chân ra cho cậu bé leo lên trên. Hà Anh định thò tay xuống giúp dương vật cậu bé vào đúng chô, thì cô đã thấy cái đầu tròn tròn của nó gí vào đúng giữa khe âm đạo của cô. Cậu bé hồi hộp xin phép:- Chị ơi…em xin phép…cho em chọc vào nhé.Mặt đỏ dừ lên vì kích thích, Hà Anh hổn hển bảo cậu bé cho vào nhanh đi.

anh khoa than cuc dep

anh khoa than cuc dep la gi ?

Tôi hơi bất ngờ nhưng cũng thấy vui vui, tôi cười phá ra và bảo thế thì còn gì phải lăn tăn nữa, cho vợ chồng tôi tham gia thôi. Tôi còn nói đùa thêm hay là bắt đầu từ bây giờ luôn, tôi và Hoa đi nhà nghỉ luôn. Hoa véo vào sườn tôi, lườm tôi: – anh tưởng em không dám à, nhưng mà thôi, đi đâu mà vội, việc gì cũng phải đàng hoàng, vợ chồng một khi đã tham gia là phải đồng lòng, không dấu diếm gì nhau, chứ tách ra lén đi riêng là không nên, để thông báo với cả hội rồi còn làm buổi chính thức ra mắt cả hội nữa chứ, đợi Lan về đã. Hoa bảo: – anh đã xác định tham gia thì phải thật thông suốt về tư tưởng đấy nhé, gì chứ ghen tuông là không được đâu, cả về phần vợ cũng thế, nhưng mà đàn ông các anh vấn đề tư tưởng hơi khó hơn một chút. Tôi cười: – nghe em nói mà anh cũng hồi hộp rồi đây này…mà có nhiều trò “kỳ cục” lắm hay sao mà bắt anh chuẩn bị tư tưởng ghê thế. Hoa cười bí hiểm: – rồi anh sẽ biết, đủ hết, tây có gì thì mình có cái đó, bọn em có nhiều trò vui lắm, vui là chính mà, chứ nếu chỉ đơn giản là từng đôi đi riêng nhà nghỉ với nhau thì nói làm gì.

anh khoa than cuc dep

Thêm 3h đồng hồ ròng rã nữa trên chuyến xe mệt mỏi, cuối cùng cũng đến nơi. Ra đón hai anh em là đối tác đã chuẩn bị sẵn sàng. Đưa hai anh em về KS, 2 phòng cạnh nhau. Tắm rửa xong, tôi yêu cầu cho tôi đi ngó qua dây chuyền SX. Dẫu biết rằng nguyên nhân chỉ có một vài, loay hoay cũng chỉ là mối quan hệ mà thôi, tôi vẫn để công việc lên trên .
- Vội gì hả chú ? Chiều này anh đưa hai em đi biển, ăn hải sản. Sáng mai hẵng hay.
- Không anh, em chỉ muốn ghé qua chút thôi. Mai bàn cụ thể anh ạ.
Là nói vậy, nếu mình đi theo con đường họ vạch sẵn âu khó mà hoàn thành công việc. Biết thế nên tôi yêu cầu cho tôi đi ngay. Thoáng vẻ không hài lòng, nhưng không có cách nào từ chối, ba anh em lên đường.
Đối tác bố trí cho hai anh em một chiếc xe máy, bảo là trong thời gian công tác, rỗi rãi chở nhau đi chơi. OK liền.
Xuống tới công xưởng, tôi rảo bước tới những chỗ ít nghi ngờ nhất, rồi sau đó sải bước đi qua chỗ tôi đang nghi ngờ… Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán. Những kinh nghiệm lăn lộn ở nhà ốm lăn ốm lóc để xử lý vấn đề khiến cho tôi “đầy kinh nghiệm”. Thầm nghĩ, lãnh đạo của tôi mà đi kiểu này… chắc họ xỏ mũi như bỡn.
Liếc qua đối tác đang song hành, tôi nói nhỏ đủ nghe
- Em biết rồi, chắc anh và xếp em đang cãi nhau về vấn đề này phải không ?
- Phải, em ạ. 
- Em có cách rồi, mai sẽ bàn với anh cụ thể hơn. Giờ chúng ta đi ăn tối thôi anh.
- Nhất trí .
Ánh mắt đối tác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi tôi kết thúc chuyến thị sát nhanh như thế, lại còn để ngỏ khả năng làm hài lòng cả hai.
Bữa tối vui hơn thường lệ, đặc sản vùng miền được đưa ra. Rượu ngon cũng được rót. Đối tác thì lo chăm tôi, còn tôi thì lại lo chăm em. Trong ánh mắt của em, tưởng như chuyến đi công tác này là cãi nhau to thì lại vui như bạn bè cùng lớp lâu mới gặp. Cũng có lúc em thầm thì …nói nhỏ vào tai tôi “Việc sao rồi anh, em không hiểu”. Tôi cười và cứ nhìn xoáy vào ánh mắt lo lắng của em “Để anh lo” !
Đối tác sau một hồi tiếp hai anh em, lời nói cũng bắt đầu chơi vơi, suồng sã hơn. Quay sang em tôi và ép uống rượu. Đưa ánh mắt nhìn tôi như dò hỏi, tôi mỉm cười và nói :
- Đừng từ chối đối tác em, họ đang lo lương bổng cho công nhân mình đấy. Họ nhiệt tình thì anh em mình cũng phải đáp lại thôi. Nếu em uống không được thì anh uống hộ. Nguyên tắc là không được để đối tác buồn. (một câu mà hai ý, khiến cho cả hai đều vui).
- Anh ấy nói đúng đó em, nào anh em mình cùng uống.
Cả ba người trong cơn vui vẻ và thoải mái, chai rượu dần vơi. Em tôi uống chừng được 3-4 chén gì đó rồi đá qua cho tôi uống hộ. OK em, tôi được giúp em, say cũng chịu. Chỉ vui vui khi ép em đá lưỡi vào chén rượu, lại cố tình uống vào chỗ em vừa đá lưỡi (phải xoay chén) và mắt nhìn em sâu thẳm (rượu ngấm rồi chăng ?) …
Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn, đối tác dường như cũng chịu không được nhiệt. Vả lại ngồi trong cái khung cảnh tôi và em, họ cũng muốn về sớm. Thanh toán xong, họ để cho hai anh em tự đi về KS.
Ngồi sau xe ở một khung trời hoàn toàn xa lạ, em áp hẳn người vào lưng tôi, mặc cho tôi đi chậm hay nhanh, đến đâu thì đến. Gửi xe máy ở KS, tôi dìu em lên phòng …

anh khoa than cuc dep

Xem anh khoa than cuc dep hay nhat 2014

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày.