Anh lo buom

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

anh lo buom

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

anh lo buom

anh lo buom la gi ?

Được một lúc thì tôi và anh ấy đều chán trò này nên tôi quyết định chuyển sang trò khác. Tôi để cu tôi sát vào cu anh ấy. Tay tôi cầm cả hai con cu xóc lên một lúc. Nhưng thực khó vì cu tôi ngắn và bé hơn cu anh ấy nên rất khó cầm. Nên tôi quyết định xóc lọ cho anh ấy trước. Tôi xóc mạnh và nhanh rồi lại chậm lại và đẩy con cu anh ấy ra phía trước ra phía sau. Rồi lại xóc mạnh rồi khi tôi cảm thấy cu anh ấy bắt đầu khô thì tôi lại mút lại liếm cu anh ấy. Anh ấy lại rên và lần này tôi thấy chân anh ấy duỗi thẳng và cơ thể căng ra như sợi dây đàn, mắt nhắm nghiền lại, mồm thìn không ngừng rên lên. Được một lúc thì anh ấy bắn tinh tung tóe lên bụng của mình và giật nảy lên, chân tay run lẩy bẩy vì sướng. Tinh của anh ấy đặc và nằm gọn một chỗ trên bụng của anh ấy, chỉ có vài giọt bắn ra xung quanh nhưng vẫn nằm trên người anh ấy. Anh ấy lấy giấy ăn ra lau chỗ tinh trùng trên bụng mình. Rồi quay ra phục vụ tôi. Anh ấy cũng làm như tôi đã làm với anh ấy. Cũng xóc mạnh, rồi đẩy, rồi liếm, rồi bú. Tôi không tả nổi cảm giác sung sướng lúc đó nữa. Chân tôi duỗi thẳng ra, 1 tay tôi đập loạn trên chiếc giường đệm còn tay kia thì đang mân mê con cu đã mềm của anh ây. Mắt nhắm nghiền vì sướng. Một lúc sau thì tôi bắn tung tóe. Tinh tôi không nhiều nhưng nó bắn rất khỏe, không nằm một chố mà bắn ra cả xung quanh, bắn cả xuống giường. Khi anh ấy lấy giấy ăn lau cu cho tôi. Lúc đấy tôi cảm thấy một cảm giác sung sướng ở đầu cu làm tôi không kiếm nổi, chân tay run lên và rên to lên một tiếng.

anh lo buom

Mãi mê suy nghĩ trời gần sáng hồi nào hổng hay. Xe cũng vừa tới Tiền Giang. Nó vươn vai sửa soạn hành lý chuẩn bị xuống xe. Thiệt là học ở Sài Gòn nhưng giờ phải ghé Tiền Giang một hai ngày rồi mới được thả đi. Phải giải quyết xong nhỏ bạn gái cuối cùng trong số vài cái mối tình học trò linh tinh vớ vẫn của nó để còn yên tâm mà dấn thân bắt đầu cuộc sống mới nửa chứ. Nói gì thì nói nó chưa bao giờ gặp nhỏ ở ngoài đời, chỉ nói chuyện, chat qua wc vậy đó mà iu nhau (đúng là tình ảo).Nói chung nhìn qua WC với hình thì nhỏ xynh xắn, dễ thương nhưng ko biết bên ngoài thì có khác ko đây. Mấy hôm trước nó nói sẽ lên SG học, vậy là con nhỏ một hai bắt nó phải ghé Tiền Giang để iu offline theo cách nói của nhỏ là “ em muốn tụi mình chuyển từ tình ảo sang tình thật”...Khóc lóc, giận dỗi và cả đe dọa bỏ học bỏ nhà đi kiếm nó cuối cùng nhỏ cũng ép nó ghé TG gặp mặt...Xe dừng ở Tân An, nó xuống xe, móc điện thoại call cho nhỏ. Đã gọi điện kiu ra đợi rồi mà giờ bỏ nó một mình đứng bơ vơ.
- Alo!...tui xuống xe rồi nè chị 2 trốn đâu dzậy? 
- Hihi anh xã nhắm mắt lại đi 
- Dẹp hok có xã huyện gì hết em lại đón anh nhanh dzùm.Mõi chân quá 
- Thì a nhắm mắt cái đi năn nỉ mà. 1 phút nha nha nhaaaaa 
Hôm nay không biết bày đặt trò gì nửa rồi. Thôi kệ để coi nhỏ làm gì với nó. Nhắm mắt mà lòng cũng hồi hộp, dù gì cũng chưa bao giờ gặp mặt ở ngoài đời mà. Lo là lo cái vụ nhỏ mà cao hơn nó là coi như lấy cọng bún thắt cổ tự tử có nghĩa hơn....Nó khịt khịt mũi, hình như có mùi nước hoa của con gái. Quái tự nhiên cái mũi nó nóng nóng, cái nóng đó chạy từ từ vòng qua má, tới tai, xong chạy ra sau gáy rồi lại quay vòng ra trước mũi – trời trời hok lẽ trúng gió.Mở mắt ra nó té ngửa. Thì ra nhỏ đứng kế nó nảy giờ. 
- Làm gì dzậy sao tới hok lên tiếng? 
- Đang nghiên cứu anh xã – nhỏ cười má lúm đồng tiền (nó thích nhỏ nhất là cái má này mà) 
- Nghiên cứu chi chị 2 
- Thì coi phải anh xã của em hok mà ^^.Anh nè! 
- Gì 
- Phải anh xã hok anh xã @@ (Con này rảnh hok phải nó chứ ko lẽ thằng nào rảnh đứng nhắm mắt cho nó nghiên cứu nảy giờ) 
- ờ chắc hổng phải chị lầm người rồi ha. Nghi ngờ hỏi chi nửa 
- Hihi ngta hỏi cho chắc mà. Tại anh xã baby hơn trên hình sợ lộn người – Ờ nghĩ cũng đúng coi vậy chứ mặt nó ở ngoài non choẹt à. 
- Thôi mệt.Giờ sao.Đứng giữa đường hoài hả chị 
- Ghét kiu chị hoài làm như ngta lớn tuổi hok bằng. anh xã chưa ăn sáng đúng hôn 
- Ờ chưa ăn 
- Vậy em đưa anh xã qua nhà nghĩ bỏ đồ rùi tụi mình đi ăn sáng hen 
- Uhm!Rồi đi bộ hở 
- Hihi xe em để sau lưng xã kìa. 
Nó ngồi lên xe để đồ đạc lên trước xe xong, nhỏ nhảy tót lên ngồi sau lưng vòng tay ôm lấy nó. Mèn ơi con này gan dù là bạn trai nhưng mới lần đầu dc gặp mà ôm tỉnh bơ @@ 
- Mới gặp lần đầu dám ôm rùi hả 
- Có gì hok dám. Em ôm anh xã của em mà ^^ - nó lắc đầu mĩm cười siết ga, nhỏ càng siết chặt nó hơn đầu dựa vào vai nó hát khe khẽ.Chắc nhỏ vui lắm 
Vậy là cả ngày hôm đó nhỏ với nó đi khắp các nơi nhỏ hay nói đến trên mạng, từ trường học, quán café, đến chỗ nhỏ hay ra chơi với tụi bạn nhỏ. Lúc này nó mới có dịp nhìn kỹ lại cô bé này, cao bằng nó, ngoài gương mặt xinh xắn ra thì dáng nhỏ Linh phải nói là ổn, điện nước đầy đủ nếu ko muốn nói là dư so với mấy đứa con gái cùng lứa hoặc chí ít hơn hẳn mấy con mắm trong lớp nó.@@Tối nhỏ lại đưa nó đi dạo, ăn uống linh tinh căn cả bụng rồi mới trở lại nhà nghĩ. Biết bao nhiu lời định nói với nhỏ mà cả ngày hổng thể nói ra được, thấy nhỏ vui cũng hok nỡ nói ra. Thiệt tình nó cũng không biết nó có thích nhỏ thật hay không nửa. Nó nhảy lên giường trùm cái mền lại thở dài.Tự nhiên nhỏ nhảy lên chui vào nằm kế bên. Nó quay qua nhìn nhỏ chưng hửng 
- Gì đó 
- Gì là gì? 
- Tối rồi sao hok về nhà đi cho tui ngủ nửa.Bộ hok ngủ hả? 
- Thì ngủ nè 
- Là sao @@ tính ngủ đây luôn hả. Mẹ em la sao. 
- Hì hì em xin mẹ qua qua nhà nhỏ bạn ngủ tập văn nghệ mà. 
- Ngủ đây hok sợ tui làm gì bậy hả? 
- Xí tui đạp lọt giường lun chứ mơ làm bậy à – nhỏ chu chu cái mỏ rồi giành lấy cái mền cuộn tròn nằm nhìn nó. 

Nó cũng chẳng muốn cãi với nhỏ làm gì nửa vì trong đầu nó lúc này nhiều suy nghĩ lắm. Thật khó để nói ra rằng tình cảm của nó dành cho nhỏ vẫn chưa đủ để nhỏ trở thành người yêu nó, nó ko muốn chỉ vì những trò đùa tình cảm của nó hồi còn học 12 sẽ làm tổn thương nhỏ, dù gì trong những ngày nó chìm đắm trong sự chán nản, thù hận và bất cần, cô bé này đều chịu khó ngồi chia sẻ với nó dù là đêm, hay ngay hoặc bất cứ lúc nào nó gọi. Lần này nó ghé gặp nhỏ để tạm dừng mối quan hệ tình cảm này lại vì nó muốn để quá khứ qua một bên bắt đầu cuộc sống mới....nhưng sao nói ra được đây khi cô gái nằm kế bên nó thực sự đáng yêu và đang rất vui bên cạnh nó. Mà điều đáng lo hơn là nó sẽ ko kiểm soát được bản thân nửa...nổi điên lên quá trời...nảy giờ ngta lo suy nghĩ chuyện trong đại còn chị 2 này nằm kế bên hát mấy bài trẻ con, nhỏ nằm sát người làm nó không thể không lén nhìn nhỏ được.Đột nhiên nhỏ ngước mặt lên và tất nhiên bắt gặp ánh mắt của nó.
- Á đồ dê xồm nhìn lén gì đó – nhỏ dứ dứ nắm đấm trước mắt nó 
- Nhìn gì đâu...tại...tại...anh – nó hơi lúng túng – mà em nằm xích ra đi nóng mún chết à...cứ nằm sát sát dzậy ai mà chịu nổi 
- Xí em làm gì kệ em nha ai bỉu anh nhìn chi 
- Ơ nằm ngay tầm mắt ngta mà hok cho nhìn 
- Hok cho đó...a nhắm mắt ngủ đi ai mượn mở mắt chi 
Thiệt là nổi điên với cái con kua này. Thôi ráng nhắm mắt nghĩ về bồ tác coi bộ có lý hơn.Nó thở dài nhắm mắt lại. Đươc khoảng hơn 10 phút, gần như nó sắp đi thăm bồ tác thật thì mặt nó nóng nóng vì hơi thở nhẹ nhẹ...chưa kịp mở mắt ra thì môi nó đã chạm vào một bờ môi mềm mại của ai đó. Máu trong người nó chảy rần rần...hok lẽ bồ tác linh dzữ vậy hả trời...mà thôi kệ bồ tác hay ai đang cưỡng hôn nó cũng mặc kệ, cái tính nó ai cưỡng gì chứ mấy cái vụ này thì càng khoái ...hok cần mở mắt ra nó đưa tay siết chặt lấy người đang hôn nó...nụ hôn say đắm và ngọt ngào, đã lâu rồi nó ko hôn một cô gái nào mà...Mọi thứ càng lúc càng ko thể kiểm soát được nửa rồi. Nhỏ giờ nằm hẳn lên người nó, hai tay nhỏ bắt đầu mở từng cúc áo nó ra trong khi đôi môi vẫn ko chịu rời môi nó....Chiếc cúc áo cuối cùng chuẩn bị dc mở xong thì nó nắm lấy hai bàn tay nhỏ rồi ngồi dậy khẽ đẩy nhỏ ra một bên...Nhỏ đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn nó. 
- Sao vậy anh 
- Anh...anh nghĩ mình ko thể. Anh là người ko tốt...Anh...tình cảm của anh với em..dường như vẫn chưa đủ lớn để làm gì hay hứa hẹn gì với em hết. Anh vẫn còn là thằng long bong....anh...anh....sợ nếu mình vượt quá giới hạn...người thiệt thòi sẽ làm em...anh sợ em phải chịu tổn thương khi gắn cuộc đời vào một thằng chưa biết ngay mai ra sao như anh....

anh lo buom

Xem anh lo buom hay nhat 2014

Tôi xuống lầu uể oải bước vào trong bếp. Trên bàn ăn Hùng đề lại một cái bao thư và vài dòng chữ trên miếng giấy nhỏ Post-it màu vàng “Mẹ ơi, đây là hình con đã in ra đề mẹ gởi cho người ta. Con phải đi học. Con thương mẹ nhiều.”
Ngồi ôm đầu trong tay tôi không biết phải quyết định thế nào. Tôi phải làm sao đây? Ý nghĩ nếu tôi gởi cái hình này cho người ta lở mà người ta chụp lại phổ biến trên mạng thì sao? Tuy họ không có bản gốc nhưng cái gì cũng có thể xảy ra. Tôi thẩn thờ mở bao thư ra. Nhìn thoáng qua mấy bức hình tôi giật bắn người. Trời ơi … có thể nào thế này? Hình khá rõ. Trong đó hai người ngồi trên giường từ lúc bắt đầu cho đến lúc hôn nhau rồi đứng dậy. Rỏ là 2 người tình nhân chứ không là 2 mẹ con trong sự say mê hôn hít cuồng nhiệt thế kia. Chỉ có lúc nó bẽn lẽn chờ đợi cho đến lúc cuối đặt đầu lên vai tôi là thấy chúng tôi là 2 mẹ con thật sự mà thôi. Tôi không biết lúc nó chọn lựa và in các tấm hình này nó nghĩ thế nào. Riêng tôi, mặc cảm phạm tội lớn hơn bao giờ hết. Cơn buồn nôn lại đến khiến tôi muốn nôn ra … may mà mình chưa có ăn sáng.
Tôi đem cái laptop ra. Có email của người đàn ông đến. Ông ta tỏ vẻ rất hứng thú và vô cùng nôn nóng. Ông ta dùng chữ “we” tức là chúng tôi nên tôi đoán là 2 vợ chồng. Tôi lắc đầu không hiểu nổi. Tại sao có những kẻ đầu óc bệnh hoạn thế này .. mà họ có tiền nhiều để đốt thế không biết? Ông ta giải thích rất cặn kẻ cách dùng Paypal đề nhận tiền làm sao, rồi hối thúc tôi làm 1 cái account để nhận tiền cho mau. Tuy không muốn làm Paypal vì nó đòi hỏi tất cả chi tiết về cá nhân như địa chỉ, điện thoại, credit, vv nhưng vì quá cần tiền gấp nên tôi phải làm thôi. Chỉ tốn chừng 5 phút đánh máy là xong và tôi ngồi chờ Palpal chấp thuận.
Bên ngoài trời trở lạnh. Cái lạnh dể chịu của Bắc CA không quá gắt gao như miền đông hay ướt đẩm trên phía cực Bắc nước Mỹ. Không khí ờ đây đúng là thiên đàng, thật sạch, không quá lạnh và không quá nóng nên cây cối xanh tươi hoa đủ màu khoe sắc. Sau vườn những nụ hoa cúc vàng và anh đào bắt đầu hé nở. Những cây này do chồng tôi trồng lúc mới mua căn nhà mười mấy năm trước. Chúng nó bây giờ lớn nhanh nhưng tràn sức sống không như tôi bây giờ mệt mỏi cảm thấy mình già đi. Những con chim nhỏ humingbird loay hoay thật nhanh trên vài bông hoa rực rở nhất rồi vút đi như những mũi tên. Tôi cảm thấy cô đơn và thèm một vòng tay đàn ông khỏe mạnh. Khi chỉ 1 mình trong nhà những lúc này là lúc thấy mình lẻ loi nhất. Tôi bổng nhớ cái cảm giác hôn con ngày hôm qua. Rùng mình vì biết mình thật sự thích nó. Tôi lắc đầu mấy cái để dẹp ý nghĩ đó, đứng dậy sửa soạn đi tắm cho 1 ngày mới. Sáng nào tôi cũng vào Gym tập thể dục nhưng membership đã hết hạn 2 tháng nay. Có lẽ tôi phải chạy bộ ngoài công viên vậy.