Anh vui cf

Dùng cửa mình nàng co thắt laị vì daụ Nam mot tay ôm ngang eo Hoa, còn tay kia chàng đưa xuống rờ nhẹ lên hai mông tròn lẵng của Hoa. Sự nhột nhạt đã làm cho Hoa có lại cảm giác và nàng bắt đầu mở cửa mình ra. Nam đặt nàng nằm lại trên giường. Bây giờ thì Nam đã có thể kéo gần hết dương vật của mình ra rồi lại đút vào l*n nàng. Lúc đầu Nam còn nhấp nhè nhẹ, dần dần chàng làm nhanh hơn, và khi nghe Hoa rên rỉ. Thống khoái qúa thì chàng nhấp thật nhanh thật mạnh cho đến khi một luồng khí ấm nóng đưa lên từ tinh hoàn chàng qua dương vật chàng và đi thẳng vào âm hộ Hoa. HOA sướng rơn lên và ưỡn mình cho thật sát với dương vật của chàng và nàng không muốn cho nó tuột ra ngoài. Nam rùng mình trong đê mê và nằm đè lên người Hoa để cùng nàng hưởng thụ niềm sung sướng sau màn cụp lạc …….

anh vui cf

Ngơ ngơ ngác ngác cố trường dậy nhìn con nhỏ, nhỏ đứng chống nạnh nhìn tôi hằm hừ, con nhỏ mới nói gì thế nhỉ
- gì ?
- xuống ăn cơm. - con nhỏ cằm cái muỗng bới cơm chỉ chỏ nhìn tôi
- cái gì ? - tôi bật đứng dậy ngơ ngát
- đấm vô mặt bây giờ chứ gì - con nhỏ chọi nguyên cái muỗng vào mặt tôi
Bốp....trúng ngay mặt cái bốp, tôi nhăn nhó thở dài rồi bước xuống giường, con nhỏ đi đằng trước miệng lãm nhãm cái gì đó không rõ. Bước cọc cạch xuống nhà mà lòng tôi cứ ngẫm ngĩ đăm chiu, má ơi con nhỏ này có biết nấu ăn không vậy trời, tôi ngồi bẹp xuống ghế ngơ ngơ ngác ngác nhìn cái đống đồ ăn đang bóc khói dưới bàn. Nhìn qua nhìn lại có 3 món, nhưng mà món nào món nấy nhìn là lạnh xương sống hết cả lên, cái dĩa hột vịt chiên xàm xít đen thùi lùi. Cái nồi cá kho thì nhìn được được một chút, tô canh bí thì nhìn cũng được. Hít hà cố gượng tay run lặp cặp gắp cái miếng hột vịt đen xì lì lên cho và miệng nhai, một cảm giác đắng ngét tê buốt khiến tôi điếng người lên, quằn quại một lúc cũng nuốt vào thở hồng hộc.
- làm cái mặt đó là sao - con nhỏ hỏi
- gì? 
- bộ đíếc à - con nhỏ xù lên
- ừ - tôi thở dài
- ừ cái gì mà ừ - nhỏ nhìn xoáy vào mắt tôi
- thì ừ chứ gì
Quẹt lấy một ít nước của tô cá kho vào tô, một cảm giác lâng lâng như đang bơi lội ở thái bình dương bao phủ lấy tôi, một sự mặn mà đến tinh khiết. Không đợi gì thêm tôi đứng phắt dậy nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tỉnh, nốc nguyên ca nước vào miệng cho vơi đi sự mặn mà của nước mắt. Con nhỏ quay lại nhìn về phía tôi ngơ ngác, tôi cũng phớt lờ sự ngơ ngát đó ôm cái tô canh kia đem đi nấu lại, lần này thì lạt nhách luôn, tôi thở dài rồi nấu lại. Khui cọc cạch một hộp cá mồi thêm rồi ôm ra bàn. Tôi kéo phần cá kho với hột vịt về mình, còn hai cái kia thì đẩy sang cho con nhỏ
- làm ơn mai mốt đói thì kêu tôi, tôi làm cho ăn.
- không thích - tỉnh bơ luôn
- không thích thì nấu mì ăn đi - tôi thở dài
- ừ
Con nhỏ ăn lấy tô canh tôi vừa mới nêm lại gật gù cười tít mắt, lần đầu tiên tôi mới thấy con nhỏ cười à nge, nhìn y chang con nít vậy .
- nhìn gì mà nhìn, đâm cho đuôi luôn bây giờ chứ nhìn - con nhỏ hầm hừ
- ờ.....
- ờ gì mà ờ
- ăn đi nhiều chuyện quá....- tôi thở dài
Cố ăn hết cái đống con nhỏ làm mém tí tôi ngộ độc luôn rồi, miệng tôi bây giờ vẫn còn tê buốt vì mặn . Không biết con nhỏ này nó làm món cá này có đổ hết chai nước mắm của tôi không ta. 
Tối.......từng ngọn đèn bừng sáng lên trong mọi ngóc ngách của cái thành phố xa hoa này, tôi thở dài lâng lư một bản nhạc trịnh buồn và tách cafe nóng trên tay. Sài gòn vẫn cứ thế, nó vẫn sằm uất như thế, đó đến giờ tôi chưa bao giờ thấy sài gòn ngừng ngỉ chút nào cả. Gió nhẹ nhàng lướt qua những khe cửa nhỏ vào nhà, ngồi ngay phòng khách tôi tựa người nhìn ra ngoài kia, từng nốt nhạc trầm vẫn ngân nga thoang thoảng. Dòng người đông đúc chen chút ngoài kia, tiếng nói cười, tiếng động cơ , tiếng xột xạt của những tán lá rơi rụng xuống mặt đường hoà trộn nên một thứ rất riêng của sài gòn.
Tiếng bước chân nhè nhẹ trên từng bật cầu thang vang lên khe khẽ, vội quay người lại nhìn dẫu biết đó là con nhỏ, nhưng tôi vẫn muốn biết nó đang làm gì. Thì ra là vừa mới tắm xong, đầu cổ vẫn còn ướt nhẹp tay thì cầm lấy cái khăn quơ quơ hát vu vơ bài gì đó. Nhưng điều ngạc nhiên trong mắt tôi là con nhỏ mặt cái bồ đồ màu đỏ tôi mua cho lúc sáng.
- nói k thích sao giờ mặt thế - tôi vừa nhâm nhi tách cafe vừa nói
- kệ tôi - con nhỏ phụng phịu hai cái má
- thì ai quan tâm đâu mà kêu kệ - tôi xoắn lại
- ơ.....
- ơ cái gì mà ơ. Chừng nào vào học
- hỏi làm gì
- hỏi cho biết
- biết làm gì
- biết để biết chứ gì, ngộ.....- tôi thở dài
- có đi học đâu mà hỏi làm gì
- học trường nào
- trường Abc - nhỏ đáp
- à cũng gần - tôi cười nhạt
- à ừ......
- mà tên gì thế - tôi hỏi
- không biết
- không biết vậy tôi đặt ngen
- ừ
- hello kitty nge
- ghét nhất cái tên đó
Lại dối lòng mặt quần lót hello kitty mà bảo ghét là sao nhỉ, hay là tại ghét nên để nó ở phần dưới , chắc là vậy
- vậy sao mặt quần lót có chữ đó - tôi cười đểu
- nói gì?.nói lại nge coi - con nhỏ xù lên
- không gì - tôi vẫn còn cười
- tên Tuyền - con nhỏ nói
- ai hỏi mà trả lời - tôi quay lại nhìn
- nói vu vơ không được à - con nhỏ lấp bấp
- à mà sáng tự đi ăn được không hay để tôi nấu cho - tôi hỏi
- không biết
- ừ ngu mà lấy gì biết - tôi thở dài
Lần này hẵn hoi là một cái gối bay thẳng vào đầu tôi không ngần ngại, cái con nhỏ này dữ thế không biết
- ghét nhất mấy ai chữi tôi ngu
- ừ thì người ngu ghét bị chữi ngu phải rồi - tôi cười
Thêm một cái gối bay lại, tôi nhanh tay chụp lấy và chọi vô mặt con nhỏ, tất nhiên là ngay đầu không tránh khỏi. Tôi cười rồi quay lại ngắm đêm, mặt kệ đằng sau lao luồng sát khí nặng trỉu, trời cũng đả khuya 9h đêm rồi, tôi vẫn ngồi đó còn con nhỏ thì lọc cọc gì đó sau bếp. Không biết lại phá gì nữa đây, ly cafe cũng đả cạn, điếu thuốc cũng sắp tàn. Bước ra sau bếp trên miệng là điếu thuốc đang cháy rực kia. Vừa thấy tôi là con nhỏ chụp điếu thuốc quăng vào thùng không ngĩ ngợi.
- làm gì thế - tôi ngơ nga
- cấm hút thuốc
- ừ
Tôi nhìn ra đằng sau con nhỏ thì ra là đang pha cafe.
- con gái mà uống cafe à - tôi hỏi
- không cần biết - đúng là cái thứ bướng bỉnh
- cho xin miếng coi - tôi chìa cái ly ra
- tự pha ên đi 
- không thích
- không thích thì nhịn đi - ngang như cua luôn 
- ừ
Thở dài định pha thì hết nước nóng hài thôi thì nhịn vậy, con nhỏ ôm li sữa bước lên nhà trước bỏ lại cái li cafe sánh lóng lánh, cái này là pha cho tôi chứ pha cho ai mà còn bày đặt . Khẽ cười một cái rồi bước lên nhà trước tiếp tục, con nhỏ đang loay hoay với cái cuốn tạp chí trên bàn.
- khuya rồi lên ngủ đi - tôi nói
- không thích
- không thích cũng phải đi, đồ lì lợm
Tôi dựt cái cuốn tạp chí lại đuổi con nhỏ lên phòng, con nhỏ mặt xụ xuống vùng vằn quăng ném một chút cũng đi lên, tôi thở dài rồi uống cafe một chút rồi cũng đi ngủ
6h Sáng
Từng ánh nắng buổi sáng bừng lên, ông mặt trời cũng đả thức dậy sau những toà nhà cao vời vợi kia, vẫn cái không gian quen thuộc như ngày này, tôi nhanh đi tắm rữa rồi thay đồ bước xuống dưới nhà. Lần đầu tiên tôi thức sớm để làm bửa sáng cho người khác, bình thường thì ra đường dọng cho ổ bánh mì với li cafe là ok. Chiên một cái hôt vịp ốp la với hâm lại ổ bánh mì + lon cá mồi với li sữa nóng đặt trên bàn. Với tay cằm lấy cây viết ghi lại lời nhắn cho con nhỏ.
'' Đồ ăn để trên bàn, đi đâu nhớ khoá cửa cẩn thận, chiều 5h tôi mới về ''
Thế là xong dán lên cửa tủ lạnh và tôi bắt đầu đi làm cho một ngày mới tùm lum rắc rối.........

anh vui cf

anh vui cf la gi ?

Hết điệu nhảy, tôi dẫn Hoa ra ghế ngồi, tình cờ lại đúng chỗ ghế trống bên cạnh vợ tôi và anh chàng Dũng. Hoa ngồi phịch xuống ghế cạnh vợ tôi, ôm lấy vai vợ tôi vẻ thân mật và nói bô bô: – Lan, mày sướng nhé, ông xã nhà mày hơi bị được đấy. Lan cười cười không nói gì, nhìn tôi vẻ xấu hổ, mặt đỏ dừ, ánh mắt hơi là lạ. Tôi thấy vợ tôi ngồi co ro, hai đùi cứ khép chặt lại vẻ không tự nhiên chút nào, liếc sang anh chàng Dũng thì thấy anh này cũng có vẻ xấu hổ ngồi cứ mân mê ly rượu. Tôi liếc nhìn xuống thấy quần anh ta xẹp lép chứ không phồng lên. Hoa lúc này cũng phát hiện ra, cô ta reo lên nói oang oang: – a, chết rồi nhé, cả nhà ơi, có một chiến sĩ hy sinh rồi nè. Mọi người cùng cười ồ lên nhìn về phía Dũng khiến anh ta càng ngượng, anh chàng cười chịu trận, hay tay giơ lên kiểu đầu hàng và nói: – ừ, tớ chịu thua rồi, tại thành viên mới xuất xắc quá tớ không chịu nổi, đây tớ xin uống phạt ly này. Dũng ngửa cổ uống một hơi cạn cốc rượu cầm ở tay. Mọi người vỗ tay rần rần. Tôi đoán ra ngay là anh chàng kia không chịu nổi đã xuất mất rồi, và chắc là xuất vào trong người vợ tôi nên cô ta mới ngồi khép đùi thế kia vì sợ nhỡ chảy ra thì tôi nhìn thấy. Mấy cô lại còn xúm vào trêu trọc vợ Dũng là Hương. Hương cười bảo: – vâng, chồng em là người đa cảm, hay xúc động trước cái mới, em cố gắng lắm mà không sửa được tính đó của anh ý, với lại mọi người xem chị Lan nhà anh Minh trông ngời ngời thế kia, ai mà không xúc động, lúc nãy anh Khang nhà chị Hồng chẳng tí toi, đúng không anh Khang. Mọi người lại cười ồ còn Khang thì gật gù xác nhận. Mọi người đã quen nên nói chuyện thoải mái tự nhiên như không, tôi chỉ biết mỉm cười còn vợ tôi thì cũng chỉ cười ngượng nghịu thôi.

anh vui cf

Tôi còn nhớ ngày tôi gặp em là một ngày nắng ôi bức từng tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua ô cửa kính của chiếc xe buss đông ngẹt khách này, đang ngồi đảo mắt nhìn quanh thì bắt gặp một ánh mắt đáng thương, đang sợ hãi và cần được cầu cứu, bắt gặp ánh mắt tôi, em nhìn tôi vẽ mặt cầu cứu, nhìn xuống dưới thì, em đang bị thằng chó kia nó sàm sỡ,bổng dưng trong người tôi nóng lên, ko hỉu tại sao lúc ấy tôi lại cảm thấy bức xức như vậy ko thể chịu đựng được nữa tôi chồm tới nắm lấy tay em và kéo về nơi này
- này, ngồi ở đây đi.. tôi nói một cách lạnh lùng
-ừm… cảm ơ…n em tròn mắt nhìn tôi, ánh mắt cảm ơn khi vừa tìm đc một chiếc phao khi đang trôi lên đên giữa đại dương
Lúc này thằng chó hòi nãy tức điên lên như con thú bị cướp mất miếng mồi nó nhìn tôi như muốn xé xác tôi ra, bây h tôi mới nhìn thấy thật rõ em, có lẽ em là một thiên thần… em xinh quá. Đôi mắt to tròn, sống mũi cao sọc dừa
cái miềng chúm chím đáng iu,khuông mặt trái xoan đẹp mê hồn, mái tóc thẵng mược làn da trắng , tướng người em thon thả, cỏ thể như người mẫu nhưng do em hơi lùn ko thôi là đi thi người mẫu đc rồi, tất cả toát lên cái vẽ ngây thơ trong sáng của em, nhưng đôi má mũm mĩm kia đả ững hồn lên vì ngường
-bạn nhìn gì mà gê vậy….đôi mắt tròn xe nhìn tôi
Lúc này tôi mới thoát khỏi cái vẽ đẹp ngây thơ ấy mà trỡ về với thức tại 
- à à mình xin lỗi- tôi bối rối đáp
-hì, bộ thích mình sau mà nhìn gê qá… em gẹo tôi
úi…úii….làm gì có… tôi bối rối đáp
-hjhj mình đùa tí thôi lúc nãy cảm ơn bạn nha ko có bạn thì mình ko biết làm sao nữa- em cám ơn tôi
- ừ hk có gì đâu – tôi nhìn em đáp
-ừa mà bạn tên gì zạ- em nhìn tôi và hỏi
-à. ừm mình tên Minh – tôi trả lời em nhưng đôi mắt nhìn ra cữa số có lẽ vì lần đầu tiên tôi bắt chuyện với một người con gái
-mình tên Đoan mà bạn mấy tũi rồi- em lại tiếp tục tra khảo tôi
- 16- tôi lạnh lùng đáp
-hjhj zì mình = tũi nhau rồi- em cười hớn hỡ
Ánh nắng gay gắt chiếu xuyên qua ô kính , gọi thẵng vào mắt em làm em nhăn nhó.
-này đổi chổ đi, ra ngoài này mà ngồi ở đó nắng lắm-
-ừa cám ơn một lần nữa nhaz
Em vừa chuyễn người sang tôi thì chiếc xe bổng dưng thắng gắp cả một cặp mông xăn chắt đè lên thằng nhỏ tôi, thằng nhỏ của tôi bắt đầu ngóc đầu dậy sao bao nhiu năm ko đc thức , nó ngóc đầu lên biểu tình phản đối bây h em quay mặt đi chổ khác về sự e thẹn và xấu hổ..cả hai bắt đầu im lặng .. chiếc xe chạy bon bon trên đường từng cơn gió mùa hè mát mẽ cứ thế thổi vào mặt tôi.. và tôi lúc ngủ lúc nào ko hay……nheo mắt thức dậy có cái gì đag đè nặng lên vai tôi….thì ra đó là em nguồi con gái ngây thơ em đag tựa vào tôi và ngủ…..tôi cũng ko muốn đánh thức em vậy ko hỉu vì sao lúc ấy tôi cứ nhìn em………tiếng anh bán vé se hô to
-gần tới Long mỹ rồi ai xuống bến nhớ kêu
Có lẽ do tiếng anh bán vé hô to nên em cũng đả thức em nheo mắt nhìn tôi e thẹn
- xin lỗi- đôi má em ửng hồng
- ko sao đâu mà bạn xuống chạm nào-tôi hỏi em
- mình xuống chạm đằng trước-em trả lời tôi
- ồ vậy hả mình thì xuống sau một chạm
- mà này có số đt ko cho đi có gì dẫn mình đi chơi với-em nhìn tôi đôi má ửng hồng

à có 09xxxxxxxx nè số này đây có gì dẫn cho đi chơi - vừa trả lời em vừa bối rồi vì đây là lần đầu tiên một người con gái xin sô đt
Nắng chiếu buông xuống. những ánh nắng của mùa hè gây gắt, gió thổi nhẹ nhàng lê lết một lúc cũng về tới nhà mồ hồi đổ ra như tắm mở cửa nhà vào thấy mẹ đang ngồi chăm chú lên chiêc tv
- Minh con về rồi đó à mệt ko lên tắm rữa đi rồi ăn cơm
- vâng – tôi đáp lại
ôi đây rồi chiếc giường thân iu của taz 3 ngày rồi ko gặp mày , ngả phịch xuống giường định nhắm mắt một tí sau chuyến đi dài nhưng ko tài nào ngủ đc….
- trời ơi nắng gì mà kinh thế - tôi chữi thề
sắp cái quần tà lỏn chạy thẳng vào nhà tắm nhìn dòng nước mát lạnh cứ thể tuôn ra ôi sướng quá , sau khi tắm xong vừa đi xuống nhà trong cái quần tà lõn tay cắm cái khăn lao khô cái đầu 
- mẹ ơi có gì ăn ko đói quá
- ngồi đó đi để mẹ đi hâm đồ ăn cho
10 phút sau mẹ dọn đồ ăn lên hương thơm nghi ngút của bửa cơm do mẹ nấu nó thơm làm sau , có lẽ 3 ngày rồi toàn ngồi ăn cơm bụi ngoài quán nên bây h mới biết thấm thía cái bửa cơm gia đình là thế nào 
- ba đâu rồi hả mẹ- tôi hỏi
- ba mày đi công chuyện rồi tối mới về , ăn xong rồi lên phòng ngủ đy
- vâng- tôi đáp lại
Chiếc quạt máy cứ quay ro ro, truyện những ngọn gió của mùa hè vào phòng chẵng mấy chóc tôi đả chìm vào giấc ngu……………………..

Reng …reng…..reng
Mở mắt uể oải chụp chiếc điện thoại đang đánh thức chủ nhân của nó
-alo alo thằng nào đấy ko biết tao đang ngủ à
-đm giờ còn ngủ hả mạy tắm rữa ra đây đi café với tụi quán củ nha mạy
-ừ tao biết rồi-tôi đáp trong mệt mỗi
Bước loạng choạng vào nhà tắm cằm cái cây đánh răng chà chà ,, úp mặt xuống dòng nước mát lạnh để xua tan đi cơn buồn ngủ chọn đại một chiếc quần sỏ vào kèm theo một chiếc áo thun chạy xuống nhà dắt chiếc xe ra.. 
-này thằng kia mày đi đâu thế - ,mẹ tôi quát
- dạ con đi zới đám bạn tí tụi nó rũ đi uống nước tí con về- tôi tỏ cái vẽ thương hại cho mẹ động lòng
-ừ đi thì đi nhớ về sớm nge, ko có được đánh nhau như lúc trước nge tao mà biết là mày khỏi zìa lun- mẹ tui nhăn nhó

anh vui cf

Xem anh vui cf hay nhat 2014

Chị Tuyết bắt đầu cúi người xuống và bú lấy cặc tôi. Chị liếm nhẹ lên vòng đai giữa phần ngoài và phần trong của con cặc. Lưỡi chị mỏng và rung rung làm tôi thấy phê quá. Tôi biết chị có hơi nhăn mặt vì mùi khai ở chỗ vòng đai đó vì đó là chỗ đàn ông thường vương vãi chất nước đái và tinh dịch cũ lại. Chị Tuyết vẫn liếm cho tôi sướng và không ngừng nhả nước miếng của chị để chùi đi những chất dơ ấy. Cảm động vì cử chỉ của chị Tuyết, tôi liếm vội lồn của chị đang chập chững ở miệng tôi. Chị Tuyết rên lên khi lưỡi tôi quét hất qua một cái. Mùi vị nồng và hơi mặn như mùi mắm cá làm cho tôi hơi khó chịu. Nhưng cảm giác được chị yêu làm tôi bỏ qua đi vị giác và liêm sĩ, tôi chìa thẳng cái lưỡi nhám của tôi và không ngừng thọt ra thọt vô lồn chị như là một con rắn. Chị Tuyết ngưỡng người lên có lẽ vì sướng khi tôi quét lên cục thịt hồng nho nhỏ của chị. Nước dâm lại tràn đầy ra và tôi liếm hết những chất ấy.