Anh lon gai tay

Một hôm tôi vừa tắm xong và đang dùng chiếc khăn để lau khô người thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Tiếng Hằng từ ngoài vọng vào có ý muốn đi vô. Tôi chưa kịp lấy khăn quấn quanh phần dưới lại thì nàng đã đẩy cửa bước vào làm tôi sững sờ nhìn nàng không nói được một lời. Miệng thì hỏi nhưng cặp mắt của Hằng nhìn thẳng ngay vào con cu trần truồng của tôi

- Anh có thể giải đáp cho em một số điều em cần biết không?, em đã đọc truyện sex nhiều nhưng không hiểu lắm…

Tôi lúng túng trả lời “Thì để anh mặc lại quần áo đã chứ.”

Nàng không để cho tôi nói thêm liền cầm tay kéo tôi ra khỏi phòng tắm Tôi chỉ kịp quấn vội tấm khăn che lấy hạ bộ, về tới phòng của nàng, nàng bảo tôi ngồi xuống giường rồi nói “Em muốn anh dạy em một vài điều. Chuyện này rất quan trọng. Em muốn anh kể cho em nghe kiểu “thổi kèn” là như thế nào?.

anh lon gai tay

Tóc Dài cắn chặt môi lại thét lên. Người nàng như bị ngàng mũi kim châm. Nàng muốn ngất đi vì quá đau đớn. Bác thợ săn thấy vài giọt máu chảy ra từ lồn Tóc Dài thì biết ngay cô nàng đang đau lắm, vì lần đầu mà! Mông bác nhẹ nhàng sàng qua sàng lại một chút cho Tóc Dài bớt đau. Khi Tóc Dài bớt đau, bác lại sử dụng chiêu rút ra đút vào. Bắt đầu chầm chậm rồi nhanh dần. Tóc Dài không còn thấy đau nữa, thay vào đó là một cảm giác đê mê khó tả. Cảm thấy nhịp nắc của bác không đáp ứng hết nhu cầu của mình, Tóc Dài ôm lấy vai bác một cách man dại trong khi nẩy lồn lên đáp ứng với bác một cách điên cuồng. Mỗi lần lồn và cặc đụng nhau lại làm cho cả hai cảm thấy đã hơn. Chơi một lúc lâu, bác lật Tóc Dài nằm sấp lại, khom người trên hai đầu gối nàng, đầu đặt trên gối rồi lại đụ nàng nhanh và mạnh. Tóc Dài cũng đẩy thân mình về phía sau hưởng ứng khi bác đang đẩy tới không biết mệt mỏi. Chưa bao giờ bác thợ săn đã như vậy. Đã nhiều lần vì không chịu nỗi bác đã đụ vài con vật trong rừng!!! Nhưng phải nói là chưa con nào làm bác cảm thấy tuyệt vời như với Tóc Dài.

anh lon gai tay

anh lon gai tay la gi ?

Ti chùi tay vào áo tôi rồi đứng lên nhìn tôi nhoẽn miệng cười như không có gì xảy ra.
Tôi vẩn thường xuyên gặp nhỏ Ti. Nó vẩn đi ra đi vô nhà tôi thường, nó vẩn đi chơi với anh Hai. Nhưng không có một thái độ nào quan tâm đến tôi cả. Tôi bắt đầu thấy giận giận và nhớ nhớ , có lẽ tôi nhớ đến lúc nó hành hạ tôi thì đúng hơn. Mặc dù bị nó làm cho rất là mệt, nhưng cũng rất là sướng. Tôi không thể nào quên cái cảm giác đó. Tôi muốn được hành hạ kia mà. Cứ mỗi lần nhìn thấy Ti là thằng nhỏ tôi lại nhỏng đầu lên. Tôi tìm cách gặp nó thì nó lại tránh tôi, thật là tức chết đi.
Cứ đến thứ bẩy là tôi ở nhà trong ngóng con Ti, xem nó có qua không. Năm sáu cái thứ bẩy trôi qua rồi, vẫn không thấy nó qua. Có lẻ nó thấy hổ thẹn rồi trốn tôi luôn. Thôi vậy cũng được, đầu sao thì nó cũng là bồ của anh mình. Tôi cũng lấy lại lý trí và không muốn phạm thêm lổi lầm.
Lại một ngày thứ bẩy nữa, mưa tầm tả. Tôi đang ở nhà một mình. Có tiếng bấm chuông. Tôi ra mở cửa, trời đất ! lại là Ti. Tôi đứng trân nhìn nó. Nó bước vào nhà và ứơc nhẻm nhẹp như chuột. Vải mỏng dính sát người Ti, làm nổi rỏ cặp ngực căng phập phồng và đôi mông no tròn trịa kia. Ngừơi tôi lại nóng rần lên.
- ối , sao dứng ngây ra đấy. Lấy cho Ti cái khăn đi. Ti lạnh đến chết đây rồi.
- Ô, Ô , Toàn đi lấy Toàn đi lấy ?.

anh lon gai tay

Yêu hay không yêu thì sex cũng đều có thể xảy ra. Khác nhau ở chỗ cảm giác khi sex với người mình yêu và không yêu nó khác nhau như thế nào Món lạ bao giờ chả là món ngon :)) Nhưng có lẽ, sex với người mình yêu mới có cảm giác tuyệt nhất !

Sao yêu lại có cái cảnh chén chán rồi thì làm ngơ? Vì đấy đâu phải yêu, đấy đơn giản chỉ là sex. Tình yêu đi đôi với tình dục, nhưng tình dục thường đánh sập tình yêu khi người con trai không tự cân bằng được tình cảm và ham muốn. 

Thế nên, con gái à, sex là chuyện đương nhiên rồi, nhưng hãy nhớ biết kìm hãm, ăn thòm thèm bao giờ cũng tốt hơn là ăn bừa phứa rồi ngán. Con trai dễ hư hỏng, đừng khó quá cũng đừng dễ quá với họ. Nếu không, bạn sẽ là người bị thiệt

anh lon gai tay

Xem anh lon gai tay hay nhat 2014

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.