Anh xet dep

Hoàng rút trong túi quần ra đưa cho tôi chiêc khăn mùi xoa. Tôi lau dương vật cho Hoàng trước, đến lúc lau cho mình thì chiếc khăn có dính một màu đỏ hồng. 
- Ối ! Máu anh ơi, anh chơi em khiểu gì mà chảy máu rồi nè. 
- Em đừng lo, máu chứng tỏ em đã trao sự trong trắng của em cho anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. 
Lúc này tôi bớt sợ hơn, nhưng vẫn không khỏi hoang mang. Hoàng thấy vậy, anh nhanh chóng khoác thêm cho tôi chiếc áo jacket của anh. Thế rồi chúng tôi cùng nhau đi về như chưa có chuyện gì xảy ra.

Đêm đó tôi không sao ngủ được khi nhớ lại cái cảm giác sung sướng đó nhưng đổi lại tôi thấy đau âm vật. Tôi lân na đến chỗ Dương kể cho nó nghe. 
- Mày cứu yên tâm, đó chỉ là chuyện thường thôi, hai, 3 hôm nữa mày sẽ khỏi liền.

Thấy Dương nói vậy tôi cũng an tâm, sở dĩ nó đã trải qua chuyện này cách đây hơn một tháng mà. Anh chàng đã cùng nó chiến đấu giờ đang ở quê dỗ mẹ.

Cho tận 3 ngày sau đó tôi không dám đến thư viện vì sợ khi gặp Hoàng tôi sẽ thấy xấu hổ. Tuy ở vẻ bên ngoài là vậy, nhưng thực ra tôi rất muốn được bên cạnh Hoàng trong thời gian này, và hơn nữa là cùng anh có nhưng cuộc chiến bất phân thắng bại như tối hôm đó. Hình như mọi người vẫn thường nghĩ bọn con gái chúng tôi không thích những chuyện như vậy, thực ra thì hoàn toàn ngược lại, nói đúng hơn là còn rất thích nữa là đằng khác, chẳng qua do xấu hổ mà thôi. Bọn con gái chúng tôi có tài tỉnh bơ lắm.

anh xet dep

 Yêu điên loạn nhưng chỉ thích sờ soạn
- Yêu bình thường nhưng chỉ thích lên giường
- Yêu thật lòng nhưng chỉ thích nhốt con gái ở trong phòng
- Yêu da diết nhưng vẫn nói dối khi cần thiết
- Yêu đến phát điên nhưng đôi khi vẫn thản nhiên mặc kệ
- Tình yêu thì có thừa nhưng chỉ muốn chọc bừa vào chỗ thiếu
- Yêu rất nhiều nhưng nói đến làm liều là chiều rất nhanh =))
TÌNH YÊU sẽ có TÌNH DỤC...nhưng tình dục không có nghĩa là sẽ có tình yêu.

anh xet dep

anh xet dep la gi ?

Nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại cuối xuống và kề môi mình vào đó và mút. Lúc đầu thấy hơi kinh nhưng khi cu anh ấy bị mồm tôi làm cho ướt sũng thì nó không còn chua và mặn nữa. Tôi bắt đầu cảm thấy thích công việc này. Tôi tuột quần anh ấy ra hẳn ngoài và tôi cũng tự tuột quần tôi. Bọn tôi nằm xiêng và ngược đầu nhau. Cu tôi đối diện mặt anh ấy. Còn cu anh ấy đối diện mặt tôi. Tôi bú cu anh ấy, hết bú lại liếm. Nhưng cu anh ấy quá to mà mồm tôi lai bé nên tôi cảm thấy khó thở nên thỉnh thoảng tôi phải bỏ cu anh ấy ra và xóc lên vài cái. Anh ấy thì cũng đang đùa nghịch với con cu ngắn tị của tôi, tay vỗ nhẹ và mông tôi như muốn kích thích tôi mồm thì không ngừng rên khẽ. Tôi cũng vừa thổi vừa vòng tay ra mông anh ấy vuốt nhẹ lên lỗ hậu môn của anh ấy làm anh ấy cũng ưỡn người ra. Đột nhiên tôi thấy cu tôi nong nóng ươn ướt. Chúa ơi, anh ấy đang thổi kèn cho tôi. Tôi sướng đến bủn rủn chân tay làm tôi phải ngừng việc mút cu anh ấy. Tôi sướng quá và muốn kêu lên thật to nhưng lại sợ hàng xóng nghe thấy nên chỉ dám kêu khẽ và tay tôi thì cứ đập nhẹ vào mông anh ấy vì sướng quá. Bọn tôi cứ đùa nghịch được một lúc thì cả hai chúng tôi đều mỏi nên quyết định đổi tư thế.

anh xet dep

Tệ hơn hết là vào giữa đêm khuya, khi cả Lầu Sơn và Tiểu Châu đều đang ngon giấc. Có gã lại lò dò bước vào lều. Hiên ngang đánh thức nàng dậy. Mặc cho sự hiện diện của Lầu Sơn ở bên cạnh. Gã xổ tung quần áo của nàng ra. Đẩy nàng đứng chổng mông ở dưới đất như một con nô lệ tình dục, còn gã như một kẻ chủ nô hì hục từ phía sau. Như chỉ là một cơn hứng tình bất chợt không kềm chế, gã hành hạ nàng vô tội vạ cho thỏa mãn. Mặc cho nàng có kêu gào hay rên rỉ. Mặc cho một thằng chăn ngựa đớ mắt nhìn sang.

Lần đó, Lầu Sơn nổi giận thật. Nhưng hắn chỉ lấy chiếc giày của gã kia quăng vào lửa. Sau khi thỏa mãn, gã kia không tìm được chiếc giày, chỉ đành hằn hộc vội bỏ đi. Tiểu Châu trách hắn sao không kiếm dùm chiếc giày cho gã nọ. Hắn nổi giận lên, chửi nàng là đồ con đĩ. Nàng chửi hắn là thằng đần độn vì không biết hành động của nàng làm chỉ vì một tờ giấy phép. Hắn chỉ cười nhưng không nói vì hơn. Vì hắn biết nàng đang sống trong tình cảnh trớ trêu, còn hắn không giúp gì được.

Nàng lại bắt hắn đi lấy nước cho nàng lau chùi. Không hiểu sao, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Ngày tháng lại dần trôi. Không có tin tức nào bảo nàng sẽ được về. Nàng vẫn phải làm vật thỏa mãn cho bất cứ ai có lòng tìm tới. Cho đến một hôm, nàng nôn mửa không ngừng. Triệu chứng mang thai. Mặc cho sự từ chối của nàng, Lầu Sơn quyết dắt nàng xuống Trụ sở để giải quyết rõ ràng.

Hai người một con ngựa băng băng trên vùng thảo nguyên cuối cùng cũng đến được Trụ sở. Lầu Sơn dắt nàng đi tìm từng người một. Hắn bắt gặp cả đám người quen mặt từng đến và đi, đang họp trong phòng nọ. Vài lời cáo buộc bắt bọn họ phải lãnh trách nhiệm về cách bào thai nàng đang mang. Nhưng không ai thèm đếm xỉa tới lời nói của hắn – thằng chăn ngựa. Bực tức Lầu Sơn mang súng ra hâm bắn nhưng bọn chúng kịp thời bỏ chạy.

Trong nhà thương, hai cô y tá cố gắng phá thai cho nàng. Máu ra khá nhiều làm nàng ngất xỉu. Đây là ca phá thai thứ năm trong tuần họ phải làm rồi. Con gái ở đây thật khổ. Còn đau khổ hơn khi nàng bị chỉ trích là gái lăn loàn, đĩ điếm – con điếm tập thể. Lầu Sơn trực trước phòng nàng nghe được hai cô ý tá nói vậy thì đau lòng lắm vì chỉ có hắn mới hiểu được ngọn nghành.

Cạnh phòng bên, ba gã thương binh đang xầm xào về chuyện của nàng và chuyện của họ. Một trong ba gã là thanh niên xung kích. Chỉ vì tờ giấy phép trở về quê mà gã tự hủy hoại ba ngón chân mình với một phát súng. Thế là tàn phế. Được cấp giấy trong nay mai.

Trời khi đó cũng khá khuya. Lầu Sơn vẫn ôm súng túc trực trước phòng nàng, như một vị cận thần gác cửa. Hắn lim dim ngủ, có vẻ nhẫn nại nhiều. Bỗng một bóng người phớt ngang trước mặt hắn, chỉ kịp nhận ra gã thương binh cụt ba ngón. Vừa định thần lại, Lầu Sơn đã thấy gã khuất sau cánh cửa của phòng Tiểu Châu. Linh tính chuyện gì đó không ổn, Lầu Sơn đứng dậy mở cửa phòng. Nhưng chốt cửa đã khóa chặt. Điên tiết, hắn dọng cửa chửi lớn “Thằng khốn nạn, mày định làm gì ?”. Tiếng la của hắn vọng đến tai của các nhân viên bệnh viện, người ta nhanh chóng lôi Lầu Sơn đi, mặc cho hắn có kêu gào gì đi nữa.

Có ngờ đâu, bên trong căn phòng lạnh lẽo kia, gã thương binh đã trụt quần nàng xuống. Mặc cho sự đau đớn từ ca phẩu thuật phá thai, gã đi vào người nàng một cách vô nhân đạo. Sau khi thỏa mãn xong, gã bỏ chạy. Lầu Sơn phát hiện vội rượt theo đánh, nhưng hắn vẫn không làm được gì khi bao nhiêu người can thiệp. Lại còn bị gã trêu chọc là hắn chỉ là “cái bình trà không có vòi rót”. Còn tức hơn, là người ta đã lầm tưởng Tiểu Châu đã dụ dỗ gã thương binh kia. Có người lắc đầu bảo rằng: “Con điếm ấy cả ngựa nó còn muốn, nói chi đến chuyện tồi bại như thế này”.

Tiểu Châu được đưa đi cấp cứu. Lầu Sơn lại một lần quạnh quẽ gác bên ngoài. Gió bên ngoài càng lớn. Tuyết càng buông. Lầu Sơn khoanh tay đánh một giấc cho lấy lại sức.

Hắn bàng hoàng tỉnh dậy khi cơn gió chợt xé ngang tai. Hắn nhìn qua. Cánh cửa căn phòng của Tiểu Châu mở toang. Hắn vội chạy vào trong. Nàng không có ở đó. Hắn chạy ra hành lang. Lục lạo. Kêu gào tên nàng. Vẫn không thấy. Hắn chạy ra ngoài đường. Tuyết phủ trắng xóa. Hắn lùng xục một lúc lâu mới phát hiện nàng nằm xoài trên mặt tuyết.

Hắn chạy lại bồng nàng lên. Cơ thể còn ấm. Nàng yếu ớt vô cùng. Hắn định đưa nàng trở lại phòng cấp cứu, nhưng chung quanh vắng lặng như tờ. Có ai cứu nàng không ? Hay là chẳng ai thương tiếc nàng – một con đĩ thối tha trong lòng họ ?

Lầu Sơn quay mình lại. Hắn thẫn thờ bước từng bước chậm chạp trên mặt tuyết. Tuyết càng lúc càng nhiều phủ lên khắp người hắn và nàng. Nhưng hắn vẫn cứ bước về phía trước. Khuôn mặt đanh lại như có nhiều cơn sóng ngầm lẫn trốn dưới mặt nước phẳng lặng.

Hắn đi được một đoạn. Tiểu Châu lim dim mở mắt. Trước mặt nàng, là khuôn mặt của hắn lấm đầy tuyết trắng. Hình ảnh của hắn thật oai hùng. Nàng thấy trái tim mình nhói lên nhưng vì đuối sức nàng nhắm mắt lại. Thiếp đi.

Hai người cùng một con ngựa cứ thế chạy nhanh trên thảo nguyên đầy tuyết. Một chặng đường khá dài nhưng không nãn lòng người có chí. Cuối cùng Lầu Sơn cũng đưa được nàng trở về túp lều của hai người. Ở đó, hắn dỗ cho nàng ngủ và canh suốt đêm bên nàng.

Trời hừng sáng. Tiểu Châu bàng hoàng tỉnh giấc. Vẫn thấy mình nằm đây. Dưới túp lều mà nàng sống bao tháng qua. Vẫn khung cảnh này vắng vẻ, đơn chiếc, lạnh lùng. Nàng không thể sống ở đây thêm một phút giây nào nữa. Nàng phải trở về thôi. Giá nào cũng phải trở về, dù có chết đi nữa.

anh xet dep

Xem anh xet dep hay nhat 2014

Sau khi con nhỏ uống xong tôi liền đổi chổ ngồi sang hiến kia để tiện quan sát, sự thật thì tôi chẵng biết tại sau mình lại làm như vậy, chỉ biết rằng con tim nó bảo làm sao thì làm vậy, uống thêm một li rượu vào cổ họng, một li rồi hai li, hơi men dần dần ngấm sâu vào cơ thể tôi, tôi ngồi tréo hai tay mình vào nhau quan sát, tiếng bass vẫn nặng trĩu theo thời gian, không khí càng một nóng hơn khi thời gian càng khuya, đôi mắt lạnh lẽo, gương mặt chẵng để lộ bất cứ một cảm xúc nào, chắc những tế bào xúc cảm cuối cùng đả tan nát theo cuộc tình một năm trước rồi. Cười nhạt một tiếng rồi uống thêm một li nữa. Con nhỏ bắt đầu ngả gục vào cánh tay của thằng đầu ngựa kia, bọn nó cười đểu râm vang cả một góc, hai thằng kè con nhỏ bắt đầu bước ra khỏi bàn. Tôi nhanh tay trả tiền rồi đi theo ra theo bọn chó đó, vừa bước ra khỏi cổng là bọn nó gọi ngay một chiếc taxi mai linh, và điểm đến ai cũng biết đó là khách sạn. Tôi nhanh tay giả vờ té nhàu vào hai thằng đó như một người sai rượu.
- đụ má thằng *** này biến coi - thằng đầu ngựa hét lên
- hức...con bướm vàng. em này xinh thật định đưa đi khách sạn à - tôi cười khanh khách
- liên quan con mẹ gì tới mày 
- thuốc con người ta rồi đưa đi khách sạn, đéo biết ở tù nhiêu năm nhỉ - tôi cười nhạt
- thuốc con mẹ mày chứ thuốc.......
Một thằng bay lại tung một cú vào người tôi, không chừng chờ gì thêm đúng hệ rồi, tôi một tay chụp lấy chân nó rồi lên gối ngay con cu thằng đó, mặc dù hơi đểu thật nhưng đánh nhanh rút gọn. Thằng đó ngả khuỵ xuống ôm lấy cu thở dốc, thằng còn lại thì buông con nhỏ té cái bịch xuống đất lao đến tôi, tuổi *** gì mà đòi bật à. Tôi chẵng kịp chờ thằng đó đánh thì đạp ngay một cú vào bụng rồi móc thêm ngay vào cuốn họng..........bốp........thêm một thằng nằm bẹp xuống đất. Lúc này bảo vệ hớt hãi chạy ra la lớn
- tụi mày làm gì đó - một anh khá to con nói vọng lên
- dạ mấy đứa này nó gây sự anh à - tôi nhỏ nhẹ nói
- mẹ muốn bênh nhau thì ra chổ khác - ảnh nạt to
- dạ em xin lỗi, em đi liền - tôi đưa tay lên chào nhẹ một cái
Sau khi ra đời tôi cũng biết được thứ gì mình cần phải tránh, và biết sống đúng hoàn cảnh. Tôi nhanh chân chạy lên bế sốc cái con nhỏ này lên, dìu vào chổ gữi xe.
- em ơi lấy xe dùm anh.
Tôi nói với đứa giữ xe, người đó lon ton chạy vào và dắt chiếc xe của tôi ra, loay hoay một lúc thì con nhỏ này cũng ngồi phía sau xe. Một tay chạy một tay phái nắm lấy con nhỏ này, chợt hàng ngàng vô vàng câu hỏi ào ạt về đầu tôi như mùa nước lũ.
- sao giúp con nhỏ này ta?
- sao ẩm cục nợ vậy trời?
- rồi đưa con nhỏ này đi đâu?
Quanh vẫn với 3 câu hỏi to nhất cuối cùng tôi cũng tìm được đáp án, nhưng chỉ là câu thứ 3
- đưa về nhà chứ đi đâu, mày bị bệnh ngu à ??
Thôi phóng lao phải theo lao chứ phóng rồi sao chụp lại được, huống hồ con nhỏ này xinh quá bỏ sao được, ánh đèn đường vẫn hắt hiu như thế, trên con đường đêm trải dài có một cảnh tượng lãng mạng, mọi người nhìn vào chắc chỉ một câu
'' Đóng Phim Hàn Quốc À? ''
Càng suy ngĩ thì đầu tôi càng rối, lạng vòng vòng một lúc thì cũng về tới nhà, tắt máy rồi ẩm con nhỏ này xuống, một tay vòng qua eo, một tay cổ mở cửa. Kịc...h...ôi mai chúa mở ra rồi. Từng hơi ấm phả đều đều vào tai tôi, một cảm giác thân thuộc, một hơi ấm mà tôi đả mất từ rất lâu. Cái hơi ấm khiến tôi phải đau đớn thêm một lần nữa. Bế con nhỏ lên bộ salon rồi tôi dắt chiếc xe vào khoá chốt cẩn thận. Lúc này tôi cũng đả ngà ngà, nên cũng chẵng khác gì mấy thằng đần trong phim hài. Lột cái áo thun rít chịt trên người vì mồ hôi ra, tôi lao ngay vào phòng tắm. Sối ào ào vài cái cho tỉnh người rồi bước ra, con nhỏ đó vẫn nằm đó, tôi nhìn dọc thân người con nhỏ này rồi nhìn vào gương mặt, thật ngây thơ nhưng lại có sự buồn bả in hằng trên gương mặt đó, con nhỏ cựa quậy khi đôi tay thô rap của tôi vuốt nhẹ lên má nó. Nhìn vậy chắc cũng 20 tuổi chứ ít gì, nhìn chán chê một lúc rồi tôi cũng ẫm con nhỏ này vào phòng khách. Làm gì giờ nhỉ, tôi vừa nhìn vừa gãi đầu.
- mẹ mày dứt nó liền, mèo chê mỡ à 
- đi vũ trường cũng kiếm gái chứ cái đéo gì mà tỏ ra nhân từ
Đúng rồi tôi đi vũ trường kím gái chứ đi chơi đâu mà làm thế, sẵn gái chùa đây rồi tội gì không chơi, một luồng suy ngĩ tà dâm sẹt qua đầu tôi nhưng nó đúng với hoàn cảnh bây giờ. Thôi thì tới vậy bất quá trả tiền.
Tôi cởi nhẹ từng cái cúc áo sơ mi ra, từng cái từng cái một, một làn da trắng toát thanh tay dần dần hiện ra sau tà áo mõng manh đó, bây giờ nguyên một cơ thể nỏn nà của một người đàn bà đang phô bài trước mắt tôi, một cảm giác rạo rực từ trong đang trổi dậy mạnh mẽ từ sâu thẳm trong tôi, cổ họng khô khốc nôi môi khô ráp muốn cắn chặt vào người đàn bà đó. Đôi tay chai sần chạm nhẹ vào làn da đó, cái cảm giác mát lạnh tê rần khiến tôi đê mê theo vòng xoáy của dục vọng tôi nhẹ nhàng nâng người nhỏ lên luồn tay ra phía sau cởi phăngg cả chiếc áo ngực. Mội cặp vú săn chắc to tròn hiện ra, tôi như một con thú sau bao năm bị giam cầm trong khung sắt vồ lấy hai cái đó. Lưỡi đánh nhẹ nhàng mân mê hai cái bầu vú săn chắt đó, nó mang lại trong tôi một cái cảm giác đê mê ngọt ngào mà tôi đả đánh mất từ hôi. Hít một hơi mùi cơ thể của người đàn bà đó. Đôi môi mịnh màng màu hồng, cái vị ươn ướt đó. Đặt nhẹ nhàng lên đôi môi đó một nụ hôn nhẹ, thoang thoáng có mụi vị của rượu len lõi từ đôi môi đó ra, nhẹ nhàng đưa lưỡi mình từng chút từng chút một vào sâu. Ánh đèn ngủ ngả màu làm không gian trở nên đê mê huyền áo, chỉ có một con đường mang dục vọng trổi dậy chứ không có con đường mang nó dịu xuống. Từng tế bào xúc cảm như vỡ tung ra theo từng nhịp thở đê mê dưới ánh đèn mờ, tôi cởi cái khuy quần jean của nhỏ ra, từng thớ thịt trắng nỏn nà dần dần hiện diện sau đôi tay chai sần của tôi. Ôi cái quần chip gì lạ vậy. Hello Kitty.............trên thị trường có mặt hàng này sau ta, con gái lắm chuyện thật đến quần chip mà cũng màu mè nữa, cánh đàn ông chúng ta chỉ mỗi cái quần tà lõn đả có thể sông pha mặt trận đánh tan tác 15 vạn quân mà không cần vũ khí. Đang mãi mê liên tưỡng đến chiến tích hào hùng mà quên mất cả việc nước, bổng con nhỏ đứng bật dậy rồi ôm trầm lấy người tôi, con nhỏ đưa tay xuống giựt phăng cái quần tà lõn 7 sắc cầu vòng xuống đất, đang bàn hoàng không hiểu chuyện gì thì con nhỏ đả vật tôi nằm ngả xuống giường, một con thú hung bạo mô phật. Không biết bọn nhóc lúc nãy cho con nhỏ này uống thuốc mê hay thuốc kích dục vậy trời mà nó hung bạo quá vậy trời. Nhỏ nhang tay giựt phăng cái quần hello kitty ra khỏi người, vùng cấm địa đang nhấp nhô sau những thớ long đen nhánh kia, sự thèm khát leo lên đến cực đỉnh tôi vật ngược con nhỏ nằm xuống giường, thằng nhỏ lúc này đả cứng như cục sắt và nóng như núi lữa.
- đệt mẹ mày minh ơi, nhanh lên nhanh lên
- biết rồi mày khỏi nhắc
Vẹt hai chân con nhỏ ra thành hình chứ V tuyệt đẹp, nhẹ nhàng đưa tay vén thớ lông kia ra, con nhỏ đả ướt đẩm tự bao giờ, kê mũi nhẹ nhàng ngậm chặt lấy con bướm thanh tao đó, từng đường lưỡi nhẹ nhàng đê mê sen kẻ vào cái khe bí hiểm đó. Cái mùi vị của đàn bà sốc thẳng vào mũi khiến sự hưng phấn và rạo rực trong tôi càng nóng. Tôi cạ nhẹ lưỡi mình vào sâu trong đó thì một âm thanh đê mê vang khe khẽ lên trong căn phòng mù mịt
- a...ừmm...ơ.....a.a..sướng quá.....a....
Dường như cái âm thanh đó khiến tôi như điên lên theo từng nhịp thở nóng răng, con nhỏ rên lên từng hồi dồn dập khi tôi mút chặt lấy bướm một ngày mạnh, cái thứ chất mằn mặn đó ra càng nhiều thì sự mù quáng trong tôi ngày một lớn. Đang đê mê với con bướm thì nhỏ kẹt chặt cổ tôi khiến chút nữa là quy tiên về ông bà. Tiện thể cho anh em kinh ngiệm đừng mãi mê vét máng mà quên đi nguy hiểm nhé. Tôi ngả người ra thở dốc sau khi vừa thoát khỏi thế ngàn cân treo sợi tóc, vẫn chưa kịp hoàn hồn sao khi vừa chết đi sống lại thì một hành động khũng khiếp đè áp lên tôi, con nhỏ lòm còm ngồi dậy lên người tôi, đôi tay mịnh màng lạnh lẽo nắm chặt lấy thằng nhỏ mà nắng mà bóp khiến nó phải thốt lên
- cứu tao...tao sắp đứt mạch máu rồi
Yên tâm mày chết thì tao cũng lên chùa tu luôn, tôi loàn tay mình ra phía sau gạt tay nhỏ ra và cọ sát nó vào đó, tôi sao khi cho nó ngay lỗ thì bắt đầu nâng mông hãy mạnh vào, một cảm giác vướng víu khó tả khiến đầu cu đau rát, nhưng chả ăn nhầm gì với sự sung sướng tột độ đang lang toã trong từng mạch máu kia, hàng tỉ tế bào như vở tung ra từng mãnh khi từng xung điện truyền về từ bảo bối, bên trong đó một cảm giác nóng rang sự co bóp liên hồi trong nơi đó, tôi ôm hông nhỏ gị sát vào cơ thể mình và nhấp nhẹ từng hồi, sự bó sát, khô ráp, và tê dại là những gì tôi cảm nhận được. Tôi nhấp nhanh hơn và không khí đê mê cũng nóng dần lên trong cơ thể, cái âm thanh phọt phèp.......vang lên văng vẵng khi hai cơ thể va vào nhau từng hồi mạnh mẽ. Tôi ôm con nhỏ vào lòng và từng hơi thở nóng dần bên tay, không khí nóng rang lên đến đỉnh điểm và..............tôi bắng thẳng vào trong đó từn hồi co giật..........một sự giải toả của đam mê xác thịt sao bao nhiêu tháng ngày đè nén............
Liệu........sự đam mê này sẽ kết thúc hay đem đến những ngày tháng hạnh phúc mới....................