Anh xec 9x

Nằm xuống và ngủ tiếp,khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi…………. Mình quên bén cái files mình treo auto down đã xong từ lúc nào, hồi hộp, tim đập liên hồi mở cái chỗ chứa và bật lên và rồi trên màn hình là ……kể cũng chán vì bây giờ ai lại đi tả về 1 bộ film xxx chứ nhĩ(đó cũng là bộ phim đầu tiên mình lưu trong máy).
Mình vừa coi nhưng lại không cho tay vào quần gì cả,coi mang tính chất thỏa mãn và giải trí thôi nhé, lần coi này khác hẳn với lần năm mình lớp 8 nhiều lắm,mình coi mà không tua, không bỏ lại cảnh nào,cái cách mà họ thực hiện, tư thế,phải nói là mình như thu thập kiến thức và kinh nghiệm vậy.Film gần 1h thôi coi xong thì cũng 3 a.m hơn.Mình bước xuống phòng WC tầng 2 để tè, vừa tè vừa nghĩ mông lung đủ thứ, nào là làm như vậy sẽ rất là đau,sao nó khỏe thế nhĩ, rồi mình rửa tay bước ra khỏi nhà vệ sinh đang tính bước lên cầu thang thì theo phản xạ, mình nhìn qua phòng của Dì thì thấy Dì khép cửa kín mít, rồi đoạn mình lên phòng nằm rồi ngủ lúc nào không hay.
Sáng ra dậy đi học, xuống nhà ăn sáng thì thấy Dì đã dậy từ lúc nào rồi, bước lại, mình ngồi xuống bàn, rồi Dì cũng bưng đồ ăn lại.Mình và Dì ngồi ăn, cơ bản chẳng nói với nhau lời nào cả.Ăn xong mình vào phòng tắm xúc miệng rửa sơ cái mặt rồi xách cặp chuẩn bị đi học như mọi ngày thì mình chợt nhớ ra và quay lại nói:
- Dì quê gốc ở đâu???
- 3 Dì dân sg gốc, còn mẹ miền Trung._Dì bất ngờ nhìn thẳng mình trả lời, 2 mắt kểu híp lại và mồm thì số 0 í, như kiểu muốn coi xem thử mình nói cái j.
- À quên, cái bệ đó là ngồi bệt, ko phải bệ xổm đâu_ mình nói mà cũng làm cái kiểu mặt như Dì.
- Biết.Hôm qua đang phơi đồ thì mắc đái, ráng nín. Phơi xong chạy xuống đái, nhưng mà đái ko ra, nên phải ngồi xổm ráng rặn cho ra, hên là ko có tẹt tẹt ra đống cứt nào hết_Dì nói mà mặt làm cái kiểu rất là vãi, mắt thì híp híp, miệng thì vẫn chưa ngậm lại mà cười hẫy hẫy các thím, nhìn rất là đáng ghét nhé.Các thím mà trong hoàn cảnh đó thì thật sự thấy rất khó xử, Dì cố chem zô những từ cứt với cả đái như kiểu chỉ xem mình là thằng con nít, lại còn cười khẩy ý như muốn xem mình còn dám nói thêm về chủ này nữa ko í.
Lúc đó, máu dồn cả vào mặt mình, nóng bừng, đỏ thôi rồi nhé, mình quay lưng, chạy thẳng ra lấy xe rồi đi học, mình đoán Dì nhìn mình cười đã đời nhé,hic hic hic .Học về thì ăn cơm, nhưng mà Dì nói nhiều vãi các thím ạh, như kiểu biết mình đang quê hàng nên cứ nói thôi rồi, mình ngồi nghe mà cứ nhức hết cả đầu luôn ấy chứ.
Từ hôm đó trở đi, Dì ngày 1 nói nhiều và cũng hay đá đểu, xỉa xói mình hơn, đến long cả não, ba mình cũng gọi đt hỏi thăm mình suốt.Mình học thì ngày càng tốt, căn bản là vì mình thương ba và cũng 1 xíu nghĩ tới Dì, có chuyện gì Ba trách Dì thì cũng tội.Đến khoảng thời gian sau………. Rất lạ, nhiều chuyện xảy ra làm mình rất bất ngờ……
P/s: cái video cắt bị lỗi các thím ạh nên mình phải cắt lại, nhưng mà đang ngồi trên xe kế bên Dì với cả 2 chị kia nên em ko dám chỉnh, sợ ai ngó thấy thì chết em, vì rất nhạy cmn cảm í.

Thấm thoát, cái mùa hè ấy rồi cũng dần xa, mình bước vào năm học 11 mà lòng vui như trẩy hội(đoạn này em thêm vào cho nó sến phát).Cơ bản là cũng cố gắng học lắm.Vừa đầu năm vào thì mới để ý,lớp em có vài thành viên vừa mới vừa lạ,1 cơ số thành viên cũ chuyển ban và thành viên mới từ lớp khác chuyển vào, bở ngỡ vãi, căn bản là em khá ít nói trên lớp, và cũng không chơi thân nhìu,àh, nói sơ về bản thân xíu nhé.^^
Em thì từ năm lớp 4, ba chở đi cắt cho quả đầu dựng value luôn vì mặt em tròn nên cắt về mẹ cứ gọi là cười tít, ba thì kiu là nhìn em đẹp trai làm em vật cmn vã suốt mấy ngày trời luôn ấy.Và em vẫn giữ mái đầu đó tới giờ (đoạn này em viết mà hình ảnh những năm tháng ngày nào lại ùa về, hình ảnh mẹ cười, ba thì cứ dúi đầu em vào ngực ba,hic).Hồi nhỏ em hay đi đá banh nữa, bị bọn nó kì thị value lun, vì da em trắng như bóc nhé, chạy ngoài nắng thì chỉ đỏ ửng lên và ko bắt nắng nữa, tụi nó cứ kiu em cút và qua chơi với tụi con gái đi, nhục.Em nhiều lần nói với mẹ điều ấy lắm, mẹ nói “em giống mẹ nước da với lại đôi mắt, cái miệng nữa,bộ em ko muốn giống mẹ sao?”.Nhưng dù mẹ nói j thì em vẫn ko hiểu và cứ khóc tu tu. Nhưng càng lớn thì lại càng hãnh diện các thím àh, vì nhìn sạch sẽ và cool lắm,em thì ko đẹp trai, vì căn bản chỉ đc cái trắng thui, chứ em rất nhỏ người(ko giống 3me cao ráo),lại dậy thì muộn, mà mặt em ko có mụn đâu nhé, nhìu đứa bảo nhìn mặt em cool vờ lờ.Nhiều thím thắc mắc sao em dân sg gốc mà lời văn và cách dùng từ ngữ như người ngoài bắc, em cũng xin nói luôn là em đọc voz cũng nhiều nên cố gắng dùng nhìu từ ngữ chung như kiểu thời sự í, chứ em mà dùng từ ngữ địa phương hay biệt ngữ xã hội thì các thím hỏi đi hỏi lại khá là phiền và mang tính chất phân biệt chia rẽ lắm.Tiếp nhé.

Đợt đó có vài nhỏ chuyển từ lớp chọn ban xã hội qua bên lớp em, lacoste thì cũng có- đỉnh điểm là cái bạn tên khá lúa-Ngàn gì gì í, mập vờ lờ, mụn trên mặt thì thôi rồi nhìn như dzề cơm cháy ý, lại còn mụn bọc có mủ bên trong và mụn mọc luôn xuống dưới cằm.Trong đó em để ý 1 nhỏ, chuyển qua lớp em thì được làm lớp phó văn-thể-mĩ luôn_làn da trắng, cao ráo, đôi mắt to, đen lay láy và nhất là cái miệng lúc nào cũng đỏ (tự nhiên nhé ) tóc thì uốn xoăn lọn í.Em nói luôn là trường em mặc váy và áo sơ mi trắng viền tay cùng màu váy.Với tâm lí của thằng con trai thì cảm giác muốn nắm tay nàng cùng đi trên con đường còn lại luôn thôi thúc em và cơ số thằng con trai cùng lớp,cùng khối,khối 12 =.= ! học đc vài tuần thì căn bản cũng có số đt, về nhà là em nt ngay, gọi nhỏ là VTM nhé (văn thể mỹ)
+Chào VTM, tui nàz,cơm chưa?._e nhắn tin như bắt đc vàng í.
+Ai dzạ??? Tui nào trùi._Mãi 15p sau mới trả lời.
+Ặc!D nè._em hơi lơn tơn.
+D nào,D gần nhà ak hả_em nghe mà choáng.
Lúc đó cứ nghĩ là chắc nàng đang thích thằng D nào gần nhà.mie, bực vờ lờ.Em không rep tin xuống tắm rùi ăn cơm, học bài rùi thăng luôn, liếc qua đt thì thấy vài cuộc gọi nhỡ của Vtm nhưng ghét nên em ko muốn gọi lai.Sáng bước xuống nhà ăn sáng để đi học thì thấy Dì mặc cái quần jear bó màu đen em mới hỏi:
- Dì sắp đi đâu hả_ngồi vào bàn là em hỏi ngay.
- Đâu có, sao nhok hỏi dzậy. DÌ vẫn đang xào cái gì í.
- Thấy mặc đồ kìa, quần jear.
- Àh, thì lâu hông mặc giờ lôi ra mặc, ko đc sao, khó tính thế bợn_liếc liếc em.
- Dạ vầng_em nhại giọng ng ngoài ngoải.
Mà công nhận Dì cao nên mặc cái này tôn dáng vãi các thím ạh, nhìn mà em háo hức vãi ra í.Ăn cơm xong em tới trường đang bước vào thì nghe 1 cái độp, ngước lại phía sao thì:
- Hey you, đi học sớm dzậy_ mặc nó tươi vờ lờ. = =
- Ờ_em vẫn đi, nhưng nó đi theo nên phải chậm lại để nó đi cho kịp.
- Hôm qua nt tui hả???_Nó quay sang hỏi.
- ……….._Em im lặng vẫn đi tiếp.
- Hả??? hả hả!!!_ dồn vãi dập.
- Ờ_em nói nhỏ.Rồi nói buâng quơ em ko nhớ rõ nhưng cơ bản là nó hỏi em “thích nó hay sao mà nt zạ, thấy nó đẹp quá chứ j” rùi cừi ha hả, đến là vô duyên, em ko nói j, rùi lát cũng vào học, tiết học chán vãi đái, lát đang học thì đt run sun cả vòi, em lấy ra xem thì là nó nt,”lát tan học ra gặp chị, chị nói cái này…….”

anh xec 9x

Cái chết bất ngờ của ông Tâm đã ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống của gia đình Phượng. Thanh, chồng Phượng thì như người mất hồn, anh vì quá thương ba, Ông vất vả ở vậy một mình nuôi con ăn học, nay lại lo vợ cho anh, vất vả cả đời nay chưa được hưởng phước bao nhiêu thì đã về với tổ tiên, anh đâu có biết rằng Tuân, Phượng, Vân(em gái Phượng) đã giấu nhẹm nguyên nhân cái chết của ba mình, cả ba đều hiểu Thanh hiếu thảo và thương cha mình đến mức nào, nếu như sự thật bị phơi bày thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, có thể còn làm cho gia đình êm ấm của họ đến bên bờ vực thẳm

Sau khi lo chu toàn tang lễ cho ông Tâm song, Thanh dù có suy sụp nhưng nhờ sự chăm sóc của chị em Phượng, Vân sự động viên của Tuân, Thanh cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, chấp nhận cái chết của bố mà đi làm trở lại, Tuân cũng đã đi làm bây giờ ở nhà chỉ còn mỗi hai chị em Phượng và Vân, thiếu vắng đàn ông không khí trong nhà thật ảm đạm, nhìn di ảnh của ông Tâm, Phượng lại nhớ lai những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc của 2 người mà không khỏi động lòng xao xuyến, bây giờ trong nhà chỉ còn Thanh và Tuân, Thanh thì sau khi ba mất anh cũng ít làm chuyện ấy mà chỉ vùi đầu vào công việc. Sắp tới lại đi công tác liên miên nên có lé trong nhà chỉ còn mỗi Tuân để phục vụ 2 chị em Phượng và Vân. Nhưng chỉ có một mình Tuân thì khó mà đáp ứng đủ nhu cầu tình dục của cả Phượng và Vân.

Đang miên man suy nghĩ thì chợt có tiếng chuông của đã kéo Phượng trở về với thực tại, Phượng giật mình chỉnh sửa lại quần áo và ra mở cửa.
Bên ngoài cửa là ông Kiên, bạn của bố chồng nàng, vừa thấy mặt ông phượng có hơi thoáng chụt giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và lễ phép chào hỏi: 
- Con chào bác ạ, mời bác vào nhà chơi
- Bác chào con, hôm nay bác tới nhà thắp cho bố con nén nhang, nhanh thật đã gần một tháng rồi, hôm ba con mất bác vẫn mắc kẹt trong Sài Gòn với con trai nên không về để viếng ba con được, tha lỗi cho bác con nhé.
- Dạ vâng ạ! Con mời bác vào trong nhà – Phượng lễ phép trả lời.

Sau khi thắp hương cho ông bạn già xong, ông Kiên được Phượng mời ngồi xuống bàn uống nước và nói chuyện, Lúc này Kiên mới chú ý đến Phượng, hôm nay nàng bân bộ đồ ngủ bộ quần áo mỏng tanh không thể che kín được thân hình cực kỳ khêu gợi của Phượng chiếc cổ áo hở rộng phơi bày toàn bộ cặp vú đầy đặn trắng ngần của nàng với đầu ti hồng hảo trông vô cùng hấp dẫn, khi Phượng cúi cuống để pha chè vô tình đã cho ông kiên chiêm ngưỡng toàn bộ cặp vú của mình.

Tất nhiên, ông kiên không bỏ qua cơ hội chiêm ngưỡng toàn bộ đôi nhũ hoa đẹp tuyệt vời mà thượng đế đã ban cho Phượng, bất giác ông chợt nhớ lại cuộc giao hoan của ông và bố con Phượng mà trong lòng không khỏi rạo rực khó chịu, nhiệt độ trong phòng như đang tăng lên mặc dù trong phòng có điều hòa, ở bên dưới đũng quần ông con cu đã nhanh chóng chào cờ. Con cu căng tức như muốn xé tan chiếc quận xịp và quân dài của ông mà lao ra ngoài vồ vào xâu xé con nai tơ kia mà xẻ thịt.

Về phần Phượng, khi mở cửa vừa nhìn thấy ông Kiên là ánh mắt nàng chợt sáng lên đầy dâm dục rồi, không sáng sao được, người chứ ó phải đồ vật đâu mà không có tình cảm, tiếp chuyện với ông Kiên nàng lại nhớ lại chuyện trước kia nàng được cả ông và ba chồng tận tình chăm sóc, nàng nhớ đến những cú nắc lia lịa như vũ bão của con cặc ông vào *** nàng, những cú nút vú bú *** vô xùng điệu nghệ mà ông dành cho nàng, khiến nàng như đc lên thiên đàng. sau này bẵng đi một thời gian không thấy ông đến nữa, nàng hỏi ba chồng mới biết ông Kiên vào Sài Gòn đoàn tụ với con trai.

Trở về với thực tại, lúc này Phượng đang cúi người xuống bàn lúi húi lấy túi chè để pha nước mời ông Kiên, nghe tiếng sột soạt có vẻ khó chịu phát ra từ phía ông Kiên, nàng biết lúc này ông già này đang nứng cu lắm rồi, nàng khẽ mìm cười và hài lòng với bản thân mình rằng mình vẫn còn sức hút vô cùng lớn. Nàng cố tình cúi sâu hơn nữa để ông Kiên có cơ hội nhìn thấy hoàn toàn cặp vú của mình, sáng nay do dậy hơi muộn nên nàng mới chỉ đánh răng rửa mặt xong sau đó sửa soạn quần áo cho chồng đi làm nên không mặc áo lót, từ bên trên ông Kiên có thể nhìn thấy hoàn tàn đôi vú của Phượng, một cặp vú vô cùng hoàn hảo, đầy đặn và rất săn chắc một cặp vú mà thỉnh thoảng ông vẫn tơ tưởng tới suốt 3 năm ở trong Sài Gòn.

anh xec 9x

anh xec 9x la gi ?

Đến một lúc, Thành thấy nước nhờn của Quyên đã ứa ra đầy thì anh lấy ngón trỏ của mình mà thọc một phát thật mạnh vào chim cô. UHHHHHH. . . . . . . . . anh thọc vô thọc ra nhanh hơn. Quyên cũng rên to hơn. Thành thọc nhanh và mạnh đến nỗi Quyên ưỡn ẹo theo nhịp để khóai cảm dâng đầy hơn. Đến lúc này thì ngón trỏ của Thành đã nhòe nhọet nước. Thành rút ra và bắt đầu leo lên người Quyên. Dương vật anh đang nằm ngay “điểm G” trên người cô gái. Anh cũng đang sục sôi ngọn lửa dục tình trong người nên không trần trừ một giây nào nữa. Anh từ từ đưa đầu khất lọt vào đầu âm hộ Quyên. PHỌP. . . . . . . . . Nước nhờn be bét trong l*n Quyên khiến chỉ một phát nhẹ nhàng, chim Thành đã chui tọt vào bên trong. Anh cảm giác một cái l*n ấm nóng đầy ẩm ướt của Quyên. Anh biết Quyên đã từng làm tình rồi nên l*n không còn bót vào chật chội nữa. Anh hơi nuối tiếc vì điều này. Nhưng rồi sau đó cái hưng phấn tình dục lại trở về và anh nhẹ nhàng di chuyển cu mình ra vào. Ban đầu thật sự chậm rãi. Rồi sau đó anh tăng dần nhịp di chuyển. Trong khi phần dưới hai người đã dính chặt vào nhau thi tay anh ở phần trên vẫn không tha cho đôi nhũ hoa của Quyên. Do kích thích quá nên anh bóp mạnh lên hai cái vú. Rồi sau đó anh ngắt nhéo chúng hệt như bứt hoa vậy. Quyên hứng chịu những cái bóp thật mạnh và cái nhéo đau nhói ấy trong sự lâng lâng của khóai cảm. Bằng chứng là đôi mắt cô đê mê nhắm nghiền mà tận hưởng những giây phút ái ân qua đường này. Thành không kìm nữa. Anh dốc sức đ*. Ban đầu anh nắm đôi vú Quyên làm điểm tựa rồi không ngừng thúc mạnh mấy cái vào người Quyên. Nhưng sau đó anh nắm lấy eo của Quyên, gác hai đùi Quyên lên eo mình rồi cứ thế mà nhịp. Nhịp chừng mươi cái anh nằm đè lên Quyên, Ngực anh chạm hai núm của Quyên. Thế rồi anh không ngừng đ* mạnh. Sự di chuyển lên xuống là núm vú của Quyên rê qua lại trên ngực Thành. Anh nắm lấy đôi vai trắng thon thả của cô và cứ thế thúc mạnh trong khi hôn cô say đắm.

anh xec 9x

Xe anh Phong rẽ vào một nhà hàng nhỏ nằm ven đường, nhà hàng tuy nhỏ nhưng khá ấm cúng, từ đây có thể hướng mắt nhìn xuống phía dưới thành phố. Tranh thủ lúc nhỏ Hân và anh Phong chọn món chị kéo nó chạy ra ngoài để tự sướng. Thật không thể hiểu nổi chị của nó đang nghĩ gì mà kéo một thằng đang thất tình như nó ra để chụp hình cho chị. Đưa máy ảnh cho nó, chị leo lên cái xích đu đặt trong ở góc sân bên cạnh nhà hàng ngồi cười toe toét để nó chụp. Cầm máy ảnh thì được rồi đó nhưng mà tay quấn 2 cục to đùng như giờ lấy ngón nào đâu ra mà bấm nút chụp. Nó giơ hai cái tay băng ra hiệu cho chị "như dzầy sao mà chụp bà cô". Chị chẳng những không thèm thông cảm cho hoàn cảnh của nó mà còn giơ cú đấm ra chu chu mỏ uy hiếm nó "kệ ngươi không chụp ta cho ăn đấm". Nó đành đặt máy ảnh xuống tự tháo cái khăn choàng ra khỏi tay. Nảy giờ cũng bớt rát và máu không chảy nửa rồi, vết thương cũng chẳng có gì nghiêm trọng, hơi khó cử động bàn tay tí thôi mà. Không tháo ra giờ chút cũng phải tháo để còn ăn trưa chứ em đi rồi đâu còn ai chịu khó ngồi đút cho nó ăn như con nít nửa đâu.

Chụp khoảng 3-4 kiểu ảnh ngây thơ vô số tội cho chị xong nó đem máy lại cho chị kiếm tra. Người đẹp chụp hình đúng là ăn ảnh, cái mặt cười toe toét của chị ăn gần hết cái hình chả thấy cảnh đẹp sau lưng đâu nửa mà. Có vẻ thỏa mãn với màn chụp ảnh và tra tấn hai bàn tay nó xong, chị tung tăng cầm máy đi vào nhà hàng khoe với anh Phong. Nó im lặng đi sau lưng mĩm cười nhìn theo chị. Người ta cũng đã dọn đồ ăn ra gần đủ. Nó ngồi xuống, nhỏ Hân phát hiện tay nó không còn băng nửa giật mình cầm tay nó hỏi:
- Trời ơi sao tháo khăn ra chi vậy hả?
- Ờ tháo ra mới chụp hình cho chị P nè
Nó cười chỉ qua chị. Nhỏ Hân vẫn hơi lo lắng
- Nhưng tay M đang bị thương mà.
- Có gì đâu xướt có chút. Không tháo lấy gì ăn trưa!
- Pleee. Cho nhox chết. Phạt cái tội hồi nảy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, có vẻ vẫn hả hê vì nảy giờ được đày đọa hai bàn tay bị thương của nó giữa cái giá rét mùa đông ở thành phố này. Mà đúng là để tay trần không mang găng một tí mà đã lạnh cóng cả tay. Sắp không còn cảm giác gì nửa rồi, chốc chốc vài cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người nó nổi cả gai ốc. Chị xuýt xoa cầm đũa ngon lành thưởng thức món ăn nóng hổi trên bàn. Chẳng thèm chia sẻ một chút nào với nó cả. Nhỏ Hân cũng im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn. Tất nhiên là không thể thiếu phần của nó rồi. Nhỏ Hân chọn toàn những món nóng rất hợp với không gian xung quanh của quán. Tự nhiên thèm một chút nước lẫu nóng cho vào chén, hai bàn tay bị thương lạnh cóng áp chặt vào chén đưa lên miệng húp trực tiếp thì còn gì tuyệt bằng. Nghĩ là làm, nó đưa cái giá lên múc nước lẫu cho vào chén. Bổng nó vuột tay, chén rơi xuống, nước lẫu bắn tung tóe. Cũng may nó chưa múc được nhiều nước lẫu nên không đến nổi văng vào 3 người còn lại tuy nhiên tay nó thì hưởng hoàn toàn nước lẫu vừa nóng vừa làm vết xướt trên tay nó đau rát kinh khủng. 3 người còn lại giật mình
- Nè nè tên nhox kia tính phá chị ăn hử?
Chị cốc nhẹ lên đầu nó. Anh Phong cười nhẹ quay qua gọi phục vụ đến vệ sinh lại bàn và mang chén mới cho nó trong khi đó nhỏ Hân lại thay thế vai trò của em đó là lo lắng cho nó.
- M! M có sao không? Sao không cẩn thận gì hết vậy hả. Đưa tay đây Hân lau cho!
- M...ờ M không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Nó gượng cười vội vàng đứng dậy vùng ra khỏi tay nhỏ Hân chạy ào vào tolet. Nó chạy vội vàng vào tolet loạng choạng xả dòng nước mát lạnh ào ạt vào hai bàn tay đau rát của nó. Nhưng cái đau rát ấy không liên quan gì đến thái độ vội vàng của nó cả vì tay nó đang nhức và không thể cử động các ngón tay được nửa. Cảm giác như hai bàn tay nó đang co rút hết mức có thể...đó là lí do tự nhiên nó làm rơi chén nước lẩu. Dòng nước mát lạnh làm cơn rát từ vết xước hạ đi thì cái đau buốt nhói lên từng cơn làm nó gần như quỵ xuống đất. Chợt có tiếng bước chân, thoáng thấy qua gương anh Phong đang bước vào, nó vội vàng chạy ào vào tolet riêng sau lưng đóng sập cửa lại. Anh Phong đứng ngoài lo lắng cho nó.
- M em không sao chứ. Phương kêu anh vào xem em có sao không
- Dạ không...không...sao đâu anh...Em rửa rửa sạch tay rồi ra liền...anh cứ ra trước đi...
Nó gắng gượng cố nói bằng giọng bình thường hết sức có thể. Anh Phong nhẹ giọng
- Thiệt hả...ừ vậy anh ra ngoài trước đây
-Dạ!

Tiếng bước chân anh Phong xa dần. Nó ngồi hẳn xuống bồn cầu hai tay đan vào nhau siết chặt cố kiềm nén cơn đau buốt đang tăng dần. Nó căn răng chịu đựng để không phát ra tiếng hét đau đớn, gương mặt nó lúc này đỏ bừng, cả người gồng cứng run rẩy. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh lại tái phát. Mấy ngày nay nó cũng đã vài lần bị như thế này rồi, chỉ là mỗi lần như vậy nó đều tránh chỗ khác không cho mọi người biết, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng nó lại nhói lên, cái đau buốt của hai bàn tay làm sao so sánh được với ý nghĩ nó đã không còn em bên cạnh nửa. 

Những hình ảnh của em tràn về...như đoạn phim cũ chạy ào qua trước mặt...mãi đến khi tiếng mở cửa của ai đó vào tolet đánh thức nó trở về thực tại, nó mới bừng tỉnh khỏi hình ảnh của em. Không biết nó đã ngồi đó bao lâu nửa. Chỉ biết mồ hôi trên người nó đang tuôn ra, hai tay nó không còn đau buốt nửa. Khẽ cử động thử mấy ngón tay, nó thở phào ngửa mặt lên trần nhà mĩm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên lại muốn cơn đau buốt ấy trở lại...vì như vậy nó sẽ nghĩ đến em...và sẽ lại mĩm cười... Nó đứng dậy, rút khăn giấy lau mồ hôi trên mặt rồi bình thường bước ra ngoài. Mọi người dường như không còn ăn nửa mà im lặng ngồi chờ nó.
- Sao...sao M đi lâu vậy. Có sao hông?
- Ờ M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ nhiều quá rữa hoài hông hết.
- Xí..đồ nói dóc!
Chị cốc lên đầu nó một cái rồi gắp đồ ăn vào chén mới của nó.
- Nè ăn đi.Hông chi ăn hết ráng chịu à
- Ờ cảm ơn nha..tốt bụng bất tử dữ
- Haha có gì đâu tại chị ăn no rồi mà. Có hai người kia chưa ăn no đó nhox
- Sax...tưởng tốt lành gì ai dè...
- Nói gì hả..hừ hừ
- Ờ ờ có gì đâu
Nó cười lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành trước ánh mắt khác nhau của 3 người còn lại.
- Hai người cũng ăn đi...đồ ăn còn nhiều nè
- Ừ ừ...Hân ăn tiếp đi em
- Dạ
Phần còn lại của buổi ăn diễn ra yên lặng. Thi thoảng chị và anh Phong trò chuyện vài điêu vu vơ nào đó. Còn nó như thường lệ vẫn im lặng ăn, nhỏ Hân thì không ngừng nhìn nó với anh mắt khá lo lắng. Từ khi chuyện xảy ra đến giờ, nhỏ Hân vẫn luôn nhìn nó như vậy. Có điều lúc ấy nó cũng chẳng quan tâm nhiều cho lắm.


Ăn uống xong xuôi cả đám kéo nhau ra phía sau nhà hàng để ngồi uống nước thư giản. Anh Phong có đề nghị đi đâu đó chơi cho thoải mái nhưng nhỏ Hân và chị từ chối. Có lẽ họ vẫn lo cho nó và họ hiểu điều nó cần bây giờ đó là im lặng như tính cách của nó. Nhà hàng tuy nhỏ nhưng khuôn viên sân sau để khách uống cafe thì khá rộng, được bày trí đẹp theo kiểu sân vườn đặc trưng của Đà Lạt. Nhiều hoa, nhiều cây lại có view nhìn về thành phố. Nó gọi một ly cafe đá không đường...tuy nhiên nhỏ Hân không cho nó uống cafe đá, vậy là đành thưởng thức ly cafe đen đặc, không đường, không đá. Nó cầm ly cafe đi ra gần lan can nhìn xuống phía thành phố. Buổi trưa mà sương mua vẫn giăng đầy, trên những tán lá vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti...dù sao mùa này cũng là mùa lạnh, mặt trời chẳng bao giờ ló dạng được ra khỏi những rừng thông mênh mông phía trước. Cũng như giờ này không biết chiếc xe hoa ấy đã đưa em đi đến đâu giữa thành phố phía dưới kia. Em đang làm gì...em đã rời khỏi Đà Lạt chưa và bao giờ em sẽ rời khỏi đây để theo chồng về bên ấy...Hàng tá câu hỏi nó tự đặt ra trong lòng rồi lại tự trả lời bằng một câu duy nhất "Ừ thì sao...em là vợ người ta mất rồi". Nó bật cười đưa ly cafe nghi ngút khói lên miệng nhấp nhẹ một ngụm, vị đắng lan trong miệng...đắng nghét...đắng đến nao lòng. Nếu ai đó hỏi lúc này cafe có đắng không nó sẽ trả lời : "Ừ tất nhiên là đắng".
- Đưa tay đây
Tiếng chị nhẹ nhàng sau lưng. Nó mĩm cười quay lại đứng dựa lưng vào lan can nhìn chị
- Chi vậy
- Còn hỏi nửa. Đưa đây chị thoa thuốc cho nè
- Thuốc gì
- Khờ quá...thuốc chị mua sẵn cho nhox thoa lên vết thương mà. Nhox con hư quá, tối ngày bị thương suốt vậy hả
- Ờ...có phải nhox muốn đâu
- Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo hoài như vầy sao chịu nổi.
- Nhox...
- Nhox mau mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi
Chị vừa nói vừa lấy chai thuốc xịt lên tay nó rồi nhẹ nhàng thoa đều xung quanh 2 bàn tay của nó. Nó biết chị đang cố chia sẻ nổi đau của nó, nó cũng biết chị đang bắt nó hứa nhanh lành vết thương lòng. Ừ thì chắc chắn sẽ khó khăn để đứng lên sau khi em đi...nhưng sớm muộn gì nó cũng phải đứng lên, sớm muộn gì nó cũng phải mạnh mẽ để đi tiếp con đường phía trước. Ít nhất nó không thể cứ mãi chôn mình trong cái vỏ ốc buồn bã tội nghiệp này để chị của nó lo lắng nửa. 
- Ừ! Nhox hứa...cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé
- Hihi buồn mà cũng trả giá nửa
- Ừ..lở buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị coi
- Thật không...cụng mũi hứa đi. Đứa nào nói dóc đứa đó làm con heo
- Uhm...chơi luôn!
Chị nhẹ nhàng cuối đầu đưa mũi chị chạm nhẹ vào mũi nó. Hơi thở chị nhè nhẹ luồn vào môi nó như muốn xua đi cái không khí lạnh lẽo đang ngự trị...Cái cũng mũi này có lẽ không đơn giản chỉ là thỏa thuận của một lời hứa, mà còn mang nhiều ý nghĩa hơn ít nhất là với nó, vì dù lạnh lùng nó cũng cần lắm sự chia sẻ trong lúc này. Nỗi đau của nó có lẽ đã bị chị mang đi một phần nào đó mất rồi.


Rời nó ra, chị bỏ chai thuốc vào túi áo khoác mĩm cười nhìn về phía thành phố. nó cũng xoay người lại dựa vào lan can mĩm cười. Mọi thứ có lẽ vừa đi qua như một giấc mơ, ừ thì giấc mơ có thật và bây giờ nó đăng đứng đây kế bên chị, sau lưng nó còn có Hân, có anh Phong, có ông Kha, có bạn bè...còn em...còn em về bên ấy...sau lưng em rồi sẽ có những ai?

anh xec 9x

Xem anh xec 9x hay nhat 2014

Lời tán gái của ông dượng dê làm đứa cháu gái cười rung vú làm một nút áo tự nhiên ... rớt ra để lộ hai gò bồng đảo dến 2 phần 3, tôi quíu người, thằng nhỏ tự nhiên cương nẩy lên, quần pajama vải mềm phản bội tôi rồi. Con cháu nhìn xuống chỗ quần bị con cặc căng chổng lên. Nó rùn người nhưng xích đến gần tôi hơn. Tôi ôm đại con cháu ở hông, úp mặt vô bụng nó rồi không thấy nó phản ứng chống lại, tiến lên ngực hôn vú nó. Thấy nó vừa nhắm mắt run người vừa thở mạnh, tôi cởi hết áo ... giùm nó. Trời đất, con nhỏ đẹp quá! Da con cháu trắng hồng không một vết mụn hay tàn nhan. Từ cổ trở xuống Lan khác xa với vợ tôi, vai nó tròn, ngực vun cao nẩy nở, eo thon. Tôi tham lam vừa liếm ngậm đầu vú đỏ hồng vừa tuột quần và cả quần lót đúng ra chỉ là mấy sợi dây và 2 miếng vải nhỏ che hai lỗ *** và đít. Bờ mông no tròn săn chắc của tuổi trẻ. Rồi tôi tự thoát y, ép người sát vô con cháu, thằng nhỏ tôi nhét núp dưới ... hang con cháu. Ôm nó mà nghe sung sướng trong lòng, như trẻ lại cả con giáp. Tim tôi đập thình thịch vì đang được ôm ... thịt tươi non. Tôi được thể ôm cháu chặt hơn, tay vuốt ve lưng cháu một cách điệu nghệ làm nó cứ oằn người chịu nứng. Tôi hôn tới tấp, tay thì thoa lưng giờ đã dời xuống mông cháu. Ngọc Lan ép sát người hơn nữa như dâng hiến thịt cho người dượng thân yêu. Hai gò ngực nhọn săn cứng ép vào ngực làm tôi thêm nứng, cặc càng cương nguy kịch thêm và cạ dưới cửa *** con cháu. Tôi vừa thoa lưng cháu, môi vừa hôn lên mặt lên mũi cháu và từ từ hai cặp môi quyện lấy nhau, hít hơi và nút lưỡi và nước miếng dâm tình của nhau. Rồi tôi ôm con cháu đặt lên bàn xa lông rồi khom người cúi thưởng ngoạn cái mu *** ú nu úp húp trắng như ... con cúi. Hai mắt tôi dính sát vào cái mu *** cồm cộm của con cháu. Cai mu *** nẩy cao như sưng lên chỉ với vài sợi lông *** nâu đen thưa mỏng che không hết hai mếp nở hé lồ lộ cái khe hồng hồng ẩm ướt. Tôi liếm cửa mình, húp hết đợt nước *** này đến đợt khác, chà húp hột le con cháu đến nở phồng và ửng máu đỏ dồn đến.