Ao ngu khieu goi

Bưu cười nhỏ nói:
“Cháu biết, dì đừng lo! Nói chuyện thôi!”
Kim Thoa dịu dàng nói:
“Tuần trước về nhà mệt muốn chết luôn!”
Bưu nói:
“Bưu cũng vậy!. mà đã quá!”
Kim Thoa đỏ mặt nói nhỏ hơn:
“Bú… lâu quá làm người ta điên luôn!”
Bưu tinh nghịch:
“Lần sau bú lâu hơn nữa… chưa đã đâu!”
Kim Thoa háy con mắt dài một thước:
“Xì!.. !”

ao ngu khieu goi

Trong một lần đi ĐàLạt nghỉ mát, ảnh mời thợ chụp hình lên tận phòng ngủ của vợ hồng chị trong khách sạn, chị lại khỏa thân nằm ngửa nằm nghiêng rồi chỗng khu trên giường cho anh thợ vừa chụp vừa nhìn đã mắt. Kế đến chị đứng dưới vòi sen phun nước lên ngực cho thợ chụp tiếp nhiều bô nửa. Ảnh nứng dử lắm nên khi thợ hình vừa ra khỏi phòng là ảnh đè chị ra đụ một trận gần rách nệm sập giường. Khoảng một giờ sau, anh thợ trở lại phòng ngủ giao hình và cho biết là có nhiều hình bị hư, anh ta xin lổi để xin chụp lại. Thật là buồn cười, có lẻ anh thợ vì mải mê nhìn vú nhìn lồn chị, nên sơ ý là đầu chị chưa vô trọn khuông hình, nên một số hình chỉ thấy từ ngực chị xuống dưới chân mà thôi, không biết do vô tình hay anh thợ cố ý tạo ra để được nhìn thân thể chị thêm một lần nửa chăng, vì sau đó hị lại trần truồng như nhộng một lần nửa để anh ta chụp lại.

Chưa hết, một lần đi tắm biển Vủng Tàu, ảnh mời thợ hình cùng vợ chồng chị lại chổ có  mấy hòn đá lớn, biểu chị cổi bikini trần truồng ra dựa lưng vào vách đá cho thợ chụp, nhìn thấy vậy ảnh nứng cặc chịu không nổi, đè chị vô vách đá mà đụ tại chổ, giửa thanh thiên bạch nhật, mặt sức cho anh thợ tha hồ bấm máy lia lịa. Chị biết chắc chắn là thế nào các anh thợ chụp hình cũng rửa ra thêm cất giử riêng để xem cho sướng mắt hoặc có khi in ra hàng trăm tấm để bán không chừng, những hình được thợ giao cho, anh chị xem đi xem lại nhiều lần rồi xé bỏ hết, không dám giử vì sợ sơ hở có người nhà hoặc người quen xem được thì xấu hổ có nước độn thổ mà thôi.

Khi hồ sơ cha mẹ ảnh bên Mỹ làm bảo lảnh cho gia đình chị, bắt đầu được xem xét đến, vợ chồng chị vui mừng lắm, nên anh chị chỉ nghỉ đến ăn chơi để chờ ngày ra đi mà thôi. Rồi em biết không, vài ngày trước khi rời VN, sau một bửa tiệc chia tay có đông đủ bạn bè tham ự, quá vui mừng nên chị uống bia hơi nhiều nên chị ngà ngà say , khi tan tiệc mọi người ra về hết, ảnh lén chị dấu một người bạn thân ở lại trong nhà, rồi dàn cảnh cho anh bạn đó cùng với ảnh hiếp dâm chị, nói là hiếp dâm chị thì cũng không đúng lắm, vì vài phút sau là chị biết mà không phản đối, có nghĩa là chị đã bằng lòng cho họ hiếp dâm thì đúng hơn.

Đầu tiên ảnh cột hai tay chị vào đầu giường rồi dùng khăn bịt mắt chị lại, việc nầy trước đây ảnh cũng đã thường làm vì muốn bắt chước cảnh hiếp dâm trong phim sex, mà ảnh biết rằng chị cũng rất thích .

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa say vì men rượu, tuy chị bị cột tay và bịt mắt, không sờ được và cũng không nhìn thấy được, nhưng chị nhận ra ngay là có nhiều bàn tay sờ mó vuốc ve lên khắp mọi vùng da thịt trên người chị. Kế đến, một cái miệng đang ngậm mút vú và một cái miệng khác ngậm mồng đốc lồn chị mút say sưa. Chị biết ngay là có hai người đang sờ mó và bú liếm lên người chị, nhưng chị đang ngà ngà say, mà lồn thì nứng gần muốn đứt hơi, nên chị mặc kệ làm ngơ như không biết, có thêm ai đó cũng chẳng sao, miển là họ làm cho chị sướng lồn là được rồi, chị chỉ còn biết rên và rên càng lúc càng to tiếng, toàn thân chị quằn quại uốn lượn như con rắn bò.

ao ngu khieu goi

ao ngu khieu goi la gi ?

Ăn qua loa bữa trưa và nghỉ được chút xíu thì có tiếng chuông cửa, Uyên ra coi và giật mình khi nhận ra Dũng ? cháu nàng ? đã đến. Nàng không nghĩ là Dũng đã lớn như vậy. Thật ra cũng hơn 4 năm rồi, Dũng bây giờ đã mười lăm tuổi, tuổi lớn và phát triển, Dũng ở Nha Trang bơi lội suốt ngày nên thân hình nở nang rất gợi cảm. Uyên rối rít xách đồ cho cháu, cảm giác thân thiết ngày nào vẫn còn nguyên trong lòng đứa cháu bé dại. Dũng hỏi:? Chú Tiến đâu rồi hả cô?? – Uyên cười đáp: ? Chú Tiến đi miền Tây hơn tuần nay còn cả tháng nữa mới về. Cháu cô dạo này lớn quá, cao hơn cả cô rồi? – Dũng vừa để đồ xuống vừa cười: ?Cháu bây giờ 1 mét 71 rồi đấy cô ạ, bố cháu bảo cháu còn cao nữa?. Uyên chạy ra tủ lạnh rót nước cho cháu: – ?Cô thì vẫn chỉ có 1 mét 62 thôi, chẳng cao thêm được nữa?. Dũng chỉ cười: ?Cô thế là đẹp quá rồi còn gì?. Nói đến đây bất giác Dũng đưa mắt ngắm nhìn thân thể cô Uyên. Thật là không thể chê vào đâu được, mông to và cong, chân dài vú nở. Nó nghi?thầm: Ông chú Tiến thật là có phước! Uyên chỉ căn phòng cho cháu, hướng dẫn để Dũng xếp đồ vào tủ. Rồi nàng chỉ nhà tắm bảo Dũng đi tắm cho khỏe. Dũng vào nhà tắm rồi, Uyên ra ngồi đằng salon chờ, nàng cảm thấy hơi bối rối, thật tình Uyên không chuẩn bị tinh thần để tiếp đón một người đàn ông đến nhà như Dũng.

Nàng vẫn đinh ninh cháu mình vẫn như đứa bé ngày nào hai cô cháu dắt tay nhau chơi vòng thành phố? Trong nhà tắm, Dũng chỉ nghĩ đến thân hình cô Uyên. nhớ cách đây hơn 4 năm nó còn được cô ôm vào ngủ, những cãm giác đó bây giờ nó đã quên hết rồi. Cô Uyên lúc đó mới lấy chồng, thân hình chưa nảy nở quyến rũ như bây giờ. Lúc đó Dũng cũng chẳng nghĩ ngợi gì vì nó còn nhỏ quá. Nhưng bây giờ nó đã dậy thì rồi. Ở trường trung học, khi nhìn những tấm thân thiếu nữ nảy nở sớm trong những tà áo dài trắng đã thật sự làm tâm hồn thiếu niên của nó rung động. Dũng chợt phát hiện ra một chiếc quần lót lụa nhỏ xíu treo trên móc. Chắc chắn là của cô Uyên rồi. Nàng đã quên chưa giặt nó sáng nay. Dũng run run cầm lấy món đồ mỏng manh bé nhỏ. Nó nghe thoảng một mùi gì đó thực nồng nàn. Nó từ từ đưa chiếc xì-líp của Uyên lên mũi và hít nhè nhẹ. Đó là mùi da thịt đàn bà của cô nó, thứ mùi mà lần đầu tiên nó được cảm nhận gần đến thế. Khi Dũng bứơc ra khỏi nhà tắm, nó chỉ mặc một chiếc quần cụt và áo pull ngắn. Uyên ngắm nhìn và bất giác quay mặt đi. Những cơ bắp đàn ông của đứa cháu quả thực hấp dẫn quá.

Nàng tự nhủ thầm: ?Sao thế nhỉ, Dũng là cháu ruột mình mà sao lại vẫn có cãm giác cuốn hút như vậy được??. Nàng không thể giải thích được và sự quyến rủ của Dũng cứ bám riết lấy nàng suốt buổi chiều hôm đó. Dũng cũng nhận ra cảm giác là lạ của Uyên. Nó cũng cố gắng tìm lại sự tự nhiên như năm xưa nhưng rõ ràng không thể được nữa. Cô nó là một người đàn bà và nó giờ này không còn trẻ con nữa. Sự thu hút khác phái là điều bình thường phải xảy ra. Buổi chiều, hai cô cháu xuống đường chơi. Uyên bận một chiếc áo lửng màu trắng bă?g lụa nhẹ. Dũng thay chiếc quần jean bạc và hai cô cháu chở nhau trên chiếc Honda của Uyên. Trời đẹp và mát, người qua lại đông đúc, hai cô cháu dần dần lấy lại vẻ tự nhiên ngày nào. Lúc đầu Uyên còn cô?gắng giữ cho cặp vú tròn căng của nàng không đụng vào tấm lưng rộng của Dũng. Đường thì đông và xe thắng liên tục, vả lại vui chuyện và mải chỉ đường, Uyên không nhận ra nàng đã ghì chặt hai bầu vú của mình vào lưng Dũng từ lúc nào. Nàng toan tách ra nhưng lại nhận thấy thế có thể sẽ làm cho hai người lúng túng mất tự nhiên, vả lại Uyên thấy Dũng vẫ không tỏ thái độ gì khác thường nên tốt nhất là cứ giữ nguyên như vậy. Thật ra Dũng đang nóng hết cả người, nó phải cố hết sức để giữ thái độ bình thường. Cặp vú của cô Uyên nó thật là mềm mại và êm dịu. Chạy xe trên đường mà nó như chết chìm trong hai bầu vú tròn trịa của cô nó mat-sa ở trên lưng. Trên đường về nhà thì trời bất chợt đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa thật lớn và dữ dội. Hai cô cháu không mang áo mưa nên đến lúc tìm được nơi trú thì cả hai đã ướt đẫm.

Dũng dựng xong chiếc xe máy và quay lại với Uyên thì đột nhiên sững cả người lại. Miệng nó khô khốc và dương vật nó nảy mạnh. Uyên đứng trước mặt nó, toàn bộ phần trên của cơ thể hầu như phơi bày lồ lộ trước mắt Dũng. Chiếc áo lửng màu trắng dát chặt vào thân hình tròn trịa của Uyên. Cặp vú thây lẩy thấp thoáng đầu vú hồng hồng cực kỳ khêu gợi. Chiếc áo hếch lên để lộ khoảng eo hông đầy căng, Dũng nhìn cái rốn tròn và sâu trên cái bụng phẳng của Uyên, cặp mắt không hề chớp, nó cảm thấy cứng ngắc ở trong quần. Nó không thể nào giấu được sự thèm muốn của nó. Nó chưa biết làm tình như thế nào và cũng chưa bao giờ giao hợp với đàn bà nhưng bây giờ nó biết nó đang thèm khát được làm tình với người đàn bà đứng trước mặt nó. Uyên cũng cảm thấy bối rối vô cùng vì cặp mắt hau háu của đứa cháu trai. Nàng nhận ra cái cục lùm lùm giửa hai chân Dũng đang nổi lên rất to. Uyên cảm thấy làm sao đâu: ?Không lẽ nó muốn mình hay sao?? Dũng cuối cùng cũng dằn được lòng mình, nó cởi chiếc áo sơmi của nó khoác lên người cô Uyên. Nàng cảm nhận được hơi ấm của đàn ông của chiếc áo Dũng đưa cho. Bây giờ lại đến lượt Uyên nhìn ngắm tấm thân trần nảy nở đầy tính đàn ông của Dũng. Nàng liên tưởng đến bộ phim sex trong dĩa CD ở nhà, đến những cảnh người đàn bà dùng tay và lưỡi ve vuốt mơn trớn trên những cơ thể đàn ông như vậy. Bất chợt nàng nhận thấy mình có một ý nghỉ ham muốn đầy tô? lỗi. Uyên cố gắng xua đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu nàng, nhưng Dũng đang đứng ngay trước mặt, dương khí đàn ông trong cái cơ thể đàn ông rắn chắc ấy liên tục tỏa sang người nàng, Uyên phải thừa nhận với lòng không thể chối cãi rằng: Nàng đang thèm khát Dũng. Đứng suốt hai tiếng tới gần 7giờ trời mới tạnh mưa. Lúc này thì tự quần áo của cả hai người đều đã khô cả. Uyên bảo cháu chở tới tiệm ăn quen của nàng và cùng ăn uống cho bữa tối ở đây. Lúc về tới nhà thì cũng đã gần chín giờ tối. Uyên chạy vào thay đồ đi tắm ngay. Không hiểu sao nàng tắm rất lâu và lau chùi thân hình của nàng rất kỹ lưỡng. Tối nào định làm tình với Tiến, Uyên luôn tắm rửa sạch sẽ như vậy. Lúc Uyên trở ra thì Dũng cho biết là căn phòng của nó do lúc đi không khép hai bên cửa sổ nên cơn mưa đã tạt ướt toàn bộ giường nệm. Trước khi Dũng đóng cửa nhà tắm, Uyên quay đầu nhìn cháu và nói rất nhanh: ?Cháu không ngại thì tối nay qua phòng cô chú ngủ tạm rồi mai tính?. Uyên trở về phòng ngủ và tự hỏi sao mình lại dám khiêu khích đứa cháu như vậy và liệu Dũng có dám vào ngủ trong phòng nàng hay không. Uyên thay bộ đồ ngủ bằng hàng satin mỏng và leo lên giường. Nàng cảm thấy một thôi thúc không nguôi là phải xem lại dĩa CD sex. Những cảnh làm tình quằn quại bốc lửa lại hiện ra trên TV. Uyên coi phim một lát thì âm hộ nàng lại ướt đẫm dâm thủy.

ao ngu khieu goi

Hết điệu nhảy, tôi dẫn Hoa ra ghế ngồi, tình cờ lại đúng chỗ ghế trống bên cạnh vợ tôi và anh chàng Dũng. Hoa ngồi phịch xuống ghế cạnh vợ tôi, ôm lấy vai vợ tôi vẻ thân mật và nói bô bô: – Lan, mày sướng nhé, ông xã nhà mày hơi bị được đấy. Lan cười cười không nói gì, nhìn tôi vẻ xấu hổ, mặt đỏ dừ, ánh mắt hơi là lạ. Tôi thấy vợ tôi ngồi co ro, hai đùi cứ khép chặt lại vẻ không tự nhiên chút nào, liếc sang anh chàng Dũng thì thấy anh này cũng có vẻ xấu hổ ngồi cứ mân mê ly rượu. Tôi liếc nhìn xuống thấy quần anh ta xẹp lép chứ không phồng lên. Hoa lúc này cũng phát hiện ra, cô ta reo lên nói oang oang: – a, chết rồi nhé, cả nhà ơi, có một chiến sĩ hy sinh rồi nè. Mọi người cùng cười ồ lên nhìn về phía Dũng khiến anh ta càng ngượng, anh chàng cười chịu trận, hay tay giơ lên kiểu đầu hàng và nói: – ừ, tớ chịu thua rồi, tại thành viên mới xuất xắc quá tớ không chịu nổi, đây tớ xin uống phạt ly này. Dũng ngửa cổ uống một hơi cạn cốc rượu cầm ở tay. Mọi người vỗ tay rần rần. Tôi đoán ra ngay là anh chàng kia không chịu nổi đã xuất mất rồi, và chắc là xuất vào trong người vợ tôi nên cô ta mới ngồi khép đùi thế kia vì sợ nhỡ chảy ra thì tôi nhìn thấy. Mấy cô lại còn xúm vào trêu trọc vợ Dũng là Hương. Hương cười bảo: – vâng, chồng em là người đa cảm, hay xúc động trước cái mới, em cố gắng lắm mà không sửa được tính đó của anh ý, với lại mọi người xem chị Lan nhà anh Minh trông ngời ngời thế kia, ai mà không xúc động, lúc nãy anh Khang nhà chị Hồng chẳng tí toi, đúng không anh Khang. Mọi người lại cười ồ còn Khang thì gật gù xác nhận. Mọi người đã quen nên nói chuyện thoải mái tự nhiên như không, tôi chỉ biết mỉm cười còn vợ tôi thì cũng chỉ cười ngượng nghịu thôi.

ao ngu khieu goi

Xem ao ngu khieu goi hay nhat 2014

Thoăn thoắt bước chân theo mẹ trên con đường ra bến đón tàu về trong cái ánh sáng trăng vẫn còn nhờ nhợ chiếu xuống. Gió biển thốc vào mặt khiến trinh co ro dù dậy sớm đón tàu kiểu này không phải lần đầu. Kéo chiếc áo công nhân sờn rách mà ngày xưa bố xin được của mấy chú công nhân sát vào người hơn, Trinh đã thấy thấp thóang bóng người lô nhô phía bến tàu, chắc là gia đình của mấy người chung tiền đóng tàu với bố. Tiếng mẹ Trinh giục gấp gáp hơn
- Nhanh chân lên xem nào! Người nhà chú Thắng chú Long ra cả rồi đấy! Chỉ ăn với ngủ thôi.
Trinh dạ nhẹ một tiếng, xốc cái thúng cắp ngang lưng cho thăng bằng hơn rồi rảo bước chạy theo mẹ cho kịp. Cái bến tàu trở nên chật chội hơn khi Trinh và mẹ chen vào đám đông toàn người quen trong xóm. Tiếng chào hỏi, phỏng đóan về lượng cá, giở tàu về rộ lên làm cái bến thường hoang vắng vào những đêm khuya nhộn nhịp hẳn lên. Xa xa phía bãi cát ngoài bến Trinh thấy lờ mờ chiếc xe hàng loại nhỏ trùm bạt của đám thương lái vẫn hay lấy hàng từ tàu bố Trinh.

Trời sáng hơn, tầm nhìn về phía chân trời của Trinh được cải thiện dần, sau một hồi căng mắt ra ngoài khơi Trinh đã thấy cái đốm đen nho nhỏ chậm rãi tiến về bờ. Mọi người trên bến xôn xao chỉ về cái đốm đen ngày một lớn “Kia rồi”, “Về rồi kìa”, “Muộn thế”…Chẳng bao lâu chiếc tàu của bố đã hiện rõ mồn một trước mắt trinh, màu sơn xanh sơn trên thân tàu có vài chỗ tróc không chệch đi đâu được, phần đáy tàu màu đỏ xỉn xỉn chìm nổi dưới nước đầy hà bám. Dáng bố Trinh cao lớn nhưng gày đét và đen nhẻm đứng đàu mũi tàu đưa tay vẫy. Đôi mắt bố vẫn sáng như ánh sao mai buổi sớm dù gò má hốc hác, râu tóc rối bù, “Chắc bố phải tiết kiệm nước ngọt lắm đây” Trinh thầm nghĩ. Đang định nhảy lên cái cầu gỗ vừa được bố kê từ tàu vào thành bến để ôm lấy bố sau gần tháng xa cách nhưng giọng mẹ Trinh đã réo rắt vang lên:
- Con Trinh đâu rồi còn đứng đấy làm gì? Mang thúng lên đây xem nào! Cứ như người mất hồn thế.
Như sực tỉnh Trinh hớt hải bê vội mấy cái thúng chạy theo mẹ lên tàu, mùi cá tanh nồng xộc từ khoang chứa cộng với gương mặt hớn hở của mẹ và mọi người làm Trinh biết đây là một chuyến bội thu. Mặc cho con thuyền vẫn tròng trành bởi gió và sóng biển Trinh xắn tay xông vào chỗ mẹ cùng mọi người để đỡ cá từ khoang lên. Từng đợt hải sản dính đấy muối trắng được bàn tay khẳng khiu đầy sức mạnh của bố đưa lên, Trinh nở nụ cười tươi rói đón cá, mực, tôm, ghẹ, cua… chuyển vào thúng phân loại. Những hàng tươi ngon được giá mẹ Trinh cân đo cẩn thận rồi chuyển cho đám thương lái đang túc trực dưới bến, cuốn vở cũ quăn tít ẩm ướt được Trinh lấy ra kê lên đùi ghi chép cẩn thận để không lãng phí bất kỳ một giọt mồ hôi nào của bố đổ ra biển. Chẳng bao lâu tiếng cười đùa vui vẻ bởi một chuyến tàu bội thu đã lặng dần xuống nhường chỗ cho lời rầm rì tính toán của các bà vợ, rồi thì những đồng tiền xanh đỏ trao vội cho nhau trong đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Mẹ Trinh vui như tết cười nói liên tục chỉ tay vào những thúng hải sản không đạt được độ tươi ngon cần thiết bị bỏ lại bởi đám thương lái:
- Mọi người chia nhau nốt chỗ này lên chợ bán hoặc về nhà liên hoan cũng được, chuyến này tính ra mỗi nhà được 5 triệu rồi(một số tiền khá lớn khi mà hồi ấy vàng chỉ có 300k/chỉ)
Tất nhiên là mẹ Trinh chỉ để lại một phần nhỏ cho Trinh mang về còn đâu thì gánh hai thúng nặng trĩu tôm cá cất bước về phía chợ với hy vọng kiếm thêm đồng nào hay đồng đấy dù bố đã lên tiếng cản:
- Thôi cái đấy bán rẻ lại cho mấy chị em chạy chợ trong làng để họ hưởng chút lộc biển đi bà.
Nhưng mẹ vẫn bước chân đều chỉ để lại câu nói ngược gió biển:
- Bán rẻ rồi thì ai bán rẻ cho vợ ông ở nhà! Ông có chạy chợ đâu mà biết! 2 bố con về trước đi trưa tôi về sau.
Lúc này bố mới quay sang nhìn đứa con gái đầu lòng của mình, đưa đôi bàn tay đầy những vết chai sạn và xước sát bởi lưới cọ khi kéo vuốt lên mái tóc của Trinh.
- Về thôi con! Bố dấu mấy con ghẹ trong kia rồi! về luộc cho các em ăn và phần mẹ một con!
Trinh cười hạnh phúc nhìn bố đang nháy đôi mắt đầy hàm y’:
- Đúng là chỉ có bố hiểu mẹ thôi! Bố về tắm rửa đi hôi lắm rồi đấy
Nói xong Trinh chạy vào buồng lái tìm đến góc buồng quen thuộc lấy mấy con ghẹ được bố buộc cẩn thận rồi chạy xuống tàu đuổi theo cái dáng lênh khênh của bố trong ánh bình minh đang le lói phía chân trời.

Bên bố Trinh chả còn tí già dặn nào, Trinh lại trở thành cô bé 14 tuổi ngây thơ, tung tăng bên cạnh bố cười nói. Trinh níu lấy tay bố khoe những chuyện ở nhà, khoe chán Trinh lại háo hức nghe bố kể về những kỳ thú ngoài khơi, kể về những đêm lạnh giá chỉ biết tu những hụm mắm cốt(loại mắm nguyên chất nồng độ đạm cao giúp người ta xua đi cái lạnh ngoài biển), những buổi trưa nắng chói chang oi bức mà không dám nhảy xuống biển vì nước biển cũng sôi sùng sục dưới ánh mặt trời như thiêu đốt. Trinh cứ thế vừa nghe vừa bám vào cánh tay gầy guộc đen nhẻm của bố dù mùi tanh cá và mùi mồ hôi bốc ra liên tục. Giọng Trinh khi thì hớn hở “Thế ạ”, “Ồ”, “Hay thế”.. theo những lời kể thú vị của bố, cũng có lúc im thin thít rồi nắm chặt lấy tay bố bởi thương cảm trước những vất vả bố phải chịu. Hai cái bóng 1 cao một thấp nói cười không ngớt bên nhau chẳng mấy chốc đã đến cổng ngôi nhà quen thuộc.

Trinh chạy vụt lên đẩy cánh cổng lao vào nhà kêu lên “Dậy đi! Dậy đi! Bố về rồi” rồi nhào vào giường cù nách thằng em bé bỏng vẫn còn say giấc. Hai đứa tỉnh dậy dụi mắt ngỡ ngàng nhìn Trinh như quái vật dường như chúng không nhận ra bà chị khó tính hàng ngày nữa. Nhưng ánh mắt hai đứa chẳng nhìn Trinh được lâu khi cái bóng bố bước vào kèm cái giọng khàn khàn:
- Chích chòe của bố đâu rồi! không dậy đón bố ah?
Chích chòe bật ra khỏi chăn như một con sóc nhỏ lao vào lòng bố:
- Bố! Bố đây rồi! Sao bố đi lâu thế! Bố mang gì về cho con không!
Ôm chặt thằng con trai duy nhất của mình vào lòng, bố cà những sợi râu lởm chởm vào mặt vào cổ làm thằng bé ré lên cười liên tục vì buồn.
- Bố đi làm để Chích Chòe có quần áo mới! Có tiền đi học mà! Thế chích chòe ở nhà có ngoan không mà đòi quà!
Đôi mắt chích chòe hơi lấm lét nhìn Trinh như sợ bị Trinh mach tội một vài giây rồi cũng hớn hở đáp:
- Con ngoan lắm ạ! Con viết được hết bảng chữ cái rồi! Chị Trinh đang dạy con viết số nữa. Bố ra đây con viết cho mà xem.
Nói chưa dứt chích chòe đã vội nhào người chạy ra bàn học định lấy bút vở để khoe bố, nhưng bố đã níu nó lại cắp lấy hai bên nách và tung lên hạ xuống đầy phấn khích trong tiếng cười nắc nẻ của Chích chòe. Đùa chán với thằng con cưng bố ngồi vào bàn rít một điếu thuốc lào và lấy trong túi ra những con ốc biển rõ to
- Đây quà của mấy đứa đây! Có cái này nghe sóng biển quanh năm nhé! Thích chưa
Những con ốc biển hồng hào đầy gai nhọn đã được bố dũa cẩn thận để không làm bị thương khi nghịch chuyển đến tay 3 chị em trong đôi mắt háo hức. Vậy là Trinh lại có thêm một con ốc trong bộ sưu tập vỏ ốc của mình, Ngọc thì úp ngay con ốc biển vào tai để nghe những tiếng rì rào như sóng vỗ. Còn ông kễnh con chích chòe thì cho ngay mấy viên bi sắt vào lắc lắc ra chiều thích thú lắm.

Để kệ ba chị em mân mê mấy con ốc biển, bố vào phòng lấy đồ rồi ra giếng tắm, tiếng dội nước ào ào liên tục hơn 10’ thể hiện rõ khát khao được tắm nước ngọt của bố lớn đến thế nào. Tắm xong, bố chọn bộ đồ tươm tất nhất mặc vào rồi lên nhà hắng giọng:
- Nào giờ chị Trinh ở nhà luộc ghẹ, để bố đưa Ngọc với Chích chòe lên chợ huyện sắm sửa cho năm học mới nào.
Ngọc reo lên nho nhỏ vì vui sướng còn chích chòe thì khỏi nói nó nhảy cẫng lên lao vào bố như lao vào ông bụt nào đấy trong chuyện cổ tích gào thét:
- Bố tuyệt vời! Đi luôn thôi bố! Đi luôn nào?

Nhừng ngày bố ở nhà thật là vui vẻ, hạnh phúc. Mẹ không cằn nhằn chì chiết gì Trinh, chích chòe thì ngoan ngõan vui vẻ, Ngọc bớt trốn đi chơi với bọn con trai trong xóm ở nhà ôn bài. Trinh cũng có thời gian kèm cặp các em và chuẩn bị cho năm học mới của minh. Bố sắm cho Chích chòe chiếc cặp sách mới tinh, may cho Trinh và Ngọc bộ quần áo cho ngày khai giảng. Thằng em Trinh thì sáng nào dậy cũng khoác ngay cái cặp xanh đỏ lên vai ra vẻ là đi học khiến cả nhà cười ầm ĩ, còn Trinh cũng đôi khi lén chạy vào gian trong ướm thử chiếc áo mới trắng tinh lên người với niềm hãnh diện nho nhỏ. Rồi những ngày vui vẻ cũng dần qua, một buổi trưa đang rửa bát ngoài sân giếng Trinh nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện trên nhà vọng ra

- Sáng mai tôi lại đi với các chú ấy! Tàu thuyền đã chuẩn bị xong hết rồi
Giọng mẹ hơi trùng xuống đáp lại:
- Sao vội thế! Để 1,2 hôm nữa hãy đi không được ah! Ông mới về có 1 tuần thôi mà
Bố cười nhẹ tiếp lời:
- Giờ đang trời yên biển lặng mình phải tận dụng thời gian chứ tháng nữa là mùa bão chẳng biết có ra khơi được không mà đi.
Mẹ im lặng một lúc rồi cũng đồng tình:
- Uhh! Ông nói cũng phải! thế để tôi bảo cái Trinh tối làm cơm nắm muối vừng để ông đi, chăn chiên thì mới mua rồi chỉ còn mắm cốt lát tôi sang nhà chị Hạnh lấy cho.
- Vậy mẹ con bà chuẩn bị đi! Tôi chạy lên chợ mua thêm ít lưỡi câu và đất đèn không thiếu! Muối thì chú Long chuẩn bị hết rồi bà không phải lo nữa!
Dứt lời Trinh thấy bóng bố ra khỏi nhà lấy chiếc xe đạp đi về hướng chợ huyện.

Sáng hôm sau cả nhà ra bến tiễn bố cùng các chú đi cùng, người tiễn cũng đông chẳng kém gì số người đón chỉ có điều là thiếu đi sự nhộn nhịp, háo hức. Những ánh mắt bịn rịn, những lời chúc may mắn, động viên thốt ra trong cái giọng buồn buồn làm không khí nơi bến tàu trùng hẳn xuống. Chỉ đến khi bố cất giọng pha trò “Các bà muốn chúng tôi đánh cá hay cá đánh chúng tôi đây mà sưng mặt lên thế! Vui vẻ lên xem nào” thì không khí mới dãn ra để tiếng cười nói xuất hiện xua đi nét rầu rĩ trên từng gương mặt. Trinh cũng tỏ ra người lớn khi lên tiếng chúc bố thượng lộ bình an rồi vẫy tay cùng mọi người trên bến khi chiếc tàu mang theo khát vọng của bao người dần dần rời bến.

Tàu khuất xa nơi đường chân trời ai lại về nhà nấy để tiếp tục một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác. Tay dắt chích chòe và bước chân theo mẹ về nhà Trinh tự dưng thấy trống trải và buồn bã vô cùng, sao 1 tuần trôi đi nhanh thế Trinh chỉ ước là tôm cá tự bò vào nhà để bố suốt ngày cười đùa với Trinh và các em, để Trinh được sống đúng với cái tuổi của mình. Đang mải nghĩ thì chích chòe giật tay Trinh chỉ về phía bãi biển gần bờ
- Chị Trinh người ta làm gì thế kia?
Trinh phóng đôi mắt theo tầm tay của nó, nơi ngón tay chích chòe chỉ có mấy người đang hỳ hục đào những hố trên bãi biển.
- Ah người ta lấy cát biển để xây nhà! Nhà mình cũng xây bằng cát biển đấy!
Chích chòe tròn xoe mắt:
- Ơ Thế hả chị! Thế mà chả ai bảo em cả.
Trinh xoa đầu em cười không đáp, sợ trả lời nó lại hỏi thêm thì mệt rồi thầm nghĩ “Vậy là làng chài bé nhỏ lại thêm nhà mới rồi!”

Bố đi biển, cuộc sống lại trở về quen thuộc như những ngày vắng bố, mẹ lại chạy chợ vào những buổi sáng sớm, Trinh trở lại cái giáng vẻ bà già để đôn đúc quán xuyến 2 đứa em thay mẹ và bố. Những ngày nhớ bố rồi cũng lùi xa để nhường chỗ cho lo toan đời thường.

Một buổi sáng Trinh dậy sớm ra biển để kiếm ít mỏ quạ và ngao về nấu cháo cho Ngọc, hôm trước nó đi dặm bề bề bị con vật đầy ngạnh cứng trên thây ấy đâm vào bàn chân. Tối qua sưng to và sốt làm mẹ phải tất tả đi mua thuốc uống và rắc kháng sinh lên vết thương. Hôm nay nó đã đỡ hơn nên Trinh nấu cháo để nó ăn bồi bổ. Sọ Chích chòe ở nhà nghịch ngợm trêu Ngọc nên Trinh cũng cho nó theo ra. Tìm đến bãi đá quen thuộc đề cào những con mỏ quạ dính đầy bùn Trinh dặn Chích chòe

- Chích chòe ở trên bãi viết chữ nhé! Đừng cậy biết bơi mà chạy ra ngòai biển chị mắng đấy!
Chích chòe nhăn cái mặt đáp lời Trinh:
- Vâng nhưng chị phải vào nhanh đấy! Em ứ chờ lâu đâu!
Trinh gật đầu dặn e thêm vài câu nữa rồi bước chân thoăn thoắt tiến vào bãi đá. Mải mê cào thật nhanh những con mở quạ để về nấu cháo cho em, Trinh quên béng thằng em cho đến khi nó gào réo sau lưng
- Chị Trinh ơi! E viết nhiều lắm rồi! Mỏi tay không viết nữa đâu! Cho em lội nước 1 tí nhé! E chỉ lội gần bờ thôi!
Quẹt những giọt mồ hôi đang lăn trên trán Trinh quay vào phía bờ nói thật to:
- Uhh được rồi! Nhưng chỉ chạy dọc bờ thôi nhé! Ra xa ướt áo chị đuổi về đấy!
Tiếng chích chòe “vâng ạ” làm Trinh yên tâm cào tiếp, cào được thêm vài phút Trinh quay lại để ngó em xem có chắc chắn là nó chạy dọc bờ không bơi ra xa nhưng cả bãi biển vắng lặng như tờ, không một bóng người nào cả, chỉ có tiếng sóng biền vẫn đang rì rào vỗ nhè nhẹ vào bờ cát….