Anh mu lon con gai

Rồi nàng tiếp :
- Thôi, cứ ngồi cãi nhau với cô thế này mệt quá. Nằm xuống cho đỡ đau lưng.
Tâm ngoan ngoãn nằm gối đầu lên cánh tay chị. Hồng ôm đứa em cho hai cặp vú sát vào nhau rồi từ tốn nói :
- Chuyện nhìn cặc đàn ông thì có gì lạ đâu! Con gái mới lớn ai chẳng thích. Chị biết cái đó từ hồi mười ba cơ!
Tâm hí hửng :
- Em mới thấy được mấy bữa nay thôi hà! Kể chuyện chị cho em đi! Rồi em sẽ kể chuyện của em.
- Cô này khôn nhỉ! Thôi được, đàn chị phải làm gương chứ! Nhưng tôi cũng phải kiếm cái gì thủ thân chứ ? Cô chạy làng mất thì sao ?
- Chị muốn em ký quỹ cái gì cũng được. Em không xạo đâu!
- Chị lấy cái này làm con tin nè!

Nàng kéo ống quần rộng của Tâm lên tính lách ngón tay vào trong xì líp để sờ lồn. Tâm không mặc đồ lót nên nàng chạm ngay cào mòng đóc, lại còn dạng đùi cho Hồng day nhẹ lên đó. Tâm cũng thọc tay vào trong quần chị qua ngã thắt lưng dây thung. Lông lồn Hồng rậm như rừng. Tâm lại tắc mắc hỏi :
- Cái rừng lông này chắc cũng nhờ khí đàn ông đấy, phải không chị ?
- Dĩ nhiên rồi! Roìi nàng kể....

anh mu lon con gai

Những Năm Mất Trắng 

Nhiều năm những áng mây đen xám
Mưa đã về, chiều mất bóng phai
Kìa ai cả chuổi dài u ám!
Riêng ta- hoang phế một đời trai.

Tôi trở về Hội An tâm hồn tan nát. Những ngày đầu ngày chỉ nằm lì trong phòng không thiết ăn uống. Tôi viết ngay một lá thư cho dì nói lên nỗi lòng nhung nhớ, nhưng đợi hoài không thấy hồi âm làm tôi càng đau khổ. Ba má thấy tôi thay đổi thì lo lắm nhưng không biết tại sao. Ông bà đoán mò tôi đã tương tư cô bé nào ở Sài Gòn nên hay hỏi dò nhưng tôi chỉ câm như hến. Tôi viết cho dì hơn mười lá thơ trong hai tháng trời. Mỗi chiều đi học về tôi lập tức tìm xem có thư của dì hay không. Nhưng chờ đợi mãi cũng hoài công và tôi như điên dại suốt những tháng ngày đó. Học đã dốt, tôi còn dốt thêm. Tôi xưa kia còn hơn được dăm ba thằng, bây giờ thì đội sổ. Đã thế tôi chả thiết gì tới tập võ cho tới một hôm kia lá thư hằng mong đợi đã đến. Tôi chụp phong thơ đề tên tôi với tên người gởi; dì Quyên, ở trên góc bìa trái không có địa chỉ. Tôi cuống cuồng xé nát bao thơ chạy lên phòng đọc ngấu nghiến.


Sài Gòn ngày ? tháng 11 năm 1974
Dũng yêu dấu,
Dì có nhận được tất cả thư con. Mấy lần định viết trã lời nhưng dì còn e ngại. Dì muốn con hiểu là dì lúc nào cũng thương con. Có lẽ tất cả đều là định mệnh. Dì và Dũng thương nhau cũng là đất trời xui khiến. Dì đã tưởng dì sẽ không còn thương ai khác sau cái chết của anh Tuân. Nhưng dì đã lầm. Dì đã thấy anh Tuân qua Dũng sau cái đêm trăng đó, dì bỗng nhìn mình bị lôi cuốn và dì đã không còn cưởng được lòng mình. Những ngày tháng qua với Dũng là những ngày tuyệt vời nhất trong đời dì. Dì không hối tiếc bất cứ điều gì. Dì nói thiệt đó Dũng ơi. Dũng hiểu thế cho dì nhé!
Dũng ơi! Sau này khi Dũng lớn hơn sẽ hiểu tại sao dì và con không thể tiếp tục chuyện này được nữa. Dì đã phạm tội quá lớn. Một tội mà dì sẽ phải trã rất đắt mai này, còn Dũng không có lỗi gì cả. Có những chuyện mà Dì chỉ có thể nói được khi Dũng đã khôn lớn hơn. Còn phần dì, dì đã quyết định. Ông đại tá Phan góa vợ hơn 10 năm nay ngỏ lời cầu hôn và dì đã nhận lời. Ông ta rất tốt, lại quyền thế có thể lo cho ba mẹ con dì cuộc sống càng lúc càng khó khăn ở đây. Dũng ơi! Dì đứt ruột khi viết ra những lời này. Dì van Dũng hiểu cho hoàn cảnh dì và đừng ghét dì nha Dũng. Quên dì đi!
Dì thương Dũng suốt đời,


Lá thư ngắn ngủi nhòa nhạt nước mắt không đủ cho tôi giữ bình tĩnh. Tôi gầm lên như con thú bị thương vò nát bức thư ném ra đường. Như điên cuồng tôi nhảy lên chiếc xe Honda 50cc phóng như bay. Tôi vất xe vào một gốc cây nằm đó. Vung tay chân đấm đá vào thân cây đến bật máu mà tôi chẳng thấy đau đớn gì. Đầu óc tôi lúc này trống rỗng, vô hồn. Tim nhói đau như kim chích nhưng lạ thay tôi vẫn không nhỏ được một giọt lệ nào. Tôi chỉ thấy hận dì kinh khủng. Tôi thù dì! Tôi nghĩ dì đã lừa dối tôi! Lợi dụng tôi! Tôi có cảm tưởng nếu gặp dì nơi đây tôi sẽ nhổ một bãi nước bọt, lạnh lùng ngoảnh mặt làm lơ quay đi. Đến chiều tối ba tôi sai người đi tìm tôi đem về. Từ hôm đó tôi bỏ học, mặc tiếng năn nỉ của ba má, chỉ phụ bán thuốc và tập võ đêm ngày. 

anh mu lon con gai

anh mu lon con gai la gi ?

9h thằng em biến, mình ra khép cửa nhưng chủ yếu là quan sát tình hình. Bên dì 3 điện tắt rồi, nhưng bên ông cố vẫn sáng. Út tính rồi, không vội được, loanh quanh trên mạng được nửa tiếng, lại phải thò đầu ra. Bên ông cố vẫn sáng đèn, lòng như lửa đốt, lại thụt vào… đi đi lại lại, gần 10h bên ông cố mới tắt đèn, vãi ông cố. Cả khu vắng lặng tối om, xa xa mới có vài ánh điện… dậy mà đi ơi đồng bào ơi.
Vơ gói mỳ mở cửa sau đi lò mò lối sau sang gần nhà út, đèn bếp leo lét, cửa khép hờ… chỉ cách vài bước chân nữa sao trống ngực đánh mạnh thế nhỉ, kinh nghiệm chinh chiến biến đâu cả, y như lần đầu đi Đồ Sơn. Đứng cửa bếp, tính lại 1 vòng, tất cả đều hợp logic, không thể sơ sẩy được. Đẩy nhẹ cửa đi vào, qua cửa gian trong gian ngoài, út đang nằm võng, đầu gối lên tay, tóc xổ dài chấm đất… Thấy có người út ngồi dậy, nhận ra mình ánh mắt út long lanh khác lạ, út vẫn thả rông... Mình nói khẽ :
- Con qua lấy nước, cô út ngủ muộn thế?
- Có 1 mình ở nhà buồn xem tv muộn, bình thủy út để trên bếp kìa.
Không quan tâm út nói gì cứ đi lên nhà, ngồi ngay đầu giường đối diện út, út vẫn ngồi võng, ánh sáng tv nhấp nhoáng mờ mờ, khe ngực sâu hun hút… bắt đầu nóng trong người… nhưng vẫn phải kéo đẩy, đò đưa…
Lái sang chủ đề máu, út trả lời câu có câu không,lừa vào thế, út mắc cỡ mặt út căng dần… sắp đến đoạn căng thẳng… vừa lừa vừa nhìn sâu vào mắt úi, mình nhìn út ánh mắt cũng long lanh không kém. Út nhột, mặt đỏ rần… chịu không được nữa út đứng lên:
- Thôi út đi lấy nước.
Đứng loay hoay trong bếp, đi ra sau , đứng sát lưng út, yên lặng… mình tỏ ra căng thẳng thở đều vào gáy út, út càng nhột chân tay luống cuống, chạm nhẹ chym vào mông, út không tránh… được thể càng tỳ sát vào… út đứng trân trối… vòng tay ôm… út thốt nhẹ 

anh mu lon con gai

Hình như ông trời cũng muốn giúp mình. Hôm nay ông xã mình phải đi Sông Bé để duyệt dự án và chắc chắn không về trước 7 giờ tối. Mình sướng rên lên và bắt gặp ánh mắt tình tứ của anh Nhân khi ảnh nói với ông xã mình rằng ảnh sẽ không đi được. Ông xã vừa ra khỏi cửa thì mình đã cởi bỏ hết quần áo, trần truồng lao đến quấn chặt lấy anh Nhân. Mình thích thú lột sạch đồ trên người ảnh rồi ngậm lấy cu ảnh mà nút cho đã. Anh Nhân biểu mình quì gối lên salon, mặt quay vào trong, còn ảnh thì từ phía sau nhét cu vào âm đạo mình. Ôi mình sướng rên lên vì những tư thế làm tình tuyệt hảo của ảnh. Hai chúng mình trần truồng quấn lấy nhau tận hưởng đầy đủ một ngày của khoái lạc. Anh Nhân nhấp từ phiá sau một lát rồi đặt mình ngồi xuống salon, banh háng mình ra và lại tiếp tục nhét cu vào nhấp tiếp. Từng cơn khoái lạc kéo đến làm mình rên xiết không ngừng. Mình chỉ còn biết ôm cứng lấy người ảnh mặc cho ảnh dày vò cơ thể trần truồng của mình. Lúc xuất tinh, ảnh rút cu ra bắn tinh chảy nhầy nhụa lên người mình. Mình có cảm giác hứng thú vì những dòng tinh ấm áp lan đều trên người. Mình lấy tay xoa đều nó lên hai vú căng cứng. Sau đó ảnh bế xốc mình lên đem thẳng vào phòng ngũ Ơ đó mình và ảnh lại quấn lấy nhau không ngừng. Mình không còn nhớ ảnh đã xuất tinh bao nhiêu lần chỉ biết là người mình lúc đó nhầy nhụa tinh dịch và dịch nhờn. Cứ mỗi lần xuất tinh xong mình lại không để cho ảnh nghĩ ngơi cứ nắm lấy cu ảnh mà bú mà nút. Chỉ lát sau nó lại cứng lên và mình lại đê mê trong khoái lạc. Có lúc mình leo lên người ảnh nhấp nhổm và sàng mông qua lại, có lúc ảnh đè ngửa mình ra nắm lấy hai châm mình banh rộng hay duỗi thẳng ép chúng lại trên cao, cũng có lúc ảnh đặt mình nằm nghiêng rồi tẹt háng mình và chen vào đó mà nhấp nhưng mình vẫn thích nhất là lúc ảnh kéo mình ra cạnh giường để mình nằm ngửa nửa người ở trên, hai chân buông thỏng xuống đất rồi ảnh đứng dưới đất dùng tay nâng hai chân mình lên banh rộng ra và nhét cu vào mà nhấp

anh mu lon con gai

Xem anh mu lon con gai hay nhat 2014

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.v… Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: dũng cảm là gì? Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:“Nghĩa là… là…đéo sợ!”

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông thứ trưởng về định hướng giáo dục XHCN, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ Dũng cảm là: đéo sợ, cho ông nghe. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!

- !!!

- Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người  như thế đấy. Đất nước kiểu nầy thật là đéo khá!