Anh lon dep

Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi nay chăn người còn khổ hơn trâu. 
(mình thật, điều mịa!)
Mình sinh ra ở miền quê nghèo khó. Tuổi thơ gắn với những cánh diều no gió, những tiếng sáo vi vu, những cảnh sương mù buốt giá, những trận bão lớn phải chui xuống gầm giường vì sợ nhà đổ sập… Tuổi thơ mình cũng gắn liền với sông nước, bờ đê, với những lần đánh nhau theo hội.... việc học hành là một khái niệm xa vời với một thằng trẻ trâu như mình…
Năm đó là những năm cuối 80, đầu 90. Nhà mình nghèo lắm. Ông cụ muốn tìm đường sống cho gia đình, không muốn các con sau này nối nghiệp theo đít trâu, nên phiêu bạt khắp nơi mở đường sống nơi thành thị. Ở nhà chỉ có mấy mẹ con nheo nhóc. Mẹ hay phải đi cấy thuê, làm công khoán cho người ta theo hội, đến tối mịt mới về. Mấy anh em được gửi bên nhà ngoại. Nhà ngoại có một bác là chị của mẹ và cũng đi làm cùng mẹ, bác có một chị gái tên là Thoa. Chị hơn mình tầm 5-6 tuổi. Mình chơi thân với chị Thoa từ ngày lọt lòng mẹ. Ngay từ lúc bé tí chị đã cõng mình đi chơi khắp xóm, rồi khi mình mọc răng thì cắn chị chảy máu tùm lum… nhưng chị với mình lúc nào cũng quấn lấy nhau rất là thân thiết… Năm đó chị học tầm lớp 5 lớp 6, còn mình thì mới học lớp 1 lớp 2 (mình học sớm một năm). Lúc đó tụi mình được nghỉ hè nên suốt ngày được quản thúc bên nhà ngoại.
Như thường lệ, mẹ đem mình vào gửi nhà ngoại để đi cấy, làm công thuê. Buổi sáng mình ra quán hàng xén của bà ngoài chợ Huyện, ăn hết bánh rán, kẹo vừng, kẹo lạc… của bà. Đến nỗi bà bảo: “Mày ăn thế thì bà bán hàng cho ai?” Bà mắng thế thôi chứ mình ăn bao nhiêu thì bà đều lấy cho, mà bà không lấy thì mình tự lấy mà ăn. Ăn xong bánh lại lấy trầu của bà ra nhai. Nhai đỏ hết cả răng miệng, phì phì lung tung, rồi có mấy bác đến hút thuốc lào ở quán của bà, mình cũng rít vài hơi sái…. Sau đó là say lử khử khật khưỡng… Mình bỏ về nhà bà nằm ngủ. 
Chiều, anh Khải là anh hơn chị Thoa hai tuổi rủ đi bắn chim. Ở quê ngày xưa bắn chim bằng súng cao su nhé. Ông anh mình có súng “xịn” lắm, bắn rất chuẩn. Súng thì được thợ mộc đẽo gọt bằng gỗ quý màu đen hình chữ “Y”, dây cao su được cắt đều đặn bằng săm xe đạp, phần găm đạn thì bằng dây thắt lưng da, đạn thì được ông ấy mài tròn đều đặn từ các-tút vỏ đạn. Mình cứ đòi xin cái súng xịn của anh thì mới đi bắn chim… nhưng ông không cho. Ông anh dỗ mình mãi không được bèn hứa làm cho mình một khẩu xịn và ra vườn chặt cành ổi, rồi cũng làm cho mình một cái súng từ cái chạc ổi chữ “Y” đấy. Nhưng ông bắn được mấy con, chào mào, sẻ… đủ cả, mình chả được con nào. Súng mình lởm và đạn thì chỉ là mấy viên gạch đá thì cũng chả bắn được phát nào trúng cả. Nói chung đi chơi với ông anh, mình thấy “kém miếng” toàn diện, nên hôm sau, ông ấy rủ đi chơi nữa, mình bảo không thích, rồi ở nhà chơi với chị Thoa.
Hai chị em buổi sáng chơi trò đánh quãng, lấy quả bưởi non tung tung và lấy mấy cái đũa để nhặt và đếm. Chơi một hồi chán, rồi hai chị em bảo bà về nhà bác trông nhà. Nhà chị Thoa thực ra cũng chẳng có gì phải trông, ngoài căn buồng u tối và cái giường cũ nát thì chỉ có bộ ấm chén tiếp khách là quý giá. Quê nghèo mà! Trộm xưa ở quê cũng chỉ trộm gà vịt và chó thôi. Làm gì có đài đóm, ti vi mà trộm?! Hai chị em lại chơi quãng, rồi chị rủ chơi cái trò gì (giờ không nhớ và không biết chơi thế nào nữa) mà vẽ trên mặt đất mấy hình ô vuông, đặt mấy viên gạch nhỏ vào đó rồi cứ lò cò nhảy nhảy ở mấy cái ô đấy… Đến trưa, mình đòi chị đi ngủ. Giường ngủ của chị nó lạnh lẽo u ám lắm, nên mình sợ ma, chả ngủ được. Chị thì loay hoay thổi cơm để ông anh đi chơi về có cơm ăn. Sau một hồi mình đòi chị phải lên nằm cùng thì mới chịu ngủ. Hai chị em xưa này vẫn quý nhau nên chị chẳng phản đối, lên giường nằm cạnh, xoa lưng cho mình ngủ. Nhưng có chị nằm cạnh cũng không ngủ được, thế là lại bày trò chọc lét nhau cười rúc rích. Mình cậy sức con trai nên cứ vật chị, và chị cũng nhường nữa, đè chị xuống rồi cưỡi lên bụng nhong nhong và hai tay thì chọc lung tung. Mình có máu buồn, nhưng chị còn nhiều máu buồn hơn, nên chị cứ co quắp người lại và không phản ứng được gì. Đùa nhau một hồi mệt lử hai đứa lại nằm thuỗn ra…
Buồn buồn chẳng có gì chơi, chị bảo: “Hay chúng mình chơi trò vợ chồng đi!”
Mình bảo: “Chơi thế nào?”
Chị bảo: “Không biết!”
Hai đứa lại nằm chềnh ềnh trên giường, rồi chị bảo: “Em làm chồng, em nằm sấp lên người chị!”
Mình tò mò và nằm lên người chị. Lúc trước nô đùa phi ầm ầm trên người chị thì chả cảm giác gì, giờ mình từ từ nằm lên, thấy êm và thích lắm. Mình cứ nằm yên như thế, nghe chị thở và chị cũng nằm im, rồi mình ngủ khì lúc nào không hay.
Anh Khải đi chơi về, thấy hai chị em ôm nhau ngủ ngon lành thì vỗ đít mình dậy, bảo rửa mặt ăn cơm rồi chiều đi chơi. Mình đang ngủ ngon thì bị vỗ đít dậy nên rất là bực, tính mình từ bé đã thế rồi, càu nhàu với anh, chẳng chơi, phát xít luôn. Mình ăn cơm với trứng luộc chấm nước mắm, đánh đều 3 bát rồi lăn quay lên giường ngủ tiếp. Chị Thoa thì dọn chén bát để rửa. Con gái ở quê ngày xưa là thế, chỉ được quyền làm, cấm có quyền chơi bời như tụi con trai. Thấy chị nấu cơm rồi lại phải rửa bát mình thương lắm. Chiều ông anh rủ đi thả diều thì mình nhất định không đi, bảo ở nhà chơi với chị thích hơn. Ông anh cũng chẳng ép, vì ép thêm là mình lại bắt ông làm diều và mua sáo lắp nữa thì cũng chết ông. Nên ông bỏ đi với lũ bạn của ông. Còn mình và chị Thoa lại lặp lại cái trò chơi “vợ chồng”.
Cứ thế khoảng một tuần trôi qua. Chị và mình cứ chơi trò “vợ chồng” mỗi khi chơi hết các trò chơi của trẻ con thôn quê, và lần nào mình cũng ngủ ngon lành trên bụng chị. Một hôm chị thò tay ra sờ trym mình. Mình không phản ứng gì, vì ở quê, trẻ con bị sờ trym là chuyện bình thường. Mình thì chuyên mặc quần thủng đũng (mẹ bảo để đi đái cho tiện, đỡ phải thay quần dính nước tiểu) nên hay bị các anh các chị sờ trym lắm. Chị sờ kỹ và lâu lắm, rồi mình cũng cảm thấy thích thích và cứ để chị sờ như thế. Và mình lại chìm vào giấc ngủ, còn chị cứ sờ và mân mê trym mình…
Ngày lại qua ngày, sau đó mình cảm thấy mỗi lần chị sờ trym mình là trym lại cứng hơn và to lên một chút. Nói thật là nó to bằng… ngón tay trỏ của người lớn bây giờ, nhưng chỉ dài bằng 2/3. Và mình không hiểu tại sao cứ chơi trò “vợ chồng” là chị lại mân mê trym mình lâu thế. Kệ, mình thích thì cứ để cho mân mê thôi. Rồi một hôm mình cũng tò mò, hỏi chị có trym không sao không sờ chim mình, mà cứ sờ trym em thế? Chị im lặng không trả lời. Mình càng tò mò tụt người xuống xuống phía chân chị và thò tay sờ sờ vào cái khu vực mà mình nghĩ là có trym như của mình. Mình nhớ rất rõ, hôm đó chị mặc chiếc áo đồng phục màu trắng, một cái quần học sinh màu xanh tím than, ở khu vực mình sờ là cái phẹc-mơ-tuya cài bằng cúc. Chị không phản ứng gì mà nằm im. Mình lại tò mò cởi cúc quần chị và cởi cúc phẹc-mơ-tuya để tìm trym xem nó có khác của mình không. Chị vẫn nằm im còn mình thì ngây thơ vô tội. Cởi xong phẹc-mơ-tuya thì mình không biết cởi quần của chị xuống thế nào, mình chọc tay vào và… chẳng thấy trym chị đâu cả, sờ tới sờ lui chỉ thấy một chút ẩm ướt và có cái rãnh nhỏ nhỏ thôi. Mình ngạc nhiên bảo chị: “Chị không có trym như em”, chị vẫn nằm im không nói gì.
Lại ngày qua ngày hai chị em lại tiếp tục trò chơi “vợ chồng”. Chị vẫn mân mê trym mình và thi thoảng mình lại cho tay sờ soạng bướm chị. Chị có vẻ rất thích khi mình sờ, đôi khi mình còn cho tay lên mũi ngửi ngửi, thấy có vị nồng nồng, ngai ngái và … hơi khai, đôi khi chị còn cầm tay mình miết miết vào bướm chị. Một hôm mình nằm trên bụng chị, chị bảo: “Em thử cho buồi của em vào *** chị đi!” (quê mình nói tục lắm, xin phép các bạn giữ nguyên câu thoại cho nó chân thực). Mình răm rắp nghe theo, mà không nảy sinh bất kỳ ý nghĩ nào. Từ từ tụt xuống, cởi khoá quần chị. Chị khẽ nhấc mông lên và tụt quần xuống phía cuối chân, nhưng không cởi hẳn. Mình nhìn thấy một cái khe nho nhỏ và ẩm ướt. Có một vài sợi lông to hơn bình thường chút xíu. Đấy là bây giờ nhớ lại kể thế thôi, chứ lúc trước chẳng ý thức được nó là lông hay khe, chỉ thấy nó hơi lạ lạ, thế thôi. Rồi mình đút trym mình vào bướm chị, cũng loay hoay mãi mới vào được, khó khăn lắm. Khi đút vào được một chút mình thấy ấm ấm. Cảm giác đó rất thích và mình cứ để trym ngâm trong bướm chị mãi. Mình có cảm giác là nó ẩm ướt, mặc dù lúc đấy bao quy đầu còn chưa tuột. Sau một hồi chán chê, mình rút trym ra và chị kéo quần lên.
Chị hỏi: “Em có thích không”.
Mình: “Thích lắm!”
Chị: “Từ nay chị em mình cứ chơi trò này nhé!”
Mình: “Vâng!”
Chị: “Nhưng mà đây là bí mật của hai chị em mình, em không được cho ai biết nhé!”
Mình: “Em hứa!”
Cho đến bây giờ mình là người rất tôn trọng lời hứa. Có lẽ cũng bắt đầu từ lời hứa đầu đời giữ bí mật chuyện này với chị. Cứ như thế gần 3 tháng hè mình và chị chơi trò vợ chồng mà chẳng ai hay. Dường như việc hai đứa cứ suốt ngày quấn lấy nhau càng làm cho người lớn yên tâm vì có chị trông em. 
Một buổi sáng phiên chợ, mọi người đi ra chợ hết, còn hai chị em ở nhà. Sáng ở quê là lúc gà gáy, không phải sáng như ở thành phố bây giờ 9-10 giờ đâu. Tức là tầm 4-5 giờ sáng là mình đã bị thốc dậy và lôi vào nhà ngoại hoặc nhà bác rồi. Hôm nay không chơi đánh quãng, cũng chẳng nhảy dây, chẳng nhảy lò cò gì nữa vì còn sớm. Mình thì vẫn đang ngái ngủ nên bò lên giường với chị ngủ thêm. Mọi người bận việc đi hết, chị thì có việc trông em, trông nhà và nấu cơm. Mình và chị trùm chăn nằm. Mình lại thò tay vào nghịch bướm chị. Một lúc chị tụt quần xuống và nói “Mình địt nhau đi”. Ở quê mình nghe người ta chửi nhau nhiều từ tục tĩu rồi, nhưng lần này nghe thật từ miệng chị nói “địt nhau đi” thì mình không hiểu, ngơ ngác. Chị cho tay ra sờ trym mình rồi bảo: “Tức là em nhét buồi em vào *** chị ấy”. Thế là mình hiểu ngay, quần mình thì không cần tụt thì trym đã tòi ra rồi. Thế là lại bò lên bụng chị, rồi nhét trym vào bướm chị. Cảm giác sáng sớm trời còn sương lạnh man mác, đắp chăn và có chị để ôm rất ấm. Một cảm giác thật không bao giờ quên. Nhét trym vào bướm chị xong, mình cũng chẳng biết phải nhấp lên nhấp xuống như bây giờ, cứ đển yên trym trong đó mà cảm nhận cảm giác ấm nóng, ẩm ướt. Mình thấy chị cũng thích lắm. Chị cũng cho tay mân mê rồi xoa lưng mình. Hai tay mình thì chả biết làm gì, nên tiện trong tư thế, vục tay vào áo chị một cách vô tình. Và mình cảm thấy có cái gì đó nó không như… ngực mình. Bây giờ mô tả lại thì nó chính là hai quả táo nho nhỏ nhô nhô lên thôi. Nhưng tay mình lúc đó cũng bé, nên nghịch nghịch bóp bóp cũng thoả mái. Mình hoàn toàn không ý thức được việc bóp vú chị như thế, vì đấy đâu phải là vú. Mình thấy người lớn cho em bé bú sữa thì vú to lắm. Và việc “lớn rồi” học lớp một lớp hai mà còn sờ vú thì ở quê coi là trẻ con lắm, lũ bạn mà biết thì cười cho tẹt mũi. Nhưng chả nhẽ cứ nhét trym vào bướm chị, mà không làm gì đôi tay, nên mình cứ sờ, cứ bóp cho nó thích tay thôi. Còn mình cảm thấy chị cũng thích thú với việc mình làm, người chị ấm hơn nhiều. Bướm chị ra nhiều nước hơn, cảm giác thấy nó nhờn nhờn, trơn trơn… Mình chỉ có cảm giác lúc đó và mô tả theo hiểu biết bây giờ thôi, chứ lúc đấy chỉ cảm thấy rất là thích thôi, biết đâu là nước với chả nhờn.
Đang nằm trên bụng chị như thế thì nghe con Ki sủa mừng và tiếng bước chân của anh Khải về nhà. Anh quên cái đồ gì đó ở nhà nên quay về nhà rất vội. Không hiểu sao mặc dù không ý thức được việc mình đang làm, nhưng mình và chị rất sợ. Chị kéo chăn che kín nửa lưng mình, mình thì rút tay ra ngoài áo chị, nhưng không kịp rút trym và chuyển tư thế. Chị nháy mắt ra hiệu nằm im, mình nằm trên bụng chị giả vờ ngủ như mọi khi. Anh khải tiến lại gần giường làm mình cảm giác muốn vỡ tim. Ngực chị cũng đập liên hồi… Sau đó anh Khải cúi xuống gầm giường tìm kiếm cái gì đó. Anh quay lại bảo hai chị em: “Muộn rồi, hai đứa dậy đi! Mặt trời lên đến ngọn tre rồi mà vẫn còn nằm ườn ra thế!”. Chả hiểu mình nghĩ gì mà mình lải nhải nói với anh “Em không đi chơi với anh đâu, muốn ngủ thêm cơ!”. Anh Khải cằn nhằn mấy câu gì đó rồi vội vã bước ra cổng. Chắc cũng biết tính mình thích ngủ, mà mình dậy là lại phiền anh đi chơi, nên thấy mình nói thế, anh té vội. 
Trước đây có hai chị em ở nhà thì chẳng phải trùm chăn. Cứ nhét trym vào bướm, khi nào chán thì thôi. May hôm nay buổi sáng sớm lạnh lạnh nên trùm tí chăn, thoát hiểm ngoạn mục. Anh Khải đi rồi, mình nhìn mặt chị, hai má đỏ bừng. Nhưng mắt chị long lanh đẹp lắm, đến bây giờ mình chưa thấy đôi mắt nào đáng yêu như thế. Môi chị cũng đỏ một cách tự nhiên (ngày xưa ở quê cơm còn chả có ăn lấy đâu ra son với phấn như bây giờ!).
Từ đó cứ mỗi lần vào ngoại là mình nằng nặc đòi qua nhà chị chơi. Và chẳng chơi cái trò gì khác ngoài trò vợ chồng. Một lần đang nhét trym trong bướm chị, chị bảo: “Em đái vào *** chị đi”. Mình lại ngơ ngác không hiểu. Mình bảo: “Đái ra thì ướt hết giường à?”. Chị bảo: “Ừ nhỉ”. Mà thực sự lúc trym mình ngâm trong bướm chị thì không có cảm giác muốn đái và có muốn cũng không đái được. 
Đến trưa, chị đi nấu cơm. Chiến hữu nào ở quê những năm 80 thì biết là nấu cơm bằng rơm với rạ thôi chứ bếp ga bếp điện chưa có trong từ điển người dân quê như mình. Rơm mùa gặt mới thơm lắm, mình hay lấy những đọn rơm còn có hạt lúa sót lại để nướng bỏng, cho vào lửa hạt lúa nổ bép rồi nở ra bỏng. Đôi khi mình hay ngồi cùng chị bên bếp lửa để chị nướng bỏng cho ăn. Trưa đó lúc vùi cơm vào đống tro nóng rồi, mọi người vẫn chưa về. Mình lại đến ôm chị bảo “Mình địt nhau đi chị”. Chị kéo mình vào lòng và tụt quần xuống, ngả người vào đống rơm mới, mùi rơm và mùi của chị thơm lắm, không có thứ nước hoa nào bây giờ sánh bằng đâu. Đôi khi mình tò mò rút trym ra, chọc tay vào bướm chị ngoáy ngoáy, chỉ để được ngửi chút mùi ngái ngái, nồng nồng và… hơi khai. Những hôm không có người thuê việc, mẹ không cho vào nhà ngoại và bác, mình không được gặp chị, mình nhớ da diết cái mùi đó. Cho đến tận bây giờ, đã bao nhiêu người đàn bà đến với mình, vẫn không có được mùi thơm như thế. Sâu lắm, thấm tận đến từng tế bào khứu giác, mà đến giờ vẫn không thể quên. Đang sung sướng tận hưởng cảm giác trym ngâm trong bướm chị thì tiếng con Ki lại sủa ầm ngoài ngõ, và tiếng trò chuyện của mấy người lớn đi làm đồng về. Mình theo phản xạ bật dậy và rút trym ra ngay. Còn chị kéo quần và chỉnh lại áo. Mồ hôi vẫn đầm đìa, tóc tai bết vào mặt. Mặt chị hồng hào và rất đẹp. Nhưng theo mình đoán bây giờ thì mọi người nhìn thấy chị sẽ nghĩ do chị đun bếp nóng nên mặt bị hồng lên, mồ hôi bết lại, chứ không ai nghĩ mình và chị lại vừa làm cái việc vợ chồng.
Chiều mọi người lại rục rịch đi làm, chị rủ mình ra ngoài vườn chuối chơi. Vườn nhà chị không rộng bao la bạt ngàn, nhưng vườn chuối thì cũng đủ sum suê, và che kín một khoảng diện tích lớn. Bên ngoài hàng rào là những rặng tre trúc, rồi mây (một loại cây để đan lát và làm hàng rào) che không cho ánh mặt trời xuyên xuống. Chị bảo: “Vợ chồng mình dựng nhà ở đây đi”. Thế là mình vui vẻ nhận lời. Hai chị em quét dọn rồi líu ríu nhặt tàu lá chuối khô làm giường nệm, bẻ thêm ít cành tre cắm vào mấy cây chuối làm xà, rồi bẻ cả lá chuối tươi làm mái nhà, cánh cửa… sau nửa buổi chiều thì được một “căn nhà” dựng bằng cành tre và lá chuối. Hai “vợ chồng” vui mừng chui tọt vào căn nhà mới để khánh thành. Chị bẻ được ít chuối ương ương để ăn, tìm đâu mấy quả dại nữa mà giờ mình quên mất tên gọi (quả duối, quả bòm bọp, sung gì đấy… ăn rất ngọt). Hai chị em ăn xong rồi lại quấn lấy nhau chơi đùa. Chị lại thủ thỉ vào tai mình “Mình địt nhau nữa nhé!” mình hăng hái đồng ý luôn. Lần này trong “căn nhà” bí mật của hai chị em trong khu vườn tối tăm chẳng ai để ý đến nữa. Chị cởi hẳn quần chị ra, và tụt luôn cả cái quần đùi thủng đũng của mình xuống. Nằm lên trên đống tàu lá chuối khô hai đứa lại chơi trò vợ chồng. Được một lúc lâu, chị thủ thỉ vào tai nói như van xin: “Em đái vào *** chị đi!”. Mình rặn mãi không đái được, mình bảo chị: “Em không đái được!”. Chị có chút ngạc nhiên rồi lại ôm và xoa người mình, bảo: “Thế hai chị em mình đái vào nhau nhé! Chị đái vào buồi em, em đái vào *** chị nhé!”. Mình nghi ngờ: “Vâng!”. Một lúc sau, chị rặn và đái tung ra, cảm giác nóng nóng lan dần trym mình rồi chảy dần ra ngoài bướm chị. Cái cảm giác nóng đấy khiến mình cảm thấy khó chịu và cũng mót đái. Sau khi chị đái xong thì mình vẫn ngâm trym trong bướm, rồi mình rặn, cũng đái được và đái vào bướm chị, và cũng cảm thấy nó chảy ra ngoài. Thấy chị có vẻ thích thú. Sau khi đái xong thì mình thấy bẩn bẩn, chả muốn nhét trym vào bướm chị nữa. Chị lấy tay sờ trym mình rất thoả mãn, rồi còn ít nước dính lên trym mình, chị lấy tay quệt quệt, và đưa lên mũi ngửi. Mặt chị dãn ra trông thật đáng yêu. Cái dáng mặt ấy, cái ánh mắt ấy cho đến hơn hai mươi năm sau, không thể phai nhạt.
Trò chơi vợ chồng lại tái diễn suốt ngày tháng tại căn chòi riêng bằng lá chuối của đôi “vợ chồng” đó, và mỗi lần lại được tu bổ xây dựng thêm. Kết thúc có vài lần là việc tè vào trym vào bướm nhau. Có lần sau khi xong, chị còn cúi xuống nâng trym mình lên rồi ngắm nghía thích thú lắm. Chị còn cúi sát mặt và đột nhiên mút chụt trym của mình còn dính đầy nước tiểu. Mình ghê ghê rút trym vội (lúc đó sợ bị cắn mất trym). Sau tò mò hỏi chị “Nước đái thế nào hả chị?”. Chị bảo: “Mặn mặn, khai khai!”. Chị bảo mình: “Có muốn thử không?” – ý bảo mình mút bướm chị như chị mút trym mình, nhưng mình kiên quyết không, bảo: “Bẩn lắm! Ai đi uống nước đái bao giờ!”. Mình thấy chị mút nước tiểu ở trym mình thì cũng không lạ, vì ngày xưa ở quê, có mấy người mang bát đến nhà mình, xin mình tè một bãi đầy bát để về chữa bệnh bằng mẹo gì đấy, cho khỏi đau đầu thì phải, mình chẳng biết họ chữa kiểu gì, hỏi mấy anh thì họ bảo mang về uống. Mình nghĩ, chắc chị cũng bị đau đầu như mấy bác già gần nhà, thi thoảng lại vác bát sang xin mình tè một bãi – nhưng đấy là nước tiểu của con trai. (Quê mình lạc hậu lắm, cái gì liên quan đến đàn bà là bẩn hết. Chửi nhau mà nói câu: “Cả họ nhà mày ra đây mà mút máu *** bà” là chuyện… nghe rất quen & rất nhục cho ai nghe chửi, còn cái gì liên quan đến con trai cũng đều tốt – như nước tiểu của mình ấy, he he…). Chứ với kiến thức như bây giờ thì… đưa trym cho chị mút thoải mái luôn.
Thấm thoát rồi cũng hết hè. Mình và chị vào năm học mới. Mẹ cũng không cho vào ngoại nữa. Ngay từ ngày học tiểu học mình đã nổi tiếng là dốt văn. Cô giáo bảo đọc diễn cảm bài thơ gì gì về con cò bay lả bay la, rồi thanh minh trong tiết tháng ba gì gì đấy… mình đọc chưa hết bài cô đã bắt ngồi xuống. Cô gọi bạn Trúc lên đọc. Trúc đọc rất hay, rất diễn cảm. Cô khen nhiều lắm, mình rất nể. Rồi đến môn tập viết, mặc dù rất cố gắng nắt nót chữ, nhưng cho đến bây giờ mình vẫn không đọc được chữ mình viết… nên cô xếp cho Trúc ngồi cạnh để kèm chữ cho mình. Ngoài giọng đọc hay, chữ Trúc viết cũng là đẹp nhất lớp, nét chữ tròn trịa, nắt nót từng nét phẩy. Năm đó hình như mình học lớp 3 thì phải. Không nhớ rõ. Khi Trúc chuyển xuống ngồi cạnh, ban đầu cũng chẳng để ý gì, sau thấy bạn nhiệt tình giúp đỡ, mình để ý thì rất là xinh. Thế rồi dần dần cũng thành quen nhau, thân nhau lắm.
Giờ ra chơi đôi khi cũng tung tung quả bóng cao su nhỏ nửa xanh nửa đỏ (nếu bạn nào sống cùng thời, chắc biết) và mấy cái que kem xếp lại để đánh quãng với Trúc. Mình học dốt nên cô cho ngồi gần cuối lớp. Góc khuất khuất phía trong. Có lần trong giờ nghỉ mình tò mò không hiểu trong cái quần của của Trúc có giống của chị Thoa không mà cùng là con gái, nghĩ trong đầu thì như thế nhưng tay đã thò ra sờ vào cái vùng nhạy cảm của Trúc rồi. Con gái ở quê nó khôn nhanh hơn đàn ông và biết ngượng sớm lắm, chả dám kêu đâu, mình sờ ngoài quần thấy chả có mẹ gì, rồi thấy Trúc khép chặt chân lại, xấu hổ mà không dám kêu với ai. Mình cũng chẳng để ý thấy Trúc thay đổi tâm trạng như thế nào, thấy trong đầu nghĩ: chả có mẹ gì! Vài lần như thế cũng thấy chán, chẳng để ý nữa, chơi với Trúc như bạn thân vậy thôi, không sờ bướm nó nữa.
Vào học được mấy tháng thì mẹ lại đi buôn hàng xén. Hoa quả thúng mủng đầy nhà. Đôi khi đi học về thì mình về thẳng nhà nội, tối khuya thì mẹ gánh quang gánh ra đón về chỉ để ngủ. Nhà nội thì đông các cô và có một chú em bố. Trong suy nghĩ của mình thì chú lớn và già lắm, vì lúc đó chú mới hoàn thành nghĩa vụ quân sự về. Cứ đi học về chú lại rủ ra sông tắm. Ở quê mình ngày xưa chủ yếu là tắm sông, rồi về nhà lấy nước giếng dội qua là xong, chả có xà phòng shampoo gì đâu. Quần áo cũng giặt ở sông luôn. Sông trong và sạch lắm, chứ không đục ngàu bẩn thỉu toàn rác như bây giờ. Mình hay được chú chặt cho cây chuối làm phao bơi, nhưng mình thích nhất vẫn là ngồi trên hòn đá xanh thẫm nhẵn mịn (không biết có từ đời nào) bắt mấy con cua đá bò ra từ cái hốc đá đó nghịch chơi. Mình có biết đâu ông chú rủ mình đi bơi là có mục đích. Ông ấy lấy cớ mình thế để ra tắm với các cô gái trong làng mà. Các cô các chị trong làng thì ra chỗ sâu tắm, kỳ cọ, rồi cởi cả áo ra trần mình trong nước, rồi vò áo cho sạch rồi lại mặc vào. Quê mình ngày xưa không có áo nịt ngực, cũng chẳng có quần xì-líp xì tin như chị em bây giờ đâu. Toàn áo như áo bà ba nâu, rồi trong mặc cái áo yếm, rồi quần thì là cái quần xa-tanh đen sì sì ấy. Kotex và Diana không có trong từ điển. Chị em đến tháng thì lấy cái vải màn như tã trẻ con bây giờ ấy mà cuốn vào bẹn. Chính vì thế mà mẹ mình tuyệt đối không cho động chạm vào những thứ gì như vải màn thế, sợ mình bị ô uế.

anh lon dep

 

Con tim tôi luôn nhớ về Thảo. Tôi vùi mình trong men rượu để hy vọng quên đi nỗi buồn mất nàng. Từng ly, từng ly tôi nốc mà cứ như là tôi uống nước lã. Những ly rượu tôi uống đều trở thành vô vị, không phải là người pha rượu chế biến dở, mà lòng tôi vẫn nhớ đến mùi vị rượu của Thanh Thảo pha. Tôi đã đến nhiều nơi, uống nhiều loại rượu nhưng thủy chung vẫn không tìm lại vị giác say nồng ấy.

*
* *
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoát đã gần nửa đêm, những khách nhảy đã lần lượt ra về, có chăng còn lại chỉ là những đám nhậu gần tàn và tôi. Tú Quyên đã dừng hát, và thay thế vào đó là những bản nhạc êm dịu từ CD phát ra. Không biết Tú Quyên đã chú ý đến tôi từ khi nào, mà lúc dừng hát, nàng đã đến cạnh tôi, trò chuyện:
- Chào anh, anh không ngại tôi ngồi kế bên chứ!!
- Vâng, cô tự nhiên!!
Tôi lúc đó đã ngà ngà say, hơn nữa lại đang lúc thất tình, nên không ngại ngùng hay ngượng ngạo gì hết. Lúc ấy, dù cho là tổng thống Bush, hay là thằng cha Bin Laden ngồi kế bên, tôi cũng đéo care huống hồ chỉ là một cô ca sĩ trẻ tuổi.
- Quyên coi hôm nay anh có gì không vui hay sao ngồi nhậu lâu quá vậy?
- Ưùừ…chẳng có gì đặc biệt đâu cô Quyên ạ, tôi hôm nay không có gì làm, nên ngồi lai rai hơi lâu thôi đó mà!!
- Chà, nhìn anh tướng bảnh trai, chắc có nhiều cô mê lắm, sao lại ngồi đây ỉu xỉu quá vậy?
……..
Tú Quyên tiếp:
- Thật ra rượu có rất nhiều công dụng, lúc ta mất ngủ, uống rượu có thể cho ta giấc ngủ ngon, trước khi ăn, nếu uống ít rượu thì ta sẽ ăn nhiều hơn, nhưng….lúc thất tình, người ta uống rất nhiều rượu. Hôm nay, thấy anh vẻ mặt đầy buồn bã, với uống nhiều rượu vậy, anh bị thất tình hả?
Trúng ngay tim đen, tôi không chối đâu được nữa, chỉ đành gật đầu:
- Ờ, ờ…ngườI vợ chưa cưới của tôi đã mất nên tôi không vui..
- Ồ, vậy hả, nhưng ngườI đã chết anh cũng đừng đau buồn quá, hãy vui tươi lên anh nhé!
- Vâng, cảm ơn cô.
- Gọi em là Quyên đi, anh tên là gì?
- Tôi tên là Bàng.
- À, anh Bàng, hằng ngày anh có sở thích gì không?
- Bàng hả, ừ Bàng thích uống rượu, và nghe nhạc, còn Quyên?
- Trời, sao những sở thích quái lạ vậy, Quyên thì thích những thứ trẻ trung, chẳng hạn như là chơi búp bê nè, trồng hoa nè, và nhảy đầm, ca hát nữa!
Tôi cười ha hả:
- Thiệt không, Quyên lớn tuổi đầu vậy mà còn chơi búp bê nữa hả?
- Ối giời ơi, lớn tuổi không cho chơi búp bê thiệt sao, em còn thích chơi trò bịt mắt, nhảy dây, nhảy lò cò nữa đó.
- Ờ, không phải không được, nhưng mà, tức cười thôi, hahahahah.
- Xí, anh giỏi vậy có dám thi đấu với em không?
- Thi đấu gì đây, hở cô em? Chẳng lẽ bắt anh thi nhảy lò cò, nhảy dây? Mấy thứ đó thì anh chịu thua trước đó!
- Ðừng tưởng phụ nữ chúng tôi không biết chơi những thứ đàn ông nhe, kìa, có dám chơi đấu bida với tôi không?
- Sao không dám, chơi thì chơi, nhưng ai thua phải làm sao đây?
- Ai thua thì người đó, phải cởI quần áo chỉ chừa đồ lót chạy vòng quanh hộp đêm này một vòng chịu không?
- Ừ, chơi luôn, nhưng giao trước là thua không được nuốt hẹn à nhe!
- Con gái một lời, bốn ông cũng chạy không kịp!!!
Trận đấu bắt đầu, chúng tôi chơi ‘tám trái’. Ai thục vào tám trái theo số thứ tự thì thắng. Nghề gì không giỏi, chứ trò thục banh này là nghề kiếm cơm trước đây của tôi mà. Tôi thục một hơi, xong luôn 8 trái làm Tú Quyên tái cả mặt. Nàng năn nỉ xin tôi:
- Thôi anh Bàng, chơi lại lần nữa đi, kỳ này em thua thì chạy mười vòng luôn đó, chịu không?
Tôi mỉm cườI đắc ý, ‘Ừ, em muốn gỡ lại hả? Ðược, kỳ này, anh cho em chạy 10 vòng chơi!!’
Trận đấu lại diễn ra. Lần này Tú Quyên thục trước. Tôi bấy giờ tái mặt lại vì Tú Quyên thục cú nào trúng cú đó. Mồ hôi tôi đổ rồn rột khi Tú Quyên vô trái banh đen cuối cùng. Tôi ấp úng năn nỉ nàng:
- Ê.. êê..Quyên, mình chơi lại nhé, nãy giờ là hòa mà.
Nhưng Tú Quyên đâu có dạI, nàng biết kỳ này là nàng hên nên mới thắng tôi chứ kỳ sau đâu có dễ vậy.
- Không, ờ nãy đã nói rồi, ai thua là cởi quần áo ra chạy 10 vòng quanh hộp đêm này, nói là phải giữ lời đó nha!

Mặc tôi năn nỉ cỡ nào, nhưng cô Tú Quyên ranh mãnh trước mặt tôi vẫn kiên quyết trước sau như một. Túng thế, không dám nuốt lời, tôi đành ấm ức cởi dần bộ quần áo trên người xuống và ráng chạy cho lẹ cho hết 10 vòng sân. Tưởng là vậy, nhưng chu vi hộp đêm mấy chục mét vuông, chạy nhanh cách mấy cũng mất hơn 15 phút. Cũng may, là trong hộp đêm bấy giờ chỉ còn dăm ba người khách, đa số đã say, nhưng những số ngườI còn lại cũng như những người bồi bàn, hầu ruợu, biết chuyện đều nhìn tôi cười mủm mỉm. Ôi, quê làm sao ấy. Khi hoàn tất, tôi xấu hổ, vội vã mặc lại quần áo, và bước nhanh ra khỏi hộp đêm, bỏ mặc cô ca sĩ Tú Quyên ranh mãnh, đang đứng cười hì hì.

Ra ngoài rồi, tôi cố chạy nhanh về nhà, càng nghĩ càng ấm ức, tôi mất đi sự cảnh giác chung quanh. Ðang lúc qua con đường, tôi nghe thấy tiếng còi xe rú lên lanh lãnh làm tôi hết hồn. Dòm lại, thì thấy một chiếc xe phóng đến phùn phụt. NgườI chủ xe đạp thắng không kịp nên rú lên để cảnh giác tôi. Tôi bàng hoàng, tính né tránh, nhưng không hiểu sao, trong đầu tôi lại có một ý nghĩ khác, nếu xe đụng chết tôi, là tôi sẽ gặp lại Thanh Thảo, không còn vương vấn gì chuyện trên đời nữa. Nhắm mắt lại, tôi chờ chết.

Nhưng bỗng, một bàn tay mềm mại túm lấy áo tôi, giật ngược lại. Tôi mất tự chủ, ngã về phía sau. Chiếc xe kia phóng qua trước mặt tôi. Tôi không chết. Thất vọng, tôi quay lại xem coi ai là người cứu tôi. Người ấy là Tú Quyên. Nàng lo lắng nhìn tôi hỏi:
- Anh sao vậy? Ði đường sao không dòm đường? Nếu tôi không lo lắng đi theo anh thì anh đã xuống chầu diêm vương rồi đó!
Tôi tức tối nhìn Tú Quyên, nói như hét:
- Ai mượn cô cứu tôi, tại sao cô không để tôi chết đi. Cô là đồ phá hoại, nếu không phải vì cô thì tôi đã gặp Thảo, vợ tôi rồi. Ðồ phá đám, cút đi.
Tú Quyên tức tối đốp lại:
- Anh ăn nói với người cứu mạng anh như vậy sao? Ðúng là đồ bất lịch sự!
Tôi tức mình nhưng chẳng lẽ lại đứng đây cãi vã với cô thiếu nữ ma ranh này. Tôi lầm lì bỏ đi. Nhưng cánh tay tôi chợt bị ghì lại bởi Tú Quyên. Nàng kéo tôi vừa đi vừa nói:
- Anh không được đi, nếu muốn chết thì hãy theo tôi đến chỗ này đã!
Tôi muốn rút tay ra và bỏ đi, nhưng nghĩ lại như có gì không phải Tú Quyên, dù gì cô ta cũng đã cứu mình mà mình còn sỉ vả cô ta một trận. Tôi bước theo Tú Quyên. Chốc lát, chúng tôi đã tớI một bãi biển gần đó.
- Cô dẫn tôi đến đây làm chi?
- Suỵt….anh có nghe được không?
- Nghe gì?
- Những tiếng sóng biển, anh có thấy dễ chịu không, mỗi lần Quyên nghe được tiếng sóng biển, Quyên sẽ quên hết những ưu phiền trong cuộc sống…..Là lá la la la, anh ơi, có nghe chăng, Tú Quyên cất cao giọng hát, tiếc nuối làm chi, kỷ niệm buồn ngày ấy đã theo dòng sông ly biệt trôi xa xôi. Từng chiều em hát cho vơi đi nỗi buồn, anh ơi có hay chăng tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không lệ hốI tiếc.
Dòng sông xưa xót xa nỗi lòng của em, và tiếng hát đã làm vơi đi nỗi nhớ, em đá hát để xoa dịu nỗi đau trong từng đêm vắng, Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không lệ hối tiếc. Lời xa xưa em hát với dòng sông, và giờ đây em hát giữa dòng đời. Dù dòng đời không êm ái như dòng sông. Anh Bàng, vui lên anh nhé, hãy sống cho thật vui vẻ nhe.
- Cảm ơn Quyên, Bàng xin lỗi đã trách móc Quyên hồi nãy.
- Thôi, quên hết chuyện cũ, nè, chúng ta đi mua bia uống đi.

Chúng tôi ra một tiệm bia gần đó, mua một tá bia và xách ra biển uống. Chúng tôi trò chuyện thật thân mật. Tú Quyên là một thiếu nữ vui tính, lanh lẹ ăn nói rất có duyên. Nàng chọc tôi đủ thứ làm mặt tôi đỏ như gấc. Lon này tới lon nọ, tôi và Tú Quyên đã ngà say. Chúng tôi tay quàng tay, chân bước loạng quạng, đỡ nhau mà đi. Không biết do vô tình hãy hữu ý mà Tú Quyên dẫn tôi về nhà nàng. Bước vào nhà, chúng tôi đã gần mất đi nhận giác với mọI việc chung quanh. Trong men say, tôi cảm giác được sự cọ sát da thịt với người khác phái. Làn da mát rượi, mùi hương thơm dịu, sự đòi hỏi tình dục bốc dâng trong lòng tôi. Tôi mơ màng thấy hình ảnh Thanh Thảo, vợ tôi trước mắt tôi. Tôi ôm nàng ngã xuống giường, hôn ướt át lên cặp môi nồng nhiệt ấy. Nhưng sao, mùi vị tôi thưởng thức trong miệng Thảo hôm nay không phải mùi trái dâu, nó thơm thơm vị hoa anh đào. Mặc kệ, tôi vừa nút lưỡi Thảo vừa cởi quần áo trên người nàng xuống, Thanh Thảo như có cản tôi lại, nhưng rồi, sức phản kháng càng yếu dần và mất đi. Tôi hôn lên cặp ngực của Thảo, vần ngang chiếc lưỡI bú liếm lấy nó. Một mùi thơm dìu dịu của bồng lai làm tôi điên cuồng. Tôi bấu lấy chiếc vú còn lại và mân mê nó. Cặp vú phình to ra xem ra không cân đối với thân hình của Thảo nhưng tôi rất thích. Tôi le le chiếc lưỡi cọ cọ vào cái núm đỏ sẫm ấy. Tôi như nhận giác được người con gái trước mặt tôi không phải là Thanh Thảo vì vú Thảo không to vậy. Nhưng cơn dục vọng đã hừng hực bốc lên khiến tôi mất đi ý trí. Tôi liếm và nút như những đứa bé nút sữa mẹ lên cặp nhũ hoa của người con gái trước mặt tôi. Tay tôi cũng khều khều nhẹ vào mồng đốc của thiếu nữ ấy và đã dính dính nước nhờn. Hấp tấp, tôi lật xấp người thiếu nữ ấy lại và chỉa cu vào âm đạo cô ta mà thục vào. Tay tôi được dịp vuốt ve lên tấm lưng mịn, thon thả của người thiếu nữ. Mái tóc đen láy thơm ngát mùi ngọc lan xõa ngang vai được tôi tách ra hai bên vai và hôn lên cần cổ trắng ngần của Thanh Thảo. ứ .. á…ưu…giọng thiếu nữ ấy thánh thót rú lên làm tôi hăng máu. Tôi bắt đầu thọc nhanh hơn trong lồn cô ta. Người thiếu nữ trân mình, hai tay bấu chặc tấm dra giường chịu đựng từng cú đụ thiệt sâu vào lồn nàng. Nước dâm nàng bắn ra nhiều không tả. Lỗ lồn cô ấy thật nhỏ và thật khó vô như là chưa từng bị đụ lần nào. Hơi thở thơm ngát của cô ta dồn dập, hai má ửng hồng, và thân hình nhấp nhô theo nhịp đập của tôi.

Ðể thêm hứng tình, tôi nút lấy ngón tay cái tôi cho ướt ướt rồi thọc vô luôn vào lồn người thiếu nữ ấy.
Á….á ấy chết em…ưưưu…sưuớng quá. Người thiếu nữ rên lên dữ dội như heo bị thọc tiết nhưng mặt nàng lộ vẻ sướng mê mang. Hơi thở cô ta dồn dập và đứt khoản. Tôi biết cô ta đang rất nứng lồn, tôi đút thêm ngón tay thứ hai, rồi thứ ba vào lồn cô ấy. Rồi, tôi nắc xoáy vào lồn cô ấy. Người thiếu nữ cũng đã hòa nhịp với tôi, nàng lắc lư tấm thân thon thả và bậu chặc hai chân vào háng tôi, lồn cô ta nghiến chặt ép con cu tôi đang rùng rẫy trong lồn ấy. Tôi thấy phê quá nên đụ nhanh hơn cả, rồi tôi gồng người, và xuất tinh thật nhiều trong âm bào của người thiếu nữ ấy. Tinh dịch tôi bắn ra nhiều lắm quyện lẫn với những chất nước dâm của thiếu nữ ấy làm dra giường loan lỗ những chất tinh dịch.

Lửa dục tôi vẫn chưa nguội, tôi hôn lên hạ bộ nàng và vuốt ve trìu mến lấy nó. Phần lồn của người thiếu nữ này thật xinh đẹp. Cô ta đã cạo lông thật sạch, chỉ chừa lại một phần lông tam giác nhỏ nhìn rất đẹp mắt. Tôi thấy được hai miếng thịt sần sùi đang rỉ bọt tinh khí nhìn hấp dẫn, và trong đó lấp lững phần thịt đỏ hồng thật tuyệt vời. Tôi ghì sát lấy mông đít cô ta úp sát vào mặt tôi mà liếm tới liếm lui không biết chán. Cô ta dẫy đẫy không ngừng và rú những tiếng khoái lạc khi tôi liếm lấy hột le của cô ta. Nước dâm từ lồn cô ta toát ra thật thơm và tôi uống hết không bỏ phí giọt nào. Cặc tôi đã hồi phục sức khỏe trong thời gian ấy. Tôi để thiếu nữ ấy nằm ngửa, nhấc cao hai chân cô ta lên, hai tay đè hai cặp giò của cô ta về phía trước và giữ tại đó. Cô thiếu nữ ấy nhăn mặt, chắc vì hơi thốn. Nhưng khi tôi bắt đầu đụ mạnh sâu trong lồn cô ta thì, vẻ mặt đê sướng lại lộ trên mặt cô ta. Cô ấy nghiến chặc hàm răng trắng ngọc để kềm không phát ra những tiếng rú. Ðụ kiểu ấy làm cặc tôi đụng thật sâu tới tận tử cung của cô ấy làm cô ta quặn cả người sướng đến cùng cực. Hơi men rượu đã làm tôi phấn chấn xuân tình và đụ lâu hơn. Khi tôi mỏi, ngườI thiếu nữ ấy đã ngồi lên người tôi mà bắt đầu thế cưỡi ngựa. Nhấp nháp phần lồn trước cặc tôi mà từ từ ép xuống với cả phần trọng lực của cơ thể cô ta làm cặc tôi bị gò bó, siết chặc bởi âm đạo của cô ấy. Cô ta đung đưa độ 15 phút thì tôi chịu đựng hết nỗi nửa. Cái sướng của con cặc trong miến thịt lồn ấm ướt và co siết làm tôi muốn xuất tinh. Tôi cố kiềm chế lại, gồng sức, nâng cô ta lên, áp sát lưng cô ta vào tường, và từ dưới thọc lên.
- Ối ối, chết em rồi anh ôi, ắ á…trời ơi. Á…em ra…ưưưư

Lồn cô ấy co bóp siết chặt nghiền ép lấy cặc tôi và thắt dữ dội. Cô ta bấu chặt, áp sát cả tấm thân bốc lửa vào tôi. Mùi hương dịu thơm, nét đẹp cuồng say, ánh đèn mập mờ ảo dịu của căn phòng the khuê nữ, sự cọ sát da thịt mát rượi làm tôi chống không nỗi nữa.

Á, đã quá.. ưưư, cô ấy rên lên và dụi đầu vào ngực tôi, từ trong sâu đáy lồn cô ta bắn ra một bãi sữa trắng đục.
Tôi để cô ấy len giường, banh háng người thiếu nữ ấy ra và đụ nhanh hơn bao giờ hết…ááá..tôi hét lên và tồng hết dòng dịch còn sót trong người tôi vào cô ấy. Xong, tôi thiếp đi trên tấm thân mềm mạI của thiếu nữ mà tôi vừa giao phối.
Phần trước kể đến lúc tôi say rượu và đã làm tình với một người con gái xa lạ. Lúc tôi tỉnh dậy, phát hiện người con gái nằm kế bên tôi là Tú Quyên. Hoảng hồn, tôi chồm dậy xỏ áo quần vô, lén lút ra khỏi nhà. Lòng tôi bấy giờ thật ân hận và xấu hổ. Vợ tôi, Thanh Thảo vừa mất đi chưa lâu mà tôi đã ăn nằm với người phụ nữ khác. Tôi tự tát mình hàng ngàn cái tát để sám hối và dùi mình trong nhà hằng mấy tuần lễ hy vọng mọi chuyện sẽ qua đi.
Ông bà ta ngày xưa có câu:
Trồng nhân thì được thiện ân
Trồng ác thì bị báo oán
Còn trồng trái cấm, thì nếm đủ yêu thương oán hận….
Ngày đầu tiên tôi trở lại làm việc, anh Sơn đã hấp tấp báo cho tôi hay phòng thu âm sẽ ký hợp đồng với nữ ca sĩ Tú Quyên. Nhưng Tú Quyên yêu cầu người đối tác hợp đồng với cô ta phải là tôi thì Tú Quyên mới chịu ký kết. Tôi từ chối ngay lập tức viện cớ là vẫn còn tang vợ nên không tiện giao thiếp thân mật với phụ nữ khác. Nhưng, anh Sơn khẩn khoản xin tôi mãi, thiếu chút nữa là anh quì xuống cầu xin tôi đi ký tác hợp đồng. Anh khóc lóc nói công ty đang trong tình trạng khốn thiếu, và rất cần ký kết hợp đồng này để trang trải nợ nần. Không nhẫn tâm, tôi đành ậm ừ bằng lòng.
Thế là ngày hôm sau, tôi phải vác mặt đến khách sạn Skyline, khách sạn nổi tiếng nhất trong vùng về đồ ăn lẫn cách phục vụ. Gõ cửa căn phòng 358, tôi nghe tiếng Tú Quyên vang lên:
- Anh Bàng đó hả? Anh đợi chút xíu nha, em ra liền!
Tôi còn nhớ có một nhạc sĩ sáng tác một bản nhạc có hát như vầy: “Đàn bà nói có là không, nói yêu là ghét”, nói chút xíu là chờ ngỗng cổ. Tôi đợi tới đúng nửa tiếng đồng hồ sau, cánh cửa mới bật mở. Tú Quyên với dáng vẻ yêu kiều, vui tươi như mọi khi, chào tôi:
- Hello anh Bàng, chúng ta lại gặp nhau nữa! Căn nhà kỳ trước ở không thoải mái nên em dọn tới khách sạn ở đó, anh thấy được không? Đây, mời anh vô chơi!
Tôi nở một nụ cười không được tự nhiên vì mấy, và bước vào. Lấy hồ sơ trong cặp ra, đưa cho Tú Quyên, nói:
- Vâng, thưa cô Quyên, đây là hợp đồng giữa công ty với cô, xin cô duyệt qua, có gì không hiểu thì chúng ta ngồi xuống bàn lại!
Mỉm cười tươi, Tú Quyên dịu dàng nói:
- Sao cách gọi xa lạ quá vậy, đâu phải là anh với em chưa quen nhau? Đây, em đã chuẩn bị bữa ăn rồi, anh lại dùng cơm với em nhé!
Cái giọng ngọt ngào dễ nghe làm sao ấy, tôi chiều ý Tú Quyên, bước ra phòng ăn. Trên bàn, đã sắp sẵn hai dĩa steak nóng hổi và thơm phức, với chai rượu đỏ và đôi ba cây đèn cầy đã được thắp lên. Trông đây như là một bữa cơm người tình hơn là một bữa cơm thông thường nào khác. Tôi bấy giờ mới vỡ lẽ hóa ra Tú Quyên bắt tôi đợi ngoài lâu vậy, chắc là vì nàng đang bận nấu ăn, không rảnh tiếp chuyện tôi. Tôi dè dặt ngồi xuống, và dùng bữa với Tú Quyên. Trò chuyện với nàng, lòng tôi có nhiều cảm xúc. Tú Quyên với tánh tình vui vẻ, dễ thân mật, đa sầu đa cảm, thật dễ mến. Nàng lại thông minh, nói năng khéo léo và hơn thế nữa, trong ánh mắt nàng tôi cảm nhận được sự dịu dàng, và thuần khiết y chang như vợ tôi. Lắm lúc, tôi đã nghĩ vẫn vơ, nếu tôi gặp Tú Quyên cùng lúc mới quen biết với Thanh Thảo thì tôi sẽ chọn ai? Chính tôi cũng không biết nữa, vì cả hai, mỗi người đẹp một vẻ, Tú Quyên đẹp vẻ mặn mà sắc xảo, còn Thanh Thảo đẹp vẻ băng thanh tú lệ, không ai thua ai. Nhưng, gạt bỏ đi, vì tôi đã có vợ, dù rằng Thanh Thảo đã chết, tôi phải giữ niềm chung thủy tuyệt đối với cô ta.
Bữa cơm đã xong, toan tính ngỏ lời ra về, thì Tú Quyên nũng nịu đòi tôi nhảy đầm với cô ta. Tôi đã toan từ chối, nhưng thấy Tú Quyên vừa hỏi tôi, vừa vuốt ve bản hợp đồng, như ngấm ngầm bảo tôi là nếu không chiều ý nàng thì hợp đồng sẽ kết thúc. Bất đắc dĩ, tôi đành ngậm đắng nuốt cay chiều ý Tú Quyên. Căn phòng dìu dịu những tia sáng mập mờ của ánh đèn màu. Một dòng âm nhạc thính phòng được phát lên, và tôi tay trái nắm eo, tay phải nắm tay Tú Quyên dắt nàng theo điệu giai vũ. Gần sát Tú Quyên, tôi có dịp thấy rõ nàng hơn. Tú Quyên quả là một mỹ nữ sắc nước nghiêng thành, vẻ đẹp sắc xảo, thùy mị của người thiếu nữ Á Châu này, có lẽ đã làm đắm say bao con tim. Tôi yêu nhất là mái tóc đen mượt xõa ngang vai, và mùi hương thơm ngát tỏa ra từ da thịt Tú Quyên. Tim tôi đập thình thịch mạnh đến nỗi Tú Quyên còn nghe được. Nàng cười duyên chọc tôi:
- Em có ăn thịt anh đâu mà sao anh run quá vậy?
- Ờ..ờ ờ…xin lỗi Quyên…
Chợt Tú Quyên hai tay vòng qua cổ và hôn tôi. Tôi chới với không biết xử thế làm sao. Nụ hôn sao quyến rũ quá làm tôi khó cưỡng lại. Đôi môi hồng thắm kề sát môi tôi, chiếc lưỡi mỏng không xương xoắn lấy lưỡi tôi làm tôi sững ra. Bản tính tự nhiên tôi hôn trả lại. Cơ thể tôi gập sát vào người nàng, bộ phận sinh dục cọ sát nhau làm tôi lẫn Tú Quyên bừng nóng cả cơ thể. Nước miếng Tú Quyên quyện lẫn với nước miếng tôi, mùi vị ngọt ngào, dịu thơm của trái dâu làm tôi ngây ngất. Chúng tôi trao nhau những cái nút lưỡi nồng cháy ấy không nhớ bao lâu, bỗng, chợt tiếng chuông giáo đường ở gần khách sạn vang lên làm tôi bừng lại bao kỷ niệm sống bên Thanh Thảo. Tôi nhớ ngày đó, cũng với tiếng chuông vang vọng của giáo đường gần tiệm chụp ảnh áo cưới, Thanh Thảo đã khịu xuống chết trong vòng tay tôi, rồi tôi nhớ lại, những thời gian vui vẻ ở bên Thảo. Sự chung thủy yêu một người đã sống lại trong lòng tôi. Tôi vùng buông Tú Quyên ra:
- Xin lỗi Quyên, anh đã là người có vợ, dù rằng cô ta đã chết, anh không thể mất đi niềm chung thủy với cô ta!
Tôi với lấy cái cặp, và bước ra thì bị Tú Quyên cản tôi lại:
- Đừng đi anh Bàng!
Nàng choàng tới áp sát vào lưng tôi, thì thào:
- Ngay từ ngày đầu em gặp anh, em đã yêu anh. Anh đừng bỏ đi anh Bàng. Em sẽ thay chị chăm sóc cho anh, đừng đi anh Bàng nhé!
- Xin lỗi!
Tôi đẩy Tú Quyên ra sau làm nàng mất đà té ngã và tôi phóng ra ngoài. Nhưng sao, đi được vài bước thì chân tôi như mọc rễ khi nghe được tiếng khóc nức nở phát ra. Tiếng khóc ai oan bi thảm của người thiếu nữ trong căn phòng 358 ấy như là từng mũi tên ghim sâu vào tim tôi. Thật ra, tôi cũng yêu Tú Quyên lắm nhưng tôi không thể dứt bỏ hình ảnh Thanh Thảo trong lòng. Bất nhẫn, tôi quay trở lại, đến kế bên Tú Quyên, tôi nhẹ giọng:
- Quyên, Quyên có sao không? Bàng xin lỗi đã làm Quyên đau? Quyên đưa tay ra đi, Bàng băng bó cho, tay đang bị chảy máu kìa!
Tú Quyên chợt vùng lên xô tôi ra. Giọng nàng ấm ức, nghẹn ngào gần như nói không lên lời:
- Tránh xa tôi ra, tôi không cần anh bố thí thương xót cho tôi. Tại sao ông trời lại trớ trêu cho tôi gặp anh, và yêu anh? Tại sao chứ? Tôi nào có làm lỗi gì đâu ngoại trừ muốn yêu và được yêu chứ??
Nói đến đó, Tú Quyên đã gục mặt xuống khóc nức nở. Tôi đến sau lưng Tú Quyên, quàng qua vai nàng, thốt lời đáy lòng với nàng:
- Xin lỗi Quyên! Thật ra Bàng cũng yêu Quyên lắm. Chẳng qua, anh không quên được người vợ cũ của anh. Anh lo….

Tú Quyên xoay người lại, mắt đẫm lệ, nàng hôn tôi. Lần này, tôi nhiệt tình hôn trả lại. Lý tưởng, sự kiên trì chung thủy giờ đã giục bỏ mẹ vào xó nào. Lưỡi quyện lưỡi, tôi lại có được vị giác ngọt ngào ấy. Cặp ngực Tú Quyên phập phồng sau lớp vải mỏng cứ dụi cà và ngực tôi và thích hơn nữa là hạ bộ tôi có dịp kè kè ở phần lông đen của Tú Quyên làm cu tôi cương lên thấy rõ. Chợt, Tú Quyên cắn mạnh vào vành môi tôi, mạnh đến nỗi bật máu. Tôi đau quá xô Tú Quyên ra và la:
- Aây da, đau quá, tại sao làm vậy hở Quyên?
- Xí!!
Tú Quyên xì môi, rồi cười một nụ cười thật thỏa mãn:
- Ai biểu anh nãy chọc em đến khóc làm chi? Chị Thảo làm anh không quên được thì em cũng đóng dấu lên người anh rồi, anh sẽ không quên được em đâu hả anh?
- Ừ! Không quên đâu, giờ tới phiên anh đóng dấu lên người em à nha!

anh lon dep

anh lon dep la gi ?

Tôi cảm thấy mình như ngộp thở bởi sự quan tâm của Liễu, có thể với những người yêu nhau thì sự quan tâm ấy mang lại hạnh phúc cho nhau nhưng với tôi và Liễu không hề có gì cả họa chăng chỉ là tình cảm đơn phương từ Liễu. Tôi thực sự không thể yêu Liễu bởi tôi chỉ có thể xem Liễu là cô em gái của tôi nhưng với những gì Liễu đối với tôi thì tôi cũng không nỡ nói ra sự thật. Tôi không biết đến khi nào mới có thể nói ra sự thật phũ phàng ấy, chắc phải đợi khi tôi vào đại học ở 2 nơi khác nhau thì Liễu sẽ dễ dàng quên tôi hơn. 
Sau khi kết thúc đợt thi học kỳ một tôi được nhà trường cho nghỉ một tuần, tôi không nghĩ một tuần này sẽ có nhiều chuyện đến với tôi như thế. Trong khoảng thời gian này thì trường Liễu cũng đang tổng kết học kì 1 nên thành ra Liễu cũng rảnh rỗi trong tuần. 2 tháng yêu nhau tôi tuyệt nhiên không hề đòi hỏi gì thân xác ở Liễu, có thể nhờ đó mà Liễu ngưỡng mộ tôi và càng yêu tôi hơn. Thực ra tôi không muốn làm như thế bởi tôi biết một ngày nào đó tôi cũng phải nói ra sự thật này, tôi hi vọng khi ấy em vẫn xem tôi như 1 người bạn chứ không muốn em xem tôi như 1 kẻ sở khanh. 
Đang nằm dài ở nhà thì tôi nhận được cú điện thoại của em, Liễu rủ tôi đi chơi ở đâu đó. Thực tình tôi cũng chẳng muốn đi chơi riêng với Liễu lắm nên cố lấy lý do chuẩn bị đi về nội ăn giỗ để từ chối. Liễu hẹn tôi đêm nay lên nhà Liễu để chơi cho biết nhà. Tôi không thể lấy lý do mãi để từ chối, tôi miễn cưỡng chấp nhận với hi vọng tối nay sẽ có chuyện gì đó đột xuất để tôi khỏi phải lên nhà Liễu. Thực ra nhà Liễu cũng không phải khó tìm nhưng tôi ngại khi phải đến nhà Liễu sợ bố mẹ Liễu sẽ bắt gặp thì rắc rối chuyện.
6h chiều, tôi tắm rửa sạch sẽ và dắt con xe cup ra ngoài, tôi lại nói dối với bố mẹ là đi học thêm để lên nhà Liễu. Tôi nghe người ta nói nói dối thì rất sợ đối phương nhìn thẳng vào mắt nhưng với tôi thì nói dối là chuyện quá bình thường nó chẳng còn là cái cảm giác tội lỗi như trước kia nữa. Bố mẹ tôi rất tin tưởng tôi chưa hề một lần nghi ngờ tôi nên lần này cũng thế tuy có hơi lạ vì thi xong nhưng tôi bảo là tranh thủ để ôn thi tốt nghiệp và đại học nên ông bà cũng không còn nghi ngờ gì nữa. 
Tôi hồi hộp gọi cửa, tôi rất sợ cái cảm giác là bố mẹ Liễu ra mở cửa rồi hỏi tôi tìm Liễu có việc gì…ôi! Cái cảm giác đó khiến tôi điên mất, tôi hi vọng Liễu sẽ mở cửa chứ không phải là bố mẹ Liễu. Một bóng người thấp thoáng trong nhà chạy ra mở cửa cho tôi, là Liễu làm tôi nhẹ nhõm cả người. Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Liễu và nói nôm na là lần đầu tiên đến nhà bạn gái một mình. Căn nhà hai tầng hiện ra trước mắt, nhà Liễu khá rộng hình như quá rộng với ba người. Tôi hỏi Liễu:
- Ủa, bố mẹ em đâu rồi, sao anh thấy nhà vắng quá vậy.
- Anh cứ thỏa mái đi, đừng căng thẳng như thế chứ. Bố mẹ em đi đám cưới người bà con rồi, mai mới về lận nên em mới rủ anh lên chơi chứ…
- Thế mà anh cứ tưởng….
- Tưởng gì, mà như thế cũng đâu có sao đâu nào. Em cũng gặp mẹ anh rồi đấy thôi. – Em cười một nụ cười thật đẹp, vừa tinh nghịch vừa rất đáng yêu. Đôi môi hồng của em chúm chím trong dễ thương vô cùng thảo nào có nhiều anh xin chết đến thế. 
Có lẽ vì không có bố mẹ em nên tôi cảm thấy thỏa mái vô cùng, tôi ngồi ăn cơm cùng với em. Hình như em cố tình chiêu đãi tôi một bữa ăn thật ngon, đây là bữa ăn đầu tiên chỉ có 2 người đối với tôi và có lẽ là bữa ăn tôi cảm thấy ngon miệng nhất. 
- Em thấy mẹ anh như thế nào. – Tôi hỏi em
- Giống như lời mà giang hồ đồn đại
- …… - tôi không thể không ngạc nhiên bởi bố tôi là giáo viên thì học trò còn biết tính ông ấy chứ mẹ tôi thì là sao biết được. Liễu cười 
- Thì bạn bè em hồi học thêm ba anh, bạn bè của anh đó nói rằng má anh rất thương anh, khó tính nhưng em thấy mẹ anh rất chu đáo và biết quan tâm đến những người khác.
- Em thấy thế à, thế sau này có muốn làm con dâu của mẹ anh không - tôi băng quơ một câu đùa 
- Ai mà thèm chứ - Liễu đỏ mặt bởi câu nói của tôi
- …….
Thực ra tôi thấy mình cũng hơi quá đáng khi đang cố tình đùa giỡn trên tình cảm của em. Tôi giúp em dọn dẹp bàn ghế, chén bát để tỏ ra một người đàn ông luôn biết quan tâm chia sẻ công việc với người phụ nữ, chắc lúc này em đang rất hạnh phúc khi có một người yêu như tôi. Hai đứa chúng tôi ngồi đối diện nhau trên phòng khách nói chuyện với nhau. Những cơn mưa nặng dần, tôi sợ bố mẹ lo cho tôi bởi tôi không mang theo áo mưa. Thấy trời mưa lớn, Liễu rủ tôi ở lại nhà Liễu đêm nay. Thực tình từ nhỏ tôi chưa hề ngủ nhà người lạ bao giờ cả. Tôi đánh bạo gọi điện thoại cho mẹ tôi ( tôi gọi vào máy bàn chứ không dám gọi vào di động ).
- alo, mẹ hả?
- uh, có chuyện gì à. Hay là không mang theo áo mưa để mẹ nói ba đem xuống cho con nghen. Đừng đi ngoài mưa bị đau rồi khổ nữa.
- Không cần đâu mẹ ơi, mẹ nói với ba con ở lại nhà trọ thằng bạn con sáng mai về. Bữa nay sinh nhật nó nên mấy đứa bọn con ở nhà nó chơi tí nghen mẹ
- uh, nhưng nhớ là …….
Lại điệp khác mẹ dặn tôi, lần đầu tiên tôi ngủ ở nhà bạn. Những đứa bạn tôi ở huyện xa nên phải ở trọ lại để đi học nên chắc mẹ tôi cũng không nghi ngờ gì cả. Liễu cười khúc khích khi nghe những lời dặn của mẹ tôi qua điện thoại. Tôi thở phào vì đã qua được của ải của mẹ. Từng cơn gió thổi lạnh người, mới hơn 8h mà ngoài đường tối đen như mực, nhà nào cũng đóng cửa cả chỉ còn lại những ánh đèn trơ trọi trong màn đêm mưa lạnh giá. Tôi dắt xe vào nhà và đóng các của lại, trong nhà đã ấm hơn. Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau nói về đủ thứ chuyện, em dựa vào vai tôi và bảo rằng hi vọng vai tôi sẽ là bờ vai vững chắc cho em tin cậy cả đời.
Bất chợt em quàng tay qua cổ tôi và ôm hôn tôi thắm thiết, nụ hôn của em đủ đánh thức tất cả các cơ quan trong cơ thể tôi, toàn thân tôi nóng ran. Tôi đáp lại em một cách điệu nghệ, hai cái lưỡi chạm vào nhau hòa quyện vào nhau như muốn trở thành là một. Bàn tay tôi xoa trên tấm lưng mền mại của em, em hôn lên má, tai và cổ tôi một cách điệu nghệ. Đây chắc không phải là lần đầu tiên em hôm một người khác giới, tôi không quan tâm đến chuyện đó. Liễu thì thào vào tai tôi “ lên phòng em anh nhé”. Tôi bước theo em lên cầu thang và vào phòng em, hai chúng tôi ôm nhau và trao nhau những nụ hôn đắm say. Căn phòng đang ấm dần lên bởi sức nóng của hai thân thể đang hôn nhau đắm đuối. 
Tôi lại chiếc máy tính mở trang web đen quen thuộc, tôi quay trở lại giường của em nơi em đang ngồi đó. “anh kỳ quá à”, em thì thầm vào tai tôi. Trên màn hình là cặp Tây đang quan hệ với nhau, tôi và Liễu không chú ý đến cái máy tính đó nữa… Tôi cởi cái áo thun của Liễu, cặp ngực của em giấu gọn dưới cái nịt vú màu trắng, vú em không to lắm nhưng nó là quá đủ với tôi. “em đẹp quá, trông em quyến rũ vô cùng”, tôi thì thầm với em. Tôi hôn em, hôn lên mình em và hôn lên cái nịt vú màu trắng ấy. Mùi dịp thơm từ làn da trắng ngần của em làm tôi thích thú vô cùng. Em cởi từng nút áo sơ mi của tôi, Liễu cũng bị cuốn hút theo nhịp đập tình yêu của hai đứa. Liễu hôn lên mình tôi và liếm hai đầu vú của tôi, bàn tay tôi nhẹ nhàng cởi cái nịt vú ra khỏi người Liễu. Hai bầu vú hiên ra trước mặt tôi, nó không quá to, hai núm vú màu hồng trông quyến rũ vô cùng. 
Tôi không thể tự kìm chế nổi bàn thân nữa, tay tôi nhào năn hai bầu vú của em, vân vê hai núm hoa màu hồng nhỏ xíu. Tôi ngậm lấy hai núm vú để bú liếm, mút mát như những đứa trẻ thèm khát sữa mẹ lâu ngày. Hai bàn tay em sờ khuôn mặt vẫn còn lấm tấm mụn của tôi, Liễu cũng đang nhắm mắt để thưởng thức cảm giác khoái lạc đầu đời. Tôi nằm ngửa trên giường, Liễu bú liếm khắp người tôi, Liễu nhẹ nhàng kéo sợi dây kéo quần kaki xuống. Chiếc quần kaki được kéo ra khỏi người tôi, con chim đang cực kì sung sướng làm cái quần xì độn lên một cục. Liễu kéo cái quần xì xuống làm cu tôi bung ra một cách hùng dũng.
- Khiếp, chưa chi mà đã….
- Thì cũng do em hết mà – tôi đáp lại câu nói của em
- Mà em có phải là lần đầu tiên của nó không vậy, nhìn thế này chắc không phải đâu nhỉ
- Không, em là lần đầu tiên của nó đó, em không thấy nó chi ghi tên em thôi à - tôi hóm hỉnh đáp.
- Thật không đó, khó tin con trai lắm
Tôi không nghĩ những câu nói này xuất phát ra từ miệng Liễu. Một cô gái dễ thương dịu dàng bao nhiêu thì trên giường lại táo bạo mạnh mẽ bấy nhiêu. Những câu nói này đến tôi ra nói còn cảm thấy ngượng huông chi là con gái như Liễu. Em vuốt dọc theo con chim tôi, Liễu cảm nhận từng đường gân guốc trên con chim của tôi. Em cầm con chim tôi sục liên hồi làm tôi cảm thấy đau nhói, đây là lần đầu tôi biết đến cái cảm giác ấy. Cái miệng xinh xinh của em làm giảm đi cơn đau của con chim, nhìn em mút mát mà tôi cảm thấy điệu nghệ vô cùng tôi nghĩ chắc tôi không phải lần đầu tiên của em. 
Tôi đặt ngửa em ra để cởi chiếc quần thun ra khỏi người em, chân em khá trắng nhưng không trắng bằng C. Những sợi lông đen mượt ẩn hiện dưới cái quần lót màu trắng của em. Tôi cởi chiếc quần lót ấy ra khỏi người em, hai mép thịt màu đỏ nhô cao của em hiện ra trước mắt tôi. Những sợi lông đen rì càng tô thắm thêm sự quyến rũ của bím em. Tôi đặt lên đó một nụ hôn, tôi ngửi thấy một mùi gì đó vừa tanh ở đó, nghĩ đến cái cảnh em đi vệ sinh mà tôi không thể chịu được. Tôi đặt lên môi em một nụ hôn cháy bóng và em đáp lại bằng những cái nút lưỡi điệu nghệ
- anh yêu em nhiều lắm, cô bé ngốc của anh. – tôi thiều thào với Liễu
- Em cũng thế, em không tiếc gì với anh cả. Anh sẽ phải mãi là của em, của một mình em mà thôi. Em hi vọng anh sẽ là người đàn ông đầu tiên, duy nhất và cuối cùng khám phá cơ thể em.
Thấy tôi có phần hơi ngạc nhiên Liễu nói tiếp:
- thực ra em cũng từng có người yêu rồi. Nhưng họ quá sỗ sàng, quá ham muốn không ai đủ chín chắn như anh cả, lúc nào họ chỉ biết nghĩ đến bản thân họ mà không nghĩ đến người khác. Em yêu anh nhiều lắm, em không phải là người con gái dễ dãi nên em đã hiến cho anh thì em sẵn sàng làm tất cả vì anh, vì tình yêu của hai chúng ta vì tương lai sau này….
Những lời nói của em như đang ngoái sâu vào con tim tội lỗi của tôi, tôi biết sẽ không phải là tôi – người mang hạnh phúc đến cuối đời cho em, vậy mà tôi nỡ chiếm đoạt con tim trinh nguyên ấy. Có lẽ khi hiến dâng cho tôi em không tính toán đến chuyện được mất, không phân biệt đúng sai, không phân biệt tương lai hay sự hối hận. Liễu làm tất cả chỉ vì tôi, người đàn ông đang lợi dụng em.
Con chim tôi đang tiến đến rất gần cửa thiên đàng, một thứ mong manh của cuộc đời, một bức tường mỏng manh sự tội lỗi, qua mức ấy tôi đã hủy hoại cuộc đời em. Con chim tôi nhẹ nhàng đâm vào, khuôn mặt em hiện rõ sự đau đớn ấy. Từng dòng máu đỏ chảy ra trên đường gân chim tôi, nó chứng tỏ cuộc đời trinh tiết của em đang dành cho tôi. Tôi hạnh phúc nhường nào khi có người yêu tôi đến thế chỉ buồn tôi không thể mang hạnh phúc cả đời đến cho em. 
- còn đau không em, anh rút ra nhé – tôi khẽ nói.
Liễu lắc đầu
- Không sao đâu, em sẵn sàng làm tất cả vì anh mà
Tôi bắt đầu nhấp, nhanh dần nhanh dần. Liễu bảo đỡ đau rồi và tôi bắt đầu nhấp mạnh hơn. Hai chúng tôi trao nhau những nụ hôn thắm thiết để cố chứng minh tình cảm của tôi. Tôi nhấp được 5’ rồi rút ra khỏi người em, những dòng tinh đục ngầu chảy xuống nệm em. Sau đó tôi nằm xuống nệm và em ngồi trên người tôi, chúng tôi quan hệ thêm lần nữa rồi cùng nằm trên giường. Tôi đã thấm mệt còn Liễu vẫn còn thấy đau. Tôi hôn em để cảm ơn em về buổi tối tuyệt vời này. Nhìn từng bước đi của em hai cái mông lắc qua lắc lại trông đáng yêu đến thế. Em rót cho tôi li nước để uống và em tắt máy tính rồi chuẩn bị đi ngủ.
- Anh xuống phòng khách ngủ nhé. – Tôi nói
- Anh này, sao thế ngủ với em không được à, đàng nào cũng thế rồi mà.
Nói thế thôi chứ tôi thừa biết em sẽ bảo tôi ngủ với em. Hai thân thể không mảnh che thân nằm cạnh nhau, tôi kéo cái mền lên ngang ngực. Không biết thấy cảnh này bao nhiêu anh trường em tức điên lên nữa. Ngoài trời vẫn còn mưa, Liễu gối trên tay tôi. Liễu hôn lên má tôi, bàn tay em đang vuốt ve ngực của tôi. Với những gì đã xảy ra làm tôi không thể ngủ được, tôi không biết mình đang nghĩ gì nữa, hạnh phúc hay ân hận. Tiếng nói của Liễu xé tan sự suy nghĩ của tôi.
- Anh chưa ngủ phải không!
- Chuyện gì vậy em.
- Hôm nay em cảm thấy hạnh phúc quá, hạnh phúc khi người đầu tiên của em lại là anh. Sau này có vì anh em cũng không tiếc cái gì cả. Ôi ông chồng tuyệt vời của em.
- Tất nhiên là anh hết lòng vì em rồi, cô bé ngốc của anh ạ. Nhưng…
- Nhưng gì anh..
- Nếu như sau này mình không thể đến với nhau thì sao. Lỡ như…
- Không có cái lỡ như đó đâu anh. Em tin anh, em tin vào tình cảm đôi mình dành cho cho nhau. Em tin anh sẽ lấy em làm vợ và em chỉ lấy mỗi anh làm chồng không bao giờ thay đổi. 
- Nhưng nếu như…
- Không có chữ nhưng đó đâu, trừ khi anh chưa hề yêu em. – Liễu quay sang tôi nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi – Anh có thực sự yêu em hay không.
- Có..có, anh yêu em nhiều lắm chứ.
- Thế thì tốt rồi. Sau này vô trong Sài Gòn học đại học mình sẽ ở chung như thế này rồi sau đó sẽ tính tiếp. Em đang nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến nhường nào khi mặc chiếc váy cưới, được sánh bước bên anh để chào mọi người…
Tôi không muốn xé bỏ ước mơ nhỏ nhoi của em, tôi thực sự rối bời lúc này
- À, hôm nay có phải chu kì gì đó của em không?, anh sợ khi nãy….
- Thực sự anh nói làm em lo quá, mà lần đầu chắc không có đâu mà sợ, anh yên tâm đi
- Nhưng nếu lỡ như….
- Anh lại nhưng với lỡ như. Nếu như thế thì chúng ta sẽ phải công khai chuyện này sớm hơn.
- Em điên à, anh và em còn phải đi học mà. Hay là nếu có thì nên…. ( thực ra tôi cũng chẳng biết phá ở đâu nữa nhưng cũng nói bừa thế)
- Không có chuyện đó đâu, cùng lắm em hi sinh ở nhà chăm sóc cho con để anh đi học là được chứ gì.
Tôi không thể hiểu em đang nói thật hay nói đùa nữa. Làm sao mà không lo lắng khi xảy ra chuyện này chứ. Tôi không thể ngờ em lại hi vọng vào tôi nhiều đến thế, hi vọng một tương lai với tôi là xa với đến thế, tôi không biết phải sống như thế nào đây. chấp nhận sống với em, cố gắng xây dựng gia đình với em hay là đi kiếm một nửa thực sự của mình. Tôi thiếp đi mà không biết chuỗi ngày sắp đến sẽ đi về đâu.

anh lon dep

Anh chủ nhà lúi húi ra chỗ bảng điều khiển điều chỉnh cái gì đó mà đèn vốn đã chỉ sáng mờ thì nay cứ được dăm phút thì lại tắt tối om. Cứ mỗi lúc tắt tối om như vậy thì tiếng cười rúc rích lại nổi lên, tiếng hôn hít chụt choạp, tiếng vỗ da thịt lộp bộp, tiếng thì thào gì đó với nhau. Tôi đã được Trung hướng dẫn rồi, những lúc đèn tối om như vậy thì tha hồ nghịch bạn nhảy của mình, hôn, bóp vú, muốn làm gì thì làm…Ngay lần tắt đầu tiên thì đúng lúc tôi đang nhảy với Hoa, vừa tắt một cái tôi còn đang ngỡ ngàng thì cô ta đã một tay kéo tụt quai váy xuống, một tay kéo tay tôi đặt lên bầu vú mát rượi của cô ta để cho tôi bóp, môi thì hôn ngấu nghiến môi tôi. Chẳng phải nói thì tôi cũng hiểu lúc đó vợ tôi chắc cũng đang bị anh chàng cùng nhảy lợi dụng làm những trò gì không biết. ác một nỗi là khi đèn sáng trở lại thì rất đột ngột chứ không từ từ, nên hầu như các cặp đều bị bắt quả tang và đều vội vã dừng những gì đang làm lại. Tôi để ý vợ tôi lần thì đang bị hôn ngấu nghiến, quai váy bị tụt xuống cho anh kia bóp ngực thoả thuê, lần thì đang bị anh cùng nhảy lòn cả hai tay ra tốc váy lên bóp mông. Buồn cười nhất là có lần đứng ngay cạnh tôi, lúc đèn sáng lên, tôi thấy không ai khác mà chính là Trung, ông bạn quý hoá của tôi đang xọc tay vào trong quần lót giữa háng vợ tôi mân mê trong khi vợ tôi đang đứng đờ người ra ngửa mặt lên cho Trung hôn. Trung vội vã rút tay ra khỏi háng vợ tôi khi thấy tôi sát bên cạnh làm chun quần lót vợ tôi bật bẹt một cái. Cứ thế cả nhóm vừa nhảy vừa rúc rích, đôi khi cười hô hố vì những tình huống buồn cười khi đèn sáng. Vừa nhảy chúng tôi vừa thỉnh thoảng ra ghế ngồi nghỉ ngơi, uống nước, rồi lại vào nhảy, khoảng thời gian tối mỗi lúc một dài hơn, có thế thấy hầu như cánh đàn ông ông nào ông nấy cũng dựng hết cả đũng quần lên rồi. Lúc này mấy ông bắt đầu bảo : – Quang ơi, cho chuyển sang bước tiếp theo đi. Quang cười lớn bảo ok chuyển thì chuyển.

anh lon dep

Xem anh lon dep hay nhat 2014

Tôi vào phòng học mà trong đầu không vào bất kể một chữ nào. Tôi nghĩ về việc vừa xảy ra với mình, nó như một giấc mơ, hôm nay tôi đã được mẹ tôi mút cho ra 2 lần, làm cho tôi những cảm giác sướng khoái mà tôi chưa bao giò có được. trong thâm tâm tôi chỉ muốn được sở hữu thân xác đó 1 cách trọn vẹn tôi phải đụ được mẹ, phải nghĩ cách khiến mẹ không thể chống cự được nữa mới có hi vọng. và tôi ngồi trên bàn học mà không học mà chỉ suy nghĩ xem có cách nào sở hữu được mẹ một cách trọn vẹn hay không, nghĩ cách để được đụ mẹ. Những ngày sau đó tôi liên tục nhờ mẹ khẩu dâm và nghĩ cách để đoạt được mẹ, và cuối cùng tôi cũng có cách, tôi nhớ trong những cuốn phim sex có nội dung hiếp dâm nhân vật nam đã liếm vào *** của nhân vật nữ, khiến cho nhân vật nữ đạt được cực khoái và không thể chống trả lại nữa,cuối cùng lại hưởng ứng để nhân vật nam chơi tơi bời. và tôi nghĩ có thể áp dụng nó với mẹ mình. Vì hôn trước nói chuyện với mẹ tôi biết mẹ tôi chưa được ba tôi làm thế bao giờ, nên tôi nghĩ nếu tôi làm được thế thì mẹ tôi phải sướng lắm.Tôi nghĩ rằng chỉ cần tôi liếm được *** mẹ, làm cho mẹ sướng,và ko kiểm soát được thì tôi cũng có thể tranh thủ đụ mẹ được. muốn như vậy thì tôi phải bú *** thật giỏi. và tôi đã thuê mấy đĩa phim về xem để học hỏi. và rồi thời cơ để tôi thực hiện mơ ước của mình đã đến.Vào một bữa tối trong bữa ăn ba tôi nói:
- Ngày mai anh phải đi công tác 3,4 ngày em ở nhà cẩn thận.
- Sao anh đi đột xuất vậy để chút em chuẩn bị quần áo cho anh.mà mai là ngày nghỉ mà anh.
Uh. Là ngày nghỉ nhưng có việc gấp quá lại quan trọng nên anh phải đi.
- Long ở nhà nhớ giúp mẹ việc nhà nha con.
- Vâng, ba đừng lo.
Tôi mừng thâm vậy là có cơ hội rồi trời cũng giúp mình haha. Ngày hôm sau ba tôi vừa ra khỏi nhà tôi đã chạy ngay sang phòng mẹ, lúc này mẹ đang ngủ chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ mỏng tanh, tôi tiến lại gần khẻ chạm vào mông mẹ, mẹ mở mắt nhìn tôi và nói:
- Sáng sớm mả đã muốn rồi sao ông tướng, hư vừa thôi.
Tôi khẽ cười sau đó nhào lên giường đè lên người mẹ , hôn mẹ say đắm, nhẹ nhàng lột bộ đồ ngủ của mẹ, rồi miệng thì vẫn hôn mẹ còn một tay tôi xoa bóp cặp vú của mẹ. mẹ tôi không phản ứng vì ngay từ lần đầu mẹ mút cho tôi, tôi đã bú vú mẹ rồi. mẹ tôi chỉ không cho tôi động đến phần hạ thể chính vì thế hôm nay tôi quyết tâm chiếm đoạt nó. Sau đó tôi kéo nịt vú của mẹ xuống dưới để lộ đôi gò bồng đảo tuyệt vời của mẹ. mẹ tôi thấy vậy thì hơi nhổm người lên vòng ra sau cởi khuya áo ra rồi tháo hẳn nó ra ngoài. Tôi muốn lập tức lao vào bú *** mẹ, nhưng như thế mẹ sẽ nghi, nên tôi giả vờ hôn mẹ cố làm cho mẹ không nghi ngờ,hết hôn môi chán chê rồi tôi chuyển sang bú vú mẹ. tôi bú một cách say sưa, bú một bên vú, còn vú bên kia thì đã được BÀN TAY TÔI nhào nặn cứ như vậy. sau đó một tay tôi mạnh bạo di chuyển xuống phía dưới nhưng tôi không sờ ngay vào vùng cấm mà tôi xoa nắn khắp đùi non và mông mẹ, vừa để kéo bộ đồ ngủ của mẹ lên bụng, để lộ ra cái quần lót màu tím bé xíu, mỏng tanh của mẹ. môi tôi thì vẫn không dời khỏi 2 bầu vú trắng nõn, căng tròn của mẹ. lúc này bàn tay tôi đã mạnh dạn úp thẳng vào *** mẹ mà xoa xoa. Tôi thấy mẹ tôi chỉ hơi thoáng rung mình nhưng không có phản ứng gì gay gắt chỉ đưa tay xuông giữ nhẹ tay tôi. Thấy vậy tôi dung 2 ngón tay chụm lại miết lên miết xuống dọc theo cái rãnh của mẹ qua quần lót, và tôi cũng thấy quần lót mẹ lúc này đã ướt rồi. khi thấy mẹ đã hứng tình, tôi liền tiến xuống hạ thể lúc này chỉ còn cái quần lót, có lẻ mẹ sợ tôi sẻ tuột cái quần xuống nên vội vàng nói:
- Đừng cỡi quần mẹ ra nha con, mẹ con mình không được loạn luân, không được có lỗi với ba con.
Tôi liền gật đầu, sau đó tôi liền cạp vào cái quần lót mỏng của mẹ, tôi dùng lưỡi quét lên quét xuống, lúc này cơ thể mẹ uốn éo 2 tay thi như muốn đẩy nhưng không nỡ, mẹ rên lên:
- Mẹ…mẹ…chế…t…mất con ơi. Sướng….. quá con oiiiiiiiii, mẹ ….mẹ sướnggggggggg.
Tôi hứng tợn khi thấy mẹ mình phải uốn éo vì cái lưởi của mình, chỉ ít phút nữa thôi, mình sẽ được điều mình hằng mờ ước, nghĩ vậy tôi càng liếm mạnh hơn, quần mẹ lúc này đã ướt nhẹp vì nước miếng của tôi và dâm thủy của mẹ chảy ra. Bỗng mẹ đập 2 tay xuống nệm 2 chân kẹp chặt đầu tôi và hét lớn:
- Me…sướng...quá…mẹ..uh.ra.uh.
Cả người mẹ giật lên đùng đùng khiến tôi cũng hơi sợ, nhưng sau đó cơ thể mẹ trở lại bình thường, 2 chân duỗi thẳng sang 2 bên, me thở hổn hển, tôi cười thầm, vậy là mẹ sắp thuộc về mình rồi, nhưng để cho chắc, tôi phải làm mẹ mất khả năng chống cự, nên tôi lại liếm *** mẹ lần nữa, nhưng lần này tôi nhẹ nhàng vén quần lót mẹ sang một bên, dùng lưỡi mình liếm nhẹ vào *** mẹ đã sưng húp lên, vừa chạm vào mẹ đã nấc lên 1 tiếng: “Ah!......” tôi tiếp tục liếm vào mu *** mẹ, tôi cuốn lưỡi, đá lưỡi, để lưỡi ngọ nguậy trong *** mẹ. Vì đã xuất tinh 1 lần nên mẹ nhanh chóng đạt cực khoái mẹ rên lên:
- Uh…ngừng…lại..uhm…đi…co..n.
Mẹ cố đẩy đầu tôi ra, nhưng khổng còn đủ sức, tôi ôm chặt mông mẹ lại liếm thật nhanh thật mạnh, 2 tay mẹ đập xuống giường liên tục, mẹ đã xuất tinh lần 2, lúc này mẹ đã không còn sức, cả cơ thể mẹ mềm nhũn, tôi thấy cơ hội đã tời, lúc mẹ lên đỉnh lần 2 cũng là lúc tôi cởi quần mình ra mà mẹ không biết, nhanh chóng để dương vật tôi ngay lỗ *** của mẹ và nhấn vào, me cố cất tiếng nói:
- Đừng con ơi! Đừng đút vào mà Long ơi!
Nhưng đã muộn rồi. lúc mẹ nói đừng đút thì của tôi đã nằm được một nủa trong mẹ rồi.Dương vật của tôi tiến dần vào *** mẹ, nhưng thật khó dù mẹ đã xuất tinh nhưng dương vật tôi vẫn không dể dàng tiến vào được. Âm đạo mẹ như muốn ngăn dương vật tôi lại, loay hoay mãi mà chi đút vào được hơn một nữa dương vật vào *** mẹ, tôi bắt đầu sốt ruột, hít 1 hơi tôi dùng sức nhấn mạnh dương vật vào 1 cái “phụt” toàn bộ dương vật tôi đâm lút cán vào âm đạo của mẹ, mẹ cất lên 1 tiếng:
- Khônggg... Con…giết mẹ rồi con ơi! Rút …. Rút ngay ra lâm ơi, không mẹ … hự… hự mẹ sẽ chết đấy cho con xem.
Mặc kệ mẹ nói gì, bây giờ nhục vọng của tôi đã lấn át hết lý trí rồi, tôi chỉ muốn được tận hưởng cảm giác này, tôi đã chờ đợi nó từ lâu. Tôi cứ tiếp tục nắc. 
Sau đó mẹ phát ra những từ vô nghĩa:
- Đừng…uh…uh…sứ..ơ.ng…chế..t..ah…a hh…mẹ…con ơi!
Tôi nẫy liên tục cho bỏ những ngày thèm khát, 2 tay ra sức nhồi bóp cặp vú của mẹ, tôi ra sức hẩy dù cố gắng nhưng miệng mẹ cũng bật ra những tiến rên lớn:
- Ah..ah..ah..chết…mẹ…rôi con ơi, sướng…quá….
Mẹ đu cả người lên tôi, me ưỡn ngực lên mắt nhắm nghiền, tôi biết mẹ đã tới cực điểm, lúc này tôi cũng đã đạt cực khoái, người tôi gồng cứng lên. Thấy tôi như vậy mẹ tôi như bừng tỉnh, bà chỉ kịp hét lên:
Rút …. Rutstttt ra đi con. Không gggggg được trong mẹ.
Nhưng đã muộn rồi, dương vật tôi xuất tinh thẳng vào mọi ngóc ngách trong âm đạo mẹ, sau đó tôi đổ ập lên người mẹ, sự sung sướng lan tỏa khắp người thật tuyệt. Tôi ngước nhìn mẹ thấy ánh mát buồn bã như sắp khóc, rồi từng giọt lệ bắt đầu lăn dài thành dòng xuống gò má mẹ, rồi bắt đầu mẹ tôi ôm mặt khóc nấc lên. tôi cảm thấy thương mẹ quá, tôi nhẹ nhành rút dương vật mình ra, từ âm đạo của mẹ chảy ra 1 chất màu trắng đục. Tôi cất tiếng nói:
- Con xin lỗi mẹ, con không kiềm chế được
Me quay mặt sang chỗ khác và nói:
- Con về phòng đi.
Và mẹ tôi lại ôm mặt khóc.