Anh vu to lon dep

LÀNG…chẳng ai biết được lập từ bao giờ . thành hoàng của làng dựng căn nhà đầu tiên ở nơi nào , chỉ biết ngôi miễu thờ rêu phong cổ kính . hai bên hai cây si già đã buông tán , buông rễ mọc ra mấy gốc nhìn xa như một con rồng uốn lượn ôm lấy ngôi miễu quanh năm ngi ngút khói hương . phìa trước cây giã hương đã quá già lá cành trơ trụi chứng kiến bao bước chân của những người bước qua con đường chạy phía ngoài ngôi miễu 

Đất làng không đẻ . nhưng bao thế hệ sinh ra theo quy luật của thời gian . thành thử nhà cửa ngày càng chật trội . phố làng đã phải xây những căn nhà bề ngang nhỏ hẹp . kiểu nhà hình ống cửa nhà ai cũng hướng ra mặt đường . mặc cho hướng tây buổi chiều nắng chiếu vào gữa gian phòng trước . 

Một bề là núi , ba bề là đồng ruộng . làng nằm lọt thỏm cách xa phố thị , con đường nhỏ chạy suốt qua làng . chia ngang , bẻ ngược , quanh co uấn khúc gũa những mái ngói , nhà cửa lô nhô buổi trưa nắng chiếu hực lên thật là oi bức , gữa bao cái chật trội . vẫn nổi lên một ốc đả thanh bình . khu vườn nhà ÔNG TIỆN 

Khu vườn có hình ngũ giác rộng khoảng hơn hai ngàn mét vuông , hai cạnh tiếp giáp với hai góc của con đường . một bờ giáp với căn nhà ông sú chí ngăn cách bằng dãy tường gạch thấp , chẳng biết hai nhà có điều gì đó với nhău nhưng quanh năm suốt tháng tôi chẳng thấy hai nhà qua lai bao giờ . một bờ còn lại giáp gianh với nhà chị TIẾT cái cạnh ngắn nhất tiếp giáp với mảnh đất nhà tôi . căn buồng tôi ở có cái cửa sổ , mỗi khi hai cánh cửa mở ra khu vườn nhà ông tiện như thu vào trong tầm mắt , thanh bình yên ả lúc nào cũng mát rượi nhờ hơi ẩm từ cái ao bên nhà ông . cái ao thật sâu mùa đông không bao giờ cạn . quanh năm đám bèo trên mặt ao xanh ngắt 

Ông tiện đã già , chỉ có hai người con , anh con trai lớn trước kia làm ngề khai thác mỏ . quanh quẩn đồng lương ba cọc ba đồng . chán ngề anh làm ông thợ thịt , trời cho anh sức khoẻ con lợn gần tạ nháy mắt mình anh vật ngã , trói gô bỏ lên xe máy hai bên hai con nổ máy băng băng trên đường . chị vợ chỉ hai nhát dao bẻ đôi sống lưng con lợn . cái phản thịt của anh chị ngày càng phát đạt , cất nhà anh về ỷ ôi lôi ông ra phố ở chung . chỉ đúng ba ngày lại thấy ông trở về với căn nhà với khu vườn rộng 

Chị liên , thửa hưởng cái duyên của mẹ . da trắng , tóc dài hiền dịu dễ thương . ánh mắt long lanh , mùa đông hai gò má chị ửng hồng như da quả cà chua sắp chín 

Khu vườn nhà ông như vòng đời người con gái . chớm xuân cái sân gạch tằu thật rộng .lấm tấm đón những giọt mưa xuân đầu mùa thì hai bên cái bể nước thật lớn nhà ông . một bên cây đào già khẳng khiu nhú nụ đối xứng bên kia cây mận cũng hiện ra vài lộc non tơ lấm tấm nơi đầu cành , nắng xuân ngọt dịu chỉ một đêm thôi sáng ra hàng xóm đã ồ lên tranh cãi năm nay tiết xuân đến nhanh hay chậm , cây đào , cây mận như cái hàn thử biểu chẳng ai gò ép năm nào cũng trĩu trịt quả ngọt trên cành . tươi tỉnh đón xuân nơi làng quê yên ả 

Khi mưa xuân giăng dầy ướt đẫm mặt sân thì ngoải kia vươn cao trên ngọn chuối cây hồng già nua đến cả trăm năm đối xứng theo thế chân kiềng cây thị , cây mít cũng thi nhău nhú lộc , hoa thị , hoa hồng nở trắng cả ngọn cây . hương thơm hoa hồng dìu dịu hoà cùng mùi hương hoa thị hơi gắt trộn lẫn thoang thoảng trời đêm xe lạnh khi có gió bâc đổ về . tôi cùng chị liên nhặt cả rổ hoa rơi đấy gốc hồng gốc thị , xâu thành những chuỗi vỏng đeo cổ , chơi chán mang ra bờ ao đổ cả góc rổ hoa nổi trắng cầu ao . đám cá nhảy lên đớp vội đám hoa tan ra trên mặt ao trong vắt 

Tháng năm nắng gắt , khu vườn nhà ông như như có cái máy điều hoà , cây mít già quả đeo lẵng nhẵng lên tận cành cao . vài quả gai đã giãn ra đó là lúc bên kia cây thị hàng đêm vài chú dơi rình mò , chập chờn bay quanh khi mùi thị chín toả ra góc sân gữa đêm trăng sáng tỏ . 

Buổi tối học xong , tôi lại bước qua sân nhà chị , chị liên đang đứng ở bậc thềm chải tóc ,

chị bảo tiến ném hộ chị mấy con dơi cho nó bay đi 

thì ra trên kia mùi thị chín thơm nồng đã dẫn dụ mấy chú dơi bay lòng vòng tìm nơi quả chín 

năm nay tiến lại tha hồ trèo hái nữa nhỉ , thị năm nay sai trái lắm tiến ạ 

thôi em chả trèo nữa đâu , ngã chết 

ui chị đã xin lỗi rồi mà 

chả là đến mùa quả chín . ông tiện đã già không leo trèo được , năm nào tôi cũng phải bắc thang , hái mít , hái thị , hái hồng . để mỗi chợ phiên tuần hai lần chị liên gánh ra chợ bán 

năm ngoái . tôi đứng trên cành cách mặt đất gần năm mét . đang thuăn thuắt đưa cây sào hái từng trái thơm lừng bỏ vào cái giỏ treo ở cành cây . ngước lên phía xa quả thị nhỏ vàng rợm thơm lừng đung đưa ngay trước mặt , giống thị cây này cũng lạ trái to thì có hạt , lâu lâu mọc ra trái nhỏ không hạt thịt ít nhưng bù lại mùi thị thơm lừng , tôi biết chị liên bao giờ cũng để ở đầu gường lâu lâu lại đưa lên mũi ngửi 

a lên , chị liên đang ngồi đón giỏ trái cây khi tôi thả xuống chị nở nụ cười 

ném xuống đi , chị đỡ 

tôi nhứ nhứ khi chị đưa cánh tay ra , rụt lại mấy lần 

ném nhanh , chị vơ tay lên , hụt . vô tình trái thị gieo trúng nơi nhô ra cao nhất trên ngực chị 

đỏ mặt , chị tức tối không nói gì . tôi lại mải mê nhìn ra đầu cành lùa quả thị váo cái rọ nơi đầu cây sào để hái 

bất ngờ gữa đũng quần xà lỏn rộng . hàng trăm cái lông gà xuáy mạnh . chọc lên khua khoắng trúng cái bìu lõng thõng gữa hai ống quần , cơn nhột làm nổi da gà tôi hoảng hồn buông sào ôm vào thân cây thị . tức tối leo xuống cái thang chạy một mạch về nhà 

thì ra chị đã lừa tôi mải mê hái giơ chổi lông gà lên . bất ngờ chọt vào cái ống quần xà lõn há ra khi tôi rạng chân hái thị 

chị liên chạy theo .tôi chui tọt vào buồng lăn ra gường nhịp tim còn đánh thình thình khi vơ vội tay ôm chặt thân cây . xém văng mình xuống đất 

chị liên ngồi bên ỷ ôi năn nỉ , tôi nằm úp mặt vào trong 

im lặng ….

Lát său chị nắm nhẹ tay tôi . bất ngờ chị kéo lên úp nhẹ vào nơi nhô ra căng phồng trước ngực 

Ai bảo ném trúng chỗ này ……..

anh vu to lon dep

Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái. 

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh. 

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon. 

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.

Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì. 

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”. 

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé. 

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái. 

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

anh vu to lon dep

anh vu to lon dep la gi ?

…Anh ơi có đt kìa, anh à có đt kìa, anh ko nge em đập chít mẹ anh giờ (tiếng nhạt chuông) mẹ cha thằng nào đang ngủ ngon
-alo – tiếng ngáp dài của tôi
-đang ngủ hay sao mà nge tiếng kì cục vậy
-ừm đang ngủ, có gì ko mà sao toàn điền vào giờ hiểm ko vậy-tôi trách em
-hjhj tại buồn quá ở đay chỉ có quen mõi Minh thôi với lại nóng nực quá nên rũ đi hóng mát 
-ừ dậy hã – con này điên thật 1h chìu mà đi hóng mát
-ừa , nếu Minh bận thì thôi- giọng em buồn xuống
-ấy ko, đâu có bận gì đâu 
-thật ko nếu ko mún đi thì thôi- em lại giỡ cái trò giận dỗi
-Đi mà, đang ở đâu thế để Minh qua rướt- tôi dỗ ngọt em
-hjhj đang ở nhà nè- em cười nhẹ nhàng
-ừ để qua rướt
-mà này chạy xe đap qua nge, đi xe đạp mới zui
-hã? Đi xe đạp hả - bây h tôi ko còn buồn ngủ nữa sau khi nge em nói
-ừa đi xe đạp ok? Hk
-ừ đợi đi tí tui qua
Bò ra khỏi chiếc giường , bước vào nhà tắm vội úp mặt xuống dòng nước mát lạnh để xua tan đi cái nóng bức của mùa hè, vội mặt chiếc quần short vào bước xuống nhà, thấy mẹ đang ngồi xem tivi , sợ mẹ la nên tôi bước nhẹ nhàng như ăn trộm.
-này đi nữa à thằng kia – tiếng mẹ quát làm tôi giật cả mình
-dạ..d..ạ con đi chút về
-2 hôm nay thấy anh lạ lắm nge, bt toàn ở nhà sao mấy hôm nay giở chứng thế- những câu nói của mẹ xuyên thẳng vào tim đen tôi
- bộ có bạn gái rồi à 
- làm gì có, con của mẹ trong sáng lắm- tôi vội thanh minh
Không đợi mẹ nói thêm câu nào nữa tôi lấy chiết martin củ đả gắn bỏ năm cáp 2 của mình ra đạp đến nhà em, những cái nắng rắt làm mồ hôi tôi nhể nhại trời thì lại chẵng có miếng gió nào, lê lết gần 15 phút sau khi bị chó rượt sụp ổ gà thì cũng đến nhà em, nhà em rộng khoảng 50m vuông xung quanh là những , hàng hoa bông bụp, tôi dựng chiếc xe đap xuống, lấy điện thoại ra điện em
-đâu rồi cô pé
-pé cái đầu ông, tới đâu rồi
-đang đứng trước cổng này
- ôi chết tới lúc nào vậy, để tôi xuống
Em chạy lạch bạch ra mở cửa , ôi chúa ơi , em mặt chiếc quần riêng ngắn ngủng, cặp đùi thon thả trắng phếu,cái áo thun ôm sát thân hình em, tất cả tỏa lên những đường cong chết người của người con gái, nhìn thấy em thằng nhỏ trong quần trong cơn ngủ đả bắt đâu thức dậy, nó zơ cao biểu tình chống chính phú, 
-này làm cái gì mà nhìn kinh thế- vừa nói em thục vào bụng tôi một cái đau điếng
-ui…da sao đánh tui- tôi nói trong cơn đau quằng quại
-ai bảo nhìn làm chi, nhìn thì cũng vừa vừa thôi chứ- 2 má em ững hồng lên
- à à, tôi xin lỗi tại lúc trước tới giờ mới nhìn được người con gái xinh như Đoan thôi
- thôi thôi, khỏi có dẻo miệng, đi thôi dứng đây hồi ba má tôi nghỉ bậy chết nữa
-nghỉ bậy là sao- tôi cười với cái giọng dê già
- thì…thì 
- thôi lên xe đi tiểu thư, tiểu thư muốn đi đâu nè
Em ngồi lên xe ngực áp sát vào lưng tôi, ko biết em vô tình hay cố ý nữa, kiểu này một hồi có nước mà đi tù quá
-chạy lên đồi đằng kia yk- em vừa nói vừa chỉ
- ặc đùa hả,- tôi ngạc nhiên hỏi em
-hk có đùa, chạy lên đó đi, hay là ko mún chỡ tui đi- em trách móc
- à ko phải , thôi bám chắc đi xe chuần bị lên ga nè
-hjhj, xe đạp mà cũng lên ga nữa cơ à- em cười đáp
-có sao hk – vừa nói tôi vừa giả tiếng xe rừm rừm ẹng ẹng
Vừa chạy vừa nói chuyện với em, chay qua bao con phố những ánh mắt thèm thuồng của bọn con trai cứ nhìn vào em, em bấu chặt lưng tôi
-M ơi sao tụi nó nhìn tụi mình như ăn tươi dậy-
-à chắc tại gì có một người đẹp đang được tôi chở đấy mà- vừa nói tôi vừa pha trò
-thôi đi ông, dẽo miệng quá, chạy nhanh lên nhìn tụi nó thấy gê quá à
-ôm chặt nha công chúa xe chuẩn bị tăng tốt đây
Ko biết em chọc tôi hay ko mà, từ lúc nào em đả ôm tôi cứng ngắc,tôi lúc này thật vui biết bao, vì lần đầu tiên được một người con gái ôm mình, những điều đó chỉ có những ước mơ của tôi. Chạy hết con dốc này đến con dốc khác mồ hôi của tôi đỏ ra như tắm, em vội dùng miếng khăn giấy mà lao cho tôi.
-hjhj, nhìn nè mổ hôi gì mà ra ước áo hết trơn rồi
-thì tại sài hết calo để đèo bà đi chơi nè hehe mệt gần chết
-đổ lổi cho tôi hã – vừa nói em vừa nhéo tôi một cái đau điếng
- ui da tha cho em chị ơi đau quá- tôi chọc em
- này thì tha- vừa nói em vừa bấu chặc vào lưng tôi mạnh hơn
Không biết vô tình hay cố ý, ngực em cạ sat vào lưng tôi, cho dù có tới 2 lớp áo để che phủ 2 trái đào tiên ấy thì tôi cũng cảm nhận được nó thật là mềm và săn chắt, đèo một hồi cũng lên được ngọn đồi mà em chỉ, tới nơi tôi nằm phịch xuống thảm cỏ xanh mượt, gió thổi nhẹ nhàng trên thảm có nó tạo ra những ngọn sống nhẹ nhàng lúc này tôi chỉ muốn, nằm ở đây mãi 
-woa đẹp quá Minh hé- em cười zui zẽ
- tất nhiên là đẹp rồi , hk uổng tôi chạy tốn calo để đưa bà lên đây- tôi chọc em
-hứ ai cần, tại ông tự nguyện chứ bộ
-ủa dậy sao chứ ko phải ai năn nĩ, bắt tôi đèo đi chơi à
Em chạy lại định đánh tôi nhưng, ko biết em chạy thế nào mà ngả đè lên người tôi, tôi nghỉ thầm đây đúng là cơ hội trời cho thôi mình tỏ tình để chấm dứt thời trai tân quá, em vội vàng tính đứng dậy,nhưng tôi ko để cho em làm điều đó, tôi ôm chặc lấy em,
-Đoan này, làm bạn gái mình nha, mình thít bạn lắm
Em nhìn tôi xoe tròn,
-iu cái đầu ông đừng có giỡn nữa mới gặp có 2 ngày mà iu với thương cái gì
- bộ Đ ko tin tui à, tui nói thật đấy,có lẽ trái tim của tui đả bị Đ cướp mất rồi, M biết là mình chưa gặp nhau được bao lâu, nhưng sự thật thì tui đả iu Đ mất rồi Đ biết ko, M sẽ làm tất cả vì Đ, mình iu nhau Đ nhé
Em nhìn tôi im lặng khẽ gât đầu một cái,2 dòng nước mắt của tôi chãy ra, có lẽ là vì quá hạnh phúc, tôi vội đặt lên đôi môi chính mộng của em một nụ hôn dài, cái lưỡi của tôi bắt đầu hành động nó chui khỏi miệng tôi , nó quấn chặt lấy lưỡi em, lúc bây h mắt em cũng đả nhắm ngiền và nge theo sự mách bảo của con tim, lấy môi tôi ra khỏi miệng em, cả 2 cười nhẹ nhàng
-em yêu anh- em đấm nhẹ tôi một cái
- anh cũng yêu em- tôi đáp lại
-thôi trời cũng gần tối rồi, để tui đưa bà về cả 2 trên chiếc xe martin của tôi từ từ lăn bánh xuống đồi cả 2 cười ríu rít trong hạnh phúc, chở em đến nhà tôi vội đặt lên môi em một nụ hôn tạm biệt, đợi em vô nhà rồi tôi mới đạp xe về, vừa đạp tôi vừa hát ngêu ngao, về đến nhà tôi mỡ cửa vào dắt chiếc xe vào chổ của nó vừa đi vừa cười hạnh phúc, thấy nét mặt khác lúc bt của tôi mẹ hỏi
-làm gì mà cười tủm tỉm thế,đi đâu từ trưa tới giờ đấy
- dạ dạ tại hôm nay iu đời quá nên vui thôi
Vội chạy ngay lên lầu đóng cửa phòng lại, tôi mún nói cho cả thế giới này rắng tôi đả có bạn gái , đả có tình yêu………..

anh vu to lon dep

ĐÊM HOAN LẠC.

Dìu được em lên phòng bằng vòng tay nóng rẫy, tôi về lại phòng của tôi. Vẫn biết là cả hai đang rực lửa, nhưng tôi vẫn để dành cho em một khoảng thời gian tĩnh trí, và cả thời gian làm các công việc các nhân như thay đồ, đánh răng. Tôi về tắm lại một lần nữa, thay đồ ngủ rồi lựa chừng như em đã xong, tôi gõ cửa. Bước ra là một em hoàn toàn khác. Lộng lẫy trong bộ đồ ngủ màu hồng, mỏng và … híc, k thèm mặc áo ngực.

- Anh xin tý thuốc đánh răng. Anh quên mang đi. (Cố tình quên, vì biết em không quên).
- Vâng, em để trong phòng tắm .
- Anh đánh răng luôn ở đây nhé ?
- Ai cấm anh đâu ?

Trả lời tôi bằng một câu hỏi khêu gợi. Tôi bước vào phòng tắm của em. Chậc, nhìn bộ đồ lót của em treo trên móc mà cậu nhỏ đã đòi biểu tình. “Từ từ đã chú, chỉ sợ chú không đủ sức” tôi tự nhủ .

Đánh răng xong, tôi bước ra ngoài và vào phòng em. Em ngồi bó gối và xem TV, ánh mắt không thèm nhìn tôi và quan tâm đến tôi sẽ làm gì. Tôi ngồi xuống giường bên cạnh (phòng 2 giường, lãng phí thế không biết …).

- Phim gì đấy em ? Hỏi nhưng tôi biết thừa vì hồi đó rộ lên cái loạt phim của Mehico hay Brazin gì đó.
- Anh không xem phim này à ?
- Anh ít theo dõi, nhưng ở nhà thấy mẹ anh và cô em gái anh thích lắm.
- Vâng, nhà em cũng thế. Chỉ bố em và em trai em là không thôi.

Để thể hiện sự không quan tâm tới phim ảnh, mặc cho em ngồi xem phim, tôi quay qua ngắm em. Phim ảnh cũng bắt đầu lướt qua những cảnh nhạy cảm, kiểu như hôn hít gì đó. Tôi thì chỉ thích hôn thật, chứ hôn trên phim, chả thèm. Em quay sang như để tránh cảnh nóng trên màn hình và cũng là chống đỡ những ánh mắt như muốn lột truồng em ra của tôi.

- Anh nhìn gì em mà nhìn ghê thế ? (Hỏi để mà hỏi hả em ?)
- Sao em lại không xem nữa mà nhìn anh ? Em có nhìn anh thì mới biết anh nhìn em chứ ? Tôi vặc …
- Kệ em, lúc nào thích thì em xem. Anh hỏi làm gì ?
- Này này, người ta làm gì trên phim thì kệ người ta chứ, hà cớ gì phải tránh ?

Tà lưa ba cái vụ này, chắc em sẽ phải thua tôi thôi, tôi thầm nghĩ …

- Người ta làm phim hay anh nhỉ ? Chắc gì ngoài đời đã như thế. Vậy mà …
- Ôi giời, nghề người ta nó như thế. Em có thích làm diễn viên không ?
- Em chả thích.
- Biết đâu đấy … Tôi buông lửng.
- Chả thèm, ôm thì ôm, hôn thì hôn. Nhưng tóe loe cho người ta ngắm, em không thích.

Tôi nhìn xoáy vào mắt em, em nhìn đáp lại không chớp. Ánh mắt nhìn nhau như thể biết rõ về nhau lắm rồi.
Đứng dậy, không nói, tôi bước ra cửa chậm rãi. Đủ cho em ý nghi hoặc. Tôi về hay ở lại.
Nhưng chỉ đơn giản là tôi ra khép cửa, nhẹ nhàng nhưng quyết đoán. Tay đưa vào cái chốt cửa, chốt cái rõ to và quay lại với em . Ngồi ngay cạnh em và bốn mắt nhìn nhau.
- Giờ thì không ai có thể ngắm anh em mình được nữa nhé.
- Anh làm gì thế ?
Ánh mắt không rời đôi mắt huyền bí của em, đôi tay đặt nhẹ nhàng lên bờ vai tròn lẳn của em và từ từ đưa khuôn mặt của tôi sát lại khuôn mặt của em … Chỉ nhìn nhau thôi, nhưng cả em và tôi đều biết là khó cưỡng lại nhau trong đêm nay.
Continue…
-------------------------
Cả hai cũng đều đã tắm, rượu trong người hai anh em cũng dần tản bớt trên khuôn mặt. Nhưng rõ ràng là tác dụng của nó vẫn còn lẩn quất trong con người của cả hai. Khuôn mặt em dần ửng đỏ trong mắt tôi. Đôi môi tôi dần ghé sát vào trán em, chỉ là trán thôi. Bắt đầu một nụ hôn nhè nhẹ. Không thèm phản ứng, mi mắt em dần khép lại và chờ tôi khám phá. Dẫu biết trong lòng đã nứng lắm rồi, nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để hiểu là đêm còn dài. Nhấc nhẹ khuôn mặt em ra xa một tý, tôi thì thầm.

- Em đẹp lắm, nhất là đôi mắt. Anh hôn nó nhé.

Em ngước mắt nhìn tôi và lặng lẽ gật đầu. Lần đầu tiên tôi hôn mắt một người con gái. Tôi muốn mọi chuyện hôm nay phải thật là lãng mạn. Sau một lúc lướt bờ môi lên đôi mắt tuyệt đẹp của em, tôi đè em nằm xuống nệm. Lệch sang một bên, tôi ngắm nhìn em trong mê muội. Lại từ từ tôi ghé sát mặt nhau. Rất từ từ và chủ động, tôi bắt đầu hôn môi. Đôi mắt em lúc này lại mở và nhìn tôi hôn . Đáp lại tôi chỉ là một bờ môi hờ hững nhưng nóng bỏng. Á à, chờ mình xin đây.

- Sao thế em ?
- Em phải hỏi anh câu đó mới đúng.
- Trang này, anh không thể chịu được khi ở bên cạnh em như thế này. Nhưng anh thà chịu còn hơn là em hờ hững với anh như thế.
- Sao anh lại làm thế với em ? Anh biết gì về em đâu ?
- Xin lỗi em, anh chỉ là anh thôi. Em đừng từ chối anh nhé. Anh xin đấy.

Vừa nói tôi vừa làm, lần này thì tôi cố gắng chủ động trong nụ hôn, làm sao và cũng như cố tình bắt em phải đáp ứng. Cuối cùng thì em cũng chịu đáp ứng đôi môi tham lam của tôi. Làn môi em hé mở cho tôi thực hiện nụ hôn ướt át. Lưỡi em và tôi bắt đầu quấn lấy nhau. Nằm đè hẳn lên người em, tôi hôn nồng nàn…
Continue ...

anh vu to lon dep

Xem anh vu to lon dep hay nhat 2014

- Khoan đã, bây giờ mình đi ăn hủ tíu mì nhe, luôn tiện nói tui nghe chị và ông già tính âm mưu gì đây, biết đâu tui giúp đở được đó.
Con Trúc quay đầu lại cười cười:
- Sao hả, bây giờ không ghen nữa hả?
Thằng Hải cười đểu:
- Chị muốn sao thì tui chịu vậy, miển là đừng cho tui ra rìa thì ok, đi, đi ăn xong mình về, nếu ông già chưa về tui chơi cái nửa.
Con Trúc nguýt thằng Hải:
- Cái gì? bộ cậu ở nhà thì Hải không làm gì hả? vậy chứ nữa đêm ai mò vô phòng tui hoài vậy?
Thằng Hải cười hì hì, nhà chỉ có hai phòng, phòng lớn ba nó ở, còn cái phòng nhỏ là của nó nhưng từ ngày con Trúc lên ở, thằng Hải ngủ trên cái divan kê nơi phòng khách. Từ lúc tò tí được với con Trúc, nữa đêm, nó chờ ba nó ngáy, nó mò vô phòng con Trúc phập con nhỏ đã đời đôi khi gần sáng mới chui ra. Bởi vậy khi nghe con Trúc nói vậy, nó cười nham nhở:
- Nửa đêm thì khác, tí nửa thì khác. Thôi đi lẹ đi.

Như đã suy tính sẳn, sáng hôm sau Hoàng chờ lão Quang vừa vô văn phòng, cánh cửa chưa kịp đóng hẳn thì gã đã tới nơi ngưỡng cửa. Quang quay lại thấy gã, lão cười tươi:
- Chú Hoàng hả? sao đây? có chuyện gì sớm vậy?
Hoàng vẻ khúm núm, giọng đầy cung kính:
- Em nghe hôm qua xếp tới nhà mà em lại nhằm lúc đi vắng nên sáng nay đến chào hỏi xếp luôn tiện xin phép được nghỉ dăm ba bửa về Cần Thơ có tí chuyện cần.
Lão Quang chỉ cần nghe câu cuối, lão sáng mắt lên hỏi dồn:
- Vậy sao? chú định đi mấy bửa? đi một mình hay đi với tụi nhỏ?
- Em chỉ đi một mình thôi xếp, định chiều nay đi, ba hôm sau sẽ trở lên, xin xếp phê chuẩn cho. Giọng Hoàng như nài nỉ nhưng thật ra gã biết làm gì Quang không ưng thuận, thứ nhất, Hoàng biết, lão Quang sẽ nhân cơ hội nầy “đớp lấy”con Trúc, thứ hai là công việc của gã đâu có gì quan trọng, có cũng như không. Quả nhiên, Quang nghe Hoàng nói vậy, lão như mở cờ trong bụng, lão đon đả:
- Thế à? vậy thì chú cứ thong thả nhé, không cần gì phải gấp gáp về làm việc đâu. Như biết mình đã lở lời, lão cười đính chính:”chú đừng hiểu lầm tôi nhé, ý tôi là cái việc chú xin, tôi và ủy ban đang cứu xét sắp có kết quả rồi, biết đâu chừng chú về sẽ có tin tốt, nhưng tôi không chắc đâu nhé, chú biết đấy, đâu phải mình tôi quyết định được… ”
Hoàng nghe đến đây gã cả mừng, đã từ lâu gã chạy chọt, thiếu điều như muốn lạy ông xếp nhưng chưa có một chút gì an ủi, bửa nay bổng nghe xếp nói như vậy gã xúc động mừng rơn. Gã hiểu xếp muốn gì, gã lấp bấp:
- Thế thì em xin xếp trọn một tuần nghỉ phép cho được rộng rãi thời gian, không biết có được…
- Được mà, chú cứ nghỉ một tuần đi cho thoải mái nhé. Lão Quang cướp lời Hoàng, lão nghỉ:”một tuần đủ rồi, làm gì không được chứ? “.
- Vậy, bắt đầu ngày mai em xin nghỉ đúng một tuần, à quên nửa, nhà có hộp bánh “bich qui” tí chiều xin ghé tạt qua nhà biếu xếp ạ, không biết chiều nay xếp có nhà không? Vừa hỏi, gã vừa hồi hộp nhìn lão Quang chờ câu trả lời.
Làm gì Quang không hiểu, lão lấy làm hài lòng, thằng đàn em nầy “xài được”, mới đầu lão chỉ có ý định đẩy đưa cho được việc, nay thấy thằng đàn em có “lòng thành” như vậy thôi thì củng cho nó cơ hội, lão cười đáp:
- Thế à? thế thì khoảng 6 giờ nhé, chú lại đằng tôi nhé, tôi đâu biết chú khách sáo thế. Vừa nói lão vừa cười cười… Hoàng thì như cởi mở tấm lòng. Gã nắm chắc cơ hội phục chức trong tay, vừa có con Trúc lại có hộp “bánh quy” độn mấy chục cây vàng mà gã đả chuẩn bị bao lâu nay… Gã nín thở đè nén cơn xúc động, khép nép xin phép lui ra về nhà chuẩn bị…

Đảo mấy vòng đi mua sắm, phải nói là lão Quang kiên nhẫn tột độ, lão không hấp tấp, trái lại lão rất từ tốn. Lão nghỉ:cái gì củng từ từ mới có hương vị, bởi vậy khi con Trúc nói muốn đi “bát phố” coi quần áo, lão liền dẩn con nhỏ hết tới chổ nầy tới chổ nọ, bất cứ cái gì con nhỏ trầm trồ là lão mua liền. Lão làm con Trúc cảm động ra mặt bởi vậy sau khi mua sắm đã đời, lão Quang hỏi nó còn muốn đi đâu không, nó nói tỉnh bơ:”mệt rồi, kiếm chổ ngồi nghỉ mát cho sướng. “Bởi vậy lão chở nó vô khu xa lộ Đại hàn, lão nói ở đây có quán ăn ngon lắm, lại mát mẻ nữa”. Con Trúc tỉnh bơ, nó nói” sao cũng được bác quyết định đi”. Bây giờ trời đã quá trưa, gần cuối xa lộ đại hàn lão Quang cho xe rẽ vô một hẻm nhỏ được không đầy một phút đã thấy một khu um tùm cây cối khá rộng, khoảng giửa là một khuông viên khá đẹp, trang trí như một nhà hàng nhưng không nhìn thấy bản hiệu. Con Trúc mở mắt lớn nhìn chưa kịp lên tiếng hỏi thì lão Quang cười cười nói:
- Ở đây có nhiều món ăn ngon lắm, vô ăn thử rồi biết. Rồi lão ngừng xe, chung quanh đó cũng có năm bảy chiếc xe đậu nhưng không thấy thực khách đâu hết. Lão Quang và con Trúc chưa bước qua cổng đã thấy một mụ sồn sồn ra khẻ mĩm cười gật đầu chào, mụ hỏi:
- Một nửa hay toàn phần anh Năm nhỉ? vừa nói mụ vừa nheo mắt nhìn con Trúc, rồi không đợi lão Quang trả lời, mụ lớn tiếng vọng ra đàng sau:
- Nầy, toàn phần cho anh Năm đây nhé, nói xong mụ quay sang nhìn ngay lão Quang cười dâm đảng:”có phải không anh Năm, anh thật là người sành điệu nhé… “Lão Quang cười híp mắt:”chỉ có bà chủ mới hiểu ý người giỏi thế, thảo nào ngày càng khá ra nhỉ? “. Rồi cả hai cùng bật cười. Mụ chủ quán như hiểu rành lão Quang lắm nên mới lấy cái “toàn phần” cho lão, “phải rồi, mụ nghỉ:”con nhỏ nai tơ như vậy phải qua đêm chứ có lý nào chỉ “một nữa” tức là vài tiếng đồng hồ? con Trúc cũng hiểu mang máng hai người muốn nói gì nhưng nó mặc kệ, dù sao nó cũng đã tới đây rồi. Nó bước theo lão ra tận đàng sau cùng của khu vuờn, một người bồi bàn theo sau, đến một căn phòng, gã mở cửa. Lão Quang nắm tay Trúc dắt vào. Bên trong là một cái bàn ăn khá rộng, có tv, có đầu máy vidéo, lại có chiếc giường rộng. Lão Quang gật gù nhìn quanh căn phòng có vẻ hài lòng, lão quay sang nói với người bồi phòng:
- Chú đem vài món ngon lên đây, món nào cũng được, cần nhất là ngon và lẹ, đây đói lắm rồi, còn nữa đem một chay Rémy Martin cổ lùn với lại nước ngọt nhé. Như đã quên điều gì, lão quay qua hỏi Trúc:”Em có muốn gì đặc biệt không hả? “. Con Trúc nín cười khi nghe lão gọi nó bằng “em” ngọt sớt nhưng nghỉ lại đã tới đây với lão rồi còn lảm bộ tịch gì nửa, nhưng nó cũng hơi ngượng mồm nên nó lắc đầu nói trổng: “gì cũng được”