Anh lon gai tay

Tóc Dài run lên, nửa thân trên của cô đã ngửa hẳn ra sau để lộ cặp ngực no tròn đang ưỡn ra mời gọi. Bác thợ săn hơi khom người xuống ẳm Tóc Dài lên đi về phía chiếc giường.
Bác đặt Tóc Dài nằm lên trên giường. Tóc Dài như không còn biết gì nữa, chân tay duỗi thẳng để mặc cho bác muốn làm gì thì làm. Thấy Tóc Dài nằm im chờ đợi, Bác thợ săn cúi xuống phủ lên mặt, lên môi, lên cổ, lên bộ ngực Tóc Dài những cái hôn ướt đẫm dục vọng. Bác không quên ngậm đầu vú Tóc Dài mà cắn nhè nhẹ. Tóc Dài rên lên, hai tay vò mái đầu muối tiêu của bác trong mười ngón tay búp măng của nàng. Bác thợ săn áp miệng xuống cái lỗ rún dễ thương rồi đưa lưỡi vô ngoáy ngoáy cái lỗ rún. Tóc Dài cong người lên vì nhột. Cười. Bác thợ săn chà bộ râu rậm rạp của mình lên đám lông lồn của Tóc Dài. Tóc Dài vừa xuýt xoa vừa đẩy bác xuống phía dưới nữa. Đôi chân Tóc Dài giờ đây đã cong lên trong khi háng nàng banh rộng ra hết cỡ. Cửa lồn nàng mở rộng, đỏ hồng. Cái mồng dốc đã nhô hẳn ra ngoài làm bác thợ săn chịu không thấu. Bác thè lưỡi liếm vòng quanh lồn nàng, đánh lưỡi xuống lỗ đít đang co thắt và cũng ướt nhẹp, rồi từ từ nhưng mạnh bạo bác đẩy lưỡi vào giữa hai mép lồn nàng mà ngoáy. Tóc Dài thở gấp gáp hơn, ghì đầu bác vô chặt hơn đồng thời mông nàng bắt đầu nảy lên nảy xuống vì nứng. Bác tiếp tục đẩy lưỡi lên liếm một cái thật mạnh vào mồng dốc Tóc Dài.

anh lon gai tay

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày. 

anh lon gai tay

anh lon gai tay la gi ?

Lúc ấy, chị vô ý làm rơi cái quần lót nhỏ màu hồng ngay nơi cửa phòng, thằng Đại ngồi dậy nhìn thấy vội ra lượm lên thì thấy y như là cái quần lót mà diễn viên nữ đóng vai người chị trong phim “Câu chuyện chị em”mặc vậy ; nó nhìn chăm chăm vào cái quần slip trong tay và đi xuống nhà vắt lên cửa nhà tắm cho chị mình. Dạo ấy, đôi khi ngủ say trong vòng tay ôm của chị, tỉnh dậy nhận thấy con cu thằng em trai cứng như cây sắt cứ chọc miết vào mông vào đùi mình, chị lấy làm ngượng vô cùng nhưng vì thằng em ngủ say như chết nên chị cũng chẳng chấp nhất làm gì. Trên đời này, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến thành thử có muốn trốn tránh chẳng qua không là vấn đề chi cả ; khoảng thời gian ấy, con chị lên Thành phố Hồ Chí Minh dự thi hai trường Đại học và một trường Cao đẳng trong vòng mười ngày còn thằng em ở nhà nghỉ hè chờ dài cổ ra cũng chằng hề thấy bóng dáng bà Phụng đâu vì bà ta hứa lên ở với nó mấy ngày nhưng rồi bà lại theo chồng ra khơi câu mực vì thế chính vợ chồng bà đã vô tình đẩy đưa hai con mình vào cuộc tình tội lỗi loạn luân. Thằng Đại tối nào ngủ cũng thút thít khóc vì sợ ma, khóc chán rồi cũng lăn ra ngủ, đến chiều ngày thứ chín vì bài thi vào hai trường Đại học làm khả quan nên chị bỏ thi Cao đẳng về nhà sớm ; tuy đã mười một tuổi nhưng vừa nhác trông thấy chị, nó đã òa lên khóc tức khóc tưởi vì vừa tức giận vừa nhớ thương, lưu luyến một điều gì đó thật vô hình nhưng lại rất cụ thể, rõ ràng. Phải mất cả nữa tiếng đồng hồ, chị mới dỗ cho nó yên được cũng may là chị mua quà cho nó khá nhiều như bánh bao, chôm chôm lại có cả bánh Choco Pie là thứ “bánh cưới” của hai chị em trước kia cho nên nó mau chóng nguôi ngoai. Nó mặt mày tươi rói, lấy xe đạp ra chở chị đi chợ mua thức ăn về làm cơm ăn vì mấy ngày nay nó toàn ăn mì tôm hay ăn cơm với cá khô.....Tối hôm ấy, khi lên giường, nó chìa ra trước mặt chị một cái đĩa nhựa màu xanh trên có hai cái bánh Choco Pie màu nâu rồi gạ gẫm :
-Chị ơi, tối nay hai chị em mình cưới nhau đi! Lâu quá rồi hổng có cưới.
-Cưới hả? Ừ, cưới thì cưới – Chị Nam tươi cười đồng ý,
Sau khi bái tạ trời đất, cao đường và giao bái nhau, hai chị em vừa cười vui vẻ vừa nhai bánh giòn tan trong miệng, bất chợt nó nhìn chăm chăm vào mặt chị khiến chị cũng phải ngờ ngợ, ngại ngùng.
-Chị ơi, lúc trước mình cưới nhau, chị hay đấm lưng rồi gãi lưng cho em ngủ nhưng giờ thì em không cần nữa đâu.
-Vậy em cần gì khác cứ nói đi!
-Em…em…muốn được… chị hôn-Nó ngập ngừng.
-Tưởng gì chứ hôn hả? Có gì đâu…

Thằng Đại thấy chị dễ dàng đồng ý thì lấy làm mừng rỡ vô cùng, nó xích người ngồi sát vào tấm thân mềm mại như bông của chị, chị vòng tay ôm quàng qua lưng nó cùng một lúc hai cánh tay nó cũng từ từ ôm siết nhẹ lấy người chị ; chị âu yếm, nhẹ nhàng như một người mẹ cúi xuống hôn lên mái tóc khét nắng của nó trong khi đó nó cũng ghé miệng hôn lên mái tóc óng ả, thướt tha, mịn màng của chị.
-Chị…chị…em…hôn chị…nghe!

anh lon gai tay

Rồi cô xin số điện thoại của cháu để khi nào có hàng mới về sẽ điện thoại cho đám bạn đến mua hàng giá khuyến mãi. Cháu không ngại ngần cho và rồi cháu biết từ lúc đó mình như lạc vào một chiếc bẫy vô hình, một thế giới khác khiến cháu chỉ ngày một lún sâu mà không thoát khỏi. Sau hôm đó, khoác lên mình bộ cánh mới, lũ cũng lớp và mấy bạn gái cứ trầm trồ khen ngợi, chẳng ai ngờ cháu lại dám ăn chơi mua quần áo đắt tiền đến vậy. Tự dưng cháu thấy sung sướng trước những lời khen đó, bọn bạn cũng bảo rằng từ giờ không lo thiếu đồ hàng hiệu mặc vì cô ấy “kết” cháu rồi.

Nhưng bị chúng chê tóc tai và phong cách “quê” quá nên cháu quyết định thay đổi một chút. Sau có hai ngày, cháu đã thay đổi nhanh chóng, biết dùng đồ trang điểm, biết chăm chút cho cách ăn mặc của mình hơn. Tự dưng, cháu được gọi là hotboy của lớp vì ăn mặc xì tai, chơi hàng hiệu, học giỏi. Rồi cô ấy nhắn tin bảo cháu qua cửa hàng để nhờ chút việc.

anh lon gai tay

Xem anh lon gai tay hay nhat 2014

Vầng trăng vằng vặc sáng ngời
Đêm đen nuốt ánh trăng vàng hở hang
Bâng khuâng da thịt ngỡ ngàng
Cơn mê lạc phách rộn ràng cho nhau

Dưới cửa sổ tôi đặt dì nằm xuống trên chiếc giường ngủ của dì với dượng, ngắm nghía. Ánh trăng chiếu rõ từng ly trên da thịt dì. Dì tôi đẹp quá. Tôi còn cảm thấy hơi ghen tức khi phải kể lại cho người khác nghe về cái đẹp kỳ lạ của dì và chuyện chúng tôi. Da dì trắng đến thấy lạnh. Như ánh đèn neon ngoài vườn. Mái tóc dài ướt xõa tung ra trên mặt gối có thêu hai con chim uyên ương rỉa lông trên cành trúc (quà ba má tôi tặng dì và dượng lúc mới lấy nhau. ) Hai bầu vú to lớn của dì nằm hơi trễ xuống vì sức nặng của chúng. Một nút ruồi son nằm kế trên núm vú bên phải. Hai đầu vú săn cứng lại, chờ đợi, mời mọc. Tôi cúi xuống hôn và bú miên man. Dì lại bắt đầu cất tiếng rên rĩ. Tiếng rên như đoạn như tục của dì cho tôi biết tôi đang làm đúng: " Con, ..a.... a ?a ?" Dì kéo đầu tôi vào sát hơn, bắt tôi bú như dì từng cho thằng Hải và bé Quyên hay ? dượng trước đây. "Đừng bú mạnh quá con." Nhưng bây giờ hai bầu vú này là của tôi, không của một ai khác cả. Không ai có quyền được chạm tới chúng- và tôi sẵn sàng đổi mạng để bảo vệ quyền tư hữu này. Tôi lại đưa tay xuống dưới, hai chân dì đã mở rộng ra từ lúc nào ? trong tư thế hiến dâng chờ đợi. Tôi sung sướng quá. Có ai làm cho tôi sung sướng như thế này đâu? Chưa ai và sẽ không một ai! Tôi xoay người dì lại, cho ánh trăng chiếu thẳng vào đó, để nhìn của dì rõ hơn. A?h trăng chênh chếch chiếu vào. Những giọt sương óng ánh đọng trên vùng biển đen bí mật thưở nào giờ tôi đã rành rỏi. Tôi vuốt ve bãi cỏ đen êm như nhung và nhẹ nhàng vạch ra tìm hiểu. Đóa mẫu đơn nở rộ ra trước mắt tôi, ở giữa tối câm dù ánh trăng thật sáng. Dì thò tay nắm chặc phần cứng của tôi, xiết mạnh mỗi lần tôi đụng chạm đến viên đá nho nhỏ nhô lên tiếp giáp giữa hai cánh hoa dày. Tôi nhìn thật kỹ vì sợ không còn có dịp này nữa. Những cánh hoa dày mỏng đỏ rực mềm mại êm ái. Phần dưới cuống hoa với lổ sâu hun hút. Con sao biển nhỏ xíu dưới đó nữa màu nâu nhạt thoi thóp. Tôi muốn tôi không bao giờ quên bất cứ chi tiết nào trên cơ thể dì. Tôi lại dè dặt đút tay vào trong người dì, nóng hổi, ướt nhẹp. Một, hai, rồi ba ngón dề dàng, vì nước nhờn ở đâu ra thật nhiều, dầu chật cứng. Đi sâu tôi thấy càng cứng phía trên và mềm phía dưới giống như một hình nón lớn ra bên trong. Dì để mặc tôi làm gì thì làm không chút chống cự hay phản đối. Khi tôi quay đầu lại nhìn, thấy dì nhìn xuống nhu mì, say đắm. "Lại đây con." Dì kéo tôi lên nằm trên người. Hai chân dì vòng qua quặp trên mông tôi. Nhúc nhích vài lần tôi cảm thấy tôi bị lún vào trong một vòng đai nóng ướt thật chặc. Bản năng khiến tôi nhô người tới tiến sâu vào trong. Dì rên lên. "A a a?.." Tôi không tiến vào thêm được, vòng đai lại co bóp mơn trớn khiến tôi kéo người ra. Dì giữ chặc không cho tôi kéo hết ra ngoài, người ưỡn lên buộc tôi phải đẩy xuống. Sau vài lần thì tôi hiểu ý dì và chính bản năng của mình. Tôi càng lúc càng thuần thục, càng nhấp nhô trên người dì đều và nhịp nhàng hơn, không vôi vã, không nôn nóng. Tiếng rên dì càng lúc càng to. "Ô, a?, ô ?. Con ?. Con ? dì ..dì .. thích ?...." Bàn tay dì cấu mạnh trên lưng tôi đau nhói. Tôi tăng nhanh tốc độ, có một cái gì tưng tức phía dưới làm tôi phải làm sao thả nó ra ngoài. Tôi muốn được cảm giác tuyệt vời như khi nảy ngoài kia. Tôi đâm vào người dì mạnh hơn, sâu hơn. Đè nghiến dì như muốn dì tan ra thành bột. Tiếng rên rĩ của dì và tiếng thở hổn hển của chúng tôi cọng thêm tiếng thành giường kẽo kẹt tạo ra một âm thanh lạ lùng man rợ. Dì quằn quại dưới người tôi mỗi lúc mỗi nhanh. Tiếng dì đứt khoảng: "Con ? ơi! Con ? con làm ?làm?. dì ? sướng qúa. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa" Dì bổng rít lên, tay bấu mạnh đến bật máu trên lưng tôi. Hai chân xiết chặc trên mông, nẩy, hẩy liên tục. Mắt dì nhắm nghiền, trán nhăn lại như đau đớn vì khoái lạc cực độ đi đến không hảm được. Cảm giác lúc tắm lại đến với tôi thật bất ngờ khi các bắp thịt phía dưới của dì không ngới co giật liên tục bóp nắn của tôi. Vừa khi lưởi dì thọc sâu vào tai thì tôi hết kềm giữ nổi. Như con ngựa sút cương bung ra, tôi ?" nắc" thật mạnh hơn chục cái cuối cùng vào đóa hoa mẫu đơn đang tơi tả, bầm dập, trút cạn hết tinh lực tuổi trẽ vào trong bụng dì. Tiếng tôi gào to lên trong đêm thanh vắng: "Ahhhhhhhhhgggggggggggggrrr." Tiếng thành giường kêu rầm rập dữ dội bổng bất thần ngưng lại. Không gian lại im lặng. Tôi nằm lã ra trên bụng dì, mệt nhừ, sung sướng, thỏa mãn. Và dì cũng thế, mắt dì nhắm lại, đầu nghiêng trên mặt gối, hình như không còn biết gì. Tôi nằm lăn đùng ra bên cạnh dì nằm thiếp thật nhanh. Lúc gần sáng tôi thức dậy "đòi" dì thêm lần nữa.