Anh xec chau a

Nói về Dì Dượng… Hai người tuổi tác rất chênh lệch, năm nay Dượng đã ngoài 50 trong khi Dì thì chưa tới 40; hai người đều đã qua một lần lập gia đình. Bảy, tám năm trước khi Dì Dượng gặp nhau, kẻ góa chồng, người góa vợ… hai người đã tiến tới hôn nhân. Mặc dù lớn tuổi nhưng Dượng rất dễ tính và chịu chơi… Ở chung với Dì Dượng hơn cả năm mà tôi chưa hề nghe Dượng rầy rà hay lớn tiếng với Dì lần nào cả… Còn Dì thì lúc nào cũng nhẹ nhàng chìu chuộng Dượng. Hai người trông thật hạnh phúc… 

Ở nhà Dì thường bận đồ bộ bằng vãi satin hay lụa gì đó, thứ vãi mõng mềm mại, tha thước, ôm gọn lấy thân thể Dì… Những lúc ở nhà tôi hay lân la bên Dì để tìm cơ hội nhìn cặp vú của Dì qua cổ áo hình trái tim khoét rộng, cái xú chiêng nhỏ phô bày cặp ngực trắng đầy… nhưng đủ để che đi hai cái núm vú mà tôi muốn nhìn thật gần; và để nhìn cái… mông căn tròn nhưng rất gọn những lúc Dì lum khum để kiếm đồ… và để tưởng tượng rằng tôi đang ở đàng sau ghì lấy eo Dì mà… đâm cặc tới. 

Buổi tối thường là giờ tôi phải học bài, làm bài tập nhưng đầu óc tôi không thể tập trung được, nó thường rời khỏi thân thể tôi để lang thang về phòng tắm, nơi, tôi biết rằng, Dì đang trần truồng dưới vòi sen, phơi mình cho những dòng nước vô tình vuốt ve mọi ngõ ngách trên da thịt của Dì… Tôi thật ganh tị với những giòng nước vô tri vô giác đó… Tôi ao ước mình được biến thành nước để thỏa mãn cái thèm khát được bao bọc, được ôm ấp, được mơn trớn cái thân thể trần truồng của Dì... Chắc là mềm mại lắm, chắc là ấp áp lắm… 

Đã nhiều lần, tôi cố tìm cách nhìn lén Dì trong phòng tắm nhưng không được thỏa mãn! Phòng tắm không có khe hở! Họa chăng tôi chỉ nhìn được đôi bàn chân trần của Dì qua khe hở dưới đáy cửa. Chỉ bàn chân đó cũng đủ cho tôi hình dung ra được hết phần còn lại trên thân thể Dì. Lợi dụng lúc Dì tắm, tôi vào phòng của Dì, tìm đồ lót củ của Dì để hít vào cái hơi hướm mà tôi thèm thiếu cả ngày. Dần dần, tôi còn đoán được bộ đồ lót mà Dì mặc sau khi tắm xong… 

Hằng đêm, tôi bạo gan rón rén tới cửa phòng của Dì Dượng để nghe rỏ hơn tiếng rên khoắc khoải của Dì… Tiếng rên của Dì thoảng trong đêm nghe… bức rức, nghe như… nghẹn ngào. Đôi lúc tiếng rên của Dì nghe giống như hôm trên tàu… hình ảnh của Dì trên tàu lúc đó lại hiện rỏ trong đầu tôi… tay tôi phải mò vào quần để xoa bóp con cặc đang cương cứng… cho đến khi xịt khí xong thì tôi lại trở về phòng… Và mới đây... 

“Trời ơi! tôi đã nhìn lại được hai cái núm vú của Dì…” nó nhỏ như đầu ngón tay út của tôi mầu nâu nâu nhạt nỗi bật trên cặp vú nõn nà trắng bóc… Con cặc tôi… đội quần ngay lập tức… cũng may Dì đang lúi cúi nên không để ý đến tôi. Còn nữa, hình như Dì cũng không mặc quần sìlíp… khi Dì chỗng mông, tôi không nhìn thấy lằn sìlíp trên mông của Dì… Lại nữa, khi cùi chỏ của tôi chạm vào ngực Dì… qua làn vãi lụa, vú của Dì nó mềm mại, ấp áp làm sao!… Tôi lại càng quấn quít bên Dì nhiều hơn...

anh xec chau a

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

anh xec chau a

anh xec chau a la gi ?

Buổi tối trôi qua tốt đẹp khi tụi tôi tán gẫu, ăn uống tự nhiên trong bầu không khí nới lỏng. Cuối cùng tôi đề nghị cả đám lui về ngồi trong hồ spa nước nóng với rượu vang cầm theo. Hạnh nói ý kiến hay thế là te te nắm cánh tay Định dẫn đường cả đám xuống hồ spa. Nơi đây là một nơi đáng yêu trong vườn nhà tụi tôi, chung quanh bao bọc bởi những lùm dương xỉ và cây cối nhỏ nên hoàn toàn kín đáo, chỉ ngó lên thì thấy bầu trời mà trời đêm đó rất đẹp, đầy sao và có trăng lưỡi liềm bán nguyệt. Phong cảnh thật hữu tình. Định cười phản đối với Hạnh là gã không có đồ tắm để mặc. Nàng bảo “Vậy thì tụi mình…tắm truồng đi… Hihi…hay là anh Định mắc cở, sợ tụi này thấy thân người anh ?” Ôi chao, đó là cú sóc thứ ba. Chưa bao giờ nghe thấy Hạnh nói năng thẳng thừng như vậy trước đây, nhất là đối với một người mới biết chưa đầy mấy tiếng đồng hồ. Tôi còn đứng đó sững sờ thì nàng đã trút bỏ quần áo, đã nhảy vào hồ nước nóng trong nháy mắt, với Danh liền theo gót, để lại sau Định và tôi. Khi tôi trút bỏ quần áo và leo vào hồ thì hai người huýt sáo và reo hò. Tôi quay lại thì thấy Định đang đứng sừng sững trên mép hồ ngay sau tôi. Lúc đó mặt tôi chỉ cách dương vật của gã trong gang tấc, nó thật bự và dũng mãnh làm chính tôi cũng phải há hốc nhìn nó trân tráo. Thật, có bao giờ gần sát đàn ông khác đến thế làm tôi đứng yên một chỗ đó cho tới khi Hạnh kéo tôi từ đàng sau, lôi tôi vào vòng tay của nàng, ghì người chồng yêu dấu của nàng vào bộ ngực mỹ miều đó. Tôi nghĩ “đây rồi, tiết mục đêm nay đang mở màn, cho em mộng tưởng thành thật đây em cưng à…”

anh xec chau a

Ngoài ô cửa sổ, sương đêm đang rơi, từ lòng đất, những ngọn cỏ non đang vương mình đón những giọt sương đầu xuân. Trên cành cây, những chồi non đang chớm vươn lên, và trong em, một giọt máu đang được hình thành, giọt máu của hai chúng ta!

Đấy là tất cả những gì em vừa mơ thấy về hai vợ chồng mình đấy yêu ah. Anh thấy tuyệt không? Em kể lại để cho anh cùng enjoy với em nữa, nhưng thật đấy, chưa bao giờ em mơ một giấc mơ nào dài và tường tận thế đâu. Nó làm em nhớ anh đến quặn cả lòng, anh thương yêu ạ.

Nhưng thôi ở Việt Nam sắp sáng rồi, anh lại sắp lên công ty và mình lại sắp được nói chuyện với nhau rồi. Em se chờ anh nhé. Em mong anh lắm lắm.

Yêu anh hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Vợ yêu của anh!

anh xec chau a

Xem anh xec chau a hay nhat 2014

Chị Thanh nghe em gái nói như được mở cửa, chỉ trổ đủ tài dâm dục, đến tôi cũng mê được đụ bà chị dâm dục không biên giới như chỉ. Sáng đó chỉ đụ tôi đến hai tua, không break, Hoa chỉ còn biết nhẫn nhục chịu nứng, vì đã lỡ nói cho mượn chồng cả ngày! Trưa chị Thanh gọi pizza rồi bia rồi rượu và bú cặc tôi trong khi tôi ăn chưa xong. Có thể say, chị Thanh đè Hoa ra rồi bú *** em mình luôn. Hoa sướng bất ngờ, rên lớn không kiêng dè gì nữa, vả lại nhà chỉ có bọn ba tụi tôi, anh Thanh đã đi làm từ sáng sớm sau khi được đụ thoải mái và sướng lần đầu sau nhiều năm chăn gối. *** có nứng có sẵn sàng thì cặc mới đụ sướng được, ảnh nói ngon lành với chị Thanh như thế sau khi xuất tinh thật nhiều! Hoa nứng tột đỉnh, mắt đờ ra kêu tôi: - Anh, anh ơi, anh đút cặc vô *** em liền đi, em nứng chịu hết nổi rồi ! Chị Thanh liếm kiểu này làm em chết mất ! - Vậy là mày bội ước cho tao mượn chồng rồi ! - Em chịu thôi. Em nứng quá chị ơi, chị ơi, à, ah, hột le em muốn rớt ra rồi nè ! Anh đụ em liền đi anh ! - Nếu dì muốn, ở lại tối nay, chị cho dì mượn lại cặc anh Thanh ! - Chị nói dóc. Mà em không biết! Anh nghĩ sao ? - Thì em thích thì cứ đụ với ảnh cho biết, có sao đâu !!! Nhưng đến tối thì ... sự cố có khác. Tụi tôi nhìn qua khe cửa mở hờ anh chị đang làm tình như đã bí mật thỏa thuận, chị Thanh có bú có mút mà con cặc ảnh cứ ì ra không cứng được, chỉ leo lên cố nhét vô *** có thể đã đầy nước, nhưng con cặc cứ tuột rớt ra. Chị nằm xuống thở dài, tay xoa hạ bộ. Tụi tôi rút về phòng đang liếm mút thì chị Thanh vào nhập cuộc chơi. Hoa - Thôi thì của ai nấy xài vậy, nhưng riêng em cho chị đụ ké, không sao đâu. Miễn anh cũng như chị sướng thỏa mãn dâm dục là OK rồi. - Mà em cũng sướng, vừa mãn nhãn vừa sướng ướt nhẹp tét *** ra đó chứ đừng nói ơn nghĩa ! Tôi đụ cả hai chị em thêm một lần, rồi đừ người rõ rệt, đang chơi chị Thanh cú thứ hai theo lời dụ dỗ và sự săn đón của chỉ, thì thằng nhỏ teo. Chị Thanh có bú thêm có tùa đủ trò, nó vẫn đòi ... nghĩ như thường ! Chị không phàn nàn gì hết, hôn môi hai đứa em rồi về phòng ngũ với chồng. Sáng hôm sau từ giã, thay vì ôm hôn má, tụi tôi xoa hạ bộ chị Thanh, chỉ cũng nắm cặc lại và xoa hạ bộ cô em. Năm tiếng lái xe về đi làm lại, nhưng từ đó mỗi khi đụ lại nhắc đến chị Thanh. Hoa thì nghĩ "phải chi có chỉ, mình nhìn chỉ đụ chồng mình!" còn tôi nghĩ "phải chi có chỉ, mình đụ chỉ!" và riêng tôi trong đáy lòng còn muốn liếm *** và đụ con cháu Ngọc Lan!