Anh xex japan

Lúc Huân qua, mở cửa vào thì bà Trang ra, vì cửa không khóa. Hắn nhìn bà tá hỏa con mắt. Trang mặc một bộ đồ lụa ôm người thật mỏng, những đường nét lồ lộ như “Đúc sẳn một tòa thiên nhiên”Nhưng phía trong ẩn hiện đồ lót đàng hoàng. Gần như không cần phải nói câu nào. Huân tiến tới ôm lấy bà. Lưỡi của hai người gắn chặt như không rời, họ mút lưỡi thật lâu trong tư thế đứng. Huân thò tay xuống âm hộ của Trang bên ngoài quần lụa xoa xoa vùng nhô lên, bà Trang nhắm mắt, môi liền môi, lưỡi liếm lưỡi, phía dưới bàn tay Huân chà xát, Trang nhón người đón nhận, những luồn điện chạy rần rần trong cơ thể, tay nàng cũng mò xuống tìm cái phẹt mơ tuya của hắn kéo xuống, dương vật bung ra, nàng cầm xụột mạnh, nóng hổi nứng cứng ngắt, lúc ấy tay của Huân cũng vào phía trong quần lụa của Trang, hắn cảm nhận những sợi lông mịn màn, giữa hai cái mu nhô đầy cao trong cái khe rịn nước nhớt trong ngón tay hắn vừa chột vào. Lát sau nứng quá Trang nói hổn hển: “Lên phòng đi Huân! ”

anh xex japan

Chị lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi.Nó nằm thờ phào vì.Mệt óc thiệt, cả đêm bị áp chế tinh thần dzữ quá. Mệt nên nó ngủ lúc nào ko hay Được một chút thì chị Lan đánh thức nó dậy để ăn sáng.
- Chị hok đi làm hả chị
- Uhm chị học may...lâu lâu ra tiệm thôi còn lại ở nhà tập may em. Còn em chừng nào vô học.
- Dạ mùng 5 vào nhận lớp.
- Ủa còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy
- Dạ em lên sớm để tìm chổ trọ rồi tìm việc làm
- Chà lo xa quá hen. Chưa gì tìm việc làm rồi
- Uhm em làm để học hỏi kinh nghiệm à
- Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với 2 chị em chị đi cho tiện. Kiếm đâu xa nửa
- Dạ em cũng hok biết. Tại chưa biết trường chuyển em học ở cơ sở nào nửa chị.
- Vậy sao...ừ sao cũng dc tưởng em chê chổ chị ở chớ
- Dạ hok có đâu chị. Sao em dám chê dc
- Hì hì chọc em đó.Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đầu rồi tính hen.
- Dạ chắc phải vậy thui chị (bửa đó nó đúng ngoan, 1 đầu câu luôn dạ dạ )
- Uhm thui em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rùi lấy xe muốn đi đâu thì thi, khi nào chị gọi em ra rước chị nha
- Hả...bộ chị hok sợ em chạy xe luôn hả
- Haha thách ông tướng lun đó. Dám chạy hok...thui dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nha em mà đi luôn là chị hết vô nhà đó.
Vậy là nó chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Tới nới chưa gì mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc
- Ê ê con Lan có trai mới kìa tụi mày – đâu đâu – trời ơi baby quá- Lan ơi mày dụ con nít người ta hả - còn ông Toàn đâu – chết chết kỳ nào tau đốt nhà mày – haha....(mấy bà này đúng nhiều chiện)
- ...haha ừ bồ mới tau đó...đứa nào kua tau giết (ơ tui thành bồ bà hồi nào dzậy) Rồi chị Lan quay qua kiu nó về.
Đường về cũng dễ, ko đến nổi quên đường.Đang cười khì khì vì ko quên đường thì mặt nó chùn xuống. Chết lo nhớ đường đi mà quên nhớ nhà K. Chạy xe qua chạy xe lại vòng vòng mấy cái hẻm, cái nào cũng thấy quen quen mà nhà thì hổng nhớ nhà nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì hok dám vì hồi nảy có mạnh miệng vỗ ngực tuyên bố làm gì có chuyện nó đi lạc được. Điện thoại cho chị Lan thì coi như dọn đồ về quê với vịt cho rồi. Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn tiếng đồng hồ (gẩn hết xăng luôn) thì cái khôn nó mới trở về với chủ. Nó điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra ngoài quán sẵn phụ rồi trưa về chung với thằng Duy luôn. Chứ giờ mà hỏi nó nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự vả vào mồm, về nó kể cho bà kia nghe thì bả cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, nó lãnh nhiệm vụ đi đón chị Lan về, tất nhiên trước khi đi nó cũng chở thằng Duy về để nhìn mặt nhà nửa chớ. Ra tới tiệm thì lại chào đón 1 tràng chọc ghẹo của mấy người làm chung trong tiệm may. Chị Lan lên sau lưng ôm nó cứng ngắt mắt quay về phía mấy bà trong tiệm cười hì hì...Chắc là trêu mấy bà đó chứ gì...làm tự nhiên được ôm (sướng cả người).Nó siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ mún nhũn não. Chị Lan hok còn ôm cứng nó nửa mà ngồi đàng hoàng lại, miệng nói tay chỉ tùm lum thứ cho nó...mệt thì mệt bực thì bực nhưng nó vẫn phải cố dạ dạ thưa thưa trả lời mấy câu hỏi của chị Lan. Về tới nhà, nó ngủ 1 mạch tới chiều rồi ra phụ quán. Đang làm thì chị nt: “2 dua ve an com voi chi. Dung an ngoai quan. Chi moi nau canh chua cho em an ne “. Hỏi ý thằng Duy thì nó kiu về trước ăn với chị Lan, còn thằng Duy ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh nửa. Về tới nhà chị Lan đã dọn cơm sẵn, nó chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn mà thôi....Cả buổi cơm nó ăn thì ít mà nhìn lén thì nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong lại giành nhau rửa chén và tất nhiên nó chỉ giả bộ giành cho có thôi chứ nó chúa lười làm việc nhà mà....Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi, hôm nay cũng thân hơn với chị nên nó thi thoảng cũng góp vui vài lời. 888 Chán chê thì 2 thằng đi ngủ, còn chị Lan đi ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở SG nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy nó cũng vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học nó phải chuyển chỗ ở đến gần trường đi học cho tiện. 
To All: Xin dc kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây...vì câu chuyện chính M muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau...Về phần chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đường dài, chẳng có tính yêu, chẳng có gi ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Nó cảm thấy tội lỗi mỗi khi gặp anh Toàn, sau này nó mới biết chị Lan và anh Toàn thực sự chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn anh Toàn cũng khó khăn lắm mới chạm dc vào người chị Lan. Sống với chị Lan khoảng hơn 10 ngày, khi nó hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, nó quyết định chuyển ra tìm chỗ khác để ở, tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó...dù rằng ngày nó chuyển đi...nó biết chị Lan khóc rất nhiều sau lưng nó. Chị lan chẳng đòi hỏi gì ở nó, nó biết chị Lan cũng hiểu vì sao tự nhiên nó lạnh lùng bỏ đi...và vì sự bỏ đi này của nó mà chị Lan sau này từng nói “ ngày ấy em đi chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em...chị thích em từ lúc em còn học 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi kìa...mà hok bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị....mỗi lần em lại đứng ở ngoài với thằng Duy chị cũng lén nhìn em đó ^^...lúc em đi chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng ko khác dc đúng ko em...chị cũng ko thể sống như vậy mãi dc, có lỗi với anh Toàn lắm...cảm ơn vì ngày đó em đi dứt khoát như vậy...cảm ơn em “

anh xex japan

anh xex japan la gi ?

không
P: đúng rồi anh em P nè ,chắt anh là V
V: đúng rồi em 
P: anh vào nhà đi
V: à mà nhà em có pa ma hay đại loại là người lớn không
P: chi vậy anh nhà không có ai hết chỉ có mấy đứa hồi bửa chơi chung với anh thôi
Dắt xe vào thì thấy bàn tiệc đã bày sẵng , có 2 đứa con trai chừng tuổi teen , nhưng choáng nhất là cái tũ rượi nhà em , nhìn 1 hồi thì em nói
P: anh nhìn gì thế , vào bàn ngồi đi
V: à không có gì 
Em đem lên mấy lon bia
V: em đem xuống đi anh không uống bia
2 thằng bên kia cười, em mới 16 tuổi mà biết uống bia ông anh lớn thế mà không biết uống ( nói thật lúc đó giã vờ để kêu em lấy mấy chai rượi trong tủ ra uống nhìn mà muốn thèm )
P: thế anh uống gì , 
V: em thấy chai rượi khui giở kia không , lấy uống đi
P: uống được không , không biết uống bia mà chảnh
bạn nử kia chợt tuổi mình nói lên : hay là đem uống đi thử ai say
2 thằng kia ùa theo : đúng đó 
P: cũng được
Đem chai rượi ra . nhìn tụi nó uống mà mình buồn cười muốn sặc máu luôn. nhìn cách uống với cầm ly là biết không phải dân sành rượi rồi , tụi nó mới húp 1 ngụm mà cứ như nuốt thứ gì , nhìn buồn cười vãi . còn mình làm 1 hơi hết nửa ly ( bác nào uống rượu ngoại thì biết nhé ) , cã đám nhìn mình .
P: thế này mà bảo không biết uống bia
V: anh nói không uống bia chứ không uống rượu đây
P: anh này buồn cười ghê .
Cã đám cứ nói chuyện 1 hồi thì cũng 1 h chiều rồi , ra quán net đầu ngõ nhà em cã đám đánh vài trận mà toàn thua không chắc có lẽ tụi kia hơi say rồi , chơi xong về nhà

anh xex japan

Bố tôi thấy tôi bso bột như vậy thì cũng đi làm luôn mà không ở nhà .Cô Minh thì cứ chạy lại chỗ tôi mà chăm sóc .Tôi khẽ cười mà nói với cô :
-Cháu không sao đâu mà ,cũng đỡ đau rồi cô ạ ,lần sau cô lên gác thì đi cẩn thận nhé , cái cầu thang gỗ này trông thế mà trơn lắm đấy cô ạ .
-Cô biết rồi , không ngã nữa đâu , cháu thích ăn gì để cô làm cho nào ?
-Cháu chẳng cần ăn gì đâu , cháu chỉ cần nhờ cô một việc thôi !
-Việc gì thế , cứ nói đi cô làm cho mà !

Tôi bảo cô Nga dọn hộ tôi căn phòng mà xếp đồ linh tinh lại cho gọn rồi bảo thằng Tùng lên gác bê máy tính của tôi xuống lắp .Nói chung là mọi việc cũng dễ dàng , làm trong vòng hai tiếng thì cũng xong .
Xong xuôi thì tôi chống hai cái nạng mà đi vào trong nhà mà ngồi xuống cười mà nói :
-Không cần ăn cái gì nhưng cháu không thể nào mà thiếu được cái này .Mai đưa cháu đi học nhé co Minh nhé .

Cô Minh gượng cười rồi gật đầu .Tôi với Tùng lại chơi game tiếp mà quên cái cảm giác đau đi . Đến bữa thì tôi cùng với Tùng xuống ăn cùng với cô Minh .Bố tôi cũng về. Ăn xong thì tôi về phòng của mình mà nằm xuống .
Bố tôi vào hỏi thăm tôi một tí thì có điện thoại ở công ty thế là bố tôi phải đến công ty mà trực , chỉ có tôi ở nhà với cô Minh .Cô Minh khẽ vào mà ngồi cạnh giường của tôi mà nói :
-Cháu thấy thế nào , đã đỡ đau hơn chưa cháu ?
-Cháu đỡ rồi , không sao mà , hôm nay may mà có cháu đỡ , không cô mà ngã xuống quả đấy thì có mà gãy cả tay lẫn chân .Thôi làm mẹ kế của cháu cũng được rồi , cháu cũng chẳng có ý kiến gì đâu !

Tôi nói như vậy thì cô Minh cũng mỉm cười mà gật đầu.Tôi khẽ đưa chầm chậm bàn tay của mình mà cầm nhẹ nhàng lấy bàn tay của cô Minh .
Công nhận là bàn tay của cô Minh cũng khá là đẹp và mềm mại .Cô Minh cũng khẽ ngồi sát gần lấy người tôi .Tôi khẽ ngồi dậy rồi ôm lấy cô Minh mà ôm chặt .

Hương thơm nhẹ nhàng từ cơ thể của cô làm cho tôi thích vô cùng .Tôi khẽ hôn nhẹ lên cổ của cô để hít cái mùi thơm đó vào trong mũi.

Cô Minh cũng ôm chặt lấy tôi .Hai bầu vú khẽ cọ nhẹ nhàng vào người của tôi làm cho tôi thích vô cùng .Vú của cô mềm mại thật .

anh xex japan

Xem anh xex japan hay nhat 2014

Một tuần sau đó tất cả được bật đèn xanh, Hạnh và tôi mời Danh và người bạn tới chơi tối, coi thể thao trên tivi rồi làm một chầu thịt nướng ngoài trời cạnh hồ bơi và hồ spa nước nóng. Suốt mùa hè đây cũng là tiết mục hội họp thường của tụi tôi nhưng đây là lần đầu tiên có người bạn của Danh. Cũng vì thế Hạnh chu đáo lo đồ ăn thức uống. Nàng vẫn chưa biết kế hoạch của tôi còn tôi thì rất hứng thú chờ vài giờ nữa xem sự việc sẽ đến với nàng. Tôi cũng hơi hồi hộp.

Khoảng 7g tối thì Danh đến với bạn là Định. Định thì ra cũng là một kỹ sư nữa và cũng là một tay thể tháo có hạng, từng tham dự cuộc thi thể thao ba môn phối hợp Thiết Nhân, người mình đồng da sắt cái gì đó. Dù gã mặc áo rộng phình và quần jeans tôi cũng có thể thấy gã này là một phiến đá cơ bắp rắn chắc. Gã cao 15 phân hơn cả hai Danh và tôi, vai ngang như một tòa nhà ! Tóc dài, hàm vuông, gã trông như một tượng thần Hy Lạp. Tôi đoán ắt bụng gã chắc cũng có 6 cục và không khỏi thắc mắc vốn liếng của gã có dư đầy cũng như mấy cái tượng trên thềm tam cấp trước bảo tàng tụi tôi đã từng viếng qua không. Tôi nghĩ rồi cũng sắp được biết thôi.