Anh lon to long nhieu

Đến hôm thứ Sáu cuối tuần đó, buỏi chiều ăn cơm sớm xong, vợ chồng tôi lên xe máy đến nhà vợ chồng Trung. Lúc ra xe tôi hỏi là có hồi hộp không. Lan nhoẻn miệng cười bảo kể ra cũng hồi hộp không biết có tham gia tự nhiên được không. Tôi cười bảo thì cũng như những bộ phim sex bọn tôi đã xem là cùng, có gì mà sợ không làm được. Lan cười vẻ đồng tình. Vợ tôi hôm nay trông rất xinh trong bộ váy đen hàng hiệu, để lộ bờ vai thon thả trắng nuột và cái cổ cao, cũng như mọi khi vợ tôi chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhưng như thế tôi lại thấy càng đẹp. Đến nhà Trung thì thấy hai vợ chồng họ cũng đang dắt xe ra cổng. Chúng tôi lên Quảng Bá, rẽ xuống dốc từ đê, đi vòng vèo qua con đường vắng vẻ một hồi ra gần đến hồ thì vợ chồng Trung dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự bề thế cửa đóng kín mít. Sau vài hồi bấm chuông thì một người đàn ông ra mở cổng, vồn vã mời bọn tôi vào, đó là Quang, vóc người cao to, trông bộ quần soóc áo phông. Tôi để ý thấy mắt anh này liếc nhanh, nhìn khoảng ngực trắng hồng của vợ tôi lộ ra. Vân Anh vợ Quang lúc này cũng bước ra đón bọn tôi.

anh lon to long nhieu

Đà Nẵng những ngày nắng oi bức, Nó đi làm về mệt đừ người tranh thủ ăn miếng cơm rồi mở ltop lên nó vào web. Nó đọc lại bài mình vừa viết, đọc những cm và thấy buồn. 1 Nổi buồn da diết. Quá khứ có quá nhiều chuyện buồn vui lẫn lộn, Còn hiện tại của nó cũng đang rất buồn. Phải chăng với cái cuộc sống xô bờ này con người luôn đem mọi thứ ra để cân đong đo đếm. Nó ghét nhất là khi bị người nó yêu đem ra so sánh nó với 1 ai. Không phải vì nó sợ thua kém họ mà theo như nó nghĩ khi đã có sự so sánh nào đó, chắc chắn trong mắt người nó yêu nó không phải là tất cả. Sáng nay vừa ngủ dậy nó đã nhận rất nhiều, rất nhiều tin nhắn của em. Nó chẳng thèm đọc. Chọn delete all 1 cái nó xoá tất cả tin nhắn. Nó thừa biết em nhắn gì cho nó. 2 ngày nay nó đọc cái tin nhắn đại loại như vậy là quá đủ rồi. Tình yêu ư ? Giờ em có thực sự được yêu và HP không khi bên em giờ đây không phải là anh. Có lẽ anh hơi tự cao nhưng sự thật trước mắt, dù em có cố gắng để che dấu đến mấy nó cũng nhận ra được. Có những sự thật khi đã phơi bày thì chẳng nên nói dối nhau làm chi. Có cố gắng đi chăng nữa thì cũng chỉ là để tự lừa gạt bản thân mình. Em nói cuộc sống của em giờ đã có đựơc những gì em mong muốn, Tình yêu có, Hạnh phúc có, Tiền bạc có. Nếu vậy thì em cứ bình yên bên người ấy . Dù không ở cạnh em nhưng anh thừa biết những gì em đang có và cuộc sống của em như thế nào. Hạnh phúc là gì khi mổi ngày em ở nhà 1 mình từ sáng đến chiều tối, có khi vài ba ngày chẳng thấy mặt người đó. Cuộc sống hạnh phúc là như vậy ak. Hay mổi đêm em lại bập bùng bên ánh đèn mờ của quán bar, uống cho đến khi say khước rồi lại cầm máy điện cho anh và khóc. Như em nói đó là giọt nước mắt của hạnh phúc đó anh. Trái tim anh anh biết ai là người nắm giữ, quá khứ của anh anh không thể quên đi được. Em chưa bao giờ chịu nhìn vào quá khứ của anh để hiểu và cảm thông cùng anh. Em chỉ biết ghen với quá khứ của anh. Giờ đây khi đã cất bước ra đi nhưng mỗi lần điện cho anh em vẫn ghen với Quá khứ đó. Phải chăng em là 1 người quá ích kỷ. Rời xa anh để tìm 1 hạnh phúc mới cho mình. Anh chấp nhận điều đó, từ trước đến giờ anh luôn tôn trọng quyết định của em dù nó có làm anh buồn hay đau khổ. Nhưng .... Cuộc sống của em Hạnh phúc lắm. Anh hiểu mà, Hạnh phúc theo nghĩa của em .

anh lon to long nhieu

anh lon to long nhieu la gi ?

ăn tin với nhỏ rồi lại lên lớp ngồi.Tan giờ học em với nhỏ nắm tay ra khỏi lớp tới chỗ quẹo ra hướng cổng và hướng ra sau sân bóng rổ thì em toan quẹo trái vì cơ bản em nghĩ nhỏ sẽ cho em coi ở nơi lần đầu chúng em thể hiện tình cảm với nhau,nhỏ tỏ ra ngạc nhiên rồi hình như cũng hiểu rùi nói câu em phát ngượng “mám zố sẽ gặp sực cố nha pa” cái rùi lại cười toe toe”.
Em chở nhỏ về và cũng về nhà sớm luôn vì cơ bản chiều nay em và nhỏ phải đi học thêm maz.Về nhà thì thấy Dì đâu mất tiêu òi í, dắt xe vào cổng thì thấy Dì đi từ phía sau lên chắc mới làm j đó, em cũng ko hỏi lun, vào nhà rửa mặt, cơm nước các kiểu rồi em nằm dưới phòng khách 1 lát suy nghĩ lung lắm “quái lạ, sao nói hôm nay cho mình xem mà lại ko vào chỗ đó nhĩ, zậy có cho xem ko tar” em nghĩ 1 lúc thì đau đầu vãi ra í.

Chợt mắt 1 lát thì nghe đt reo, mở ra thì thấy nhỏ gọi, em vội thay đồ cằm cặp rồi bước ra trước hẻm luôn.leo lên xe phi thẳng tới chỗ học thêm, trên đường đi cơ bản là cũng chẳng dám nhắc tới chuyện đó, vì em nghĩ làm quá nhỏ lại nghĩ xấu mình nữa.Đến chỗ học thêm thì nhỏ dừng xe đầu ngõ nhà thầy kiu em đứng đó, em chưa hiểu j cả thì thấy nhỏ zô nhà thầy, rồi đoạn bước ra leo lên xe quay ngược đường, em ngồi sau ú ớ chứ chưa kịp hiểu j.Hỏi nhỏ tới tấp:
-Em:Sao hông dzô học dzậy, tới đây rồi mà????_Em nói rõ to.
-Nhỏ:Nãy zô xin thầy cho nghĩ òi, an tâm đi!!!_Nàng nói khẩu trang xuống nói lại giọng khá chắc.
-Em:Ua???? Zậy giờ sao??? Đi đâu giờ?_Em vẫn còn ngạc nhiên và suy nghĩ vãi ra.
-Nhỏ: Về nhà em, nay chẳng có ai hết ák,lát ba mẹ đi làm về là đi đám cưới hết lun!!!_Nàng cười cười.
Và em cũng dần hiểu ra ý định của nàng, chắc tính cho em coi ở nhà nàng đây màz, hì, em vui vãi ra, cười tươi lắm lun ák các thím, vòng tay qua ôm eo nhỏ thật chặt.Nhỏ chạy về nhà nhỏ, xong xuống xe mở cổng rồi em cũng bước xuống xe dắt vào hộ nhỏ, tuy mình ngồi sau nhưng vẫn phải ga lăng chứ.Dắt đến lưng chừng sân em dừng lại thì nhỏ kiu “dắt ra để phía bên hông luôn”, em cũng ok các thím ạh, vì bây giờ đang ở nhà nhỏ màz,hihi.Rồi đoạn em với nhỏ vào nhà, em ngồi xuống ghế, nhỏ kiu đợi nhỏ đi thay đồ.Quên tả, lúc đi thì nhỏ bận cái quần jear đen bó, áo thun màu trắng, lúc nhỏ thay ra thì là cái quần jear màu xanh lơ tới lưng chừng bắp dế thui và cái áo ba lỗ màu đen bó vãi chày, em với nhỏ ngồi cơ bản là cũng ko nhìn nhau vì 2 đứa ngại vãi ra luôn ấy chứ, ngồi lát thì nhỏ thỏ thẻ:
-Lên phòng nha!!!
-Ờm_Em trả lời cũng thỏ thẻ ko kém.
Em đi sau nhỏ mà tim đập loạn xạ,nhỏ đẩy cửa phòng rùi bước vào, em cũng ngay theo sau.Đoạn nhỏ ngồi trên giường em thì ngồi trên cái ghế bàn học.Em cũng giả vờ ko để ý và hấp tấp mặc dù lúc ở nhà thì vạch cmn cái kế hoạch nếu đc ở 1 mình với nhỏ thì như thế nào, cần làm những j, đoạn nhỏ kiu e lại ngồi trên giường luôn, phòng nhỏ thơm lắm các thím ạh, 1 cái mùi rất là con gái nhé, mà hình như phòng con gái luôn có cái mùi thơm hơn hẳn cánh mài râu tụi mình nhĩ.Đang ngồi trên giường co giò thì nhỏ nói:
-D….D muốn….muốn coi j thì coi đi_quay sang em nói giọng nhỏ xíu, íu ớt làm em phải cố lắm mới nghe đc lun ák.
-Ờm._Em trả lời cũng khá nhỏ.
Rồi nàng ngồi, chống tay ra phía sau, mắt nhắm nghiền người run run.Em lặng lẽ cúi xuống quỳ luôn dưới sàn đoạn giường ngay chỗ nhỏ ngồi, nhẹ nhàng, lặng lẽ em lấy tay sờ bên ngoài cái đáy quần jear nhỏ xíu, lúc em vừa chạm thì nhỏ giật bắn người, nhưng vẫn nhắm nghiền mắt, em thấy vậy thì nói khẽ:
-Mỏ mắt ra đi, làm j ghê dzạ???Nghe em nói vậy, nhỏ mở mắt ra luôn, nhưng vẫn hơi cúi mặt, má nhỏ đỏ ửng, môi thì mím chặt.

Em lại tiếp tục sờ, nắn nắn, bóp bóp, em dùng 1 ngón tay gãi nhẹ chỗ đáy quần, nhỏ thở mạnh, gấp gáp.Đoạn em mở nút khóa quần nhỏ ra, em từ từ kéo cái xoẹt ba_tuya xuống thì để lộ ra 1 mảng của cái quần chip trắng, lúc này mặt nhỏ đỏ bừng, tai cũng thế, em thì vẫn run nên tay chân cứ lù khù hết cả lên, cảm giác như mình sắp chạm tới vinh quang và rằng sẽ hp mãi vì giây phút ấy.Nhỏ thấy em muốn tuột hẳn cái quần jear bé tẹo tèo teo của nhỏ nên nhích mông lên cho em dễ tuột.Lúc này cái quần đã đc tuột ra ngoài nên phần dưới của nhỏ chỉ còn lại cái quần chip nhỏ bao bọc lại 1 điều to lớn hơn, ẩn chưa sự thèm khác của nhiều đứa con trai và…..Em lại lấy tay sờ vào điểm chính giữa đó………………..

anh lon to long nhieu

Đang đi cà nhắc thất thểu về nhà, nó bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau, một chiếc Honda dừng lại người lao xuống bên nó là Nhung.

- Anh đi đâu đây ? sao lại dắt bộ

Nhìn qua bộ dáng lấm lem đất của nó, Nhung có vẻ nhận ra điều gì đó ở chân phải đang khập khiễng của nó, quay sang nói với ba

- Ba về trước đi, con tí con về với anh H nhé

- Ừ vậy ba về trước nhé

Nhung quay lại, mắt đã hơi ướt

- Anh mới đi đâu về vậy, sao lại đi khập khiễng thế kia ?

- À…à.. chuyện này…. Đi về đi tí anh nói cho nghe

Vậy là Nhung lên chở nó, chiếc xe đạp thể thao dàn ngang có hơi khó khăn cho Nhung, nhưng được nó ngồi đằng sau làm tựa, Nhung ngồi lên yên rồi bắt đầu đạp chở nó về, ngồi sau, ôm eo Nhung, nó hít hít mùi hương từ tóc Nhung đang lòa xòa bay bay vào mặt nó, thoảng trong mùi hương đó, còn mùi hương khác, mùi hương của xử nữ …. Nó cảm thấy hạnh phúc…
Về đến nhà nó, Nhung dắt xe vào nhà, mở cửa cho nó

- Em đợi anh chút nha, anh đi tắm đã, dơ quá

- Vâng

Nó đi tắm, đứng dưới làn nước của vòi sen, nó cảm thấy thoải mái, làn nước mát cả vào mặt nó làm với bớt đi cơn đau từ sườn và ống quyền. Tắm xong, nó lên phòng khách, Nhung đang ngồi đó, có vẻ chờ đợi nó.

- Anh nói đi ! sao lại thế ?

- À..à, em nhớ cái thằng lớp 12 cứ lẽo đẽo theo em ở trường không ?

- Nhớ, ảnh đánh anh à ?

- Không ! là đấu võ với nhau, ổng nói nếu ko muốn đấu thì phải từ bỏ em

- Vậy là sáng anh nói dối em ?

- Ừ ! anh không muốn em lo lắng

- Anh đánh thắng ổng à ? ổng là Nhất đẳng Karate mà ?

- À..à.. tại hên thôi

- Xí ! không tin, dễ hên quá ha ?

- Thiệt mà ha.a.a.

- Không tin, anh nói dối, anh cũng có võ sao ?

- À.. cái này…

- Cái này sao ? anh còn nói dối em không chơi với anh luôn

- Ặc ! không có, chỉ là anh học Thái Cực quyền từ nhỏ nên…

- Hả ! anh học võ từ nhỏ ? sao anh không cho em biết ?

- À.. thì có hỏi đâu mà nói, nó lè lưỡi ra làm mặt xấu

- A..a… không chịu, anh dấu em…

- Thì giờ nói rồi mà

- Không chịu, em cũng muốn học, anh dạy em đi

- Ặc, xung dữ

- Kệ, học để sau này trị anh

- Trời vậy ko dạy đâu ha.a..

- Ghét ! em không chơi với anh nữa, em về đây

Nhón mong đứng dậy, làm vẻ giận dỗi, Nhung xăm xăm đi ra cửa

- Rồi … rồi, chỉ … chỉ được chưa ?

Thay đổi thái độ 180 độ, nụ cười trên vẻ mặt của nhưng hiện ra, quay đầu chạy lại ôm nó, cánh tay Nhung ôm qua bả sườn của nó siết lại, chợt nó cảm thấy nói đau lên..

- Ui da ! cái sườn mới bị lĩnh đòn xong đó, đau quá, thả anh ra đi

- Hả ! anh bị đánh ở sườn nữa hả ?

Nói rồi, Nhung vạch áo nó lên, vết bầm trên sườn chứng tỏ điều nó nói là thật

- Anh để dầu gió ở đâu ? để em thoa cho

- Trên bàn học anh có một chai đó

Nhung chạy vào lấy rồi cởi áo nó ra, thoa cho nó, nó nhìn Nhung làm công việc này mà thấy mủi lòng, thấy hạnh phúc, tự nhiên muốn ôm Nhung quá, nó vươn tay ra, ôm Nhung vào lòng, nhìn xuống khuôn mặt đỏ ửng bên dưới, nó đặt một nụ hôn vào môi Nhung, nó liếm qua môi, lách lưỡi vào trong, đụng hàm răng rồi cố dùng lưỡi cạy hàm răng đó ra, như hiểu được điều đó từ lần trước, Nhung cũng nhẹ nhàng há miệng ra, rồi lưỡi lại tìm lưỡi.

Nó cảm nhận miệng của Nhung ngọt quá, cái thứ nước kia cũng ngọt nữa, lần thứ hai hôn nhau kể từ lần trước, nó đang bay trong cảm xúc dâng trào.
Nhung đẩy nó ra, lấy tay khẽ đấm vào ngực nó, rồi lại áp mặt vào ngực nó, im lặng không nói gì.

Thế là thứ hai tuần sau đã đến, như đã hứa nó sẽ dạy Nhung Thái Cực, nó không dạy Nhung Thái Cực ứng chiến như Chính Tông, chỉ sử dụng để bổ trợ thân thể, khỏe khoắn và phòng thủ. Thái Cực Huyền Tông (một nhánh của Thái Cực này chính là các bài Dưỡng sinh mà các cụ hay tập ngoài công viên)
Cho dù là tập bất cứ Nhánh nào của Thái Cực, 2 thế thủ Kinji và Kaori đều có cả, Thái Cực lấy cân bằng làm tâm điểm, chân phải khỏe và giữ cân bằng tuyệt đối cho cơ thể, vì vậy ban đầu các bài luyện chân cân bằng là rất cần thiết, vào những buổi chiều, nó đều bắt Nhung đứng tấn Kinji để luyện độ dẻo dai của chân.

2 tháng sau, nó bắt đầu cho Nhung đấu thử để luyện độ nhanh nhạy trong phản ứng, hôm nay nó bắt Nhung phải thủ thế để nó tấn công.

Nó lao đến đưa nắm đấm vào thẳng mặt của Nhung, không dùng lực, chỉ dùng sự nhanh nhạy, Nhưng đưa tay lên nằm lấy bàn tay nó, xoay tròn vào kẹp thế vào nách, khẽ kéo nó tới và xoay người vật nó ra sau, nó coi như mình là người không biết võ, cứ để cho Nhung đánh từ đầu đến cuối, cho đến khi vật ngã nó ra, tay Nhung vẫn cầm tay nó…

Nó nằm đó nhìn Nhung, cô gái này đã cứng cỏi hơn ngày xưa nhiều, độ ngộ học của Nhung cũng khá cao, 2 tháng có thể sử dụng thuần thục 1 bài quyền của Thái Cực là điều đáng vui.

Nó khẽ kéo tay của Nhung, dùng thêm một ít thế của Thái Cực, Nhung bị bất ngờ nên không có cách để chống cự, cả thân người đổ ầm lên người của nó nằm dưới, nó thò tay cù léc hai bên sườn của Nhung

- Phạt … này, phat.. này, cái tội luyện tập mà dám vật anh mạnh như vậy…. đau chết người rồi

Vừa nói tay nó vẫn liên tục cù léc Nhung. Cười phá lên trên người nó, Nhung cũng vùng vằng để né tránh bàn tay của nó, chính vì thế, bàn tay của nó đôi lúc lại không còn nằm ở sườn, nằm ở đâu đó trên ngọn đồi, mềm mềm, chỉ là vẫn phải qua lớp áo lá … cứ như vậy nó trở lên đen tối hơn, chủ động tấn công vào hai ngọn đồi chưa ai khai phá này, như nhận ra điều đó, Nhung đánh mạnh vào ngực nó, nũng nịu

- Anh…. xấu…. xa, anh… đen …tối

- Ha.a..a

Nó kéo Nhung xuống, đặt tay sau gáy Nhung, ghì đầu Nhung xuống và hai đứa lại hôn nhau, hôn say đắm, hôn như chưa từng được hôn, nó lật Nhung lên trên vẫn giữ nguyên vị trí của 2 môi, tay nó vuốt vẻ trên 2 ngọn đồi vắng, Nhung đưa tay lên, nắm lấy cổ tay nó, ghì lại, như không cho nó làm điều xấu xa đó, nhưng nó nào có buông tha, vẫn cứ dùng lực để tham quan 2 ngọn đồi, Nhung cũng không còn kéo tay nó nữa, chỉ là vẫn nắm cổ tay nó……

Chuyện cứ thế diễn ra cho đến hết năm học lớp 10, không có sự kiện gì quan trọng xảy ra….

anh lon to long nhieu

Xem anh lon to long nhieu hay nhat 2014

Trường quan niệm việc làm tình với vợ là một bổn phận của người chồng, một việc truyền giống Phong thường của loài người. Chàng cố gắng làm vui lòng Thanh Lam trên giường nhưng rất ít khi đem đến cho nàng những cơn cực khoái. Trường không chú trọng nhiều đến việc làm tình, nên khi ngủ với vợ, chàng chỉ hôn phớt qua rồi leo lên bụng, nhét cái của nợ vào âm hộ nàng theo kiểu truyền thống, nhấp thí nhấp đại một hồi rồi phóng tinh ào ạt vào âm đạo rồi thôi. Chàng coi đó như một nghĩa vụ và đã làm xong bổn phận rồi lăn ra ngủ, không biết rằng Thanh Lam chưa hề đạt được những cãm xúc đê mê ào đến trong cơn cực khoái. 16 năm chung sống, hai vợ chồng Thanh Lam chưa bao giờ biết đến đến thế nào là khẩu dâm, kiểu làm tình hậu môn, hoặc kiểu đứng, kiểu ngồi vv… ra sao; suốt ngần ấy năm qua, quanh đi quẩn lại chỉ có một kiểu truyền thống cứ mãi lập đi, lập lại đến nổi nhàm chán. Từ ngày hai người chung sống với nhau đến nay, Thanh Lam rất ít khi nhận được sự thỏa mãn, nàng luôn luôn khát tình, đôi khi nàng tìm vài bộ phim tình cãm nhẹ nhàn có vài đoạn ước át một chút xem cùng chồng mong muốn tạo cho Trường có cái cãm giác khách lạ nhưng vẩn bất ổn và vì sống trong một gia đình có giáo dục có danh giá và còn các con nữa nên nàng không dám nghĩ, không dám tìm những thú vui xác thịt với người đàn ông nào khác.