Anh lon cuc to

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

anh lon cuc to

“Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ, tuổi ấu thơ mà mang nhiều âu lo, ngày đó sống kiếp lang thang, mẹ ơi sao con mong chờ bao giờ cho đến bao giờ” .
Bản nhạc rĩ rã phát ra từ một quán Cà phê Kiều nghe sao mà não nề. Đó là cuộc sống của nó, diễn tả rất đúng mức qua bản nhạc “Nó”. Sinh ra đã là mồ côi cha, nó chỉ sống lang thang làm nghề tự do. Chuyện gì nó cũng làm. Đánh giày, bán vé số, cò mồi, và cả nghề đấm bóp dạo nó cũng làm tuốt. Số tiền ít oi đó chỉ đủ nuôi một buổi cơm đạm bạc cho mẹ của nó. Số còn lại chẳng bao nhiêu chỉ vừa đủ tiền thuốc men cho người mẹ bị bệnh tiểu đường. Tuổi nó hãy còn nhỏ để chịu đựng cuộc sống vất vả nên nó bắt chước theo người ta cờ bạc mỗi khi kiếm được chút đĩnh tiền. Nó thích nhất là cá độ. Hễ bất cứ cái chi có thể cá được là nó không khước từ. Nó cá với ông năm trời hôm qua mưa hay nắng, cá với thằng Tiền số bảng xe của chiếc xe tải đang chạy tới là chẳng hay lẻ, cá với anh Gà là tuần sau chị Hai Bưa nhà kế sẽ sanh trai hay gái, cá với ông Năm Thành là tối nay có cúp điện hay không. Nói chung nó cá hết tất cả. Phần lớn là nó đều thắng. Nó rất tin vào sự quan sát của nó.

anh lon cuc to

anh lon cuc to la gi ?

Thấy mấy bác hóng quá mình vào viết 1 chút, đang ở công ty nên không viết nhiều được. Tiện thể đây mình xin nói là cái việc đi matxa này cũng không có gì là xấu cả, xấu hay không là do suy nghĩ của người đi, nó cũng như 1 bộ môn giải trí thôi, với lại mấy cái chỗ như XX này không phải em nào cũng cho đụng chạm, thực sự mình vào đó chỉ muốn cho gái đấm bóp, chém gió và ngắm gái là chính. Còn mình không phải là clone của ai hết nhé, nick này tạo lâu rồi mà toàn lên voz xem tin tức chứ chả post bài 

Nói là sợ CA bắt thôi chứ khu đó mình đi hoài, với lại cái tầm 12g thì tuyệt nhiên chả có bóng CA nào. Chở em ra quán ốc gần đó, khuya vậy mà quán vẫn còn đông, bước vào ngay trước mặt mình thì 1 bàn toàn các em chân dài ngon lành cành đào Bỗng nhiên em nép lại sau lưng mình, 1 em trong bàn đó gọi:
_ Đi với ai vậy YY, vào đây ngồi chung cho vui(trong đó các em toàn gọi nhau bằng số thôi, thân lắm mới gọi nhau bằng tên)

Thì ra toàn các em trong XX ra, chắc hết ca nên tụ tập ra đây ăn nhậu. Mà nói về mấy em trong này thì làm ra nhiều tiền đấy, nhưng mà toàn để ăn nhậu với đi bar, có 1 số ít thì do nhà khó khăn còn gửi được tiền về nhà và 1 số nữa có chí tiến thủ để dành tiền đi học hoặc mở shop gì đó. 

Đang chóng mặt trước 1 dàn gái tươi mơn mởn thì thấy có 1 em trong đó đang nhìn mình. Thôi bỏ mẹ thì ra là em BB mà mình hay đi lúc trước 
_1 em nào đấy: Ngồi đây ăn chung luôn đi, ngại ngùng gì nữa
_Em nói nhỏ với mình: Sorry anh nha, em không biết mấy đứa bạn ngồi đây, thôi ngồi chung cho vui nha anh

Lúc đấy nghĩ trong đầu là bị gài kèo chắc rồi, nhìn trên bàn thấy các em ăn đâu mấy dĩa càng cua càng ghẹ ốc iếc các kiểu, bia thì hơn 1 két mà lạnh cả người 
_BB: Anh ơi sao lâu quá không kiếm em, nhớ quá trời luôn à ( thấy mình đi với gái khác mà còn nói vậy, vô duyên vcl)
_Mình: Gặp em nào cũng nói nhớ anh hết chắc mai mốt kêu 1 lúc 3,4 em vào cùng luôn nha 
_Cả đám nhao nhao lên: Lần sau kếu hết 1 đám tụi em vào luôn nha
_1 em trong đám trông già nhất: Thôi đi mấy đứa, làm quá YY nó không dám nói gì luôn kìa

Nhìn qua thấy em đang cắm ống hút vào hút bia, nhìn cái miệng đang hút hút mà Để ý mới thấy nãy giờ mình lai rai mãi chưa hết 1 lon, em nó quất hết 2 lon rồi, vãi cả tửu lượng Ngồi nghe mấy em nói chuyện mới thấy thốn, toàn là hôm nay tao gặp khách thế này thế kia, bo ít bo nhiều, rồi thì thằng kia tao mới nghịch tí đã ra cmnl thằng của tao thì giả bộ nhịn nhịn, tao biết lấy móng tay vuốt vuốt tí cũng phải ra Mà mấy em này cũng tự nhiên thật, mình ngồi đấy mà chúng nó chửi thề như hát hay 

Em thì vẫn ngồi im uống bia, lâu lâu mỉm cười cái cho gọi là có nghe chuyện, mà lúc này thì em uống tới lon thứ 5 rồi, mặt bắt đầu ửng hồng, nhìn đáng iu lắm các bác ạ, lúc ấy thì máu mình dồn cmn xuống dưới hết rồi Quay sang nói nhỏ với em:
_Mình: Khuya rồi em ơi về nhà ngủ thôi, về nhanh ở nhà ba má anh chờ
_Em: Uh anh đợi em chút

Xong em nó bỏ đi đâu đấy 1 lát, em nó vừa bỏ đi thì mấy em còn lại bắt đầu chọc mình, cũng may là đã buff 4,5 lon bia vào rồi nên cũng éo sợ 
_BB: Ông kia sao bỏ tui qua đi số khác
_Mình: Bữa đông quá không kêu được em nên anh mới kêu số khác, mà bạn anh vẫn đi em đều đều mà
_BB: Mấy cha đó nói chuyện nhạt thấy bà, tính kiếm ông vô chém gió mà chờ hoài không thấy ông vô
_Mình: Bữa nào anh kêu mấy thằng bạn chém hay vào chém với em nha, anh là anh thua rồi

Em BB định nói thêm gì đó mà thấy em quay lại nên im luôn.
_Em: Mấy chị ơi em về trước nha, khuya rồi mất công ảnh ngủ ngoài đường
_1 em nào đấy: Sao hôm nay YY hiền thế, về sớm thế cơ à, thôi 2 đứa kiếm chỗ gần đây ngủ đi chứ về nhà giờ này cướp giật nguy hiểm lắm 

Mình cười cười, cơ mà cái mặt lúc đó nó như thế này Còn em vẫn chỉ mỉm cười, khuôn mặt vẫn lạnh lùng. 
"Tính tiền dùm em chị ơi"- Mình kêu. 
"Tính rồi em ơi, còn kêu thêm gì nữa không" 
Giờ mới nhớ ra là nãy em nó đi 1 lúc chắc ra trả tiền trước rồi 

Tổng chào xong mình đèo em về. Ngồi trên xe thọc tay vô 2 túi áo khoác của mình, thấy ấm ấm lại còn ngồi sát cạ cạ 2 trái vào lưng nữa, phê vl Lúc này em nó líu lo ríu rít như chim, khác hẳn cái thái độ lúc nãy
_Em: Đi vòng vòng tí rồi về nha aaaaaaannnnhhhh
_Mình: Khuya rồi đi ngoài đường nguy hiểm lắm đó
_Em: Thì kiếm đường nào đông đông đi, lên Q1 đó anh, đi mà

Thôi lỡ dại gái rồi dại luôn, chở em lên trung tâm hóng mát 
_Mình: Sao nãy lại trả tiền hết vậy, 1 là để anh trả không thì share ra.
_Em: Thôi lâu lâu bao ông đi ăn 1 bữa mà không chịu hả, coi như tui đền cho ông vụ hồi tối rồi đó nha 
_Mình: Biết gài hàng ghê bay
_Em: Chứ sao, chứ ông tưởng tui đền cái gì, còn khuya nha, tui khôn lắm đó, không có dễ dụ đâu, đi vòng vòng xong phải chở tui về nhà đó nha, đi đâu khác tui la lên đó.
_Mình: Dạ dạ em biết rồi chị 2

Miệng thì nói vậy mà trên đường đi ôm thì chặt cứng, bưởi thì cứ ép sát vào lưng, lâu lâu lại còn thơm vào má, khó chịu vcl
_Mình: không kích dục dưới mọi hình thức trên xe nha
_Em: đang đền cho ông đó, không thích hả
_Mình: ờ thôi làm tiếp đi

Chở em về tới nhà, thấy em đang hí hoáy chat với ai đấy trên FB
_Mình: Có fb luôn à, tên gì thế để anh về add
_Em: thôi add làm gì, em không add lại đâu, em chỉ add người quen thôi
_Mình: thế không quen anh ah
_Em: quen nhưng chưa thân, đừng phí công add vô ích
_Mình: ờ thế thôi

Nói thế thôi chứ địa được cái tên trên fb rồi, tối về nhà ngồi xem mấy hồi. Về đến nhà tắm rửa sạch sẽ là online fb ngay, search ra tên em nó ngay, cái avatar dễ nhìn quá mà. Cơ mà em nó không để public, chả xem được gì cả, nhưng mà mình phát hiện ra em nó để in complicated với thằng nào đấy. Nhấp vào tên thằng đấy xem luôn, thằng này thì để public nên chả add friend cũng xem vô tư, vào xem fb thằng này mới phát hiện ra nhiều chuyện hay ho lắm các bác ạ, lúc ấy cũng hơi thất vọng 

Chiều mình về viết tiếp nhé, mấy bác đừng gạch mình

anh lon cuc to

Cũng thấm thoát cả 3 tháng sau khi nhập học, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo của nó, các lớp cũng đã có giáo viên chủ nhiệm, thời khóa biểu cũng đã được thông báo trên bảng thông báo của trường.

Nó vẫn vậy, sáng đạp xe đạp thể thao của nó, chở một cô nàng nhỏ nhắn ngồi sau, thao thao bất tuyệt nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, đến trường cùng ngồi ở ghế đá ăn nắm xôi, chuyện cứ thế trôi đi cho đến một ngày, trong giờ thể dục buổi chiều.

Lớp của nó và lớp Nhung cùng học chung một thầy thể dục và cùng tiết thể dục, bài học thể dục là chạy dai sức. Cái nắng buổi chiều oi bức, thầy cho cả 2 lớp chạy 3 vòng sân đối với nam, 2 vòng đối với nữ, nói đến cái sân đá banh thì chắc ai cũng biết, 1 vòng của nó chắc cũng tới hơn 500m gì đó, chạy được 1 vòng cùng nhau, đến vòng thứ 2, hầu như ai cũng đã oải rồi, đang chạy với Nhung bỗng nó nghe một tiếng bịch khô khốc, Nhung ngã sóng soài ra đó, ngất xỉu, chắc tại trời nắng quá, lại chạy lâu nên vậy.
Nó bế Nhung lên, chạy vào bóng mát của một cây lớn, các bạn khác trong lớp cũng nhanh nhảu đưa khăn và các thứ khác để lau mặt cho Nhung, té ngã đất bám đầy cả.

Khi Nhung tỉnh lại, đang gối đầu lên đùi của nó, ngồi dưới tán cây, nó cũng xin thầy cho nghỉ hôm đó để chăm sóc Nhung, đưa cho Nhung ly nước chanh đá đã pha sẵn

- Bà uống đi…cho khỏe

- Cám ơn 

- Mệt thì chạy chi cho cố vậy, chạy 1 vòng thôi rồi vô nghỉ đi.

- Tui muốn chạy cho hết 2 vòng mà

- Điên gớm, đã yếu rồi mà còn sung

Nói xong nó mỉm cười nhìn Nhung

- Còn chưa tính ngồi dậy sao, móp hết cả đùi tui rồi

Nhung ngồi dậy, mặt đỏ lên một chút, chắc do cái nóng hực vào và cũng do câu nói của nó.

- Tui xin thầy nghỉ rồi, để tui chở bà về lun

- Ừ

Hai đứa nó đứa chở, đứa ngồi sau, đi về trong ánh mắt dòm ngó của đám bạn.
Đưa Nhung về nhà, nó ở lại chơi một chút, nhà Nhung không lớn, mà hầu như CNVC thời đó không ai có căn nhà nào lớn, bằng gỗ, lát xi măng…, ngồi ở phòng khách, Nhung đang tắm sau khi về nhà.

Nghe ngoài cửa có tiếng xe, tiếng mở cổng ngoài sân, nó đi ra

- Ủa H tới chơi đó hả ? Nhung đâu con ?

- Dạ Nhung đang tắm trong đó Bác

- Chiều nay nó đi học mà ?

- Dạ học thể dục ạ ! Nhung bị mệt, ngất xỉu nên con chở về

Thái độ của mẹ Nhung thay đổi nhanh, dựng nhanh chiếc xe đi thẳng vào nhà, nó nghe loáng thoáng Bác đang hỏi han Nhung….

- Ông nói với má tui chi vậy

- Ai biết, hỏi thì nói thôi, nói dối chi ?

- Ừ thôi, không có gì

- Thôi má bà về rồi thì tui cũng về đây

- Ông ở chơi tí nữa đi

- Thôi bữa khác đi, hôm nay cũng mệt rồi, bà đi nghỉ đi

- Ừ !

Nó dắt xe ra, đạp về nhà, tắm rửa và lăn lên giường ngủ một chút.
Hôm sau, và nhiều hôm sau như vậy, nó vẫn chở Nhung đi học hàng ngày, chẳng biết tình cảm của nó ra sao ? nhưng nó cảm thấy khó từ chối và cũng không muốn từ chối cái nhiệm vụ này ???

Một hôm, trong giờ ra chơi, đang đá cầu dưới sân, bỗng có 2 đàn anh học lớp 12 ở tầng trên, đi xăm xăm lại nó, nắm cổ áo kéo nó ra một góc. Đến nơi nó gạt tay người kia và hỏi cộc lốc

- Ông là ai ? muốn gì ?

- Mày nghe cho rõ đây thằng nhóc, anh chấm nhỏ Nhung rồi nên mày nên tránh xa nó ra đi

Nó hếch môi lên, cười mỉa mai

- Chấm thì làm gì ? không thích né thì sao ?

Nghe thằng kia nói đến Nhung bỗng nó lại nổi lên cái máu điên loạn vào thời năm lớp 8 khi còn trong băng nhóm.

- Tao không thích đánh lộn với mấy thằng con nít, với lại báo cho mày biết, tao là nhất đẳng Karate Đai Đen ở huyện này, nên mày không phải là đối thủ của tao

Nó hếch miệng lên, độ mỉa mai được tăng cao đến cực độ

- Karate thì ngon lắm à ? cứ đụng chuyện đi rồi tính

Thằng đàn anh tái mặt đi, chắc giận lắm, nhưng cố tỏ ra thái độ đàn anh

- Tao nói chú mày rồi, đừng có mà hối hận đó.

Nói rồi thằng đàn anh cũng bỏ đi, nó cũng không quan tâm nhiều lắm về vấn đề đó, nó cũng chẳng quan tâm ai đang theo đuổi nhỏ Nhung…

Mấy ngày sau đó, giờ ra chơi, nó thấy thằng đàn anh kia cứ tò tò đi theo Nhung tán tỉnh, đứng trên nhìn xuống nó lại thấy buồn cười… Trớ trêu thay cho cuộc đời, cứ mỗi lần như thế là y như rằng Nhung lại chạy đi tìm nó, cứ như nó là cái bia đỡ đạn cho chuyện đó vậy. Thằng đàn anh thấy Nhung bám theo nó thì cục tức càng thêm tức và càng thêm to.

Ngày đó không có học thêm, chỉ có học nhóm do GV chủ nghiệm phân ra để học với nhau thôi. Nhung được phân nhóm khác nhưng nằng nặc không chịu, lấy lý do nhà gần nhau nên Nhung nhất quyết xin cô cho vào nhóm của nó. Học nhóm cũng không thường xuyên, ý thức học tập của mọi người trong nhóm nó cũng không cao, nên nhiều khi học nhóm chỉ có nó với Nhung mà thôi.

Nó không phải là đứa hoa tâm, nó không quan tâm tới con gái, đôi lúc có thích nhưng cũng chẳng theo đuổi hay tán tỉnh ai, nên việc học nhóm với Nhung chung quy cũng chỉ là học tập, không có ý niệm gì khác.

Vì học nhóm tại nhà, nên đôi lúc Nhung chỉ mặc đơn giản, áo sát nách, quần jean, đôi lúc lại mặc mấy kiểu áo kiểu, không hở ngực nhiều nhưng nếu nhìn từ hướng đối diện sẽ thấy được khoảng áo ngực đang ôm lấy cái bầu ngực kia, con gái tuổi 16 đang phát triển dần, có người thì mới nhú nhú, có người thì to tổ chảng rồi. Từ ngày học nhóm, nó nhìn Nhung nhiều hơn, để ý Nhung hiều hơn, đánh giá Nhung nhiều hơn, từ cơ thể cho đến mấy thứ ba lăng nhăng tùng phèng khác… nhưng đó cũng chỉ là sự để ý của nó, nó không thể hiện hay làm gì.

Hôm đó, trời nóng trước khi đến học nhóm tại nhà Nhung, nói thêm về địa điểm học nhóm, mỗi tuần sẽ học 3 lần ở nhà của mỗi thành viên trong nhóm mà luân phiên thay đổi. Khi học tại nhà của bạn khác thì nó chở Nhung đi, còn học tại nhà nó hoặc nhà Nhung thì ai nấy tự đến. Quay lại vấn đề hôm đó, trước khi đến nhà Nhung nó mua 5 cây kem Wall với 5 màu khác nhau, không biết tên cây kem vậy có đúng không ? 5k một cây, hic đắt khủng khiếp
Đến nơi thì chẳng có bóng ma nào tới học, chỉ mỗi mình Nhung ngồi học trên cái bàn được ba Nhung khiêng ra ngoài sân học cho mát. Đến cổng nó dựng xe rồi gọi lớn

- Nhung ơi ! mở cửa cho tui coi

Nhung hớn hở chạy ra, mở cửa, nó dắt xe vào đi thẳng vào bàn ngồi, Nhung cũng đóng cửa xong và đi vào ngồi ở bàn. Nó đưa tay lên miêng

- Suỵt ! bà nhắm mắt lại đi

- Chi vậy ?

- Mệt quá nói nhắm thì nhắm đi, lắm chuyện thế

Nhung nhắm mắt lại, nó lấy bọc kem ra để trước mặt Nhung rồi nói

- Rồi mở mắt đi

- A…. kem Wall, vany nè, socola nè, dâu nè….

Ặc ! đúng là con gái, thấy kem mừng như mới lum vàng vậy, nó mỉm cười nhìn Nhung

- Socola ông ăn nha ? ăn cái đó mập lắm

- Hừ sợ mập cho tui ăn cho mập ha ?

- hì hì … mà ông mua nhiều vậy ?

- Ai biết tưởng mấy đứa con Hoa… nó đi học 

- Ừ chiều nay nhà tụi nó đi hái cà phê nên không đi học được

- Vậy tui với bà ăn cho mau mập .. ha…a

- Xí ai thèm ! tui ăn cây vani thôi

Giật bịch kem từ tay Nhung, nó nhanh tay lấy cây kem vani rồi đưa trả bịch kem trên bàn

- Tui chiếm cây Vani rồi, bà chịu khó ăn socola đi, haha

Nhung hung dữ nhìn nó

- Không chịu, ông trả cây đó cho tui đi, ông ăn 4 cây kia đi kìa

- Còn lâu, cho bà ăn cho nhanh mập đó haaa

Nhung nhào tới, lao vào nó, giơ tay giật cây kem trên tay nó, nó giơ cao lên rồi chạy vào phòng khách, Nhung cứ thế đuổi theo nó vào góc nhà, rồi lao tới nắm cánh tay nó kéo ghì xuống, cố gắng giật cho được cây kem vani, nó cũng không vừa, cánh tay bị kéo xuống gần đến tầm tay Nhung nó lại đổi cây kem qua tay kia và tiếp tục nhứ nhứ.

Nhung hào hứng giành giật với nó một lúc, nó lui người rồi chạy ra ngoài, Nhung chụp chân nó kéo, nó ngã soài ra nhà nhưng tay vẫn giữ chắc cây kem, Nhung chống đầu gối, lao lên đè qua người nó, rướn lên để giật cây kem cho bằng được.

Đến lúc này, cái cần để ý thì nó đã bắt đầu để ý, vì ở nhà Nhung không có mặc áo lá như khi đi ra ngoài hay mặc áo dài, ngực của Nhung trong khi rướn lên tay nó cứ chà thẳng vào ngực nó, đầu gối của Nhung thì nằm ở vị trí của đồi pháo thủ kia, một cảm giác khác ập đến, nó luống cuống hơn, giơ cây kem nhưng không còn linh động nữa, nó cảm giác, khẩu súng pháo của nó đã bắt đầu lên đạn và chĩa nòng trong quần rồi, may phước là lúc nào nó cũng mặc quần con.

Chính vì nó phản ứng chậm đi, nên Nhung đã giật được cây kem một cách dễ dàng trên tay nó, khi giật được, Nhung nhìn xuống mặt nó, cảm thấy điều gì đó trên khuôn mặt nó, hoặc điều gì đó đang thay đổi giữa khi đồi chữ V kia, có thể là để ý hơn về tình trạng của hai đứa, nếu ai ở ngoài nhìn thấy dễ chắc tưởng nhầm Nhung đang “Hấp diêm” nó đây, hai tay chống gần lỗ tai nó, ngực ép vào ngực nó chân phải áp sát khu đồi chữ V của nó, Nhung đỏ mặt, lấy sức định đứng dậy.

Trong đầu nó lúc này chẳng biết suy nghĩ gì, mắt vẫn cứ nhìn thẳng vào mắt của Nhung, đột nhiên như sợ Nhung sẽ biến đi đâu mấy, nó đưa nhanh hai tai ôm qua lưng Nhung, ghì xuống, lăn một vòng đổi tư thế, giờ nó đã chiễm chệ ở trên, nhìn thẳng vào mắt Nhung đang rất bất ngờ ở bên dưới. Nói thì lâu, nhưng tình huống rất nhanh, 5 giây sau, một quyết định táo bạo nữa từ bộ não truyền đến tứ chi và cần cổ, nó cúi xuống, đặt môi của mình lên môi Nhung, nhắm mắt và hơi đè xuống.

Nó chưa từng hôn ai, chỉ xem vài cảnh hôn hít trên tivi thôi, Nhung trong lúc bất ngờ có lấy cánh tay đấy hai bên sườn của nó để thoát ra, nhưng ngực nó đã áp sát vào Nhung nên chẳng có lực mà đẩy, rồi như nghĩ gì đó Nhung đưa tay lên lưng nó, hai tay ôm chặt lưng nó như kéo xuống vậy, mắt Nhung cũng nhắm lại.

Nó mở mắt ra, thấy Nhung đã nhắm mắt, rút môi mình về, nó nhìn vào khuôn mặt của Nhung, rồi lại đưa môi xuống, lần này như bản năng thúc đẩy, nó không mím môi nữa, hôn và đưa lưỡi sang liếm môi của Nhung. Bất ngờ vì hành động đó, thân hình Nhung khẽ rung lên, rồi sau cái run đó, Nhung cũng hé môi để lưỡi nó khám phá hàm răng sau đó là lưỡi của Nhung, chẳng biết đã xảy ra bao lâu, nó cũng chẳng nghĩ gì, chỉ cố gắng, tham lam hơn trong việc đó. Như sắp nghẹn thở, Nhung đẩy nó ra và ngồi dậy.

Nó ngồi xuống đỏ, mặt cả hai đỏ như gấc, nhìn nhau, chỉ nhìn nhau, rồi Nhung đứng lên, chạy xuống dưới nhà, làm gì nó không rõ, nó bần thần đi ra bàn học ngoài sân, ngồi xuống và lại suy nghĩ về cảm giác của việc táo bạo mà nó đã làm lúc nãy.

anh lon cuc to

Xem anh lon cuc to hay nhat 2014

Bà Hiệp bần thần cầm mảnh giấy,rồi tự nhiên bà ếp sát vào ngực nước mắt chảy ra.

Thời gian thấm thóat trôi qua thật nhanh,vài tháng sau.

Thanh đang làm trong tiệm sửa xe,hắn làm thợ máy dầu mỡ lấm lem thì có thằng bạn Mỹ vào cho hay là có một người đàn bà tìm.Hắn ngạc nhiên ai kiếm hắn bây giờ,Hắn vào rửa tay suy nghĩ nhưng không ra.Khi hắn ra ngòai nhìn người đàn bà ở xa mặc chiếc váy dài màu đậm, ngạc nhiên vô tả người đàn bà đó là bà Hiệp.Hắn lật đật chạy vào chưa để bà Hiệp trông thấy nói với sếp là có bà dì bà con ở xa tới thăm cần về sớm.

Bà Hiệp rưng rưng nước mắt khi gặp lại Thanh.Hai người lái xe về nhà thuê của Thanh.Khi mở cửa phòng vào nhà chưa kịp thay đồ Thanh đã đè sát bà Hiệp vào tường,lột quần xé áo không kịp thở một lát hắn đã đút được cặc vào *** bà Hiệp nắc lấy nắc để.Lưỡi hai người bấu chặt nên không ai nói được tiếng nào,chỉ thở và thở bằng mủi.Cuộc làm tình mạnh bạo như lòai thú hoang làm cho bà Hiệp ngây ngất cực điểm.Bà rên siết bấu cào hả hê từ thế đứng rồi họ nằm lăn ra thảm quấn nhau kẻ trên người dưới thay đổi không rời nhau.Hai bộ phận sinh dục hút sát nhau ra vào như không còn muốn rời cho đến khi cùng rên rĩ phún khí nằm vật ra rã rời , tả tơi ,thỏa mãn.

Một lát sau Thanh thò tay xuống âm hô ẩm ướt chợt cảm giác có nhiều lông,hắn bật dậy thích thú nhìn kỹ cái âm hộ làm hắn mê mẫn nay bà Hiệp để lông sát cắt xén rất đẹp,giữa khe ứa ra dòng tinh khí của hắn.Hắn chồm lên hôn tới tấp vào mặt bà Hiệp.Giọng bà Hiệp thì thào:
“Trời ơi! Tao nhớ mầy quá! chịu không nỗi!”
Thanh vỗ vào cái *** ướt đẫm của bà Hiệp nói:
“Tui cũng thèm ăn cái *** nầy lắm lắm!!”