Anh sex nhat kim anh

Nước nhờn chảy ra lỏng bỏng trong âm đạo làm cơn đau hạ xuống. Tôi nắc thêm một hồi nữa thì Vân cảm thấy sướng. Tôi càng nhấp mạnh, Vân càng thích, nàng ưỡn mình lên để cu thằng tôi vào sâu hơn trong xxx nàng. Tôi hì hục trên người Vân, nắc liên tu bất tận. Tôi đụ hơi lâu, đủ để xóa được cái đau của Vân và đưa nó đến khoái lạc cực đỉnh. Vân đạt đến cực khoái mấy lần rồi mà tôi vẫn chưa xuất tinh. Nhìn con em gái uốn éo quằn quại trong vòng tay mình, gương mặt đê mê, hoạn dại, toàn thân đầm đìa mồ hôi bóng lưỡng, tôi cảm thấy sướng rên. Tôi liên nhắp tới, nhắp tới thật nhanh, thật sâu, rồi rút dương vật về sau tưởng chừng sắp tụt ra khỏi âm đạo của nàng, tôi lại nhắp vào. Vân sướng quá, nàng buông tay khỏi người tôi, đập xuống giường liên tục, rồi người nàng giật lên từng cơn, miệng nàng ú ớ kêu la, rồi khẽ rùng mình một cái – nàng đã tới cữ. Lập tức tôi nắc nhanh mạnh. Tôi cũng phọt tinh dịch bắn vào tử cung Vân.

anh sex nhat kim anh

Động tay ngồi dậy của cô hình như làm cơ bụng cô thắt lại khiến cho thứ nước trắng đ.c đầy trong âm đạo cô bị đẩy ra thì phải, Hà Anh đỏ mặt nhìn từ giữa hai mép thịt chỗ đó của cô ứa ra một thứ nước trắng đ.c, dính nhớp nháp, chảy dọc xuống rớt cả ra đệm giường. Không nói ra miệng vì ngượng, nhưng Hà Anh thầm nhủ cái cậu bé này ra nhiều thật đấy, lần thứ hai mà ra nhiều khủng khiếp như thế này, đúng là trai đang sức trẻ có khác

anh sex nhat kim anh

anh sex nhat kim anh la gi ?

Tôi biết bản thân có một cái ưu điểm là nhanh nhẹn tháo vát, nhưng không phải chuyện gì nhanh nhẹn cũng tốt hết trơn. Làm tình chẳng hạn, nhanh quá ghệ nó bỏ mấy hồi. Nhưng cái vụ mua quần áo chợ mà lẹ quá, coi bộ tác hại cũng không thua mấy vụ xuất tinh sớm là mấy - tui nói thiệt luôn đó.

Thiệt tình tui không hiểu con mụ bán hàng quần áo kia có mua lại đồ cũ của tụi vận động viên thể hình hay không mà sao tôi ngó cái quần âu đích thực là quần của Phạm Văn Mách: tui xỏ chân vô thấy cái gấu quần cách mặt đất chừng... 10cm. Còn cái áo sơ mi trắng, nếu nói không phải của cha nội Lý Đức cứ đem đầu tôi đi mà chặt. Tôi không thuộc dạng nhỏ con, nhưng bận vô thấy thừa thãi nguyên một mớ, dễ chừng đem luôn con mụ bán hàng nhét vô cũng còn dư chỗ. Đóng bộ đồ "công sở" mua ngoài chợ này vô, thiệt tình sao tui thấy mình giống tranh đả kích quá xá.

- Được rồi mặc đại vô đi, không có ai dòm dâu mà lo. Lẹ lên, 7 rưỡi rồi đó!

Giọng bà má lại vang lên phía sau. Thôi thì nhắm mắt đưa chân đại cho rồi. Dù sao cái thứ công sở chết tiệt này, tôi nghi chắc tôi chỉ làm chừng ba bữa là ... họ đuổi thẳng, sức mấy mà chịu nổi. Nghĩ vậy, tôi cũng được an ủi phần nào, bận nguyên bộ đồ thừa trên thiếu dưới, thất thểu đi ra cái xe Max cũ xì. Ngày đi làm đầu tiên thê thảm gì đâu.

Ông Thắng là bạn ba tôi từ thời sinh viên. Cha nội này cũng người Bắc, hồi mới vào Nam nghèo xơ nghèo xác. Nhưng ổng giỏi dữ lắm, đầu óc thương trường cũng bén ngót, giờ cơ ngơi của ổng cũng thuộc hàng có cỡ trong thành phố. Công ty của ổng lớn, kinh doanh nhiều loại mặt hàng, trong đó phần lớn là đồ nội thất. Từ tủ, giường, bàn ghế, đèn treo tường cho tới bồn tắm, bình nóng lạnh, bồn cầu, nói chung trong nhà cần sắm cái gì tới mấy cái siêu thị của ổng là có hết trơn. Công ty ổng có chi nhánh cả trong Nam ngoài Bắc, nội trong thành phố mỗi quận đã có ít nhất một cái cửa hàng. Doanh số bán hàng mỗi năm nghe chừng cũng nhiều dữ lắm.

Có điều tôi chưa hiểu kêu tôi qua công ty ổng làm gì? Thiết kế bồn cầu hay cách tân bồn tắm? Mà nghe đâu ổng chỉ nhập hàng từ nước ngoài về chớ đâu có sản xuất mấy cái thứ đó? Nghĩ tới nghĩ lui một hồi không kiếm ra cái lý do nào nghe tạm tạm, đã thấy cái biển công ty của ổng nằm ngay trước mặt. Bự à nha!

Văn phòng công ty của ổng là một tòa nhà biệt lập, có 5 tầng. Phía dưới là sảnh tiếp tân và showroom, ngó vô coi bộ cũng khá sang trọng. Vài em nhân viên mặc áo dài đứng lố nhố bên trong, dịu dàng nói chuyện cưa cẩm khách mua đồ. Nếu ngày thường, ba cái chỗ này tôi cũng coi như... cái toilet nhà tôi, mở cửa đi vô đâu có ngại, nhưng bữa nay xem chừng hơi khác. Ngó lại bản thân bữa nay nhìn còn thua mấy đứa nhóc bán báo dạo, tôi đâm ngại ngùng, đứng chôn chân ở cửa hồi lâu. Nghĩ tới lui một hồi, tôi đành rút điện thoại, gọi cho ông ba:

- Con đang ở ngay công ty của chú Thắng nè ba. Mà tới đây rồi thì kiếm ai vậy ba?

Ổng ậm ừ một lát, kêu tôi tắt máy, chờ ổng gọi cho ông Thắng. Lát sau, máy tôi đổ chuông. Giọng ông Thắng hồ hởi:

- Thằng Long hả? Chú nghe ba mày nói qua chuyện của mày rồi, mày vô công ty chú là đúng luôn rồi đó. Để coi nào, tụi chăm sóc khách hàng đang thiếu người, mày chịu khó vô đó làm nha. Lên tầng 3 rẽ trái, có cái phòng mang biển chăm sóc khách hàng đó. Chú kêu tụi nhỏ ở đó rồi, mày cứ lên tụi nó chỉ việc cho. Vậy nha, chú đang đi công chuyện, mai mốt gặp sau.

Hồi nào tới giờ, tôi quen bắt gặp mấy ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhiều quá trời nhiều, nhưng chưa khi nào tôi chịu cảnh người ta dòm mình lom lom như sinh vậy lạ như bữa nay. Thiệt tình chắc lâu lắm mấy người này cũng chưa có dịp đi coi tấu hài, nay ngó thấy bộ dạng của tôi cứ cười tủm tỉm hoài, dễ ghét thấy ớn luôn. Tôi cũng mặc kệ, làm mặt dày bước vô thang máy, chạy thẳng lên tầng 3. Công ty gì đâu lắm các loại phòng ban quá trời, ngó nghiêng một hồi mới thấy tấm biển nhỏ xíu treo trước một căn phòng ... bự cỡ cái nhà vệ sinh: "Bộ phận chăm sóc khách hàng". Sao mấy cái phòng kia bự chà bá, phòng tôi chuẩn bị vô làm lại có chút xíu, lại còn nằm tuốt luốt trong góc mới tệ. Tôi thở dài ngán ngẩm, đẩy cửa phòng bước vô.

6 con mắt liền ngó qua nhìn tôi, nhưng chỉ có duy nhất 2 con nhỏ trong phòng. Mấy bạn đừng tưởng tôi lộn nha, tôi nhìn gái không khi nào trật hết trơn. Sở dĩ có 2 đứa mà có tới 6 con mắt là bởi có một con nhỏ 4 mắt, con nhỏ kia chỉ có 2. Con nhỏ 4 mắt coi tướng tá hiền lành dễ mến, nhìn tôi cười nhỏ nhẹ:

- Dạ mời anh vô.

Giọng nói ổn nha. Tôi liếc qua con nhỏ 2 mắt, thấy nó vẫn làm thinh, lúi húi làm bộ gõ gõ gì đó trên máy tính. Chắc đang viết ký sự chăn trai - tôi nghĩ bụng vậy. Khép cánh cửa vô, tôi ngó sơ qua cái phòng một hồi. Thiệt tình so với cái nhà tắm nhà tôi, nó cũng rộng hơn chút xíu. Kiểu này mấy cha nội làm kiến trúc thấy dư một khoảng nên tận dụng, làm thành cái phòng méo mó kì cục này chớ không phải làm theo kiểu à nha. Con nhỏ 4 mắt thấy cái bộ dạng lơ láo của tôi ngó nghiêng hoài, nó tủm tỉm cười, kêu:

- Dạ, anh qua đây có việc gì cần tụi em tư vấn phải không?

Chắc con nhỏ tưởng lầm tôi là khách hàng mới từ quê ra mua bồn cầu không biết cách gạt nước quá. Tôi gãi đầu gãi tai, đi ra phía con nhỏ:

- Thiệt ra, tôi qua đây để làm chớ không phải đi tư vấn!

Con nhỏ 4 mắt à lên một tiếng, la:

- Sáng bên nhân sự cũng có nói qua, thì ra là anh hả? 

Tôi gật gật đầu. Con nhỏ 2 mắt cũng có ngó qua tôi một cái, ánh mắt khinh khỉnh. Con nhỏ này cũng thuộc dạng tạm coi là đẹp đi, tóc dài, da trắng, đang ngồi nên không biết thân hình nó cỡ nào nhưng coi bộ cũng khá cao ráo. Tôi cũng lé mắt ngó lại nó một cái - ánh mặt con nhỏ lại cụp xuống, làm bộ không quan tâm. Thiệt tình, loại này ở ngoài được tôi để mắt coi như nó may mắn, ai dè bữa nay nó ngó tôi một cái rồi bơ thẳng, đau thiệt đau. Lại nghe con nhỏ 4 mắt nhanh nhảu:

- Có anh thêm thì đỡ quá. Tụi em có 2 người, nhiều khi khách gọi tới nghe không kịp, bị la hoài. Anh ngồi máy 2 nha. Mà anh tên gì?

Tôi xưng tên tuổi, miệng con nhỏ lại liến thoắng:

- Em tên Huyền, còn kia là chị Trang. Mai mốt anh cứ kêu tên là được rồi.

Con nhỏ Trang nãy giờ không có nói qua câu nào hết, nghe vậy quay mặt lại:

- Làm quen vậy đủ rồi anh Long. Anh ngồi vô máy dùm tôi, đứng đó hoài chi vậy?

Quê à nha. Xưa nay gái nói chuyện với tôi chưa có con nhỏ nào nhan sắc tạm tạm mà lại chảnh với tôi cỡ vậy. Tôi liếc con nhỏ rát rạt, nhưng coi bộ nó chẳng thèm để ý. Phòng này có nguyên một dãy bàn dài, trên mỗi bàn là 1 cái điện thoại, một máy tính, đầu ngoài là một cái máy in. Chấm hết. Chỗ tôi là bàn 2, tức là vị trí giữa 2 con nhỏ. Con nhỏ Trang lạnh lùng ngồi ngay ghế đầu, tôi lượn qua con nhỏ vô trong, mắt làm bộ liếc vô màn hình máy tính của con nhỏ một cái, la:

- Bộ viết ký sự ủa lộn thư tình hay sao mà chăm dữ vậy chị Hai?

Con nhỏ quay ngay lại lườm tôi, mắt dữ thấy ớn. 

- Anh nói nhảm cái gì đó? Không thấy tôi đang làm việc hả? Đúng là cái đồ hai lúa!

Nhỏ tới lớn tôi mới bị gọi là hai lúa lần đầu tiên. Thiệt tình tui cũng không nghĩ là trên đời này có 2 lúa nào bảnh cỡ tôi, nhưng ngó lại cái bộ dạng của mình, tui cũng thấy ... giống thiệt. Lúa cái nữa là mới lần đầu vô phòng, không dè bị gái chửi ngay câu đầu tiên, thảm hại hết sức. Lủi thủi đi qua ghế, ngồi phịch xuống, thấy con nhỏ 4 mắt tên Huyền ngó qua, gương mặt lộ vẻ an ủi:

- Chị Trang tính vậy đó, anh đừng chọc bả. Qua em hướng dẫn công việc, mai mốt còn làm.
__________________
anh sex nhat kim anh

Một lúc sau, sướng quá trời, Hà Anh trở nên bạo dạn hơn, cô mở mắt ra và lại nghển đầu nhìn xuống dưới bụng mình nơi cái dương vật thẳng băng của cậu bé liên tục dập vào người cô như cái máy khâu, thân nó ướt nhờn nước, nhìn mà sướng cả mắt. Cậu bé tăng tốc độ dập, khiến Hà Anh vừa nghển đầu nhìn xuống nó lao phăm phăm vào bụng dưới mình vừa rên ôi ôi khe khẽ, mỗi phát dập vào là cái dương vật dài của cậu bé biến mất hút trong người Hà Anh, bụng cậu bé dập vào bụng cô kêu đến bạch một cái. Cậu bé không chống tay nữa mà vòng ra sau ôm hẳn lấy lưng Hà Anh, ngực cậu ta áp vào ngực cô, chỉ có mỗi phần hông cậu ta là nhấc lên hạ xuống liên tục để dương vật chọc ra chọc vào người cô, càng lúc cậu bé càng tăng tốc như phi ngựa nước đại, những tiếng bạch bạch do bụng cậu bé dập vào bụng Hà Anh cứ phát ra liên hồi, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên người cậu bé… cái âm đạo thèm khát đàn ông lâu nay của Hà Anh được ăn no nê thừa mứa những cú dập dương vật của cậu bé, rồi cơn cực khoái của Hà Anh ào ra không sao kìm lại được, hai tay cô để dọc theo người siết chặt xuống đệm, phần hông cô co thắt ưỡn âm đạo lên như muốn níu chặt lấy cái dương vật của cậu bé không cho sổng ra, Hà Anh há hốc miệng, mặt đỏ lựng, buột ra một tiếng kêu nghe rất đáng yêu, đầy nữ tính…trời, như có cả một luồng điện chạy khắp người cô vậy.

anh sex nhat kim anh

Xem anh sex nhat kim anh hay nhat 2014

Tờ báo của lớp tôi không được giải gì cả , vì những lớp khác hầu hết đều thuê hoạ sĩ vẽ và thiết kế . Nhưng tôi và nàng đều không màng đến chuyện đó , chúng tôi đã cố gắng hết sức mình và tự hào với những gì mình làm được bằng chính sự nỗ lực của bản thân , và trong thâm tâm của 2 đứa thì giải thưởng đã nằm trong tim rồi . Phải ! Tình yêu chính là giải thưởng lớn nhất mà tờ báo đã mang lại cho cả 2 chúng tôi , nó vô giá không thể đong đếm được . Chúng tôi đang ngất ngây thưởng thức men say ngọt ngào của mối tình đầu đời ...

Tuy đã là một cặp , nhưng chỉ 2 chúng tôi biết với nhau thôi , cũng vì những ngại ngùng trẻ con nên chúng tôi tránh thể hiện ngoài lớp và những nơi đông người , có chăng chỉ là một vài ánh mắt yêu thương , sự quan tâm thầm kín . Nàng vẫn thường chau mày gườm tôi mỗi khi thấy tôi cười đùa với một vài bạn gái . Còn tôi thì rất bực tức mỗi khi thấy nàng trao đổi và chỉ bài cho một tên con trai nào đó trong lớp . Ngày xưa thì chuyện đó là bình thường , nhưng giờ đây những cảm xúc như vậy đã dần xuất hiện trong tâm trí của 2 chúng tôi , có thể gọi đó là ghen được không ? Phải rồi ! Chúng tôi đang yêu mà ...!

Chúng tôi đã bắt đầu biết hẹn hò . Sau mỗi buổi học thêm chúng tôi lại cùng nhau đạp xe vào trong Hồ chơi , một hồ nước trong xanh bao quanh là đồi núi và những bãi cỏ xanh mướt luôn là điểm hẹn số 1 của 2 chúng tôi , vì trong cái thị trấn nhỏ bé ấy sẽ rất dễ bị lũ bạn bắt gặp và đảm bảo hôm sau chúng tôi sẽ đứng đầu những bản tin hot nhất trong ngày của lớp . Nên tôi và nàng chọn nơi này , yên tĩnh , trong lành , khung cảnh nên thơ .Đó là thế giới riêng của 2 chúng tôi , chúng tôi có thể vui đùa thoả thích , thả hồn vào những đám mây xanh đang trôi lơ lửng trên đầu để theo đuổi một điều ước xa xôi nào đó , hay ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang xuống để đắm chìm trong tình yêu đầu dịu ngọt của tuổi thơ ngây . Thi thoảng bắt gặp một vài chú bé chăn trâu với đôi mắt to tròn đen láy đầy tinh nghịch , hay nụ cười hào sảng của bác ngư dân ven hồ , tất cả là một cảnh tương yên bình ...yên bình lắm ... Chúng tôi thường mải say xưa trong thế giới thần tiên đó để rồi khi nắng tắt hẳn , đàn trẻ bắt đầu gọi trâu về , nhà ai đó đã lập loè ánh lửa trên bếp , phảng phất mùi rơm cháy nồng , chúng tối mới giật mình trở về thực tại , để rồi lại mỗi đứa một xe hối hả đạp về nhà , mường tượng ra cảnh bố mẹ đang cầm sẵn cái roi chờ ở cửa ...

Chúng tôi đã biết nói dối để có thêm nhiều thời gian ở bên nhau hơn , bịa ra đủ mọi lý do để ra khỏi nhà . Tôi thì nói dối đã là nghề rồi , nhưng tôi không thể tưởng tượng một cô bé hiền lành , chăm chỉ và thật thà như nàng lại có thể nói dối được ...chao ôi , cái miêng xinh xinh thế kia cơ mà ...tình yêu đúng là phi thường thật . Ngày xưa các cụ nhà mình chẳng :"Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau ..về nhà mẹ cha có hỏi ..qua cầu ..gió bay ..." . Bỗng nhiên nghĩ đến từ "cởi áo" tôi giật mình ! Bấy lâu nay chúng tôi yêu nhau bằng một tình yêu trong sáng , kể từ khi yêu nàng tôi đã loại bỏ những suy nghĩ đen tối trong đầu , chúng tôi có thân mật , có ôm ấp , hôn nhau , những lúc ấy tôi cũng rạo rực trong lòng , nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi , trong tử tưởng của tôi chỉ có yêu và tôn thờ nàng , đắp xây cho một lý tưởng , vẽ ra viễn cảnh một tương lai hạnh phúc , vì vậy trong tư tưởng hiện tại của tôi chỉ có yêu và học ... Và đôi khi tôi lấy làm xấu hổ vì những hành động ngày xưa của mình ...Nhưng giờ đây bỗng nhiên nghĩ đến 2 từ "cởi áo" , một động từ rất đơn giản , nhưng lại gợi mở trong tôi nhiều vấn đề , và nhen nhúm lại trong tôi những suy nghĩ đen tối mà tôi đã cố lãng quên bấy lâu nay :"Tại sao các cụ ngày xưa yêu nhau lại phải cởi áo , cởi áo để làm gì ...?" Rồi tôi lại liên tưởng đến cảnh hoan lạc của cậu tôi ngày xưa ...rồi cái đồi sau trường cấp 2 , cô giáo Anh Văn ...Rồi lại hiện lên hình ảnh nàng ngồi trong căn phòng chăm chú viết báo ...nhà vệ sinh nhà nàng ...chiếc quần lót ...mùi hương con gái ...Đầu óc tôi căng ra , cảm xúc từ đầu tràn về như dòng thác lũ , đánh tan những bức tường mà tôi đã gây dựng lên trong tiềm thức để rồi tuôn ra ào ạt ...tôi cố gạt bỏ để quên đi , cố ngăn chặn nó , cố bấu víu vào tình yêu trong sáng của tôi với nàng ...nhưng tôi không thể ...toàn thân tôi nóng bừng mồ hôi ứa ra ...tôi nghiến chặt răng ...trong cơn vô thức tôi thò tay vào trong quần mình ...nơi đang tồn tại một ngọn núi lửa với những dòng dung nham nóng bỏng chỉ trực phun trào ...tôi hét lên điên loạn ...bỗng nhiên tôi thấy nàng đang ngồi kế bên ...nàng mỉm cười nhìn tôi rồi đưa bàn tay mát rượi của nàng vuốt ve tóc tôi , xoa lên trán , mặt , xuống cổ , xuống người tôi , tay nàng lướt đến đâu , tôi thấy mát rượi và thoải mái đến đó , như một sa mạc khô đón trận mưa rào ...tôi thấy nàng như một thiên thần xuống đây để cứu rỗi linh hồn tôi vậy ...thế rồi tay nàng xoa nhẹ vào cánh tay tội lỗi đang thò vào trong quần của tôi ..rồi nhẹ nhàng mươn theo cánh tay đó ...tôi thảng thốt ko hiểu chuyện gì xảy ra ...tối muốn rút tay lại nhưng cánh tay đó như ko còn là của tôi nữa ...tay nàng lướt đến đâu tay tôi tan chảy ra đến đó ...rồi theo cánh tay của tôi ...nàng tiến dần đến ngọn núi lửa kia ...Tôi hét lên ! Nhưng chính tôi cũng chẳng thể nghe thấy tiếng hét của mình ...Đã muộn rồi ......và người tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng ....một dòng nham thạch nóng bỏng phun trào lên , mạnh mẽ ...nó bao trùm lấy cả tôi và nàng bằng một sức nóng khủng khiếp , tôi lao tới ôm nàng , cố vùng vẫy để thoát ra , nhưng tuyệt vọng ....
_Rầm !!..Rầm ...!!!
_Con làm sao thế Hiếu ! Ốm à ? Sao nửa đêm mà la hét to vậy ...mở cửa ra mẹ xem nào !! 
Tiếng mẹ gọi ngoài cửa lôi tôi trở về thực tại , tôi giật mình chồm dậy dù chưa hết bàng hoàng , nhưng vẫn cố trấn tĩnh nói vọng ra :
_Dạ con không sao ! Lúc nãy mơ thấy ác mộng nên con sợ quá hét vậy thôi , con không sao ! Mẹ đi ngủ tiếp đi !
_Trời ạ ! Từ giày mẹ cấm con ko được xem mấy cái thế loại phim , truyện tranh ma quái bạo lực với cả máu me nữa nhé ...cứ bị ám ảnh thế này thì còn tâm trí đâu mà học với chả hành !
Mẹ làu bàu mấy câu rồi quay đi . Tôi ngồi bần thần như thằng mất hồn , rồi theo phản xạ tôi thọc tay vào quần , chiếc quần cộc tôi mặc ướt sũng và nhớp nháp cái thứ "chất dịch sản xuất con người" . Tôi bị mộng tinh ư !? Sao tôi chẳng thấy khoái cảm gì cả , tôi bị bóng đè ư ? Ừm thì cũng giống , nhưng mà sao tôi lại bị xuất tinh khi đang ngủ , lại còn hiện ra hình ảnh của nàng nữa . Tôi ngồi mà tâm trí rối bời , cảm xúc lẫn lộn từ những tình tiết mâu thuẫn của giấc mơ tôi vùa trải qua ... rồi bỗng nhiên dương vật của tôi gồng lên cương cứng , đã lâu rồi tôi không thủ dâm , sau mấy tháng kể từ lúc yêu nàng ...cảm giác rạo rực trong lòng lại trổi dậy trong tôi ...mãnh liệt còn hơn lúc trước ...tôi bật dậy lao đến bàn ..lục tìm quyển sổ ...đây rồi ! Mẩu giấy của nàng viết cho tôi ngày xưa ...những dòng chữ xinh xinh ... tôi đưa lên mũi hít hà ...bất giác tay tôi lại cho vào trong quần ...