Anh lon khong long

Tôi xuống lầu uể oải bước vào trong bếp. Trên bàn ăn Hùng đề lại một cái bao thư và vài dòng chữ trên miếng giấy nhỏ Post-it màu vàng “Mẹ ơi, đây là hình con đã in ra đề mẹ gởi cho người ta. Con phải đi học. Con thương mẹ nhiều.”
Ngồi ôm đầu trong tay tôi không biết phải quyết định thế nào. Tôi phải làm sao đây? Ý nghĩ nếu tôi gởi cái hình này cho người ta lở mà người ta chụp lại phổ biến trên mạng thì sao? Tuy họ không có bản gốc nhưng cái gì cũng có thể xảy ra. Tôi thẩn thờ mở bao thư ra. Nhìn thoáng qua mấy bức hình tôi giật bắn người. Trời ơi … có thể nào thế này? Hình khá rõ. Trong đó hai người ngồi trên giường từ lúc bắt đầu cho đến lúc hôn nhau rồi đứng dậy. Rỏ là 2 người tình nhân chứ không là 2 mẹ con trong sự say mê hôn hít cuồng nhiệt thế kia. Chỉ có lúc nó bẽn lẽn chờ đợi cho đến lúc cuối đặt đầu lên vai tôi là thấy chúng tôi là 2 mẹ con thật sự mà thôi. Tôi không biết lúc nó chọn lựa và in các tấm hình này nó nghĩ thế nào. Riêng tôi, mặc cảm phạm tội lớn hơn bao giờ hết. Cơn buồn nôn lại đến khiến tôi muốn nôn ra … may mà mình chưa có ăn sáng.
Tôi đem cái laptop ra. Có email của người đàn ông đến. Ông ta tỏ vẻ rất hứng thú và vô cùng nôn nóng. Ông ta dùng chữ “we” tức là chúng tôi nên tôi đoán là 2 vợ chồng. Tôi lắc đầu không hiểu nổi. Tại sao có những kẻ đầu óc bệnh hoạn thế này .. mà họ có tiền nhiều để đốt thế không biết? Ông ta giải thích rất cặn kẻ cách dùng Paypal đề nhận tiền làm sao, rồi hối thúc tôi làm 1 cái account để nhận tiền cho mau. Tuy không muốn làm Paypal vì nó đòi hỏi tất cả chi tiết về cá nhân như địa chỉ, điện thoại, credit, vv nhưng vì quá cần tiền gấp nên tôi phải làm thôi. Chỉ tốn chừng 5 phút đánh máy là xong và tôi ngồi chờ Palpal chấp thuận.
Bên ngoài trời trở lạnh. Cái lạnh dể chịu của Bắc CA không quá gắt gao như miền đông hay ướt đẩm trên phía cực Bắc nước Mỹ. Không khí ờ đây đúng là thiên đàng, thật sạch, không quá lạnh và không quá nóng nên cây cối xanh tươi hoa đủ màu khoe sắc. Sau vườn những nụ hoa cúc vàng và anh đào bắt đầu hé nở. Những cây này do chồng tôi trồng lúc mới mua căn nhà mười mấy năm trước. Chúng nó bây giờ lớn nhanh nhưng tràn sức sống không như tôi bây giờ mệt mỏi cảm thấy mình già đi. Những con chim nhỏ humingbird loay hoay thật nhanh trên vài bông hoa rực rở nhất rồi vút đi như những mũi tên. Tôi cảm thấy cô đơn và thèm một vòng tay đàn ông khỏe mạnh. Khi chỉ 1 mình trong nhà những lúc này là lúc thấy mình lẻ loi nhất. Tôi bổng nhớ cái cảm giác hôn con ngày hôm qua. Rùng mình vì biết mình thật sự thích nó. Tôi lắc đầu mấy cái để dẹp ý nghĩ đó, đứng dậy sửa soạn đi tắm cho 1 ngày mới. Sáng nào tôi cũng vào Gym tập thể dục nhưng membership đã hết hạn 2 tháng nay. Có lẽ tôi phải chạy bộ ngoài công viên vậy. 

anh lon khong long

Yêu hay không yêu thì sex cũng đều có thể xảy ra. Khác nhau ở chỗ cảm giác khi sex với người mình yêu và không yêu nó khác nhau như thế nào Món lạ bao giờ chả là món ngon :)) Nhưng có lẽ, sex với người mình yêu mới có cảm giác tuyệt nhất !

Sao yêu lại có cái cảnh chén chán rồi thì làm ngơ? Vì đấy đâu phải yêu, đấy đơn giản chỉ là sex. Tình yêu đi đôi với tình dục, nhưng tình dục thường đánh sập tình yêu khi người con trai không tự cân bằng được tình cảm và ham muốn. 

Thế nên, con gái à, sex là chuyện đương nhiên rồi, nhưng hãy nhớ biết kìm hãm, ăn thòm thèm bao giờ cũng tốt hơn là ăn bừa phứa rồi ngán. Con trai dễ hư hỏng, đừng khó quá cũng đừng dễ quá với họ. Nếu không, bạn sẽ là người bị thiệt

anh lon khong long

anh lon khong long la gi ?

Đúng đó Cường! Chị vẫn còn trinh. Em đụ vô đi Cường, chị muốn trở thành một người đàn bà! Ư ưu ưu sướng quá.. Aây day.. Aáy da.. Đau quá….. Tiếng chị Thảo nghẹn ngào khi tôi lấy sức thục mạnh một cái vô lồn chị. Con cặc tôi như đã làm rách lấy cái lươí chắn ấy và một làn nước đỏ cũng trào ra từ phần sâu thẩm trong lồn chị Thảo. Tôi dừng lại giây lát để chị Thảo bớt đau. Chị Thảo rung người lại, từ cặp mắt xinh đẹp của chị, những giọt lệ trong suốt chảy ra như tiếc nuối thời con gái đã qua. Tôi liếm lấy những giọt lệ chua chát ấy và hôn lên cặp mắt sáng ấy và nút lưỡi của chị. Một lát sau, thấy chị Thảo đã bớt đau. Tôi thúc nhẹ vô lồn chị, lần này, chị Thảo như giật theo từng nhịp đó, chị Tuyết như đã thấy sướng khi được tôi nhúc nhích con cặc trong lồn chị. Tôi bắt đầu nắc mạnh vô lồn chị. Chị Thảo vòng hai chân qua hông tôi và tay quàng qua vai, áp chặt tôi lại. Hai bộ phận sinh dục của tôi và chị Thảo quấn quít lấy nhau như không muốn rời nhau. Tôi nắc càng lúc càng nhanh như bao lần trước khi muốn xuất tinh. Chị Thảo nấc lên những tiếng nghẹn và rên lên những tiếng vô nghĩa. Ngươì chị quằn quại lại và nước trong người chị thấm ướt ra làm cặc tôi ra vô dễ dàng ở cửa động đó hơn. Tôi để sấp người chị lại và đụ theo kiểu chó. Tay phải tôi đè người chị xuống để phần lồn của chị hướng lên cao hơn cho dễ đụ và tay trái tôi không ngừng vuốt ve lên cái lưng trắng mịn đó. Kiểu đụ này làm tôi thúc ra vào mạnh hơn ở cái lồn ấm và ẩm nước dâm.

anh lon khong long

Nước từ từ nhỏ ít đi , chị bắt đầu đứng dậy kéo chiếc jean lên , lúc này tôi chỉ muốn lao vào mà lột chiếc quần đó ra khỏi người của chị mà thôi, nhưng điều đó quá tầm đối với tôi, nếu thực hiện thì có lẽ chị sẽ tỉnh lại mất. Quay lại và đóng cái cửa để có chị có thể làm theo bản năng mở cửa, nếu chị đi ra mà cửa mở sẵn thì dù say cỡ nào cũng thấy đó là chuyện lạ. Chị bước ra ngoài loạng choạng đi còn không vững, tôi phải lao tới mà ôm lấy chị, cả thân người của chị đang trong vòn tay của tôi, ngực của chị đang áp vào trong lòng , tóc của chị thật là thơm, mùi tóc từ phía sau gáy làm tôi cảm thấy lân lân trong người, duc vong chưa dừng lại đó....


- " chị Hoa, thôi vào nhanh đễ khôn cho chỗ mà ngủ nữa đó chị."
-" Uống tiếp đi, hahaha."
chị vẫn còn đang ngấm rượu, đến nỗi đi còn không vừng được, tôi phải dìu chị đi từng bước một, nhưng sức người có hạng, đâu phải tôi còn tỉnh táo nữa mà có thể đủ sức mà dìu chị nữa, đến khi sức lục đã tàn, tôi đành phải để chị xuống đất mà nằm dài trên đất, cửa hội trường bữa nay không khóa lại, chắc có lẽ mấy ông dân quân thấy đông quá nên làm biếng không khóa cửa lại, thấy là bằng sức tàn cuối cùng, tôi cõng chị vào khu hội trường, tay chị còn quơ qua quơ lại phải làm cho tôi phải dùng hết sức mới có thể để chị nằm yên được. Tôi bắt đầu nhìn chị, chị thật đẹp khi ngủ, như một công chua trong truyện mà con nít thường hay nghe, rồi hình ảnh đó mờ đi , tôi hết chịu nổi rồi nên thiếp đi để chị nằm gác đầu trên dùi mình mà ngủ....
- " Thằng nào trực mà không khóa cửa hội trường lại vậy?"
- " để đó đi mày ơi, tụi này cắm trại đông vậy thằng ăn trộm nào dám vào mà lây"
-" thôi khóa lại đi mấy ông cho chắc chắn"

Cạch... Cạch... Âm thanh mà tôi nghe được trong lúc mơ màng ngủ, gì mà nghe giống tiếng khóa cửa quá vậy,... Chết Bà.... Khóa cửa hội trường rồi, làm sao mà ra được đây, mà giờ buồn ngủ quá, thôi ngủ trong đây đỡ muỗi hơn ngủ ngoài kia , nằm một giấc tới sáng đi rồi tình gì thì tỉnh, chắc còn lỗi hậu trường phía sau khán đài.
Tôi định tiếp tục ngủ nhưng tay tôi đang dụng vào cái gì đó mền mền, mền đó không phải là do da thịt mà một cái gì đó rất là thích thú, tôi cứ thế mà rờ...rờ bóp... bóp, nhưng khi đã quen dần với bóng tối, tôi mới nhận ra , cái thứ mà tôi thích thú đó là hai quả đào tiên của chị, lúc đó, tim tôi bắt đầu đập lên rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực của mình,thật là khó tả , vừa run run lại muốn tò mò, thằng nhỏ của tôi đã nhô lên cao từ khi nào không biết , hiên giờ chihn tôi cũng không biết nên dừng lại hay bỏ ra nhưng thật sự thì tôi không thích phải xa rời cái chốn bồng lai đó, rồi trong tâm trí tôi hoảng toàn trống rỗng,.... rồi từ từ tay tôi không còn ở ngoài nữa, nó luồn vào trong áo của chị, rờ từ từ vòng eo của chị, làn da mềm mại làm tôi càng kích thích hơn nữa, thật không ngờ lại có ngày tôi lại được cham vào làn da của chị , điều mong chờ suốt 3 tháng của tôi đã trở thành hiện thực rồi và nó con hơn như thế nữa, tôi đang tiến vào trái đào tiên của chị,....
Tôi đang say mê xoa vùng da eo của chị, thật là thích thú biết bao nhiêu nhưng rồi bất thình lình tôi cham vào một vùng vải nhô lên cao, tôi càng kích thích và căn thẳng hơn nữa, chưa bao giờ tôi lại lâm vào một hoàng cảnh sung sướng đến như vậy, tôi luồng tay vào trong áo ngực của chị nhưng không tài nào được, nó chật cứng , có lẽ vì vòng ngực của chị , chỉ con cách nới lỏng chiếc áo đó ra, nhưng chưa bao giờ tôi đụng đến chiếc áo này cả, tôi tìm mọi cách rờ quanh chiếc áo ngực của chị là tim một cái nút để mở, chắc có lẽ no cũng như những chiếc áo khác có cái nút tròn tròn, càng rờ tới đâu thì tay lại dụng vào làn da xung quanh , nó mềm quá đi thôi làm đầu tôi muốn nổ tung và căng thẳng hơn nữa,... đầu óc rối loan không thế nào diễn tả được, biết bao nhiêu bài toán khó tôi đều khuất phục và giải được thành công, nhưng sao chỉ cởi có một chiếc áo ngực mà tôi lại khó khăn đến như thế này,.... 
Tay thì run run lanh ngắt, đầu thì vã cà mồ hôi, da chị mềm mại đến không thể nào diễn tả được cảm giác của mình,... Rồi từ từ tôi cũng bình tĩnh lại và nhơ đến ngày thứ 2 đầu tuần dưới ánh nắng buổi sáng, nhưng chiếc áo ngực phía sau hiện lên khi lưng trần của những ban nữ đổ mồ hôi, nó cộm côm lên , có lẽ chiếc khóa nằm trong đó, thôi thì liều mình vậy, từng ngóc tay tôi luồng trong chiếc áo sơ mi của chị rồi tay mình cảm thấy cái gì đó lạnh lạnh, hóa ra là chiếc móc sắt nó nằm ở đây, tiên tay tôi tháo 2 chiếc móc đó ra, chiếc áo ngực bung ra khỏi ngực chị, nó giờ như chiếc áo sơ mi , thoải mái cho tôi tiến vào vùng đào tiên đó, tay tôi từ từ , tiến vào trong vùng đó.... chạm vào đúng ngực chỉ chị, nó thật là mềm mại, có lẽ khôn gì có thể mềm mại bằng ngực của một người con gái , và nhất là khi tôi là người đầu tiên cham vào nó, một bầu ngực nguyên trinh trắng, nó đang nhô cào lên như đang thách thức tôi , như đang kêu gọi,... tôi không thể điều khiển dược tay của chính mình nữa, nó cứ liền tục bóp rồi lại xoa, từng nhịp, từng nhịp như nhào bột vậy, một cục bột thật mền mại, cục bột của tạo hóa đã ban tặng cho người phụ nữ , và hiện giờ nó đang nằm trong tay tôi , mặc sức cho tôi bóp nắm. Khi đã quá quen với hiện tại, và cảm giác đó, tôi mới nghĩ rằng thử nhìn ngực chị xem, tôi cũng không ngờ chính mình lai có ý nghĩ táo bạo đến vậy, có lẽ giờ tôi không còn là chính mình nữa rồi, thôi bây giờ mặc cho chuyện gì xảy ra , chiếc áo thun của chị dần dần được kéo lên khỏi ngực của chị, nó đã hiện ra trước mắt của tôi, nó tròn tria, một bầu ngực đầy đặn và trắng đến không ngờ, điểm trên bầu ngực là hai nhũ hoa hồng hồng, trước giờ tôi chỉ thấy nhưng chiếc núm vù của bon con nít hay ngậm và cứ nghĩ rằng chắc ngực con gái nó cũng như vậy có gì đâu mà tụi bạn tôi cứ bàn tán thích thú , giờ tôi đã thấy, nó thật sự là một bông hoa, nói đúng hơn là một nhị hoa hồng giữa bông hoa màu trắng tròn trịa, và khi đó tôi ngậm lấy đầu ngực của chị, nó thật là thơm, mui2trinh nữ phả vào mặt làm tôi không còn kiểm soát được bản thân của chính mình nữa, ban đâu tôi run sợ , chỉ liếm vào đầu ti nhe nhàng, chĩ kẽ run lên, rồi tôi lại liếm một lần nữa rồi mút... chị bắt đầu thở đốc rồi kẽ run người, lúc đó tôi sợ rằng chị sẽ tỉnh đây , nhưng chị lại tiếp tục nằm ngủ, không còn gì đề mất, tôi lao vào mà mút lây bầu ngực đó , tôi vừa bóp lại vừa xoa mặt vào bâu ngực của chị, thật là một cảm giác không thể nào tả được của một đứa con trai chưa biết mùi phụ nữa là gì cả, kể cả nắm tay, cảm ơn trời đã cho tôi một tỉnh huống như thế này, chị bắt đầu rên lên từng tiếng nhỏ nhỏ , tiếng đó không thoát khỏi miệng chị mà rên lên trong cổ họng của chị mà thôi, và đột nhiên chị nói :
-" hơ... hơ...."
Tôi điếng người, chị bắt đầu vùng ra, tay chị quơ quạo khắp nơi, lúc đó tôi mới tỉnh lại, tôi sợ ngay lúc đó chị tĩnh lại thì không biết sẽ như thế nào nữa, tôi sẽ không biết phải đối mặt như thế nào với chị đây,....
Thật may, chị đã trở lại, có lẽ chị vẫn con say nên không thể nào tỉnh lại ngay được, sợ quá nên quen hết mọi thứ, tôi phải mặc áo lại cho chị, tôi dựng chị ngồi đậy để gái nút áo lại, nhưng cũng không quên luồng tay ra phía trước mà nhào nắm ngực chị thêm một chút,....
Áo chị đã mặc lại , tôi phải hết sức cố gắng mới có thể mặc lại nghiêm chỉnh cho chi trong bóng tối như thế này, tôi không quên hôn lên trán chị và làn môi cháy bóng đó một nụ hơn hồng cháy, đêm nay là đêm hành phúc nhất trong 16 năm của tôi,... nhưng khi kéo áo chị xuống tôi lại thấy chiếc quần lót của chị mà tôi thấy được trong nhà tắm phía sau phường,..... 
quỷ dữ lại dẫn lối

anh lon khong long

Xem anh lon khong long hay nhat 2014

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.