Ao ngu khieu goi

Bất ngờ thật luôn các thím ợ. Con lacoste này bình thường da dẻ cũng trắng trẻo, láng mịn rồi, nó đổi kiểu tóc thì nhìn khác hẵn, đúng với cái câu “Mái tóc quyết định 70% khuôn mặt). Nhưng tính cách của nó thì vẫn vậy các thím à, lạnh như băng, trong cuộc đời em chưa từng thấy người nào lạnh lung như con Lacoste này cả. Hai thằng lựu đạn kia thì hôm nay không chọc ghẹo chị L nữa, tụi nó đang ngồi chém gió ở bàn khách, lâu lâu lại liếc nhìn con Lacoste rồi lầm bầm với nhau, em đoán chắc là chúng nó đã để ý tới Lacoste rồi. Đúng là con trai phải không mấy thím, cùng một người, lúc người ta xấu thì lơ đi, đến khi đẹp lên thì nãy sinh ý đồ. Đoạn rồi em liếc mắt khắp quán mà chả thấy chị L đâu cả. Em đến hỏi con Lacoste thì nó nói chị về nhà trước có công chuyện. Lúc này đứng gần nó thì càng thấy dễ thương mấy thím ạ, tóc nó cũng giống giống chị L, cũng để mái xeo nhưng tóc ngắn hơn. Cả khuôn mặt đều ok hết, trừ cặp mắt kính thôi. Lúc này trong đầu em lại nghĩ tới chuyện muốn nhìn thấy body nó thế nào, tại nó mặc áo rộng lắm mấy thím ạ, mất hết cả nữ tính. 
Hôm ấy khá đông khách, làm việc quần quật, chả còn bận tâm tới chuyện chị L nữa. Hết cả buổi chiều chỉ làm việc với lướt web, chẳng có gì đặc biệt. Đến 6 giờ tối thì hai thằng lựu đạn về. Trong quán lúc này chỉ có em với Lacoste, bình thường em chẳng có cảm giác gì với nó cả, hôm nay nó dễ thương hẵn lên thì em lại có chút rộn ràng. Như một thói quen, nó lại lấy điện thoại ra bấm. Em thấy không gian buồn tẻ quá nên mạnh dạn tới nói chuyện với nó.
-Em để tóc này đẹp nè
Nó ngước lên nhìn em mấy thím ạ
-Cám ơn anh!
Đó là lần đầu tiên gương mặt nó có một chút biểu lộ mấy thím ạ, em thấy thế thì bắt chuyện tiếp. Nói ba cái chuyện sở thích, học hành, gia đình này kia, lúc đầu nó cũng ngượng ngùng nói chuyện, nhưng càng về sau thì nó càng mạnh dạng hơn. Thế mới biết bố mẹ con này li dị, nó sống với mẹ, hiện nó đang học lớp 12, làm lớp phó học tập, thích hội họa., đọc truyện, làm ở quán này được hơn nửa năm rồi. Nói chuyện nhiều mới thấy nó dễ mến lắm, chắc là tại nó sống khép kín nên bề ngoài có vẻ lạnh lung, khó tiếp xúc, con Lacoste thuộc dạng gái ngoan hiếm có khó tìm đấy mấy thím ợ. Đương nói chuyện thì khách vào, trở lại công việc…Em đang băn khoăn, chị L không ở đây, 8h con này về, em thì không biết pha chế gì. Đang nghĩ ngợi thì nó lù lù trước mặt em. Ngọng nghịu nói với em:
-Hôm nay chị L nhờ em ở lại đến 10h để phụ anh bán. Khi nào về, anh... đi theo em về nhà được không? Về khuya một mình em sợ cướp lắm.

Nghe nó hỏi thế, em vừa bất ngờ, vừa vui vui. Mới ngày nào còn lạnh như đá bào, giờ thì cái giọng ngại ngùng ngọt xớt. Cả ngày hôm đó chẳng thấy chị L đâu, không lẽ chỉ giận em đến thế, đâu phải, rõ ràng lúc đưa em cái cây lau nhà, thái độ của chỉ mềm mại với em lắm mà. Mới làm việc được dăm ba ngày mà gặp toàn chuyện đâu không, em không biết mình trụ nổi quán này được bao lâu nữa. 
Tối hôm ấy, em với con Lacoste loay hoay làm việc cùng nhau, cái cảm giác lạ lẫm với nó dần biến mất. Bây giờ trong mắt em, Lacoste là một con nhỏ dễ thương, hiền lành. Khách khứa đã về hết, em với Lacoste cùng dọn quán. Xong xuôi hết, Lacoste với em cùng ra ngoài lấy xe. Bây giờ em mới để ý tới nó, không ngờ nó đi xe đạp, chiếc xe Martin @ màu bạc. Em đi chậm chầm theo nó trên đường về, mệt vãi ra mấy thím ạ. Chạy cà rề như thế vừa mỏi lưng, vừa mỏi cổ. Đi vào trong khu chợ Bà Chiểu, vào mấy con hẻm rồi dừng lại trước một căn nhà nhỏ, có cái sân nhỏ, bên trong có nuôi một con chó rất mập, nó nghe tiếng xe em dừng trước nhà liền sủa om sòm, con Lacoste nạt nó “Lu!” thì nó im hẵn. Vậy ra đây là nhà của Lacoste, nó quay lại nhìn em.
-Cám ơn anh! Em vô nhà.
-Ừa! anh về!
Em nổ máy chạy đi, đi được một khoảng thì em nhìn vào gương chiếu hậu, nhìn con Lacoste đang loay hoay mở khóa cổng.

Đêm đó em về nằm nghĩ về con Lacoste, em khâm phục nó, con gái chân yếu tay mềm vậy mà vừa đi học vừa đi làm tới 8h tối mới về làm bài tập rồi sáng lại đi học sớm, vậy mà vẫn học giỏi như thường, chả bù với em. Kể ra thì gia cảnh nó cũng không được khá lắm nên nó đi làm vậy cũng coi như là hiếu thảo.

Rồi những ngày tiếp theo cũng nhan nhãn như vậy, nếu có chị L thì 8h Lacoste về sớm để học bài, còn chị L bận thì nó ở lại phụ em tới 10h rồi em đèo nó về. Hai thằng ôn kia thì dần dần chọc ghẹo cả Lacoste. Ngày nào cũng như ngày nào, chỉ làm việc, tán gẫu giết thời gian, chẳng có gì đặc biệt xảy ra cả, em thì từ khi nhìn thấy chị L lõa thể thì cũng ngại tiếp xúc với chỉ, em dần cảm thấy xa cách với chỉ hơn. Thời gian trôi nhanh, thấm thoát cũng làm được gần 2 tuần.

Hôm đó là một buổi tối trời mưa, ca tối của em, chỉ có em và chị L ở quán. Trời mưa rất to nên quán chả có ma nào vô uống nước. Em đường ngồi lướt web thì chị L đi tới rồi ngồi cạnh em trên cái ghế sofa dài, nhìn vào màn hình laptop của em.
- Em đang làm dzì dzậy?!

ao ngu khieu goi

Bây giờ thì tôi quỳ hẳn người lên, đặt hai chân nàng lên vai, rồi nắc những cú thật vũ bão làm cả thân hình của nàng dội lên phía trên như tư thế mà tôi học trong truyện sex. Nếu hai tay của tôi không nắm lấy bầu vú của nàng kéo lại theo mỗi cú nắc, thì có lẽ nàng đã phải rớt xuống giường. Từ cổ họng của nàng không ngừng thoát ra những tiếng rên xiết. Mỗi lúc một to hơn , sướng khoái hơn. Hằng không ngừng quằn quại dưới thân thể của tôi, và tôi cảm thấy những bắp thịt nơi âm đạo của nàng không ngừng co thắt, bóp chặt lấy dương vật của tôi. Rồi khi dương vật của tôi được tràn ngập trong chất lỏng sướng khoái của nàng thì tôi cũng xuất tinh ào ạt. Cả hai thứ dung dịch hoà lẫn với nhau, tràn ra ngoài ướt đẫm hai bộ phận sinh dục của chúng tôi. Tôi không thể nào tả được mức độ sung sướng của tôi trong lúc này. Hai tay Hằng bấu chặt lấy mông tôi với giọng khản đặc “Cứ để yên nó trong em đi anh.”

ao ngu khieu goi

ao ngu khieu goi la gi ?

Chỉ nói được bấy nhiên dì nhả lưỡi tôi ra rồi rên lớn. Ở tư thế này tay tôi xoa bóp dít dì thô bạo. Dì bây gời không khác gì hình ảnh con cái đang động cởn, nhúng nhãy lên xuống liên tục ,miệng thì hít hà. Lâu lâu tôi nắm lấy eo của dì ghì mạnh xuống thốn tận xương mu , dì rú lên manh dại rồi lả người gục đầu lên vai của tôi mà cắn. Chừng 15 phút dì tự rút cu của tôi ra nghồi quỳ xuống mà bú. Dì sợ tôi chơi tiếp dì chụi không nổi nên xụt mạnh cu cua tôi. Tôi nắm tóc dì ghì xuống con cặc đang cương cứng làm dì phải nắm bớt để giãm tôi thọt sâu trong cổ họng dì . Dì liếm , ngâm hai dồn dái tôi mà mút . Khoãng 20 phùt sau tôi phun vô miệng dì cả đống tinh trùng đặc sệt, dì nuối không hết phải nhè bớt ra ngoài Sau đó cả hai tắm lại nước một lần nửa rồi lên gường nằm nói chuyện với nhau, tôi nhìn dì rồi hỏi:
---Em có sướng không? 
Dì thõ thẻ:
--Em sướng quá, chưa ai làm tình như anh vậy , mệt muốn chết.
Rồi dì chủ đông chồm lên người tôi nút chặc lấy môi tôi. Dì thỏ thẻ:
--Em yêu anh nhiều lắm, nhưng anh lại là bạn của con em , thật là khó xử , anh chỉ em phải làm sao đây!
Tôi suy nghĩ rồi nói :
--Tạm thời mình giữa bí mật chuyện này.Anh đưa cho em chìa khóa nhà của anh , mình gặp nhau ở đây tiên hơn. Em cho anh mùi da thịt của em rồi không có anh chụi không được, nhớ quá anh điên mất!
Dì tán yêu lên má tôi và nói:
--Anh hư lắm biết không, ai chỉ anh cách làm tình như vậy? 
Tôi nheo mắt:
--Sướng quá đúng không, thôi anh mong là có cơ hội gặp em mổi ngày, hứa với anh nha!
Dì cười:
---Em cũng muốn như đễ tình sau, hôm nay emở lại với anh đêm nay chịu không?
Tôi lao vào ôm dì nhất bổng gì quay một vòng rồi , đặt một hun dai dẵng đến nội dì phải đậy mặt tôi ra đề thở:
--Nghẹt thở người ta muốn chết hun gì mà ghê vậy, để em gọi điện thoại về cho nhà không phải trông ngốn/ dì thĩnh thoãng cũng ngủ nhà bạn bè cho vui nên sư vắng mặt không làm điều đáng thắc mắc. Sau khi tắm xong , tôi chở dì đến quán ăn tối tại một nhà hàng Pháp , nhẹ nhàng và lãng mạng. Trong ánh sáng lung linh của ngọn đàn cấy, khung mặt dì càng tỏa sáng nhất là khi dì cười, mà tôi nghĩ đến bây gời đả gọi dì bằng em rồi mà . Thế thì người nghồi trước mặt tôi là người mà tôi đam mê vì vể đẹp đối với tôi là đẹp nhất, nhất là em đả lâu chưa làm tình nên cửa mỉnh em bót lắm , nhất là cặp vú trắng đến nhể nhại, đầu vú , cón cặp mông của em thì mềm mại, còn cái lổ tôi vừa mới phá trinh , bóp đến độ như ai nắm chặc con cu của tôi căng đến muốn vở mạch máu, sướng như vậy sao mà không ghiền…….Tôi miên man nhớ đến thân thể của dì, tiếng dì lôi tôi về hiện thực:
--Suy nghĩ gì mà em gọi không nghe, nhớ cô nào phải không?
Tôi chồm qua nói nhỏ bên tai em:
--Anh đang nhớ tứng chi tiết thân thể của em , của anh đang muốn nhỏng lên kìa, em đẹp quá anh không ngờ anh có cái hạnh phúc bất ngờ nay, cám ơn em vạn lần
Em nghít tôi:
--Anh dâm quá, người đàn bà nào lọt vô tay anh , thì chết 
Tôi cười nham nhở:
--Sướng mà chết phải không em , em có muốn chết đêm nay không?
Em nghiêm mặt:
-Với điều kiên chuyện này là bí mật suốt đời của anh và em, anh thề đi!
Tôi thề đọc cho dì an lòng. em cho tôi biết là em yêu tôi cái ngày mà tôi chở dì đi khám bác sỉ. Tôi đưa cho em chia khóa nhà, em củng đưa cho tôi chìa khóa nhà của em. Từ nhà hàng trên đường lái xe về nhà tôi nghé ngang tiêm bán thuốc của thằng bạn mua vài viên viagra ,và chính là hai viên thuốc kích dục dành cho phái nử. Em hỏi tôi là mua thuốc gì , tôi nói dối là đưa đồ cho thằng bạn nhà thuốc là của nó. Nghồi trên xe em nói liên hồi, cái hạnh phúc dễ dàng khi người đàn bà đang yêu dù bất cứ tuổi nào cũng như con nít liến thoáng như tết về.
Về đến nhàvừa đống cửa, em đã nhãy lên ngưởi tôi đeo cứng, hai chân cặp quanh bụng tôi,cừ như vậy tôi ẫm em vô phòng ngũ. Tôi để em nghồi xuống, rồi ra mở chai rươu Champagne rút vào hai cái ly không quen bỏ hai viên thuốc kích thích và nuốt vội viên viagra. Tôi muốn em sẻ nhớ mãi cái đêm nay.Tôi tự nhiên cởi trần truồng cằm hai ly rươu vô phòng ngũ .Cãnh tưỡng em đang bận trên ngưởi bộ đồ ren mảu đen cũa Victoria Secret. Cái nữa hỡ nửa kìn thu hút đến kỳ la. Tôi sững sở vì em quá đẹp và quá sexy. Tôi đơi em ly có thuốc em nhấp một nhụm.Tôi vặn tất cã đèn trong phòng em ngạc nhiên hõi tôi:
--Sao anh lại mở đèn sáng vậy?

ao ngu khieu goi

Trời tháng 12 Đà Lạt lạnh run người. Nó ngồi đó mắt nhìn theo chiếc xe hoa từ từ rời xa nơi nó đứng. Đường vào nhà thờ quanh co uốn lượn. Mấy chốc rồi chiếc xe ấy sẽ bị cánh rừng thông tàn nhẫn che khuất. Nó đứng dậy, hai tay cho vào túi quần. Sóng mũi cay xè, miệng nó vẫn cố mĩm cười mặc dù nó cảm nhận được giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Ngay khi đuôi xe hoa khuất vào phía rừng thông già nó lặng lẽ tiến thêm một bước để nhìn...Hai bước...ba bước, bốn bước....và nó vùn chạy. Nó chạy như một thằng điên...cố bắt kịp tốc độ của chiếc xe, nó im lặng chạy, mắt vẫn cố nhìn theo đuôi xe như để nuối tiếc một chút gì đó của yêu thương. Em của nó lên xe hoa theo người ta mất rồi, xe đi khuất tầm mắt rồi liệu cuộc sống có cho nó nhìn thấy em lần nửa hay không. Nó không nhìn thấy em, mắt nó không thể nhìn xuyên qua chiếc kính xe màu đen đáng ghét ấy, đôi chân nó không thể đuổi kịp những vòng xe lăn vội đưa em đi xa...rất xa...rất xa ấy. Đến giờ nay nó vẫn chưa thể giải thích được tại sao lúc ấy nó lại chạy theo như một thằng điên yếu đuối như vậy. Nó cũng không biết em có quay đầu nhìn lại lần nào hay không. Có lẽ không...đơn giản vì phải như vậy mới chính là em, có lẽ có...đơn giản phải như vậy mới là người nó yêu.
Điều gì đến phải đến. Nó vấp chân té nhàu ra đường. Nó lăn mấy vòng mới dừng lại được. Nó loạng choạng ngồi dậy bước đến ven đường ngồi xuống dưới góc thông nhìn về hướng chiếc xe đưa em đi. Hai tay nó rướm máu. Cũng đúng thôi nó đâu có đeo găng tay mặc dù trời ĐL lúc ấy lạnh cóng. Ly do đơn giản em muốn được giữ ấm trong đôi tay trần của nó cho đến giây phút cuối cùng. Nó im lặng, hơi thở nó dồn dập vì mệt cũng không thể ngăn nó mĩm cười
" Chào em nhé người lạnh lùng"

Chị, anh Phong, Hân và một vài người bạn em chạy đến sau lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám lại gần nó cả, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước đến ngồi kế bên nó im lặng xoay người nó lại xem xét nó có bị sao không. Một vài vết trầy xướt trên trán cộng với hai bàn tay rướm máu cũng đủ cho chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy nhỏ Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của nhỏ nhè nhẹ thấm máu trên tay nó. Còn chị thì dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán nó. Anh Phong không biết tìm đâu ra được chai dầu gió đem lại đưa cho chị rồi quay lại nói nhỏ gì đó với những người khác khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại phía nhà thờ để nó ở lại cho chị và nhỏ Hân chăm sóc. Có dầu gió làm vết thương của nó đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này làm gì có cái đau rát nào bằng vết thương lòng của nó chứ. Nó vẫn im lặng hướng mất về phía rừng thông già hiu hắc, nơi chiếc xe em có lẽ đang giầu mình trong đó không cho nó nhìn thấy nửa. Như trò chơi đuổi bắt ấy, nó cố đuổi theo, xe của em vẫn vô tình chạy đi mất...trò chơi đuổi bắt này có lẽ nó sẽ phải chơi rất lâu đây. Bật cười vì ý nghĩ điên khùng đó...nó nhận ngay hai ánh mắt ngơ ngác, lo lắng của chị và nhỏ Hân.
- Nhox...
Chị vừa định nói gì với nó thì nhỏ Hân bịt miệng chi lại ra giấu im lặng. Ừ chính lúc này có lẽ nhỏ hiểu nó cũng chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý nên im lặng ngồi quay lưng ra hướng ánh mắt về cùng phía với nó. Nhỏ Hân sau khi quấn hai cái khăn choàng thành hai cục bao trọn hai bàn tay nó cũng ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lo lắng. Nó không nhìn qua nhỏ nhưng nó đủ cảm nhận nhỏ đang nhìn nó thực sự là ánh mắt lo lắng.

Nó không biết ngồi như vậy bao lâu nửa. Chỉ biết thời gian chầm chậm trôi qua lâu đến nổi chị của nó không còn chịu nổi nửa. Chắc là ngồi nảy giờ mõi lắm đây nên từ từ dựa hẳn người vào nó. Bó tay với chị luôn, đang ngồi chia sẻ an ủi với thằng vừa thất tình là nó mà cũng không từ bỏ cái tính nghịch nửa. Chị ngả người vào nó tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt nó. Chắc đang cố gắng kiếm chiện để kéo ánh mắt nó trở về thực tại đây vì giờ mắt nó vẫn như đang cố len lõi giữa những hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng hay chính con người lạnh lùng trong nó trở lại. Nó quay người qua nhỏ Hân mĩm cười.
- Nè Hân
Nhỏ giật mình
- Sao...sao M
- Có gì ăn không? Đói bụng quá
Nhỏ ngập ngừng. Chắc đang ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của một thằng vừa thất tình tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
- Ừ ừ còn bánh kem với đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc hay sao đó.
- Nhox muốn ăn hả?
Chị chen vào. Nó quay qua nhìn chị cười
- Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà
- Uhm chị cũng đói nửa, Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
- Vậy tụi mình vào trong kia kiếm gì ăn hen M
- Ờ sao cũng được
Nó gật đầu kéo tay chị và nhỏ Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết. Chỉ còn một vài người ở lại giải quyết những việc sau cùng của buổi lễ. Nhỏ Hân đi về phía anh Phong nhìn quanh.
- Ủa tụi nó đâu hết rồi anh
- Ừ anh kiu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ
Anh Phong hạ giọng sợ nó nghe được thì phải. Nhỏ Hân gật đầu
- Uhm không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
- Ủa em muốn ăn hả
- Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh
- Ừ ha anh quên mất. Để anh đi với em
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn nó và chị thì ngồi xuống ghế đá. Nó đưa ánh mắt nhìn xa xăm...ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại ngon ơ bằng cái cốc nhẹ lên đầu đủ để nó cảm nhận cái đau.
- Nhox khùng!
- Gì?
- Đưa đây!
- Đưa gì?
Nó ngơ ngác. Chị cười nhẹ
- Đưa bớt cục buồn đây chị giữ phụ cho
Nó cười
- Hơ hơ sao bửa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
- Thì lâu lâu nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá chia bớt được chưa.
Hix chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu phải người khác chắc đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may là nó đủ hiểu chị đang muốn gì mà.
- Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nửa nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
- Tại sao?
- Vì nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Nó mĩm cười nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của nó rõ ràng có sự dứt khoát không thay đổi về vụ án cục buồn này cho nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá mà ngồi im theo nó luôn. Ngồi được một chút thì nhỏ Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một dĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây mà. Nó bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
- Không còn gì ăn hết M ơi. Còn bánh kem thôi hà.
- Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
- Được không M?
Nhỏ Hân ngồi xuống hỏi. Nó gật đầu.
- Vậy còn dĩa bánh kem này?
- Đem theo ăn đi anh.
- Ừ cũng được . Vậy mọi người lên xe đi
- Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh nhox chị đói bụng lắm rồi nè
Chị đứng dậy vừa nói với anh Phong vừa kéo tay nó chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Nhỏ Hân ngồi băng trước kế anh Phong cầm lấy dĩa bánh kem dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
- Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
- Hỏi lạ vậy em
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
- Hì M hổng thích ăn ngọt mà anh
- Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ vậy hả ngạc nhiên. Chính nó cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này sao nhỏ Hân lại biết. Nào giờ nó đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thiệt. Nó gật đầu
- Ừ nhưng cho M thử một miếng đi Hân
- Không thích đòi ăn chi nhox
Chị nhìn nó. Nó quay qua chị cười
- Ờ không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe
Vừa nghe xong chị đã phùng má lên chu miệng xí một tiếng
- Xí. Đồ vô duyên...
Nhỏ Hân cười xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng nó. Nó há miệng nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay nó băng 2 cục to tướng bằng khăn choàng của nhỏ Hân rồi nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy chứ chị thì có 1000 năm nửa cũng không có rảnh đút bánh cho nó ăn đâu, giành ăn ko giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với nó. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị. Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện vào trong miệng nó. Tất cả trở thành mùi vì tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt từ nào giờ nó ăn rất ít vậy mà lúc ấy không biết vì sao nó lại ăn một cách ngon lành như vậy. Nó không chỉ ăn một miếng mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo. Đó là lần đầu tiên nó ăn bánh kem nhiều đến vậy...không phải vì bánh kem ngon mà vì đó là chiếc bánh trong ngày cưới của em.

ao ngu khieu goi

Xem ao ngu khieu goi hay nhat 2014

Chap trước sau khi vừa ra lò và trình làng thì cmt và inbox em nhận được hầu hết là quá buồn, đánh mất xu hướng chung là vui tươi và hài hước mà từ đầu câu chuyện này mang tới cho các thím, đến ngay cả một chị còn inbox hỏi han và rằng": chị khóc khi đọc chap này, bây giờ 2 đứa sao rồi....??? thật sự đồng cảm với em và tiếc nuối cho một tình yêu mong manh của tuổi học trò!"".Em chân thành cảm ơn chị ấy và các thím đã dõi theo cũng như sát cánh bên em trong từng chap chuyện ,hì hì,Chuyện đời mà các thím có lúc thăng lúc trầm, con người ta có cái được cái mất, huống hồ là tình yêu, khi tình cảm đã được đặt vào quá nhiều từ cả 2 phía thì cảm giác hối tiếc, đau khổ khi mất đi như tăng gấp bội và càng đau đớn hơn khi ta cứ hồi tưởng và suy nghĩ về nó theo chiều hướng tiêu cực.Thế nhé.


Sau khi tiễn nhỏ đi, cả tuần sau đó em vẫn như người mất hồn, cứ thơ thẩn như thằng điên, trong đầu thì cứ thấp thoáng hình bóng nhỏ, cứ nghĩ về lúc nhỏ khóc và đứng nhìn em, em hồi tưởng lại tất cả các kỉ niệm mà chúng em đã có mọi lúc, mọi nơi và hầu hết thời gian, biết em bị stress nặng nên Dì lo lắng lắm, gọi điện thoại cho ba tứ tung cả lên, ba đòi bay vào các kiểu để lo lắng và chăm nom cho em nhưng cứ hễ ba gọi cho em thì em cứ biện minh không sao, con vượt qua được, ba đừng lo và thời gian ấy ba càng lúc càng bận, bác bạn chí cốt và ba cứ quần quật suốt ngày mà công việc cứ như núi đất không vơi đi được bao nhiêu dù đã chăm chỉ cào xới.


Nhiều lúc khi trời đã khuya, khoảng mười hai hay một hai giờ đêm em rất hay bừng tỉnh giấc và cứ ngồi ôm gối thẩn thờ nhìn và hư không ánh sáng như một thằng tự kỉ thời chiến bom đạn dập không chết nên còn sót lại, Dì thì đêm nào tỉnh giấc lên phòng canh em sợ em có chuyện gì hoặc cứ đơn giản như ngồi với "ánh mắt sao mà xa xăm" là Dì lại đặt em nằm xuống, ngồi canh bên nệm và nước mắt thì cứ như chức tuôn ra nơi khóe mắt.Bạn bè em biết tin đến thăm nhiều lắm chứ, tụi nó toàn đi tay không ^0^,cả thân và không thân, khuyên cũng có mà răn cũng có, em thì chỉ ậm ừ cho qua hết và rằng tao là nam nhi nhưng cuối cùng thì đâu lại vào đấy như nước đổ đầu vịt thôi ......Dì thì dần cũng biết chuyện, nhưng chẳng hiểu sao và nghe ngóng thế nào mà câu chuyện Dì nghe về nguyên nhân em bị tự kỉ nó lại như này :Em iu đơn phương nhỏ, nhưng nhỏ từ chối vì bay ra nước ngoài cùng gia đình nên em thành ra như thằng thất tình vì yêu đơn phương và nảy sinh......... tự kỉ.... == không biết con nào kể thế nữa.... == thiệt là vãi hà.

Các thím nghe đến đây thể nào cũng nghĩ một thằng chai lì về cảm xúc ngang sỏi như em vào thời điểm trước đó tại sao lại ngu vãi cả đái, đi lụy tình vì một tình yêu chợp tắt và mang tính chất học vãi cả trò lâu đến như thế nhĩ, em cũng xin nói luôn là thời điểm đó em nhận thức được tất cả chứ, nhưng vì suốt ngày em cứ nghĩ tới nhỏ và hình ảnh nhỏ khóc lóc, cả những kỉ niệm mà tụi em từng có, chỉ là nhớ lại với bộ mặt đù siêu hạng đã được chứng thực bởi bà Dì xì tin dâu nên mới có cảm giác em như thằng tự kỉ ngồi 1 mình giữa đêm khuya, nói chung sự thật nó là như thế thôi mà tại Dì làm lung tung ben vấn đề hết cả lên, mà dù sao em cũng có phần lỗi, cứ điên điên hoài thì bố ai không lo, không nghĩ từ có chuyện nhỏ tí ti và cả tới những tình huống xấu nhất có thể xảy ra chứ,Co một lần, một chuyện đã xảy ra, một tình huống của cái thưở bồng bột và dại khờ ấy. -_^


*Có một đêm nọ, cũng trong cái tiết hè năm ấy, giữa tiếng máy lạnh đều đều mà lè xè, em đang ngủ thì chợt giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn trân trân lên trần nhà thì ôi thôi........ một....... một.......... một khung cảnh vẫn như mọi ngày các thím ạh ^^, em nằm nhìn ngơ ngác bồi hồi một lúc rõ lâu không biết rỏ là bao lâu nửa nhưng ước chừng gần nửa tiếng ấy, suy nghĩ về nhiều chuyện về người cũ và bước đường sắp tới mình phải vượt qua, về ba, về mẹ, về lum la đủ thứ.Đoạn em ngồi dậy, ngáp dài phát thành tiếng thì chợt nhận thấy một bóng đen lù lù dưới tầm lưng chừng của cái đệm.....

Àh, nhân đây em cũng nói luôn, phòng mà cụ thể là chỗ nằm của tất cả các phòng trong nhà em, chỗ để nệm nằm đều được xây cao hơn hẳn và kê nệm thôi chứ nhà em không dùng giường nhé . ^^.

*Bóng đen ấy tuy lạ mà quen, lạ là vì trước đây phòng em chưa có ai vào mà ngủ gối đầu như dở hơi thế này cả ==, nhìn mà mém tí bật ngửa.Quen thì là vì cái con người đó vẫn như mọi ngày, tông xẹt tông đen ngòm chứ gì nữa ==, chắc tính mặc đồ đen để tôn da +dáng các loại đây mà.Một thoáng giật mình, em liền lia mắt lại nhìn gần cho kĩ, thì ra là Dì, haizz đến là bách nhục với Dì, mình có bệnh tật gì đâu mà nằm đêm trông như trẻ con ý, với cả chắc Dì nghĩ mình không qua được đêm nay giồi T.T, rồi thì tự tử các kiểu đây.Lúc đó thì em thấy vừa tức lại vừa thương Dì, thương lắm luôn ấy, vì em mà Dì phải khổ, trông nom đủ thứ rồi còn bây giờ đến cả giấc ngủ cũng không lành nữa, nhìn Dì nằm gác tay và đầu lên nệm đến là thương ^^, đôi môi nhỏ nhỏ và đỏ ửng, cái mũi cao và bé, đôi mắt thì to nhưng nhắm lại lim dim kiểu tìm Lim vô cực với cả tích phân không giới hạn thế hả Dì ^0^, nhìn xinh vãi hà.Thú thật nhìn rất là yêu, muốn nhéo cho cái, em cũng công nhận với các thím là nhìn vào Dì làm em nhớ lại cái hoàn cảnh 18+ vài chap trước, những suy nghĩ bậy bã lượn lờ qua đầu một thằng tự kỉ xuyên màn đêm thì các thím biết thế nào rồi đới........
Một phút đỏ mặt thì em cũng dần đi tới quyết định.... sẽ .................