Anh vu to lon dep

Lát sau hắn đứng lên đi ngược lại bên kia phần đầu của chị Tư. Tóc tai nàng rũ rượi, rối bời dưới vai, miệng mấp mé, hắn cuối xuống phần môi của chị, hai miệng dính cứng, lưỡi tìm nhau cuống chặt, thật lâu, hắn mở khăn bịt mắt, ánh sáng lóa lên, khuôn mặt Mẹo đen bóng, mồ hôi nhỏ xuống. Thân thể trần truồng của hắn như bức tượng đồng đen, phía trước dương vật dựng đứng to lớn gân guốt cương cứng, hắn chỉa dương vật ngay mặt chị Tư. Như biến thành tên nô lệ chị Tư xoay người nằm sấp lại cầm dương vật Mẹo bú như người đói lâu ngày. Chị đã nứng tột đỉnh, cơn thú tính dâng lên tràn ngập, chị bú cái mà nó đâm sâu vào trong người chị hai lần, sướng không thể tả, cái to lớn dương ra cứng ngắt, chị ngậm đầy trong miệng núc ra vào liên tục. Mẹo cong người sướng ngất. Sợ chịu không nỗi bắn tinh ra, Mẹo rụt người lại lấy dương vật ra và đi lại phía sau, Mẹo kéo chị Tư đứng xuống bàn mông chổng về phía sau, đôi mông to khiêu gợi mời gọi, cánh cửa âm hộ hé ra chờ đợi ướt sũng, chưa bao giờ nàng ướt đến thế, từ sau Mẹo cầm dương vật đâm mạnh vào âm hộ thật nhanh, chị Tư nhăn mặt như ngất đi vì sự cọ sát chật ních sung sướng, dương vật ướt đẫm ra vào nhanh lần, nhanh lần, như bất tận. Sau đó Mẹo lại lật chị Tư lại trong tư thế mặt đối mặt, hắn kê nàng vào thành bàn thế đứng, môi liền môi mông nhấp như vũ bão, và cuối cùng thì hai thân thể nằm lăn lộn dưới sàn nhà đầy mảnh bánh vụn. Mẹo nắc mạnh trợn mắt la lên phóng tinh. Chị Tư chết ngất vì cơn sướng như vô tận bắn vào sâu trong huyệt đạo tử cung. Lát sau hai người buông ra trên sàn nhà mệt lã, khuôn mặt chị Tư man dại trong thỏa mãn.

Trong phòng tắm Mẹo kỳ cọ thân thể chị Tư, Chất bánh kem tan ra chảy xuống, bây giờ tiếng cười vang ra khi Mẹo làm chị Tư nhột:
” Trời! tui tưởng ai hiếp tui, đâu ngờ là chú, chú Mẹo vào nhà bằng cách nào vậy?”
“Tui lén theo anh Tư. Chỉ là. . . . nghe anh Tư có cô vợ. . . . . dữ lắm, nên muốn thử xem sao?”
“Trời! tui mà dữ!Ổng có biết không vậy?”Chị Tư co rúm người khi Mẹo xoa vú chị.
“Làm gì biết được, lúc gặp chị là tôi mê liền!”
” Trời! lúc tui chưa làm mặt trông xấu lắm!”
“Chị có duyên mà!nhưng nói thiệt! Thân hình chị đẹp hết sẫy!”
Hắn thò tay xuống bóp nhẹ âm hộ nói:
” Nhất là cái nầy. . . . . . . . còn bót, đã lắm!”
“Trời! có không đó!” Chị Tư nói nhưng trong lòng sướng. Hai người bước ra khỏi phòng tắm, Mẹo lấy khăn lau cho chị Tư. Đám lông âm hộ khô lại quắn nhuyễn ôm sát trên mu coi thật đẹp. Còn thân thể cường tráng của Mẹo làm chị Tư ngơ ngẫn, sao dương vật hắn lớn thế, gấp hai lần anh Tư, thảo nào khi đâm vào sâu nó cọ xát đã thật.
Hai người dọn dẹp xong đi shopping chơi. Mẹo nói với chị Tư: ” Tui thích chị mặc quần jean bó sát, trông qua là muốn lên liền” Chị Từ cười nói Mẹo xạo, nhưng nàng cũng lựa cái quần jean bó sát hết cỡ, dòm thật sexy. Hai người đi qua những gian hàng bán quần áo, đồ chơi, quán hàng đủ kiểu, sau đó dắt nhau vào coi xi nê, khi về trên xe hai người ghé vào một nơi vắng tanh, trên đường phố, hai người mút lưỡi nhau thật lâu, tay Mẹo thò xuống mò âm hộ của chị Tư, nàng dạng chân ra cho hắn dễ dàng mò mẫn. Nụ hôn kéo dài ngây ngất, nàng kéo phẹt mơ tuya quần Mẹo, dương vật bung lên cứng ngắt, nàng cuối xuống, lưỡi rà trên đầu khấc to đen bóng lưỡng. Mẹo bật ra sau khoái trá, lát sau chịu không nỗi với cái miệng mút dương vật ra vào ngon lành của chị Tư, Mẹo đẩy chị ra, hôn vào môi chị và đề máy xe, chiếc xe lướt êm ra đường phố vắng.
“Mẹo nói lén theo anh Tư đến nhà tui, nhưng làm sao vào được?”Chị Tư nhìn Mẹo nói thầm, khi chiếc xe đang lướt êm ái trên đường phố đêm vắng.
Mẹo ngập ngừng rồi nói: “Thì tui theo sau xe ảnh, khi biết nhà rồi tui về. Nhưng vì làm chung nên có lần ăn trưa, tui chôm chìa khóa, ra ngoài shopping gần đó làm cái nữa, dễ ẹt.
“Trời! chú cả gan quá vậy! Chú Mẹo!”
“Gan gì!Lúc lén vào nhà vài lần trước khi. . . ! Tui thấy thân hình chị đã quá!”
“Đã là sao!” Nàng cười hón hỉnh.
“Sexy hết biết, nhứt là cái đó!”
” Cái gì?”
“Cái lá đa mập ú!”
“Xí!”Chị Tư đỏ mặt.
Mẹo thản nhiên nói tiếp:
“Mẹ! Nói thiệt nha, lúc tui bú chị đã quá, nước ra quá trời, tui biết chị nứng hết cỡ, làm tui muốn ra theo!”
” Hum. . . . Hh. . . ” Chị Tư không nói được gì, phía dưới âm hộ râm rang nhột nhạt.
Mẹo tiếp:
“Thiệt! Lồn chị hết sẩy! Hai mu cao, cái lỗ giũa nhỏ híu, dút vô là từ sướng tới sướng. Cặc cha Tư nhỏ nên lỗ của chị sao lớn được!”
Chị Tư dù bạo nhưng cũng sượng với lối ăn nói của Mẹo. Nhưng lại háo hức vô cùng theo lối tả chân của Mẹo.
“Mẹo! Thiệt hết ý! “Mặt nàng nóng rang. Xe từ từ vào chổ đậu, hai người bước xuống vào nhà chị Tư.
Mẹo vừa đóng cửa xong, hắn đẩy chị Tư đứng sát bức tường, hai tay hắn nắm hai tay nàng dang lên cao, môi hắn cuối xuống nàng hôn tới tấp vào mặt mũi và tìm môi chị Tư, lưỡi quyện lấy lưỡi thật lâu, nồng nàn, cháy bỏng. Bỗng Mẹo bỏ tay nàng ra thò xuống tìm phẹt mơ tuya quần jean nàng kéo xuống, khi nút quần bật ra, hắn thò tay vào trong, âm hộ nàng ướt át biết chừng nào. Tay hắn vừa xoa, ngón tay giữa đâm thẳng trong nguấy phá ra vào cửa âm hộ. Nàng rướng người lên nhận sư sướng dâng trào. Dang người ra Mẹo tự động tháo bỏ áo quần mình. Dương vật sừng sững cứng ngắt chỉa thẳng lên trời hùng dũng. Cởi quần nàng xong, Mẹo dùng tay nhấc một chân nàng lên và đẩy thẳng dương vật vào âm hộ. Trong thế chơi đứng, thân hình Mẹo như một lực sĩ đấu vật thời Trung Cỗ. Hắn nắc chị Tư mạnh bạo như thể nàng bẹp dí vào bức tường sau lưng. Cơn sướng bùng lên cao ngất làm nàng như muốn quị xuống. Mồ hôi hai người ra như tắm, phía dưới hai bô phận sinh dục giao nhau ướt đẫm ra vào liên tục. Lần thứ hai trong ngày hai người làm tình nhau, đều đạt đến cao độ sướng ngất cho chị Tư. Mỗi cái nắc mạnh của Mẹo là kèm theo tiếng rên rĩ của nàng. Không gian và thời gian chỉ còn lại niềm lạc thú, chiến tranh, dành giựt, chém giết, hận thù, chạy xa, Mẹo ẫm ngược chị Tư lên, tay ôm chặt ngang lưng, âm hộ nàng hé ngay miệng hắn, Mẹo liếm láp và bú say sưa, phía dưới nàng cũng vừa mút dương vật của hắn, hắn lê nàng đến sofa, hai người nằm xuống thưởng thức mùi vị hai bô phận sinh dục tới thời kỳ cương cứng và nứng nhất. Hai cái miệng say sưa hưởng thú. Khi hắn quây trở lại, dương vật đã lẹ làng chui sâu vào lồn chị Tư ngọt sớt. Mỗi cú nhấp của Mẹo là:
“Trời ơi! sướng quá. . . . Mẹo Aaaaaa à!”
“Nữa . . . mạnh . . . Mẹo. . . em sướng quá Mẹo ơi!”Lần đầu tiên nàng dùng chữ em với Mẹo, nói ngay, nàng cũng chỉ hơn Mẹo 6, 7, tuổi gì đó mà thôi.
Khi Mẹo la lớn nhấp như khùng điên bắn những tràng tinh khí mạnh vào người nàng, Chị Tư muốn hét như heo bị thiến. ” Chết. . . chết. . . em Mẹo ơi, sướng quá!”
Khi cơn mê dịu lại, Chị Tư ngượng ngùng nghĩ mình xưng em với Mẹo. Có sao, khi sướng con người ta quên hết. Mẹo chừng như không ke cái điều đo, hắn ôm thân thể trần truồng của chị Tư cứng ngăùt đi vào giấc ngủ. Hôm sau vừa thức dậy giữa trưa nghe nhột nhạt, Mẹo có cảm tưởng như ai đang ve vuốt mình, mở choàng mắt, thấy chị Tư mặc đồ tươm tất đang dùng tay xoa lên vùng bụng nổi lên sáu cục của Mẹo. Nhìn Mẹo nàng mĩm cười: “Dâïy đi ông mảnh, tui phải đi thăm anh Tư, đã làm đồ ăn xong, hai đứa mình ăn, Mẹo về, tui vào nhà thương, chiều mình gặp lại, không được đi với cô nào à nha!” “Cô nào nữa, có một ngày mà cô đó làm tui ngất ngư!”Mẹo đứng dậy, dương vật dài lòng thòng tà tà tìm quần áo, đi lên phòng tắm. ” Có không đó, ai làm ai chết thì biết, tui già hơn nha!” Chị Tư cười nói vọng theo. “Già gì! Sướng thì có!” Mẹo trên phòng tắm vọng lại. Chị Tư đỏ mặt ” Thiệt! Cái thằng. . . gì đâu!”Tuy nói vậy nhưng lòng thì hớn hở.

anh vu to lon dep

Một tiếng khóc vang vọng len lỗi vào những giấc mơ cay đắng trong tôi, ai khóc vậy, ai lại khơi lại cái giấc mơ củ đó ai….? Ai ???????.
Giật mình tỉnh giấc sau một đêm đam mê xác thịt tê dại và lạc lõng 
-hức….khich…híc……- từng âm thanh vang vọng trong căn phòng tẻ nhạt
Khẻ nhích người sang nhìn vào bên cạnh, một cơ thể, một làn da trắng mịnh hoang dại đang lân lê trước mắt. ,một lần nữa, cơ thể đó giọng nói đó khiến cái con dục vọng trong tôi lại trổi dậy mạnh mẽ thêm một lần nữa, khẻ nâng cánh tay nặng trỉu chạm nhẹ vào bờ vai đang run run đó.
-đừng chạm vào tôi đồ khốn nạn hức…………
Câu nói đó khiến đôi bàn tay khô ráp của tôi chợt khựng lại, một cảm giác tội lỗi đang lớn dần trong tôi, tại sao tôi lại có cái cảm giác đó nhỉ, chỉ là mua vui thể xác thôi thì làm gì lại có cái cảm xúc đó được chứ, ngủ với biết bao nhiêu cô gái bán hoa rồi mà giờ lại có cái cảm giác nó, điên thật rồi, điên thật rồi………………..
Tôi thở phào cười nhạt một cái rồi cố nhất mình dậy với tay lấy cái bóp da trên bàn. Tôi móc ra 2 tờ 500 ngàn rồi thẩy sang phía bên người đó
- nhiêu đó đủ chưa – tôi cười nhạt
- đồ khốn nạn, chó đẻ 
Người đó bật dậy, một bàn tay nhỏ xé toạt không gian vào mặt tôi một cái bốp, người tôi chợt nóng rang lên sau có tát trực diện đó, nhưng cơn nóng giận trong tôi bỏng bị dập tắt lập tức khi trước mắt tôi bây giờ là một gương mặt thất thần, hai viền mắt thâm quần, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi tèm lem. Ơ cái gì vậy trời, tôi chết đứng người ra chưa kịp hiểu chuyện gì thì bốp bốp…….thêm hai cái tán nữa ngay vào mặt tôi, nhưng cơ thể tôi lại đứng ngơ nga không động đậy để mặt sức con nhỏ này đánh, chát bốp chen chát……đếm nãy giờ chắc củng hơn cả chục cái, con nhỏ cũng đả ngừng tay, thay vì đánh thì lại ụp mặt xuống khóc nức nỡ. đánh thì chịu được chứ mà con gái rơi nước mắt thì bực bội vô cùng. Ngồi đơ ra cũng chừng 5 phút thì tôi như muốn điên nên hét lên
- khóc cái đéo gì – tôi hét to
- im đi thằng khốn nạn – không vừa con nhỏ đáp lại
- mẹ làm như còn trinh không bằng ấy – tôi hặm hự
- thằng khốn nạn, mày lừa tao rồi còn nói cái giọng mất dạy như vậy nữa hã – con nhỏ gong miệng lên hét to
Nước mắt lại tiếp tục giàn giụa trong căn phòng, căn phòng giờ chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt máy kia, và tiếng khóc của con nhỏ. Tôi bực dọc đứng phắt dậy rồi đi xăm xăm lại nhà tắm bỏ mặt con nhỏ vẫn nằm đó khóc, vừa cởi cái khăn ra khi nhìn xuống dưới thằng nhỏ thì tôi như bị hang triệu con dao găm thẳng vào tim, có một vệt máu khô trên đầu thằng nhỏ, cái gì đây?. Đừng nói là……………….tôi đơ ra chừng 5 phút rồi cố lấp bấp miệng 
- con…nhỏ…nà…y..còn…trinh hã trời……………..
Một kí ức chợt ùa về trong cái mớ lộn xộn trong tìm thức, hôm qua khi cho vào thì có một cảm giác vướng vướng và một sự đau rát ngay đầu cu, đừng nói với tôi rằng lúc đó, tôi đả cướp đi một sự trong trắng của người con gái đó nge, không không thể nào, chắc không phải đâu. Tôi cố gạt phăng những cái ý nghĩ rối bời ra khỏi đầu, nhưng càng cố gạt ra thì cảnh tượng tối qua càng rõ hơn trong đầu tôi, cố trấn an bằng những giọt nước lạnh te của buổi sáng sớm, sau khi trấn tỉnh được bản thân một phần nào tôi cố bước ra tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra, con nhỏ vẫn nằm đó, từng tiếng nấc vang vọng trong căn phòng khiến tim tôi quặng đau, cảnh tượng hôm nay cũng giống như ngày đó, ngày tôi dùng vũ lực để cướp mất sự trong trắng của người con gái tôi yêu tha thiết……………………………………� ��…….
Không gian trở nên im lặng đến đả sợ, tôi bước nhẹ nhàng thật chậm, thật chầm ngồi xuống cạnh người đó. Tôi khẻ chạm nhẹ vào cơ thể đó, một cách chậm rãi và nhẹ nhàng thì liền bị gạt phăng ra.
- đừng chạm vào tôi thằng khốn nạn………………….
Tôi lại ngồi chết chân tại đó không thể cố mở ra được bất cứ ngôn từ nào cả, ngoài kia dòng người nhộn nhịp ồn ào pha trộn nên cái bản chất thật sự của mãnh đất Sài Gòn. Tiếng xe cộ, tiếng những người bán hang rông vẫn vang lên đều ngoài kia, nhưng chỉ cách biệt có một bức từng rêu xanh thì trong này có một sự im lặng, mà ai cũng phải nổi gai ốc, một lần nữa tôi cố chạm nhẹ vào cơ thể đó, một sự đáp trả rợn người bằng sự im lặng
-anh…..anh xin lỗi………….- tôi cố nói
- xin lỗi có chả được sự trong trắng của tôi không? – người đó nói trong nước mắt
- vậy giờ em muốn sao? – tôi hỏi
- tôi muốn thằng khốn nạn như anh phải ngồi tù
Một câu nói không thể nào thẳng thắng hơn, tôi chết đứng người ra, không lẽ cuộc đời tôi phải chấm dứt bởi một sự lầm lỡ bởi cuộc vui xác thịt sau?. Tôi…..tôi không muốn
- tự làm tự chịu đi mày. Không muốn cức gì. Không thì giết người bich miệng đi
Một ý ngĩa chợt lé lên trong đầu tôi, tôi………tôi không làm được, tôi là thằng làm ra chuyện khốn nạn này, giờ lại muốn làm thêm một chuyện tày trời này sao. Tôi đứng thừ người ra một lúc rồi cố mở giọng yếu ớt nói
-không còn cách nào khác sao? – tôi cố nói
- KHÔNG – con nhỏ hét lớn
- ừ được rồi…………………..
Tôi bước đến chổ tủ quần áo sọt lấy bộ đồ mặt vào rồi chăm nhẹ điếu thuốc vào, điếu thuốc này là cuối cùng rồi, không biết hiếp dâm ở tù nhiêu năm nhỉ. Tôi rít nhẹ rồi thở dài một cái, từng ngụm khói cứ mơn mát ra đi trong sự im lặng của căn phòng, tôi sau khi mặt đồ đàn hoàn xong rồi tôi bước nhẹ đến cái giường cất giọng nói
-mặt đồ vào đi rồi đi với anh
- ĐI ĐÂU – con nhỏ hét lớn
- đi qua chổ công an – tôi thở dài
- qua đó làm gì
- em muốn như thế mà – tôi nói chậm rãi
Con nhỏ bật dậy nhìn tôi ngơ ra, nó nhìn tôi một lúc rồi nói giọng ngang ngạnh
- thằng khốn nạn , cướp đi trong trắng của tao rồi còn muốn đi bêu rếu hã – con nhỏ hét lớn
- vậy giờ cô muốn cái gì – tôi lúc này cũng nóng lên
- muốn giết thằng khốn nạn như mày – con nhỏ hét lớn
- được
Tôi bước xăm xăm ra khỏi cái phòng ngột ngạt ấy đi ngay xuống bếp, rút ra nguyên cây dao thái, tôi chạy nhanh lên căn phòng rồi thẩy cây dao lên phòng và nói lớn
- rồi đó làm gì thì làm đi. Mẹ nó………………………………..

anh vu to lon dep

anh vu to lon dep la gi ?

Thanh chột chột tay vào cái khe ẩm nước,tay hắn móc móc hột le phồng lên.Cặc hắn cũng bắt đầu cương trong tay bà Hiệp.Bà dụi đầu vào vai hắn nói lã lơi:
“Tụi mình sao ham đụ quá mậy!”
Thanh cười nói:
“Tuần trăng mật mà! Thằng Thắng có, má nó cũng có …huề!”
Tay hắn ve vuốt trên mu âm hộ căng tròn nói:
“Tui thấy trong phim sex nhiều bà bôm cho mu âm hô phồng lên,vừa xấu vừa đau vừa kì,của dì có cần đâu mà cũng phồng cao ngon lành…như múi mít!”

Bà hiệp cười nhỏ dụi mặt vào ngưc Thanh nói:
“Bởi vậy mới để mầy bú mầy đụ!”

Thanh leo lên người bà Hiệp,hắn vạch si líp qua đút cặc vào ,thân cặc vừa lút sâu hết vào âm hộ hắn bắt đầu nắc nhẹ chậm.Miệng hắn tìm miệng bà Hiệp.Trận giao hoan mới bắt đầu không kém phần sôi nỗi.Bà Hiệp nhắm mắt hưởng thụ….

Sáng thứ hai bà Hiệp đi chợ về thấy trên bàn có tờ giấy viết của Thanh.
“Dì Thanh yêu,

Khi dì thấy tờ giấy nầy tui đã đi về lại nhà…Đường rất xa nhưng tui lúc nào cũng nhớ đến dì.Tui muốn ở lại nhưng phải về đi làm.

Tui không thích những cuộc chia tay,nên dì đừng buồn.

Cám ơn dì những ngày thật đẹp,thật hạnh phúc và…thật sung sướng.
Dì đã biết hết địa chỉ và email của tui
Hẹn gặp.
Thanh.”

anh vu to lon dep

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

anh vu to lon dep

Xem anh vu to lon dep hay nhat 2014

Khi Trang trần truồng nằm phơi trước mặt Huân, hắn mới thấy người đàn bà nầy đẹïp thật, dù sắp bước vào tuổi bốn mươi, nhưng thân hình nàng trời cho thật tuyệt. Hai đôi vú không lớn không nhỏ săn cứng, cái bụng không có chút mỡ thừa, còn âm hộ thì hết nói, hai mu nhô cao mời mọc, những sợi lông mịn nằm e ấp che giữa cái khe khép kín không miếng thịt thừa. khi hắn coi phim X, Huân ghét nhất là những con nhỏ có cái L*n tòe loe hai miếng thịt thừa hai bên mà tụi Mỹ nói là cái ( Môi) trông ghê bỏ mẹ. Ngày còn trẻ hắn đi chơi đĩ mà gặp phải mấy con L*n có ( Cà vạt) lớn là hắn bỏ ra về. Nhưng bà Trang nằm tênh hênh trước mặt hắn thật diễm lệ. Hắn cuối xuống thân hình diễm lệ đó đi một đường từ trên xuống dưới. Trang rên rỉ đón nhận.
Hắn vừa nhấp vừa hổn hển:
“Đ* sướng không chị Trang! ? ”
“ Nữa đi Huân. . . Mạnh đi. . . Tôi sướng quá! ”
“L*n chị đã quá chị Trang ơi! . . . ”
“Đ* mạnh đi Huân. . . Nữa nữa. . da. . da vậy đó! ”