Anh khoa than nghe thuat

Bà Trang thức dậy nữa khuya, mồ hôi toát ra, sự sướng ngất cực điểm trong giấc mơ, làm âm hộ bà nhớt ra ướt đẫm. Trong đời bà chưa bao giờ bà thấy như thế. Bên cạnh ông chồng Mỹvẫn ngủ say sưa. Số là buổi chiều vừa rồi trong lúc làm vườn, bà đang ngồi xới đất thì chú hàng xóm bên cạnh thò đầu qua nói chuyện. Người Việt Nam xứ Mỹ ở gần nhau đã là điều mừng, huống hồ chi vợ chồng chú hàng xóm bên cạnh trẻ tuổi người Việt nên gần nhau. Chú tên là Huân hai mươi chín tuổi, có vợ không con. Vợ chồng bà Trang đã lớn tuổi. Ông gần sáu mươi, còn bà cũng tròn trèm bốn mươi . Đã nhiều lần vợ chồng chú Huân sang nhà bà Trang chơi ăn uống vào cuối tuần. Chồng bà là dân uống rượu, còn Huân cũng không kém tửu lượng nên rất hợp gu. Vợ chồng Huân kêu vợ chồng bà bằng anh chị.

anh khoa than nghe thuat

Lúc này thằng Đức đã đóng xông hết các cánh cửa lớp và đang khóa ngoài(để cho chắc ăn rủi nếu lão bảo vệ có đi qua thấy cửa chưa khóa thì mọi chuyện hỏng bết.Khi đẫ khóa xong cửa trước từ bên ngoài nó vao lớp bằng cứa sau va cài chốt chắc chắn lại.Và nó láy trong chiéc cặp của nó chiéc máy quay Video nhỏ nhắn ra khoi căp va cả cái máy anh nữa.Lúc này cô Minh dãy dụa khiếp lăm có trong mơ cô cũng không tưởng tượng ra cảnh này ;1 thăng học sinh to béo đang ngồi lên người cô cùng 3 thằng khác ,1 thằng giũ tay một thằng dí chiếc banh xa lam lên mặt cô dọa dẫm một thằng ngồi đề lên chân cô. Thang Đức đã sửa soạn xong va bắt đầu quay phim.Cứ thế mặc cho cô Minh dãy dụa và kêu ư ư ư chúng tôi mà đầu tiên là thằng Hoàng béo sắp sửa công việc mà chúng tôi mong ước từ lâu “HÃM HIẾP CÔ GIÁO MINH”.

anh khoa than nghe thuat

anh khoa than nghe thuat la gi ?

Sáng nay, những vệt nắng cuối thu yếu ớt le lói len lỏi qua những ô cửa làm tôi thức giấc, nhìn sang bên cạnh chị đã không còn đó, với đồng hồ xem giờ tôi chợt giật mình vì đã 9h sáng. Hôm nay là thứ 7, lớp tôi học thể dục, giờ này có lên sân tập thì có lẽ cũng không được vào học. Tôi quyết định nghỉ buổi học ngày hôm nay. 
Cuộn mình trong trăn nằm thêm một lúc nghĩ lại những gì xảy ra ngày hôm qua.... một cảm giác lâng lâng nhưng xen với đó là sự bứt dứt. Tôi muốn được gặp chị luôn lúc này, để làm gì lúc đó tôi cũng chẳng biết nữa. Vục dậy lấy quần áo, cảm giác đau nhói và mỏi nhừ một bên tay. có lẽ do đêm qua sau khi ân ái cùng chị chị gối đầu lên tay tôi và ngủ nên giờ một bên tay tê buốt, phải mất vài phút sau tôi mới cử động lại bình thường. Sang phòng chị thấy cửa phòng đã khóa, muộn thế này có lẽ chị đã đi làm rồi. Về phòng ngồi vào bàn học, đầu óc lại vẩn vơ về những gì diễn ra đêm qua. Nhớ chị quá, có lẽ tôi yêu chị mất rồi. 
Đánh răng rửa mặt xong đi ăn sáng. Miền bắc có lẽ sắp sang đông. Chút nắng hanh hao rũ buồn của mùa thu vương nhạt nhoà trên từng khóm lá làm lòng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường. Lại nhớ chị, muốn gặp chị quá. 
Ăn sáng xong tạt vào quán Net ngồi đọc tin tức, vào yahoo thấy nick chị đang sáng, vội vã Buzz cho chị nhưng chờ mãi không thấy chị trả lời. Lại lo lắng, không biết chị bận việc hay chị không muốn nói chuyện với tôi, tôi sợ những chuyện xảy ra đêm qua chỉ là nhất thời, còn bây giờ chị đã nghĩ lại. Cố chờ thêm một lúc nữa nhưng cũng không thấy gì, đành đứng dậy lững thững đi về. Ngồi vẩn vơ một mình chẳng nghĩ được gì ngoài chuyện của tôi với chị, lo lắng, hạnh phúc với bao nhiêu câu hỏi trong đâu, chị giận tôi hay sao mà tôi gọi chị không trả lời. Nhớ chị quá P ơi.
10h30p! Nhớ đến hôm trước mẹ điện lên nhắc trời sắp lạnh rồi, đài báo gió mùa, mẹ đã giặt lại hết quần áo rét, hôm nào được nghỉ thì về lấy, nhỡ trời trở lạnh còn có cái mà mặc. Tôi quyết định về quê, vì chiều nay và ngày mai được nghỉ. Xếp thêm bộ quần áo vào ba lô tôi ra bến bắt xe.
Sau 1h ngồi xe từ thị xã về, xuống xe tôi định bắt xe ôm về nhà nhưng nghĩ thế nào tôi lại quyết định đi bộ. Tạm xa cuộc sống ngột ngạt và khói bụi nơi thành phố, đi qua cánh đồng quê, trời đã chuyển sang hanh, đây là thời gian nhàn nhã nhất của những người nông dân quê tôi. Ruộng để không, nứt nẻ, những cuống dạ khô héo rũ xuống, xa xa mấy bác tay cầm túi, tay cầm cuốc đi bắt chuột. Thanh bình và yên ả quá.
Về đến nhà rửa mặt mũi chân tay rồi ăn cơm, hôm nay có cả bố tôi về (Bố tôi làm trong ngành công an, công tác xa nhà, khoảng 2 tuần hoặc 1 tháng bố tôi về một lần). Ngồi ăn cơm bố hỏi tôi chuyện học hành, rồi nhắc nhở tôi tuần nào không về quê thì thi thoảng phải sang nhà cậu mợ chơi, dặn dò đủ thứ chuyện, tôi chỉ biết ngồi nghe hoặc vâng dạ cho qua.
Ăn xong lên phòng nằm, có lẽ do đêm qua thức khuya, nay lại về quê nên mệt, nằm xuống tôi ngủ một mạch đến 5h chiều. Tỉnh dậy định gọi điện cho chị nhưng rồi lại thôi, tôi nghĩ gọi lúc này cũng chẳng nói được gì vì điện thoại ở ngay phòng bố mẹ tôi. Nhớ chị quá!
Xuống nhà ngồi xem tivi 1 lúc rồi sang nhà chú hàng xóm ngồi chơi, đang ngồi uống nước nói chuyện với thằng cu em thì mẹ tôi gọi tôi về nghe điện. Từ đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ:
- Đi đâu về đấy? 
- E ngủ dậy sang nhà hàng xóm chơi, chị không về quê à? - tôi trả lời kiểu dò xét xem chị thế nào.
Chị tiếp tục:
- Về quê sao không nói gì, mà về chơi hay có việc gì? - Chị hỏi tiếp.
Tôi đáp:
- E về lấy áo rét, trời sắp lạnh rồi còn gì.
- Có cái nào của mẹ mặc đẹp đẹp lấy cho em một cái nhé, hihi.- chị nói.
Nghe xong câu này tôi cảm thấy nhẹ cả người, dù hơi bối dối nhưng tôi như trút bỏ được mọi lo lắng về chị trong người. Tôi ngập ngừng.
- Em... em nào thế?
- Ư, em chứ còn ai.hihi. - chị lại đáp.
- hihi, có mấy cái áo bà ba có mặc không? mà sao sáng nay em hỏi chị không trả lời. - Tôi thắc mắc.
Chị nhẹ nhàng:
- Sáng e không ngồi máy, đến cơ quan bật máy rồi sang chi nhánh giải quyết mấy việc, về thấy anh buzz nhưng mà lúc đó anh out rồi. Sáng nay không đi học à?
- Ngủ dậy muộn quá, nên nghỉ luôn - Tôi đáp.
- ừm, lười nhỉ. hihi. Thế sắp ăn cơm chưa? mà bao giờ anh lên?
- Chiều mai lên, thế ăn cơm chưa? - Tôi hỏi chị
- E chuẩn bị, thôi anh đi ăn cơm đi. mai lên nhé.
Cúp máy tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui lạ thường. Chị đã thay đổi cách xưng hô. Giờ thì không còn lo lắng, không còn những băn khoăn mà trong lòng chỉ có một cảm giác vui sướng, nhớ chị, nhớ chị đến vô cùng.
Tối chủ nhật. Gió mùa về, trời đã sang đông thật sự, miền bắc đón đợt không khí lạnh đầu tiên. Lất phất mấy hạt mưa làm cho cái lạnh ngấm vào tận da thịt. Sau gần 2h đồng hồ bắt xe, chen chúc rồi cũng đến xóm trọ. Chiếc đèn vàng đầu xóm đong đưa theo đừng đợt gió, mưa vẫn lất phất bay. Phòng nào cũng đóng chặt cửa để tránh gió lùa vào, về đến phòng tôi cất đồ rồi sang phòng chị gõ cửa.
- Ai đấy? - Giọng chị vang lên.
- Cọc cọc cọc. - Tôi gõ tiếp.
- Ai vậy? - Chị hỏi lại.
- Ra nhận áo rét nào - tôi cất lời.
Chị ra mở cửa rồi nói to:
- Anh!
Rồi như nhận ra vừa lỡ lời chị lấy tay che miệng lại.
Chị hỏi tôi:
- Có lạnh không?
- Lạnh lắm. Ngoài trời lại mưa nữa. - Tôi trả lời.
Chị bảo tôi vào nhà đi để chị đóng cửa lại cho đỡ lạnh rồi chị lại tiếp tục nấu cơm còn tôi trèo lên giường của chị trùm trăn nằm co ro. Chị vừa nấu cơm vừa hỏi chuyện tôi, tôi cứ nằm trong trăn trả lời vì trời lạnh quá. Nấu cơm xong chị lên giường kéo trăn ra rồi chui vào nằm cùng tôi, quàng tay ôm tôi chị xít xoa vì lạnh. Giọng chị nhẹ nhàng:
- Đói không?
Tôi đáp:
- Cũng hơi đói rồi.
Chị cười hihi, rồi bảo chờ cơm chín rồi 2 đứa xuống ăn, chị vừa cắm thêm cơm cho tôi.
Tôi quay sang ôm chị, chị rúc vào ngực và nằm gọn trong tay tôi. Nâng cằm chị lên tôi khẽ hôn lên môi chị đang run vì lạnh, chị hé môi đáp lại nụ hôn của tôi. rồi chị thì thầm:
- Anh yêu em nhiều không?
Tôi gật gật mà chẳng nói gì. chị lại tiếp:
- Từ giờ có em với anh thì anh phải gọi em là em nhé, em cũng vậy. Nhưng khi có mọi người thì chúng mình bình thường anh nhé.
Tôi không trả lời, ôm chị thật chặt rồi hôn lên môi chị. Ép sát người vào chị, luồn tay vào chiếc áo len tôi mân mê bầu ngực căng tròn của chị. Chị kéo tay tôi ra thì thầm:
- Ăn cơm đã mà anh. Tối nay ở đây ngủ cùng em nhé.

anh khoa than nghe thuat

Chẳng khác gì ngày xưa còn bé, hai chị em lâu lâu vẫn cùng nhau đi lang thang trên những con đường phố nhộn nhịp của thị xã Bà Rịa, hết xem phim lại ăn chè, uống cocktail,…; hàng xóm láng giềng nhìn thấy như thế thì cũng không ai có thể nào ngờ được rằng hai đứa vốn dĩ đã từng là nhân tình nhân ngãi thậm chí là vợ chồng của nhau cũng nên ? Chúng ta hãy xét xem diễn biến tâm lý của cả hai chị em xảy ra như thế nào đây trong nghịch cảnh éo le này nhé! Dĩ nhiên nhân vật chính đầu têu trong chuyện này không ai khác là thằng Đại, không hiểu tại làm sao mà nó vẫn cứ ao ước được có thêm lần thứ hai ân ái, yêu đương với người chị ruột của nó cho thỏa lòng khát khao chẳng khác gì nắng hạn cần mưa rào nhưng do sợ chị nổi giận thành thử nó không dám tỏ thái độ hay bất cứ hành vi không tốt nào khác. Có lần nó vào nhà vệ sinh vừa đúng lúc chị mở cửa từ trong bước ra, vì cho rằng nó cố ý xông vào để xâm phạm chị nên bất ngờ chị đã tặng cho nó một cái bạt tai nhá lửa mà không cần để cho nó có thời gian giải thích, thanh minh chi cả ; tuy bị đánh đau nhưng nó không hề giận chị vì đầu đuôi gốc ngọn đều tại nó cả, nó nhủ thầm giá như đừng có cái đêm oan nghiệt đó thì đâu có ra nông nổi như thế này? Còn chị Nam mấy bữa rày cách ly thằng em ngủ riêng một mình, những đêm trước thì chẳng có vấn đề chi cả nhưng vào đêm mà lúc chiều chị bạt tai thằng em, suy đi nghĩ lại thì chị cảm thấy mình thật quá đáng mạnh tay với thằng em ; rõ ràng sau đêm tình tuyệt diệu của hai chị em, cứ hễ gặp chị ở đâu là nó có vẻ sợ sệt vô cùng chẳng khác gì một tội đồ chứng tỏ chẳng qua trước sau gì thì cũng chỉ là nạn nhân của những trang web đen trên mạng chứ quả nó không hể chủ ý. Đôi lúc đang ngủ, chợt nghe tiếng động, dù biết là chẳng phải có động tĩnh chi cả nhưng không hiểu sao chị cứ ngỡ em trai mình cả gan mò vào và chị cảm thấy vừa sờ sợ, e dè lại vừa hồi hộp, xao xuyến làm sao ấy không tài nào hiểu được. Sự thực mà nói, do ám ảnh bởi những gì mà thằng em đã ngang nhiên hành động với chị vào đêm hôm ấy cho nên thỉnh thoảng chị lại hơi nhơ nhớ và mỗi khi như vậy, máu trong người chị cứ rần rật chảy với thân nhiệt càng lúc càng tăng dần và giả sử nếu như mà giữa hai chị em chẳng may xảy ra “chiến sự” lần thứ hai nữa thì chắc chắn chị sẽ xuôi tay chấp nhận ngay từ những giây phút đầu tiên ; nghĩ tới đó, chị không khỏi cảm thấy đỏ hồng, nóng bừng cả mặt vì tự ngượng với chính mình. 

Có thể nói là chị tuy rất muốn thằng em đừng có tái diễn lại đêm tình ấy lần nữa chi cho thêm tội thêm tình nhưng thâm tâm chị lại mong nó đại loại có hành động tương tự như vậy một lần cuối, một lần cuối cùng nữa mà thôi! Rõ ràng là trong cuộc đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi chứ sao mà tránh né đâu cho được dù muốn dù không, vào một buổi sáng chủ nhật khoảng 9-10 giờ, có một bác đưa thư đã mang tin vui đến cho chị Nam đó chính là giấy thông báo kết quả và gọi nhập học của trường Đại học Y dược Thành phố Hồ Chí Minh ; quả thật đây là một niềm vui vượt quá sức tưởng tượng không những của chị mà luôn của cả thằng em tuy ngày hôm ấy lại là một ngày u ám, không hề có ánh mặt trời và mây lại giăng đầy bầu trời thị xã. Tuy vậy trưa hôm ấy, hai chị em vẫn cố gắng chở nhau bằng xe đạp đi chợ để mua thịt gà cùng khoai tây về nấu món lagou dùng với bánh mỳ ăn mừng chị thi đậu Đại học và dĩ nhiên nhờ có tin vui này mà trong tâm trí hai đứa không còn bị đè nặng, ám ảnh bởi cái đêm tình nghiệt ngã, nhuốc nhơ kia nữa. Giả sử như ngày hôm ấy trời không mưa thì có lẽ chúng đã bay về miệt quê Phước Hải để báo tin vui cho bố mẹ biết rồi cũng nên ; chính vì trời mưa cho nên giữa hai chị em lại có sự cố chẳng may lập lại y như lần trước chẳng khác gì phần số đã định không thể nào mà tránh khỏi, chạy đâu cho khỏi nắng. Chiều hôm ấy, mặc cho trời mưa, do hai chị em cứ mãi mê ngồi xem phim dưới nhà cho nên chúng không hề mảy may biết rằng một cánh cửa sổ nơi phòng ngủ của chị Nam trên lầu bị bung ra và nước mưa từ ngoài hắt vào làm ướt nhẹp gần nữa cái mùng tuyn cũng như 2/3 tấm drap trãi nệm ; đến khi phát hiện ra thì đã muộn, chỉ còn việc cuối cùng là thằng em lên phụ chị mình đóng kín cửa sổ phòng lại rồi tháo mùng, lột drap đem xuống nhà dưới cột đến ba sợi dây kẽm giăng ra để phơi chẳng biết khi nào mới khô. Tối hôm ấy, thằng Đại lễ phép nhường phòng ngủ của nó cho chị còn nó thì ôm gối mền ra gian trước nằm ngủ nhưng khi vào đến nơi, thấy vậy chị nó bỗng dưng đưa tay nắm chặt lấy tay nó cản nó lại không cho đi và bảo nó để mền gối trở lại xuống giường.
-Em ngủ lại đây đi. Ra ngoài đó lạnh lắm.

anh khoa than nghe thuat

Xem anh khoa than nghe thuat hay nhat 2014

Chiều hôm sau tôi lại đến nhà nàng , hôm nay tôi mặc một cái áo may ô ( Hay còn gọi là áo ba lỗ ý ) . Không phải tự hào gì đâu , nhưng tôi rất hay chơi thể thao , bóng bàn , bóng đá , bóng chuyền , bơi ..v..v... Nên tôi dù đang học lớp 11 , nhưng cơ thể đã sớm nẩy nở hơn các bạn cùng trang lứa , tuy ko được cơ bắp như mấy anh thể hình , nhưng cũng vâm lắm . Trong đầu tôi đang có những kế hoạch táo bạo mà tôi chưa từng nghĩ đến , và cái áo may ô này cũng là một phần trong kễ hoạch đó , từ hôm qua đến hôm nay , dù chỉ trong một ngày ngắn ngủi tôi đã bản lĩnh lên nhiều , có lẽ bởi cái mùi kích thích ở chiếc quần lót của nàng đã thôi thúc tôi muốn khám phá những điều mới lạ hơn ...
Tiết trời tháng 11 ở miền Bắc lúc chuẩn bị giao mùa thu sang đông thật kỳ lạ , hôm qua nắng gắt thì hôm nay lại se lạnh . Sáng nắng chiều mưa phùn , tôi đi đường mà thấy hơi lạnh ngấm vào người , nghĩ hôm nay mình mặc cái áo này đến nhà nàng thật kỳ quá , nhưng vì tôi đã có kế hoạch ắt sẽ có lý do để văn vở nàng .
Đúng như tôi nghĩ , nàng ra mở cửa và tròn xoe mắt ngac nhiên :
_TRời , hôm nay thời tiết thay đổi mà Hiếu mặc vậy , ko thấy lạnh sao !
Tôi cười xoà :
_Chiều nay khu tớ có trận đá bóng giao hữu với tổ 12 , nên tớ mặc vậy để khi nào làm báo xong là phi ra đó luôn , ko phải về nhà thay áo nữa , chút nữa đi đá bóng tớ còn cởi trần nữa cơ , lạnh thế này thấm tháp gì đâu , mùa đông có khi còn phải sợ tớ nữa là !
Câu nói vô lý và pha trò nhạt nhẽo của tôi cũng có thể khiến nàng cười khúc khích , nhưng nàng vẫn gườm gườm :
_Hiếu mặc thế này đến nhà tớ bố mẹ tớ mà về thấy thì kỳ quá !
Tôi lấp lửng :
_Thì tớ về trước khi bố mẹ ấy về mà , lo gì , thôi mình vào bắt đầu tiếp tục công việc đi , cho mau để tớ còn về cho kịp trận bóng , ko đến muộn các anh ý mắng !
Thế rồi tôi lại theo nàng vào nhà , hôm nay nàng ko mặc váy mà mặc một bộ thun bó sát , tôi bước theo sau và thả hồn theo đôi mông tròn chắc nịch uyển chuyển lắc lư theo từng nhịp của nàng , viền quần lót ẩn hiện sau chiếc quần thun khiến tôi rạo rực , và tôi càng quyết tâm hơn ...!
Chúng tôi say mê tiếp tục công việc cho tập thể , nhưng trong tôi đầy những toan tính của dục vọng cá nhân , hôm nay tôi cố gắng ngồi sát nàng hơn nữa , 2 đùi chúng tôi chạm sát vào nhau , 2 tay cũng vậy . Chúng tôi say mê với những thiết kế hoạ tiết , những lời văn ý nghĩa , chau chuốt cho bài báo của mình , bất giác đầu tôi với nàng cụng nhẹ vào nhau , tôi nhìn sang nàng , bắt gặp ánh mắt của nàng cũng đang nhìn tôi ...nàng quay mặt đi ngượng ngùng nói lảng :
_Theo tớ thì mục truyện cười nên đặt sau trang văn thơ , cậu thấy sao ?
Mặc dù cũng đang run bắn , nhưng đã có chủ đích nên tôi vẫn là người bình tĩnh hơn , tôi nhoài người ra lật lật trang báo nói :
_Vậy thì chỗ này mình để mục nào cho thích hợp đây ?
Tôi cố tình nhoài người ra để có cơ hội cọ sát hơn nữa vào người nàng , tôi còn cố tình gồng cứng người lên để nàng có thể cảm nhận được cơ thể chắc nịch của tôi , có lẽ nàng chưa bao giờ đụng chạm thân mật với một người khác giới đến như vậy , tôi có thể thấy rõ sự lúng túng đang hiện hữu trên khuôn mặt nàng . Tôi liền ngồi lại ngay ngắn để nàng có thể trấn tĩnh hơn . Bước đầu của tôi đã phát huy tác dụng , tôi bắt đầu thấy thi thoảng nàng lại liếc sang nhìn tôi , nhìn cơ thể tôi với đôi mắt khá tò mò xen lẫn một chút ..đề phòng .
Ngồi thêm nửa tiếng , tôi bảo nàng cứ ngồi làm tiếp tôi đi vệ sinh . Thực chất tôi đã ko thể kìm nén thêm được nữa , tôi bước nhanh đến phòng vệ sinh , đóng cửa lại và đứng trấn tĩnh một lát , rồi theo thói quen tôi bắt đầu đảo mắt tìm kiếm ...Kia rồi ! Đống quần áo nàng thay ra trưa nay , chưa vứt vào chậu mà vẫn ngoắc trên tường , chiếc quần chip nhỏ xíu màu hồng đang treo trên đó mời gọi , tôi mừng rỡ chụp lấy như vớ đc bảo vật , tôi úp thẳng vào mặt mà hít hà mùi hương mơ ước đã theo tôi vào cả giấc mơ đêm qua , lần này thì có lẽ tôi ko thể chịu đựng hơn được nữa , tôi tụt quần xuống , dương vật của tôi đã ngỏng lên , tôi nhẹ nhàng quấn nhẹ quần lót của nàng vào đầy nâng niu và trìu mến , trong đầu tôi hiện lên cảnh làm tình của cậu tôi , rồi hình ảnh các bạn gái đi vệ sinh trên đồi , rồi hình ảnh của cô giáo Anh Văn với vùng tam giác đem sâu thẳm đầy lôi cuốn .... và rồi cuối cùng là đọng lại hình ảnh của nàng ...phải rồi , tôi yêu nàng , yêu nàng say đắm mà ...nàng đang cười với tôi qua những câu chuyện tâm sư kìa ...đôi mắt to tròn đen lắy đang mơ màng điều gì kia ...đôi má hồng lớt phớt những sợi tơ như trái đào ...cái miệng nhoẻn cười thật vô tư và hồn nhiên làm sao ...ôi !! Cặp đùi trắng nõn và đôi chân thon của nàng , đôi mông tròn chắc lẳn ...tất cả những cái đó đang chờ tôi khám phá , mở ra một thế giới thần tiên ...tay tôi sục nhanh dần theo từng dòng suy nghĩ ...tim tôi đập nhanh hơn .. tôi vơ nốt luôn cả đống quần áo trên mắc của nàng mà hít mà ngửi ... ôi !! sáng nay những thứ này còn đang bao bọc lấy cơ thể ngọc ngà của nàng ...còn đây mùi mô hôi , mùi thơm xử nữ ....tôi vục mặt vào đó , mê say ...tay tôi nhanh dần lên ...rồi người tôi cứng đờ , từng thớ thịt của tôi đang dãn nở và giật giật theo mỗi dòng tinh nóng hổi đang xuất vào chính quần lót của nàng , môt cảm xúc khó tả ko sao nói được thành lời ...tôi nhẹ nhàng nâng chiếc quần lót của nàng lên nhìn , ôi !! nước trong cơ thể thanh niên của tôi đang hoà với nước con gái của nàng ...tôi ngắm nghía đầy thoả mãn ! Tôi nhẹ nhàng mắc nó lại như cũ , rửa tay và ngắm nghía lại một lần nữa ...Sau đó tôi trở về phòng . Nàng vẫn đang cắm cúi chăm chỉ làm việc , có biết đâu tôi vừa làm những điều thật xấu xa ... Tôi ngồi xuống bên nàng , ngắm nghía nàng đầy thoả mãn .Nàng quay sang tôi , thấy anh mắt của tôi như vậy nàng bối rối vô cùng :
_Sao Hiếu cứ nhìn Ngọc vậy , hôm nay trông Ngọc buồn cười lắm hay sao ?
Tôi giật mình , và hơi hối hận với phút lơ đãng vừa rồi , bỗng nhiên tôi buột miệng :
_Tại Ngọc xinh quá ...! 
Câu buột miệng của tôi khiến mặt nàng đỏ như gấc và ...mặt tôi cũng đỏ ko kém , đó là lần đầu tiên tôi biết khen một người con gái , và cũng có thể nói là một câu tán tỉnh đầu tiên của tôi , dù chỉ là buột miệng . Cả 2 chúng tôi đều tránh những ánh mắt nhìn vào nhau , nàng cúi gằm xuống , cầm bút nguệch ngoạc những dòng vô nghĩa , tôi cũng quay mặt đi , ngoáy bút liên tục ... bầu không khí trôi qua thật nặng nề . Là người gây ra nên tôi phải mở lời xoá tan bầu không khí yên lặng này :
_Thôi chết , Ngọc viết cái gì vào mục đố vui vậy ?
Nàng sực tỉnh , và tái mặt :
_Thôi chết tớ xin lỗi ..không hiểu sao ..tớ !
Tôi nhanh nhảu :
_Không sao đâu , chỗ này hoạ tiết ko phức tạp , tớ vẽ lại nhanh thôi mà ! Ko vấn đề gì đâu !
Nàng quay sang nhìn tôi mỉm cười , tôi cũng nhìn nàng cười , nhưng anh mắt của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn , tôi nhìn thấy một điều gì đó trìu mến trong ánh mắt nàng nhìn tôi ..và tôi tin là tôi đang đi đúng hướng !

Cuối giờ chiều hôm ấy chúng tôi đã hoàn thành tương đối , chắc chỉ còn một buổi nữa là xong .Tôi ra về , nàng tiễn tôi ra cổng ... và tôi đã bắt đầu thấy sự lưu luyến trong ánh mắt của nàng ... Tôi cứ đứng tần ngần nhìn nàng và nàng cũng vậy . Bỗng có tiếng ho húng hắng của bà nội trong nhà xóa tan những cảm xúc đang nhen nhúm trong lòng 2 chúng tôi , nàng giật mình ,rồi cúi xuống vân vê vạt áo , ngượng ngùng nói :
_Hiếu về đi cho kịp giờ đá bóng kìa !
Tôi gật đầu :
_Ngọc vào nhà đi ...à , mai tớ thấy bảo có gió mùa đông bắc thổi về đấy , mai Ngọc đi học nhớ mặc áo ấm vào kẻo lạnh nhé !
Nàng ngước lên nhìn tôi :
_Ngọc biết rồi 
Tôi đạp xe phóng đi , rất hài lòng với câu nói thể hiện sự quan tâm của mình với nàng , đi một quãng xa tôi lén quay đầu nhìn lại , thấy bóng nàng vẫn đứng tần ngần nhìn theo dưới gốc bàng đã trụi gần hết lá ... một cơn gió lạnh thổi thốc qua ...lá bay xào xạc ...nhưng tôi thấy lòng vẫn ấm áp vô cùng ..Trong đầu tôi bắt đầu tự tin hơn và có thêm niềm tin vào chiều mai ..Tôi mỉm cười mãn nguyện ...