Anhvui

Hình ảnh đó ám ảnh vãi các thím ạh, thú thật lúc đó mình chỉ liếc và cố ghi lại cái góc nhìn nghiêng, với suy nghĩ của thằng nhok lớp 10 thì không thể đúng lời văn bây giờ của mình để diễn tả, tuy nhiên bây giờ nghĩ lại cái í của mình lại ngọ nguậy.=.=.Mình xin nói thêm cái í của con gái mình sẽ gọi là bím và con trai thì là chym nhóe, đỡ nhầm về sau.

##Màu trắng thiên thần đó đập vào mắt mình, lạ lùng và khó diễn tả, cũng vì tư thế ngồi của Dì mà cái quần chip căng ra và ôm gọn cái mà ai cũng biết là cái gì í(You know what), căng lắm-hay bây giờ mình có thể nói là múp, mướt rượt vì đáy quần chip là chất liệu ngà, miếng ngà đó ôm gọn và làm nhiệm vụ quá tốt, muốn nghẹt thở.Háng Dì trắng lắm, từ khoảng hở ra từ đùi tới cái đáy thì mình chẳng nhìn thấy chút gợn nào cả, mịn màng và thật sự rất khao khát.Dừng nhé, vì bây giờ mới gần 3.00 chiều, nhiều thím còn ở công sở nên……….hề hề.##

Mình đỏ mặt chạy thẳng vào WC với tốc độ chóng cmn mặt, đánh răng rửa mặt xong thì mình không nghe tiếng gì bên ngoài cả và hình như nãy có nghe Dì nói là:” nhanh rồi còn xuống ăn sáng đi học con ơi, trễ lắm rồi” chợt nhìn cái casio trên tay thì mẹ ơi muộn mẹ nó 5p còn đâu là cái tiết 1 của con, mình tuột thẳng quần từ WC chạy ra luôn (không còn j bảo vệ cái phần dưới của mình hết,vì từ nhỏ mình ngủ dậy là thay quần xì luôn, không phải vì mình mộng tinh hay gì cả mà vì mẹ mình dạy từ nhỏ rồi,và tất đi học về cũng bỏ vào giỏ giặt luôn nên mình éo bị hôi chân hay….. hôi háng đâu nhé) vì căn bản là ở 1 mình nhiều khi còn nude trong nhà nữa kìa. Vừa chạy lại lấy đồ trong tủ thì…trời ơi, cái bà dì siu nhưn còn đứng trong phòng mình miệng Dì thì Ú, Ớ rồi quay mặt đi thẳng xuống nhà dưới mình thì chỉ tròn mắt nhìn căn bản là ko nghĩ được nhiều như giờ, vì mình Dậy Thì muộn các thím ạh,sang năm lớp 11 mới mọc được vài cọng lông chân, lông háng thì chỉ mọc nhưng thưa và ko dài tẹo nào, tủi thân vãi.Thay đồ xong mình chạy xuống nhà như Usain Bolt luôn, rồi thấy trên bàn có cái bánh mì với vài khúc xúc xích mình lấy nhét vào rồi cầm chạy đi luôn.tới trường thì hên quá, ông bv đi đâu chưa khóa cổng, chạy cái dzù vào luôn, giám thị kêu lại báo đi trễ hic, chán vãi, ngồi uống nước trà với thầy xong nghe trống vào tiết 2 thì vào lớp, bạn bè cũng hỏi han tí.Tan học, mình đi về thì có đt của ba.Ba hỏi “sao ko cài đồng hồ mà để dậy trễ vậy”, mình trả lời tại “hum qua con quên với cả sáng hơi đuối”, ba cũng ậm ừ rùi mình tắt đt, bỏ và túi quần và đi về nhà, nhưng trong lòng thì hậm hực lắm vì vừa mới nhận ra là được sống chung với đồ mách lẻo.
Bước vào cổng,dắt xe mình khóa cổng rồi đi vào nhà, vừa thấy mình thì Dì dưới bếp bước ra nói:

-Con về rồi àh!Thay đồ rồi xuống ăn cơm đi _giọng nhẹ nhàng lắm.
Mình không nói gì, bước lên đc 2,3 bậc cầu thang thì tức quá, mình nói luôn:
-Không có ăn, đồ mách lẻo_ giọng hậm hực value. =.=
Dì mới chạy nhanh lên nói cơ mà mình chỉ nghe đc vài tiếng kiểu như là:
-Ba con gọi đt hỏi con đi học chưa, dì nói vừa mới đi, rồi ba con gắt sao giờ này mới đi???.........
Bước lên đóng cửa phòng cái RẦM rồi khóa trái luôn.Nằm xuống ngủ tới 4h mấy mới dzậy vì tiếng chuông đt(trong lúc ngủ đc 1 lát thì nghe thấy tiếng đẩy và xoay núm cửa rùi nghe dì nói vọng vào“xuống ăn cơm đi con, dì xl mà,xuống nhé!”, mình ko tl, cơ bản mệt và đuối muốn ngủ thêm.)
Là ba gọi nói là “không phải tại dì đâu, dì vừa gọi đt cho ba, vừa nói vừa khóc, rồi con sống ko vì mình thì cũng vì ba, vì mẹ nữa chứ con,…” mình nghe cũng buồn rùi cũng ẬM Ừ cho qua chuyện, cơ bản mình ít nói và tính hơi chai vì mất mẹ và cũng vì sống cô đơn quen rồi.Mình bước xuống nhà thì thấy dì ngồi ủ rũ chỗ bàn ăn rồi, thấy mình xuống Dì tròn mắt tính nói gì đó nhưng rồi cũng lại múc cơm cho mình, mình ngồi vào bàn ăn thì bỗng nhớ chưa xúc miệng nên vào luôn cái phòng tắm nhỏ dưới chân cầu thang , vì mình sống 1 mình ở nhà cũng hay như vậy, đang xúc miệng thì dì kiu ra ăn, mình ngồi ăn, dì thì cứ ngồi dòm rùi hỏi ngon ko, mình chẳng nói j, nhưng mà còn lâu mới ngon bằng mẹ mình nấu.Ăn xong thì mình buột miệng hỏi:

-Cô ko đi làm àh???
-Ba con nói dì ở đây lo cho con rồi ba chuyển lương vào tk của dì như hồi trước đi làm ák_dì cười tươi trả lời.
-Tháng được nhiêu??? Mình nhìn li nước rồi hỏi.
-Cũng đủ sống ák cưng!!!_dì cười tít mắt, đáng yêu vãi, nhưng hùi đó mình nhìn chỉ muốn sút cho cái.
-Chung nhà thì bớt nói đi,ko ưa !!!_ mình thẳng thắn vãi ra.
-Ok người._ Dì nói vọng theo nhí nhảnh vãi.


Mình biết kể chi tiết kiểu này dễ gây cảm giác nhàm lắm chứ, nên từ bây giờ mình sẽ chỉ tổng hợp những ngày có chi tiết hay, hấp dẫn cho các thím nghe thui nhé.Để rồi còn tới cái mốc 1 ngày của tháng 8 năm nay_Ngày lạ vãi cái lùng!!!!p/s:tìm mãi chỉ thấy cái hình này khá phù hợp,hic,các bác thông cảm, không có chất liệu như quần Dì.^^,nhưng về căn bản là nó ôm gọn như thế.

anhvui

Tôi đang thắc mắc không biết Vân đang làm gì nên tôi lấy cái ghế ra tường để quan sát phòng Vân qua cái lỗ trên tường mà tôi đã khoét. Nhìn sang phòng Vân tôi thấy Vân đang ngồi học. Tôi tự nhận thấy mình là một thằng có tính kiên nhân cao nên có thể ngồi xem vân cả giờ. Sauk hi em học xong Vân thắp cái đèn ngủ để đi ngủ. Qua ánh đèn mờ ảo tôi thấy Vân đang ởi áo. Tôi chắc Vân thay quần áo ngủ. Vân cởi áo dài xong cởi đến áo lót. Lân đầu tôi nhìn thấy cặp vú này nên thấy nó thật là đẹp. EM cởi áo xong cởi đến quần, nhìn qua cái quần lót nhỏ xíu ủa Vân tôi có thể thấy một chum long đen ở mu xxx em. EM tiếp tụ cởi đến quần lót. Cởi xong hết quần áo Vân quay người về phía tôi. Làm cho tôi có thể thấy toàn bộ than thể trần truồng của Vân. Tôi đưa mắt xuống cái khe xxx của em. NÓ sâu hun hút như mời gọi tôi đút xxx vào đó vậy. Nếu không có bố mẹ tôi ở nhà thì có lẽ tôi sang phòng Vân để được địt em luôn rồi. Chứ nhìn đứa con gái trần truồng trước mặt mình mà không muốn địt nó thì thằng này đúng là BÊĐÊ. Tôi nghĩ ngay sang ngày mai tôi phải đút được buồi vào cái xxx trinh của con em mình mới được.

anhvui

anhvui la gi ?

Ròng rã cả ngày trời cuối cùng cũng tìm được chỗ trọ...bà mẹ cái trường...dám chuyển nó ra học tuốt ngoài quận 12...Ban đầu cứ tưởng dc học ở trung tâm SG, ai dè chuyển ra đây, lẻ loi có 2 lớp duy nhất...cứ như con ghẻ ko bằng....Nhưng được cái chi phí sinh hoạt ngoài này có vẻ dễ chịu hơn so với trong trung tâm...nhà cửa, đồ ăn đều rẻ hơn nhiều...thôi thì ráng chịu 1 năm, chờ dc chuyển về trung tâm rồi quậy luôn cho nó máu.
Lớp học của nó có khoãng 120 đứa, đa số toàn là người miền Đông, miền Trung, cá biệt có mấy đứa tuốt ngoài Bắc nửa...nói chung hơn 64 tỉnh thành dường như lớp nó đều chiểm hơn 50 tỉnh rồi...chỉ có người miền Tây như nó coi bộ là hàng hiếm trong lớp. Nhìn quanh đi quẩn lại chỉ thấy vài em xynh, còn lại đều chẳng đáng lưu ý cho lắm. kể cũng lạ cái ngành này của nó lẽ ra phải đẹp nhiều lắm chứ nhỉ...hay là nó quen nhìn gái đẹp rồi nên giờ thấy mấy đứa trong lớp, đứa nào cũng bình thường hết...thôi chết hok lẽ chưa gì nó đã chai sạn với cái đẹp rồi sao ta . Nói chung cuộc sống của nó trên lớp khá lặng lẽ, nó ngồi 1 góc cuối lớp và chẳng để tâm đến bất cứ việc gì của lớp. Với nó học kỳ đầu dường như chỉ là học và mãi cho đến bây giờ rõ ràng nó chẳng tìm thấy một đứa bạn thân nào hợp để chơi trong hơn trăm đứa lớp nó, có lẽ quan niệm, cách sống và khoảng cách nào đó làm nó cảm thấy chẳng hợp với bất cứ đứa nào. Tính nó đã vốn bất cần, ít nói, lại hay có những hành động theo dạng tự kỷ cho nên hiển nhiên nó dc xếp vào hàng cá biệt của lớp....cả biệt vì nó chẳng hay tụ tập bàn tán chuyện của lớp, cũng chẳng chơi bi-a, đánh bài, hay kéo nhau đi nhậu nhẹt, cá độ với tụi con trai trong lớp...niềm vui duy nhất của nó hợp với tụi đó chỉ là đá bóng và xem đá bóng. Cái vẻ bất cần, pha một chút lãng tử của nó ko thích hợp với tụi con trai...nhưng vô tình lại có gì đó thu hút tụi con gái...và cái duyên với con gái của nó (đã dc xác nhận bởi mấy thằng chí cốt cấp 3) vẫn làm nó dc chú ý và yêu mến của các nàng. Trong suốt quá trình học tại lớp này cho đến giờ dù trong đầu nó luôn xác định rõ một điều sẽ ko có chuyện tình cảm giữa nó với bất kỳ đứa nào cùng lớp, đến giờ dù quan hệ có đi đến mức nào với một vài đứa nào đó...nhưng nó vẫn giữ cái lập trường như vậy, cho nên hoàn toàn nó đều làm ngơ, chẳng quan tâm đến những mối tình của mấy cặp đôi trong lớp...Nói thì nói vậy....ít nhiều nó cũng vướng vào một số lời bàn tán hay trêu chọc nào đó của cái lũ sinh viên nổi tiếng nhiều chuyện này, mà cái ngành của nó chính thầy cô cũng phải phán 1 câu xanh rờn:” ko nhiều chuyện tụi em cũng phải học cách nhiều chuyện...càng nhiều chuyện càng tốt....xem như là một môn học để tụi em làm nghề sau này @@”.
Việc học xem như cũng đi vào quỹ đạo. Nó bắt đầu đi tìm việc làm thêm mặc dù người thân nó ra một quy định rằng cấm nó đi làm thêm. Việc của nó chỉ có học và học, còn tiền bạc để người lớn tính. Nhưng nó vẫn giấu gia đình để đi làm thêm vì nó đã xác định lên đây chủ yếu là bon chen học hỏi với đời chứ ko phải để vùi đầu vô “kinh sử”.Chạy dọc theo mấy con đường lớn của q12 cả ngày trời cũng chẳng tìm dc chỗ nào để làm...Bổng nó phát hiện một quán café hình như mới mở đang đăng bảng tìm nhân viên....Dựng chiếc mạc-tin (mới mua) vô góc quán nó đi sâu vào, quán này làm theo phong cách của nhật bản, có một chút cổ kính và lạ mắt...(chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh). Nó đoán đúng, 2 ngày nửa quán mới khai trương...>Sau một hồi chờ đợi, rồi phỏng vấn, rồi hỏi linh tinh cuối cùng nó cũng dc thằng cha quản lý lùn xủn nhận vào làm vị trí phục vụ....Xem như ngày đầu tìm việc mà có việc làm thì quá ok rồi...Nó vui vẻ quay về...tất nhiên là ghé qua tiệm net gần nhà trọ đến liên lạc với một người mà đến lúc đó nó vẫn chưa biết dc sau này người đó đã trở thành một phần cuộc đời đầy những ký ức mà cho dù đến mãi mãi về sau ko bao giờ nó có thể quên dc.
- Buzz buzz! Cốc cốc...có chủ nhà ở đó hok – nó gõ vội vào bàn phím – 15 phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời nó gõ tiếp -....hok có trên máy hả...vậy out nha...- màn hình hiện lên cái icon lạnh nhạt (lúc đó nó phải phì cười vì cái icon đó)
- Haizz chủ nhà đi vắng òi...bên đó kiếm chi nửa...- dỗi nó chắc lun rồi vì dù gì cũng cả tháng nay tự nhiên nó mất tích mà, bận lo vụ học hành...đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ online này chứ.
- Hi...giận nhox hả nữ hoàng?
- Ai thèm giận nhà ngươi...sao hok đi lun đi pm chi nửa
- Uhm tính đi lun thiệt rồi mà nhớ nữ hoàng xấu xí quá nên...
- Grừ grừ...ta xấu hùi nào...đồ nhox con xạo sự
- He he ừ xạo sự mà có người nc với mình hoài mới ngộ
- Ai thèm...tại nha ngươi buzz hoài bực mình chứ bộ.
- Thui đùa chút mà....nghĩ giận đi....lo chuyện học hành nè...thời gian đâu online
- Thiệt hok...hay là lo mấy cô hot girl ở trường rồi quên ta =.=
- Hot girl nào....có nữ hoàng băng giá ở đây...sao hot nổi mà hot
- Haizz....tin dc thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền
- Tự tin ghê hôn...đẹp sao xin WC hoài hok cho
- Sợ ngươi thấy ta đẹp quá ngươi xỉu sao
- Éc...mắc gì xỉu
- Thì thấy ta đẹp rùi nhà ngươi dê xồm...ta uýnh xỉu
- Dê đâu dê...có thấy chị ra sao đâu mà dê...cho wc đi rùi tính
- No no...mơ đi cưng.Đã nói chừng nào lên đây đi rùi gặp thiệt lun.
- Thì giờ lên rùi nè
- Lên đâu
- Sài Gòn nè
- Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa....lên chi
- Lên kiếm chị chứ chi
- Hix tự nhiên kiếm ta chi
- Kiếm để dê chứ chi
- Ngon ngon...ta uýnh 1 cái là xỉu tại chỗ lun chứ dê
- Con gái gì...tối ngày dọa uýnh
- Chứ sao...hok lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài
- Èo....ai ăn hiếp ai biết liền à

anhvui

Ở bên ngoài Vân đang rất tò mò không biết anh mình sẽ làm gì. Nó nghe người t nói địt nhau sướng lắm nhưng nó chưa bao giờ thấy chưa đó nên nó muốn xem cho thoả mãn trí tò mò của mình. NÓ không ngờ thằng anh trai mình lại có thể địt ngay trong nhà mà nó lại có thể thấy anh nó làm tình với Hoa.

anhvui

Xem anhvui hay nhat 2014

Chị Tư là một người cực kỳ dữ dằn. Mặt chị rỗ, nên trông lúc nào cũng thấy khó chịu. Nhưng bù lại trời cho thân hình to lớn cân đối, không xồ xề như những người đàn bà cùng tuổi 35, 37 như chị. Có chồng vào năm 17, 18 tuổi gì đó nên , nhưng không có con được, sau nầy đi bác sĩ khám ngiệm tìm ra vì tinh trùng anh Tư có gì trục trặc

Lúc ở VN chị Tư là gái quê lên tỉnh làm ăn, gặp anh Tư tài xế h ai người thành vợ chồng. Anh Tư người hiền chậm chạp, cục mịch, nhỏ người, sợ vợ kinh khủng, vợ sai đâu ngồi đó, biểu ăn thì ăn, biểu uống thì uống, không ý kiến, tới cả lúc chăn gối biểu làm thì làm. Ăn hiếp chồng lâu ngày thành thói quen nhiều khi quá lố. Chị thường hay thị oai la hét chồng trước mắt mọi người, nhưng anh Tư trời cho bản tánh phớt tỉnh ăng lê rất hay. Chị vợ la khan tiếng thì nín thôi. Gia đình anh Tư qua Mỹ do bảo lảnh của em vợ, là em gái của chi Tư. Nhiều khi em chị Tư còn phải căn ngăn hành động quá trớn của chị mình, nhưng bản tánh hung dữ không bỏ được. Chị mà nỗi tam bành là anh Tư nín khe.

Một hôm trời tối. Hai vợ chồng anh Tư tắm rữa xong vào gường ngủ. Anh Tư vói tay vừa tắt đèn, chỉ còn lại đèn ngủ, thì một bóng đen bịt mặt to con ập vào, trên tay lăm lăm khẩu súng đen ngòm. Hai vợ chồng điếng hồn không la lên được tiếng nào. Vừa chỉa súng, vừa gừ gừ trong cổ họng, vừa lôi trong ba lô ra nào dây thừng, đồ bịt mắt, bịt miệng. Hắn trói cứng chị Tư lại, không quên bịt mắt bịt miệng chị cứng ngắt, sau đó hắn lôi anh Tư ra khỏi phòng. Trong bóng đen chị Tư vừa không thấy, vừa không la, chỉ còn dẫy dụïa và ú ớ trong cổ họng. Vài giấy sau hắn trở lại ngắm nhìn con mồi nằm thẳng cẳng trên gường. Chị Tư thật sự lạnh gáy khi hắn để họng súng lạnh ngắt vào màng tan, sau đó hắn kéo từ từ xuống vùng ngực cao nhấp nhô trong chiếc áo ngủ rộng. Tay chân chị hắn cột dang ra hai thành gường, nên không có cử động nào chị vùng vẫy lên được.

Bao nhiêu hung dữ tan biến, chị chỉ sợ chết. Bỗng chị nghe tiếng kéo. Hắn chậm rãi cắt chiếc áo ngủ từ dưới lên đến ngực. Từng phần da thịt chị Tư lộ ra dưới ánh đèn ngủ. Hắn ngắm nhìn. Thân hình tuyệt đẹp. Đôi vú săn to, bụng phẵng không một nếp nhăn, bờ mông nở nang, chiếc quần lót nhỏ xíu che vừa đủ âm hộ nhô lên no cứng, đôi chân dài thuôn thả. Người đàn bà nầy có thân hình hết sẩy. Hắn nghĩ vậy. Hắn để khẩu súng trên bụng chị Tư, tay nhẹ vuốt ve se se thật lâu hai đầu núm vú, một lát sau, chị Tư nghe cảm giác nhột nhạt rần lên cơ thể khi môi hắn ngậm hai đầu vú bú như con nít, hêát bên nầy tới bên kia, thong thả dài lâu, dần dần đầu núm vú cương lên mọng đỏ. Thời khắc trôi qua, khuôn mặt chi Tư lần lần biến đổi, chị ưu tư thấy rõ, hơi thở mạnh dần thì miệng hắn lần về bên dưới. Môi lưỡi hắn rà nhẹ xung quanh vùng háng chắc nịch. Chị Tư rướn người giật mình khi bàn tay hắn chạm nhẹ vùng đất kín. Hắn lấy tay xoa bóp âm hộ thật lâu rồi vạch quần lót qua. Vùng tam giác lông đen nhuyễn hé mở. Hắn cuối đầu xuống. Trời ơi! từ lúc có chồng tới giờ chưa bao giờ chị Tư có cảm giác quái dị như thế nầy khi đầu lưỡi hắn phớt nhẹ vào cái khe nhỏ.

Hắn bình thản liếm mút. Từ chỗ khô ráo dần dần nước nhờn rĩ ra, hai mu âm hộ căng cứng, phía trên mòng dóc nỡ lớn ra như hạt lựu chín, đôi mông chị Tư quọ quậy lắc lư. Khi con mồi thấm đòn chết giấc thì chị lại nghe tiếng kéo cắt ngang qua chiếc quần lót nhỏ. Âm hộ no tròn phơi ra mời mọc dưới ánh đèn ngủ. Cơ thể chị Tư rạo rực dữ dội. Chưa bao giờ trong đời chị được bú như thế. Sự sướng choáng ngợp run rẫy. Chị trâng người, âm hộ rĩ chất dâm nhờn xuống háng, chạy theo đường lưỡi của hắn. Trong bóng đen đêm, chị hoàn toàn đầu hàng cảm giác thật hoang thú . Chị bỗng giật nẫy người khi đầu dương vật to lớn của hắn lách cửa mình đi vào thật ngọt trong âm hộ chị. Sự cọ xát chật ních nong ra làm chị sung sướng thật sự. Hắn thư thả nắc như loài heo nọc, càng ngày càng mạnh dần. Hai cơ thể như nhập vào bất tận thật lâu khi đôi mông hắn nhấp dữ dội, cho đến khi hắn hét lên bất thình lình rút ra đỗ tràn đầy tinh khí vào hai đôi vú của chị. Cơ thể chị Tư như căng ra, vỡ ra từng mảnh, chị quằn người, những sợi dây làm cho chị đau hai cổ tay và chân. Chị Tư điếng hồn, tại sao mình đồng lõa như vậy. Im lặng trôi qua thật lâu. Chị Tư nhấc đôi tay đã được mở ra từ lúc nào. Hắn đã. . . . bỏ đi mất dạng. Chị lồm cồm bò dậy, rũ rượi tả tơi, nhưng cơn sướng vẫn còn mơn mơn phía dưới. Chị lấy tay xoa nhẹ lên hai bờ vú còn dính chất sữa trắng sệt, lát sau chị xuống phòng khách, thấy anh Tư bị trói nghiếng ở một góc sofa. Chị mở trói cho chồng. Chị đòi thưa cảnh sát. Anh Tư bỗng nhiên nói thôi đừng thưa gởi gì, chuyện đã lỡ, làm ồn ra xấu hỗ, Chị cảm thấy đồng ý và âm thầm muốn như vậy, lòng bâng khuâng nao nao. Từ đó chị đổi tánh hẳn, người cứ như trong mơ. Hai vợ chồng dấu biệt.