Anh sech

Phòng đầu tiên là phòng của Ly và Thanh. Bằng tuổi mà Ly thì học buổi sáng, chiều ở nhà học bài hoặc là chạy lên trường tham gia hoạt động. Còn Thanh thì học buổi chiều, đến tối thì đi làm phục vụ tại quán ăn Nhật bản luôn. Do vậy cái đêm đầu tiên mà Hùng đến xóm trọ, lạ nước lạ cái đâm ra khó ngủ. Trời thì nóng, nhà có mỗi cái quạt, nó bần thần mở cửa rồi ngồi ngay bậc thềm trước cửa phòng trọ mà… ngắm sao trời vào giữa đêm.
Rõ đến là khổ, hơn 12h thì tự dưng thấy cảnh - cánh cửa loảng xoảng mở ra, rồi 1 cô gái bước vào, vẫy vẫy tay ra ngoài chào – làm Hùng với Thanh giật nẩy người. 1 bên Thanh tưởng Hùng là ăn trộm vì tự dưng nửa đêm… ngồi trước cửa nhà người ta, cửa thì mở toang hoác ra. 1 bên thì giật nẩy người vì tự dưng đâu móc ra 1 cô nửa đêm mò về.
Thanh cầm ngay cây chổi trước nhà, gõ cửa gọi Ly ra. Khi Ly mở cửa thì Thanh táng luôn 1 câu làm Hùng đơ luôn cả người – “Thằng ranh này mới tí tuổi đã bày đặt trộm cắp mày à!”.
Rồi chẳng đợi Hùng nói câu nào liền xăm xăm bước tới. Ly dụi dụi mắt rồi trách Thanh
“Em lão Hải vừa ra chơi đó, mày đừng làm em nó sợ”.
Làm cho Thanh mặt chảy dài như cái thớt rồi chuyển thái độ quay ngoắt lại hỏi thăm.
Cũng phải thôi, giữa đêm tự dưng ngồi chổm hổm trước cửa phòng người ta, trong phòng lại tối om om, may mà có ngọn đèn hắt ra từ khoảng trống giữa sân thì ai mà chẳng tưởng đó là thằng ăn trộm. Chỉ tội cho cu cậu mới ra còn chưa biết gì đã….

Cả dãy trọ chỉ có mỗi phòng đầu của Thanh và Ly là thoáng nhất. Trên bức tường giáp với cổng ngoài có 1 cái cửa kính nhỏ để thoát không khí khi nấu ăn trong trường hợp nấu bếp ga đôi, thế mà do 2 người chuyển sang nấu ăn chỗ khác, thành ra cái cửa sổ đó chỉ cần 2 cô đứng trên ghế là có thể nhìn và nghe được tất cả những gì đang diễn ra ở con đường trong ngõ trước xóm trọ. Không ít lần vào những hôm cuối tuần mà nghe thoang thoáng tiếng nói đâu đây là Thanh bắc ghế dòm ra ngoài ngay. Xóm trọ này ai đi với ai? Đẹp hay xấu? Nhà giàu hay nghèo mà lảng vảng trước cửa là Thanh với Ly biết hết. Có khi còn hihi ha ha với nhau cả buổi, hoặc chọc cho mấy cô đã có người yêu ngượng tới chín mặt.
“sao hôm nay về vui quá vậy mày… à à…. oáp…?” – Ly hỏi với giọng ngái ngủ.
“Mày nhớ lão Luân vẫn hay theo đuổi tao không? Hôm nay tao mới biết là lão vẫn theo tao suốt đó nhá!” – Thanh mừng ra mặt, nhí nhố…
“Luân đẹp trai dại gái đó hử?” – Ly cũng vẫn còn ngái ngủ, nhưng mà có vẻ đã tỉnh hơn nhiều.
“uhm. Lúc nãy đi về trước ngõ, tao gặp mấy thằng cha sở khanh, sợ quá. Bọn hắn cứ nhìn chằm chằm vào người tao rồi cười đểu giả không à. Còn có 2 thằng đi ra nói đểu tao nữa chứ.” – Thanh bắt đầu tức tối.
“Bọn hắn làm gì mà mi tức thế?” – Ly tò mò.
“Bọn hắn nói là : ‘em ơi, đi với hai anh đi. Đảm bảo đêm nay em thích mê ly với khoai bọn anh luôn!’ May mà….”. – Thanh vẫn nói với giọng… run run.
“may sao? Cứu tinh đến à? Đừng nói là lão Luân…” – Ly đoán mò.
“Oài, lão Luân tình cờ đi qua thấy thế liền dẹp bọn nó với lại đưa tao về. Mà kể ra lão cũng tốt phết đó chứ!” – Thanh có vẻ mơ màng.
“Mày mà mặc như này, tao còn lột lổ ra mà hiếp ấy chứ đừng có nói đến mấy thằng thanh niên ngoài kia. Đi làm gì mà ăn mặc như này” – Ly nói rồi giơ tay vén 1 bên hông cái áo cánh kiểu tàu, làm lộ hết cả “hàng hóa” của Thanh. Làm Thanh giật nảy mình. – “rồi như này!” – nói rồi Ly vỗ đen đét vào bộ mông cong tớn của Thanh, làm Thanh cứ thế mà nhảy cẫng lên.
“Ghét mày quá đi! Tao đẹp kệ tao chứ bộ!” – Thanh cãi cùn nhưng mà mặt thì đỏ ửng lên.
“Có mỗi thế thôi mà cũng mừng húm đi! Mai thì sao? Ngày kia, rồi tuần kìa thì sao?”
“hi hi… không phải lo. Lão Luân hôm nay xin vào chỗ tao làm rồi, lão nói là sẽ đưa tao về mỗi tối. hi hi… “ – Thanh hí hửng.
“ớ, thế còn người yêu mày thì sao? Tính cho ra rìa à?” – Ly nhíu mày.
“Bậy, bạn bè đi với nhau thôi, còn người yêu tao là khác chứ mày! Không có chuyện yêu đương với ông Luân đâu!”
Nói rồi 2 đứa trêu nhau 1 lúc nữa rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau, 2 anh em Hùng và Hải kéo nhau đi tìm phòng trọ quanh khu vực trường Quốc Gia. Tìm mãi, cũng nhiều phòng trọ. Thế mà cứ “1 triệu 1 phòng cháu nhớ! Vệ sinh ngoài, điện nước là…. “…vân vân và vân vân…
Cụ Phan đã từng nói rằng “đi mỏi chân thì hẵng ở tù”. Thế mà giờ 2 anh em đi mỏi chân mà vẫn… đéo tìm được phòng trọ nào như ý cả. Chỗ thì bẩn, chỗ thì chật, chỗ thì xa. Nản vãi chấy.
Loanh quanh ngoài đường cả ngày, tối về mệt, 2 anh em nằm ngủ như chết.
Phòng đầu, Ly đang tự học tiếng Anh để vài hôm nữa là bắt đầu đi học. Thời gian dần trôi, đến gần 10h lúc nào không biết. Điện thoại reo lên.
“Alo, mẹ ạ!” – giọng Ly hớn hở.
“Này, 2 hôm nữa là cái Tâm nhà mình ra ngoài đó chơi vài hôm rồi đó nha. Mày lo mà chăm sóc nó cho tốt vào đấy!”
“Ủa, tự dưng ra đây làm gì vậy mẹ?”
“Bà của cái Huyền – bạn con Tâm nói nó ra chơi. Thế là mẹ nói cho cái Tâm nhà mình đi ra thăm chị với, rồi hôm nào về thì mẹ ra đón”.
“Dạ, con rõ rồi mẹ!”
Nói xong thấy mẹ tắt máy cái rụp, Ly ngao ngán. Lần nào cũng vậy, mẹ Ly chỉ nói những điều cần thiết, nói xong tắt máy cái rụp mặc kệ bên này Ly như thế nào.
Biết tính mẹ như thế, Ly ghi lại vào tờ giấy rồi dán lên trên bàn học cho nhớ. Ngồi thêm lúc nữa thì thấy đồng hồ điểm 11h rồi. Khoảng 30’ nữa là tan làm, chắc 12h thì Thanh mới về đến nhà được. Nghĩ vậy nên Ly tắt đèn, mắc màn rồi chui luôn vào giường.

11h20’, trằn trọc mãi mà Ly không tài nào ngủ được. Tâm năm nay lên lớp 12, cũng sắp đến tuổi thi đại học mà chưa khi nào rời xa nhà như lần này cả. Không biết ra đây rồi thì mình đi công việc, em ấy ở nhà sẽ ra sao? Chẳng lẽ cứ để mãi ở nhà mà không đưa đi chơi đâu cả.
“cũng hay… sau đó…” – giọng con gái, quen quen
“uhm, rồi nó… “ – giọng con trai.
Những tiếng nói chuyện tuy nhỏ nhưng giữa không gian im ắng thế này, Ly nghe hết. Nội dung thì chẳng rõ ràng chút nào, câu được câu mất. Nhưng mà rõ ràng là có đôi nào đang đứng trước ngõ mà tán tỉnh nhau đây mà – Ly thầm nghĩ.
Chui ra ngoài màn, bấm điện thoại lấy ánh sáng, Ly đưa tay cầm cái ghế ghé ngay chỗ ô cửa nhỏ rồi đứng lên nhìn ra ngoài. Ở ngoài đúng là có 1 đôi đang khoác vai nhau trò chuyện, và qua cái ánh đèn mờ mờ từ xa tít đầu ngõ cách đấy phải chừng hơn 10m, không khó để Ly nhận ra người con gái đó là Thanh.
Ủa, Thanh thường đi làm tới 12h mới về mà, sao hôm nay về muộn vậy? Mà đó là ai? Người yêu của Thanh đang đi công tác trên Cao Bằng mà?
Bao câu hỏi luẩn quẩn trong đầu của Ly, và Ly quyết định… đứng xem chuyện gì xảy ra.
2 người nói chuyện 1 lúc, người con trai thì 1 tay choàng qua ôm lấy chiếc eo thon gọn trong chiếc áo kiểu tàu của Thanh, 1 tay cứ khuơ khoắng mà kể đủ thứ chuyện. Trong khi Thanh lại nép hẳn người vào vai người kia mà cười khúc khích liên hồi.
Một khoảng im lặng giữa 2 người. Rồi người con trai kia vòng 1 tay ra sau lưng mà ôm lấy Thanh rồi hôn lấy hôn để như sợ bị từ chối. Lúc đầu Thanh đẩy đẩy người kia ra, nhưng 1 lúc sau là 2 người vồ lấy nhau mà hôn lấy hôn để. Tay của người kia chuyển từ eo xuống xoa lấy cặp mông tròn lẳn của Thanh, 1 tay đặt sau ót của Thanh mà xoa xoa mái tóc cho đến khi rối bời. Đầu người nọ đặt hẳn lên vai còn môi thì dán hẳn vào cổ của Thanh.
Thanh uốn éo rồi thở gấp mặc cho người ta sờ soạng. Thi thoảng còn ưỡn người ra như tận hưởng, như kích thích cái hành động của người kia.
Dừng lại, 2 đôi môi lại dán chặt vào nhau, 2 bàn tay Thanh đặt lên ngực người kia, còn đôi tay người kia thì chiếm trọn cặp mông nảy nở của Thanh mà sờ, mà bóp.
Lại ngưng lại một lúc nữa, mặt đối mặt với nhau. 2 tay người kia vội vã cởi từng nút cúc áo của Thanh ra. 1, 2, rồi 3 nút… Thanh thở hổn hển “đừng mà anh…..” nhưng cũng đủ để lộ ra 1 dây áo lót.
Người kia úp hẳn đầu vào giữa 2 bầu ngực của Thanh mà hít lấy hít để, 2 tay thì bóp vú như chưa từng được bóp, mạnh mẽ và đầy ham muốn. Đến lúc Thanh thốt lên “nhẹ thôi anh!..” thì mới trở nên nhẹ nhàng.
Thanh oằn người lên như muốn ghim luôn cái đầu kia vào giữa ngực. Còn người kia thì 1 tay vẫn xoa bóp, 1 tay… ở đâu mất không thấy, còn đầu thì đang liếm láp và mút chùn chụt vào bên ngoài ngực của Thanh.
Thanh đẩy người đó ra rồi bẽn lẽn… “thôi nào, hôm sau em đền cho!”.
Lúc này Ly mới chú ý là tay kia từ đùi của Thanh thò ra.
Người kia lại áp đầu vào trên vai Thanh, nói nhỏ mấy câu rồi tay lại thò vào giữa 2 đùi của Thanh. Thanh giơ 1 chân lên, rồi uốn éo thân mình. 1 lúc sau thì trong tay người kia cầm luôn chiếc quần lót của Thanh mà đưa lên ngửi, rồi liếm láp.
Thanh cười khúc khích, đánh nhẹ vào cái tay đang cố gắng vào nơi không còn chiếc quần lót bảo vệ. Sau đó nói mấy câu vào tai người kia, người kia quay đầu lên xe và nổ máy. Hóa ra đó là lão Luân mà Thanh đã nói từ hôm qua.
Ly vội vội trèo xuống ghế, bật điện thoại đưa cái ghế về đến chỗ bàn học rồi nhẹ nhàng chui vào trong màn. Cũng đúng lúc có tiếng mở cửa loảng xoảng. Thanh về.

anh sech

"Bây giờ cưng hãy nhớ Tommy, đêm nay cưng không được gọi mẹ là mẹ, hãy gọi mẹ là Leah, ok.” Nàng vừa nói vừa nhìn vào mắt hắn, hắn gật đầu, và Leah nở 1 nụ cười khi nói tiếp: "À và chúng ta có thể tán tỉnh nhau một chút để không ai nghi ngờ điều gì hết? "

Đôi mắt của hắn mở rộng như 1 cái đĩa và hắn nói: "Nhưng mẹ, con không thể tán tỉnh mẹ, mẹ… mẹ là mẹ của con! "

"Nghe này, mẹ không yêu cầu cưng làm điều gì to tát cả, chỉ cần làm điều gì đó nho nhỏ, như một cái ôm hoặc một cánh tay vòng quanh eo của mẹ, hoặc thậm chí là một nụ hôn lên má. Không có gì khác, cưng nghĩ cưng có thể làm như thế chứ? Nếu không được thì ta cũng có thể về nhà." Nàng nói, nghiêm nghị nhìn hắn.

"Dạ, con có thể làm điều đó. " Ông nói nhỏ.

"Sao, cưng thấy xấu hổ khi mọi người nghĩ cưng là chồng của mẹ? Mẹ không đủ nóng bỏng hay sao chứ? " Nàng hỏi giả vờ bị xúc phạm. Nàng đã biết câu trả lời cho câu hỏi đó bởi thứ đang phình lên trong đũng quần của con.

"Không, không phải thế, chỉ là vì điều này khá kỳ lạ." Hắn trả lời và sau đó cúi đầu xuống thấp, dù hắn giật đầu lên nhanh đủ để mắt hắn dừng lại trên khe vú của mẹ hắn. Nàng mỉm cười một lần nữa, cố gắng dỗ dành hắn nhưng nhưng dẫu vậy vẫn có chút trêu chọc trong đó. Nàng thích quậy phá người khác, đặc biệt là khi họ là kẻ rụt rè về chuyện ấy.

"Ok." Hắn nói sau một tiếng thở dài khe khẽ.

"Thư giãn đi, cưng cứ tận hưởng đi. Cưng không bao giờ biết đêm nay sẽ vui đến thế nào đâu." Nàng trấn an hắn. "Và đừng gọi mẹ là mẹ! "

Tiếp đó nàng trượt tay mình vào tay hắn và họ bắt đầu đi về phía cửa ra vào. Trên đường đi, Nàng không ngừng cọ sát cơ thể vào cánh tay hắn, nhẹ nhàng ép ngực vào cánh tay hắn. Hắn bồn chồn và đã nuốt nước bọt vài lần. Yes hắn đang bối rối, và Leah thấy điều đó thực sự rất thú vị.

Khi họ bước vào bữa tiệc, họ đã vào một trong hai phòng chính. Căn phòng đầu tiên họ bước vào là một căn phòng đầy ánh sáng, đã dọn sạch hết bàn ghế và có các hành lang dẫn thẳng đến văn phòng. Đã có khá nhiều người đang đứng ở đây, một vài cặp đôi đang đi lại và vài người đang đứng một mình, nhưng tất cả mọi người đều đã ăn mặc chỉnh tề. Mặc đồ kiểu Elvis, gà, kiểu Simpson, thần tiên, và mọi loại trang phục khác. Leah đoán điều đây là phòng đón khách của chủ tiệc, bởi vì tiếng nhạc phát ra từ phòng bên cạnh.

Đột nhiên, một con kangaroo khổng lồ cùng một con voi bước đến bên cạnh Leah và Tommy. Con trai nàng lúng túng và mất tự nhiên, và Leah hy vọng không ai để ý, đặc biệt là hai tên này.

" A chào buổi tối Leah, Carl . " Kangaroo nói giọng của Harold Marsh, giám đốc bộ phận của Carl . "Rất vui được thấy hai bạn trong đêm nay. "

"Harold, Lydia, tôi cũng rất vui được gặp hai bạn. " Nàng trả lời với một nụ cười rạng rỡ, nhận thấy ánh mắt gã đàn ông lớn tuổi đang nhìn khe vú của mình, "Cảm ơn về lời mời."

"Vớ vẩn, thật vô nghĩa, Carl luôn là nhân viên tốt nhất của chúng tôi, anh ấy luôn luôn được chào đón ở nơi này. Một ngày nào đó thậm chí anh ấy còn có thể trở thành một đối tác. " Lão nói mà không một lần rời mắt khỏi ngực nàng.

Nàng cảm thấy sự căng thẳng của Tommy và quay sang mỉm cười với hắn. Hắn hầm hầm nhìn Harold Marsh, căng thẳng vì muốn bảo hộ mẹ của mình. Nàng vuốt ve cánh tay của hắn để xoa dịu hắn, và cảm thấy con trai khẽ giật mình. Nàng hy vọng họ không nhìn ra điều đó.

Đột nhiên, Tommy nói .

"Anh sẽ đi lấy đồ uống. " Hắn nói và quay người bước đi, để Leah lựa chọn đi theo hoặc bị kéo đi.

Nàng mỉm cười với lão Marsh khi nàng đi theo cánh tay của Tommy, nhưng khi nàng đã đi đủ xa nàng thì thầm một cách giận dữ: " Cái gì thế nào?"

"Lão ta hau háu nhìn mẹ. " Hắn trả lời.

“Mọi người đàn ông đều hau háu nhìn em trong bộ trang phục này, anh hiểu không. Và đừng gọi em là mẹ ! " Nàng nói một cách nhanh chóng và lặng lẽ.

"Xin lỗi." Là tất cả những gì hắn nói, nhưng dẫu sao hắn cũng đã hau háu nhìn mẹ hắn nàng, và nàng không biết điều đó.

Họ đi vào căn phòng khác. Bàn ghế trong căn phòng này cũng đã được dọn sạch, nhưng phòng này lớn gấp 10 lần căn phòng kia, nó tối thui ngoại trừ những bóng đèn lung linh từ một sàn nhảy ở góc xa cuối phòng, đối diện với cánh cửa họ vừa đi vào, và có vài chỉ dẫn tại các hành lang dẫn thẳng đến các văn phòng trong toà nhà.

Mặc dù có ánh đèn từ sàn nhảy song căn phòng vẫn khá tối, và có rất nhiều góc tường tối mà Leah hầu như không thể nhận ra bất cứ ai đang đứng đó cho đến khi họ bước ra vùng sáng.

"Con sẽ đi lấy đồ uống. " Tommy nói khi họ bước vào căn phòng tối, “Mẹ có muốn một ly không m... Leah ? "

Nàng mỉm cười yêu thương với hắn, "Ok, nhưng em không muốn anh uống quá nhiều, anh còn phải lái xe về nhà . "

“Anh lái?" Hắn hét lên, nhưng không quá to để át tiếng nhạc, "Em sẽ cho anh lái xe sao? "

"Dạ, em ở đây để có một đêm tuyệt vời và em thấy anh không hề buồn chán nên em không thấy có lý do nào em không nên uống rượu." Nàng nói với một nụ cười yêu thương, "Bây giờ hãy làm một cậu bé ngoan và đi lấy cho em một ly nha cưng. " Và nàng hôn nhẹ lên má hắn, mắt hắn mở rộng. Leah có thể cười, nhưng thay vào đó nàng lại đi chào hỏi mấy người quen trước khi Tommy quay đi.

anh sech

anh sech la gi ?

Tuy vất vả bú liếm, Bắc cũng được trả lễ đầy đủ. Đêm qua Tâm chỉ ngậm cặc khi đã lên đến tuyệt đỉnh sướng khoái. Giờ đây nàng đã bạo dạn hơn, quen hơn, nhất là thấy con cặc hấp dẫn quá nên ngậm, mút ngon lành. Bắc rên ư ử. Môi nàng mềm, lưỡi dẻo làm anh mê loạn gấp ngàn lần so với lúc được Cảnh bú khi trọ học. Tâm nghĩ hai hòn trứng dái tích chứa tinh khí nên cứ bóp nặn lên đó khiến anh cũng nẩy người lên từng chập. Anh thấy rõ tinh khí đang cuồn cuộn dâng lên tràn vào ống tiểu rồi xịt mạnh ra khỏi đầu rùa vào miệng em. Nàng giật mình nhả cặc nhưng không ngạc nhiên như hồi đêm, tay vẫn nắm chặt con buồi, trố mắt ra quan sát những tia tinh khí nóng hổi, phọt mạnh từng đợt lên cổ và mặt mình. Chất nước đặc sệt, dính như keo, màu nước gạo, nồng tựa sữa chua. Mặt bụng dương vật co thắt đều đặn trong tay nàng. Những tia tinh khí cuối cùng yếu dần, chỉ còn ứa ra ở khe dọc đầu rùa. Con cặc dần dần mềm lại rồi teo nhỏ đi. Bắc nằm ngửa lại, hơi thở hết còn hổn hển như mấy phút trước đó nhưng đôi mắt lờ đờ không còn chút sinh khí nào. Tâm tò mò quệt chất nước trắng đục lên đầu ngón tay nếm thử. Nàng thấy vị nhạt nhẽo hơn nước lồn, mùi lại nồng vô cùng đặc biệt, không giống một thứ thực phẩm hay gia vị nào. Nàng nghĩ tinh khí là khí huyết tinh túy của đàn ông nên khi xuất ra anh mới mệt như vậy. Nàng lo anh chết. Con cu thun ngắn chỉ còn bằng ngón tay cái, lớp da mỏng trùm kín đầu rùa.

anh sech

Loan chưa kịp nói thêm thì Hoàng đã khống chế cô trong vòng tay, do Loan mới đẻ được 3 tháng nên hãn còn yếu. Thế lên chỉ trong giây lát trên người cô đã không một mảnh vải, Loan càng dẫy mạnh con cu Hoàng càng vào sâu, hai tay Loan giữ chặt lấy chiếc cửa mà bấu víu, Hoàng như con chó đực lâu ngày bị nhốt, giật đùng đùng, hai tay xiết chặt hai đầu vú Loan bóp mạnh, hai dòng sữa trắng tinh tuôn ra tràn trên đùi cô. Hoàng luồn đầu qua lách Loan ngậm một bên vú bú như thủa lên 3. Tôi ngồi nhìn mà tiếc của trời, không kêu được nữa, tôi bò tới dần liếm hết những giọt sữa rơi vãi rồi ngậm nốt đầu vú kia.

Vì mới đẻ lên sức chịu dựng ko được lâu thì đã phóng tinh ra một loạt và xỉu dần trong vòng tay thô bạo của Hoàng. Con cu Hoàng không còn thấy thú vị với ái lỗ yếu xìu này, anh đành nhả con mồi. Hoàng nhìn tôi cười "hà hà" rồi đẩy tôi ngửa ra sàn nhét tiếp con cu hung hãn vào chiếc hang quen thuộc, Hoàng ôm bẹn tôi kéo và nhấc bổng tôi lên, hai chân hắn quỳ xuống đất. 
Ahhhhhhhhh. . . . . Ahhhhhhhh, Trời ạ!!!. . . s. . ư. . ớ. . . n. . . g. thế, 
Thằng quỷ thả tao ra, xem chị tao thế nào đã ! Ối. . . . Ối. . . . . . . . . !
Được một lúc thì Hoàng bắt cho tôi dòng tinh quen thuộc, tôi lại cảm thấy sướng :nữa đi. . . . . . . Nữa đi chứ, sao ngục nhanh thế! 
Con mẵnh thú đã ra không biết bao nhiêu lần rồi con cu nó ngục xuống, đồng thời có tiếng gáy "khò. . . . khò. . . . . z. . Z" của Hoàng. 
Ầm ! Thằng Hoàng đâu rồi ?Tú bước vào tay nắm khư khư cái chai to "vĩ đại". 
Trước mắt Tú lúc này là bãi chiến trường thê thảm, Loan và Hoàng đang lăn quay trên sàn nhà, còn tôi thì đang rên lên vì đau, âm vật tôi rỉ máu do Hoàng chơi quá mạnh và nhẫn tâm. Tú tiến lại gần, lấy chiếc vòng cổ tháo tung ra, dùng sợi đay thép mảnh đó thắt nút con cu Hoàng lại, lấy dây thừng nối vào sau chiếc TOYOTA.

anh sech

Xem anh sech hay nhat 2014

Vân cắn răng khi ngón tay tay em trượt tới tắp lên lằn giữa, nơi quầng lên một đốt thịt bóng lưỡng như lưng con tôm nướng bơ. Mông em vễnh ngược, run run theo từng đợt của cảm giác. Hai chân thì như đá vít liên tục trên không như. Nước nhờn càng lúc càng nhiều. Vân không thể cản nó trào ra nữa. em đưa tay kia banh luôn hai bên ra, tay còn lại nàng xọc liên tục vô giữa, tùy theo cảm tính, mà cho nó vỗ phành phạch lên mặt trên. Hơi đau nhưng cực lạc tràn khắp.