Anh khoa than nghe thuat

Từ lúc đó chị bắt đầu để ý nhan sắc mình hơn.Không còn lượm tha lượm thượm như trước.Chồng từ nhà thương về ,ngồi đâu ngồi đấy,cho thì ăn khát cho uống nhưng rất hiền.

 Chị săn sóc chồng kỹ lưỡng như lời tạ tội.Còn thằng Út thì cứ tươi như hoa,coi như pha,hắn đi làm có tiền giúp chị xây dựng gia đình.Bửa hôm chị mang bầu không ai nghĩ gì cả.Rồi chị sanh thằng cu tí giống hệt chồng.Mọi người chia vui,chồng chị ngồi đâu cũng cười ra vẻ hiền triết.

 Từ lúc chị sanh xong da thịt cứ như căng ra, gái một con, ai cũng nói chị đẹp.Chị chỉ cười.Chung quanh chị ở toàn người Mỹ nên đời sống yên lành không ai dòm ngó.Lạ lùng một điều là lúc nào chị cũng coi thằng Út là thằng em,nên chị xưng tao mầy ngọt như đường.Thằng Út vẫn gọi chị hai như mía lụi. Út lại ưa bắt chị ăn mặc cho hợp thời trang.
 “Mầy sao ưa bắt tao mặc mấy cái đồ bó sát,tao mắc cỡ quá hà!cứ đưa cái tèm tẻm phồng ra,coi dị hợm!”

anh khoa than nghe thuat

Cuộc bầu cử tổng thống hôm 7 tháng 11 năm 2000, cả xóm nó xôn xao bàn tán là ai sẽ là tổng thống Mỹ. Người thì cho là ông Al Gore sẽ thắng, người thì cho là ông Bush sẽ thắng. Nó cũng theo giỏi tin tức, cố gắng đọc báo để cập nhật hóa. Nó định làm một vụ cá độ thật là to lớn, lớn nhất từ trước tới nay trong đời của nó. Theo kinh nghiệm bản thân thì nó “bắt” ông Gore. Nó tin rằng nó sẽ thắng lần này. Số tiền kiếm được sẽ cho mẹ nó vào nhà thương để lọc máu.

Nó nhìn quanh nhà của nó một lần nữa để xem có vật gì quý giá. Chẳng còn gì ngoài chiếc xe đạp cũ kỹ. Nó đem cầm được 100 ngàn. Nếu nó thắng thì số tiền sẽ lên tới gấp hai, là nó sẽ có được 200 ngàn. Nhưng làm sau mà đủ bây giờ. Nó cần ít nhất là 20 triệu để đưa mẹ nó vào nhà thương. Nó lục lạo khắp nhà của nó chỉ lôi ra được cái hộp sắt nhỏ mà mẹ của nó dấu rất kỹ. Nó lấy ra một chiếc lắc vàng. Nó nghe đâu là vật kỷ niệm của bà ngoại. Thây kệ, lần này nó thắ�ng mà!. Nó đem đi cầm cũng được đâu 2 triệu. Chưa đủ. Nó quyết định là mượn tiền bọn “mặt rô” hay còn gọi là “xã hội đen, đâm thuê chém mướn” một số tiền to lớn. Sự đánh đổi là tánh mạng của nó, căn nhà của mẹ con nó.

anh khoa than nghe thuat

anh khoa than nghe thuat la gi ?

Được em nắm cặc với đôi tay bé nhỏ, mềm mại, Bắc thấy sướng khoái gấp bội lúc được bạn trai vuốt buồi khi ở trọ chung với Cảnh dưới Sài Gòn. Bàn tay Tâm mềm như nhung, bóp bìu dái thật nhẹ nhàng, chỉ đủ để hai hoàn trứng dái chạy đi chạy lại trong cái túi da mỏng mà không để chúng chạy thót lên sát xương chậu. Cái thiệt thòi nhất cho anh là không thấy hình thù cái lồn thực sự ra sao vì thiếu ánh đèn! Không biết lồn em thuộc loại lá tre, lá đa hay lá xoài như bạn bè thường phê bình mỗi khi chơi gái về. Chỉ sờ lồn mà không được ngắm nghía thì cái khoái cảm bị giảm đi quá nửa. Tất nhiên trong trường hợp bất khả kháng như lúc đi xi nê mà được sờ lồn thì cũng quá sướng rồi. Bắc cảm thấy những sợi lông rất ngắn, mềm nằm sát trên mu lồn và một phần lõm mềm mềm dài chừng hai đốt ngón tay ở ngay phía dưới. Hai bên rãnh trũng này thịt cũng mềm, nhẵn thín, sát phía trên là một cục thịt nhỏ. Tất cả chỉ có vậy. Anh không dám mạo hiểm tiến sâu vào bên trong phần lõm bằng những ngón tay thô bạo nhưng dùng miệng, mũi cọ lên cọ xuống khe lồn. Mũi anh bị ướt nhẹp vì nước lồn tuôn ra dàn dụa, mùi hoi như con nít mới sanh.
Ngót một tháng xa Đà Lạt, không còn được Thúy liếm, Tâm liền chỉ cho anh cách liếm mòng đóc mình. Bắc cũng thấy sướng khoái khi em giật nẩy liên hồi vì được liếm đúng chỗ. Nước lồn ứa ra mỗi lúc một nhiều. Tâm rít khẽ qua hai hàm răng :
- Trời ơi! Sướng quá! Anh đè lưỡi ngay chỗ đó rồi quét đi quét lại đi! Mau lên! Mau lên!

Dù không được anh chỉ dẫn, trong lúc nứng lên cực độ, Tâm cũng biết ngậm luôn cặc anh vào miệng. Một phút sau, không tài nào kiểm soát được khoái cảm dâng trào, Bắc xịt tinh khí ra ào ạt. Tâm giật mình, nhả cặc hốt hoảng nói :
- Sao anh lại đi đái vào lúc này?
- Không có đâu! Coi lại xem! Tinh khí đấy!
Tâm trấn tĩnh lại :
- Ừ nhỉ, đâu có mùi khai. Mà sao nó đặc sệt, lại dính thế anh?
Nàng nắm lại con cặc thì nó đã mềm xìu, teo nhách. Bắc mệt mỏi vô cùng. Tâm cũng vừa đạt tới tột định khoái lạc mấy giây trước đó. Hai anh em lăn ra ngủ mê mệt.

anh khoa than nghe thuat

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “

anh khoa than nghe thuat

Xem anh khoa than nghe thuat hay nhat 2014

Chào toàn thể các đồng dâm! 
Tham gia mảnh đất Liên Xô chống Mỹ cũng chưa lâu, cũng chẳng reg _nick, chỉ để lướt qua xem các đồng dâm tung hoành. Nhưng trong box này có nhiều câu chuyện mà mình có thể nhìn thấy một phần con người mình trong đó, thôi thì cũng dành chút thời gian, miên man với dòng ký ức hầu anh em.
Mình tự nhận là người văn chương dốt nát ( Vào cái năm 2000 mà điểm tốt nghiệp môn Văn của mình trên con 6.5 mà mình đạt được, thì mình đã vào thẳng ĐH bất kỳ trường nào mình muốn rồi), nên anh em đọc thấy lủng củng cũng chém nhẹ tay nhé. Đây chỉ là những ký ức mình chắp nhặt lại nhằm phần nào giúp anh em giải trí trong cái xã hội “Nhân sâm thì ít, củ tre thì nhiều này”, biết đâu lại có những Pro cũng gặp con người mình trong đó!
Phần 1: Tuổi thơ dữ dội ( xin lỗi nhà văn Phùng Quán, vì bí từ nên đành mượn tên đứa con của bác)
“Đêm, nỗi cô đơn buồn tê tái, sâu trong giá lạnh….” ,những giai điệu của bài hát đó cứ xoáy vào tai hắn làm cho đêm trở nên buồn hơn, càng buồn lại càng nghe ( nếu Tùng Dương mà bịt mặt lại hát thì đúng là ca sỹ số 1 của Việt Nam, bác nào hiểu biết âm nhạc xác nhận giúp em cái), những kỷ niệm từ thời thơ ấu như những thước phim quay chậm chợt ùa về trong hắn.
Nó (gọi thế vì còn trẻ con) biết mùi đàn bà cũng từ khi nó chưa biết chữ ( khoảng 5 tuổi) cái tuổi mà trẻ con chơi trò vợ chồng với nhau khi không đến trường mẫu giáo. Nhà hắn ở khu tập thể của trường hoc, mẹ hắn là một cô giáo cấp 2, còn bố hắn là sỹ quan quân đội ( một gia đình kiểu mẫu khi đó, chỉ tội nghèo). Cái khu tập thể của một trường miền núi, nửa đồng bào miền núi, nửa người kinh đó sao mà lắm trẻ con đến thế, toàn sàn sàn tuổi nhau. Nó hay chơi với 4 đứa con gái cơ, 2 chị em Nhung, Hồng đứa lớn hơn 2, đứa lớn hơn 1, hai chị em Hải, Hà đứa bằng đứa ít hơn 2.
Tuy là trẻ con, nhưng dường như đứa nào cũng lớn trước tuổi, các bác biết vì sao không ạ? Xin thưa với các bác nó gói gọn trong 3 từ “ở tập thể”, nhiều người, lại sống trong không gian chật hẹp nên mọi sinh hoạt đều không qua được mắt mọi người nhất là bọn trẻ con, vì nghĩ chúng còn chưa biết gì. Nào là đôi vợ chồng giáo viên cùng trường mới cưới, nào là một cô giáo với một anh chồng làm gì đó ở xa thi thoảng mới “đảo qua nhà cho gà uống nước”…. Những hình ảnh đó đã in sâu vào những tâm hồn non nớt để đến bây giờ là đồng dâm của các bác âu cũng là cái duyên nợ ( có bác nào giống vậy không giơ tay phát).
Khu tập thể đó nằm đằng sau, trong khuôn viên của trường nhưng cách văn phòng và lớp học một quãng khá xa. Cạnh trường là UBND xã, một xã cũng khá lớn và kinh tế cũng khá mạnh thời bấy giờ. Chính vì vậy mà giáo viên trường ( cả cấp 1 và cấp 2) khá là thân thiết với đội ngũ cán bộ xã, và tất yếu những việc chim chuột cũng từ đó mà ra. Hôm đó là một buổi chiều đầu đông, trời se se lạnh, vẫn loanh quanh trong khuôn viên khu tập thể cùng với Hải vì bố mẹ cả 2 đứa đều đi làm, mẹ nó và mẹ Hải dạy cùng nhau, nhà sát nhau trong khu tập thể. Ngang qua phòng cô Thu, bỗng nghe những âm thanh lạ mà quen từ đó phát ra, hai đứa chẳng ai bảo ai nhưng dường như đứa nào cũng biết trong đó xảy ra gì rồi ( cũng đíu ai mà ngờ được cái Hải nó cũng biết, chắc bố mẹ nó quần nhau toàn lúc nó chưa ngủ). Cả hai chạy nhanh ra đằng sau khu tập thể như được lập trình sẵn( quá quen với việc này) ngó qua khung cái cửa sổ cũ nát, một cảnh tượng vô cùng kích thích đập vào mắt 2 đứa. Cô Thu - một cô giáo khoảng 30 tuổi, chưa chồng, chồng chết hay bỏ chồng mình cũng đíu nhớ nổi nữa vì lúc đó còn nhỏ quá, đang trắng phau một màu da thịt ngồi trên bụng một chú cán bộ xã có cái tên mà nó dị ứng kinh khủng- Chú Hán, gần 40 tuổi gì đó. Những âm thanh ư ử phát ra từ cái miệng xinh xắn, cùng với gương mặt hơi gầy, gò má cao, làm cho cô Thu lúc đó xinh vô cùng( bây giờ anh em mình gọi là dâm, lúc đó chỉ biết đẹp thôi ..kha kha), những tiếng xuýt xoa, úi chà của chú Hán cũng to không kém làm cái quả ớt của thằng bé dựng đứng trong cuổn, một cảm giác kích thích trong người làm nó nóng rực. Nhìn sang Hải nó thấy Hải mặt đỏ phừng phừng, nuốt nước miếng ừng ực, bây giờ mới biết là lúc đó Hải cũng nứng. Một lúc sau thấy cô Thu gằn lên một tiếng( chắc cố để khỏi hét to vì khu tập thể nhà nọ nhà kia chỉ cách nhau bức tường 10cm), dừng nhún nhảy cái cặp vú và cái khoảng đen đen dưới rốn, rồi đỏ vật xuống người chú Hán, chú Hán lật nhanh người cô Thu lại, tiếng bạch..bạch mỗi lúc một nhanh hơn rồi cũng dừng lại kèm theo một âm thanh hục.. hục như lúc con lợn bị cắt tiết. Rất nhanh hai người mặc lại quần áo, cô Thu mở cửa ngó quanh quanh ( may mà chạy vòng ra đằng sau, không thì lộ hết) thấy không có ai cô phất tay, nhận được tín hiệu của cô Thu, chú Hán thoát ra ngoài nhanh như một cơn gió, đúng là khéo ăn vụng.