Anh nguoi mau han quoc

Tuổi thơ. Lớp học. Bạn bè. Sự trưởng thành. Sắc đẹp. Một tình yêu đầu đời. Mọi thứ xảy ra thật tốt đẹp với nàng. Ấy vậy mà không giữ được nàng ở lại. Tiểu Châu, một đứa con gái 17, vì một lý tưởng mơ hồ đã tình nguyện ra đi. Sẵn sàng từ cha, giã mẹ, chia tay đứa em ngoan. Bỏ lại mối tình đầu. Nàng cùng bao thanh niên thiếu nữ lên đường.

Nơi đây, biên giới xa xa lắm! Nàng dường như đã quen dần với cuộc sống cơ cực hơn một năm qua. Sớm hôm tối chiều. Chăm chăm chỉ chỉ với công việc ngày như mọi ngày. Chán nãn. Nhớ nhà. Niềm vui duy nhất là những buổi chiếu phim ngoài trời, vào mỗi chiều thứ Bảy. Ở đó, nàng gặp rất nhiều người giống như nàng. Tất cả đều là Thanh niên Xung kích. Có cả Lầu Sơn nữa, anh đã ở nơi đây từ rất lầu rồi. Từ trước khi Tiểu Châu đến.

Chăn ngựa và chỉ biết có chăn ngựa, Lầu Sơn là kẻ duy nhất ở đây để làm chuyện đó. Không ai sánh bằng anh. Vì thế họ rất cần anh. Anh là người rất đặc biệt. Đặc biệt mà bao nhiêu người cứ phải nhắc đi nhắc lại, truyền miệng cho nhau. Người ta nói anh là dân quân trước đây. Trong một lần bị Nhật bắt. Bị tra tấn đánh đập. Cuối cùng chỉ một nhát dao bén nhọn, Lầu Sơn không còn là một người đàn ông toàn vẹn nữa. Dương vật anh đã mất. Anh không thể có vợ!

Một năm trôi qua trên vùng thảo nguyên cằn cỗi. Tiểu Châu lớn thêm một tuổi. Nàng càng đẹp thêm. Giỏi hơn. Có phải vì hai lý do này mà Chính trị viên đã gọi nàng tới. Chẳng hiểu ? Nhưng nàng đã tới, sẵn sàng chấp nhận bất cứ nhiệm vụ nào cấp trên đề xuống.

Thế là nàng khăn gói theo chuyến xe đi ngoằn nghoèo lên triền đồi. Người ta đưa nàng lên đó để học tập. Để sau này làm một Thanh niên Xung Kích giỏi. Để huấn luyện cho những lớp thanh nữ xung kích sau này. Nàng học gì ở nơi vắng vẻ này với chỉ mình Lầu Sơn ? Người ta bắt nàng học cách chăn ngựa. Chỉ vỏn vẹn 6 tháng thôi, nàng tự an ủi mình. Cố gắng học cho giỏi cho xứng đáng cái “Nữ Sắc Thép”. Rồi sẽ trở về nhà thăm cha, thăm mẹ. Nở mặt với bè bạn về chức phận của mình.

Từ lần đầu tiên gặp Lầu Sơn, nàng đã thấy điều gì rất lạ ở anh chàng này. Tuổi đã 30. Người trầm tĩnh, ít ăn ít nói. Râu ria xồm xàm. Tóc dợn xoăn. Khuôn mặt hầm hì. Ở đây với hắn ư ? Nàng thấy hơi sợ. Với chỉ một cái lều da vá vấp loảng choảng. Làm sao có thể ở chung với một người đàn ông đơn chiếc cho được. Dù nàng biết rằng Lâu Sơn đã mất đi “cái vật ấy”.

Buổi ăn tối đầu tiên với Lầu Sơn. Nàng ngần ngại cầm miếng khô ngựa. Ngon. Nàng chưa bao giờ được thưởng thức miếng khô nào ngon như vậy. Lầu Sơn chỉ liếc mắt nhìn nàng. Mùi thơm từ nồi súp hành bốc lên làm cho bụng nàng rôm rang. Lầu Sơn múc đưa nàng một gáo. Nàng dè dặt. “Ăn đi. Tôi không đầu độc cô đâu”. Đó là câu nói đầu tiên của hắn với nàng. Nàng đưa lên miệng húp. Ngon thật. Lầu Sơn biết cách nấu. Ngon hơn cả mẹ nàng làm.

Đêm xuống. Lầu Sơn nhường cái giường duy nhất cho nàng. Một tấm màn được chắn ngang chia đôi khu vực. Hắn xuống đất nằm. Ngủ ngay. (Truyện của tác giả Kinh Bích Lịch). Tiểu Châu không sao ngủ được. Nàng không thể ngủ khi chưa làm rửa ráy như nàng vẫn thường làm lúc ở Trụ sở. Cả ngày đi đường nóng nực khó chịu lắm. Nhưng ở đây làm gì có nước cho nàng tắm. Vỏn vẹn chỉ là bình nước uống. Nhưng cũng đủ cho nàng vệ sinh “nơi ấy”. Nhưng hắn lại ở đây. Nàng hãy còn sự ngại ngùng của một thiếu nữ.

Trời càng khuya. Nàng ngồi dậy, ron rén rót một chút nước còn lại trong bình. Tiếng nước róc rách đổ vào thau. Nàng sợ Lầu Sơn thức giấc. Nhẹ nhàng nàng trạch quần xuống. Nhúng nước vào khăn. Định lau thì Lầu Sơn trở mình. Hắn quay lưng về phía nàng. Dường như hắn đoán biết nàng định làm gì. “Các cô thích tắm táp lắm à”. Hắn nói rồi thở khò ra ngủ. Như là cố tình cho nàng tự nhiên hơn.

Trời sáng. Nàng chuẩn bị gọn gàng theo hắn học cỡi ngựa. Nàng thông minh. Hắn là thầy giỏi nên chẳng bao lâu nàng đã cởi được. Hắn dạy nàng cách điều khiển đàn ngựa đông đúc. Nàng làm theo rất cừ. Nhưng suốt ngày hắn chỉ vài lời vỏn vẹn với nàng. Hành động của hắn thật lạ!

Thấm thoát 3 tháng trôi qua. Tiểu Châu như học được rất nhiều ở Lầu Sơn. Không chỉ cách chăn ngựa, cách nhìn thời tiết, đếm sao; ngay cả cách vá lều, đốt lửa và nấu súp. Món súp tuyệt chiêu của hắn. Bây giờ nàng thấy Lầu Sơn thân thiện hơn nhiều dù không ở lời nói như ánh mắt nhìn của hắn. Còn giọng hát của hắn nữa. Nàng thích nghe hắn hát nhất. Ít ra nó còn hay hơn đoàn văn công ở Trụ sở. Được dục ngựa trên đồi hoang, nghe hắn ngâm nga cũng là một điều thú vị với nàng.

Chiều đó, hắn lại hát nữa. Giọng hát vui nhộn, chan chứa. Nàng thấy hắn tất bật bươi bươi, xới xới ở ngoài kia. Trời nắng thế, mà hắn vẫn hì hục.

Mặc kệ, hôm nay không chăn ngựa nữa, nàng thích đi ngắm hoa. Hoa ở đây đều hoang dại, nhưng nét đậm tươi sắc của nó giống như vẻ đẹp của nàng.

Đang lang thang, nàng nghe tiếng vọng tới của Lầu Sơn. Nàng vội trở về. Hắn dắt tay nàng chạy lên ngọn đồi trước mặt, nơi hắn vừa rồi hì hục đào bới. Trước mặt nàng, một sự vui mừng chưa bao giờ nàng có được mấy tháng qua. Lầu Sơn đã đào cho nàng một hố nước để tắm. Hắn bỏ công rất nhiều để khiêng và xách nước từ rất xa. Nàng hân hoan quá. Đã từ lâu chưa được tắm cho đàng hoàng. Nàng thèm quá muốn trút hết đồ lao xuống ngay. Nhưng Lầu Sơn vẫn đứng đó, ánh mắt hắn long lanh trên khuôn mặt trầm tĩnh.

- Anh ở đây làm sao em tắm được ?
- Được, tôi quay mặt lại ngay.

Lầu Sơn bước hơn 20 bước xuống đồi. Ngồi xuống. Hắn chờ đợi cho nàng tắm xong. Mắt nhìn xa xa nơi đàn ngựa ngoan ngoãn gặm cỏ. Trên này, Tiểu Châu nhẹ nhàng trút bỏ quần áo. Nàng vẫn sợ Lầu Sơn ngoái lại nhìn nên nói vọng xuống: “Nếu anh nhìn sẽ bị cho mù mắt”. Bên dưới có lời đáp lại “Tắm nhanh. Trời sắp có giông rồi”.

Tiểu Châu thanh thản tắm. Nàng tung tăng trong nước như con cá từ lâu vắng nước. Dáng nàng đẹp như một nàng tiên dưới hồ.

Thình lình giọng nói của Lầu Sơn cất lên. “Xin đừng lên đây!”. Tiểu Châu quay lại. Từ đâu ba người đàn ông lững thững trên lưng bò tiến về phía nàng. Giọng của Lầu Sơn lại cất lên: “Không được lên đây!”. Bên kia có tiếng đáp: “Ê, Lầu Sơn. Không ngờ mày mất đi cái của quý mà còn được phước hơn tụi tao. Con nhỏ ấy cũng đẹp thật!”. Rồi tiếng lách cách lên cò súng, giọng của Lầu Sơn vang lên: “Bước thêm bước nữa tôi sẽ bắn”. Bên kia, giọng của một gã chỉ cất lên lưng chưng : “Lầu Sơn … mày” thì tiếng “Đùng” xé không khí xẹt ngang mặt gã đó. Lầu Sơn làm thiệt. Nàng ít khi thấy Lầu Sơn nghiêm nghị như vậy. Hắn lại có súng nữa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn lấy nó ra khỏi dây lưng. Bên kia lại có tiếng: “Thương binh mà mày cũng dám bắn. Coi chừng!”. Rồi nàng không nghe tiếng gì nữa, vội vàng mặc lại áo quần, trước khi Lầu Sơn trở lên đưa nàng về lều.

anh nguoi mau han quoc

Khang với tay lên tủ rượu lấy ra một chai rượu thuốc rót ra hai chén và nói: – anh thử dùng loại rượu đặc biệt này xem, ông xếp chỗ em đi công tác miền Nam được trong đó biếu đấy, ngâm đủ loại bổ dưỡng đặc biệt, ông ấy lại không uống được rượu nên cho em, em uống thử thấy bốc ghê lắm, anh làm thử đi. Tôi cười hỏi có phải rượu bổ này là bổ cái khoản kia không. Khang bảo đúng rồi, uống vào chơi xung lắm. Tôi hào hứng uống ly rượu, rượu khá mạnh thơm nồng mùi thuốc. Tôi thầm nghĩ, ông này cho mình uống rượu bổ cứ như là để giúp mình lát nữa chơi vợ ông ý xung hơn thì phải. Hồng vào trong, tôi nghe rõ tiếng cô ta nựng con, đọc truyện cổ tích tấm cám, mãi một lúc im lặng chắc đứa con nhỏ đã ngủ thì có tiếng mở cửa lạch cạch, tiếng nước ào ào, chắc là đi tắm. Ngồi uống đến ly rượu thứ ba thì tôi đã thấy nóng bừng mặt. Khang bảo tôi đi tắm qua một cái cho mát rồi còn đi ngủ. Tôi hồi hộp đứng dậy, bắt đầu vào việc chính rồi đây, Khang bảo tôi treo quần áo dài lên móc, đi ngủ thì cứ cởi trần quần đùi thôi cho thoải mái.

anh nguoi mau han quoc

anh nguoi mau han quoc la gi ?

- Ông mua trinh hay mua tù. Tôi lặp lại : con bé còn vị thành niên.
- Ba má nó đã chịu bán trinh của nó cho anh rồi. Năm cây. Không tin hỏi ba má nó xem.
- Ba má nó không có quyền làm vậy.
- Nó cũng chịu rồi.
- Nó còn nhỏ không quyết định được việc này.
- Vậy thì ai quyết định được ?
- Không ai cả. Một hành động bất hợp pháp và đồi trụy như vậy không ai cho phép cả.
- Đó là loại luật pháp cứng nhắc.
- Vì ông tham dâm quá nên quên hết luật pháp. Muốn khỏi ở tù, kêu con nhỏ ra đây.
- Bà ghen hả.
Chị cười nhạt không trả lời. Nãy giờ ba má con nhỏ ngồi im, mặt tái xanh, bây giờ hai người cùng lên tiếng một lượt :
-  Xin bà chủ tha cho cháu. Tại ông chủ nói bà bằng lòmg nên tụi tui mới…
- Tôi không trách gì con bé cả. Tôi chỉ trách ông bà sao nỡ đem con gái mình làm như vậy. Túng tiền hả? Muốn bao nhiêu tôi đưa cho, nhưng nhớ là đừng làm cái trò này nữa.

Chị móc ra một xấp tiền mà cho đến bây giờ chị cũng không biết là bao nhiêu và đưa cho hai người. Con bé ra đứng bên cha mẹ nó lúc nào không biết, mặt mày nhợt nhạt như tàu lá. Chị kéo nó ra chỗ riêng hỏi :
- Em đã…bị gì chưa ?
- Sơ sơ thôi.
- Có chảy máu không ?
Nó lắc đầu. Chị hỏi:
- Em bao nhiêu tuổi.
- 15
Chị gọi xích lô bảo chở họ về nhà, xong vô giường nằm vật ra. Vì đi đường xa mệt quá nên chị ngủ thiếp đi. Đang ngủ, bỗng chị cảm thấy nhột nhột nơi háng. Chị mở mắt ra thì thấy ông chồng quý hoá đang cho tay vào trong xì- líp chị rờ mó. Chị hét lên :
- Dơ ! Mới đi xa về chưa rửa ráy gì cả.
Ông ta xáp vô nhưng chị đạp ông ta một cái hơi mạnh rồi ngồi bật dậy. Ông ta định xáp vô nữa, nhưng không hiểu sao lại lấy xe đi ra khỏi nhà. Chị tỉnh cả ngủ, trong đầu nảy ra một ý nghĩ : ly dị. Chị và chồng chưa có một đứa con nào cả, nên chị không cảm thấy có một sự ràng buộc nào cả ngoài tiền nong. Chị vào phòng tắm rửa ráy qua loa rồi gọi xích- lô đến công ty. Chị đang để một số nữ trang quý giá trong tủ sắt của công ty. Chị cần phải đến lấy gấp số nữ trang này đem về gởi cho ba má chị trước khi tính chuyện ly dị. Bây giờ là 8 giờ tối. Chị vào công ty mở ba lần cửa mới đến nơi để cái tủ sắt ở góc phòng phía trong cùng. Chị loay hoay cả 15 phút mới mở được cánh cửa nặng nề ra vì lính quýnh và nhầm số. Ngay sau khi bỏ tất cả số nữ trang vào cái bóp lớn mang theo và định đi thì chị nghe có bước chân người vào phòng. Chị ngồi thụp xuống sau cái tủ sắt và hé mắt nhìn ra. Chồng chị và một cô gái đang đi vào phòng. Chị nhìn kỷ cô gái : thì ra đây là cô bé bán trinh lúc chiều. Cô bé đã mặt một bộ áo quần khác, bộ đồng phục của nhân viên trong công ty. Có lẽ chồng chị muốn cô bé cải trang như vậy để người ngoài không chú ý. Chồng chị bảo cô bé ngồi trên chiếc ghế sa- lông rồi đến tủ lạnh lấy một chai rượu, một hộp nước trái cây và hai cái ly. ông ta để các thứ trên bàn xong ngồi sát vào người cô bé, rót nước trái cây cho cô ta và rót rượu cho mình. Chỉ mới nhấm có một hớp, ông ta đã choàng tay qua vai cô bé và bắt đầu mân mê vú. Cô bé hất tay ra nhưng ông ta lại tiếp tục mân mê. Được một lát chị thấy hình như hai mắt cô bé lim dim. Chồng chị lại cho tay mặt vào háng cô bé và mân mê. Cô bé lại hất tay ông ta ra, nhưng sau đó lại để yên. Chồng chị hôn cô bé và nói những lời rất tục tiểu mà chị xin em đừng cười khi nghe chị nói lại nguyên văn. Chồng chị có bịnh khẩu dâm, rất thường hay nói tục để gây hứng trước khi làm tình. Ông ta hỏi cô bé:
-  Chắc con chưa thấy cặc người lớn phải không ?
Cô bé giẫy nảy lên, có vẻ rất mắc cở.
-  Chú tin là con chỉ thấy cặc con nít. Cặc đàn ông khác xa cặc con nít, nhất là loại cặc to như cặc chú. Thấy chưa ?
Cô bé vẫn lắc đầu. ông ta lại hỏi :
- Thấy chưa ? Thấy chưa ? Bị câm sao ?
- Chưa thấy.
- Chưa thấy thì cho thấy.

Ông ta kéo phẹc- ma- tuya quần và kéo cái …đó ra. Chị chưa hề nhìn cái đó của ông ta từ xa, nên lúc ấy chị thấy rất…lạ, nó đỏ như cỗ con gà đá, to, dài và chỉ một góc 45 độ lên trời. Nó lại ngóc lên ngóc xuống vì đang quá hứng.

Cô bé lại giẩy nãy và quay mặt đi nơi khác, nhưng một lát sau lại liếc nhìn nhanh xuống háng chồng chị rồi quay mặt đi. Chồng chị cởi hết áo quần trên người mình ra rồi cởi áo quần cô bé. Cô bé nói:
- Đợi cháu một chút đã. Mắc tiểu quá.
Cô ta túm đống áo quần che thân mình rồi chạy vào buồng tắm. Lát sau cô trở ra với áo quần tề chỉnh như lúc mới vào phòng. Chồng chị la lên:
- Làm cái gì kỳ vậy ? Vợ tao đã đưa tiền rồi mà, thiếu bao nhiêu tao đưa thêm.
Ông ta lại kéo cô bé đè xuống sa- lông và tụt hết áo quần nó ra. Nó lại xô ông ta ra nhưng rối nằm im và nói :
- Chú làm sơ sơ thôi nghe.
- Sơ sơ là sao ? Con muốn nói là cà cà con cặc của chú nơi mép lồn, đừng đụ thiệt hả ?
Thiệt là khôn. Ừ ! Được.
- Nhẹ nhẹ thôi nghe.
- Ừ ! Đụ nhẹ thôi.

Chồng chị úp mặt vào ngực con bé, bú vú nó, xong lấy hai tay tách háng nó ra và dòm dòm vào trong…. Sau đó ông ta đẩy chân con bé lên phía đầu nó, trườn người lên mình con nhỏ và lấy cu để lên cái…của con bé. Chị ở phía sau nhìn thấy con cu và hai hòn…to quá, che lấp hết cả cái đó của con nhỏ. Chị thấy cái háng và cái mông trắng của con nhỏ bị ép một cách tàn nhẫn dưới thân hình to lớn màu nâu của ông ta.

Chị định la lên và can thiệp nhưng chị ngậm miệng lại kịp. Chị phải nghĩ đến chị trước hết, hơn nữa chị rất bực mình con bé này và gia đình nó vì đã không nghe lời chị. Chồng chị cà cà con cu của ông ta một lát và chị thấy có nước rỉ ra chảy xuống hậu môn con bé. Chắc chắn đây không phải là tinh khí của chồng chị. Ông ta lấy tay trái rờ hậu môn con bé, xong co người lên lấy tay phải cầm con cu chĩa ngay vào cái lỗ…của nó và ấn một cái khá mạnh. Con bé giẫy giụa và kêu thét lên :
- Trời ơi, đau quá ! Chú nói làm sơ thôi mà.
- Đụ sơ này ! Đụ sơ này ! Toát lồn chưa? Toát xong thì đụ dễ hơn.
Ông ta vừa nói vùa ấn đít xuống.
Con bé đưa hai chân đạp ông ta một cái. Ông ta ngã ngửa xuống đất nhưng lại ngồi dậy, xáp vào nó, đè nó xuống và cho cu vào ấn thật mạnh. Con bé van xin :
- Chú tha cho cháu đi.

Chồng chị vẫn tiếp tục làm như điên, hình như ông ta có rất nhiều kinh nghiệm về việc này rồi. Chị không thể tưởng tượng được con cu to như vậy lại có thể lọt được vào trong cái lỗ nhỏ xíu đó. Chị nghe con nhỏ tiếp tục la khóc xin tha. Chị thấy một dòng máu rỉ ra và chảy xuống thấm ướt cả mặt ghế sa- lông. Con nhỏ la một chút rồi nằm im bất động. Chị sợ nó chết quá nên định la lên cầu cứu giùm con nhỏ, nhưng rồi, nhưng rồi…chị thấy con nhỏ ôm riết lấy chồng chị và nẩy đít lên. Cứ thế hai người quấn lấy nhau. Họ đang quá say mê chơi nhau. Đây là dịp tốt để thoát ra khỏi phòng. Chị bò vòng quanh cái bàn làm việc, mở cửa và lẻn ra ngoài kêu xích- lô bảo chở đến nhà ba má chị để gởi các món nữ trang xong lại bảo xích- lô chở về nhà chị.

Chị về nhà chừng 10 phút thì ông ta về, mặt mày phờ phạc, áo quần nhăn nheo. Chị kéo ông ta vào phòng và nói lớn :
- Tôi muốn chơi.
Chị vừa nói vừa cởi áo sơ- mi ra nằm trên giường. Thấy ông ta không trả lời mà đi vào phòng tắm, chị lại nói :
-  Sao, không chơi được sao ? Sức mấy mà ông chơi thêm được.
Chị lại mặc áo vào rồi nói như thật :
- Cha mẹ con nhỏ đã đến đây đòi thêm tiền. Họ nói nếu không đưa thêm, họ sẽ báo công an. Họ nói ông hiếp dâm nó tại công ty.
Chồng chị thoáng tái mặt. Tôi tiếp tục nói :
-  Được ! Ông “chơi bài ăn da” thì tôi cũng sẽ “chơi bài ăn da”, Ông mua trinh thì tôi cũng sẽ mua trinh.
Chồng chị vừa ngáp vừa nói :
- Muốn làm gì thì làm.
Thế là sau đó chị đến nhà ông già bà già ở cho đến bây giờ

o O o

Chị Mai nói xong, đưa đôi mắt ướt rất tình tứ ngước lên nhìn tôi và hỏi nhỏ:
- Muốn nữa không?
- Dĩ nhiên là muốn nhưng tối nay em còn phải học nhiều bài, sợ mất sức.
- Ừ, thôi để dành hôm khác. Đâu phải ngày một ngày hai.

Thật ra không phải vì tối nay học bài mà vì tối nay tôi phải “trả bài” cho bà Tuyết theo đúng giao ước. Ngoài ra ngày mai tôi lại còn một mối khác mà theo bà Tuyết rất hấp dẫn, nên tôi cần để dành sức.

Chuyện của tôi đến đây có thể tạm chấm dứt. Vì lẽ đây là một câu chuyện thật nên tôi đã hết sức cố gắng thay đổi tên tuổi các nhân vật, tên các địa danh, thời gian xảy ra sự việc…., để vẫn trình bày câu chuyện cho hợp lý và trung thực. Tuy nhiên tôi e rằng nếu viết thêm nữa, tôi sẽ không đủ khả năng làm việc này và sẽ động chạm đến một số người. Tôi đặc biệt xin chị M.C. tha lỗi cho tôi vì đã đem chuyện riêng tư giữa tôi và chị ấy ra kể cho mọi người nghe, mặc dù chị là người rất phóng khoáng. Không biết chị có đọc được những dòng này không. Nếu có thể, xin email cho tôi.

Bà Tuyết bưng đến cho tôi một dĩa bê thui và một ly sô- đa hột gà rồi nói :
- Cháu ăn xong nằm ngủ dưỡng sức đi. Sáng mai dì đem cháu đi khám bệnh, thử máu và tối mốt …làm việc.
Tôi ngạc nhiên hỏi :
- Cháu có bệnh gì đâu mà khám và thử máu.
- Theo yêu cầu của một bà khách.
Tôi cảm thấy hơi bị xúc phạm. Tôi nói :
- Ai muốn chơi thì chơi, không thì thôi, không khám gì cả.
- Cháu chịu khó chút đi. Món này béo bở lắm, lại trẻ đẹp như tiên, nhưng cháu phải có giấy chứng của bệnh viện là không bị bệnh gì cả và…
- Gì nữa ?
- Cháu hạn chế tối đa việc trò chuyện, nói đúng hơn là không được thắc mắc nếu thấy gì lạ. Người ta sẽ đến đây lúc 11 giờ 30 tối ngày mốt. Cháu đừng ngạc nhiên nếu người ta không cho thấy mặt. Đó là vì người ta là người danh tiếng. Người ấy rất đẹp. Dĩ nhiên là không thiếu gì người muốn được ngủ với người ta nhưng tất cả đều bị chê. Người ta lại không muốn dây dưa tình cảm, chỉ muốn giải quyết sinh lý. Bà ta- cứ gọi là bà ta cho tiện – rất mạnh về chuyện này. Theo lời bà ta nói, đã lâu không có một người đàn ông nào làm cho bà ta thỏa mãn trọn vẹn, nên vấn đề sinh lý không điều hòa có hại cho sắc đẹp. Bà ta đã trông thấy hình cháu rồi. Chịu lắm. Nhưng bà ta nói không biết cháu “làm ăn” có ra gì không. Dì nói cháu là số 1. Bà ta bảo hãy đem cháu đi khám bệnh và thử máu cho chắc ăn, bà ta sẽ chịu mọi chi phí. Riêng tiền”đi” thì khỏi lo, bà ta đã đưa trước cho dì rồi.
Bà Tuyết vứt một xấp bạc lớn trên bàn rồi tiếp :
- À quên ! Có tấm ảnh bán thân của bà ấy đây.

Bà Tuyết lục bóp lấy ra đưa cho tôi một tấm ảnh bằng bàn tay. Tôi nhìn vào ảnh. Đúng là ảnh bán thân, nhưng nó chỉ từ cổ trở xuống và trần truồng. Thoạt nhìn tôi cứ tưởng như nó được cắt từ báo Playboy ra, chỉ khác là không có đầu. Một thân hình quả là đẹp hết chỗ chê. Bà Tuyết nói :
- Cháu hãy giữ lấy để nhìn gây hứng.
- Cháu đã hứng rồi nè.
Thật vậy, chỉ mói nhìn ảnh, con cu tôi đã bật lên. Tôi hỏi :
- Tối mai không được sao ?
- Dì sợ cháu thử máu, mất sức.
- Không sao đâu,
- Được, để dì gọi điện thoại xem sao.
Bà Tuyết vào gọi điện thoại xong ra nói :
- Được, nhưng bà ấy nói sẽ đến trể hơn 1 giờ.
- Đâu có sao. Cháu cứ nằm ngủ. Lúc nào đến “đi” lúc nấy.

Sáng hôm sau tôi đi thử máu. Kết quả tốt. Buổi chiều, mặc dù chưa biết uống la- ve, tôi cũng làm nguyên một chai cho dễ ngủ sớm.

Không biết tôi đã ngủ bao lâu như thế. Tôi đang nằm mơ thấy làm tình với một diễn viên điện ảnh Hồng Kông thì cảm thấy hình như có ai ngồi dưới chân vì cái giường rung rinh và lõm xuống. Tôi mở mắt ra và lờ mờ thấy một người đàn bà đang ngồi trên giường xoay mặt ra ngoài. Bà ta nói nhỏ : “xin lỗi nhé !” xong lôi trong bóp ra một chiếc tất dài của đàn bà màu đen rất mỏng. Bà ta tròng chiếc tất vào đầu rồi xoay mặt về phía tôi. Tuy đèn không sáng lắm, nhưng xuyên qua chiếc tất, tôi vẫn thấy lờ mờ một khuôn mặt rất đẹp và quen quen . Thấy tôi nhìn chăm chú, bà ta khoát tay và xoay mặt ra ngoài. Tôi dưa tay định tắt đèn thì bà ta lại khoát tay bảo đừng rồi đến đóng cửa lại.

Không biết bà ta suy nghĩ gì mà ngồi im một lát xong đi ra ngoài. Hình như bà đi tắm. Một lát sau bà trở vào với bộ đồ ngủ mỏng. Tôi cố ý nhìn cái háng của bà khách và thấy hình như bà ta không mặt xì- líp, nhưng sao cái lồn lại toàn là màu hồng. Tôi nhìn lên ngực cũng không thấy có xú- chiên nhưng hai vú vẫn dựng lên và nhọn hoắt, cái núm vú in rõ nơi vải áo thành hai chấm như hai hạt đậu màu hồng. Khi bà khách cử động, hai bầu vú rung rung trông thật hấp dẫn và hai cái núm vẽ hai đường nước nho nhỏ trên áo. Bà khách lại ngồi xuống cạnh tôi một lát xong lấy tay chỉ tôi và chỉ ra ngoài buồng tắm. Tôi biết ý bước xuống giường và di tắm. Tôi tắm xong định mặt áo quần vào thì thấy bà khách thò đầu vào buồng tắm và khoát tay bảo tôi đừng mặc áo quần. Tôi nghe lời, choàng cái khăn tắm lớn lên người và vào nằm trên giường. Bà khách lấy tay kéo cái khăn tắm ra, con cu của tôi lúc bấy giờ đã cương cứng hết cỡ và chỉ lên trời. Tôi thấy hình như bà khách đang nhìn tôi cười vì chiếc tất trên mặt căng ra. Tôi ngồi dậy nói :
-  Xin lỗi ! Em không biết cô bao nhiêu tuổi nhưng chắc còn rất trẻ. Bây giờ em đề nghị chúng ta cứ xưng hô là …”anh, em”. Anh hỏi gì em chỉ cần gật đầu hay lắc đầu.
Em thấy anh có …được không ?
Cô ta- bây giờ xin gọi là “cô ta” cho tiện- gật đầu.
- Em muốn nói tục không?
Cô ta gật đầu.
- Đụ suốt đêm ?
Cô ta cuời lên thành tiếng trong chiếc tất bịt mặt và gật đầu.
- Muốn bú lồn ?
Cô ta cười gật đầu.
- Muốn bú cặc anh không ?

Cô ta lắc đầu xong khoát tay bảo đừng nói nữa. À mà cần gì hỏi, mình cứ làm đủ trò, không chịu thì thôi. Tôi định ôm cô ta, nhưng cô ta khoát tay và lấy trong bóp ra một ống thuốc nhỏ rồi bảo tôi nằm xuống. Cô ta cầm con cu tôi quan sát một lát xong banh hết da quy đầu ra và xịt thuốc vào. Cô ta lấy tay thoa thuốc đều khắp quy đầu và bóp bóp. Tôi hỏi :
- Em thoa thuốc chơi lâu hả ?
Cô ta gật đầu. Tôi nói :
- Không cần đâu. Nhưng cũng được.

Cô ta thoa thuốc xong, tự động cởi hết áo quần ra và ngồi nhìn tôi. Tôi cũng nhìn cô ta. Đúng là người trong bức hình mà bà Tuyết đưa, chỉ có khác một điều là lông lồn cô ta đã được cạo sạch. Tôi nghe nói theo mốt mới bây giờ, phụ nữ thường tỉa lông rất gọn gàng và có khi cạo sạch lông vì vệ sinh và vì có nhiều đàn ông thích như vậy. Tôi đang nghĩ ngợi thì cô ta bỗng dưng leo lên người tôi, dang hai háng ra và cầm cu tôi nhét vào lồn cô ta. Cô ta phi như người ta phi ngựa, vừa phi vừa rên, trong khi đó nước trong lồn cô ta rỉ ra ướt hết cả lông dái tôi. Cô ta cứ làm như vậy chừng 30 phút rồi vẫn cứ ngồi trên mình tôi mà nghỉ mệt. Hình như cô ta có khoái lạc cực độ rất nhiều lần trong khi đụ Thấy cô ta có vẻ mệt, tôi ngồi bật dậy dìu cô ta xuống giường, banh hai háng ra. Bây giờ tôi mới nhìn rõ cái lồn. Hình như chủ của cái lồn này chỉ bằng tuổi tôi vì màu da mịn màng trắng hồng và hình thể gọn gàng xinh xắn của nó. Đặc biệt nó đã được cạo sạch hết lông. Rõ ràng chủ nhân của nó tuy trẻ nhưng lại có tiếng tăm. Có lẽ cô ta đã được công chúng biết nhiều qua hình ảnh. Nghĩ đến đây tôi nổi hứng quá nên cho cu vào đụ lia lịa. Từ trong chiếc tất bịt mặt cô ta há miệng ra cắn môi tôi. Chưa đã, cô ta với tay tắt đèn xong kéo chiếc vớ lên khỏi miệng và nút lưỡi tôi. Tôi đụ như vậy được nửa giờ thì lật sấp cô ta lại kéo đít cô ta lên. đút cu vào chơi theo kiểu chó. Chơi kiểu này dễ ra quá nên tôi bắt cô ta đứng lên và đụ kiểu “vát cày qua núi”. Được 10 phút, cả hai đều mệt, nên nằm xuông giường ôm nhau. Vì vẫn chưa ra nên con cu tôi rất khó chịu, phía dưới rún lại tức như bị ai vừa đánh. Tôi hỏi :
- Muốn ra chưa ?
Cô ta lắc đầu. Tôi lại hỏi :
- Bú lồn rồi đụ tiếp nghe.
Cô ta gật đầu và ngồi dậy đi ra ngoài phòng tắm để rửa. Rửa xong cô ta nằm ngửa trên giường, hai chân chống đất. Tôi quỳ xuống giữa hai chân và cho lưỡi vào lỗ lồn ngoáy. Cô ta rên và nẩy mông lên. Tôi nói :
- Anh chịu hết nổi rồi. Cho anh ra, nghĩ một lát. Anh có thể làm tiếp sau 10 phút.
Cô ta gật đầu. Tôi leo lên người cô ta, cho cu vào và nhắp liên tục xong cho ra. Vì nhịn khá lâu nên tinh khí ra nhiều quá. Cô ta cũng quá sướng kêu lên, ôm siết lấy tôi nhưng vẫn chưa ra. Tôi nằm vật ra giường và ngủ lịm đi.

Đang mê mệt ngủ bỗng tôi cảm thấy hai mắt mình bị bịt lại khá chặc. Tôi mở mắt ra nhưng không trông thấy gì cả. Có tiếng nói nhỏ bên tai tôi:
- Nhớ đừng tháo cái bịt mắt ra nghe.

Cô ta nói xong leo lên người tôi. Con cu tôi bây giờ đã cứng trở lại nên nó thọt vào lồn cô ta một cách rất dễ dàng. Tôi và cô ta, người thì nẩy lên kẻ ấn xuống. làm cho chiếc giường gần như muốn gãy và kêu cót két rất lớn. Sau nửa giờ như vậy, cô ta cầm một ngón tay của tôi đặt lên âm vật của cô ta. Tôi biết ý lấy ngón tay đó mân mê âm vật và nẩy người thêm lên. Cô ta thở gấp xong rên lên một tiếng khá lớn mà trong suốt cuộc chơi tôi không hề nghe. Cô ta đã hoàn toàn được thoả mãn. Tôi cảm thấy cu mình nhầy nhụa những nước. Tôi sướng quá và lại ra thêm một lần nữa. Hai cbúng tôi ôm nhau và ngất đi vì quá sướng và mệt. Sau dó tôi ngủ một gấc mê mang cho đến trưa. Khi tôi tỉnh dậy thì cô ta đã không còn đó nữa. Tôi biết tôi đã hân hạnh được làm tình với ai đó có sắc đẹp và tiếng tăm, một người đã được nhiều người ái mộ. Đó là một người mà người ta có thể chen nhau đến rách áo quần để xin cho được một chữ ký, chen nhau để được bắt tay một cái hay chen nhau để dành giựt mảnh quần lót của cô ta thải ra…Thế mà tôi đã từng nhìn người ấy trần truồng, nắn bóp khắp người cô ta, hôn cô ta, liếm…cô ta và làm tình với cô ta suốt đêm. Tôi ngồi ôm gối thẩn thờ nhớ tiếc vì biết rằng sẽ khó gặp cô ta lại được. Nhưng bỗng một tia sáng ý nghĩ vụt lóe ra trong đầu tôi. Tôi mặc áo quần ra ngoài phòng khách lục tìm tất cả các tạp chí có in hình…Tôi đọc và tôi xem suốt cả một buổi trưa. Tôi đã dừng lại nơi tấm ảnh toàn thân của một người và tôi vội vàng gọi taxi đi xuống một nơi…Nơi đây có một đám đông đang tụ họp để đón một người mà họ ái mộ. Tôi cũng chen vào trong đám đông. Chừng một giờ sau người đó đến nơi trong một chiếc xe hơi bóng lộn. Cô ta quá đẹp và sang, tưởng chừng như không ai có thể với tới được. Mọi người đưa tay lên vẫy cô ta. Cô ta mỉm cười vẫy lại. Cô ta đưa mắt nhìn mọi người. Đôi mắt đó hạ cố quét một vòng tròn lớn trên những đôi mắt khác, trong đó có đôi mắt của tôi. Đôi mắt rõ ràng đã dừng lại nơi đôi mắt của tôi hơi lâu và hơi khác lạ, nhưng chỉ một chút thôi. Đó là đôi mắt của người phụ nữ bí mật. Và chúng không bao giờ trỏ lại với tôi nữa.

Chắc chắn tôi sẽ không bao giờ được gặp lại người phụ nữ bí mật đó nữa. Tôi ngồi lì trong phòng suốt 6 tiếng đồng hồ, trí óc lúc nào cũng in hình khuôn mặt đẹp lờ mờ trong đôi tất mỏng và sau đó là đôi mắt đã đặc biệc chiếu cố đến tôi trong đám đông người chiều hôm nay. Tôi cảm thấy yêu người ấy tha thiết dù tôi vẫn nhớ đến những khuôn mặt khác đã đi qua trong đời tôi : Mợ Liên, cô trưởng đoàn, Linh, chị Mai. Nếu bây giờ có chị Mai ở đây thì thật là an ủi cho tôi biết chừng nào ! Nhưng đã ba ngày nay chị ấy không đến, ngay cả một cú điện thoại cũng không.
Thấy tôi ngồi thừ người ra, bà Tuyết nói :
- Tối nay không bắt trả bài đâu. Đừng có lo.
- Trả cũng được…
- Không vì…
- Cứ nói liền đi, đừng vòng vo.
- Mình làm cú này xong là khỏi lo gì nữa. Đúng là “Cặc to không lo chi đói”.
- Nói đi, cứ vòng vo mãi.
Bà Tuyết có vẻ khó chịu vì thái độ của tôi :
- Dì thấy Minh dạo này có vẻ hơi …hỗn đó nghe!
- Hỗn gì mà hỗn! Trước mặt người khác thì “dì dì, cháu cháu”, nhưng bây giờ có ai đâu. Đụ hai lần rồi, đáng lẽ phải gọi tôi bằng…anh, xưng …em.
Bà Tuyết cười, đưa tay bóp cu tôi :
- Sao mềm thế này ?
- Nó bật lên trúng mặt đui mắt bây giờ đó !
- Thôi, để…em nói cho nghe. Đây là …công tác hơi khó khăn, nhưng thú vị và thu nhập nhiều, hơn cả thu nhập đêm hôm qua. Bà này cũng đẹp. …Em đã nói rồi mà, em lựa cho …anh toàn thứ đẹp..
Tôi nghe hai tiếng “anh, em” có vẻ chướng tai, nên nói:
- Thôi, cứ xưng hô như trước đi. Sợ quen miệng, lộ tẩy.
- Đúng là “lưỡi không xương nhiều đường lắc léo”. Thôi để nói tiếp cho nghe. Bà này đẹp, có thể nói là rất đẹp nếu ốm bớt một chút. Bà ta năm nay chỉ mới 30, đã ly dị chồng và rất giàu. Ly dị cũng chỉ vì lý do …đụ đéo mà thôi. Chồng bà ta không thể nào chịu được cái lối làm tình của bà vợ mà ông cho là biến thái. Bà chỉ có thể hứng tình sau khi ngủ ngon lành một giấc và bị làm một cái gì đó như hiếp dâm thô bạo. Bà ta yêu cầu ông chồng làm như vậy rất nhiều lần, khiến ông ta phát ngán và xin ly dị.
-  Nghe cũng lạ lùng hấp dẫn đó, nhưng làm sao mà hiếp dâm ?
- Thì dì sẽ đạo diễn tất cả cho. Dì đã đạo diễn cho bà ta một lần rồi.
- Bà ta tới đây ngủ, rồi gần sáng Minh vào …hiếp bà ta hả ?
- Đâu có đơn giản như vậy. Như vậy thì còn gì hứng thú cho bà ấy. Dì tính thế này. Dì sẽ nói với bà ta là đã có trai chịu “đi” rồi. Dì sẽ đưa hình Minh cho bà ta xem. Dì sẽ đến nhà bà ta ngủ. Chừng 4 giờ sáng Minh đến nhà và dì mở cửa cho Minh vào. Để có yếu tố bất ngờ thích thú cho bà ta, dì sẽ ngủ tại đó vài ba đêm rồi Minh mới đến. Dì làm bộ như Minh sai hẹn không đến được nhưng không phải vậy. Hiểu chứ ?

anh nguoi mau han quoc

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.v… Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: dũng cảm là gì? Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:“Nghĩa là… là…đéo sợ!”

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông thứ trưởng về định hướng giáo dục XHCN, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ Dũng cảm là: đéo sợ, cho ông nghe. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!

- !!!

- Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người  như thế đấy. Đất nước kiểu nầy thật là đéo khá!

anh nguoi mau han quoc

Xem anh nguoi mau han quoc hay nhat 2014

Mà thằng Gà nó già so với tuổi, bon này goi nó bằng chú là không sai chút nào.

Lúc này mới thảnh thơi nhìn ra xung quanh, người đâu mà lắm thế này. Toàn mắt xanh mỏ đỏ, mấy thằng ku hóng hớt chạy trong Bar ra, đang ngó xem chuyện gì, bọn gái đú cũng đứng nhìn như bọn phóng viên đang chớp tin tức để mai viết bài vậy. Mà phải nói gái trong Bar con nào con đấy như bọn tiểu thư đài các, nhưng chẳng ai biết được về nhà đóng cửa, lột cái mặt nạ ra là những con bé chân đất mắt toét, cũng có thể là cô nàng sinh viên ngoan ngoãn hoặc nhân viên văn phòng đeo kính cận. Nhưng cũng có một số là dân ăn chơi đúng kiểu, nhưng loại này rất hiếm. 

Nhìn lại mình thấy bộ dạng như thằng móc túi ngoài chợ đồng xuân bị mấy thằng bên số 7 Thuyền Quang táng xong vậy, áo lệch về một bên lòi cả hình xăm rồng phượng chẳng ra giáng công tư đi chơi chút nào cả. 

Bỗng nhiên trong đám người loi nhoi, lão Đại gì đó bước xuống, với vẻ mặt lạnh lùng. Thôi chết rồi, thằng lùn này em thằng cha Đại này không chừng. Định bảo thằng Gà chạy nhưng thấy lão vẫn không thèm nhìn lại phía chúng tôi. Lão đi đến chiếc Land Rover màu đen đỗ trước cổng, lão mở cửa sau. 

Lần đầu tiên tôi thấy cặp đùi ngon như vậy của một con nhóc, mái tóc màu đen hơi xoăn chút xíu thả ngang bờ vai trần, chiếc ao thun 2 giây màu vàng nhạt và cái quần xóc bò bạc màu có rách chút xíu ở mông lòi cái ren quần lót màu đỏ làm quyến rũ vô cùng, gương mặt trái xoan như búp bê đang lóng ngóng như lần đầu bước vào quán bar vây. Lão Đại lại ghé tai con nhóc nói mấy câu gì đó rồi cả 2 bước vào trong.

Tôi đang định bước theo cái bóng con nhóc nhưng tiếng thằng Gà làm tôi tỉnh lại.

- Bọn mày biết tao là ai không?

- Dạ biết a! Hình sự ạ!

Chút xíu nữa tôi bế thằng bé chạy lại Bà triệu cấp cứu mắt cho nó mất. Ngoài trừ khẩu súng ra, tôi thấy thằng Gà giống nhất là thằng tổ lái về hưu ngồi ngoài quán trà đá hút thuốc lào, chẳng thấy nó anh em mẹ gì với máy thằng bên số 7, số 8 Thuyền Quang gì hết.

- Chúng mày đi lại đây. Thằng Gà quát.

Bắt hai thằng chọi ngồi vào quán nước cạnh quán Bar, thằng Gà hất hàm.

- Chúng mày ở đâu? Băng nào?

- Dạ! bon em ở Nam Định ạ.

- Nam Định? Tạo gọi thằng Thắng “chập” ra đây đưa chúng mày về nhé, Biết nó không?

- Dạ không a!

Thằng Gà này được cái đọc báo hay nghe ai kể chuyện giang hồ là nó nhớ dai lắm.

Cái tên Thắng “ chập” gì đó chắc nó đọc trong Dân trí hay VNnet đây. Tí nữa vãi đãi với thằng này. Bà béo bán nước với tay khều kều vào vai thằng Gà:

- Thôi, bọn nó biết lỗi rồi, cho nó về đi Gà. Mà chúng mày dám đến đây đánh nhau là sai rồi đấy. 

Thằng Gà này có tính hễ cứ chơi “kẹo” vào là muốn cho lên hàng là phải ra ngoài ngồi trà đá chút xíu mới vào nghe nhạc nên bà này chắc là bạn thân nó rồi. Chắc toàn buôn dưa lê với nó khi phê thuốc đây. Hồi trước, đi Bar lúc nào nó cũng mang theo ít hàng để nghe nhạc. Thằng Gà nghe Bà béo nói thì chậm rãi nói như một bậc đàn anh thực thụ:

- Bây giờ bọn mày mua bao thuốc ở đây vào mời bên bàn tao xin lôi rồi biến. Để tao gặp lại 1 lần nữa là tao chở chúng mày về Nam Định luôn nghe chưa? Phắn.

Thằng Gà quay lại nhìn bộ dạng tôi cười một cái rồi thò tay vào trong túi tối lấy chia khoá xe, án nút. 

Đầu bãi xe đèn chiếc BMW X6 chớp đỏ, nó chạy lại mở cốp sau lây cái áo sơ my Louis Vuitton của nó đưa cho tôi mặc vào và quảng chiếc áo rách cho bà bàn nước rồi chúng tôi bước vào Bar uống rượu tiếp.

Bước vào tôi chui thẳng vào WC. Thằng cha lau chùi WC vừa đưa tay mở cánh cửa thì tôi bước vào định rửa tay. Nghe tiếng xoẹt, chiếc Iphone màu trắng của con bé nào rơi tỏm xuống sàn nhà, trượt xuống vũng nước cuối phòng rửa tay nhìn thấy thảm.

- A..aaaaa. Đui hả?

Ngước mắt lên định táng cho nó 1 cái, nhìn khuôn mặt trái xoan, mũi cao, đôi mắt sắc lẹm và gò má hồng hào làm tôi như điện giật. Nếu không có tiếng nhạc chắc tiếng tim trong ***g ngực tôi còn hay hơn thứ bản nonstop nào từng nghe. Bây giờ mà bàn DJ trong bar bị hỏng thì chỉ cần lấy cái dây cắm của hệ thống loa nhét vào cái lỗ sau mông tôi chắc cũng hay không kém những bản Nonstop bất hủ.

Ngoảnh lại nhìn chiếc iphone con bé mới biết mình va vào con bé mới được lão Đại đưa vào, làm văng chiếc Iphone vào vũng nước, chạy lại nhặt lên cho con nhóc, ấn cái nút hôm, máy có vẻ chập chà chập chờn. Ngày hôm nay toàn thứ chuyện đâu đâu. Hôm nay chắc bước chân ra khỏi nhà, chắc có con nào mới bị hiếp dâm đi qua là cái chắc luôn. Mẹ kiếp, khốn nạn thật.

Con bé giật cái điện thoại từ tay tôi, bật lên xem.

- Đen thế. 

Cái môi con bé cong lên, hất hàm sang phía Tôi.

- Đi đứng kiểu gì vậy, hỏng máy rồi, có mắt cho chật mặt à.

Con bé lẩm bẩm trong miệng mấy câu, tuy nhạc đang đập phía ngoài nhưng tôi vẫn nghe rõ.