Anh sech

Ăn cơm xong chị rửa bát còn tôi thì chạy về phòng lấy đồ tắm rửa thay quần áo, tranh thủ xem qua bài vở để mai đi học. Đang học bài thì chị qua phòng tôi:
- Eo, chăm ghê, sau này chắc làm to, mình được nhờ rùi..hi..hi - chị vừa cười vừa nói.
- Sao bảo phải làm báo cáo gì cơ mà - Tôi đáp.
- Em có làm mà - Chị nói.
Tôi hỏi:
- Thế xong rồi à? Ngồi đây bật máy lên mà chơi game.
Chị trả lời:
- Chưa, đã xong đâu, mẹ gọi anh đấy. Anh cầm lấy máy, chắc mẹ sắp gọi lại. Học xong thì sang phòng em ngủ nhé. Em về làm nốt báo cáo đây.
Tôi gật gật rồi lại học tiếp. Ra đến cửa chị lại quay vào cúi cúi xuống nhìn xem tôi đang học gì, rồi thơm vào má tôi một cái chụt.
- Em về đây. 
Tôi không nói gì nhưng cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Một lúc sau thì mẹ tôi gọi lại, mẹ hỏi thăm đã lên chưa, có bị ướt không...
10h tối, đang ngồi thu xếp sách vở, chuẩn bị sang phòng chị thì chị lại mò sang phòng tôi. Vừa vào phòng chị đã tiến đến bá cổ tôi cúi xuống hỏi:
- Áo của em đâu?
- Áo nào? - Tôi hỏi.
- Áo bà ba, anh bảo anh mang áo bà ba lên cho em mặc mà hihi. - Chị nũng nịu.
- Trong balo ấy - Tôi vừa cười vừa đáp.
Chị quay ra balo lục lọi, vừa lục chị vừa lẩm nhẩm.
- xem nào, mang những áo nào lên nào... cái này là một ....cái này.... à à à cái này cho em mượn nhé, mai em mặc đi làm - Chị dơ cái áo gió thể thao màu đen của tôi lên vừa cười vừa nói.
Tôi trêu chị:
- Lấy hết cũng được, còn mấy cái quần đùi bằng len mẹ anh đan cho anh trong ấy, em lấy mà mặc.
Chị lại gần tôi đấm thùm thụp vào lưng tôi và cười khúc khích. Chị nói tiếp:
- Anh...... em nói thật đấy. Mai em mượn chiếc áo này nhé. - Rồi chị lại ôm cổ tôi nũng nịu:
- Hay là tiếc, ki bo thế..hi..hi.
Tôi nói:
- Im lặng là đồng ý. 
Chị cười hì hì rồi cúi xuống ghé vào tai tôi nói:
- Anh học xong chưa? 
- Xong rồi - Tôi đáp.
- Sang nhà em đi. khóa cửa vào.
Khoác tạm chiếc áo gió tôi và chị lấy ô rồi cùng nhau về phòng.
Chị vào nhà tắm thay quần áo còn tôi trèo lên giường chui vào trong trăn nằm tránh rét. Mới đầu đông mà trời đã lạnh giá, tay chân tê cóng, thời tiết này chẳng ai muốn ra khỏi giường nếu không có công việc quan trọng nhưng với tôi có lẽ đây là mùa đông ấm áp nhất từ khi tôi sinh ra. 
Nằm trên giường thò đầu ra xem tivi. Từ nhà tắm chị bước ra, chị mặc chiếc quần tất bó sát và chiếc áo thun nỉ cao cổ ôm chặt cơ thể, tóc chị cột đuôi gà, nhìn chị thật đẹp và trẻ hơn rất nhiều so với những bộ trang phục thường ngày chị vẫn mặc đi làm. Vẩy vẩy tay, rồi xoa xoa vào cái khăn treo trên tường, miệng xít xoa, chạy đến công tắc tắt đèn rồi chui vào trăn nằm cùng tôi, ôm chặt lấy tôi chị bảo:
- Thích quá, thích quá. Anh ôm em đi, lạnh nhỉ anh nhỉ.
Quay sang ôm chị, tôi hỏi:
- vì sao em lại yêu anh.
Chị dúi đầu vào cằm tôi dụi dụi, giọng chị thỏ thẻ:
- Em cũng chẳng biết nữa, gặp anh em rất quý anh, em cũng không biết đó có phải là tình yêu hay không. Đi làm về không thấy anh em cứ thấy thiếu thiếu điều gì đó, nên có nhiều hôm về không thấy anh em ra quán net xem có anh ở đó không. Những lúc đó là những lúc em thấy nhớ anh. Có nhiều lần đi ra quán net nhưng không có anh ở đó em lại lủi thủi đi về. thực sự những lúc đó em cũng không hiểu nổi tại sao em lại như vậy, anh ít tuổi hơn em, em vẫn luôn tự nói với mình như vậy. em cũng đã thử không nghĩ đến anh, không nhớ đến anh nhưng không được.
Im lặng một lúc chị tiếp tục:
- Em cũng nghĩ có lẽ đó chỉ là cảm xúc nhất thời, nhưng rồi em nhận ra không phải như vậy. 1 tháng, 2 tháng rồi 3 tháng kể từ khi gặp anh, có những lúc a hay ở bên e, nhưng cũng có những khi cả tuần em chẳng được gặp anh em vẫn luôn nghĩ đến anh.
Im lặng thêm một lúc chị lại nói tiếp:
- Em yêu anh, nhưng em là con gái, hơn nữa lại hơn tuổi anh, nhiều khi e buồn lắm và em cũng nghĩ sẽ chẳng bao giờ em được ở bên anh như ngày hôm nay. Anh à, nếu ngày đó phải xa anh không biết em sẽ thế nào. Em biết yêu anh nếu mọi người biết em sẽ nhận được nhiều lời châm chọc, anh cũng vậy, nhưng với em thì chẳng sao, vì em biết trái tim em cần gì, vậy là đủ. Em muốn anh giấu mọi người chuyện mình yêu nhau, không phải vì em sợ. Có người yêu em cũng muốn hãnh diện với bạn bè, nhưng em lo mọi người châm chọc anh, rồi anh không yêu em nữa. 
Ngước mắt lên nhìn tôi, thấy mắt chị ướt ướt. có lẽ chị đã khóc. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ tình yêu của tôi và chị, cố gắng che chở cho chị. 
Ghé vào môi chị tôi đặt vào đó một nụ hôn. chị hé môi đón lấy môi tôi, lùa lưỡi vào quấn lấy lưỡi tôi. Cảm giác hạnh phúc dâng chào, chị cho tay vào trong áo tôi ôm chặt, thi thoảng vuốt vuốt dọc lưng làm tôi cảm thấy khoan khoái vô cùng. Hôm nay có lẽ chị đã thỏa mái hơn khi trút những tâm sự cùng tôi, chị luồn tay xuống quần nhẹ nhàng mân mê chim tôi. kéo áo khỏi đầu chị, đưa tay tháo nốt chiếc áo lót mỏng manh chị mang trên người tôi cúi xuống hôn ngực chị. Một tay tìm xuống chiếc quần tất kéo quần chị xuống đến ngang đầu gối chân, kéo luôn cả chiếc xilip mỏng tang màu đen, cúi xuống ngắm nhìn khe suối thần tiên trên cơ thể nõn nà và căng tràn sức sống ấy. Trên mu là đám lông đen nhánh, bên dưới lưa thưa vài sợi lông loăn quăn, hai mép *** hồng hồng thâm thâm và đã ươn ướt tự bao giờ. Thật đẹp và kích thích. kéo quần ra khỏi chân chị, cúi xuống tôi đặt một nụ hôn giữa hai mép *** rồi ngoáy nhè nhẹ lưỡi. Chị dang chân ra rộng hơn, hai mép *** chị tách ra để lộ bên trong là những miếng thịt hồng hào và ướt át. Tôi ngắm nhìn *** chị một hồi rồi lại hôn lên đó. rê lưỡi từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên rồi lại ngoáy nhè nhẹ, chị rên lên thành tiếng. Ưỡn mông lên cao như đón lấy lưỡi tôi, rồi chị ôm đầu tôi vày vò như thể chị không muốn tôi dừng lại. Tiếng rên mỗi lúc một to hơn, nước trong bướm chị ra nhiều hơn ướt sang cả hai bên mép ***. Ngồi dậy nằm đè lên chị tôi cho đưa chim vào cửa mình chị từ từ đẩy vào, hai mép *** chị tách ra ôm trọn chim tôi, chị rên rỉ quàn quại mỗi khi tôi dập mạnh. Rồi tôi nằm xuống, chị ngồi dậy cúi xuống vuốt ve chim tôi, một tay chị vuốt dọc thân chim, một tay chị vân vê hai viên ngọc. Chị cúi xuống hé miệng rồi ngậm lấy đầu khấc, mút nhè nhẹ, rồi lại vân về hai hòn ngọc. Tôi lạc đi trong khoái cảm. Ngồi lên người tôi, cầm chim kê vào cửa mình chị chầm chậm hạ mông xuống. Hai mép *** chị tách ra rồi lại ngậm chặt lấy chim tôi, mông chị đưa đẩy trên người tôi, nhấc lên hạ xuống, nhấc lên rồi lại hạ xuống thật nhịp nhàng, cứ như vậy,cứ như vậy cho đến khi tôi thấy chị rên lớn hơn, chị nhấp mạnh hơn. Biết chị sắp lên đỉnh tôi ngồi dậy để chị ngồi trên đùi tôi, rồi lại đỡ chị nằm xuống nhẹ nhàng, nâng hai chân chị lên tôi nhét chim vào bướm chị và dập mạnh, tay chị cấu chặt vào hai bên giường, miệng chị rên to thành tiếng, rồi giật giật *** thắt chặt chim tôi. 
- Em....e...m .... sướng ...s...ư...ớ...ng quá. Em... e... yêu... anh...ư..ư..ư.
Ôm chặt đầu tôi kéo xuống và hôn tôi ngấu nghiến chị xoa khắp lưng tôi, *** chị vẫn co giật liên hồi. Không thể kìm lại được nữa, tôi hòa cùng với chị rồi ào ạt ào ạt từng đợt nóng hổi bắn vào *** chị. Chị buông tôi ra cấu chặt vào thành giường rên rỉ. Mở mắt chị nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.

anh sech

………Bên ngoài khu vườn đã có nhiều điêu xáo trộn .chả là trong làng bỗng xuất hiên mấy anh thợ xẻ mua gỗ đi rảo khắp quanh làng , nhà nào có cây cổ thụ . gỗ xẻ ván , làm nhà được họ đều kì kèo mua hết , cây mít già bên vườn nhà chị tiết mấy năm nay tự nhiên không ra quả , bà tiết đã bán cho họ với giá mấy trăm ngàn , kiểu mua cũng lạ . đào rễ , chặt cây , họ dùng rìu đẽo hết gỗ rác bên ngoài , để lại phần thân gửi lại chủ nhà , nhìn cây gỗ chỉ còn phần lõi như như con cá đã lóc hết thịt trơ xương , ngày đôi ba lần anh chủ toán thợ đẹp trai có hàm râu con kiến lội qua hàng rào sang vườn nhà ông tiện kì kèo đòi mua mấy cây ăn quả 

Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn . 

tôi ngồi gần bên hỏi ông

ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán 

trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây 

ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không 

tôi lắc đầu 

ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc 

cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi 

cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được 

tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì 

họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ 

ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn 

ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à 

không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy 

à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười 

thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông 

nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được 

khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận 

buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm 

chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa 

số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng 

chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào 

mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ 

nắng dịu …tiến ơi 

tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị 

chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm 

có ra đồng không 

đi làm gì , 

đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à 

làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại 

cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc 

xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp 

cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo 

mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm 

tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không 

chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có . 

tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần 

chị bảo nhìn gì lâu thế 

chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì

thì gì 

thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …

mơ màng thế …

mà tiến nói thật à , em thấy thế à 

thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng 

…………………………………….---===…………………………………...

Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối 

Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …

Ù oà …….

Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ 

Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi 

Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….

Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng 

Cút ngay …bịch bịch ….chát 

ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch 
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy 

hay mình ra xem sao đi chị 

kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng 

tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp 

phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra 

anh sech

anh sech la gi ?

Cuộc sống có những thứ mà ta không bao giờ với tới được. Nói như những đứa bàn mình là 1 thú vui quá xa sỉ. Tình yêu giờ với nó chỉ là 1 thứ qua mơ hồ, gần 10 năm sống để yêu, yêu để sống. Đến lúc chấp nhận vứt bỏ mọi thứ vì yêu thì nó chẳng nhận được gì ngoài 2 chữ TÀN TRO. Với nó giờ không có yêu mà chỉ có hận. Không phải hận Em mà nó hận cái cuộc đời này. Không biết vì cuộc đời của nó gắn liền với 2 từ sở Khanh không mà cuộc đời nó luôn trớ trêu. Ngày nó chào đời không có Ba bên cạnh. Thi thoảng ông chỉ ghe qua đưa cho mẹ nó ít tiên rồi đi. Chưa đầy 2 tháng tuổi ba nó đã bỏ 2 mẹ con nó để đi theo người đàn bà khác. Mẹ nó hận ba nó lắm hay sao nó chẳng biết. Ngày làm giấy khai sinh cho nó Tờ giấy khai sinh không có tên ba nó. Mẹ nó chọn cho nó cái tên 1 cái tên mà nó cũng chẳng hiểu vì sao mẹ lại đặt cho nó. Dương sở Khanh, Nó chẳng dám trách mẹ nó vì nó hiểu lúc đó mẹ nó suy nghĩ gì. Đến năm nó 9 tuổi ba nó trở về nó mới được danh chính ngôn thuận lấy họ của ba. Nhưng cái tên Sở Khanh đó đã gắn liền với nó. Có lẽ vì thế mà cuộc sống của nó chẳng Bình yên tý nào. Chấp nhận bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của thiên hạ, Chấp nhận mẹ nó không vui. Nó cố gắng để mẹ có thể hiểu nó và cảm thông cho em. Nhưng rồi nó chẳng được gì. Chấp nhận từ giã AE chí cốt để quay về với cuộc sống đời thường để được có em bên anh. Rời Đà Nẵng nó về Huế với chỉ 1 mong muốn được ở bên cạnh em . Dù ai có nói gi đi nữa, bạn bè có khuyên can đến bao nhiêu nó cũng vì em mà từ bỏ cái cuộc sông không biết ngay mai đó. Nó chấp nhận về Huế kiếm tiền bằng sức lao động của mình, Nó không muốn sống cái cuộc sông đâm thuê, chém mứơn để kiếm tiền. Chỉ cần có em bên cạnh dù có vất vả đến mấy nó cũng sẻ cố gắng kiếm tiền bằng mồ hôi của mình. Nó làm thế không vì điều gì cả mà chỉ vì muốn em cũng giống nó sẻ quay về con đường chân chính. Nó không muốn em đêm nào cũng bập bùng bên anh đèn mờ của các quan bar, không muốn em đêm nào đi làm vê cũng 1, 2h sáng. Nó không muốn em bị người ta coi thường. Nó muốn nhiều nhiều thứ để em có thể quay về lắm. Nhưng rồi cuối cùng nó cũng bất lực, Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Dù nó có cố găng 1 tháng , 2 tháng em vẫn chọn con đường kiếm tiền 1 cách dễ dàng đó. 1năm trời ở bên cạnh em là bao nhiêu buồn tủi. Có những đêm nó nằm đợi em về mà 2 hàng nước mắt cứ chảy dài. Rồi cũng đến 1 ngày , ngày mà nó phải từ giã cái ý nghĩ sẽ thay đổi được em. Em không còn bên cạnh nó, em ra đi, đi theo 1 thứ mà em gọi đó là hạnh phúc. 2010 nó từ giã đât huế trở lại Đà Nẵng, Bạn bè nó ai cũng mừng. Mừng không phải vì sự trở lại của nó mà mừng vì nó đã dứt ra được cái vòng luẩn quẩn đo. Gần 1 năm trời nó chỉ biết lao vào kiếm tiền, kiếm tiền bằng mọi giá. Nó muốn cho em biết rằng nó thừa sức để kiếm ra nhiều tiền, nhưng nó không muốn sông bên cạnh em mà không biết ngay mai ra sao. Giờ nó chỉ biết có tiền, ai thuê gì nó cũng làm, chẳng cần biết ngay mai. Chỉ cần ai bỏ ra cho nó vài chục triệu thì muốn nó đâm ai là nó đâm, muốn nó bán máu vì ai thì chỉ cần có tiền. Nó kiếm tiền chẳng để làm gì, nhưng nó vẫn muốn kiếm thật nhiêu tiền. Nó không hận em, chỉ thây buồn và thương em, thương cho số phận của nó. Có những lúc em điện cho nó hỏi thăm nó đôi ba câu là nó cũng đã mãng nguyện rồi. Nó chẳng cần gì cả chỉ mong sao em có cuộc sông bình yên, không phải quay lại con đường cũ là nó vui rồi. Nó chỉ cần có vây, mà sao cuộc đời vẫn cứ cố để hành hạ nó. Ôi cuộc đời này thật chó má

anh sech

Gần 20cm buồi của Quang đã bị *** Lan nuốt ngấu nghiến ngay khi xâm nhập. Chẳng cần đợi Quang nhấp Lan chủ động hẩy mông lên để buồi và *** cọ xát nhau. Quang ngất vì sướng với độ dâm của Lan, anh cũng không chịu thua kém cô vợ dâm dê của đồng nghiệp, cong người lấy đà rồi dập liên tục vào *** Lan. Tiếng phành phạch của mông Lan đập vào háng Quang vang lên dâm dục kèm với đó là tiếng rên rỉ sung sướng của Lan, nàng chỉ muốn rên thật to nhưng lại sợ dưới nhà nghe thấy nên chỉ dám ư ứ nơi cổ họng, thỉnh thoảng được một phát dập mạnh sướng quá nàng lại kêu a á lên rồi hẩy mông mạnh hơn. Không biết nàng có bị đột biết gen gì hay không mà nước nhờn cứ tuôn ra như từ vòi nước máy vậy. Bình thường một mình Quang nhấp đã mạnh rồi giờ lại được Lan hẩy mông hưởng ứng nên những cú nhấp trở lên mạnh bạo như máy đóng cọc. Chiếc cọc này thật sự quá cỡ so với cái lỗ nhỏ làm chúng ma sát khủng khiếp, *** Lan nong ra sướng tột độ, nó mút chặt lấy cái buồi của Quang không còn một khe hở nào để nước nhờn chảy được ra mà nước phải theo áp lực mỗi cú chọc của Quang bắn phọt ra nệm. Tội nghiệp Thắng vẫn ngồi ú ớ dưới nhà, dù là chồng Lan nhưng đến giờ anh vẫn chỉ được sở hữu những cái ôm, những cái thơm và hoạ hoằn lắm mới được hôn phớt môi trong khi đồng nghiệp của anh địt vợ mình phầm phập ngay trên gác, trên chiếc giường cưới mà họ đi mua với nhau và ngay trong ngày cưới. Địt nhau được mười phút, vì không chịu nổi độ khít cũng như độ dâm dục của Lan mà Quang đã chuẩn bị xuất tinh. Anh hôm chặt lấy Lan tăng tốc nhấp liên tiếp vào *** nàng, tiếng phành phạch bây giờ phát ra liên hồi như súng tiểu liên hoà hợp với tiếng nhóp nhép của nước nhờn bị ép phọt ra bụng Quang và kéo dài ra mỗi khi Quang lấy đà nhấp. Bị hiếp như vậy Lan cũng gào lên sướng tột độ, lý trí của nàng đã bị đánh bật ra khỏi bộ vi xử lí trên đầu nhường chỗ cho các chỉ lệnh điều khiển cơn cực khoái đang tới gần. Rồi thì nó cũng đến, tay nàng không duỗi được bình thường nữa mà các ngón tay quắp ríu vào nhau như bị phong dật, chân nàng cũng không khá hơn khi từ bàn chân tới bẹn như bị chuột rút căng lên, cơ đùi hết phồng chỗ nọ lại phồng chỗ kia giần giật như có chuột chạy bên trong, tứ chi nàng bất giác quắp chặt lấy Quang mà giật, nàng đang lên đỉnh vì bị đồng nghiệp chồng địt ngay khi chồng đang ở bên dưới. Hai mép *** còn khốn khổ hơn tứ chi của Lan, nó hết bành ra rung bần bật và giật loạn xạ, lại co chặt vào vì bị cơ rút nhưng vướng cái buồi khủng bố của Quang không khép được thành ra cứ xiết lấy khúc gỗ đang chọc ngày một nhanh mà run rẩy. Đúng lúc trong cơn cực khoái Lan liếc ra cửa và nổi hết da gà khi thấy 2 anh bạn đồng nghiệp của chồng đã đứng đó từ lúc nào. Quang thấy Lan nổi da gà lại tưởng nàng sướng cộng thêm sắp xuất tinh nên túm lấy hai tay Lan đè chặt xuống giường, hai chân khoá đùi Lan mà nhấp như lên đồng. Bị Quang giữ chân tay Lan không tài nào đẩy anh ra được, miệng Lan lúc này méo xệch vì cơn cực khoái nên không nói ra lời, những lời nàng nói qua đường miệng lại trở thành “ức ư ứ ức ức ứ…”. Cơ bụng nàng cố cựa quậy thành ra lại hợp với nhịp địt của Quang khiến tiếng bành bạch nhóp nhép càng to hơn. Quang cong người dập liên tục thật sâu vào *** Lan xuất tinh, Lan dù toát mồ hôi hột vì 2 anh chàng ngoài cửa cũng không ngăn được cơn sướng, nàng cố hét lên hết cỡ nhưng không phát ra tiếng mà cứ “ặc ặc brừ ặc ặc”. Tinh trùng bị ép phọt ra lai láng cả giường. Quang xuất tinh xong nằm vật sang một bên cũng chết điếng người vì thấy hai ông bạn chí tử Hùng và Thành liền bật dậy lắp bắp và quay sang Lan cầu cứu. Nhưng Lan lúc này vẫn chưa thoát ra khỏi cơn cực khoái, hai chân nàng vẫn giơ lên hai bên như lúc bị Quang địt cứng đơ, hai tay giơ lên như kiểu đầu hàng, *** nàng co bóp sùi cả bong bóng tống hết tinh trùng và nước nhờn bên trong tràn ra đệm. Lúc cực khoái nước ra nhiều quá mà không tài nào chui ra được nên giờ cứ trào ra như vỡ đập. Quang liếc nhìn hai ông bạn đang đứng như trời trồng quần ông nào ông nấy độn lên giần giật như có con gì bên trong. Không thấy Thắng đâu anh chắc mẩm chắc say quá không dậy được rồi liền nháy hai ông bạn. Như hiểu ý và cũng chẳng cần đợi hiểu ý chỉ trong 10 giây quần áo đã theo những lực cơ học từ 4 cánh tay rắn chắc bay loạn xạ trọng phòng ngủ của Lan. Quần lót của Hùng còn trùm lên cái ảnh cưới nhỏ đặt cạnh đèn ngủ mà Thắng cất công bày trí. Lan thấy thế thở phào vì chồng không ở đây lại như mở cờ trong bụng vì sắp được địt thêm hiệp nữa. Tuy đã đạt cực khoái nhưng chỉ vài phút sau *** Lan lại nóng lên thèm buồi. Hùng nhường thằng em họ là Thành địt trước, bây giờ chân tay Lan đã bình phục, nàng cười e lệ nhẹ nhàng làm theo lệnh Thành “Chổng mông lên”. Ở tư thế này nàng nhìn thấy Thành đang cầm buồi đập đập vào mông mình đằng sau thông qua chiếc gương ở đầu giường. Vì đã có sẵn nước nhờn với lại nhìn Lan và Quang địt nhau một lúc Thành không chịu nổi nên chẳng cần khởi động hay cọ mép gì cả, anh cầm buồi chọc đánh cái ộp vào cái *** bóng nhẫy đỏ ửng co bóp như mời gọi kia. Bị gây sung sướng một cách bất ngờ Lan ré lên như chó cái đến kì động đực, nàng hét lên theo từng nhịp nhấp của Thành vì giờ nàng không phải e ngại ai nghe thấy nữa rồi. Một cảm giác mới mẻ lan toả khắp người Lan, *** nàng cảm nhận được sự khác biệt của buồi Thành so với Quang. Buồi Thành không to và dài như buồi Quang nhưng lại cong ngược lên, cái đầu khấc thì tròn xoe như đầu quả dưa chuột, để hiểu được Lan sướng như thế nào khi bị Thành địt các bạn hãy nhớ tới một câu thành ngữ của các cụ truyền lại như sau: “Nhất vẹo, nhì tù, tam trường, tứ đại” Ý nghĩa là buồi gây sướng nhất là phải cong vẹo, thứ hai là đầu khấc phải tròn tù sau mới đến dài và to. Thành hội tụ cả 2 yếu tố hạng A và B nên Lan sướng ré cả lên cũng là điều dễ hiểu. Được nhìn Thành địt *** và vày vò vú mình qua gương Lan nứng cong người, vì đang chổng mông cúi xuống và sướng tột độ không kiểm soát được hành vi nên nước miếng của Lan trào ra khỏi miệng chảy xuống ướt cả gối. Sợ địt nhau một lúc nữa chắc gối ướt hết, nàng chợt nhớ ra Hùng vẫn đang ngồi quan sát nãy giờ, Lan vời Hùng lại nằm trước mặt mình rồi túm lấy buồi Hùng mà mút. Đôi môi mà trước giờ chồng nàng chỉ dám hôn phớt nhẹ thậm chí không dám thò lưỡi chạm lấy một cái nay ngậm chặt lấy con cặc của đồng nghiệp chồng mút ngon lành. Lan tá hoả phát hiện có cục gì lồi lồi cứng đơ trên buồi Hùng, đó là những viên bi được cấy vào buồi mà Sơn vẫn ao ước và hay kể cho nàng nghe mỗi khi đến phòng trọ địt nhau với nàng.

anh sech

Xem anh sech hay nhat 2014

Chiều qua đón Hoa ở chỗ làm Hoa nhờ tôi chở đi mua sắm mấy thứ rồi tiện thể rủ tôi đi ăn luôn vì chồng đi vắng cô ta cũng chẳng muốn nấu nướng làm gì, con nhỏ thì đã có ông bà nội ở nhà lo. Lúc ngồi ăn tôi mới chợt nhớ ra lấy trong túi xách cái đĩa phim mượn của Hoa tuần trước chưa trả. Hoa cười hì hì:
- em cũng đang cầm một đĩa phim mới đây này, hay cực, nhưng mà Lan nó đang đi vắng, cho anh xem rồi anh phởn chí lên thì chết.
- Ôi dào, có gì mà phởn chí.
- Hứ…đàn ông các anh, ông nào mà chẳng thèm của lạ, chẳng qua không dám thú nhận thôi, chứ có dịp thì lại chả tớn lên ngay, em không tin là nếu anh có cơ hội…lại chắc chắn cái Lan không biết, mà anh lại bỏ qua.
Tôi cười không đáp khiến Hoa càng được thể:
- Thấy chưa, nói đúng tim đen nên cứng họng không trả lời.
Tôi vội bảo:
- không không, anh đâu có thế, em cứ nghĩ xấu về đàn ông bọn anh.

Hoa cười tủm tỉm liếc tôi:
- Thế giả dụ, em nói giả dụ thôi nhé, em thích anh và sẵn sàng…liệu anh có dám không, mà lại đảm bảo là Lan không biết.