Anh minh hang lo hang

tuy chưa mặc lại đồ lót nhưng cô đã mặc chiếc váy lại, mặc dù trong phòng không sáng lắm, nhưng cứ nằm phơi cơ thể trần truồng ra trước mặt cậu bé, cô cũng thấy ngượng. Tuy nhiên Hà Anh cũng không phản đối gì khi cậu bé thò một tay sang, luồn dưới váy để sờ vào bầu vú của cô. Bây giờ thì Hà Anh và cậu bé nói chuyện đã cảm thấy tự nhiên hơn nhiều, Hà Anh hỏi cậu bé về chuyện học hành, về gia đình cậu bé…Nằm nghỉ ngơi được một lúc, đang nói chuyện, tình cờ Hà Anh quờ tay chạm phải dương vật cậu bé, thấy nó đã thẳng tưng và cứng lại từ bao giờ, đ.ng phải tay cô nó bật nẩy ngật ngưỡng như cái lò xo, nhìn thật hấp dẫn. Bản thân Hà Anh cũng bắt đầu cảm thấy thèm muốn lại từ nãy. Cô cũng ngạc nhiên với chính bản thân mình, chưa bao giờ cô lại thấy ham muốn nhiều như vậy, có lẽ là vì lâu cô không được thoả mãn, hơn nữa lại là “của lạ”, khác hẳn với cảm giác quen thuộc của chồng cô nên cô mới hưng phấn như vậy. Tủm tỉm liếc nhìn cậu bé, Hà Anh đỏ mặt thì thào với cậu bé với vẻ ngượng nghịu như cô gái mới về nhà chồng:- Chị em mình…làm nữa nhé…em muốn không?Dường như chỉ đợi Hà Anh hỏi thế, cậu bé cười vẻ sung sướng và gật đầu liền. Cởi phăng chiếc váy ra vứt đại xuống sàn, Hà Anh và cậu bé lại bắt đầu quấn lấy nhau để làm tình lần thứ ba. Lần này thì họ làm theo tư thế cậu bé nằm ngửa ở dưới, Hà Anh ngồi xổm lên và xoay lưng lại phía mặt cậu bé. Cô thích cái tư thế cưỡi lên trên như thế này, vì ở tư thế này cô hoàn toàn có thể chủ động nhịp điệu giao hợp.

anh minh hang lo hang

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

Quả thật là lúc bấy giờ, chị Trầm mới nhận ra do vội vội vàng vàng mãi lo cho nó mà chị đã quên mất đi việc không chuẩn bị quần áo mà đã vào buồng tắm xối nước rồi ; chị nói với ra :
-Em vào buồng lấy giùm chị đi. Ở trong tủ ấy, em lấy bộ nào cũng được. Cám ơn em nhiều nghe.

anh minh hang lo hang

anh minh hang lo hang la gi ?

Rồi những mong ước đó được ấp ủ trong 3 tháng hè sinh hoạt, đến ngày cuối cùng, Đoàn Phường có tổ chức Trại hè cho thanh niên và thiếu nhi trong khu phố đó, và tất nhiên trại hè đều phải qua đêm. Nam mong chờ trại đó từ rất lâu, đó là dịp để quậy thả ga, nhau nhẹt bê tha thoải mái.
-" má cho con đi đi mà, ngày cuối cùng rồi"
-" Tao không cho, thứ 7 nhà don dẹp hết chứ đi gì mà đi."
-" Thì con sẽ ở nhà dọn dẹp chứ có đi liền nguyên buổi sáng đâu má"
-" Rồi chiều thì ai ở nhà dọn dẹp phụ tao"
-" Vậy khi nào dọn xong hết rồi con đi cũng được mà "
-" Mày giỏi quá, ngoài đó có gì mà mày lại thích ra đó"
-" Ngày cuối cùng mà không đi là không được nhận giấy xác nhận là đã hoạt động đâu má"
Tình hình là mẹ Nam không cho Nam đi vào ngày đó vì nghe đâu là chuẩn bị xa lũ sẽ có ngập nặng mẹ Nam bảo ở nhà đi dọn dẹp , không thì đồ đạc trong nhà sẽ hư hết . Bí thế quá Nam đành phải nói dối mẹ tôi vậy chứ thật tôi nhận cái tờ đó từ giữa hè và nó đang được an toàn trong tủ của nhà trường rồi.
-" Tao mệt mày quá , sáng thứ 7 lo mà dậy sớm dọn nhà đi"
-" kakakaka"
Nam lấy chiếc xe đạp chạy cái vèo lên phường với tinh thần thông báo là mình đã được giải phóng ra khỏi nhà tâm trang cực kì vui. Tới nơi tôi bắt gặp cái khuôn mặt bí xị cùa thằng Thái, Nó là bạn thân của tôi từ cấp tiểu học nhưng khi lên cấp 2 nó không còn học chung với tôi nữa.
-" ê mới sáng sớm mà khuôn mặt bí xị rồi mày"
-" bà già tao không cho đi mày ơi"
-" Tội nghiệp vậy cưng, ở nhà giữ em đi nha"
-" mày cười trên nỗi đau khổ của tao sao"
-" Yên tâm tao sẽ chụp hình lại cho mày coi"
- "cái đầu mày, làm uổng công tao chuẩn bị cả tháng trời"
-" gì mà nôn vậy ba. chưa gì hết mà chuẩn bị đồ ăn là sao? để tao ăn hết cho"
-" không phải, mày đi theo tao"
-" ê tao không phải đồng tính nha, dẫn tao vào nhà vệ sinh làm gì mày."
Thật ra nó dẫn tôi vào nhà vệ sinh của phường, tuy cái phường lớn vậy chỉ có 4 cái nhà vệ sinh cà nam lẫn nữ.
-" Mie, cho tao đéo thèm, coi này" 
Nó lấy một cục gạch nhỏ cỡ ngón tay cái và khoét bên hông nhà vệ sinh, do tất cả đều được sơn màu trắng và lót gạch men toàn bộ nên một cái lỗ nhỏ màu tráng chỉ được thấy là một vết nứt mà thôi.
-" Gì mà ghê vậy cha, chuẩn bị gì ở đây?"
-" phường mình nổi tiếng là nhậu nhẹt, đêm đó chắc chắn tụi con gái cũng sẽ uống cho mày coi, mà uống thì tụi nó sẽ đi giải quyết, tao định đêm đó sẽ coi từng đứa cho đã thèm. nhìn tụi nó đú đỡn với nhau mỗi ngày mà đéo chịu được"
- Bái phục sư phụ, nhưng ở nhà đi con"
-" mie tức thấy bà"
Nam nhìn vào cái lỗ đó với một ý nghĩ lóe lên trong đầu mình rồi hình ảnh chị Hoa đang ngồi trong đó với......... và tôi đực chiêm ngưỡng hết tất cả mọi điều thầm kín nhất của một người con gái

anh minh hang lo hang

Ti chùi tay vào áo tôi rồi đứng lên nhìn tôi nhoẽn miệng cười như không có gì xảy ra.
Tôi vẩn thường xuyên gặp nhỏ Ti. Nó vẩn đi ra đi vô nhà tôi thường, nó vẩn đi chơi với anh Hai. Nhưng không có một thái độ nào quan tâm đến tôi cả. Tôi bắt đầu thấy giận giận và nhớ nhớ , có lẽ tôi nhớ đến lúc nó hành hạ tôi thì đúng hơn. Mặc dù bị nó làm cho rất là mệt, nhưng cũng rất là sướng. Tôi không thể nào quên cái cảm giác đó. Tôi muốn được hành hạ kia mà. Cứ mỗi lần nhìn thấy Ti là thằng nhỏ tôi lại nhỏng đầu lên. Tôi tìm cách gặp nó thì nó lại tránh tôi, thật là tức chết đi.
Cứ đến thứ bẩy là tôi ở nhà trong ngóng con Ti, xem nó có qua không. Năm sáu cái thứ bẩy trôi qua rồi, vẫn không thấy nó qua. Có lẻ nó thấy hổ thẹn rồi trốn tôi luôn. Thôi vậy cũng được, đầu sao thì nó cũng là bồ của anh mình. Tôi cũng lấy lại lý trí và không muốn phạm thêm lổi lầm.
Lại một ngày thứ bẩy nữa, mưa tầm tả. Tôi đang ở nhà một mình. Có tiếng bấm chuông. Tôi ra mở cửa, trời đất ! lại là Ti. Tôi đứng trân nhìn nó. Nó bước vào nhà và ứơc nhẻm nhẹp như chuột. Vải mỏng dính sát người Ti, làm nổi rỏ cặp ngực căng phập phồng và đôi mông no tròn trịa kia. Ngừơi tôi lại nóng rần lên.
- ối , sao dứng ngây ra đấy. Lấy cho Ti cái khăn đi. Ti lạnh đến chết đây rồi.
- Ô, Ô , Toàn đi lấy Toàn đi lấy ?.

anh minh hang lo hang

Xem anh minh hang lo hang hay nhat 2014

Trong phòng tằm chồng tôi gằn gương đầy chung quanh. Ảnh bảo như thế khi tắm chung vời tôi có thể thấy hết mọi góc cạnh trên cơ thể mà ảnh cho là hoàn hảo nhất. Tôi trần truồng đứng nhìn mình trong gương. Sắp 40 mà bụng tôi không có chút mở thừa nhờ tập thể dục đều đặn 2 đến 3 tiếng mỗi ngày. Da tôi trằng, láng không có lấy 1 vết sẹo. Ngực căng dựng thẳng lên không cần sú chiêng. Cặp mông đầy đặn no tròn không lép như đa số đàn bà Á châu. Chồng tôi vẫn hay đùa là ai cũng như tôi thì bác sĩ giải phẫu phải đi ăn xin hết cả. Nhưng tôi hãnh diện nhất là khuôn mặt và dáng vóc cao như người mẫu của mình. Mắt mũi môi đều hoàn hảo tuy hai gò má khá cao. Có lẽ vì thế mà mình cao số hay chăng?
Tôi đặt tay lên ngực. Nhắm mắt tưởng tượng vòng tay yêu quí của chồng. Hai đầu vú cứng lên, tôi vân vê nhè nhẹ như trước đây ảnh vẫn hay làm lúc 2 vợ chồng tắm chung với nhau. Phía dưới tôi ướt thật nhanh. Tôi rất mẫn cảm. Tay tôi sờ xuống dưới. Bên dưới lớp lông đen mịn như lụa là chổ kích thích nhất ảnh hay rờ rẫm và hôn hít. Tôi bước vào trong bồn vuốt ve chính mình, tự thỏa mãn để làm giảm bớt niềm cô đơn trong tâm hồn. Trong 2 năm nay đây là lần đầu tiên tôi thủ dâm. Cơn khoái lạc đến thật nhanh khiến tôi quằn quại nẩy cao người tay móc sâu vào bên trong, lòng bàn tay ép mạnh trên cái mu cao cho tăng phần khoái cảm. “Ahhh hhh hhh” Tôi thở hắc ra. Trong người niềm bức rức dịu lại nhưng sự cô đơn lại tràn đến như thủy triều đang lên.
Nhờ credit chưa bị điểm xấu nên Paypal chấp thuận tôi rất nhanh. Tôi báo cho người ta biết và chỉ vài phút là thư của Paypal đến cho biết tiền đã nhận được. Tôi không biết là đáng lo hay mừng. Số tiền này đủ trã tiền tháng này và dư 1 ít đề tang trãi các chi phí khác, cọng thêm lương bán kem của Hùng thì tháng này tạm ổn. Nhưng còn 2 tháng tiền nhà chưa trã trước đó thì sao? Thôi tới đâu hay tới đó. Tôi lái xe ra bưu điện gởi Express cho họ những tấm hình quái đản này.