Anh nguoi lon

Một tiếng khóc vang vọng len lỗi vào những giấc mơ cay đắng trong tôi, ai khóc vậy, ai lại khơi lại cái giấc mơ củ đó ai….? Ai ???????.
Giật mình tỉnh giấc sau một đêm đam mê xác thịt tê dại và lạc lõng 
-hức….khich…híc……- từng âm thanh vang vọng trong căn phòng tẻ nhạt
Khẻ nhích người sang nhìn vào bên cạnh, một cơ thể, một làn da trắng mịnh hoang dại đang lân lê trước mắt. ,một lần nữa, cơ thể đó giọng nói đó khiến cái con dục vọng trong tôi lại trổi dậy mạnh mẽ thêm một lần nữa, khẻ nâng cánh tay nặng trỉu chạm nhẹ vào bờ vai đang run run đó.
-đừng chạm vào tôi đồ khốn nạn hức…………
Câu nói đó khiến đôi bàn tay khô ráp của tôi chợt khựng lại, một cảm giác tội lỗi đang lớn dần trong tôi, tại sao tôi lại có cái cảm giác đó nhỉ, chỉ là mua vui thể xác thôi thì làm gì lại có cái cảm xúc đó được chứ, ngủ với biết bao nhiêu cô gái bán hoa rồi mà giờ lại có cái cảm giác nó, điên thật rồi, điên thật rồi………………..
Tôi thở phào cười nhạt một cái rồi cố nhất mình dậy với tay lấy cái bóp da trên bàn. Tôi móc ra 2 tờ 500 ngàn rồi thẩy sang phía bên người đó
- nhiêu đó đủ chưa – tôi cười nhạt
- đồ khốn nạn, chó đẻ 
Người đó bật dậy, một bàn tay nhỏ xé toạt không gian vào mặt tôi một cái bốp, người tôi chợt nóng rang lên sau có tát trực diện đó, nhưng cơn nóng giận trong tôi bỏng bị dập tắt lập tức khi trước mắt tôi bây giờ là một gương mặt thất thần, hai viền mắt thâm quần, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi tèm lem. Ơ cái gì vậy trời, tôi chết đứng người ra chưa kịp hiểu chuyện gì thì bốp bốp…….thêm hai cái tán nữa ngay vào mặt tôi, nhưng cơ thể tôi lại đứng ngơ nga không động đậy để mặt sức con nhỏ này đánh, chát bốp chen chát……đếm nãy giờ chắc củng hơn cả chục cái, con nhỏ cũng đả ngừng tay, thay vì đánh thì lại ụp mặt xuống khóc nức nỡ. đánh thì chịu được chứ mà con gái rơi nước mắt thì bực bội vô cùng. Ngồi đơ ra cũng chừng 5 phút thì tôi như muốn điên nên hét lên
- khóc cái đéo gì – tôi hét to
- im đi thằng khốn nạn – không vừa con nhỏ đáp lại
- mẹ làm như còn trinh không bằng ấy – tôi hặm hự
- thằng khốn nạn, mày lừa tao rồi còn nói cái giọng mất dạy như vậy nữa hã – con nhỏ gong miệng lên hét to
Nước mắt lại tiếp tục giàn giụa trong căn phòng, căn phòng giờ chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt máy kia, và tiếng khóc của con nhỏ. Tôi bực dọc đứng phắt dậy rồi đi xăm xăm lại nhà tắm bỏ mặt con nhỏ vẫn nằm đó khóc, vừa cởi cái khăn ra khi nhìn xuống dưới thằng nhỏ thì tôi như bị hang triệu con dao găm thẳng vào tim, có một vệt máu khô trên đầu thằng nhỏ, cái gì đây?. Đừng nói là……………….tôi đơ ra chừng 5 phút rồi cố lấp bấp miệng 
- con…nhỏ…nà…y..còn…trinh hã trời……………..
Một kí ức chợt ùa về trong cái mớ lộn xộn trong tìm thức, hôm qua khi cho vào thì có một cảm giác vướng vướng và một sự đau rát ngay đầu cu, đừng nói với tôi rằng lúc đó, tôi đả cướp đi một sự trong trắng của người con gái đó nge, không không thể nào, chắc không phải đâu. Tôi cố gạt phăng những cái ý nghĩ rối bời ra khỏi đầu, nhưng càng cố gạt ra thì cảnh tượng tối qua càng rõ hơn trong đầu tôi, cố trấn an bằng những giọt nước lạnh te của buổi sáng sớm, sau khi trấn tỉnh được bản thân một phần nào tôi cố bước ra tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra, con nhỏ vẫn nằm đó, từng tiếng nấc vang vọng trong căn phòng khiến tim tôi quặng đau, cảnh tượng hôm nay cũng giống như ngày đó, ngày tôi dùng vũ lực để cướp mất sự trong trắng của người con gái tôi yêu tha thiết……………………………………� ��…….
Không gian trở nên im lặng đến đả sợ, tôi bước nhẹ nhàng thật chậm, thật chầm ngồi xuống cạnh người đó. Tôi khẻ chạm nhẹ vào cơ thể đó, một cách chậm rãi và nhẹ nhàng thì liền bị gạt phăng ra.
- đừng chạm vào tôi thằng khốn nạn………………….
Tôi lại ngồi chết chân tại đó không thể cố mở ra được bất cứ ngôn từ nào cả, ngoài kia dòng người nhộn nhịp ồn ào pha trộn nên cái bản chất thật sự của mãnh đất Sài Gòn. Tiếng xe cộ, tiếng những người bán hang rông vẫn vang lên đều ngoài kia, nhưng chỉ cách biệt có một bức từng rêu xanh thì trong này có một sự im lặng, mà ai cũng phải nổi gai ốc, một lần nữa tôi cố chạm nhẹ vào cơ thể đó, một sự đáp trả rợn người bằng sự im lặng
-anh…..anh xin lỗi………….- tôi cố nói
- xin lỗi có chả được sự trong trắng của tôi không? – người đó nói trong nước mắt
- vậy giờ em muốn sao? – tôi hỏi
- tôi muốn thằng khốn nạn như anh phải ngồi tù
Một câu nói không thể nào thẳng thắng hơn, tôi chết đứng người ra, không lẽ cuộc đời tôi phải chấm dứt bởi một sự lầm lỡ bởi cuộc vui xác thịt sau?. Tôi…..tôi không muốn
- tự làm tự chịu đi mày. Không muốn cức gì. Không thì giết người bich miệng đi
Một ý ngĩa chợt lé lên trong đầu tôi, tôi………tôi không làm được, tôi là thằng làm ra chuyện khốn nạn này, giờ lại muốn làm thêm một chuyện tày trời này sao. Tôi đứng thừ người ra một lúc rồi cố mở giọng yếu ớt nói
-không còn cách nào khác sao? – tôi cố nói
- KHÔNG – con nhỏ hét lớn
- ừ được rồi…………………..
Tôi bước đến chổ tủ quần áo sọt lấy bộ đồ mặt vào rồi chăm nhẹ điếu thuốc vào, điếu thuốc này là cuối cùng rồi, không biết hiếp dâm ở tù nhiêu năm nhỉ. Tôi rít nhẹ rồi thở dài một cái, từng ngụm khói cứ mơn mát ra đi trong sự im lặng của căn phòng, tôi sau khi mặt đồ đàn hoàn xong rồi tôi bước nhẹ đến cái giường cất giọng nói
-mặt đồ vào đi rồi đi với anh
- ĐI ĐÂU – con nhỏ hét lớn
- đi qua chổ công an – tôi thở dài
- qua đó làm gì
- em muốn như thế mà – tôi nói chậm rãi
Con nhỏ bật dậy nhìn tôi ngơ ra, nó nhìn tôi một lúc rồi nói giọng ngang ngạnh
- thằng khốn nạn , cướp đi trong trắng của tao rồi còn muốn đi bêu rếu hã – con nhỏ hét lớn
- vậy giờ cô muốn cái gì – tôi lúc này cũng nóng lên
- muốn giết thằng khốn nạn như mày – con nhỏ hét lớn
- được
Tôi bước xăm xăm ra khỏi cái phòng ngột ngạt ấy đi ngay xuống bếp, rút ra nguyên cây dao thái, tôi chạy nhanh lên căn phòng rồi thẩy cây dao lên phòng và nói lớn
- rồi đó làm gì thì làm đi. Mẹ nó………………………………..

anh nguoi lon

Đó là lần đầu tiên thằng Bưu dọn sẵn một buổi ăn, nhưng buổi ăn của nó không phải cao lương mỹ vị thịt thà mà buổi ăn âm hộ. Vâng nó đã nghĩ là dùng mọi cách để bú l*n bà Kim Thoa cho thật đã. Bưu hứng thú lột trần truồng Kim Thoa với đôi mắt ngại ngần của bà, hắn hào hứng với thần thể còn chắc ních và hai cái gò nhô cao lông lá ở giũa háng thì tuyệt vời. Sự ngượng ngập của Kim Thoa làm hắn thêm kích thích cao độ. Hắn từ tốn kê thêm dưới mông bà chiếc gối, và bữa ăn bắt đầu, Bưu liếm bú không sót một nơi nào nhất là hai bờ vú cao trước khi vào vùng hạ bộ. Dần dần những thớ thịt Kim Thoa dãn ra, bà không thể cản ngăn nhưng tiếng rên sướng khoái. Bưu sững sờ trước một âm hộ tuyệt đẹp đang khép kín theo ngón tay của hắn mở ra, một vùng sương đẫm ướt hé nụ như hoa buổi sáng. Kim Thoa nẫy người khi lưỡi của Bưu liếm láp, càng ngày bà càng rên rĩ mạnh. Đến lúc như không tự chủ được bà gồng lên nẫy mạnh âm hô vào niệng Bưu với những tiếng thất thanh Á Áaaaaa! AÁAaaaaa!.. ! Liên tục, mông bà nhấc cao theo những cơn giật mạnh, dâm thủy bật ra nhầy nhụa. Bưu mút vào họt le đỏ ối phồng ra, tiếng rên đứt khoản âm thanh gãy vỡ cuồng nộ khoái lạc, Bưu vẫn say sưa bú liếm cho tới lúc hai tay bà Kim Thoa chỉ còn nắm chặc vào nệm cào cấu dãy dụa khờ khạo. Khi Bưu nhấc đầu lên hắn chỉ thấy một bờ tóc rối ren trong khuôn mặt thất thần mời gọi nhục dục. Nhìn lại bữa ăn của mình say mê kỳ lạ. Dương vật hắn cương đến độ như không thể chờ đợi hơn, loại bom chờ giờ nỗ, lựu đạn gỡ ngòi. Bưu chòm lên người bà Kim Thoa, Lưỡi hái vẹt sâu xâm nhập động đào trơn lín dễ dàng. Lưỡi hắn tìm lưỡi bà, miệng không thể rời nhau khi đôi mông hắn nắc bất tận…

anh nguoi lon

anh nguoi lon la gi ?

Nó cũng thuộc hạng “cao thủ” trong làng nghề tẩm quất dạo vì từ nhỏ nó đã theo đàn anh lão luyện học nghề, mỗi ngày một “chiêu”. Nó phải trải qua một thời gian khổ luyện bền bỉ mới được tay nghề như ngày hôm nay. Nó nắm bắt hết được các huyệt đạo, huyệt vị, lục phủ ngũ tạng, kinh mạch… Nó còn biết các thủ pháp bấm huyệt Đông y, phương pháp xoa bóp Cốc Đại Phong. Ngoài ra nó còn nghiên cứu nhiều tài liệu y học dân tộc. Tuy nhiên nó cũng vài lần đụng độ với mấy thằng say rượu hoặc chơi “ken” (ma túy). Những lần như thế thì kể như nó ôm “show”, làm không công. Nó nhớ lại lần đó, tưởng bắt được mồi ngon. Một nhóm thanh niên sau trận nhậu đi giải mỏi. Nó phải quần kịch liệt gần hai tiếng đồng hồ trên những tấm lưng đồ sộ, nó mệt lã. Xong xuôi, cả bọn lên xe định nói lời tư biệt. Nó níu áo một tên trong bọn đòi tiền công. Tên đó cười nham nhở : “Tiền gì ? Được phục vụ bọn tao là vinh hạnh lắm rồi…”. Nó uất ức nhất định không buông tay : “Nếu không trả thì tôi la…”. Bỗng một cú đá như trời giáng hất văng cả người và đồ nghề xuống lề đường. Ba tên còn lại nhào đến “bề hội đồng”, tên còn lại túm lấy hộp đồ nghề đập mạnh xuống đường bể toang hoác… Đêm đó nó trở về nhà, mẹ nó hỏi chuyện gì thì nó cứ cuối đầu che dấu mặt mũi sưng húp. Nó tắm rữa rồi leo lên giường. Nó thiếp đi vì tấm thân rã rời.

anh nguoi lon

Mình thuộc thế hệ 9x . Gia đình mình cũng thuộc loại khá giả với lại mình là người con duy nhất nên được chiều chuộn , ba mẹ mình thì là dân buôn bán nên thường xuyên vắng nhà , nên chuyện thiếu tình cảm yêu thương của ba mẹ là chuyện thương tình ( À quên mình từ nhỏ lớn lên ở Lương Sơn , một xã nhỏ gần thành phố Nha Trang ) Từ nhỏ mình đã nổi tiếng ở trường , Học thì lúc nào cũng xếp cuối lớp , Đánh nhau thì trong trường thì thằng nào cũng sợ ( tại mình lúc đó quen biết nhiều đại ca bên ngoài , với lại có ông anh hàng sớm là đầu gấu nên tụi nó cũng sợ thì phải ) , mình thì không được gọi là đẹp trai nhất trường nhưng nhìn thì hơn cã khối thằng khác . Mình thì có cái là giao tiếp tốt , nên kì thi nào minh cũng vượt qua , có lần trong lúc thi thì con nhỏ cạnh bên cho coi bài , xong bị phát hiện mình được mời lên phòng hiệu trưởng uống trà . Trên đường xuống phòng hiệu trưởng đi ngay qua mấy lớp khác , tụi nó nhìn mình có vẽ ngưởng mộ lắm , thấy thế mình cũng ngẩn đầu đi xuống phòng còn con nhỏ kia đi theo sao mình mặt tái mét như không có 1 chút máu nhìn buồn cười thấy chết . Mình quay sang hỏi nó ( À mình tên Vũ , còn con kia tên Lý )
V: Sao thế không được khoẻ à ? ( hỏi thế chứ trong bụng muốn cười thấy chết ) 
L: Không 
Nó trả lời 1 tiếng cộc lốc , thế mình hỏi tiếp
V: thế sợ à ? có gì đâu mà phải sợ
L: ưk mình sợ lắm , nhở bị đuổi học thì sao , ba mẹ mình đánh chết , thế cậu không sợ à ? 
V: sợ cái l** gì chứ , hết sức viết bản kiểm điểm với mời phụ huynh là cùng .
Xuống tới phòng mình thản nhiên bước vào ngồi xuống làm 3 chén trà 1 lúc vì đang khát còn con nhỏ kia cứ rụt rè không dám ngồi . Ngồi 1 lúc nghe ông hiệu trưởng ba la bô lô 1 lúc thì nghe tiếng trống ra chơi ổng cho về lớp , đi ra nhìn vẻ mặt con nhỏ kia khác hẳng nó ko sợ nửa vì theo như mình dự đón thì chỉ viết bản kiểm điểm , nó đi thẳng về lớp còn mình thì phi thẳng ra căng tin . Cuối cùng thì cũng tổng kết mình được học sinh trung bình hên không ở lại lớp , được vào lớp 10 , nhưng đó cũng là thời điểm đen tối nhất của cuộc đời mình . Năm đó bố mình mất , trong lúc đám tang đang diển ra, mình không ngờ là ba mình lại giàu có như vậy ( vì lúc trước mình đâu có quan tâm đến việc kinh doanh của gia đình ) ông quen biết rất nhiều người , và được mọi người kinh trọng trong đó có cả nhửng thành phần xấu . 3 ngày sau cái chết thì luật sư củng đến . lúc đó đang buồn ngồi trong phòng thì có người gọi ra. Lúc đầu mình nghỉ là tài sản sẻ để cho mẹ hết , nhưng sự thật không như mình nghỉ . Bố mẹ đều có tài sản riêng của mình , tài sản của bố để lại 100% là của mình nhưng đến 18 tuổi thì mới được nhận mình không hiểu tại sao lại tài sản của 2 người không để chung mà lại để làm 2 . Thì ra bấy lâu nay hạnh phúc gia đình mình đả tan vở từ lâu . Ngày nào mình củng chìm đấm trong rượu . dần dần mình trở nên cộc cằng , lạnh lùng chẳn biết quan tâm đến ai . Suốt thời gian học phổ thông chắc mình chẳn được gì . Đến ngày chuẩn bị vào học thì cậu mình ( em của mẹ mình ) về . mình vui lắm vì lâu rồi cậu mới về thăm mình . cậu chơi được vài hôm thì cậu củng về Sg làm việc trước lúc cậu đi có nói với mình câu này '' nhiêu thời gian đó đã quá đủ cho cái chết của ba cháu , hãy dẹp qua 1 bên nhửng nổi buồn và hãy đi thực hiện những giất mơ hoài bảo của mình , hãy tiềm kiếm thứ mình cần cho cuộc sống này '' nghe những cầu đó xong mình rới nước mắt . mình tự nhủ là đã quá đủ hay cố lên và bước đi . đầu năm khai giảng củng đến . mình đi muộn vào lớp đã thấy cô giáo chủ nhiệm nhìn cũng dể thương và khá trẻ . mình thưa cô bước vào lớp mà trong đầu nghĩ '' thôi bỏ mẹ mới đầu năm mà đã tạo ấn tượng không tốt rồi '' . Ngồi 1 lúc tĩnh tâm lại là mình đang là trung tâm chú ý của mọi người kể cả cô giáo . mình nhìn lại với vẻ mặt ngu xi không biết là có chuyện gì . Cô giáo đi xuống bàn mình và nói 1 câu : cuối giờ xuống phòng gập riêng tôi . Cuối giờ củng đến tôi xuống phòng gập cô giáo và có cả hiệu trưởng nửa . Tôi không biết có chuyện gì thì ( cô giáo tên Kiều , còn thầy hiệu trương tên gì cũng chả biết cứ gọi tạm là HT ) mình bước vào chào
V: em chào thầy vào cô ạ 
K: chào em mời em ngồi
HT: em biết tại sao em xuống đây không ?
Mình cầm ly tra uống một ngụm hết sạch và rót ly tiếp
V: dạ em không biết ạ
K: em vốn dĩ không được vào lớp của cô 
HT: đúng thế vì lớp của cô K là lớp đặc biệt . nhưng em được 1 người là cậu của em nhờ thầy cho em vào lớp cô K . vì thế thầy gọi em xuống để nói cho em biết và mong em sẻ phát triển theo đúng nhửng gì cậu em đã nói về em.
K: à mà nửa từ nay em sẻ chuyển về nhà cô ở và tiện cho việc học của em
Xong ra về cô K đưa mình về nhà dọn đồ . Chắc chủ ý này của cậu với mẹ của mình . về nhà thì nhà đóng cửa bước vào phòng khác thì thấy mảnh giấy.'' Con về ở với cô giáo. mẹ bận việc làm ăn hành lý mẹ đã để trong ba lô ''
Mình mang ba lô đi ra . cô nói với mình
K: nhà em to nhĩ
V: có gì đâu cô . nhìn to vậy chứ nhửng kí ức về nó chẳng tốt đẹp gì.
Nói xong mình lên xe về nhà của cô . Nhà của cô thì không bằng nhà của mình rồi . nhưng vừa nhìn nhà cô mình đã thích . mình đi theo cô về phòng của mình và dặn 1 câu '' cho em time 1 tiếng để dọn phòng của mình theo ý thích của em , sau đó tắm ra ăn cơm''. Mình không nói gì và lặng lẻ làm theo . Căn phòng không rộng lắm nhưng cũng ổn . mở ba lô ra thì ôi mẹ ơi . chỉ có vài vật dụng xinh hoạt của mình và 1 mẩu giấy '' đồ của con đã cũ mẹ vứt hết rồi con đi mua đồ khác đê . đưng để người ta nói con mẹ ăn mặc không đàng hoàn '' . Mình đi ra xuống bếp thì một cảnh tượng làm mình muốn ở tù luôn . Cô rất đẹp trong bộ đồ ở nhà màu đỏ . hiện rỏ trên áo thứ gì nhô lên . lúc đó thằng nhỏ mình bắt đầu cứng lên. cô nạt mình
K: làm gì đó . sao còn chưa đi tắm
V: Dạ . cô có thể đi mua giúp em vài bộ đồ được không . mẹ em nói đồ đã cũ nên vứt hết rồi ạ .
K: ưk , được rồi chiều đi mua .đứng đó đợi chút
Cô đi vào phòng của mình . mình đứng nhìn xung quanh thì thấy có bức ảnh cô chụp chung với người nào đó . Cô quay ra trên tay cầm chiếc quần đùi .
K: này vào tắm đi rồi ra ăn cơm
Mình cằm chiếc quần và đi vào phòng tắm

anh nguoi lon

Xem anh nguoi lon hay nhat 2014

Hì, thân chào các thím :sogoodgirl: , có một số thím theo dõi câu chuyện này ngay từ đầu nên khá hiểu tính em, em cũng không cần nhắc lại nhiều, tuy nhiên hôm qua topic trôi lên 1 lần nữa nên em cũng xin tỏ bày một số thứ cho các thím hiểu luôn về page này nhé :chaymaugirl: .Nói chung thì càng nhiều người theo dõi chuyện thì em rất vui vì ngay từ đầu khi lập thớt bên voz em chỉ cho nó lên có 8h thui mục đích là tìm những thím cùng suy nghĩ và ủng hộ em là chính :stickgirl: , nhưng hôm qua chán chán nên em lại lập 1 thớt mới và số lượng người biết tới page tăng ngoài dự kiến từ chỉ 88 mem lên thành hơn 1K5 mem vượt xa trí tưởng tượng của em và anh em theo dõi chuyện từ ngày đầu với 1 số thím như: Mai Đình Thanh Minh, Đỗ Dương, Tý Tài Tử , Đức Cò,…..
Thường trước tết thì có ngày em post tới 7 chap :sexygirl: , có khi 2,3, có khi lại chẳng post chap nào và làm cho các thím hóng mãi, em chân thành xin lỗi và mong các thím bỏ qua cho kẻ sĩ hèn này ^^. :shamegirl:
Em mong page sẽ được nhiều người biết tới hơn nữa và các thím thường xuyên cmt ủng hộ em nhé ^^ :adoregirl:
################################################## ########################
Như các thím cũng biết, tính em ưa són quẩy rất cao nên đoạn cuối của tối hôm đó em kể hơi nhanh mục đích nhầm gây hội chứng són toàn phần và ức chế cho số đông :sexygirl::sexygirl: ,em cố bỏ tính đó mà ko bỏ được udencygirl:udencygirl:,em sẽ kể lại chi tiết hơn 1 chút nhé.
Sau khi cặp vợ chồng đó được hòa giải thì mọi người trong ngõ ai về nhà nấy, vì cơ bản ngõ em ở toàn cán bộ công chức, hay toàn thành phần làm công ăn lương theo giờ qui định nên sáng ra 6h mấy đã đi và chuẩn mốc 5h thì mọi người đổ xô về, có người còn 8h hơn ấy chứ :stickgirl: , đối với họ giấc ngủ rất quan trọng và huống hồ 2 ông bà đó toàn chơi giờ linh mà phang nhau điên đảo luôn mới kinh :look_downgirl: .Em bước vào cổng và khóa cửa, sau lại bước vào nhà và khóa cửa chính lại vì nãy khi đang đứng coi thì em đã thấy Dì bước vào nhà rồi, chắc cày phim hàn kinh quá nên phải ngủ bù :nosebleedgirl: , đến tội ^^.
Em bước lững thững lên cầu thang với cái đầu trống rỗng vì đơn giản lúc đó chẳng có vướng mắc hay bận tâm gì cả, cứ lên đi ngủ thui sáng còn đi học sớm nữa chứ.Em bước lên cầu thang, vừa qua phòng Dì thì em chợt nghĩ ngay phải nhờ Dì sáng kiu dzậy hộ, chứ đêm hôm còn thức thế này chắc chắn là sáng thể nào em cũng dậy muộn cho mà xem :sogoodgirl: , híc híc.Em lại trước cửa phòng thì chẳng nghe thấy tiếng gì cả, vừa đẩy cửa phòng ra thì hình ảnh đập vào mắt em là………. Dì đang nằm nghiêng quay lưng ra cửa, 2 chân bó hờ cong cong, kế bên là cái lap có ánh đèn vàng chóp pa chóp và hình ảnh pause của một bộ phim hàn xẻng tuy nhiên màn hình có vẻ mờ và tối, như kiểu các thím để cái monitor tự động tắt khi không thao tác trong khoảng thời gian nhất định ấy :nosebleedgirl: .Lúc ấy em nghĩ ngay trong đầu em là ”thôi, ngủ thế này thì ai dám nhờ kêu nữa chứ, không khéo Dì còn dậy trễ hơn mình ấy chứ”, nghĩ thế nên em lại phía cuối nệm Dì rê chuột định tắt cái lap đi rồi về phòng ngủ.Mà công nhận khi con người ta mệt mỏi thì ngủ nghe tiếng ngáy đều đều nhỉ, mà con gái lạ thật gáy như kiểu tiếng thở dài í nhưng mà hơi to hơn bình thường chút thôi :shamegirl: , em quay lại nhìn Dì thì ôi thôi…….Dì ngủ mà không có mặc quần chip mà lại mặc cái váy mềm nữa chứ làm cho nguyên 1 phần lộ ra mồn một bao gồm:2 mảng mông lớn mà rất là to nối liền với đôi chân dài miên man và rất trắng, cái khe đít và cả khe bím điểm xuyến thêm vài cọng lông măn làm em nhìn muốn nổ đom đóm mắt :cannygirl::cannygirl: , ngay lập tức vừa nhìn thấy cảnh ấy con sâu trrong quần em bắt đầu ngọ nguậy và có vẻ trật đường rây lệch ra ngoài quần xì, em phải cho tay vào và định hình nó lại cho chuẩn.:sexygirl::sexygirl::sexygirl::sexygirl:
Em quỳ 2 gối về hướng mông Dì và cúi xuống nhìn thật sát cái khoảnh khắc ấy như cố ghi vào đầu những hình ảnh thân quen nhưng khác hẳn :byebyegirl: , thân quen vì có lẽ em đã thấy nhiều trên porn world rồi và cả của nhỏ nữa, tuy nhiên nó khác hẳn vì nhìn thật tế vừa có cảm giác lại tường tận hơn chứ các thím nhĩ, em nhìn lung lắm vừa nhìn vừa suy nghĩ trong không gian im ắng chỉ nghe rõ tiếng chạy đều đều của điều hòa, tiếng ngáy tròn trĩnh của Dì và đâu đó là nhịp tim đập thình thịch và hơi thở gấp gáp của kẻ sĩ hèn này. :sexygirl::sexygirl::sexygirl::sexygirl: .Cái khoảng mông trắng muốt ấy thật trơn tru và mềm mại cảm giác như da thịt trên nó không có chút gợn nào cả và nó hơi to và mây mẩy so với cái eo kia, kéo dài và chia cắt nó là một đườg hẽm nhỏ và khít kéo dài từ giữa mông tới hậu môn nhỏ, có phần màu không trắng như mông,cách Hm 1 chút xíu là cái khe bím hẹp và khít vì em thấy 2 phần da bím bị tì đè vì tư thế nằm nghiêng của Dì làm cho nó bị căng và có phần múp rụp khá mời gọi :stickgirl: .Phải nói là lúc đó em nãy ra nhiều ý định so sánh giữa Dì và nhỏ lắm chứ, em xin được phép không kể đoạn này vì lúc đó đầu óc em nghĩ lung tung và có phần kì quặc lắm, em ngồi nhìn mà nhịp tim cứ liên hồi mà đập, chợt em suy nghĩ và quyết định…………… :look_downgirl:
Em nhẹ nhàng xích lại gần mông Dì hơn, cúi đầu chúi xuống sát mông luôn, lấy 2 ngón tay cái và giữa của bàn tay phải từ từ chạm nhẹ vào khe bím Dì, tay trái em chống xuống đất và mong thầm trong lòng và tự hứa với bản thân không tạo nên tiếng động nào dù cho nhỏ nhất, lúc đó chủ yếu chỉ suy nghĩ tới việc vạch định kế hoạch chứ chẳng suy nghĩ gì về việc bị phát hiện and then… :stickgirl: …….Em há miệng để tiếng thở nhỏ đi mà lúc đó em nín thở luôn thì phải, nhẹ nhàng đứa tay lại gần bím Dì udencygirl: …….à mà khoan :byebyegirl: chắc các thím cũng thắc mắc sao lúc đó em lại suy nghĩ là chạm bím trước mà không làm gì khác chứ nhĩ, em cũng xin giải thích luôn là thời gian ấy em chỉ tò mò và đinh ninh về cái bím thui, nhớ lại khoảng thời gian ấy, cái tò mò đối với người con gái của em chỉ và cái đó, ngay cả nhỏ em cũng chỉ chăm chăm như thế, hì, hùi còn nhỏ dại nên suy nghĩ có phần nông cạn nhĩ :sosadgirl::sosadgirl: .
Như kế hoạch trong khoảng khắc ấy, em nhẹ nhàng lấy 2 ngón cái và giữa nhẹ nhàng banh nhẹ khe bím của Dì ra, giấy phút em vừa chạm vào thì cảm nhận trong em lúc đó khe bím Dì mềm lắm, mềm mềm mà cảm giác như nó mướt mướt sao ấy, nó đỏ ửng và căng mộng nữa, có vài sợi lông măn nhỏ xíu va cụt ngủn, em nhẹ nhàng tách khe bím ra, vừa làm mà tay em run như điên loạn, nhưng thứ đem lại nhiều sự bình tâm nhất cho em lúc đó là tiếng ngáy o o và đều đều của Dì, em tách hai miếng thịt đó ra và nhẹ nhàng lấy ngón tay trỏ quẹt nhẹ vào cái khe ấy, lập tức em như cảm giác bên trong 2 miếng thịt ấy còn mềm hơn hẳn và có cái gì đó dính và rít làm em chợt hoảng hồn và rút tay ra, ngay tắt lự em đưa lên mũi ngửi và……. Và…… ôi thôi……..tay em chẳng có mùi gì cả, rõ ràng là em đã chạm vào cái đợm thịt gì đó dính dính, tiếng Dì vẫn thở đều đều.Lúc đó phải nói em hết hứng thú cmnr hay cũng có lẽ là nỗi sợ đã ập đến, sợ 1 cái gì đó mơ hồ và xa xôi, em từ từ đứng dậy, nhìn toàn cảnh vật trong phòng, rồi lại nhìn Dì, sau đó lại cúi xuốnng nhìn khe bím lần chót :sexygirl: , nó vẫn ở đó, vẫn múp múp và cộm lên, rất mời gọi.