Anh mu lon con gai

Gần đến nhà Khoa hỏi “bây giờ nói với …. Hạnh làm sao?” “Mẹ đã có ba, ba còn ở nhà thì chúng mình còn ngang nhiên, khi ba đi mình tính tiếp.” “ba đi rồi …. Tính sao?” Phương tinh nghịch “anh bắt đầu yêu em hả?” “có … chút chút nên lo!” “lo gì?” “Em nghĩ coi, yêu em, Hạnh ghen, yêu Hạnh, em ghen, thôi thì … anh yêu người khác cho hai mẹ con em không xót lòng!!!!” Biết Khoa đùa, nhưng Phương vẫn nhói tim, làm sao để chàng vụt khỏi gia đình nàng được, nàng chấn chỉnh “Em và Mẹ sẽ sắp xếp cho anh yên lòng, vì anh, em sẽ chịu thiệt thòi ….” “đừng làm vậy, anh không đáng đâu” Phương nắm chặt tay chàng “dù đáng hay không thì em cũng đã bắt đầu …. Yêu anh rồi!”

Trả nàng về lại cho gia đình, trên môi Khoa còn lưu lại đâu đó mùi trinh nữ, mùi con – gái – người – tình ; nghĩ tới đó, lòng chàng chùng xuống: “không biết là trời ban hay trời phạt đây!”

Hạnh dâm đãng nút lưỡi chồng, rồi nói: Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời, ông Phong còn lơ mơ ngủ nên không trả lời, muốn chồng dậy mây mưa trước khi đi làm nên Hạnh tiếp tục hôn chồng, nàng mút vú chồng, rồi lưỡi chuyển nhẹ xuống bộ hạ chồng, “em đói bụng, muốn ăn sáng của anh đây” ông Phong lơ mơ ngủ “ừ, ăn đi em” Hạnh mút thêm vài cái nữa làm con cu Phong chóc ngóc lên trời, không để chồng kịp phản ứng, nàng thản nhiên để cu chồng vô chim mình rồi ngồi xuống thật nhanh, tiếng hự của ông Phong làm nàng hãnh diện vô cùng vì điều đó chứng tỏ chim nàng còn “bót” lắm. Nhấp nhô vài cái, nàng bỗng nhớ tới cú đâm đ*t hôm qua, đã lắm, nghĩ thế nên nàng nhổm dậy, nhẹ cầm cu chồng để đúng lỗ “tiên phong” nhưng lần này, nàng không làm nhanh được vì đ*t còn khô, sẽ đau lắm, từ từ ngồi xuống, đã quá, nàng bắt đầu bản “tình ca” : u, đã quá cưng ơi, anh nông cạn đời em rồi ư …. Ư….”

anh mu lon con gai

Hì, thân chào các thím nhé, hôm qua sau khi post chap nối và chap 14, em có nhận được rất nhiều cmt và cả inbox của các thím đề nghị em đề cập về cuộc sống với Dì L nhiều hơn, tuy nhiên như em đã nói từ trước, em sẽ kể về các tình tiết nổi bật đã xảy ra trong những năm ấy và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc đến mọi mặt của đời sống và ảnh hưởng lớn đến sự thay đổi nhân cách và cả con người em, Dì L là nhân vật chính và em tự thấy mình nhắc về Dì rất nhiều, các thím có thể xem lại bài post ở các chap trước.
Nhỏ là nhân vật quan trọng chứ, để lại trong em nhiều kỉ niệm và cả sự hối tiếc, kỉ niệm thì như hầu hết các thím đã biết em cũng có tả khá kĩ, còn hối tiếc thì sẽ sau đây ngay thôi nhé.

Không phải tự nhiên mà em nhắc tới chuyện mẹ nhỏ là mẹ kế và cả 2 chị em nhỏ chỉ là con riêng của ba nhỏ, mà tình tiết đó tạo đà và là dấu ấn để nảy sinh nhiều vấn đề và sự việc theo em là thật sự rất đáng tiếc, nhưng nếu các thím đọc thêm vài chap nữa thì có thể là sự vui mừng, hồ hởi == ,và nhiều tình huống các thím sẽ thấy chỉ có trong tưởng tượng.
Mùa hè đó, sau chuyến đi chơi với lớp thì em cũng như hầu hết dân 12 mới sẽ cắm đầu vào học như điên như dại bởi lịch học hè dày đặc đến rùng mình, nghĩ đến mà còn khiếp.Em đi học sáng, học chiều, lâu lâu còn học cả tối nữa, thế mà bà Dì qúi hóa thường xuyên bom đểu với ba em qua điện thoại mà tình cờ 1 buổi về sớm em nghe được những câu như là:
- Biết rồi anh........ _Nghe tiếng Dì nhỏ nhỏ vọng ra khi em bước vào từ cửa.
-Dạ anh...... em còn thấy hình như nó thích .... à .. ..học đàn nữa._Vừa nói vừa tròn mắt vì thấy em bước vào ==
-Dạ.... tại hồi lúc em thấy nó nghe nhạc ...qài lun màz._Liếc liếc đểu em, nhìn muốn búng cho phát ^^.
-Không,..... nó còn nhiều buổi trống lắm, buổi tối ở nhà nhiều khi ....ngồi máy tính không hàz._Nhích miệng cười gian.
-.... Dzạ, dzạ, để em nói nó..... không sao mà, chắc nó thích lắm ák, há há....._Nhìn em cười khí vãi cả thế.
-Khi nào anh bay vào đây...... em có ghé qua lấy rùi...lát mail anh lun hén.
-Em biết mà, anh đừng lo, em lo nó từ đầu tới chân luôn đó anh.... thương nó dã man thế mà nó không thương em anh, hay liếc lườm em lắm.... nhiều khi cũng giận nó lắm, nhưng thấy tội nên em bỏ qua hết... hà hà. ^0^ _Cười như dở người, cười như đúng rồi í. 
-Dzạ, em biết mà,, dạ, chào anh....._ nói câu cuối í.
Dì nói xong thì còn nhìn nhìn điện thoại, bấm bấm cái gì đó rồi đứng dậy hô rõ to phát":Ăn cơm thôi ku".Em lườm phát và cũng chẳng muốn nói gì, đi thẳng lên phòng thay đồ, rửa mặt rồi xuống ăn cơm luôn, vừa xuống thấy Dì đang ngồi vào bàn, thấy em là phán ngay câu chói vãi tè:
-Đã nha, sắp được học đàn nha, mấy em xinh tươi cũng hay học đàn lắm đó nhaaa_Dì nói mà cứ ngân dài và rung rung các chữ "nha" làm cho em nghe mà khó chịu value ra í.
-Không có thích học, sao nói ba chi zậy, rãnh tiền quá, tiền chứ đâu phải lá cây_Em nói ngay khi vừa bước vào bàn và không quên nhăn mặt, đè nặng câu nói để tăng phần biểu cảm. ==
-Bữa thấy nghe nhạc toàn bài hit không mà, có khiếu âm nhạc lắm, để ý thử coi mặt mấy ông nhạc sĩ hay làm nhạc ông nào mặt chả........ ngu ngu đù đù_Cười tít mắt, như kiểu sút xoáy thành công ngoài dự kiến ý.
-Hay quá, người ta phải có năng khiếu, không thì niềm tin cũng không học được đâu nhé, mác vừa thôi Dì ơi_Mình chèn giọng ra.
-Nói mới để ý, hồi trước mình không có zậy, từ khi về đây cái hay khùng khùng zậy ák, khó hiểu nhĩ ^0^_ Cười ha hả.
Trong bữa ăn hôm ấy, Dì thao thao bất tuyệt đủ thứ về chuyện ba, chuyện nhà cửa, chuyện mấy bộ phim hàn, ăn xong mình lại ngồi xem tin tức phát mà Dì vừa rửa chén vừa tra tấn lỗ tai làm mình không thể nà chịu nổi, phải rút lên phòng khẩn, à mà khoan, thuở đó Dì còn đổi tông hay mặc áo ba lỗ, ngực yết cứ gọi là căng phình, ảo tung hết cả chảo mà làm cho nhiều khi em không dám nhìn thẳng vào Dì, vì...... vì ngại vãi đái.==.Nìn lát là liên tưởng tới chuyện xảy ra cách đây 1,2 chap j đấy nhĩ, vì cái gì thì ai cũng biết là cái gì nhĩ_you know what. ^^
Cứ đi đi học học suốt, thời gian gặp nhỏ cũng ít vì chúng em chỉ học chung 1,2 thầy cô dạy thêm thôi.
Cho đến một ngày nhỏ qua chở em đi học, em còn nhớ như in buổi sáng hôm ấy, nhỏ qua chở em với ánh mắt buồn bã, đi được xíu thì nhỏ tấp vào quán nước, em ngạc nhiên thì nhỏ liền rưng rưng, vào quán 2 đứa gọi nước và nhỏ bắt đầu khóc và nói rưng rưng trong nước mắt:
-Ba quyết định li dị rồi D ơi....... họ không sống chung với nhau nữa... ba nói dẫn chị em em qua Singapore ở...... hic hic............ không biết làm sao giờ D ơi........ em muốn ở lại đây............ hức hức.... làm sao giờ D..... Ba quyết định rồi........ chắc chị em em đi sớm trong tháng này luôn.......ák......huhu..... không muốn đi mà.....
Em nghe thấy nhỏ nói thì liền rời ghế, tiến lại ôm chặt nhỏ, đặt nhẹ đầu nhỏ lên vai, nhỏ cứ nức nở làm cho cả quán ai cũng nhìn, nhưng vì nãy nhỏ khóc lóc và kể lể khá là to làm hầu hết mọi người nghe được cả nên chẳng ai nghĩ là em làm nhỏ khóc và rằng cũng thông cảm cho tụi em vì 1 hoàn cảnh éo le đã đẩy cho đôi tình nhân phải rời xa nhau dưới bóng cây hoa hòe_Tự kỉ xuyên màn đêm phát, hỹ hỹ ^^.
Lúc khi nghe nhỏ khóc thú thật là như trời đất giao mùa vậy, cảm giác nhói đau từ tận đáy lòng, như mình vừa đánh mất 1 điều gì đấy và rằng như nghẹt thở trong phút chốc, khó chịu lắm, lúc đó da gà em còn nổi lên nữa mặc dù không biết vì sao, em ôm nhỏ và chúng em rời khỏi quán, em chuyển sang chở nhỏ đi, chúng em cứ lang thang trên khắp các nẻo đường Sài Gòn, từ sáng cho tới chiều, chẳng thèm ghé lại ăn trưa chỉ vào đổ xăng thui, trong lúc em chở nhỏ ôm em chặt lắm thỉnh thoảng nức nở, lại thỉnh thoảng im im và dụi đầu vào lưng em hít hà, em chẳng biết nói gì, híc thú thật là em chẳng biết nói gì hết, nếu khuyên nhỏ ở lại thì em không thể nào nở vì nhỏ đã mất mẹ rồi, bây giờ nếu nhỏ nghe lời em mà bốc đồng cãi ý kiến ba hay nằng nặc ở lại thì nhỏ sẽ phải xa gia đình, mất thêm người cha mà sự mất mát ấy thì không ai có thể hiểu rõ bằng em vào thời điểm đó, giờ khắc đó và hơn cả là ngày hôm đó.....Đến bây giờ nhớ lại mà cảm xúc trong em như trào lên, khó chịu và ray rứt, nhức nhối và bồi hồi nhưng em vẫn không hề hối hận về việc mình đã im lặng, suy nghĩ và quyết định ngày hôm ấy........... 
........................và rằng.... bây giờ........ .............
............. nhỏ vẫn cười .........
Chuyện gia đình nhỏ mà cụ thể là khi ba nhỏ đã quyết định thì không có ai cản nổi, lúc đó em cũng chưa hiểu lí do lắm, chỉ biết là mẹ đó là mẹ kế nhỏ thôi còn lại nguyên nhân sao li dị thì mình chẳng biết, đến bây giờ thì nhiều khi thỉnh thoảng nói chuyện nhỏ mới nói bâng quơ là tại vấn đề về tiền bạc và ba nhỏ không thể bỏ qua, hình như là cô T_mẹ kế nhỏ tên T nhé lấy tiền kinh doanh bên đất cát hay sao í mà không báo cho ba nhỏ biết, chung quy là như vậy đới.
Ngày nắng nóng của tháng 7 với cái tiết trời như thiêu đốt lòng dạ và cả khơi dậy nhiều hoài niệm trong tâm hồn của biết bao nhiêu người thưở ấy, đó là ngày nhỏ bay, bạn bè của chị nhỏ, của tụi em và vài người bạn của ba nhỏ đến tiễn, nhỏ cứ nắm tay em, run run và lạnh ngắt cho tới cả khi sắp phải bay nữa, ôm ấp, cưng nựng, hôn hít đủ cả nhưng tất thẩy hình như vẫn chưa đủ, chưa đủ với em và với cả nhỏ.Đến lúc nhỏ bay, càng khóc lớn hơn làm chị và ba nhỏ phải dỗ hết lời, tất cả bạn bè và đi đầu là em chạy theo níu kéo, khóc lóc và cả la rất là to nữa, náo động cả sân bay Tân Sơn Nhât hôm ấy, tụi em và nhỉ ôm nhau khóc rất nhiều, ôn nhau thật chặt như không thẻ tách rời, ba nhỏ thấy vậy thì cũng quay đi em thiết nghĩ như bác ấy không kìm được nước mắt vậy.Nhưng cuộc vui nào cũng có lúc tàn, níu kéo mãi thì cũng phải rời xa, nhỏ khóc lóc, em ôm ấp, nhỏ la lớn em hứa hẹn, tất cả tới bây giờ em vẫn không quên "như chưa bao giờ có cuộc chia li".Máy bay cất cánh, tất cả chúng bạn buồn bã, con gái thì khóc lóc, em thì thơ thẩn như người mất hồn, mất mác 1 cái gì đó quá nhanh và khó có thể níu giữ như kiểu sức người có giới hạn và rằng...... có níu kéo thì người cũng xa, bóng dáng ấy nay xa mịt mù.
Trước khi nhỏ đi, em và nhỏ thống nhất chia tay và vẫn giữ liên lạc với nhau, đứa nào láo làm .....chó, sét đánh tét đầu... thống nhất chỉ yêu nhau cho tới khi nhỏ rời sân bay và không níu kéo gì nữa, lời đề nghị xuất phát từ nhỏ, nhỏ muốn em đừng nghĩ tới nhỏ nữa, hãy nhớ về nhỏ như 1 kỉ niệm đẹp và hãy luôn coi nhỏ như một người bạn, một thưở dại khờ của thời xuân trẻ, 1 tình yêu đẹp và hãy xem đó như là 1 kết thúc thật đẹp và ấn tượng trong cuộc đời của hai đứa và nhớ là" đừng bao giờ quên em và quên chính bản thân anh thưở đó, cái thưở mà em còn bên anh, còn iu thương anh, cái thưở mà chúng mình sống trong những mơ ước và nồng ấm yêu thương cùng nhau,cùng ngồi cạnh bên nhau mỗi ngày, anh nhé, em....em sẽ luôn yêu anh và em sẽ không bao giờ quên anh đâu".Có thể lời văn của mình lúc này hơi lủn củn, mình chẳng muốn giải thích gì thêm, mong các thím hãy 1 lần đặt mình vào tâm lí người trong cuộc để hiểu, chân thành và sâu sắc.Hãy đọc kĩ các câu thơ trong bức hình này ......

anh mu lon con gai

anh mu lon con gai la gi ?

Danh gồng người từng dòng tinh trùng xịt thật sâu trong l*n Hạnh, Hạnh kêu như con mèo con những tiếng rên uất nghẹn trong yết hầu hai tay nàng bấu chặt vào ngực Danh móng tay như bấm lủng lớp da, nàng sướng chân tay Hạnh bủn rủn thân thể nàng trôi bềnh bồng trong cơn khoái lạc, Hạnh rủ người như tàu lá nằm sâp lên ngực Danh thở hổn hên hai mắt nhắm nghiền, nằm ở phía dưới Danh mỉm cười vì dả thoả mản được vợ nhìn đồng hồ đã gần mộtmột giờ đêm hôn nhẹ lên trán vợ, Danh đẩy Hạnh nằm sang một bên đứng lên trần truồng đi vào phòng tắm để chuẩn bị cho ca làm đêm, nhìn lại thấy Hạnh tóc tai rủ rượi hơi thở phập phồng nhè nhẹ bầu ngực trồi lên xụp xuống hai mắt nhắm nghiền lại hai núm vú nhô cao khiêu gợi, nhìn xuống phía dưới l*n Hạnh một dòng tinh trùng trào ra từ cửa l*n ướt đẩm tấm drap giường
- Em ngủ ngon anh đi làm, đ* em sướng quá em ơi…….. anh mà không sợ trể anh đ* em thêm một cái nữa

anh mu lon con gai

Phải , phải con Thu nhảy lên ghế, ngồi lên con cặc cương cứng của Hoàng, 2 người như bị điện giựt, mặt mày đờ đẫn, con Thu làm tỉnh,thôi để cháu làm bài, nó cắm cúi làm bài nhưng cứ nhúc nhích trong long Hoàng, toàn than rung nhè nhẹ vì khoái cảm

Thu khó chịu hả, ngồi ngay lại thế này cho thoải mái, Hoàng nhắc con nhỏ lên đặt nó ngồi xuống đúng vị thế, con cặc cươơng cứng thọc lên đúng *** con nhỏ

Dù qua lớp quần lót, con cặc vẫn gây khoái cảm, con nhỏ oằn người …chú …ơi …, con nhỏ nhấp nhổm, con cặc đâm nhè nhẹ vào ***, nó rên rỉ khoái lạc,

Từ lúc nào không biết Hoàng đã luồn tay vào trong áo, vân vê hai đầu vú nhỏ xíu như hai hột đậu, xoa bóp cặp vú như sừng trâu vừa nhú, con nhỏ oằn oại xuýt xoa, rên đứt quãng

Chú …chú …ơơơi ..

Hoàng nứng đến cực độ, muốn đụ con nhỏ ngay tại chỗ nhưng không dám, đành hưởng them một lúc rồi đứng dậy, chú pha thêm ly ca phê nữa, cháu làm bài rồi chốc nữa chú cháu mình đi ăn

Hoàng ngồi nhớ cảm giác vùa được hưởng, chàng bốc điện thoại gọi Cường (hai vợ chồng Cường dự party ở nhà 1 người bạn Hoàng quen)

Ê Cường, con gái cưng của ông bi hư máy vi tính, lo về mà sửa cho nó

Party trưa mới bắt đầu, đến chiều tao mới về thì trễ mẹ nó rồi, bộ mày ngu dần đến độ không sửa cho nó được à, chỉ rắc rối

Thôi được, mày thiếu tao 1 chầu nhé, Hoàng cười cợt

Mày muốn gì thì đòi con Thu, thôi cút , để cho tao an hưởng tuổi già .. đầu giây bên kia có tiếng cười dòn của Cường

Hoàng nghĩ thầm, từ đó về đây 2 tiếng lái xe, dư thì giờ “làm thịt” con nhỏ, nhưng binh đường nào bây giờ, chàng lắc lắc đầu, từ… từ ..ta tính !!!

Bỗng Thu la lên, chú Hoàng máy lại trục trặc …Hoàng vừa ngồi xuống thì con nhỏ lại nhảy lên ghế, đúng tẩy …

Thu lại cắm cúi làm bài .. ủa sao hồi nãy trục trặc bây giờ máy lại êm rơ , kỳ há

Hoàng thừa biết con nhỏ muốn gì, không chần chờ chàng bắt đầu bóp vú xoa đầu vú rồi thò tay móc ***, con nhỏ nhảy dựng lên vì sướng, Hoàng mân mê hột le, vuốt dọc theo chiều lên xuống, con nhỏ oằn oại ưỡn *** lên vì quá nứng, miệng gầm gừ, kêu rên mà không biết trời đất gì nữa

Hoàng bế con nhỏ vào phòng ngủ, con nhỏ gần như trần truồng, chàng lột luôn vài miếng vải còn lại, than thể con nhỏ phơi bày thật quyến rũ, Hoàng muốn đụ nó liền tại chỗ nhưng lại nghĩ hưởng them đã

anh mu lon con gai

Xem anh mu lon con gai hay nhat 2014

Với tác giả nào cũng vậy, đầu câu chuyện đều phải làm thủ tục chào hỏi và thêm thắt đủ thứ chuyện về câu chuyện mà mình sẽ kể, là thực ..v…v. Đối với câu chuyện này hay dở, thật hư tự nó sẽ thể hiện, văn phong không tốt nên cũng có thể sẽ phải học thêm trong quá trình viết. Mời các bạn cùng đọc.

Các bạn cứ thoải mái góp ý kiến, mình sẽ thường xuyên theo dõi comment để rút kinh nghiệm, đừng chửi bậy là được ^^

Đoạn 1 : Năm Cuối THCS
Một Huyện thuộc tỉnh cao nguyên, nằm dọc quốc lộ 26 là nơi nó sinh ra và lớn lên. Kể sơ qua về cuộc sống trước năm cuối THCS, là con trong gia đình CNVC, cha mẹ nó không giàu có, gia đình thuộc hạng trung trung, năm lớp 7 cha nó có bồ nhí bên ngoài … gia đình không êm ấm, tôi buồn, bỏ học gia nhập vào băng nhóm, đánh nhau, chém lộn ….

Cuối năm lớp 8, nó từ bỏ băng nhóm, vì mất căn bản khá nhiều nên cũng chỉ học trung bình chứ không vươn lên nổi như người ta, chỉ có đầu óc nhanh nhạy chỉ nhanh hiểu hơn mà thôi. Cuộc sống vẫn cứ bình thường trôi qua chẳng có nhiều sự kiện nổi trội.

Cuối năm lớp 9 sau khi thi xong tốt nghiệp cả lớp tổ chức chia tay, địa điểm tập trung là Thác Krông Bông, nếu ở dọc QL 26 thì hẳn bạn cũng sẽ biết thác này, trong này chỉ có địa hình hiểm trở về đá tảng lớn xếp nhau, nước trong, khu bên dưới có khá nhiều khách du lịch đến chơi. Cũng khá rành đường vì đã đi nhiều lần lên khu trên đầu nguồn nên tôi dẫn đầu đưa cả lớp lên các tảng đá trên đầu nguồn để tập trung ăn nhậu, xách 2 tay 2 két bia sài gòn đi leo lên theo mấy con đường mòn cuối cùng cũng đến bãi đá trên. Sau khi tập trung, thời tiết gần trưa khá nóng nên mấy đồng chí trong lớp hăng hái đi tắm trước để cho mấy bạn nữ sửa soạn các món ăn, thủ tục ăn uống xong, vì còn là học sinh nên cả lớp chỉ uống có 2 két bia và mấy chai nước ngọt cho mấy bạn nữ thôi.

Đến xế chiều, lúc các ông tướng đã lăn ra mà ngủ, các bạn nữ thì tụm năm tụm bảy nói chuyện om sòm, nó nhảy ra mấy tảng đá giữa sông nằm chơi, đang chuẩn bị thiu thiu do men bia, bỗng nghe các bạn nữ la thất thanh.

Cứu …á…á…. Cứu bạn Nhung với, Nhung nó rớt xuống sông rồi…

Nguyên lai là do mấy bạn nữ ngồi chơi trong chán nên cũng nhảy ra các tảng đá như nó để hóng gió, khoảng cách giữa các tảng đá là khá xa, tuy đá nằm trên nước không trơn nhưng mép đá lại bo tròn nên dễ trợt chân, nhất là chân ướt mà nhảy. Ở sông này đã có nhiều vụ các chết đuối, chủ yếu ở đây là đá tảng nên nước sẽ xoáy qua các khe, ai mà bị cuốn ở đây thì nắm chắc 80% sẽ đi chầu ông bà, hàng năm đều có nhiều vụ tai nạn thương tâm xảy ra ở đây.

Bật dậy, nhìn qua thấy cách nó 2 tảng đá là tảng đá mà Nhung bị trợt chân và đang bị cuốn xuống, lao nhanh qua 2 tảng đá, nhảy xuống dòng sông cố bơi theo Nhung, Nhung đớp nước liên tục do không biết bơi và nước xoáy hút người xuống, nó bơi sải hết tốc lực đến cạnh Nhung, nhưng xảy ra sự cố nguy hiểm mà xém chết cả hai. Nhung trong lúc đớp nước do sợ quá, khi nó đến gần cứ ôm chầm lấy, đè nó xuống rồi ngoi len, làm nó cũng đớp nước mấy ngụm, duỗi chân lặn xuống , lăng mình ra xa Nhung, lấy thế bơi ra sau lưng thọc tay dưới nách ôm từ đằng sau, sải cánh tay trái qua ngực Nhung, lúc này ko còn đủ thời gian mà cảm giác ngưc nghiếc gì nữa, la to lên.

Nhung ….. bà đừng quẫy nữa…. chết cả đám đó…

Có vẻ có tác dụng, Nhung không quẫy nữa, nói thì lâu nhưng tình huống lúc đó nhanh vô cùng, sau khi ôm được Nhung, cố sải mình bơi 1 tay kéo Nhung vào các tảng đá phía trong, nhưng hỡi ôi, bia làm cho sức của nó yếu hẳn đi, nước vẫn cứ đẩy nó và Nhung lao xuống mép thác vèo vèo, trượt qua tảng đá cố lấy tay phải bám vào nó, tay ướt cộng với tốc độ cuốn đi quá nhanh nên tay trượt qua tảng đá, rách ra mấy đường chảy máu tùm lum, cũng phải nói lúc đó thực sự chẳng thấy đau.

Trời ơi…. tay ông chảy máu kìa….á á. Nhung la lên

Trượt dài thêm một khoảng nữa, cố gắng vươn mình vào trong, chỉ còn 2 tảng đá cuối cùng này là lao xuống thác, xuống là chết chắc vì thế nó cố vươn thật mạnh để trôi vào giữa 2 tảng đá, khoảng cách của nó khá rộng khoảng hơn 1 sải chân, hết cách để có thể trụ lại, bỗng lóe lên suy nghĩ trong đầu “Dùng hai tay mới cản được”, nghĩ là làm, xoay mình thật mạnh để lưng về phía khe 2 tảng đá, nó la lên

Nhung….. tui đẩy bà ra một chút, đừng có quẫy nha….

Không biết là do sợ hay sao mà Nhung gật đầu lia lịa, mịa bà, con gái bình thường lì như quỷ, lúc này sao mà hiền gớm >”<. Lấy sức đẩy Nhung ra khỏi người nó, tạo thêm lực để lao về 2 tảng đá, giang rộng hai tay, hai chân để bắt hai bên tảng đá.

Phịch phịch, hai tay hai chân và vào tảng đá như tên bắn, cảm giác nhức buốt truyển từ 4 điểm khác nhau về não một lần quả là cả một cực hình, cuối cùng đã níu lại được, sau khi đã trụ lại được, nó nhìn lên phía trên để chuẩn bị đón Nhung đao lao tới, thì bỗng nhiên tim nhảy lên thình thịch, cảm giác đau nói từ tim ra

Nhung đâu ?...... đâu mất tiêu rồi, mới đây mà.

Đang tính lao mình lên lặn xuống thì thấy Nhung lại trồi lên, tội nghiệp cô nàng, mới chim xuống đớp nước nữa rồi, gồng hết tứ chi đón cú va chạm thần tốc.

Phịch…. Nhung va chạm với thân mình nó, đầu trồi lên được tới cổ của nó, lập tức nó la lên

Ai da … Nhung bà ôm tui đi, tui không níu bà được.

Như đã chuẩn bị trước, Nhưng đưa hai tay lập tức quàng lấy cổ tôi, áp má vào má của nó, ôm chặt cứng. Ôi cha mẹ ơi, lần đầu tiên được gái ôm chặt đến thế… lang man rồi, quay lại tình huống lúc đó, khoảng 3 phút sau đó Nhung cứ bá cổ ôm chặt lấy nó, má kề má cả hai cùng thở hồng hộc, chắc mới đớp nước nên sợ đến thế. Cảm giác đau từ bàn tay truyền đến, bị rách tay, nhúng nước liên tục nên máu không đông lại được, máu cứ chảy từ lúc đó đến giờ. Cảm giác chóng mặt ập đến, nỗi lo sợ của tôi dâng cao, sợ rằng …..

Nhung… Nhung, bà bám lấy tay tui, leo lên tảng đá bên phải đi,nó thấp dễ leo đó…hộc..hộc. Nó gắng sức nói với Nhung

Nhưng tui … sợ.. lắm. Nhung nói

Trời ơi … chết tới nơi rồi.. sợ cái gì, nhanh đi . Nó hét lên

Nhung buông lỏng tay trên cổ nó, lân theo cánh tay phải bò lên tảng đá, thấy Nhung trợt hai lần, như sắp rơi lại trong nước, bỗng nhiên nó quyết định một quyết định liều lĩnh, cố gắng chống chân trái vào tảng đá, buông hai tay, lấy hết sức đẩy mông của Nhung lên tảng đá, Nhung vừa lên được tảng đá cũng là lúc nó bị nước đẩy lọt qua khe đá, đầu nó đập mạnh vào cạnh của tảng đá bên trái trôi xuống dưới.

H …H .. ơi, bơi lên đây đi, H ơi … huu. Hu … Ai cứu H với. Nhung thét lên rồi khóc.

Trước mắt nó tối dần, đớp thêm mấy ngụm nước không rõ, nó chợt cười rồi buông thõng người ra, không còn sức để bơi nữa, tự nhiên lại nghĩ về cha mẹ…. nghĩ về quãng thời gian trước đó …. Mọi thức dần dần nhòa đi, hình như bị nước dìm xuống…. bỗng ..cảm giác đau nhói từ chân phải truyền lại ….

Sực tỉnh táo hơn, nó mới nhận thấy tình huống, do buông thõng người nên khi nước cuốn trôi ngang, có một tảng đá nhỏ hơn 2 tảng kia nằm chắn trên đường trôi, cái nhói vừa rồi là chân trái va vào nó, chính cái chân vướng vào tảng đá đó lại là cái tựa để cả người xoay tròn và áp vào tảng đá, nhanh chóng lấy hai tay bám vào tảng đá rồi cố hết sức kéo mình lên, dòng nước cứ như bàn tay vô hình, cứ như muốn kéo mình xuống vậy. Vật vã một hồi lâu cũng đã bò lên được tảng đá, không còn sức mà lật người lại, úp mình trên tảng đá, mọi thứ tối dần đi…

[X] Close.