Anh khong che

Cường và mẹ đi tới siêu thị vào buổi chiều hôm đó và dừng lại mọi gian hàng mà họ thấy. Nhưng thật ngạc nhiên, Cường có vẻ thích thú như vậy và có lẽ là lần đầu nó thấy thú vị như vậy. Dĩ nhiên không phải là đi mua sắm mà là làm cho mẹ nó thích, Cường nghĩ. Cường nhìn mẹ thật kĩ, nó thấy nàng cười, hơi e thẹn hoặc sung sướng khi mua hoặc thử những món mà nàng thích. Khi Lan ra khỏi phòng thử đồ Cường được quyền nhận xét và đưa ra quyết định.Dĩ nhiên nó chọn là những cái đầm sát hoặc những chiếc váy ngắn. Điều tuyệt vời nhất là Cường có thể thấy mẹ nó vui, cười rất nhiều và nó có thể nhìn mẹ nó không chớp mắt kể rừ cái đem nó bắt gặp mẹ nó với Hùng. Tuy nhiên, Cường còn chút e dè vì sợ mẹ nó không hài long. Và có vẻ như nó đã lo lắng thừa. Mẹ nó không những cấm đoán hoặc trách móc nó mà nàng còn xoay quanh để nó có thể đánh giá tốt hơn về bộ đồ nàng đang mặc. Và Cường thích những gì nó được nhìn. Nó nhận thấy rằng, mẹ nó đã giữ cho mình một thân hình thật đẹp và sexy. Thật lạ là từ trước tới giờ Cường không nhận ra mẹ nó sexy tới mức nào, thậm chí còn làm con cặc nó cương cứng khi nhìn mẹ. Cường đã vắt chân lên để che con cặc cương cứng khong cho Lan thấy. Nhưng nàng chẳng có vẻ gì để ý việc đó cả.

Cường rất thích những bộ đồ ở gian hàng Victoria’ Secret. Khi Lan bước khỏi phòng thử đồ với bộ đò màu đỏ bó sát đã làm Cường choáng ngợp. Bộ đồ có màu đỏ tươi, cổ cắt chữ V rộng làm hở một phần bộ ngực no tròn của Lan. Tuy nhiên, đường cắt có vẻ hơi thấp nên làm lộ cả áo lót mà Lan đang mặc. Cả bộ đồ ôm sát thân hình thon gọn của Lan, để lộ cái eo nhỏ và cái mông tròn trịa. 

"Bộ đồ có bó sát quá không?" Lan hỏi

"Không…," Cường nói bà nhanh chóng them vào, "Trông mẹ thật tuyệt với bộ đò này. Nhưng có lẽ nên bỏ áo lót đi. Mẹ quay lại nào ."

Lan quay người lại, nàng nhìn vào gương và thấy Cường đang nhìn mình chằm chằm

Bám chặt vào thành ghế Cường nói, "Con nghĩ, quần lót cũng nên bỏ ra. Con có thể thấy đường viền của quần lót."

Lan ngạc nhiên, quay lại nhìn Cường nhưng nàng nói, "Đợi chút." Lan đi nhanh vào phòng thử đồ và đi ran gay sau chưa đầy 1 phút. "Bây giờ thế nào?"

Cường cảm thấy tim mình đập thình thịch. Lan đã bỏ áo lót và để lộ núm vú đang cương cứng hằn lên cái áo. "Trông..khá..á hơn," Cường lắp bắp.

"Còn cái này thì sao," Lan nói và quay người lại.

Không có đường viền của quần lót 

Cường không thể nào tự chủ được, con cặc nó giựt giựt khi biết mẹ nó trần truồng dưới bộ đồ khoác ngoài mỏng dính. Mọi đường cong của Lan đều được bồ đồ tôn lên. Ngay cả phần hơi lõm vào giữa lung và mông của nàng cũng lộ rõ. "Con thấy..khá…ổn," cố gắng bình thường khi nói trong khi mắt không rời mẹ mình.

Phần còn lại trong buổi chiều thật tuyệt với Cường. Họ đi qua tất cả gian hàng. Chọn lựa đồ và tranh luận về những cái mình thích. Mối quan hệ của họ dường như là của người đàn ông với người đàn bà hơn là của mẹ và con . Mọi người nhòm ngó và bàn luận về họ. Nhưng Cường mặc kệ. Nó thấy mẹ nó rất vui và cười rất nhiều. Đôi mắt Lan long lanh, và nàng cảm thấy hạnh phúc. Mối quan hệ của họ có vẻ được cải thiện rất nhiều từ sau biến cố đó. 

Vài giờ sau với nhiều túi đồ trên tay. Lan và Cường rời siêu thị để đi ăn tối. 

"Mẹ nghĩ mẹ đã mua đồ cho cả năm," Lan cười. "Mẹ không biết chuyện gì đã xảy ra. Mẹ chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho việc mua đồ thế này."

"Con biết," Cường nói

Lan nói. "Mẹ nghĩ mẹ phải làm mới tủ quần áo chứ?"

"Dạ," Cường trả lời không thoải mái lắm.

Lan cầm tay Cường và nói. "Thật là tuyệt khi có người quan tâm đến mẹ như vậy."

Cường nhìn trong mắt mẹ nó có chút gì hơi mơ hồ, xa xăm. Nó nhanh chóng chuyển đề tài. Nó sợ sự việc sáng nay sẽ được nhắc lại.

Trong khi họ nói chuyện, lần đầu tiên Cường để ý những người đàn ông nhìn mẹ nó. Nó cảm thấy bực và muốn mẹ nó chỉ riêng của nó thôi! Nó cảm thấy điều đó thật điên rồ,..đây là mẹ nó, không phải là bạn gái nó, nhưng Cường không thể nào thôi ý nghĩ đó được. Khi họ rời khỏi nhà hang, nó choàng tay sau lưng mẹ nó như để bảo vệ hoặc theo ý riêng của Cường tới bọn kia “ Đây là hoa đã có chủ”
Lan ép sát người vào Cường đến khi nó cẩm thấy hông mẹ nó áp sáp vào hông nó. Thậm chí Cường còn cảm thấy sự mềm mại của da thịt Lan sau lớp silk của chiếc váy 

Khi về đến nhà Cường lại đượng Lan trình diễn thời trang một lần nữa, nàng như một cô gái tuổi dậy thì. Nàng thử lại tất cacr quần áo lần nữa và hỏi những cái nào hợp, còn những cái nào thì không? Cái nào ngắn, cái nào ôm sát, cái nào để lộ nhiều da thịt. Nàng hỏi rất nhiều. Còng Cường thì vui nư sáo và không quên tiết lộ nó thích nhất là bộ đồ màu đỏ của Victoria Secret. Lan cũng biết ý Cường khi mặc bồ đồ đó, nàng đã không mặc đồ lót. Còn Cường thì thắc mắc, không biết mẹ nó có ăn mặc như vậy để đi ngủ hay không.

Vào cuối ngày, Cường cảm thấy rất mệt mỏi, nó không ngờ rằng việc đi mua sắm lại mệt đến thế Có thể là do có quá nhiều biến cố xảy ra trong thời gian ngắn. Bắt đầu là việc giận giữ khi bắt gặp mẹ nó ngoại tình và bây giờ nó lại nhìn mẹ nó như một người đàn bà gợi tình.

Sau 1 thời gian ngồi ở phòng sinh hoạt chung với ba và mẹ Cường nói, "Con nghĩ con sẽ đi ngủ sớm."

"Được thôi, con yêu," Lan nói. "Mẹ hi vọng không làm con quá mệt, mua sắm mất sức lắm," Lan cười.

"Vậ mẹ phải cho con biết trước chứ," Cường quay lại với nụ cười đến mang tai và hôn mẹ nó trước khi bước lên phòng. Tuy nhiên, vừa đến cửa phòng Cường sực nhớ và chạy nhanh vào phòng tắm trong phòng bố mẹ. Trong ngăn đựng đồ bẩn nó thấy cái nó cần…đó là bộ đồ lót màu đỏ mà mẹ nó đã mặc cả ngày hôm nay. Cường nhanh chóng lấy bộ đồ lót và chạy về phòng. Bằng một thao tác nhanh khủng khiếp nó cởi tuột quần ra và nằm trên giường . Cường nhanh chóng bọc đồ lót quanh con cặc và dùng tay sóc mạnh làm con cặc căng cứng lên.

Cường liền hình dung ra mẹ nó…và bộ đồ lót..hình dung ra nàng đang mặc nó. Sau đó nó thấy Lan khỏa thân trước mặt nó. Nó còn thấy mẹ nó mỉm cười với nó, 2 mắt nhìn con cặc nó thèm thuồng, rồi nàng ngồi xuống giữa 2 chân nó, tay nhè nhẹ sóc con cặc nó. 

Cường có cảm giác nhiw mẹ nó đang bú cặc khi chiếc quần lót quấn quanh đầu khất. Khi nó sóc lên xuống tiếng cọ giữa bộ đồ lót và con cặc làm Cường liên tưởng như mẹ nó đang muốt con cặc một cách thèm thuồng. Tay nó chuyển động nhanh dần. Cường không thể nào chịu nổi nữa. Nó đã có một ngày quá tuyệt rồi. 

"Ah…ah," Cường rên lên,người nó căng lên và nhấc hẩng khỏi giường. Con cặc nó giật liên hồi và bắn tinh xối xả lên bụng, lên đùi nó. Cường thấy sướng vô cùng con cặc cứ bắn tinh như thể không dừng được. .

Một tiếng rên khoái lạc thoát ra khỏi miệng Cường. Không phải vì nó sóc làm nó đạt cực đỉnh mà ý nghĩ về mẹ nó làm Cường không chịu được. Điều đó thật sai trái. Cường không thể nào có ý nghĩ thèm khát mẹ nó được. Cường nằm trên giường tận hưởng cái sướng, lấy te che mắt như muốn níu cảm giác đó mãi.

Đột nhiên cửa phòng nó bật mở. Cường sực nhớ nó đã quên khóa cửa, và người đang bước vào là Lan – mẹ nó. Cường nhanh chóng lấy chăn trùm qua người và lăn qua bên vờ như đang ngủ.

Cường cố gắng điều hòa hơi thở, nó cảm thấy Lan đang dần bước đến giường. Nó sợ rằng mẹ nó sẽ phát hiện ra nó dung đồ lót của mẹ để tự sướng. Và tệ hơn khi nó bắn tinh đầy quần lót của mẹ. 

Cường thậm chí còn nghe Lan thở. Nó hơi hé mắt để nhìn Lan. Và nó biết, Lan đang nhìn vào phía dưới của nó

Lan nở nụ cười khi nàng bước lên lầu để chúc Cường ngủ ngon. Nang muốn cảm ơn con trai về một ngày tuyệt vời. Nàng chưa từng nhớ rằng mình đã vui như thế từ khi lấy Mạnh và kể cả khi đang quen Hùng. Khi Lan gõ cửa Cường không trả lời, nàng nghĩ con đã ngủ. Nhwung khi thấy ánh sáng lóe ra trong phòng, nàng lại muốn vào để hôn con chúc ngủ ngon. 

Lan đã đặt chân vô phòng và nàng khựng lại. Nàng lấy tay che miệng để ngăn tiếng thốt lên. Cái nàng thấy là con trai nàng đang đạt cực khoái với quần lót nàng phủ quanh con cặc và tinh trùng nó phủ đầy khắp ngực, khắp chân nó. Mặc dù nàng nói với con về bộ đồ lót nhưng nàng không ngờ con lại lấy nó nhanh như vậy. Lan dường như đông cứng lại. Nang biết nàng nên rời khỏi chỗ này, nhưng Lan lại bước thêm vào bên trong. Cho đến giờ phút này, cảm giác của nàng và con đã thay đổi..lúc đầu là cải thiện quan hệ và thú vui mua sắm... nhưng đã chuyển sang ham muốn tình dục. Nó bắt đầu từ khi nàng bước ra khỏi phòng thử trong bộ đồ màu đỏ và nàng đã không mặc đồ lót. Lan đã thấy cái cách Cường nhìn mình, nó làm cho ở giữa 2 chân nàng có một cảm giác quen thuộc bùng nổ. Khi Lan chạy vô phòng thay đồ, dâm thủy nàng đã chảy bết xuống chân. Sau khi mặc đồ lót vào thì đồ lót nàng cũng dính đầy dâm thủy. Và nó đã làm tố nhiệm vụ của nó…làm con nàng xuất tinh…Cảm giác của Lan bây giờ cũng giống hồi chiều, dâm thủy cứ tuôn ra từ 2 mép *** ướt nhoẹt. 

Lan run lên khi nhìn thấy thân thể Cường, Cường cao to, với những múi cơ săn chắc do siêng tập thể dục. Nàng nhớ lúc nàng thấy nó ở trạng thái trần truồng…có lẽ là năm Cường 9 hay 10 tuổi. Giờ đây đạp vào mắt nàng là con cặc to, dài với đàu khất ướt nhoẹt và từng bãi tinh trùng vươn vãi khắp người Cường. Mắt Lan nhìn xuống phần che lại của Cường, con cặc của nó vẫn đội một cục trong chiếc chăn. Nàng quá biết thừa những trò này của những đứa con trai tuổi như Cường

Lan còn ngửi thấy mùi ngai ngái của tinh trùng khi nàng ngồi gần Cường. Cản giác dưới âm đạo nàng cứ âm ỉ làm nàng bức rứt, khó chịu. 

Cường cố thở nhẹ nhàng để tránh mẹ nó biết nó không ngủ. Đàng sau đôi mắt nhắm hờ, Cường quan sát mẹ nó qua từng cử động. Cường chỉ mong mẹ nó ra khỏi phòng càng nhanh càng tốt. Khi Lan lại gần, làm Cường cảm thấy một cảm giác kì lạ khi khắp người nó đều bố lên mùi ngai ngái của tinh dịch.

Với sự cử động nhẹ, Cường hơi nghiêng người lên chút vì việc Lan ở lại làm con cặc nó trở nên cương cứng và làm nó đau điếng vì ép xuống giường . Khi nó quay lại, vô tình làm con cặc nó chỉa thẳng lên đội hẳn một cục. Cường thấy Lan lay lay nó 

"Dậy đi Cường," Lan thì thầm.

Cường không có lựa chọn nào khác. Bàng bộ mặt ngỡ ngàng nhất nó tọa ra được CƯờng joir “ Mẹ gọi con?”

"Đừng giả vờ với mẹ," Lan nói, trông mặt nàng có vẻ khác lạ

"Mẹ..ẹ…ẹ..!" Cường rên.
"Xin lỗi con, mẹ không muốn gọi con dậy, nhưng có lẽ con làm bẩn hết chăn rồi."

Mặt Cường bây giờ đỏ lừ vì quê độ.

"Mẹ sẽ đem nó đi giặt," Lan nói, nàng lấy chăn và quần lót ra, vô tình nàng chạm đầu khất nóng hổi của Cường.. Lan rụt tay lại như thể nàng bị phỏng và nhanh chóng cầm đồ ra khỏi căn phòng

Cường suýt nữa phọt tinh lần nữa khi tay mẹ nó chạm vào đầu khất. Nhưng nó đang lo lắng làm sao nhìn mẹ nó vào ngày mai. Mẹ nó đã đúng khi la nó.

Cường không biết rằng Lan chạy vào toilet trong phòng và dùng đồ lót dính đầy tinh dịch của Cường chà xát lên âm đạo cho đến khi cực khoái.

anh khong che

Hôm nay trời chuẩn bị vào đông rồi, những cơn mưa, những cơn gió tràn về làm tôi không muốn thoát ra khỏi cái chăn để đi học. Mặc chiếc áo khoác màu trắng bạc vào, đây là chiếc áo chứa đầy kỉ niệm của tôi và Yến. Tôi nhớ mùa đông năm trước tôi và Yến đi mua hai cái áo ấm, chính cái áo này là cô ấy chọn cho tôi, tôi cố gắng giữ cái áo này không có một vết bẩn hay một nép nhăn để sau này có dịp nào đó tôi sẽ khoe với các con tôi rằng “chiếc áo này là do mẹ con tặng bố năm lớp 11 đó”. Tôi không định mặc chiếc áo này bởi nó nhắc lại kỉ niệm buồn của tôi và Yến nhưng phải công nhận cái áo khá đẹp và nó phù hợp với dáng dấp hơi mập của tôi. Không hiểu từ khi nào mà đầu tôi đã dành ra một khoảng trống lớn để chứa hình ảnh của Yến, tôi không thể quên được, có lẽ tôi đã yêu Yến rồi chứ không còn mến như lứa tuổi học trò nữa. Yến ơi, không biết bây giờ Yến đang ở đâu, có phút giây nào nghĩ tới D hay không, có khi nào yến hiểu cảm giác của một kẻ yêu đơn phương hay không. Trời bắt đầu mưa to hơn, không thể chờ nó tạnh được nữa, tôi gấp ống quần lên để khỏi ướt và dắt con chiến mã đi học. Những giọt mưa phả vào mặt tôi thật rát, nhưng cái rát ấy làm sao bằng cái rát trong lòng tôi chứ. Suy nghĩ viễn vông, tôi luôn đặt ra những tình huống mong níu kéo Yến về. Chẳng mấy chốc tôi đến trường, hôm nay tôi cảm giác quãng đường thật ngắn so với những suy nghĩ miên man trong đầu.
Lật quyển vở văn của cô giáo chủ nhiệm tôi lại thấy những nét chữ của Yến, hơn 2/3 số bài học trong vở của tôi là do Yến chép, thực ra không phải do tôi làm biếng mà hai đứa hai đổi vở cho nhau ( tất nhiên Yến ghi nhiều hơn thôi). Những nét chữ nhỏ nhắn xinh xắn không làm tôi khỏi chạnh lòng. Tính ra cũng đã 10 ngày kể từ cái ngày Yến từ chối tôi nhưng tại sao tôi không thể lấy lại thăng bằng cuộc sống chứ. Nhìn Yến ngồi trước mặt tôi thôi mà cảm giác xa tận chân trời, bờ vai ấy mới đây thôi chúng tôi cặp kè bên nhau mà giờ đây nó quá xa tấm tay tôi. Không biết nếu như tôi phải chấp làm bạn thân em và phải nói ra tấm lòng mình thì cái nào sẽ tốt hơn. Tôi gục đầu xuống bàn, những kỉ niệm ngày xưa của 2 đứa tràn về, thực ra cũng chỉ hơn một năm chứ mấy mà không thể nhớ hết biết bao kỉ niệm của hai đứa. Tại sao, tại sao ông trời cho con hạnh phúc nhỏ nhoi ấy lại nỡ cướp đi hạnh phúc của tôi chứ. Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà bố tôi vẫn hay đọc 
“ kỉ niệm ấy giờ đây không còn nữa
Giấc mơ xuân tan vỡ mất rồi”
Đang gục đầu trên bàn thì “ Nguyễn Văn D”, thì ra cô đang gọi tôi lên kiểm tra bài cũ, có lẽ thấy tôi nằm trên bàn nên cô gọi lên trả lời bài cũ. Cầm quyển vở tôi nhanh chóng đi lên. Cô cầm vở tôi mà không tin vở của tôi bởi có một nét chữ con gái trong vở tôi. Cô dễ dàng biết đây là nét chữ của Yến, cô bảo Yến đêm vở lên cô kiểm tra. Chắc có lẽ cô nghĩ tôi lấy vở của Yến dán tên của tôi lên cô mới kiểm tra. Cô tủm tỉm hỏi Yến trước lớp “ Yến, tại sao cô thấy trong vở bạn D lại có hơn một nửa là do em chép cho bạn”, thực ra cô tôi rất vui vẻ chứ không hề có ý trách móc. Câu hỏi của cô làm cả lớp ồ lên, cô bảo “ hay là hai đứa…”, cô cười lên còn Yến vội chống chế “ không phải đâu cô, thực ra bạn D bị ốm nên em viết bài dùm bạn thôi”, cả lớp dưới này tụi nó bảo “ xạo”, có một vài lời dưới lớp “ có thì nói có chứ sao phải ngại”, “uh, phải đó, có gì thì công khai ra chứ”. “ không phải đâu, nọi người hiểu lầm rồi” Yến cố thanh minh, cô thì lại bảo “ cô thấy D đi học đầy đủ mà sao lại em bảo bạn ốm”, “đúng đó cô”, cả lớp lại đồng thanh. Nhìn yên đỏ mặt múa tay hươ chân trông đáng yêu vô cùng, trong lớp chắc cũng có khối đứa ganh tị với tôi mà cố giả vờ thôi. Những câu nói của cô, cả lớp của Yến nữa như muốn xát thêm muối vào vết thương đang đau này, có lẽ không ai hiểu cả hoặc hiểu nhưng cố tình nói thế. Cũng may chỉ là cuốn vở này thôi chứ mấy cuốn khác nữa thì tôi ê mặt phải biết bởi vở nào cũng có Yến ghi dùm cả. Tim tôi đang thắt lại từng cơn, tôi càng tỏ ta yếu đuối để mong Yến thương hại mình nhưng không được. 
Tôi tiếp tục chìm trong đống bùn lầy của cuộc đời, tôi cũng nhận ra rằng mình đang quá sai, dù biết tôi là niềm hi vọng của bố mẹ nhưng tôi đã làm bố mẹ tôi thất vọng thật nhiều. Tôi quyết định sửa lại những lỗi sai của mình, hôm ấy tôi đi học thêm hóa ( năm đó không thi tốt nhiệp môn hóa nhưng tôi thi khối A ), tôi lại ngồi gần Ph ngồi ở bàn cuối. Ph là bạn của tôi hồi cấp 2, tuy hồi ấy không thân với nhau lắm nhưng lớp 12 tôi và Ph học thêm chung môn Lý và hóa. Thấy bóng tôi Ph vội vàng gọi tôi, tôi không hiểu có chuyện gì mà hôm nay nó lạ lạ thế nào. Tôi kể với tôi hôm trước ( bữa đó tôi cúp học đi đánh điện tử ) có một cô bé đi học trễ ( chắc đi học môn trước nên đến trễ ), và ngồi gần nó. Nó bảo cô bé không xinh lắm nhưng có duyên vô cùng, cặp kính cận trên mắt làm tôn thêm vẻ trí thức của em, tôi nghe nó kể mà lòng tôi cũng tò mò không kém. Đúng lúc ấy cô bé đi vô lớp, cô bé ấy ngồi bàn đầu với mấy đứa bạn. Nhìn ban đầu cô bé thấy không xinh lắm nhưng nhìn kĩ tôi thấy toát ra một vẻ quyến rũ lạ kì, nụ cười của em gì đó rất dễ thương và dễ đi vào lòng người ( thấy em cười với mấy đứa bạn của em ). Tôi không hiểu vì sao không xinh lắm nhưng tôi vẫn bị cuốn hút bởi em. Chắc có lẽ từ đó mà tôi đi học đầy đủ hơn, không muốn bỏ học để đi chơi điện tử nữa. Thằng bạn tôi chả biết bằng cách nào mà biết tên em, tên em cũng khá đặt biệt mà không phải dễ dàng để quên ( thực ra tên đặc biệt quá nên tôi không nói ra vì sợ ). Ban đầu nó nghe nhầm ( có lẽ có ít người đặt tên em, em tên N ), nó nhờ tôi viết một lá thư nhỏ để giúp em làm quen, thực ra khi đó thằng Ph cũng không hề có nick chat, nên nó mượn đỡ nick chat của tôi để làm quen em. Nó nhát đến mức không dám gởi cho em. Tôi nhận trách nhiệm này và gởi cho con bạn học cùng lớp ngồi sau em tặng giúp, tôi bảo con bạn ấy chờ tôi về chỗ rồi gởi. Nó cười một nụ cười tinh quái, chắc nó nghĩ tôi đang muốn tán tỉnh em này.
30’ sau chúng tôi nhận được tờ giấy với nội dung “ xin lỗi bạn mình không phải tên … mà là tên H, rất vui làm quen với bạn”, sau này tôi mới biết ngay từ đầu em nghĩ rằng tôi gởi mà không hề biết người chủ ý là Ph. Ph thì khỏi phải nói nó mừng ra mặt chuyện này và dẫn tôi đi ăn uống thỏa mái.
Kể từ ấy Ph ra sức tán tỉnh N làm N càng ngày giữ khoảng cách với N. Tuy chúng tôi ít nói chuyện trực tiếp với nhau khi gặp cũng chỉ mỉm cười chào nhau mà chỉ chủ yếu là chat chit trên mạng nhưng hai đứa nói chuyện rất thỏa mái, N chủ động rủ tôi học thêm anh văn với N ( thực ra tôi học cô này nhưng lần này chuyển nhóm để ngồi gần N ). Rồi một buổi học tình cờ, tôi ngồi bàn đầu với N ( N bị cận, thực ra là 70% cố ý còn hết chỗ ngồi chỉ là cái cớ thôi). Những buổi sau đấy chỗ ngồi của tôi không phải là những bàn cuối để ngủ nữa mà là bàn đầu có một bóng hồng đang ngồi. Chúng tôi ngày hiểu nhau hơn, em ở huyện xa và chuyển vào thị xã học từ năm lớp 6, em ở nhà bà dì ruột. Theo lời cô giáo dạy thêm anh văn ( cũng dạy em trên trường, lớp học thêm cũng chỉ vài chục người chứ không nhiều nên cô biết hết học sinh trong lớp ) thì N là người khá kín đáo và ít giao tiếp, N không thích những anh chàng hay tán tỉnh con gái ( cái này thì tôi hơi bị máu ), và em cũng không muốn làm quen với nhiều bạn lạ nên cô không thể hiểu tại sao tôi và N thân nhau đến như thế. Cô cũng thường ghép đôi tôi với N trước lớp học thêm ( lớp khoảng 30 người nên hầu như biết nhau ), những lúc ấy trong lòng tôi không hề có cảm xúc gì vẫn xem nhau như bạn. Theo l người bạn học chung lớp AV thì em cũng thuộc hàng hotgirl của trường, rất nhiều anh muốn làm quen mà không được đó. Bình thường trong lớp cứ nửa buổi tôi ngồi ở trên thì lại xuống bàn cuối ngồi với mấy mạng con trai nhưng nếu chúng đuổi thì tôi lên ngồi với N tiếp. 
Trong tim tôi vẫn không thể quên đi hình bóng Yến, có thể nói để quên đi Yến là việc mà tôi không thể làm được. Một hôm nghe con bạn thân của Yến bảo hai người họ chia tay làm tôi giật mình. Nghe nói hai người họ khá mến nhau cơ mà, thì ta người chủ động chia tay lại là hắn vì hắn đã có người khác. Tôi hận hắn, nó không xứng đáng với tình cảm của Yến dành cho hắn. Tôi chỉ muốn hặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện để đấm con người sở khanh ấy mấy cái. Nhưng thật ra đây là cơ hội tốt để tôi ghi điểm trong lòng Yến, tôi cũng thầm cảm ơn khi hắn đã tạo cho tôi một cơ hội. Thực ra hiện tại hai người họ vẫn là của nhau, khi ấy hắn biết chuyện có người con trai đem lòng mến Yến ( đó là tôi ), hắn cảm thấy tôi xứng đáng hơn hắn, chăm sóc yêu thương Yến tốt hơn hắn bởi hai người ít cơ hội để gặp nhau. Hắn cũng nghe nói chúng tôi khá thân ( nhưng không hề có ý nghi ngờ tình cảm của Yến ), nên nghĩ rằng Yến sẽ hạnh phúc hơn khi tôi chăm sóc Yến. Hắn bịa ra chuyện có bạn gái mới để Yến ghét hắn và quên đi hắn để đến với tôi dễ dàng hơn. Hiện giờ hắn đang là một bác sĩ, thạc sĩ có chuyên môn giỏi ở một bệnh viện lớn thành phố, chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau và nhậu nhẹt, tôi cảm thấy hắn mới là người đàn ông tốt là bờ vai vững chắc cho cuộc đời của Yến. Bây giờ hai người đã quay lại với nhau và khoảng vài năm nữa sẽ tính đến chuyện trăm năm. Hồi đó khi nghe tin này tôi muốn gặp hắn để hỏi rõ mọi chuyện, nhưng cũng thầm cảm ơn hắn để tôi có cơ hội. Với sự giúp đỡ của cô bạn thân tôi không ngừng phấn đấu, tấn công Yến.

anh khong che

anh khong che la gi ?

Thấy mấy bác hóng quá mình vào viết 1 chút, đang ở công ty nên không viết nhiều được. Tiện thể đây mình xin nói là cái việc đi matxa này cũng không có gì là xấu cả, xấu hay không là do suy nghĩ của người đi, nó cũng như 1 bộ môn giải trí thôi, với lại mấy cái chỗ như XX này không phải em nào cũng cho đụng chạm, thực sự mình vào đó chỉ muốn cho gái đấm bóp, chém gió và ngắm gái là chính. Còn mình không phải là clone của ai hết nhé, nick này tạo lâu rồi mà toàn lên voz xem tin tức chứ chả post bài 

Nói là sợ CA bắt thôi chứ khu đó mình đi hoài, với lại cái tầm 12g thì tuyệt nhiên chả có bóng CA nào. Chở em ra quán ốc gần đó, khuya vậy mà quán vẫn còn đông, bước vào ngay trước mặt mình thì 1 bàn toàn các em chân dài ngon lành cành đào Bỗng nhiên em nép lại sau lưng mình, 1 em trong bàn đó gọi:
_ Đi với ai vậy YY, vào đây ngồi chung cho vui(trong đó các em toàn gọi nhau bằng số thôi, thân lắm mới gọi nhau bằng tên)

Thì ra toàn các em trong XX ra, chắc hết ca nên tụ tập ra đây ăn nhậu. Mà nói về mấy em trong này thì làm ra nhiều tiền đấy, nhưng mà toàn để ăn nhậu với đi bar, có 1 số ít thì do nhà khó khăn còn gửi được tiền về nhà và 1 số nữa có chí tiến thủ để dành tiền đi học hoặc mở shop gì đó. 

Đang chóng mặt trước 1 dàn gái tươi mơn mởn thì thấy có 1 em trong đó đang nhìn mình. Thôi bỏ mẹ thì ra là em BB mà mình hay đi lúc trước 
_1 em nào đấy: Ngồi đây ăn chung luôn đi, ngại ngùng gì nữa
_Em nói nhỏ với mình: Sorry anh nha, em không biết mấy đứa bạn ngồi đây, thôi ngồi chung cho vui nha anh

Lúc đấy nghĩ trong đầu là bị gài kèo chắc rồi, nhìn trên bàn thấy các em ăn đâu mấy dĩa càng cua càng ghẹ ốc iếc các kiểu, bia thì hơn 1 két mà lạnh cả người 
_BB: Anh ơi sao lâu quá không kiếm em, nhớ quá trời luôn à ( thấy mình đi với gái khác mà còn nói vậy, vô duyên vcl)
_Mình: Gặp em nào cũng nói nhớ anh hết chắc mai mốt kêu 1 lúc 3,4 em vào cùng luôn nha 
_Cả đám nhao nhao lên: Lần sau kếu hết 1 đám tụi em vào luôn nha
_1 em trong đám trông già nhất: Thôi đi mấy đứa, làm quá YY nó không dám nói gì luôn kìa

Nhìn qua thấy em đang cắm ống hút vào hút bia, nhìn cái miệng đang hút hút mà Để ý mới thấy nãy giờ mình lai rai mãi chưa hết 1 lon, em nó quất hết 2 lon rồi, vãi cả tửu lượng Ngồi nghe mấy em nói chuyện mới thấy thốn, toàn là hôm nay tao gặp khách thế này thế kia, bo ít bo nhiều, rồi thì thằng kia tao mới nghịch tí đã ra cmnl thằng của tao thì giả bộ nhịn nhịn, tao biết lấy móng tay vuốt vuốt tí cũng phải ra Mà mấy em này cũng tự nhiên thật, mình ngồi đấy mà chúng nó chửi thề như hát hay 

Em thì vẫn ngồi im uống bia, lâu lâu mỉm cười cái cho gọi là có nghe chuyện, mà lúc này thì em uống tới lon thứ 5 rồi, mặt bắt đầu ửng hồng, nhìn đáng iu lắm các bác ạ, lúc ấy thì máu mình dồn cmn xuống dưới hết rồi Quay sang nói nhỏ với em:
_Mình: Khuya rồi em ơi về nhà ngủ thôi, về nhanh ở nhà ba má anh chờ
_Em: Uh anh đợi em chút

Xong em nó bỏ đi đâu đấy 1 lát, em nó vừa bỏ đi thì mấy em còn lại bắt đầu chọc mình, cũng may là đã buff 4,5 lon bia vào rồi nên cũng éo sợ 
_BB: Ông kia sao bỏ tui qua đi số khác
_Mình: Bữa đông quá không kêu được em nên anh mới kêu số khác, mà bạn anh vẫn đi em đều đều mà
_BB: Mấy cha đó nói chuyện nhạt thấy bà, tính kiếm ông vô chém gió mà chờ hoài không thấy ông vô
_Mình: Bữa nào anh kêu mấy thằng bạn chém hay vào chém với em nha, anh là anh thua rồi

Em BB định nói thêm gì đó mà thấy em quay lại nên im luôn.
_Em: Mấy chị ơi em về trước nha, khuya rồi mất công ảnh ngủ ngoài đường
_1 em nào đấy: Sao hôm nay YY hiền thế, về sớm thế cơ à, thôi 2 đứa kiếm chỗ gần đây ngủ đi chứ về nhà giờ này cướp giật nguy hiểm lắm 

Mình cười cười, cơ mà cái mặt lúc đó nó như thế này Còn em vẫn chỉ mỉm cười, khuôn mặt vẫn lạnh lùng. 
"Tính tiền dùm em chị ơi"- Mình kêu. 
"Tính rồi em ơi, còn kêu thêm gì nữa không" 
Giờ mới nhớ ra là nãy em nó đi 1 lúc chắc ra trả tiền trước rồi 

Tổng chào xong mình đèo em về. Ngồi trên xe thọc tay vô 2 túi áo khoác của mình, thấy ấm ấm lại còn ngồi sát cạ cạ 2 trái vào lưng nữa, phê vl Lúc này em nó líu lo ríu rít như chim, khác hẳn cái thái độ lúc nãy
_Em: Đi vòng vòng tí rồi về nha aaaaaaannnnhhhh
_Mình: Khuya rồi đi ngoài đường nguy hiểm lắm đó
_Em: Thì kiếm đường nào đông đông đi, lên Q1 đó anh, đi mà

Thôi lỡ dại gái rồi dại luôn, chở em lên trung tâm hóng mát 
_Mình: Sao nãy lại trả tiền hết vậy, 1 là để anh trả không thì share ra.
_Em: Thôi lâu lâu bao ông đi ăn 1 bữa mà không chịu hả, coi như tui đền cho ông vụ hồi tối rồi đó nha 
_Mình: Biết gài hàng ghê bay
_Em: Chứ sao, chứ ông tưởng tui đền cái gì, còn khuya nha, tui khôn lắm đó, không có dễ dụ đâu, đi vòng vòng xong phải chở tui về nhà đó nha, đi đâu khác tui la lên đó.
_Mình: Dạ dạ em biết rồi chị 2

Miệng thì nói vậy mà trên đường đi ôm thì chặt cứng, bưởi thì cứ ép sát vào lưng, lâu lâu lại còn thơm vào má, khó chịu vcl
_Mình: không kích dục dưới mọi hình thức trên xe nha
_Em: đang đền cho ông đó, không thích hả
_Mình: ờ thôi làm tiếp đi

Chở em về tới nhà, thấy em đang hí hoáy chat với ai đấy trên FB
_Mình: Có fb luôn à, tên gì thế để anh về add
_Em: thôi add làm gì, em không add lại đâu, em chỉ add người quen thôi
_Mình: thế không quen anh ah
_Em: quen nhưng chưa thân, đừng phí công add vô ích
_Mình: ờ thế thôi

Nói thế thôi chứ địa được cái tên trên fb rồi, tối về nhà ngồi xem mấy hồi. Về đến nhà tắm rửa sạch sẽ là online fb ngay, search ra tên em nó ngay, cái avatar dễ nhìn quá mà. Cơ mà em nó không để public, chả xem được gì cả, nhưng mà mình phát hiện ra em nó để in complicated với thằng nào đấy. Nhấp vào tên thằng đấy xem luôn, thằng này thì để public nên chả add friend cũng xem vô tư, vào xem fb thằng này mới phát hiện ra nhiều chuyện hay ho lắm các bác ạ, lúc ấy cũng hơi thất vọng 

Chiều mình về viết tiếp nhé, mấy bác đừng gạch mình

anh khong che

Nói thiệt, cái công việc này thuộc dạng nhàn hạ nhất trong mấy thứ công việc công sở, có điều lịch nghỉ ngơi thì hơi cực. Lúc nào cũng phải có người trong phòng trông máy, kể cả thứ 7 CN cũng phải bố trí lịch trực đàng hoàng. Đồ đạc hỏng nó đâu có tính theo ngày giờ hành chính, bởi vậy coi nhàn mà lại hổng nhàn.

Nhàn là mấy lúc như lúc này chẳng hạn. Con nhỏ Trang chảnh chọe đang ngồi soi mấy cái móng chân móng tay gì đó, tay cầm một tờ báo thời trang. Con nhỏ 4 mắt thì cắm cúi dán mắt vào màn hình chơi game, tui thì ngồi buồn thúi ruột. Tính rút điếu thuốc ra hút, con nhỏ chảnh chọe trừng mắt nhìn gườm gườm:

- Bộ anh không biết chữ hả? Không thấy cái bảng "Cấm hút thuốc" sờ sờ ngay trong phòng sao?

Tôi bực mình với con nhỏ này thiệt luôn. Thứ gì đâu ăn nói không có chút xíu nào dịu dàng, mở miệng ra là lời chanh chua, nghe muốn đục vô mỏ dễ sợ. Con nhỏ Huyền nghe vậy, quay qua tôi nhe răng cười:

- Anh Long ghiền cả thuốc lá nữa hả? Chịu khó nhịn chút đi anh, lát ra ngoài ăn cơm thì hút cũng được mà.

Con nhỏ nhắc tới cơm trưa làm tôi thấy đói bụng quá xá. Hồi nào tới giờ đâu có khi nào thức dậy sớm như bữa nay, hơn nữa nguyên buổi sáng chỉ mới có mỗi ly cafe vô bụng, tới tầm trưa nghe cồn cào thấy ớn. Ngó đồng hồ đã chỉ 11h, tôi kêu con nhỏ Huyền:

- Vậy mấy giờ mới tới giờ ăn vậy em? Anh đói bụng quá xá rồi nè!

Con nhỏ nhìn cái bộ dạng háu đói của tôi, cười tủm tỉm:

- Được rồi, để em dắt anh qua ăn cơm luôn. Chị Trang trực dùm một lát nha chị!

Con nhỏ Trang mắt vẫn chúi xuống màn hình, không thèm ngẩng mặt lên. Cái giọng dễ ghét lại vang lên lạnh te:

- Đi ăn lẹ lẹ còn về thay cho tôi nữa đó. Mới làm có chút xíu la đói bụng!

Tôi cũng mặc kệ không thèm đôi co với con nhỏ chảnh chọe khùng điên này. Đói muốn xỉu luôn sức mấy mà cãi lộn. 

Con nhỏ Huyền dắt tôi ra một cái quán cơm nằm trong con hẻm ngay kế công ty. Con hẻm đông nườm nượp, chen chúc cả mấy bóng áo trắng công sở lẫn với lưng áo mướt mồ hôi của người lao động. Chật chội dữ dội luôn. Tôi và con nhỏ phải đợi một lúc mới kiếm được 2 cái ghế nhựa trong một góc nóng hực. Tôi lau mồ hôi, kêu con nhỏ:

- Sao ăn uống chỗ này chi vậy em, nóng quá trời nóng luôn. Anh thấy ngay đối diện công ty có mấy hàng cơm văn phòng mắc máy lạnh đó, qua đó ngồi có phải hơn không?

Nhỏ ngó tôi như người sao Hỏa mới rớt xuống:

- Mấy chỗ đó anh vô ăn chắc lương tháng chỉ đủ trả tiền cơm quá. Đồ ăn trong đó tính mắc dữ lắm đó anh.

Tôi chưng hửng:

- Ủa vậy lương tháng công ty trả tụi mình nhiêu em?

- Như anh chắc cỡ 2 triệu vì mới vô, em làm lâu rồi được tầm 3 triệu, như chị Trang tầm gần 4 triệu. Vậy thôi, công việc có nhiêu đó, lương vậy là đúng rồi anh.

Đừng giỡn với tôi nha. Kêu tôi đi làm 30 ngày trong 1 tháng ăn cục lương 2 triệu hả? 2 triệu tôi đi ... uống cafe với đám bạn vài bận chắc cũng hết luôn quá. Tôi tưởng ổng là bạn ba tôi ít ra cũng phải trả cho tôi cỡ ... vài chục triệu một tháng tôi mới chịu vô làm, chớ biết sớm thế này tôi ngồi nhà chơi game khỏi đi bar, đi nhậu vài bữa coi như kiếm được vài triệu cho ba mẹ rồi. Thiệt tình, tính chơi tôi hay sao vậy?

Đang còn bực bội, nghe mùi đồ ăn thơm lừng xộc vô mũi, cơn cáu giận cũng bay đi đâu cả. Quán này làm cũng không tệ - nghe mùi đồ ăn tôi có thể biết luôn như vậy. Tôi sành ăn một cây, lại thích ăn ngon, nên ba cái vụ thẩm định này chắc không có nhầm đi đâu được. Có điều, ngon thì có ngon nhưng sao thứ gì cũng có một nhúm, gắp 2 gắp chắc hết mất tiêu. Tôi ngó con nhỏ, kêu:

- Còn gì nữa chưa bưng ra không em, đồ ăn có chút xíu vầy sao ăn?

Con nhỏ lại ngó tôi chằm chặp:

- Bộ anh ăn nhiều dữ vậy hả? Anh nhìn coi mọi người ở đây ai cũng ăn vậy cả mà. Cái này là cơm suất, anh muốn ăn thêm thì phải kêu thêm đó.

Tui chẳng đợi con nhỏ giải thích gì thêm, vung tay chỉ lia lịa vô mấy tủ đồ ăn, kêu mấy con nhỏ chạy bàn bưng lại. Nguyên đám đang ăn cũng trợn mắt ra nhìn tôi - chắc ngó bộ dạng tôi giống quỷ đói mới ngoi lên thế gian dữ lắm. Tôi mặc kệ. Dù sao tôi cũng đang đói thiệt. Cái trò dậy sớm có hại gì đâu, chưa thấy ích lợi gì, trước mắt chỉ thấy vừa đói vừa buồn ngủ.

Con nhỏ cũng trợn mắt ngó tôi, la:

- Bộ anh ăn hết nguyên đám này luôn hả?

Tôi cầm cái chén đưa cho nhỏ, gật gù:

- Anh cũng không chắc nữa, nhưng gọi nhiều ra chút lỡ thiếu khỏi gọi thêm.

Con nhỏ lắp bắp tính nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tôi cắm cúi ăn. Thiệt tình lâu lắm rồi mới có cảm giác ăn cơm ngon như vậy. Ngày thường ở nhà chẳng mấy khi tôi đói bụng. Ba thứ đồ ăn vặt, trái cây, sữa để đầy nhóc trong tủ lạnh, ra đường thì cỡ nửa tiếng lại có độ nhậu, cái bụng cũng quên mất cảm giác đói hết trơn.

Con nhỏ ăn ít xịt, nó ăn xong lâu lắc một hồi tôi mới ăn xong. Đám đồ ăn trên bàn còn tới quá nửa. Thiệt tình không mấy khi tôi đi ăn tiệm mà phải kêu đồ ăn, không ghệ kêu thì bạn kêu, bởi vậy cũng chẳng biết nhiều ít ra sao. Con nhỏ ngó cái mâm đồ ăn còn đầy nhóc, than:

- Thiệt tình chưa thấy ai ăn uống ngộ như anh. Lãng phí quá trời luôn!

Tôi cười khì, vẫy vẫy con nhỏ chạy bàn kêu tính tiền. Nhỏ lon ton ra ngó nghiêng một hồi, kêu:

- Của anh hết 190 ngàn.

Tôi ngẩn người. Sao rẻ quá trời luôn. Thấy con nhỏ đang đưa tay vô túi xách, tôi khoát khoát tay:

- Để đó anh trả đi Huyền. Mời phụ nữ đi ăn ai để em trả tiền, kì lắm!

Hiên ngang móc tay vô cái túi quần sau, sao nghe cảm giác là lạ à nha. Cái bóp cộm cộm của tôi chạy đâu mất tiêu, ngón tay tôi chỉ chạm vô được đúng ... cái mông. Thôi xong, bữa nay đi lẹ đâu có nhớ nhét cái bóp vô quần âu, chắc nó vẫn còn đang nằm chình ình trong cái quần jean mắc trong nhà. Mặt tôi từ bình thường chuyển qua sắc đỏ, từ đỏ qua tới tái mét. Má ơi sao lại có cái vụ để quên bóp lãng xẹt vầy hả trời? Con nhỏ chạy bàn thiệt tình cũng vô duyên hết sức, ngó cái mặt của tôi bộ nó không biết tôi quên bóp hay sao mà đứng dòm chòng chọc, cái mặt còn lộ rõ vẻ sốt ruột mới thấy ghét. Đang tính kiếm đường chui xuống gậm bàn trốn đỡ vài hôm, giọng nhỏ Huyền đã nhẹ nhàng:

- Bữa nay coi như em mời người mới đi ha. Tiền nè em gái!

anh khong che

Xem anh khong che hay nhat 2014

Từ nhỏ đến lớn, thằng em út luôn được ngủ chung với mẹ nhưng khi mẹ qua đời rồi hai chị tư, chị năm theo chú lên thành phố, ở nhà chỉ còn mỗi chị hai và nó cho nên tối nào nó cũng đều vào ngủ chung với chị hai ở buồng trong ; những tối trời nóng bức, hai chị em rủ nhau khóa cửa lại rồi ra ngủ ngoải chuồng bò sau nhà cho mát. Chuồng được ngăn làm hai : nữa trái nuôi nhốt bốn con bò sữa còn nữa phải là nơi chứa rơm khô ngoài ra có kê một cái giường gỗ kích cỡ 1,6m đã cũ trên trãi chiếc chiếu hoa cạp điều hơi sờn mòn ; đặc biệt chổ này tuy không giăng mùng nhưng tuyệt đối không bao giờ có muỗi vả lại vách nứa che chắn không cao lắm, so với mái lợp bằng lá dừa xé có trống một khoảng mà nước mưa tuy không tạt vào được nhưng gió thì lại luồn vào tối đa khiến không khí bên trong dễ chịu, mát mẻ vô cùng. Lúc mẹ mới qua đời, chỉ còn mỗi hai chị em ra vào căn nhà tràn đầy những kỷ niệm thân thương là chạm mặt nhau nhiểu nhưng do quá buồn bã mà hầu như chẳng đứa nào nói lấy với đứa kia được nữa lởi mãi cho đến hơn nữa năm sau, hai đứa mới bắt đầu cảm thấy nguôi ngoai nỗi niềm mất mát xa vắng nghìn thu vĩnh biệt ; sự vắng lặng của ngôi nhà đã khiến cho hai chị em đã thương nhau lại càng thương nhau hơn, đã gần gũi nhau lại càng quấn quýt, cận kề và chung đụng với nhau nhiều hơn và cũng chính vì nguyên nhân trên cho nên dẫn đến hai chị em yêu nhau chăng? Thỉnh thoảng vào những tối sáng trăng sau mùa thu hoạch, chị Trầm và thằng Mỹ thường không quên rủ nhau cùng với một số bạn hàng xóm ra chơi năm mười, bịt mắt bắt dê... trên những cánh đồng thoang thoảng mùi rơm nhè nhẹ và nhiều khi người ta còn thấy chỉ có mỗi hai chị em đạp xe trên những con đê hóng gió đêm mãi cho đến mười, mười một giờ mới quay trở vể nhà. Trên người thằng em lúc trời nóng thường hay bị nổi sảy ngứa ở lưng, bụng, tay chân cho nên mỗi tối trước khi ngủ, nó vẫn hay mè nheo đòi hỏi chị nó gãi một chập lâu rồi nó mới chịu ngủ cho mãi riết thành ra thói quen, dù cho không ngứa đi nữa nó cũng phải bắt chị gãi cho bằng được mới thôi và dường như là nếu không được chị gãi thì nó không tài nào ngủ được thì phải? Lúc trời mưa giông giá lạnh, chẳng khác gì con mèo con, nó vẫn thường rúc vào sát người chị nó vòng tay ôm lấy chị để tìm hơi lửa ấm nóng từ thân thể chị xua tan cảm giác băng giá còn chị cũng sẵn sàng bảo bọc, chia sẽ cho thằng em bằng hai cánh tay chị xiết chặt lấy người nó ; khi ấy, những chổ nhạy cảm trên tấm thân đầy đặn của chị như nách, ngực, lưng dẫu muốn dẫu không thỉnh thoàng vẫn đụng chạm với xác thịt nó nhưng cả chị lẫn em đều cảm thấy quá đỗi tự nhiên, bình thường như là hoàn toàn chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả, nói cách khác chúng chưa bị kích thích bởi dục tình tội lỗi và ma chưa đưa lối, quỷ chưa dẫn đường cho nên chúng chưa có cảm giác thèm ăn trái cấm thời Adam-Eva. Hai chị em quả đúng là nhà quê khù khờ, ngáo ộp chưa từng thấy như y cái tên cúng cơm quá đỗi ngây ngô, hiền từ của chị (thực ra lúc mẹ mang thai chị, một lần bố đi theo bạn bè lên tuốt trên Gia Lai-Daklac để tìm trầm nhưng trầm đâu chẳng thấy chỉ có bệnh sốt rét mang về mà thôi cho nên bố liền đặt tên “trầm” cho đứa con đầu lòng để kỷ niệm một chuyến đi không thành) nhưng vào cái buổi tối định mệnh tình yêu của chúng, chính xác là chúng không còn khờ khạo nữa mà bản năng sinh lý tự nhiên tồn tại sẵn có trong con người chúng đã dẫn dắt cho chúng đúng đường đi nước bước vào cõi thiên thai tình ái tuyệt vời tràn đầy đam mê, cực lạc. Tối hôm ấy, sau khi kết thúc cuộc tình bất chợt, hai chị em trong nỗi niềm ngượng ngùng, e thẹn, bồi hồi xen lẫn sung sướng, sợ hãi vẫn còn cảm giác hoang mang, bất định luôn tự hỏi rằng chẳng biết mình mới vừa làm xong việc gì mà như vậy, như vậy...và nguyên nhân đầu đuôi dẫn đến chuyện tình của hai chị em không ai trồng khoai đất này cả chính là một ông hàng xóm ở cách nhà chị Trầm không xa gì mấy đã có một đời vợ và hai người con đã trưởng thành mà người ta thường hay gọi ông là chú Tư Bình. Chú Tư năm nay khoảng bốn mươi bốn tuổi, tính tình đàng hoàng dễ chịu và xởi lởi cho nên mọi người từ lớn đến nhỏ ai ai cũng đều có cảm tình với chú ; do hoàn cảnh nghèo túng, khó khăn thành thử ra vợ chú đã bỏ chú đi theo nâng khăn sửa túi cho người khác còn hai đứa con trai cũng đã lập gia đình ở riêng tại Vũng Tàu nên chỉ có mình ên chú ra vào nơi gian nhà vách gỗ mái tôn tọa lạc trên mảnh đất khoảng 200m2 thổ cư. Thỉnh thoảng, chị em thằng Mỹ hay đến nhà chú chơi vào dịp Tết, Trung thu, Noel được chú mời thưởng thức những món bánh quý giá đắt tiền do hai con chú mang về cúng bàn thờ hay là để xin chú cọng hành, miếng muối hoặc đôi khi biếu cho chú nãi chuối, vài lon gạo nếp, một ít mật ong...; vỉ sớm thiếu vắng tình thương của bố mẹ cho nên hai chị em coi chú Bình chẳng khác gì chú ruột của mình nhưng rồi vào một ngày nọ lúc khoảng một giờ rưỡi lại xảy ra một chuyện kinh hồn hoảng vía khiến chỉ chưa đầy một ngày mà chúng đã phải trở mặt xem chú chẳng khác gì kẻ thù không đội trời chung với chúng cho dù trong lòng không muốn chút nào. Hôm ấy, sau khi đi ăn đám giỗ tại nhà một người bạn ở ấp Bắc về, do uống rượu hơi bị nhiều nên khi về đến nhà cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chú Tư liền đi sang nhà định bụng nhờ chị Trầm cạo gió giùm bởi vì đây chẳng phải là lần đầu chú nhờ chị làm công việc ấy ; cửa nhà hàng xóm chỉ khép hờ nên chú chỉ việc lách người bước vào, trong nhà quả là vắng vẻ và lúc này, thằng Mỹ ngủ say như chết trong buồng còn chị nó thì nằm ngủ trên cái võng xếp Duy Lợi nơi gian ngoài. Bất chợt nhìn thấy tấm thân trinh nguyên đầy đặn đầy cám dỗ mời gọi của cô gái đang ở trong tư thế khá hớ hênh trước mắt, chợt nhận ra bản thân mình không còn biết thú vui xác thịt đã lâu rồi nay lại đang ở vào một hoàn cảnh rất là thuận lợi, men rượu trong người cứ hừng hực bốc lên xóa mờ lý trí, chú liền cúi xuống lần hai bàn tay cởi nút chiếc áo bà ba trắng chị mặc trên người. Trời bất dung gian, trong khi chú chưa kịp làm gì thì thằng nhóc bỗng dưng thức giấc nữa chừng vì nó sợ ngủ trễ sẽ quên mất lời hẹn đến nhà thằng Luân-bạn học cùng lớp để đi chơi ; nó vừa bước ra khỏi cửa buồng thì liền trông thấy ngay chú Tư Bình đang lúi húi cúi xuống cởi nút áo chị nó. Lẽ đương nhiên nó chưa hề biết thế nào là hiếp dâm, thế nào là lạm dụng tình dục nhưng linh tính thần giao cách cảm cho nó hay rằng chú ấy đang ăn hiếp chị nó, đang làm chuyện đồi bại xấu xa chứ chẳng phải chuyện đàng hoàng tốt đẹp gì đâu; thế là nó ba chân bốn cẳng chạy xuống bếp tìm kiếm dáo dác rồi cầm lấy cái chày gỗ dùng để đâm tiêu nhanh nhảu trở lên liên tiếp nện hai ba cái vào lưng chú.

[X] Close.