Anh vu bu


"À, thì ra là vậy..." Tôi nghĩ trong đầu, chuyện ngày xưa như trở lại với tôi... Mẹ tiếp:
- "Qua ngày hôm sau... Mẹ không muốn chuyện... sãy ra nữa, nên mẹ... bỏ thuốc ngủ vào ly nước cam định ngủ một giấc tới sáng. Ai ngờ... Mẹ đưa lộn ly nước cam có thuốc ngủ cho con, thành ra..."
Tôi nhớ tới hôm đó, cướp lời:
- "Thành ra con ngủ say mà mẹ vẫn tỉnh, rồi mẹ... rồi mẹ... bú... con?"
- "Phải, mẹ không cưỡng lại được... Mẹ... nựng... mẹ nựng cái... của con..." cặc tôi cứng lên trong tay mẹ... "mẹ tự thủ dâm... mẹ... ra rồi mà con vẫn cứng... Mẹ vừa thèm... mà vừa muốn làm cho nó... xìu xuống cho con... ngủ yên..."

- "Còn đêm kế?... Con nhớ là đêm kế mẹ cho con... bú...*** của mẹ."
- "Ừ, phải... Đêm kế mẹ đã đi xa hơn một chút... Hôm đó mẹ chỉ muốn... bú... con một lần... cho thật đã... chỉ thêm một lần nữa thôi. Nhưng mà..."
- "Nhưng mà... sao hả mẹ?..." Tôi kéo chân mẹ co lên, gác vào hông tôi để bàn tay tôi vòng sau mông của mẹ, mấy ngón tay tôi mân mê hai mép lồn sưng mọng nhầy nhụa của mẹ...
- "ah..." mẹ rên nhẹ, "nhưng mà, con đòi... con muốn... bú... lồn mẹ làm mẹ... nứng quá... Chưa bao giờ bố con chịu bú...*** mẹ bao giờ..."

Cặc tôi như muốn nổ tung khi nghe chữ... "bú ***" thoát ra từ miệng mẹ... "Ôi, nó dâm đãng làn sao..." Tôi ghịt mông mẹ vào người, cặc tôi trượt vào giữa đùi của mẹ... Tôi tiếp lời mẹ:
- "Con nhớ rõ lắm... *** mẹ... thơm lắm..."
- "Hôm đó, mặc dầu không phải là con bú mẹ nhưng mẹ cũng... sướng vô cùng... Nhưng mẹ muốn hơn thế nữa... Mẹ cũng thèm một lần được... bú như người ta..."
Tôi chợt hiểu ra:
- Cho nên ngày hôm sau mẹ không còn bỏ thuốc ngủ vào ly nước cam nữa?..."
- "Phải, mẹ đoán là con cũng muốn... thử..." Mẹ trả lời, "Mẹ nghĩ chỉ... rờ mó và... bú nhau thì không có gì, miễn sao... miễn sao..." mẹ ngập ngừng...
- "Miễn sao... đừng làm..." Tôi ấn cặc nhẹ nhàng vào *** mẹ... "vầy phải không mẹ?"
- "Ah..." mẹ rên lên khi con cặc tôi ra vào nhẹ nhàng trong lồn mẹ... "phải, mẹ có nghĩ như vậy, nhưng mà..."
- "Nhưng mà sao hả mẹ..." Tôi nắc mông nhè nhẹ, vừa đủ để đầu khấc đâm qua hai mép lồn MẸ rồi rút ngược ra...
- "Đêm đó con bú mẹ, lần đầu tiên trong đời... kích thích mẹ vô cùng... mẹ muốn la thật lớn nhưng mẹ mắc cở quá... Mẹ sợ con... ngừng nếu con biết là mẹ không ngủ... Mẹ chỉ biết giả ngủ, cắn răng, trân mình... hưởng... sướng..."
- "Mẹ sướng quá như muốn mê đi cho đến khi... buồi con... nông cửa mình mẹ tiến vào... Trời ơi, mẹ nhớ cảm giác đó, y như lần đầu tiên mẹ biết... làm tình. buồi con... nông *** mẹ muốn tét ra làm hai..."
- "Mẹ ơi...con địt cho mẹ sướng nha" Tôi ôm mẹ, lật ngữa người, nằm sấp trên người mẹ... Tôi rút cặc ra hẳn bên ngoài... chõi chõi giữa hai mép lồn, rồi dùng hết sức lực tông thẳng vào trong... "Có phải như vầy không mẹ?"*** lại mẹ co bóp xiết cặc tôi
- "Ah... Ư... Ah... Phải đó... địt... mẹ như vậy đó... Con ơi..." mẹ gục mặt vào cổ tôi, hai tay bấu lấy vai tôi...
- "Hư.. Sao hồi đó mẹ... hư... không rên... ư...?" Tôi nắc dồn dập...
- "Ah... Mẹ muốn... ư... lắm chứ... ah... mẹ khổ lắm... ư... sướng mà không rên thì... ah..." hai đùi mẹ quíu lại, mu mẹ nẩy cao đón mu tôi đè xuống...
- "Ah... la đi mẹ..." Tôi khuyến khích, "Ah... la bù ngày xưa đi mẹ..."
"Ah... Con ơi.. Uh...", "Um... Mẹ ơi... Oh..."mẹ sướng - con ..cũng sướng lắm mẹ ơơiiii con địt như thế này mẹ đã sướng chưa ? 
- Nữa đi con uh..uh mạnh nữa đi con uh.. uhmẹ sướng u uh uh
Hai mẹ con rên chung với nhau, thật là dâm đãng...
Tôi quì dậy, mẹ đu cổ tôi, ôm dính lấy tôi, không cho cặc tôi tuột ra khỏi lồn... Mẹ ngồi trên đùi tôi và bắt đầu dọng cừ... Tôi úp mặt vào ngực mẹ, miệng lưỡi tôi lại liếm nút cặp vú đang tưng lên theo từng cái nhún người của mẹ... Hai tay tha hồ bóp, bấu cặp mông đẫy đà của mẹ...

Quá đã, tay tôi vòng sau đít, hai ngón tau chẹn lấy hai mép lồn kéo ngược ra ngoài làm hai mép lồn căng ra, xiết cặc tôi cặc sát hơn... Tôi ôm ghịt lấy eo mẹ... tôi có cảm tưởng miệng lồn mẹ như cái vòng kim cang... xiết gốc cặc vuốt ngược ra ngoài... Chịu không nổi nữa, cặc tôi giật lên, bắn ra từng cụm khí vào sâu trong người của mẹ... Mẹ ghì chặc cổ tôi, lồn mẹ nhíp nhíp làm khí của hai người chảy tràn ra ngoài...

Cặc tôi vẫn còn trong lồn mẹ, tôi quệt nước khí xoa xoa vào lỗ đít mẹ...
- "Oh... con... làm gì mẹ?" Người mẹ giật lên khi ngón tay tôi nong nhẹ lỗ đít của mẹ như muốn thọt vào...
- "Mẹ... con muốn thử... lỗ này của mẹ..."
- "Không, không được... Của con... to như vậy nông *** mẹ muốn tét ra... Lỗ đít mẹ... sao chịu nỗi."
- "Mẹ đừng lo," tôi trấn an... "Hay vợ con về con đút đít... vợ con cho mẹ coi..." Cặc tôi lại cứng lên trong lồn mẹ... 
"Uh... con lại... nứng nữa à?"
-Vâng *** mẹ làm con nứng quá
- "Mẹ... thử nghe mẹ..."
Lưỡng lự một chút, rồi mẹ nói:
- "Ư... ừ, nhưng phải cho mẹ... coi trước chứ, với lại mẹ... hết sức rồi. Mấy năm nay bố không... mẹ không được... sướng, lâu lâu bố mới... làm mẹ một lần, mà... lẹ lắm, mẹ không sướng gì cả."
- "Thì còn con mà... Mẹ... ở lại đây với con... con làm cho mẹ sướng phục vụ cho mẹ... con pha nước cam cho mẹ uống."con lại bú *** cho mẹ sướng.
- "Phù..." Mẹ thở ra... "Uống nước cam kiểu nầy.... Chắc mẹ dọn tới đây ở luôn với con cho đã..."
- đêm nay nay mẹ ở lại đây với con nhé con sẽ cho mẹ sướng

anh vu bu

Mắc xong bộ đồ lót lên dây Phương lại quay lại tiếp tục gội đầu cho Tèo .Cặp vú bánh dày lúc lắc trước mắt thằng bé ,Đô cảm thấy ghen tỵ với bạn ,bực mình lại sẵn có ca nước lạnh trong tay nó tạt mạnh vào Tèo . Đang lim dim mắt bị hứng trọn ca nước lạnh vào người Tèo nhảy dựng lên vô tình bàn tay cô Phương tuột xuống chạm vào con cu thằng bé
“Ơ “ Phương đỏ mặt ngước lên nhìn Tèo nhưng tay cô vẫn đặt ở cu thằng bé ,Tèo cũng ngơ ngác nhìn Phương .Con cu Tèo trong tay Phương cứ mỗi lúc lại to lên nóng dần , không biết từ lúc nào Phương cứ miết tay lên con cu hồng hồng căng cứng từng nhịp một.
“A..a........a..........a” Không chịu nổi những kích thích liên tục con cu Tèo phun ra một dòng nước đặc sệt may Phương tránh kịp chứ nếu không dính vào mặt rồi

Sau khi xuất xong Tèo rũ người xuống vì mệt nó thuề thào nói 
“Thích quá cô ơi“
“Thế à “ Phương trả lời giọng cố giấu đi chút bối rối
“Tay cô sờ vào cu em thích thật” Tèo bô bô

“Cô sờ cho em nữa đi “ Đô sấn sổ bước tới giương con cu nó ra 
Phương lúng túng quay mặt đi tránh nhìn trực tiếp vào con cu thẳng căng của đứa học sinh , tay cô từ từ nắm lấy con cặc thứ hai sục nhè nhè 
Giống như Tèo chỉ vài phút sau Đô cũng hết chịu nổi đái tè ra sàn nhà
“Không được nói với ai chuyện này đâu đấy “ Phương đe hai đứa nhỏ cô vội vã mặc lại quần áo 
“Vâng ạ” Tèo và Đô mặt hí hứng chúng đồng thanh trả lời 

Vì trời vẫn mưa ngày càng nặng hạt nên Tèo ,Đô phải nghỉ lại nhà cô giáo ,Phương nấu cơm cho cả ba người .Thái độ của ba người hơi ngượng ngạo Phương tránh trò chuyện với cả Tèo lẫn Đô chúng cũng nín lặng vẻ sờ sợ
Đến giờ ngủ Phương xếp mấy cái mền xuống đất Tèo và Đô chỉ cần vài phút là ngáy o ....o .Phương nhìn chúng mỉm cười cô lên phòng gọi cho chồng
“Chào em “ Giọng nói quen thuộc vọng đến 
“Anh yêu ,anh có khỏe không “ Phương hỏi chồng
“Bận lắm em ạ.Công việc của anh dao này ........................” Không chờ cô hỏi đầu dây bên kia đã tuôn một tràng những chuyện về những chuyện buôn bán .Phương nghe mà chả hiểu gì cả 
“Bao giờ anh lên thăm em “ Bằng một nỗ lực đáng ngạc nhiện Phương ngắt lời chồng 
“Ờ chuyện đó.........anh sẽ lên sớm thôi” Chồng Phương ầm ừ 
“Bao giờ vậy anh “ Phương nài nỉ hỏi
“Để sang tháng đi công viêc........” 
“Cạch “ Phương gác máy trước khi cô nghe hết câu trả lời , cô đã quá biết cái kiểu ỡm ờ của chồng .Anh ấy thì chỉ có biết công việc thôi ,cảm thấy bức bối nóng nực khó chịu Phương với tay lên bàn cầm lấy chai nước tu một hơi. Nhưng chai nước gần như rỗng không chỉ có một ít cặn ở đáy chai Phương chặc lưỡi bước khỏi giường xuống dưới nhà tìm nước uống .Chiếc tủ lạnh duy nhất trong nhà Phương được đặt ở phòng khách nơi Tèo và Đô ngủ .

Đang dò dẫm trong bóng tôi thì Phương đá phải một cái gì mềm mềm 
“Úi da” Một tiếng kêu nhỏ nhỏ phát ra 
“Ai vậy, Tèo phải không “ Phương hỏi nhỏ
“Em đây ạ “ Tèo nhận ra giọng cô giáo nó 
“Sao lại nằm ở đây “
“Bọn em ngủ hay lăn lung tung lắm “ Thằng bé nhe răng cười hàm răng lấp lóa trong đêm “Cô tìm gì thế ạ” 
“Lấy cho cô cốc nước ở trong cái tủ lạnh đằng kia kìa ‘ Phương chỉ tay về phía góc nhà 
“Vâng ạ “ Tèo ngoan ngoãn trả lời , rồi không cần bật đèn nó đi lại chỗ tủ lạnh lấy hẳn một cốc nước đầy mang lại cho Phương 
“Cảm ơn em “ Phương cầm lấy cốc nước từ tay đứa học trò ngồi xuống nhấp từng ngụm nhỏ .Nước lạnh xoa dịu nỗi tức tối trong lòng ,một lúc sau Phương quay qua nhìn thấy Tèo vẫn ngồi cạnh mình mắt chăm chú nhìn cô 
“Sao thế chưa ngủ tiếp đi “ Phương mỉm cười với đứa trẻ
“Em không muốn ngủ ,em muốn ngắm cô” Tèo nói thẳng thừng
“Vậy sao “ Tự nhiên Phương cảm thấy vui vui khi nghe thằng bé khen “Tèo thấy cô đẹp không “
“Cô đẹp lắm hơn tất cả bọn con gái vùng này “ Tèo vung tay hăng hái thao thao 
“Đừng bốc thế “ Phương ấn ngón tay vào trán thằng bé 
“Ở vùng này ai cũng lội ruộng suốt ngày làm gì có ai chân trắng như cô “ 

Nghe thằng bé nói Phương chột dạ liếc xuống chiếc váy ngủ ngắn cũn cỡn khi ngồi xuống lộ ra gần hết đôi chân trần .Theo phản xạ Phương cầm lấy vạt váy kéo xuống
“Đừng cô cứ để thế ,em muốn nhìn thêm “ Tèo nắm chặt lấy tay Phương năn nỉ 
Phương im lặng không nói gì nhưng vạt váy được dịch dần dịch dần lên rồi tốc ngược lên lộ ra chiếc quần lót nhỏ xíu màu trắng 
“Thế này được chưa “ Phương nói qua hơi thở hổn hển 
“Chút nữa đi cô “ Tèo nằm bò xuống sàn nhìn ngược lên
“Cô kéo lên hết cỡ rồi “ Phương nói 
“Còn cái quần đó “ Tèo rờ tay vào giữa hai chân Phương bóp *** cô qua lớp vải quần lót mỏng manh
“Thế thôi “ Phương cương quyết trả lời

Tèo tiếc rẻ nhưng cũng không nài thêm tiếp tục mò mẫm bàn tay quanh *** Phương nó cảm thấy hình như có nước rỉ ra .Tèo chầm chậm lách ngón tay qua khe quần lót ,ngón tay nó miết mạnh trên mép *** Phương ,chui tọt vào cái lỗ *** hé mở.Nó nghe rõ một tiếng rên “Hự “ nho nhỏ từ miệng cô giáo ,thọc vào rồi nó ngoái tít ngón tay trong âm hộ Phương .
10 phút trôi qua chỉ còn tiếng thở hỏn hển của cả hai người đột nhiên Phương gật tay Tèo ra khỏi người mình rồi chạy lên phòng đóng cửa đánh rầm .
Còn lại một mình Tèo đưa bàn tay còn dính đầy nước nhờn lên miện liếm ngon lành 

“Mày sướng nhé “ Đô nghe bạn kể mặt tím lại vì tức “Thế mà không gọi dậy bạn bè thế đấy “
“Hê hê thì cũng tại mày ngủ say quá “ Tèo rung đùi cười đắc ý “Nhưng đừng buồn từ hôm đó tao rút ra một chuyện “
“Chuyện gì “ Đô nhăn mặt hỏi
“Bà này cũng dâm lắm chứ chẳng chính chuyên gì đâu “
“Vậy à “ 
“Ừ hôm nay tao với mày lại chặn bà ấy trên đường “
“Tụt váy nữa à “ 
“Gần như thế thôi nhưng lần này mày phải để tao chỉ huy “
“Tao cần gì phải tranh với mày “

anh vu bu

anh vu bu la gi ?

Đêm đó nó theo dõi tin tức thật chặt chẻ trên mạng lưới. Số phiếu ngang ngữa. Nó hồi hộp, run sợ. Khi thì Bush thắng, khi thì Gore thắng. Tim của nó như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đêm đó nó ngủ không được vì vẫn chưa biết thắng thua.

Nó vừa chợp mắt được một lát thì giật mình thức giấc khi tiếng gà gáy nhà chị Hai Bưa cất lên. Nó bàng hoàng khi tiếng la của thằng Tiền lanh lảnh ở đầu hẽm : “Ông Bush thắng rồi !” Nó chết điếng trong một phút. Thế là hết rồi. Chiếc xe đạp đã bay rồi, chiếc lắc kỷ niệm của mẹ cũng đi luôn. Phải làm sao đây. Điều mà nó lo hơn hết là đám xã hội đen sẽ “thanh toán” với nó vì số tiền nặng lãi.Nó bỏ trốn ngay ngày hôm đó. Hôm sau nó trở lại với vẻ mặt tươi tắn hơn vì kết quả bầu cử sai lầm. Ông “Go” chưa chịu thua, và ông “Bút” chưa hẳn là thắng.

Nó cứ ngỡ là kết quả sẽ được tuyên bố nay mai, nhưng không ngờ lại kéo dài hai tuần rồi. Bọn cho vay kiếm tới nhà của nó. Đập phá đồ đạc. Hành hung. Nó xin xỏ để gia hạn thêm 1 tuần.

Vài đồng bạc từ nghề đấm bóp dạo không đủ trả tiền lãi nữa. Chủ cá độ thì nhất định không hoàn tiền lại một khi đã đặt tiền vào. Nó phải làm cật lực từ sáng tới tối. Đêm đêm, với “bộ chân sắt” cà tàng và chiếc “tráp” đồ nghề gọn nhẹ, nó xuống đường lầm lũi cho cuộc kiếm tiền gay go. Nhiều đêm nó thức trắng đi bộ lang thang tìm khách ở ngã tư Bảy Hiền. Chiếc xe đạp coi như mất, công cụ duy nhất để cho nó rong ruỗi khắp hang cùng ngõ hẹp để kiếm sống. Nó luôn miệng hỏi khách qua lại “Đấm bóp, giác hơi không anh ? Khuya giảm giá đặc biệt…”. Nhiều hôm nó mệt rã người. Khi trời mưa tầm tã nó cũng phải gồng mình mà đi. Ở nhà một bữa là coi như cái ngón tay của nó sẽ bay mất vì không đủ trả tiền lãi. Nhiều hôm vô mánh thì đỡ, vừa trả được tiền lãi vừa có thể mua được vài viên thuốc cho mẹ cầm hơi.

anh vu bu

Chị Nam chẳng nói gì cả, chỉ lẳng lặng gật đầu, hai chị em hoàn toàn không hề biết là chúng đang ở mấp mé bờ vực cuộc tình tội lỗi loạn luân chỉ chút xíu nữa thôi là sảy chân rớt xuống tiêu tan ; hai khuôn mặt hai đứa càng lúc càng kề sát vào nhau và khác hẳn những lần hôn trước, sao lần này chúng lại cảm thấy cảm giác quả thật kỳ lạ làm sao ấy, cái cảm giác mà từ trước giờ chúng chưa hề có. Lòng nhung nhớ do cách xa nhau chín ngày qua cộng với tư tưởng muốn chia sẽ cho nhau tình yêu thương vô bờ vô bến khiến cho hai vòng tay ôm thêm xiết chặt vào nhau như là không bao giờ sẽ không bao giờ chia xa nữa ; thằng Đại vừa hổn hển thở vừa lóng ngóng hôn lên mang tai, lên trán người chị ruột và song hành với thời gian cứ mãi miết nhích dần nhích dần, hai chị em đều tỏ ra lung túng, vụng về với cái chúng hiện đang có nhưng chúng hoàn toàn không hề biết đấy chính là tình yêu. Tuy ngượng ngùng xen lẫn sờ sợ nhưng nó lại hôn chị một cách chủ động và nhiều hơn còn chị nó có lẽ do ngại ngùng, chưa quen cho nên chị chỉ hôn lại thằng em cầm chừng đôi ba lượt thế thôi nhưng không phải vì vậy mà nói rằng chị không bằng lòng với hành động của em trai mình trái lại chị còn tỏ vẻ sung sướng, thinh thích là đằng khác. Chị lặng yên đón nhận từng nụ hôn do em chị khẽ khàng đặt lên vầng trán chị, lên cặp mắt long lanh ướt át của chị và rồi cứ thế ăn quen, được đằng chân lân đằng đầu, thằng em lại hôn lần lên mũi, qua hai bên gò má cao của con chị ; cứ thế xuống nữa, xuống nữa rồi dừng lại ngay nơi hai bờ môi mềm mại hơi dảnh của chị. Chị rất lấy làm ngạc nhiên vì chả nhẽ em trai mình lại muốn hôn môi mình hay sao, dĩ nhiên là chị tuyệt đối không sao rõ được là thằng nhóc sở dĩ biết hôn chị bởi học theo mấy truyện mấy phim mà nó từng say sưa theo dõi trên mạng Internet gần hai năm qua ; y như rằng đúng như dự đoán của chị, chị giật mình và né tránh đôi môi nó đang mày mò tìm kiếm cặp môi chị. Với bản năng thường tình của phái nữ, chị biết rất rõ đây không phải điều bình thường nhỏ như con kiến mà là chuyện tày trời chứ chẳng chơi thế nhưng mặc dù né tránh em mình ấy vậy mà thật chẳng hiều tại sao trong lòng chị lại dấy lên một cảm giác rạo rực, lâng lâng, ham muốn một thứ gì đó xa vời hiển hiện trước mắt. Chính vì vậy mà chỉ trong giây phút bâng khuâng, ngỡ ngàng, chị đã bắt đầu thả lỏng người, không nghiêng mặt qua lại để trốn tránh thằng em nữa và đôi môi hai chị em từ từ kết dính vào với nhau ; hai vành môi con chị dần dần hé mở rộng ra nhường chổ cho môi thằng em chậm rãi luồn sâu vào trong cho đến khi răng chạm răng, lưỡi quấn lấy lưỡi. Vây không còn chối cãi gì nữa cả bởi vì hai chị em đang ngây ngất, đắm đuối trao cho nhau nụ hôn môi đầu tiên trong cảm giác hừng hực chẳng khác gì người say rượu và thực tế đây chính là hương vị phấn khich đầu đời của cả hai đứa đang cảm nhận được ; lần đầu tiên, em trai cướp đi cái nụ hôn ngọt ngào, êm ái, thơm tho của chị gái lẽ ra chị phải để dành tặng cho người yêu hay vị hôn phu của chị sau này mới phải? Dù rất ngượng ngịu, vụng về vì lần đầu chưa quen chưa biết nhưng hai chị em vẫn cố gắng trao cho nhau hết tất cả tâm tình lẫn trái tim trong một mối tình loạn luân tội lỗi và đương nhiên là chúng không hề tự hỏi là có phải mình đang yêu nhau hay không, hiện tại chúng đang làm gì đây cũng như chúng hoàn toàn không biết là chúng đang sa chân vào vũng lầy tội tình nhuốc nhơ. 

Hai vợ chồng ông Thân bà Phụng tại sao cứ lo làm ăn miết mà không chịu lên đây giám sát hai đứa con để giờ đây chúng sanh lòng dục thú bậy bạ làm chuyện kinh thiên động địa ; nếu như hai ông bà chịu khó lưu tâm đến chúng thì chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra câu chuyện tình éo le ngang trái giữa hai chị em hơn kém nhau bảy tuổi. Giờ đây, tiếng sét ái tình chẳng biết vô tình hay cố ý nổ vang lên ngang tai chúng rồi ngang nhiên đẩy chúng sa chân rớt xuống vực thẳm oan nghiệt và phải nói rằng đây là lần thứ nhất trong đời, thằng Đại được hôn một người con gái bằng xương bằng thịt hiển hiện cụ thể, rõ ràng trước mắt nó. Ôi sao mà nó cảm thấy đôi môi người chị ruột quả thật mềm mại như nhung, ngọt ngào lẫn thơm tho chẳng khác gì chocolat do đó càng lúc nó càng mãi miết nút lấy nút để “trái tim rỉ máu” nằm giữa hai khóe miệng dễ thương của chị Nam! Hai thân thể hai con người cùng chung dòng máu cùng với thời gian nhích dần, nhích dần càng sát vào với nhau thậm chí không còn một kẽ hở nào nữa cả, hai cánh tay thằng em đan lại ôm vòng tấm lưng ong thon thả của con chị ngược lại hai bàn tay búp măng người chị lại không ngớt mày mò, sờ soạng nơi tóc, nơi vai em trai mình. Bất chợt, bỗng dưng chị nhận thấy cu cậu hơi cử động rướn người tới rồi dường như là muốn dìu đỡ mình nằm xuống nệm cho đỡ mỏi thì phải ; vì nãy giờ ngồi hơi lâu cho nên chị cũng cảm thấy hơi mỏi lưng thành thử ra tuy hơi ngượng nhưng chị vẫn theo đà dìu đỡ của thằng em mà ngả người nằm ngửa ra trên tấm nệm dày êm ái trãi phủ tấm nệm màu xanh dương thật dịu mắt. Hai đôi môi non nớt, khờ dại của hai chị em rời khỏi nhau giây lát rồi chẳng mấy chốc chẳng ai bảo ai lại cứ mãi miết lần tìm kết dính vào và lúc này, con chị cảm thấy quá đỗi ngạc nhiên khi nhận thấy hai bàn tay thằng em tự nhiên cả gan mò mẫm, sờ soạng lên vai xuống ngực và vào cả nách chị. 

anh vu bu

Xem anh vu bu hay nhat 2014

Dòng điện thất thường cung cấp cho làng chài hôm nay lại không hoạt động. Từng ngôi nhà, từng con đường, ngõ xóm chìm dần vào bóng tối trong tiếng sóng biển xô bờ cát. Nhưng bóng tối không ngự trị được lâu, ánh trăng đã ló mình ra khỏi đám mây để rọi những tia sáng nhờ nhợ yếu ớt xuống làng chài. Con sóng phản chiếu ánh trăng bàng bạc khiến vạn vật hiện dần lên một cách lung linh và huyền ảo lạ thường. 

Cả nhà Trinh ngồi quây quần bên mâm cơm tối. Ngôi nhà mở rộng cửa đón ánh trăng cùng gió biển mằn mặn. Chiếc đèn dầu khơi nhỏ lửa được đặt giữa mâm. Những con bề bề vàng ruộm bên cạnh đĩa cá kho và bát canh mùng tơi nấu với ngao quen thuộc bắt mắt. Sau những giây phút hờn dỗi bởi không được xem chương trình Những Bông Hoa Nhỏ, Chích Chòe đã lấy lại nét tinh quái thường ngày. 
- Bề bề này em dậm với chị Ngọc lúc sáng đấy! Chị Trinh không được ăn đâu nhé! Chị Ngọc 1 con, mẹ 1 con! Còn lại của em hết đấy
Trinh chỉ hờ hững đáp lời thằng em “Rõ! Ông tướng cứ ăn hết đi” rồi cất giọng gọi mẹ 
- Mẹ… Mẹ ơi! Vào ăn cơm rồi còn đi nghỉ
- Uhh Mấy đứa ăn trước đi! Xới cho Chích chòe ăn trước kẻo em đói

Vẫn là cái giọng đầy thiên vị dành cho đứa con trai duy nhất trong nhà nhưng Trinh dường như không bận tâm đến. Trinh chỉ mong chóng đến sáng sớm mai. Với chiếc đũa cả xới từng bát cơm cho Ngọc và Chích chòe lúc này đang nhồm nhòam nhai rau ráu những con bề bề mà nó xí phần trước, chỉ sớm mai thôi Trinh sẽ được ra đón tàu bố về theo như lời mẹ nói lúc chiều. Mẹ còn dặn hôm nay ngủ sớm để mai kịp ra, và không được để thằng Chích chòe biết, nó vốn hay đòi theo ra. 

- Hnay mất điện ăn xong thì Ngọc cho em đi chơi một lát rồi về ngủ nhé! Không phải học bài nữa.
Câu nói của Trinh có tác động tức thì tới thằng em ham chơi. Nó phồng mang trợn má nhai nuốt thật nhanh con bề bề còn đang ăn dở trong mồm rồi hí hứng
- Thật hả chị? Thế chị Ngọc ăn nhanh lên còn đi chơi nào! Nhanh lên! Chị Trinh đưa cơm em ăn nào.
Không chờ Trinh vừa ăn vừa quát nó như mọi hôm, Chích chòe và vội hai bát cơm rồi tót ra bên cạnh Ngọc đang chậm rãi ăn phần cơm của mình phụng phịu:
- Chị Ngọc nhanh lên! Nhanh còn đi nào

Không biết khó chịu bởi sự giục giã của thằng em, hay vì Ngọc cũng ham chơi với bọn trẻ con trong xóm chả kém gì đứa con trai nào mà Ngọc cũng và vội bát cơm của mình. Ngọc kéo Chích Chòe ra khỏi cổng nhà trong tiếng dặn với theo của mẹ
- Ngọc trông em cẩn thận! Nhớ về sớm còn ngủ
Lúc này mẹ mới bước vào, mái tóc vẫn còn giỏ vài giọt nước long tong vì chưa kịp khô hết. Ẩn hiện trong ánh đèn dầu, Trinh thoáng thấy những nếp nhăn hằn trên gương mặt mẹ. Thời gian và những lo toan cho cơm áo gạo tiền đã làm phai mờ đi chút dấu vết còn sót lại của người con gái đẹp nhất làng chài thủa nào. Trinh xới cơm vào bát, hai tay đưa cho mẹ

- Mẹ ăn đi ạ! Thế sáng mai mấy giờ mình ra bến đón tàu bố?
Cầm lấy bát cơm và nhặt vài miếng cá, mẹ Trinh thờ ơ trả lời:
- Vẫn như mọi lần thôi! 3h sáng thì ra đợi! Mong là tàu bố mày về khá hơn các tàu mới cập bến hôm qua! Không thì chả đủ tiền cho ba đứa nộp học đầu năm một lúc đâu.
Trinh không dám hỏi thêm sợ mẹ lại đay nghiến về vấn đề học hành của ba chị em, mà thực chất chỉ là của Trinh và Ngọc. Với mẹ thì con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, chỉ cần đủ để kiếm được một tấm chồng là được. Nếu không có bố nhất nhất bắt hai chị em học hành đến nơi đến chốn thì hẳn Trinh giờ này đã ở nhà chạy chợ từng bữa với mẹ.

Bữa tối im lìm kết thúc bằng tiếng bát đũa chồng lên nhau. Mẹ Trinh uể oải đứng lên đi vào gian trong 
- Dọn rửa rồi chờ hai đứa kia về bắt chúng nó ngủ sớm! Nhớ dặn cái Ngọc mai phải ở nhà mà trông em không để nó thức giữa chừng chạy ra bến đâu đấy!

Trinh vừa bê mâm ra sân giếng vừa nhỏ nhẹ đáp lời mẹ:
- Vâng. Mẹ cứ vào nghỉ đi! Sớm mai mẹ thức trước thì gọi con nhé! 

Không có tiếng mẹ đáp, chỉ có những cơn sóng biển rì rào từ ngoài xa vọng vào. Trinh dọn dẹp tắm rửa xong cũng là lúc Ngọc và Chích Chòe đi chơi về. Gió biển ***g lộng mát rượi là thế nhưng hai đứa vẫn mồ hôi nhễ nhại thấm cả ra ngoài áo. Trinh hắng giọng: 
- Hai đứa rửa chân tay mặt mũi rồi lên giường ngủ nào, mai còn dậy sớm học bài

Ngọc vâng dạ đáp lời còn Chích Chòe vênh mặt lên ra điều kiện:
- Nhưng tí chị Trinh phải đọc truyện cổ tích cho em nghe đấy!

- Mất điện này chị đọc làm sao được! Để tối mai - Trinh khẽ cau mày
Nhưng ông tướng con quen được mẹ chiều ăn vạ ngay:

- Không! Ứ ừ đâu! Không đọc thì chị phải kể cho em! Không em bắt mẹ kể!
Ngao ngán với cái yêu sách của nó Trinh đành tặc lưỡi:

- Rồi thế phải rửa chân tay thật sạch mới được lên giường rõ chưa!

Thằng em cười hì hì rồi lon ton ra bờ giếng theo sát Ngọc để rửa tay chân.
Leo lên giường rồi mà Chích Chòe vẫn luôn miệng léo nhéo nhắc Trinh kể chuyện. Trinh đặt vội mình xuống giường, thủ thỉ vào tai chích chòe “Thế em muốn chị kể chuyện gì nào?”. Tiếng chích chòe đáp lời háo hức:

- Em thích nghe Cô bé bán diêm, chị Trinh kể cho em đi.

Câu chuyện này Trinh đã đọc cho nó nghe không biết bao nhiêu lần mà nó vẫn cứ đòi. Tuy ngán ngẩm nhưng Trinh cũng không dám từ chối sợ nó nhõng nhẽo mẹ mất ngủ, mai không dậy sớm mà đón cá được nên Trinh bắt đầu cất giọng chậm rãi kể truyện cho em.

- Ngày xưa có một cô bé bán diêm, hàng ngày cô phải đi bán diêm lấy tiền về đưa bố. Một hôm trời noel giá rét cô bé vẫn chưa bán được que diêm nào nên không dám về nhà. Ngồi ngoài đường cô bé thấy lạnh quá bèn lấy 1 que diêm ra bật lên. Huơ đôi bàn tay trước ánh lửa, cô bé tưởng tượng ra mình đang ngồi trước lò sưởi. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. 

Cô bé bật que diêm thứ hai, bức tường trước mặt bỗng trở nên trong suốt, em nhìn thấy trong nhà là một bàn ăn phủ khăn trắng như tuyết với con ngỗng quay nhồi táo và mận khô đang bốc hơi nghi ngút. Và lạ kỳ chưa! con ngỗng bỗng từ trên đĩa nhảy xuống, lạch bạch tiến về phía em với dĩa và dao cắm ở ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, chẳng còn gì ngoài bức tường dày tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo ngay trước mặt.

Cô bé bật một que diêm nữa, và thấy mình đang ngồi dưới cây thông Noel trang hoàng dây nến và tranh rực rỡ. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, cô bé thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống. "Ai đó đang từ giã cõi đời!" - Cô bé nghĩ vì nhớ đến lời bà, người duy nhất yêu quý mình trên cõi đời này.

Cô bé bật que diêm thứ tư, ánh sáng bỗng bao trùm, giữa vầng sáng, bà đang đứng đó, mỉm cười hiền hậu và âu yếm. "Bà ơi!", cô bé khóc nấc lên, "Bà mang cháu đi cùng nhé! Cháu biết bà sẽ rời bỏ cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi ấm áp kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ". Cô bé vội vàng cho cả gói diêm vào ngọn lửa, ánh sáng bừng lên còn hơn cả vầng dương và bà trông như chưa đẹp lão, cao lớn đến thế bao giờ. Bà ôm cô bé trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hân hoan, xa dần mãi mặt đất, đến với Chúa, đến nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Và ngày hôm sau bà cô bé đã sống lại đưa cô bé và người cha nghèo khổ đến một ngôi nhà thật đẹp, có thật nhiều thức ăn ngon, có chiếc lò sưởi thật to và họ sống hạnh phúc cho đến cuối đời.
Quay sang nhìn em đã thấy 2 đứa ngủ từ bao giờ, Trinh mỉm cười vuốt nhẹ lên mái tóc xơ xác của thằng em trai bé bỏng. Nó vẫn cứ nghĩ là câu truyện kết thúc là như vậy từ bé đến giờ, Trinh đã không cho nó biết rằng ngày hôm sau người ta đã thấy cô bé bán diêm ấy chết cóng bên lề đường trên tay vẫn nắm chặt những que diêm, một nhúm đã cháy tàn. Trinh luôn thích những câu truyện cổ tích kết thúc có hậu, tốt dẹp với bất kỳ ai luôn cố gắng học hành và là người tốt bụng. Rồi Trinh cũng thiếp đi vào giấc ngủ của mình, nơi có giấc mơ chiếc tàu của bố chở đầy cá đang dần cập bến trong nụ cười của mẹ.