Anh trai hiep dam em gai

Chị không trả lời nó, trong phút giây yên lặng tĩnh mịch đến nỗi nghe rõ cả tiếng thở hổn hển. mệt nhọc của hai chị em ruột thịt cùng mang chung một dòng máu, chị cảm nhận được thằng em út của chị đang lần hai bàn tay phía dưới nhích từng chút một để tuột dần, tuột dần chiếc quần chị mặc xuống khỏi cặp đùi non trắng ngần hơn cả màu bông bưởi, qua hai đầu gối chị tiếp tục trượt hết cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, mềm mại hết bàn chân phải đến bàn chân trái cuối cùng ra hẳn bên ngoài. Do chưa hề có kinh nghiệm lại quá đỗi vụng về, ngờ nghệch xen lẫn sợ hãi, rụt rè cho nên mãi gần năm phít sau, thằng Mỹ mới cởi xong chiếc quần bên ngoài của chị Hai Trầm và phải nói rằng cũng có nhờ phần nào đến sự giúp đỡ hỗ trợ của chị bằng cách hết nhỏm mông rồi lại lần lượt co duỗi hai chân chứ chẳng phải là không. Đến lúc này đây, thực sự chẳng biết là ai đã nhập vào người nó mà nó lại có một thao tác làm tình, ân ái rất đỗi tuyệt vời khiến chị gần như muốn chết lên xỉu xuống ; đó là đầu tiên nó nắm lấy hai bàn tay búp măng mềm mại của chị đưa lên miệng nút liếm nhè nhẹ rồi bắt đầu từ đây nó vừa hôn vừa liếm ngược lên hai cánh tay chị lên đến hai bờ vai vòng xuồng ngực và xuống cả bụng. Chị nó sung sướng, phấn khích đến rợn cả người, hai mắt chị cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không phải là chị đang ngủ mà trái lại chị rất tỉnh táo, thao thức cùng thằng em yêu nhau một cách cuồng nhiệt, mê mệt ; khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua trái rồi lại nghiêng qua phải, hết ngước lên rồi hạ xuống trong nỗi niềm ngây ngất, lạc thú. Chính lúc này đây thì em trai chị đang lần hai bàn tay xuống mày mò nơi chiếc quần lót bằng vải thuu voan trắng –nơi quan trọng kín đáo bất khả xâm phạm còn sót lại cuối cùng trên thân thể ngà ngọc, diễm kiều của chị ; tuy biết vậy nhưng phải nói rằng chị không đủ sức để mà phản đối, ngăn cản nó lại như khi nãy nữa do thế mà một lúc lâu sau, nó cũng đã cẩn thận cầm chiếc quần lót cùng chiếc quần đồ bộ của chị để lên nơi mé đầu giường cùng chổ với áo đồ bộ, áo ngực. Giờ phút này, toàn bộ thân thể hai chị em ruột Trần Thị Trầm và Trần Duy Mỹ đã hoàn toàn trần truồng, không còn một mảnh vải nào che thân cả thực sự giống như một cặp người nguyên thủy thởi tiền sử ; bằng tất cả nỗi niềm thương yêu lẫn lộn khát khao, ham muốn người chị hai yêu dấu trong gia đình, thằng em cúi xuống lại tìm kiếm đôi môi dảnh lên dày mọng xinh đẹp như đóa hoa tường vy của chị rồi hai chị em yên lặng trao cho nhau một nụ hôn thật là nồng nàn, cháy bỏng. Chị gái và em trai ôm nhau cùng trở mình nằm nghiêng trên giường, lúc này trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét rền rĩ vang trời dậy đất khiến cho cả chị lẫn em đều cùng giật mình, sợ hãi ôm chặt cứng lấy nhau nhằm làm giảm bớt đi phần nào cảm giác kinh hoàng và hai chân chúng cứ quắp sát vào với nhau khiến cho một sự vô tình xảy ra mà hai đứa không thể nào ngờ được ; đó là đầu dương vật vửa to vừa dài vừa cứng của thằng em bỗng dưng đút lọt ngay vào bên trong lổ âm đạo người chị. Chị giựt nảy mình lên vì thế làm cho dương vật nó lại nhích sâu thêm nữa vào cửa mình chị…
-Sao…em lại…?- Chị hồi hộp, lo lắng rồi bỏ lửng câu hỏi, không cần em trai trả lời.
-Em…xin lỗi. Em…không cố ý đâu…

anh trai hiep dam em gai

Đang khi cho miệng bú liếm thưởng thức âm hộ mẹ như vậy thì từng chút từng chút một, Minh nhích mông mẹ ra sát mé giường để cặp đùi thon thả thòng xuống chạm đất. Môi vẫn cứ liếm lung tung quanh âm đạo, giờ đã đỏ lựng, nhoen nhoét dâm khí, Minh không ngừng kích dục mẹ cho tới khi mẹ chịu hết nổi tự động dịch đùi lên, đặt bàn chân lên cạnh giường.

Khoảng rộng giữa hai bắp vế của mẹ mở ra như chữ V lớn, Minh chui rúc vào bú liếm không ngừng. Máu dồn tụ xuống làm cho các gò mu âm hộ mẹ độn lên thành một gò cao, chưa thoả lòng Minh cạp cạp vào mép âm đạo làm cho nó cứng thêm. Ngậm từng cái mép mu cắn vào răng và nhay như nhay giẻ rách, vừa bú, vừa day, Minh như đánh vật với cái âm hộ be bét nước khí, sùng sục, xà quầng, mục đích là để mũi môi răng lúc nào cũng châm chích và gây nứng tê nơi âm đạo nứng bạo.
- Áhhh… sướng… sướng quá… chắc… chắc… mẹ… chết… áhh.. sướng… đúng… đúng chổ đó… đó… chết… sướng…!!!

Bay bổng tận mây xanh, bà Mai sướng cực độ, mắt nhắm nghiền, môi há hốc, rên rỉ, lảm nhảm liên hồi, đôi bàn tay bấu chặt, vò nắn bầu vú. Minh càng tấn công dữ dội, gục hẳn đầu vào nút liếm từng hồi dài, Minh bưng kín khe âm đạo rồi lấy hơi nút sâu nghe cái “chót”. Bị kích dục liên hồi, giờ thêm “chiêu” ngộ của con trai, bà Mai rút tay bỏ đôi bầu vú chống xuống giường, bà nhổm mông lên đón nhận, nẩy mông nắc nắc dồn dập vào đôi môi đang chụp lại chờ âm hộ kề sát là nút mạnh. Hết nút lại cắn nhằn nhằn hạt le như bù trừ sự phá phách vừa có.
- Áhh… áhh… sướng… sướng… chết… áhh… sướng… quá… !!!

Hết nhịp này đến nhịp khác, bà Mai nhổm mông đung đưa âm hộ trước mặt con trai. Lặp lại “cái trò” vừa diễn, Minh vần vò âm đạo mẹ như con chó nhỏ nghịch tinh với cuộn len vừa bị xổ ra. Mê man trong cơn khoái lạc, bà Mai đón chờ từng cử chỉ kích dục, cắn cạp, hết cạp lại bú, rồi nút, rồi liếm, rồi nhay, rồi nhằn nào là mép âm đạo, nào là chọt vào khe suối, nào là nhay nhay hạt le sẩm màu nhú hẳn ra ngoài, khiến bà giựt giựt thân hình liên hồi. Bà Mai như mê đắm, lạc lối giữa mê cung hoan lạc …

Nhận thấy mẹ đã mê muội chìm đắm trong khoái lạc. Mắt mẹ nhắm nghiền, hai tay buông thỏng, cặp đùi dang rộng, âm đạo hé rộng chực chờ, dâm thuỷ nhão nhoét và nhây nhớt. Minh nhẹ nhàng đứng lên, cởi quần lót của mình ra, nó kề sát hạ thể vào giữa đôi chân dang rộng trước mặt, một bàn tay vẫn không ngừng mơn trớn âm hộ, bàn tay còn lại cầm cái dương vật cương cứng sậm màu, đặt vào cửa mình mẹ, khe khẽ chạm vào âm đạo mẹ, đung đưa vuốt ve. Sau vài lần cọ quẹt lên xuống, qua lại, đầu khấc dương vật Minh đã bóng nhẫy dâm thuỷ của mẹ, nó trơn láng trượt trên khe suối nhầy nhụa…

Bà Mai chợt giật mình, bà biết con lại sắp làm “chuyện đó” với mình nữa rồi, một chút lương tâm người mẹ, người vợ còn sót lại trong bà, bà đưa tay che háng, miệng lắp bắp :

- Đừng Minh … mẹ xin con … như vậy là được rồi con …

Minh mỉm cười ngồi dậy, nó kéo mẹ lại và gỡ tay mẹ ra khỏi háng, ngắm nhìn cơ thể đẫy đà hừng hực lửa tình của mẹ. Bà Mai cười ngượng, luống cuống quơ tìm một cái gì đó để che đậy cơ thể nhưng không có. Bà Mai bối rối, cái miệng mủm mỉm với một vẻ thật khó tả, hai gò má ửng hồng. Minh nhổm lên con cu cương cứng, dài thòng thõng lắc lư giữa hai đùi.
- Con muốn địt mẹ cơ… – Minh cúi xuống thì thầm.

Bà Mai buông tay xuống giường, bà biết không thể nào cản nổi nó khi nó đã muốn, bà run rẩy, liếc nhìn con cu của thằng con trai trong tâm trạng sợ sệt xen lẫn một chút thích thú. Minh thả người trùm lên mình mẹ, nó dùng đầu gối gạt hai chân mẹ dạng rộng ra và hạ phần dưới đè xuống háng mẹ. Cái vật mềm mềm dài thòng thõng nằm dọc khe *** mẹ, đầu chúc xuống dưới. Minh chống hai tay bên người mẹ day dướn lên xuống để cái đó trượt đi trượt lại giữa khe *** ướt nhoét của mẹ. 
- Ôi… hhh… 

Bà Mai thở hắt ra, bà nhắm tịt mắt lại không dám nhìn lên gương mặt thằng con. Minh đang khoái trá dõi theo từng phản ứng trên nét mặt mẹ trong lúc dí cặc trượt ở khe *** mẹ. Bà Mai quá xấu hổ khi phải thú nhận với con rằng bà đang rất thèm được cái vật kia của con chui vào trong mình. Cái vật đó đang cứng lên nhanh chóng, to và nặng, ép lên cái chỗ rất nhạy cảm của bà khiến bà muốn tóm ngay lấy nó mà ấn vào trong mình.

Minh vẫn chưa chiều ý mẹ ngay, nó thò tay xuống cầm cái đó dụi vào khe *** mẹ, nước nhờn lép nhép. Cái đầu trơn bóng của nó chùi trượt trên mồng đóc mẹ, dụi dụi vào cái cửa mình đã thèm lắm rồi của mẹ, khiến mẹ phải nhấc mông ưỡn háng lên một cách khao khát. Bấy giờ Minh mới chậm rãi đưa đầu cặc xuống dưới dò tìm, nó cảm nhận được cái chỗ hõm vào mềm mềm nong nóng ngay dưới mồng đóc mẹ. Nó dụi dụi đầu cặc và ấn mạnh vào. 
- Ôi trời ơi…

anh trai hiep dam em gai

anh trai hiep dam em gai la gi ?

Kể từ lúc đó Bảo Trân cố ý tránh mặt tôi, tôi cũng ko dám nói gì, dù sao Bảo Trân và Bảo Châu là 2 chị em ruột. Tôi ko có cơ hội ở 1 mình với Trân như trước vì nếu có thì Trân lại ra ngoài, hoặc sẽ ở miết trên trường chứ ko về nhà chung với tôi nữa. Tôi nghĩ đó ắt hẳn cũng tốt. Nhưng chuyện gì đã xảy ra thì rất khó trôi qua đơn giản. Sau Tết Nguyên Đán, chị em Bảo Châu về quê ăn Tết, tôi cũng muốn về nhưng Bảo Châu ko dám ra mắt tôi với ba mẹ vì còn tuổi ăn tuổi học mà. Tôi đành ở lại và “Tết này anh ko có em”(Các bác có ức chế ko khi có gấu mà Tết vẫn cô đơn, đã vậy còn giám sát kỹ lắm, đi chơi mà ko báo thì gấu sẽ nhai xương mình ngay)
Sau 1 tuần Tết, Bảo Trân lên Sài Gòn trước còn Bảo Châu mê chơi bỏ chồng ở Sài Gòn tủi thân nên phải mùng 10 mới chịu lên. Và hôm đó tôi phải chờ Trân lên giao lại chìa khoá, vì 2 chị em nhờ tôi trông nhà hộ (Osin, quá trời đồ mà ko chịu vác về, làm người yêu khổ quá). 5h chiều, Trân lên Sài Gòn và nhớ tôi ra bến xe Miền Tây chở về (có lẽ em ấy đã quên, hoặc hết người nhờ rồi) Tôi rước nàng về, cất đồ đạc xong tôi bảo chở nàng đi ăn gì đó, thế là cả 2 phóng xe đi ăn hủ tiếu. Trên đường đi, tôi cảm giác Trân ko còn lảng tránh tôi nữa, nàng chủ động bắt chuyện nhiều hơn, thế là chúng tôi lại trở về là đôi bạn cùng tiến như ngày nào ^^ 
- Châu có nhờ Trân gửi chút trái cây cho Khang Anh, mà con nhỏ mua ít quá, nên Trân bù vô cho Khang Anh 1 ít nữa đấy.
- Ặc, Châu mua bấy nhiêu thì Trân đưa bấy nhiêu thôi, mua thêm chi. Trân phải đòi tiền Châu, vậy mới đền bù được cái tội bỏ chồng ở Sài Gòn.
- Nó còn con nít lắm, ông là người yêu nó phải dạy dỗ đàng hoàng, ko được dạy hư nó nghe chưa
Nói xong, Trân thọc tay nhéo vào lưng tôi 1 cái, đau điếng (lại nhéo, đã bảo con gái thích bạo lực lắm mà, các bác xem chap 1 thì rõ)
- Đổi phong cách hả? Sao ko chọt mà nhéo?
- Thôi, ông đang lái xe, nhéo nó đau, chọt 1 cái lỡ am-bu-lăn tới rước 2 đứa quá!
- Chứ ko phải chọt tôi 1 phát là bị tôi hun 1 phát hả? (Tôi đùa nhưng cũng nhằm gợi ý)
- Ông nói nhảm quá! Thôi chở tôi về đi!
- Eo, giận hả? Tôi xin lỗi mà! 
- Tôi ko thích ông nhắc lại chuyện đó đâu.
- Rồi, rồi, chị dâu tương lai.
Dạo 1 vòng chúng tôi cũng về nhà, giờ cũng gần 9h tối rồi. Tôi tính chia tay Trân về, nhưng cũng phải chờ Trân lựa trái cây đưa rồi mới về. Tôi nhặt 2 trái Táo bỏ vào áo giống như 2 đầu vú.
- Cưng thấy chị bảy có đẹp ko?(Tôi trêu)
- Cỡ ông thì phải để 2 trái xoài. (Má ơi, xoài tượng ấy, bự khiếp)
- Xem Sexy Lady đây.( Tôi giữa lấy 2 trái xoài, đứng dậy lắc hông, theo kiểu mấy đứa múa cột)
Trân cũng đứng dậy lắc hông theo (chap trước đã giới thiệu là tôi dạy nhảy cho trường và Trân với Châu đều học với tôi, nên giờ nhìn ai cũng dẻo hết)
- Múa cột mà thiếu cây cột rồi, để tôi làm cột cho. (Tôi đặt 2 trái xoài xuống rồi đứng thẳng như cây cột)
Bảo Trân cũng tự nhiên vịn lấy tôi và uốn éo (như thế ai mà chịu nổi), các đường cong cơ thể lẫn mùi thơm của Trân khiến tôi lại thấy kích thích. Bỗng nàng sơ ý đạp trúng trái xoài tôi vừa đặt xuống khi nãy ngã nhào về phía bên phải tôi, quán tính tôi đưa tay ra đỡ thì vô tình cả cánh tay ghì chặt ngay dưới ngực cô nàng, tuy đang mặc áo lót nhưng cảm giác nó mềm mềm sao ấy. Tôi đỡ nàng đứng thẳng dậy, rồi đưa tay lên vịn vào má nàng. Cảnh tượng này trong giống lúc tôi và nàng hôn nhau thật. tôi khẽ đưa môi định hôn nàng, nhưng càng nhích tới nàng càng lùi lại cho đến khi ko còn thể lùi nữa tôi mới thực sự đặt nụ hôn vào môi nàng, lần này chúng tôi hôn nhau say đắm hơn nàng có vẻ ko ngại ngùng nữa nhưng đôi bàn tay nàng vẫn ko ôm lấy tôi, mặc dầu tôi đã ôm chặt nàng bàn tay xoa đều tấm lưng mỏng mang của nàng. So với Bảo Châu, Bảo Trân hôn ko khéo bằng vì tôi ko thể chỉ cho nàng cách hôn bằng ngôn từ như Bảo Châu mà chỉ hôn nhau dựa trên cảm xúc. Tôi hôn Bảo Trân hồi lâu, lần này tôi mạnh dạn luồn tay vào trong áo cô ấy, vuốt ve từng thớ thịt mềm mại, 2 tay tôi nhẹ nhàng tháo khoá áo ngực của nàng, đến khi nó buông lỏng thì nàng mới nhận ra được điều đó, tôi chưa dám dùng tay xoa bóp ngực nàng, chỉ từ từ hôn xuống cổ rùi xuống vai, và miệng tôi chính là nơi tiếp xúc ngực của Bảo Trân đầu tiên, tôi đã cố gắng lườn chiếc áo lót lên cao để có thể tiếp xúc ngực nàng chỉ qua 1 lớp áo, miệng nàng giờ đã tự do nhưng nàng chẳng nói điều gì, có lẽ nàng cũng đang kích thích dữ dội, tôi cố dìu nàng nằm xuống, diễn biến ngày hôm đó giờ đây đã tiếp tục.
Tôi vuốt ve nàng, 2 tay từ từ đẩy chiết áo thun lên cao hơn nữa, rồi 2 bên đầu vú từ từ xuất hiện. Lần này tôi được dịp mút chúng 1 lần nữa, đầu vú của Trân khác hẳn so với chị Quỳnh, đầu ti nhỏ hồng và lún vào chứ ko to và thâm đen như chị. Nó có vẻ mịn hơn, hấp dẫn hơn, tôi vừa hôn vừa xoa bóp cho Trân, cô ấy giờ đã chịu vịn lấy tôi, xoa mặt tôi. Tôi thấy kích thích hơn nữa, bèn trườn lên đặt lại nụ hôn vào môi nàng còn tay thì bóp lấy đôi vú hồng của cô ấy. Dần tôi chán cặp vú, tay tôi tìm đến mông nàng, nó luồn vào trong quần rồi xoa bóp cặp mông nõn nà ấy, tôi lần bàn tay tới khe hỡ từ phía sau cặp mông, tư thế này kho có thể rờ được khe hỡ của nàng, nhưng từ từ nó cũng tới, tôi thấy ướt ướt và trơn, tôi tính xoay tay luồn vào phía trước để dễ chạm khe hỡ ấy hơn thì nàng nắm lấy tay tôi.
- Đừng mà Khang Anh!
- Mình chỉ muốn vuốt của Trân thôi, nhưng luồn phía sau ko tới được! Năn nỉ Trân mà
Trân đồng ý, và tay tôi đã dễ dàng tiếp xúc khe hỡ đó, tôi vẫn thấy vướng víu nên dùng tay còn lại để mở khuy quần của nàng, lần này nàng nhất quyết từ chối. Tôi ko muốn dừng lại nên cũng thôi. Ngón tay giữa của tôi giờ đã nằm trước khe hỡ nàng rồi, tôi khẽ rê rê và cố gắng tìm cách ấn nhẹ vào, nhưng lạ sau là khi ấn vào nàng ko thấy đau như con em gái họ mà càng nhấn nó càng ra nước (Ko lẽ con này mất trinh ta, nhưng cũng ko phải, có lẽ cơ địa mỗi người mõi khác, chưa hiểu về đàn bà rồi). Quần nhau cách mấy cũng ko thể thoả mãn được vì chính thằng em tôi nó ko có cách nào để bắn ra, tôi tính kéo tay nàng để cho nàng sờ của tôi, nhưng nàng vẫn ko chịu. Chỉ còn 1 cách tôi nằm ép thằng em xuống đất, lăn qua lăn lại, còn miệng và tay vẫn tiếp tục hoạt động, 1 hồi sau tinh trùng cũng xuất ra được.
Thoả mãn được đôi chút cũng đã gần 11h rồi, tôi mặc quần áo lại cho Trân, tạm biệt và xách trái cây về. Đến nhà tôi mở điện thoại thì thấy tin nhắn của Gấu lúc 10h kém và 10h15. Cũng may tôi khéo nói, nên Gấu ko giận việc ko thèm trả lời tin nhắn. Tôi chúc Trân ngủ ngon và chìm vào giấc ngủ. 
Hai ngày sau đó tôi và Bảo Trân tiếp tục như thế, nàng đã chịu cởi quần ngoài chỉ mặc quần lót, và chịu vuốt ve thằng em của tôi, nhưng như vậy ko có nghĩa là tôi có thể quan hệ với nàng, mọi chuyện dừng hẳn khi Bảo Châu lên Sài Gòn (Ai nói rằng hiếp dâm là dễ, tuy cả 2 trần truồng nhưng dù tôi cố đẩy cách mấy mà người ta cứ né thì đến Tết Công Gô cũng ko tài nào đút vào được) Tôi và Trân ít gặp nhau hơn vì lịch học chúng tôi có sự thay đổi ko còn thời gian có thể cùng với cô ấy một mình. Thế là nó cứ trôi qua cho đến cuối năm thứ 2, lúc này Bảo Châu đã kiếm việc làm thêm còn Trân thì chuẩn bị học cho năm cuối (Tôi quên nói là Trân học Cao Đẳng, còn tôi học ĐH nên Trân sẽ ra trường trước tôi 1 năm). Thừa cơ hội đó, tôi đến bên Bảo Trân, nhưng có lẽ thời gian đã quá lâu, nên nàng cũng ko muốn như thế với tôi nữa. Tôi cũng thôi ko cưỡng ép nàng, nhưng rồi mọi chuyện ko như ý muốn, tình cờ Bảo Châu phát hiện trong điện thoại tôi tin nhắn của tôi và Bảo Trân về chuyện Trân và tôi ko nên tiếp tục chuyện đó. Cô bé đã nghi ngờ, và tìm cách để biết được sự thật này, cuối cùng tôi bị ăn 1 cái tát điếng người, và bị lấy 1 vết nhơ với cái tên Sở Khanh. Bảo Trân thì ko dám nhìn tôi nữa, có vẻ như 2 chị em họ đã nói chuyện với nhau rất nhiều. Phần tôi, tôi huỷ bỏ hết tất cả các công tác của trường, lặng lẽ thu mình vào lớp học, vì tôi cũng chẳng dám đối diện với ai, với Bảo Trân và Bảo Châu.

anh trai hiep dam em gai

Có lẽ đường hậu môn mình quá chặt làm cho ảnh đạt tới cực khoái nhanh hơn. Anh Hải rên hừ hừ ngồi phịch xuống salon trong khi anh Nhân tiếp tục nhấp thêm một lúc nữa thì siết chặt lấy người mình, bắn những dòng tinh nóng ấm vào sâu trong âm đạo mình. Do mình nằm xấp nên có những dòng tinh chảy ngược ra ngoài theo cử động rút ra của ảnh. Hai người đàn ông nằm, ngồi rã rời trên salon còn mình cảm thấy thoã mãn vô cùng. Cuối cùng thì mình đã hiểu tại sao những người phụ nữ lăng loàn vẫn cứ không ngừng lao vào con đường mà họ biết là sai trái và bị mọi người chê trách.

anh trai hiep dam em gai

Xem anh trai hiep dam em gai hay nhat 2014

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.