Anh lo nguc khong che

_Hiếu chờ Ngọc với , Ngọc mệt quá , hay nghỉ một lát đi , Ngọc ko nhấc nổi chân lên nữa rồi nè !
_Trời ạ , mới leo chút xíu mà đã mệt thế này , làm sao mà theo kịp lớp mình được , không cẩn thận là lạc bây giờ !
_Ngọc mệt lắm , chỉ nghỉ một lát thôi , rồi mình đi tiếp , nhé !! Đi mà !
_Đúng là tiểu thư , sao lúc sáng hăng hái thế !
_Thôi mà ...cứ giễu người ta ...
_....
_Nghỉ lát nhé .. ^^
_Thôi được rồi , Ngọc có ko muốn đi thì Hiếu cũng chẳng thể bế nổi Ngọc với 2 cái ba lô đầy đồ ăn này đâu !
_Hihi ...ai cần bế người ta đâu ...kỳ cục !
Nàng ngồi xuống một phiến đá khá phẳng , rút khăn ra thấm mồ hôi . Đặt phịch 2 cái ba lô nặng trĩu đồ ăn xuống , tôi ngước lên nhìn trời , nắng đã lên đỉnh rồi , tiết trời tháng 3 chưa vào hè hẳn khí hậu cũng khá mát mẻ , cộng với khung cảnh thiên nhiên xung quanh toàn cây xanh và suối nữa , tôi hít một hơi dài khoan khoái để tận hưởng không khí trong lành của miền rừng núi .Hôm nay là 26 tháng 3 nên lớp tôi tổ chức đi dã ngoại ở Ao Vua - Suối Tiên .
_Chỉ mải ngắm cảnh thôi , chẳng quan tâm gì đến người ta cả ! - Nàng phụng phịu hờn dỗi .
Tôi quay lại , đến ngồi bên cạnh nàng , tủm tỉm cười :
_Thế giờ người ta đang làm sao !?
_Chân sưng lên rùi đây này ! - Nàng nhìn tôi rơm rớm nước mắt chỉ bàn chân bị phồng rộp .
Tôi suýt xoa :
_Trời , sao đỏ tấy lên thế này , để Hiếu xem nào !
Tôi quỳ xuống nâng đôi chân của nàng lên , nhè nhẹ xoa vào lòng bàn chân rôi xoa xung quanh mu bàn chân , tôi vừa xoa vừa thổi . Tội nghiệp nàng quá , có lẽ nàng chưa phải leo núi bao giờ , nhìn đôi chân trắng nõn nhỏ nhắn trong lòng bàn tay của tôi mà tôi vừa thương vừa yêu vô cùng , nếu ko bị mấy thằng bạn xấu chơi đùn cho 2 cái ba lô nặng nhất có lẽ tôi đã cõng nàng để đôi chân này đỡ phải chịu những đau đớn như vậy . Càng nghĩ càng xót , bất giác tôi đặt nhẹ lên đó một nụ hôn , tôi thấy chân nàng bỗng nhiên run lẩy bẩy , lo quá tôi ngước lên định hỏi nàng sao vậy , thì bắt gặp khuôn mặt của nàng đang đỏ bừng . Tôi liền đưa tay áp vào trán nàng :
_Ngọc sao mặt đỏ vậy , hay cảm nắng !?
Nàng thẹn thùng :
_Ngọc ...không sao ...không sao mà !
Tôi nhìn đôi mắt của nàng long lanh , khuôn mặt từ đỏ chuyển sang ửng hồng đôi má , khiến cho tôi cứ nhìn ngẩn ngơ , hôm nay nàng đẹp quá , mái tóc nàng đang để xõa như cái ngày đầu tiên tôi ngỏ lời yêu nàng , thi thoảng một vài cơn gió nhẹ thổi qua khiến một vài lọn tóc gợn lên bay nhẹ ngang khuôn mặt thanh tú , đôi má trái đào dễ thương , cặp môi đỏ mọng xinh xắn là nơi ghi dấu nụ hôn đầu đời của tôi , hôm nay nàng mặc một chiếc áo ngắn cách điệu kiểu trung hoa , và chiếc quần sóc ôm sát đôi mông tròn căng gợi cảm , phô ra đôi chân thon dài trắng trẻo . Từ sáng đến giờ mải với việc của lớp và gồng gánh mấy món đồ mệt nhoài , tôi đã ko để ý nhiều đến nàng , giờ giữa thiên nhiên chỉ còn 2 đứa với nhau , tôi mới có dịp nhìn ngắm kỹ báu vật mà mình đang sở hữu (Nhưng chưa chiếm hữu) này . Thấy tôi cứ nhìn như vậy ,nàng rụt chân ra khỏi bàn tay tôi :
_Sao cứ nhìn người ta hoài vậy !
Rồi nàng bật đứng dậy , nhưng có lẽ chân nàng vẫn còn hơn đau và mỏi , nên nàng vừa dẫm xuống đất thì khuỵ ngay ,tôi bật dậy ôm chầm lấy nàng , đỡ cho nàng khỏi ngã , rồi dìu nàng cùng ngồi xuống :
_Chưa hết đau mà sao đứng dậy được , mà đứng dậy phải đi giày vào chứ ..chỗ này toàn đá nhọn thôi , đau lắm đó . - Tôi ôm lấy nàng nói khẽ .
Nàng tựa đầu vào vai tôi không nói gì , tự nhiên trong lòng tôi lại dấy nên một cảm xúc , tôi đang ôm tấm thân mềm mại trong lòng , bất giác tôi nâng cằm nàng lên , và đặt lên đó một nụ hôn nồng cháy , nàng cũng uyển chuyển đáp lại , chúng tôi như quên hết không gian và thời gian với tất cả những gì đang hiện hữu , say đắm trong hương vị ngọt ngào của một tình yêu đã đơm hoa và chờ ngày ra quả ngọt ...tôi ghì chặt lấy nàng , bàn tay tôi lần mò vào trong tà áo của nàng để cảm nhận làn da mịn màng mát rượi với cơ thể đang run lẩy bẩy này , lần đầu tiên tôi có hành động như thế . Kể từ lúc yêu nàng , chúng tôi cũng thường xuyên gần gũi , nhưng ko bao giờ để cảm xúc thăng hoa quá . Tôi đã rất cố gắng để kìm nén ...
Ngay cả khi đã trải qua giấc mơ hãi hùng kia , kể từ giấc mơ ấy , trong tôi luôn dấy nên một niềm khao khát mãnh liệt của một thằng con trai tuổi mới lớn , thôi thúc tôi tìm cách mở toang cánh cửa địa đàng , bước vào một thế giới mới , nơi tôi thực sự là một người đàn ông , trưởng thành với những dục vọng , ham muốn ...tôi lại tiếp tục thủ dâm đều đặn như ngày xưa ...và luôn luôn với hình ảnh của nàng . Thế nhưng mỗi khi tiếp xúc với nàng , tôi lại sợ dục vọng đó sẽ làm vẫy bẩn lên tình yêu trong sáng của chúng tôi , làm tổn thương nàng , vì thế tôi vẫn cố gắng chịu đựng những mâu thuẫn đang giày vò nội tâm mình ...bởi mỗi khi nhìn thấy nụ cười của nàng , tôi lại thấy lòng yên bình trở lại và có thêm bản lĩnh để vượt qua cám dỗ , đánh thắng con quỷ dâm dục trong tôi ...
Nhưng giờ đây , ngay giữa thiên nhiên , những cảm xúc lại dồn về , từng dóng máu nóng như những con ngựa bất kham , bắt đầu từ nơi thầm kín nhất của người đàn ông , đang chạy và lan toả khắp người tôi ...ngọn núi lửa trong tôi đã thức tỉnh và đang chờ cơ hội phun trào ...lí trí của tôi đang mê man tận hưởng những xúc cảm từ cơ thể cũng đang nóng bừng và run rẩy của nàng ...tôi hôn nàng cuồng nhiệt hơn ...theo bản năng ..luỡi tôi tách đôi môi xinh của nàng ra rôi luồn vào trong ...xoắn lấy lưỡi nàng ..nàng có vẻ sửng sốt khi lần đầu tiên đón nhận nụ hôn táo bạo này ...nhưng rồi cũng bị đắm chìm theo dòng cảm xúc của tôi ....Tay tôi dần dần lần mò lên trên người nàng , chạm nhẹ vào lớp áo con , chỉ còn cách một lớp áo nữa thôi là tôi có thể khám phá một trong 2 tuyệt phẩm của tạo hoá mà chúa đã ban tặng lên cơ thể của nàng ...tôi hồi hộp đến nghẹt thở ...tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực ...tôi nhẹ nhàng luồn 1 ngón tay vào sau lớp áo con của nàng ...bỗng nhiên tay tôi bị chặn đứng lại ...nàng đưa tay lên nắm chặt cổ tay tôi , ko cho phép tôi thám hiểm vào hơn nữa ...rồi nàng đẩy tôi ra :
_Hiếu ...như thế này thì không thể ...không thể ...Hiếu hiểu ko !?
Nàng nhìn tôi , 2 dòng nước mắt tuôn dài trên má . Tôi sững sờ và bối rối ,nỗi ân hận đang lớn dần lên trong tôi , tôi vừa làm một chuyện cũng chẳng phải là trái với lương tâm của mình nhưng lại ko phải với nàng , tôi cúi gằm mặt xuống ko giám nhìn thẳng vào mắt nàng :
_Hiếu xin lỗi ...Hiếu !!
Nàng nghiêm giọng :
_Phải xin lỗi bao nhiêu lần nữa mới đủ đây Hiếu ...Hiếu cứ xin lỗi sau khi làm những điều mà người ta không muốn như vậy hả ?
Bỗng nhiên tôi buột miệng :
_Có thật là Ngọc không muốn ..!?
Nàng đỏ mặt :
_Đúng ...là như vậy !
Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng :
_Thế cảm xúc khi nãy của Ngọc ....
_Không nói về vấn đề này nữa ! - Nàng gắt lên ngắt lời tôi . Rồi cúi xuống lúi húi đeo giày .
_Gần quá trưa rồi ! Hiếu thấy chúng ta đã làm mất bao nhiêu thời gian , khéo lớp mình lên đến đỉnh và đang trở xuống rồi cũng nên !
_Ơ ! Thế lúc nãy ai cứ nằng nặc đòi nghỉ nhỉ ...?
Nàng lườm tôi :
_Người ta bảo nghỉ một chút thôi , tại Hiếu kéo dài thời gian !
Tôi tủm tỉm :
_Ở bên Ngọc , Hiếu chỉ muốn thời gian cứ kéo dài mãi !
Nàng bĩu môi :
_Xời ..cái miệng bẻm mép ..lại nói huyên thuyên rồi ! Thôi nào xuất phát đi !
Rồi nàng ngúng nguẩy bước đi trước , tôi đứng trân trân nhìn theo cặp mông tròn trịa của nàng mà trong lòng lại rạo rực , tiếc rẻ ...giá như ....
_Làm gì mà đứng như mất hồn vậy ! Có định đi ko đấy . - Tiếng nàng lảnh lót như chim oanh . 
Tôi giật mình lật đật xách ba lô lên vai :
_Đây đi đây ,nhưng Ngọc ko định ăn chút gì sao ?
Nàng nhoẻn miệng cười :
_Không cần ăn đâu ! Hít khí trời , uống nước suối cũng đủ sống mà !
_Tớ thì chẳng cần ăn cũng chẳng cần khí trời và nước suối vẫn sống tốt nè !
Nàng tròn xoe mắt ngạc nhiên :
_Vậy chứ Hiếu sống bằng gì ?
Tôi nháy mắt :
_Tình yêu ..!!
Nàng cười khúc khích , rồi đấm thùm thụp vào người tôi :
_Đúng là cái đồ bẻm mép ..bẻm mép ..bẻm mép.. !!
Chúng tôi cũng cười giòn tan trong nắng , hoà theo tiếng chim hót , suối chảy róc rách ...thiên nhiên như đang rộn ra khúc hoan ca , vui với niềm vui của con người , với đất với trời và cả với đời nữa ....

anh lo nguc khong che

Rồi Hà Anh đi tắm rửa cho sạch sẽ, tính cô không chịu được bẩn, người cứ hơi có mồ hôi dính dính một chút là cô đã thấy khó chịu rồi, nữa là khi chỗ đó nhoe nhoét như vậy. Cô tắm xong thì cậu bé cũng vào tắm.Lúc tắm xong đi ra, cậu bé hỏi Hà Anh là mấy giờ thì cô phải đi đón con. Liếc nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm nên Hà Anh bảo là chưa, lát nữa cô mới đi đón, và bảo cậu bé nếu không vội gì phải đi đâu thì cứ nằm nghỉ chút đã, bản thân Hà Anh sau hai cú làm tình sướng đã đời cũng thấy người lâng lâng muốn nằm dài ra nghỉ ngơi, nên cô cùng leo lên giường nằm nghỉ với cậu bé. Họ nằm cạnh nhau trò chuyện.

anh lo nguc khong che

anh lo nguc khong che la gi ?

..bất giác , bàn tay tôi chợt lơ đãng . ánh mắt rời khỏi khoảng lưng trắng nhờ , mịn màn của chị . ngước cổ nhìn lên , mờ mờ trong bóng tối . trên kia lẩn khuất trong tán cây mận vẫn vô hình hiện ra vài trái , thứ mận đầu mùa chua dôn dốt kèm theo vị chát , nhai lâu chép miệng vị ngọt hiện ra , thứ quả dân dã quê hương luôn là món quà cho những ai từ phố thị về thăm quê ngày tháng năm nóng nực 

Chị liên đứng lên . cái áo buông xuống che đi khoảng sáng hiên ra său lưng chị hồi nãy . tôi ngập ngừng e ngại ..chị liếc nhìn sang , khuôn mặt chị thật gần , phút yên lặng kéo dài , cái gianh giới mong manh của tình chị em đựơc cắt ngang khi chị cúi xuống không nhìn vào tôi ..

Tiến về đi . tiếng chị cất lên 

Tôi không nói ,

quay đầu bước theo hè sân , băng qua vườn chuối tối mờ .


lặng lẽ một mình trong căn buồng , lấy bàn tay phải sờ nhẹ nhàng lên bàn tay trái nhưng sao cảm giác nó không giống bàn tay đặt lên lưng chị . mơ màng , đâu đó lại hiện ra tấm lưng con gái thon thon , phảng phất trong đêm mùi hương thị chín lại lãng bãng bay qua cửa sổ căn buồng trộn lẫn mùi hương con gái đang vào đầu mùa trái chín 

……………………………………….+++� ��………………………..

Ông tiện cũng có nhiều điều lạ lắm , trái cây trong vườn ông kiểm , đếm cả ngày , trẻ con , khách khứa đến chơi ông sẵn sàng bỏ cả nải chuối chín huặc cả dĩa trái cây ra đãi đằng ăn thoải mái , nhưng bất kể ai không hỏi , tự ý bước qua vườn có khi ông cầm cả cây roi dượt đuổi 

Trong xóm chỉ có gia đìmh tôi và gia đình chị tiết qua lại thân thiết với ông . chị tiết cứ vào vụ gặt lúa lấy cái sân gạch rộng nhà ông làm nơi phơi lúa , phơi rơm , phơi rạ . đổi lại những hôm chị đi chợ phiên . nải chuối buồng cău chị đều giúp ông mang ra chợ bán . xuất ruộng nhà ông đã cho hàng xóm cấy thuê . lâu lâu anh hùng thợ thịt lại mang về bao gạo . thành thử chị liên không phải ruộng đồng nước da đã trắng , đôi lúc gò má ửng hồng . nhìn chị tôi cứ ngĩ chị là cô tiên bước ra từ trong quả thị 

Buổi trưa chẳng biết làm gì vì trẻ con có đứa nào ngủ buổi trưa đâu . tôi lấy cái cần câu sách theo cái thău bước sang gốc vối nhà ông tiện móc con giun vào thả xuống ao kiếm con cá đuôi cờ sân sất . 

Cây vối gốc nằm trong bờ đất chẳng biết cơn gió bão nào kéo ngả ra phía bờ ao cành lá xum xuê buông tán kín cả góc mặt ao thật rộng . đám bèo trên mặt ao phủ kín , đẩy nhẹ khoảng trống lộ ra . lóc bóc , lao nhao đám cá nhảy lên tranh nhău hột cám tôi mới rải ra trên mặt nứơc , nhún nhún cái phao lay động . nhảy nhót , dãy dụa chú cá đuôi cờ đực tung tăng khi được thả xuống cái thău . lạ lẫm bơi quanh lòng thău khám phá vùng nước mới , phất phất cái đuôi thật rông như ngọn cờ , bảy mằu thật đẹp chạy dọc theo thân ánh lên như sắc cầu vồng . lao nhanh như chớp vào cắn đuôi con cá tôi mới thả vào thău nước 

Lại cho cá đá nhău rồi hả 

Chị liên hiện ra ở phía său , tay phải cầm cái lược , tay trái đung đưa quay tít đuôi tóc thật dài trắc chị mới gội đầu xong , đứng ở său lưng tôi tự lúc nào . hàm răng trắng xoá . chị thả bàn tay xuống nước xoè ra như muốn chặn con cá lớn hơn đang lao vào cắn vào đuôi con cá nhỏ 

Chị bảo sao giống cá sân sất đuôi cờ cứ đánh nhău vậy 

Tôi bảo chỉ có cá trống mới đánh nhău thôi , nó giành bạn gái nên đánh nhău để con khác không tranh cướp mất bạn tình của nó 

Thật hả em nge ai nói thế 

Em đọc trong cuốn sách sinh học và thầy giáo em cũng bảo thế 

Chị ngắt tằu lá ngồi xuống phía bên , từ buổi tối hôm kia đến giờ tôi mới gặp lại chị 

Ăn khế không . có mấy quả khế cơm chín lắm 

Chị liên đi vào lấy muối . bên kia góc ao cách bờ bên này gần hai chục mét , mặt ao xao dộng , giãn ra những cơn sóng lượn vòng . đám bèo dập dềnh đàn cá chui mất vào hang và góc bờ tre núp kín …

Đánh ngang ánh mắt nhìn sang . chị tiết đang mải miết vơ cào cái rổ lên mặt đám bèo , vớt lên . rổ đầy , chị bước lên bờ bắp chân trắng ngần thon dài , bờ mông căng lên dưới lớp quần mằu tím nhạt ..

Chị tiết mấy năm nay cũng khổ . mối tình tha thiết chờ đợi anh trung .thề ước hẹn nhău , ngày anh trung học ra trường hai người nên duyên chồng vợ 

Anh trung ra trường dắt theo cô tóc xuăn con bà bán phở ở trước cổng trường , mối tình ăn phở chẳng biết có được yêu không , bỏ lại nơi đây chị tiết dịu hiền . cô thôn nữ bao năm chờ đợi . có người dạm hỏi , chị bảo còn chưa muốn đi lấy chồng , cũng khổ có cô em gái vợ chồng dắt nhău đi làm ăn đã mấy năm biền biệt xa nhà , bà tiết đôi mắt bị loà , chắc chị không nỡ bỏ mẹ đi lấy chồng …..âu cũng là cái số , mấy câu mẹ tôi hay nói vậy 

Sao lai ngồi thừ ra đấy 

Tôi chỉ tay sang phía bên kia 

Chị liên reo lên , chị tiết có khế ngọt này , ngỉ tay sang đây ăn đi chị 

Men theo bờ ao , chị tiết vẫn chẳng buông quần . vài cánh bèo tấm bám hờ trên bắp chân của chị 

Đám lá chuối rải ra bên gốc vối bờ ao . không khí âm âm , nơi đây mặt trời không bao giờ rọi tới 

Tiến leo lên lấy vài trái mít meo 

Cũng lạ trên thân cây mít . ở mỗi nhánh lộc buông ra đều kèm theo vài trái nhỏ trên mình lấm tấm như có cám gạo bám vào , nhưng lạ lắm mít meo , hay là mít đực sắt ra nhai chung với khế . dặm thêm hột muối có lẽ là món ăn no cho mấy chị cấn thai có chửa hay mấy cô thôn nữ buổi trưa khi tránh nắng gữa hè 

Nhai nuốt . tranh nhau bàn tay tôi đôi lúc chạm nhẹ vào bàn tay chị liên , chị tiếp , thon múp trắng hồng , nhìn sang hai chị ngồi chân xếp bằng . bắp chân bắp đùi cứ như đang ứa ra nhựa sống , bừng lên . khiến cho đôi tai tôi nóng lên, râm ran như con kiến đang bò , dấu đi đôi mắt len lén ăn gian nhìn sang hai chị 

Chẳng hiểu vì saso , từ său cái hôm cọ lưng cho chị . chị liên đôi lúc nhìn tôi lạ lắm , phía său đuôi mắt như có ngọn lửa hồng . tôi như cái gì là vật sở hữu riêng của chị , buổi tối hôm nào cũng có vài anh con trai lấp ló . kêu mãi chỉ khi nào có tôi chị mới mở cổng cho vào . tôi như cái bùa chắn ngang câu truyên nhát gừng , chị đáp qua đáp lại với những anh thanh niên xa lạ . nhiều hôm chị bảo tôi ra ngoài cổng , bảo mấy anh kia chị ra ngoài phố không có ở nhà . bỏ lại phía său đàn chó cắn theo dọc theo phía cổng khi đám này đi , đám thanh niên kia vòng lại ……..

anh lo nguc khong che

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.

anh lo nguc khong che

Xem anh lo nguc khong che hay nhat 2014

Sau đó tôi vào trong văn phòng con trai cuả ông chủ tịch, người đã thuê tôi, lạnh lùng, đẹp trai, rất quan tâm cho công ty đó là tất cả những gì tôi có thế mô tả.

“Tôi đã đọc lí lịch cuả anh, một nhân viên quản lí giỏi, rất cao cấp có thế đạt được tất cả yêu cầu cuả khách hàng cho dù nó rất kì quặc khó thực hiện. Công ty chúng tôi hiện đang cần một nhân viên như thế, chúng tôi tin tường vào anh.”

“Cảm ơn ông. Nhân tiện đây tôi cũng thấy lạ khi người “sếp” cuả tôi lại là con trai ngài chủ tịch, như vậy ngài có thể nói cho tôi biết ngài cần tôi làm việc gì ở công ty này?” Không khó khăn gì nhận ra sự kì lạ, con trai cuả chủ tịch công ty đích thân đi thuê nhân viên, chỉ có một nguyên nhân, ông ta không tin bất kì ai trong công ty.

“Một công việc dễ dàng. Tôi muốn anh đánh đổ thế lực cuả vị phó giám đốc trong công ty.” Anh ta vào thằng đề.

“Sao ạ, phó giám đốc?” Tôi ngạc nhiên. hỏi

“Đúng thế, phó giám đốc Đặng Long đã từ vị trí một thợ máy leo lên tới chức vụ phó giám đốc. Trong vòng vài năm gần đây đã xảy ra mâu thuẫn giữa cha tôi và ông ta. Đặc biết những người bạn chí thân cuả ông ta, Lí Hiển, giám đốc phòng kế hoạch và Nguyễn Hùng, tổ trường phòng kế hoạch 1 và một số người khác trong công ty có hành động rất lạ. Đây chĩ là một dự cảm, nhưng tôi có thế cảm nhận rằng vị phó giám đốc này đang muốn lật đổ cha tôi để nắm toàn bộ quyền trong công ty, nhưng tôi chưa có bằng chứng do vậy tôi muốn việc này tiến hành một cách bí mật,”

“Như vậy là ngài muốn tôi âm thầm thu thập bằng chứng và đẩy họ ra khỏi công ty trước khi kì hợp hội đồng quản trị tới phài không?”

“Hoàn toàn chính xác, đó là việc tôi muốn anh làm, và anh có thời gian 3 tháng để tiến hành trước khi cuộc họp kế tiếp diễn ra. Còn phương pháp nào thì tuỳ ở anh, và còn một điều đừng quên. ĐỪNG BAO GIỜ PHẢN BỘI TÔI. ANH HIỀU CHƯẢ?”


Tôi về phòng làm việc cuả mình, dĩ nhiên là một tổ trường tôi cũng có nhân viên riêng cuả mình, nhưng dường như chằng ai muốn làm viện, họ toàn ngồi chơi, tôi mặc kệ, đi thằng vào trong văn phòng mình. Một email được gửi từ con trai giám đốc, trong đó có tất cả hồ sờ về tất cả nhận viên trong công ty và những người có liến quan tới phó giám đốc. Vưà lúc đó có một nhân viên bước vào.

“Chào tổ trường, tôi tên là Đặng Ngọc Anh, mời ngài coi qua về những thiết kế cuả tôi. Tôi mơ về việc này từ nhỏ, tôi thích thiết kế từ nhỏ và mong trở thành một nhà thiết kế hàng đầu........................................”

“Uhm.........Ok.........Cô có thế pha giùm tôi li trà không?”