Anh minh hang khoe hang

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….

anh minh hang khoe hang

Mẹo về lại nhà chị Tư lấy đồ cho nàng thay. Chị Tư nằm vùi trong gối, tiếng đồng hồ sau, khi hắn trở lại, chị chồm lên hôn hắn mắng: “Quỉ!chưa bao giờ em sướng như hôm nay, cưng ơi!”Mẹo cười cười nói “Kim cũng hết sẩy, tuyệt! Mẹo sướng quá trời” Nghe gọi, bây giờ chị Tư trở thành Kim, tên tục của nàng. Nàng lấy tay Mẹo để vào âm hộ mình nói nhỏ: “Mẹo coi! Chưa bao giờ em ướt như bửa nay, sờ đi Mẹo!”Âm hộ nàng đã ướt trở lại. “Trời ơi! Kim, ướt như thế nầy! hư đốn và dâm quá thôi, mới đụ đây đã ướt lại rồi!” Mẹo sung sướng la lên nói tiếp: “vậy tui lấy đồ qua làm chi!mình đụ hết ngày nay nha!” Đôi mắt Kim nhìn Mẹo khẩn cầu “Cho em bú cặc Mẹo đi, thèm quá!”Khúc chày đen to lớn lại được lấy ra, hắn nói: “Kim quây lại đưa mông đít đây!hư quá ! lại ra nước nhiều qúa nầy!”Lần nầy Mẹo chơi Kim như bất tận, hắn làm nàng đủ kiểu, từ dưới lên trên giường, đụ ra phòng khách, tay hắn đập vào đôi mông to của nàng đỏ rần những dấu tay, Kim rên rĩ, âm hộ nàng mở rộng như bất tận, và ngậm nút dương vật của Mẹo như mãi mãi trong hạ bộ của nàng. Hai bộ phận sinh dục như không muốn rời nhau. . . . . . . Tuần lễ qua đi nhanh chóng.

Kim và Mẹo đi đốn anh Tư về, căn nhà sau một tuần vẫn như cũ. Nhưng vợ anh đã thay đổi hoàn toàn. Yêu thương chìu chuộng anh hơn bao giờ. Những ngày dưỡng bịnh ở nhà, nàng làm anh hài lòng, săn sóc anh từng tí. Tuần vừa qua giống như tuần trăng mật của Kim và Mẹo, họ cần ra phố mua chút thực phẩm cho anh, và một ít thuốc của toa bác sĩ cho anh Tư. Anh Tư đi chậm rãi ra cửa, nói một mình, khi vợ anh và Mẹo vừa đi khuất. ” Mẹ! Thằng nầy đen đúa mà hay!”Khi vợ anh và Mẹo đi khỏi nhà, cô em vợ vừa tới thăm. Nói về cô em vợ: chỉ thua chị vài tuổi, nàng may mắn làm trong viện mồ côi những đứa bé mất cha mẹ trong chiến tranh, gặp ông Mỹ gìa làm cho cơ quan từ thiện Mỹ qua VN giúp để ý, cuối cùng thương nàng, cưới nàng đưa về Mỹ. Đó là cơ hôi mà Kim cùng chồng được qua đây. Nàng tên Thu rất thương ông anh rễ, vì biết anh rễ rất hiền. Tướng tá nàng coi cũng được, không bằng chị Kim, nhưng mập mạp phúc hậu. Người tầm thước, nên đứng với ông anh rễ xứng hơn chị. Ông mỹ già từ lúc về Mỹ ốm đau liên miên, trong khi người vợ còn trong thời gian sung sức. Anh Tư ngó thì hiền nhưng trong lòng cũng muốn bứt hoa cả cụm.
“Anh Tư khỏe không? Chị Tư đâu?” Thu vừa bước vào hỏi.
” Ờ, chị mới đi mua chút đồ, em khỏe không, gia đình khỏe hết chứ?” Tư hỏi lại.
Thu trả lời:
“Em thì OK, nhà em thì hơi lẩm cẩm rồi” Thu nói có vẻ buồn.
Thu mặc cái váy đầm ngắn màu xanh đậm nên nỗi hẳn nước da trắng , vùng ngực cao nở nàng, nàng có hai con , nhưng bụng vẫn thon thả, không xồ xề lắm, nói chung tuy không hấp dẫn bằng chị Kim, nhưng vẫn sexy lắm. Anh Tư muốn đi rest room nhưng đứng dậy khó khăn, Thu thấy thế, đến giúp, hai anh em cọ sát nhau Thu đỏ mặt về sự đụng chạm. Chắc lâu ngày ông chồng già không làm ăn gì được. Khi vào trong vạch dương vật ra đái, anh thấy dương vật cương lên. Thu trở lại giúp anh rễ, anh Tư vô tình cà vào vú và đụng hạ bộ của nàng bằng lối đi vụng về, nhưng cố ý. Thu không biết nhưng mặt đỏ lên như hoa hồng buổi sáng.

Vài tuần sau anh Tư đi làm lại bình thường, vào những giờ nghĩ ngơi trong hãng, anh hỏi Mẹo có bí quyết gì làm chị Tư mê quá vậy, Mẹo trả lời và chỉ dẫn anh những ngón nghề trong tình trường, hắn nói: “anh phải biết bú lồn, vì bộ phận sinh dục người đàn bà rất nhâïy cảm, đừng tỏ vẽ đạo đức giả, người đàn bà nào trên thế gian nầy nếu được sinh ra đời dưới ánh mặt trời đều phải thích đàn ông bú lồn mình. Nếu không, là láo khoắt, không bình thường, là bịnh. Vì anh không biết làm điều ấy, nên chị không cảm hứng nhiều, vậy thôi. Thứ hai: anh phải mạnh bạo và một tí lãng mạn, một tí thô lỗ . Thứ ba: không gian và thời gian phải đúng lúc hồi hộp hứng thú. Chỉ mấy điều nhỏ đó thôi, anh thực hiện đi. ” Anh Tư gãi đầu nói: “Nhưng cái đó của tui nhỏ híu!” Mẹo phán: “Anh dùng nhiều cái miệng nhất là lưỡi”Tối hôm đó anh Tư về thực hiện ngay với Kim. Nàng ngạc nhiên và thích thú. Nhưng đối với Mẹo thì anh thấm thía vào đâu. Anh Tư đến nhà Thu, lòng nghĩ sẽ có ngày chinh phục cô em vợ. Thu nét tười cười ra đón:
“Anh Tư dạo nầy mạnh quá há?”
“Ừa! Anh cũng thường luôn, sao?chồng em nghe nói bịnh gì đó?”
“Ơ! Aûnh bị cảm nặng, nhưng không sao, sau nầy ảnh yếu quá hà!”
Tư vào ngồi, cô em vợ lấy bia, anh tu luôn vài ngụm, bất thình lình hỏi thẳng:
“Ờ! Anh hỏi thiệt nha!Chồng của em lụm khụm như vậy có làm ăn được gì không?”
“Làm ăn gì anh Tư?”
“Thì. . . . . cái chuyện trên giường đó mà?”
Thu ngượng quây đi chổ khác, nói nhỏ:
“Ưm. . . . . u . . . . Có gì đâu!”
Tư gật gật cái đầu, nhìn mông lung ra cửa.
“Thì tui nói đại, cô đừng chấp nhứt nhen!”
“Có gì đâu anh Tư, anh hỏi đâu có sai!”

Anh Tư từ giã ra về. Khi đi làm anh đưa ý xin Mẹo cho ý kiến, Mẹo nói: “chuyện nhỏ, vợ anh cũng như của tui mà, mình là anh em một nhà” Thời gian sau chồng cô Thu mất, cơ hội duy nhất anh Tư, không bỏ lỡ cơ hội. Một hôm anh nói với Mẹo là anh muốn ly dị vợ mình, Mẹo nói: Cái đó tốt, anh giao Kim cho tui trị, còn anh nhảy qua Thu đi. Thế là hai anh chàng lại bày mưu tính kế.

Mẹo đưa Kim ra một cánh đồng vắng chơi, hai anh chị chạy giởn hớt bên dòng sông cạnh cánh đồng cỏ vàng miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Kim đẹp rực rỡ và hấp dẫn dưới nắng chiều miền quê, Nàng trẻ và tươi mát sau những thời kỳ đi mỹ viện. Dao kéo của mấy ông bác sĩ thật nhiệm màu, người đàn bà như Kim từ cô lọ lem mặt rỗ biến thành giai nhân. Tuy không tuyệt sắc, nhưng cũng làm Mẹo ngây ngất. Trời đã cho Kim một thân hình khiêu gợi. Vú nàng không lớn không nhỏ, bụng eo thon gọn, kèm theo đôi mông to tròn và đôi chân thâït dài. Bóng của hai người đỗ xuống khi Mẹo rượt đuổi theo Kim xuống gần bờ sông. Hắn bắt được nàng khi cả hai ngã xuống bờ đất cát, bỗng Mẹo hứng chí hắn cởi hết đồ ra và nhảy xuống dòng sông, Kim cũng không vừa nàng cởi quần áo nhảy theo, hai người lặn hụp, Mẹo lên trước nằm thẳng cẳng dưới ánh mặt trời, Thân hình trần truồng như bức tượngđồng đen, Kim bò lên trườn vào người Mẹo, Tấm thân trắng của nàng, chỉ có cái quần xi líp nhỏ, đôi tình nhân thật khiêu gợi. Mẹo ôm Kim nói: “Tui nói thiệt, từ lúc chơi chị rồi tui chẳng muốn chơi ai nữa!”Tay Kim vọc dương vật Mẹo đang tư từ ngỏng lên trời, Kim thích chí cười vang nói: “Cái nầy mà đút vào của ai nữa là tui thiến à nha!” “Thiến thì lấy gì mà sướng!” Mẹo la to, vừa giã đò tay bụm dương vật lại, Kim quây đầu lại, môi nàng chụm lại hôn vào đầu khấc bóng lưỡng, tay nàng xuột lên xuống nhè nhẹ, Mẹo nhắm mát tận hưởng sự thích thú. Từ lúc gặp Mẹo tới giờ nàng bú dương vật đã sành sõi, điệu nghệ. Mỗi lần nàng gần Mẹo nàng mê bú cặc hắn như người ghiền ma túy, ngược lại Mẹo cũng mê bú âm hộ Kim như người ghiền thuốc phiện.

Khi cơn hứng thú cao độ hắn bật dậy lật nàng nằm xuống, tay như xé nát cái quần lót nhỏ xíu, miệng hắn sà vào âm hộ nàng. Kim quằn quại dưới cát khi môi miệng lưỡi Mẹo quấy phá nát nhừ âm hộ nàng. Mẹo đâm mạnh dương vật mình vào âm hô Kim nắc mạnh. Hai thân thể hoang lạc dưới bầu trời, có sông, có cánh đồng cỏ vàng thiên nhiên trông thật đẹp. Lúc Mẹo húc những cú thật mạnh để bắn tinh ra, Kim ôm chặt Mẹo rên rĩ thật lớn, cơn sướng trào dâng như bất tận.
“Anh Tư muốn li dị chị Kim?”Mẹo ôm Kim nhìn xuống dòng sông nói.
“Thật à!” Kim trả lời
Mẹo tiếp:
“Dấp! Aûnh nói với tui, là trao chị cho tui!?”
“Rồi Mẹo nói sao?” Kim ôm Mẹo nói.
“Thì sao!Tui chơi chị gần như mỗi tuần!”Mẹo nói và sờ xuống âm hộ ướt đẫm của nàng tiếp: “Bú với đụ hoài thì là. . . của tui mẹ nó rồi!” Kim cười lớn: “Vậy em phải có con vói Mẹo nhe!” ” Đắc co!” Mẹo nói lớn, Bỗng Kim ôm sát Mẹo hơn nói: “Mẹo! em mất kinh tháng vừa rồi! Em có bầu!”Mẹo nhỏm dậy thật mạnh, ôm nàng, hôn tới tấp và nói: “Mình phải làm lẹ, để con chúng mình có cha mẹ!” Nước mắt rơi xuống má Kim trong cơn hạnh phúc, nàng ôm chặt Mẹo khi những cơn gió đến thổi mạnh.

Tư rẽ vào nhà Thu, căn nhà yên tỉnh sau thời gian chồng Thu qua đời. Thu mừng khi gặp lại Tư. Từ khi li dị Kim, chàng biết con người mình hợp với những người đàn bà dịu dàng hiền thục. Thu là loại đàn bà thích làm chuyện xã hội từ thiện.
“Em không ngờ anh chị. . . . . lại!?”
“Thì Kim không thích tui nữa mà!”
Thu đứng dậy đi lấy bia cho Tư. Ánh mắt chàng nhìn theo Thu tha thiết, chàng bỗng đi theo và giữ nhẹ bờ vai của nàng, Thu quây lại, môi chàng gắn xuống môi Thu, Thu giật mình nhưng nàng không từ chối khi lưỡi chàng quấn lấy lưỡi nàng. Hai người hôn nhau thật lâu, cho đến khi Tư mò xuống âm hộ ướt đẫm của Thu, và bế nàng lên giường ngủ.

anh minh hang khoe hang

anh minh hang khoe hang la gi ?

Lan vẫn chưa hoàn toàn hồi tỉnh khi Du đứng dậy, kê sát con cu cứng ngắc vào cửa mình ướt đẩm của Lan. Nhưng Lan chợt bật dậy khi Du bắt đầu ấn con cu vàọ Lan đẩy Du ra và kêu lên thất thanh :

- Du ơi, chi van em, đừng có làm như thế. Hai chị em mình làm như thế là quá mức rồi, làm hơn nữa là là loạn luân, em có biết không ?

Du vi chống chế :

- Em biết rồị Nhưng tại vì em thấy chị tội nghiệp nên muốn giúp cho chị biết mùi đời cho tới nơi tới chốn. Em nói chị nghe, nếu mà nói loạn luân thì nảy giờ mình làm như vậy cũng là loạn luân rồi còn gì. Bây giờ em có đút vào thì cũng đâu có tí lỗi gì hơn đâu, mà chị lại được biết cảm giác mà chị chưa bao giờ được hưởng.

Lan im lặng một hồi, vẻ đắn đọ Trong người vẫn còn ngây ngất, chị liếc nhìn con cu dương thẳng, căng cứng của Du, thầm nghĩ:

- Hai người trần truồng ở trong cũng một phòng mà lại bú qua bú lại thì đã mức rồi còn gì. Hay thôi, mình cứ để cho Du làm đại đi, dầu gì cũng lỡ rồị

Tuy nghĩ vậy, nhưng Lan cũng cảm thấy là tốt hơn là dừng tại đây, kẻo sau này lại hối tiếc là làm chuyện vô luân. Đang đứng do dự thì Du bước lại ôm choàng lấy chị. Sự cọ sát của hai da thịt âm dương khiến Lan lại rạo rực. Chị ngước nhìn lên vừa lúc Du cuối đầu xuống hôn vào đôi môi chín mọng của Lan. Lan không tránh đôi môi của Du mà trái lại ghì chặt thêm người Du, hai người quyện lấy nhau trong nụ hôn vô tận, xoa lấy nhau hai chổ thầm kín nhất để tăng thêm cho nhau khoái cảm. Du ngừng hôn dìu Lan trở lại giường và nói :

- Bây giờ chị nằm xuống nhé, em sẽ đút con cu vào

Lan ngoan ngoãn nằm xuống nhưng không giấu vẻ hồi hp

- Em đút nhè nhẹ nghẹ Con cu của em bự quá không biết có vào được con chim của chị không?

Du cầm con cu quét qua quét lại cửa mình của Lan vừa nói :

- Chị đừng lọ B phận sinh dục của người đàn bà cấu tạo hay lắm. Cở nào cũng vô được hết.

anh minh hang khoe hang

- Mẹ tụi bây, làm gì ồn quá vậy, làm tao ngũ không được !
Nhìn xuống thấy bàn tay thằng Trí vẩn nằm trong áo con Út, thằng Tâm phì cười :
- À thì ra hai đứa bây đang làm chuyện bậy bạ ! chết tụi mầy.
Hai đứa trẻ lúc đó mới hoãng hồn, thằng Trí ngồi dậy năn nỉ :
- Thôi mà anh Hai, anh đừng mét ba mẹ nghe.
Thằng Tâm dọa tới :
- Tao sẻ mét cho mầy bị đánh đòn chết luôn, còn con Út thì cho mầy nghỉ việc về quê !
Con Út tái mét mặt mầy :
- Tui xin anh Tâm, đừng làm vậy chết tui.
Thằng Tâm nheo mắt nhìn hai đứa :
- Thôi để tao tính lại, nhưng bây giờ tụi mầy phải làm theo ý tao. Tụi mầy diển lại giống như hồi nẩy, cho tao xem, rồi tao sẻ tính …
Cực chẳng đả thằng Trí và con Út phải nghe theo. Con Út nằm lại trên sàn gạch trong khi thằng Trí thì từ trên giường thò tay xuống vuốt ve ngực của con bé, con Út ngượng chín người vì đây là lần đầu tiên có người thứ ba nhìn nó được bóp vú. Thằng Tâm nằm sấp trên giường nhìn.

anh minh hang khoe hang

Xem anh minh hang khoe hang hay nhat 2014

Trong một lần đi ĐàLạt nghỉ mát, ảnh mời thợ chụp hình lên tận phòng ngủ của vợ hồng chị trong khách sạn, chị lại khỏa thân nằm ngửa nằm nghiêng rồi chỗng khu trên giường cho anh thợ vừa chụp vừa nhìn đã mắt. Kế đến chị đứng dưới vòi sen phun nước lên ngực cho thợ chụp tiếp nhiều bô nửa. Ảnh nứng dử lắm nên khi thợ hình vừa ra khỏi phòng là ảnh đè chị ra đụ một trận gần rách nệm sập giường. Khoảng một giờ sau, anh thợ trở lại phòng ngủ giao hình và cho biết là có nhiều hình bị hư, anh ta xin lổi để xin chụp lại. Thật là buồn cười, có lẻ anh thợ vì mải mê nhìn vú nhìn lồn chị, nên sơ ý là đầu chị chưa vô trọn khuông hình, nên một số hình chỉ thấy từ ngực chị xuống dưới chân mà thôi, không biết do vô tình hay anh thợ cố ý tạo ra để được nhìn thân thể chị thêm một lần nửa chăng, vì sau đó hị lại trần truồng như nhộng một lần nửa để anh ta chụp lại.

Chưa hết, một lần đi tắm biển Vủng Tàu, ảnh mời thợ hình cùng vợ chồng chị lại chổ có  mấy hòn đá lớn, biểu chị cổi bikini trần truồng ra dựa lưng vào vách đá cho thợ chụp, nhìn thấy vậy ảnh nứng cặc chịu không nổi, đè chị vô vách đá mà đụ tại chổ, giửa thanh thiên bạch nhật, mặt sức cho anh thợ tha hồ bấm máy lia lịa. Chị biết chắc chắn là thế nào các anh thợ chụp hình cũng rửa ra thêm cất giử riêng để xem cho sướng mắt hoặc có khi in ra hàng trăm tấm để bán không chừng, những hình được thợ giao cho, anh chị xem đi xem lại nhiều lần rồi xé bỏ hết, không dám giử vì sợ sơ hở có người nhà hoặc người quen xem được thì xấu hổ có nước độn thổ mà thôi.

Khi hồ sơ cha mẹ ảnh bên Mỹ làm bảo lảnh cho gia đình chị, bắt đầu được xem xét đến, vợ chồng chị vui mừng lắm, nên anh chị chỉ nghỉ đến ăn chơi để chờ ngày ra đi mà thôi. Rồi em biết không, vài ngày trước khi rời VN, sau một bửa tiệc chia tay có đông đủ bạn bè tham ự, quá vui mừng nên chị uống bia hơi nhiều nên chị ngà ngà say , khi tan tiệc mọi người ra về hết, ảnh lén chị dấu một người bạn thân ở lại trong nhà, rồi dàn cảnh cho anh bạn đó cùng với ảnh hiếp dâm chị, nói là hiếp dâm chị thì cũng không đúng lắm, vì vài phút sau là chị biết mà không phản đối, có nghĩa là chị đã bằng lòng cho họ hiếp dâm thì đúng hơn.

Đầu tiên ảnh cột hai tay chị vào đầu giường rồi dùng khăn bịt mắt chị lại, việc nầy trước đây ảnh cũng đã thường làm vì muốn bắt chước cảnh hiếp dâm trong phim sex, mà ảnh biết rằng chị cũng rất thích .

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa say vì men rượu, tuy chị bị cột tay và bịt mắt, không sờ được và cũng không nhìn thấy được, nhưng chị nhận ra ngay là có nhiều bàn tay sờ mó vuốc ve lên khắp mọi vùng da thịt trên người chị. Kế đến, một cái miệng đang ngậm mút vú và một cái miệng khác ngậm mồng đốc lồn chị mút say sưa. Chị biết ngay là có hai người đang sờ mó và bú liếm lên người chị, nhưng chị đang ngà ngà say, mà lồn thì nứng gần muốn đứt hơi, nên chị mặc kệ làm ngơ như không biết, có thêm ai đó cũng chẳng sao, miển là họ làm cho chị sướng lồn là được rồi, chị chỉ còn biết rên và rên càng lúc càng to tiếng, toàn thân chị quằn quại uốn lượn như con rắn bò.