Ba me dam dang

Nắm lắy hai bàn chân củaÔâH, kéo cho đít của nàng xích ra sát bên mép giường. Tôi vòng hai tay luồn xuống hai khớp đầu gối chân của HOa, khoác hai chân của nàng lên đến tận hai vai rồi tôi nhấn một cú thật sâu vào tận tử cung của Hoa. Bị đâm bất ngờ làm Hoa rú lên. Con xxx cương cứng to sù cứ thế, từng chập dộng xuống. Tôi tiếp tục dập thật mạnh trong tư thế đứng dưới cạnh giường. Tôi hì hục trên người Hoa, nắc liên tu bất tận. Hoa đạt đến cực khoái mấy lần rồi nhưng tôi vẫn chưa xuất tinh vì tôi muốn cho con em xem mn nhãn thì thôi. Tôi rút ra một chút lấy đà thúc mạnh vô hai ba cái thì nguyên con xxx dài thòng bự gần bằng cổ tay vào lỗ xxx Hoa đến lút cán. Tôi ôm hai đùi nàng hai bên dọng xxx tới liên tục, HOa rên xiết:
- chết em rồi anh ơi

Tôi thọc con xxx tổ chảng vào ào ào đã rồi lại rút hẳn xxx ra ngoài từ từ thưởng thức từ chóp đầu khất ấn vào miệng xxx âm ấm săn chắc sâu dần vô đến khi đầu con xxx dài ngoằng lọt vào tận chỗ sâu thẵm bên trong lỗ xxx. Tôi để con xxx đang lút cán như vậy mà uốn éo hạ bộ vòng vòng ngoáy xxx vào, hai hòn dái ngăm đen to tròn cạ vào mông đít trắng muốt của Hoa. HOa tức thì rên la:
-ui ui da…. ….anh ơi….đụ em đi anh đụ em đi..

ba me dam dang

Một tuần sau đó tất cả được bật đèn xanh, Hạnh và tôi mời Danh và người bạn tới chơi tối, coi thể thao trên tivi rồi làm một chầu thịt nướng ngoài trời cạnh hồ bơi và hồ spa nước nóng. Suốt mùa hè đây cũng là tiết mục hội họp thường của tụi tôi nhưng đây là lần đầu tiên có người bạn của Danh. Cũng vì thế Hạnh chu đáo lo đồ ăn thức uống. Nàng vẫn chưa biết kế hoạch của tôi còn tôi thì rất hứng thú chờ vài giờ nữa xem sự việc sẽ đến với nàng. Tôi cũng hơi hồi hộp.

Khoảng 7g tối thì Danh đến với bạn là Định. Định thì ra cũng là một kỹ sư nữa và cũng là một tay thể tháo có hạng, từng tham dự cuộc thi thể thao ba môn phối hợp Thiết Nhân, người mình đồng da sắt cái gì đó. Dù gã mặc áo rộng phình và quần jeans tôi cũng có thể thấy gã này là một phiến đá cơ bắp rắn chắc. Gã cao 15 phân hơn cả hai Danh và tôi, vai ngang như một tòa nhà ! Tóc dài, hàm vuông, gã trông như một tượng thần Hy Lạp. Tôi đoán ắt bụng gã chắc cũng có 6 cục và không khỏi thắc mắc vốn liếng của gã có dư đầy cũng như mấy cái tượng trên thềm tam cấp trước bảo tàng tụi tôi đã từng viếng qua không. Tôi nghĩ rồi cũng sắp được biết thôi.

ba me dam dang

ba me dam dang la gi ?

Lạch cạch … nhói đau lên … muốn mở mắt ra nhưng sao thấy trĩu nặng, cố hết sức để mở mắt, ánh sáng mờ mờ màu trắng đập vào mắt, ánh sáng bóng neon trong phòng hồi sức đập vào đôi mắt.


Nheo mắt nhìn xung quanh, ai dza` là đang ở bệnh viện, đưa tay phải rờ lên đầu, nó thấy băng quấn tùm lum, nhìn lại bàn tay phải cũng đã được băng bó, chân phải cũng được đổ bột, chắc gẫy rồi, thở dài một cái tự nhiên thấy khát nước quá, nhìn sang phải có sẵn bình nước, đang tính rướn lên để lấy nước, lúc này cảm giác từ tay trái truyền lại, có cái gì đó đang nắm tay nó, xoay nhìn qua trái, Nhung đang nằm áp má lên bàn tay nó ngủ rất ngon, vẻ mặt có vẻ rất mệt mỏi. Khổ cái là nếu không rút tay ra thì không với tới bình nước, xoay nhìn Nhung cái nữa rồi nằm xuống, không uống nước nữa.
Nửa tiếng trôi qua, nhìn trần nhà rồi lại nhìn về phía Nhung, chẳng biết suy nghĩ gì, đưa tay phải lên má Nhung, vừa phớt qua má bỗng Nhung tỉnh dậy, chết rồi chỉ tại cái đám băng gạc trên tay, nhám quá Nhung tỉnh lại rồi.


- H… tỉnh rồi hả… huuu Nhung sợ quá …


- Sợ gì ? … tui chết đâu mà sợ ? …


- Mà sao bà ở đây ? không về nhà hả ? nó hỏi.


- Tui xin ba má ở lại đây rồi … ba má H ra ngoài nghỉ rồi, hai bác thức cả mấy đêm rồi. Nhung nói


- Tui đang ở đâu vậy ? bệnh viện nào ?


- H đang ở BV Ban Mê Thuột, do chấn thương ở đầu nên người ta chuyển lên đây.


- Uhm… nhức đầu quá, bà lấy tui ly nước đi, tự nhiên khát quá.


Ba ly liên tiếp, thật là đã cơn khát dày vò nãy giờ, như tỉnh táo hơn, nó suy nghĩ về lúc đang còn ở Thác.


- Vậy sao tui lên đây được ? tui nhớ là trôi xuống rồi mà ?


- H leo lên tảng đá rồi ngất đi, mấy bạn khiêng H ra rồi chở lên BV Huyện, sau đó người ta mới chuyển lên đây đó.


- Oh ! sao leo lên lúc nào ko biết ta ? còn bà có sao không ? có va chạm đâu không ?


- Không Nhung bị trầy nhẹ mấy chỗ ở tay thôi.


- ừ vậy là được rồi, bà ngủ tiếp đi


Nhìn đồng hồ treo trước cửa, mới có 3h sáng. Nhung tiếp tục ngủ, vẫn cầm tay nó, áp má lên tay và ngủ, suy nghĩ gì đó một lúc, nó cũng chìm vào giấc ngủ. Gần sáng, bỗng nhiên cảm thấy đầu đau nhói, mở mắt ra và thở hồng hộc, rút tay trái lên ôm đầu, Nhung cũng tỉnh dậy và nhìn nó hỏi


- Ông sao rồi ? đau hả… để tui kêu bác sĩ nha ?


Không nói được gì, lúc sau 2 cô y tá và 1 ông bác sĩ chạy đến, vạch mắt nó lên, chiếu chiếu ánh đèn gì đó vào mắt, nó nghe thấy Nhung khóc, đứng đằng sau ông bác sĩ và khóc…. Giường của nó được đẩy đi, vào căn phòng nào đó, được nâng lên cái máy gì đó màu trắng, rồi nó lại chìm vào bóng tối.


Mở mắt ra, lại căn phòng trước đó đã nằm, thấy mẹ đang đứng nhìn ra cửa sổ, chắc đang suy nghĩ gì đó.


- Mẹ… mẹ tới lâu chưa ?


Quay ngay lại, ánh mắt mẹ sáng lên, mừng rỡ đi lại giường.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm mẹ lo.. quá


- Dạ con xin lỗi mẹ


- Thôi lỗi phải gì, yên tâm nghỉ đi con….


Cha tôi đi vào, thấy tôi đã tỉnh, nhìn mặt cha phờ phạc nhưng lộ rõ nét vui mừng.


- Tỉnh rồi hả con ? mày làm cha mẹ muốn đứng cả tim rồi…


- Dạ con xin lỗi ba


Bỗng cha nở nụ cười, nhìn tôi rồi nói


- Nhung nó ngủ ở phòng chờ, nó ở đây đã 4 hôm rồi…. mới tí tuổi đã làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi …


Cha nói rồi chép miệng cười mỉm mỉm, mặt tôi đỏ lựng cả lên, chẳng hiểu câu nói đó có cái gì mà mặt tôi lại như thế.


Nhung xuất hiện ở cửa chạy vào, nắm lấy tay trái tôi rồi sụt sịt


- huu.uu.. ông tỉnh rồi hả, tui sợ quá …


- Ặc làm gì vậy, nín đi, đã chết đâu mà khóc … thôi nín đi


Nó ngán nhất là tiếng khóc của đàn bà, ủy mị quá. Ngày hôm sau, cả lớp cũng vào thăm nó, đường, sữa, trái cây tá lả. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn với số lượng người nhiều đến thế.


- Mày khỏe chưa ? thấy đỡ đau hơn chưa ?. Hoàng hỏi


- Ờ cũng đỡ lắm rồi


- Mày làm tụi tao sợ hết hồn, tưởng mày chết mẹ nó rồi chứ ?


- Tao chết cho tụi mày ăn xôi hả con, tao phải ăn xôi trước chứ … hha..a..


- Đù thằng này ngon, nể mày đang mang trọng thương ko tao dớt mày mấy đấm rồi nha.


- Ngon lại đây ..ha…a


Ai cũng cười vui cả, vậy là một kỷ niệm nữa chính thức được ghi vào trang giấy cuộc đời nó. Ban ngày trời nắng ấm, nó cảm thấy thân thể khỏe khoắn hơn, nhưng đêm đến thì là cả một cực hình, đau nhức quằn quại hành hạ từ những vết thương, ở đầu, ở chân, ở tay, liên tiếp truyền đến. Nó không ngủ được … Bên cạnh nó, Nhung vẫn ở đó, chăm sóc cho nó như người vợ đang chăm sóc cho chồng vậy, trừ những nơi tế nhị ra, còn chăm sóc, lau rửa thân thể Nhung đều giành làm với mẹ nó, mẹ nó có vẻ rất vui …


- Nhung… mai.. bà về đi nha..


- Sao vậy ?


- Bà ở đây hoài ba má bà ko la hả ?, 



- Không ba má tui nói hôm nào ông khỏe đưa ông về nhà chơi nữa.


- Ừ, tui cũng khỏe rồi, bà sắp xếp về đi, không mọi người lại nói.


Nói xong nó nhìn qua Nhung, nước mắt đã chảy hai hàng, ngồi thút thít, bàn tay vẫn nắm lấy tay trái của nó.


- Ặc, gì nữa… bà cho tui xin.. sao khóc hoài vậy ?


- H muốn đuổi Nhung về lắm hả ? H không muốn Nhung ở lại đây sao ?


- Trời nghĩ cái gì vậy không biết, ai duổi đâu ? chỉ là bà ở đây ko có tiện đâu, bà là con gái, ở đây cũng ko có đủ điều kiện ăn ở nữa, cực chẳng đã mới ở lại thôi.


- Ừ, tui biết rồi, vậy mai tui về, cuối tuần tui lên chơi với ông, bác sĩ nói ông phải theo dõi hơn 2 tháng đó. Tui về mang vở lên đây học với ông luôn.


Không biết nói gì thêm, bỗng thấy mủi lòng, lần đầu tiên được một người con gái quan tâm đến vậy, cũng là lần đầu tiên nó nhìn Nhung theo con mắt khác, từ trên xuống, rồi lại dưới lên, dừng mắt ở những chỗ trọng điểm của đàn bà, rồi nó đỏ mặt, rời ánh mắt lên trần nhà, suy nghĩ lung tung.
Hai tháng qua đi, Nhung vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc nó dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, nó cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.


Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, nó không lo lắm. Từ ngày về nhà Nhung siêng lại nhà nó chơi hơn, cũng đỡ buồn.


Một buổi chiều, Nhung đang ngồi học bài với nó, trời nóng nực, nó nói : 



- Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời


- Ừ ông đi đi !


Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng .. haiz. Mua xong quay về nhà, nó không thấy Nhung đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong


- Bà đâu rồi Nhung ? nó hỏi lớn


Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, nó nghĩ chắc Nhung chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, nó lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt nó là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống nó đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Nhung quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy nó, Nhung lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói


- Ông ….đứng đó … nữa, ra ngoài…. đi, tui… đang tắm…. mà


Như sực tỉnh cơn mê, nó xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà nó không để ý là cái chân và cái nạng của nó không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, nó té đổ kềnh ra nền nhà sóng soài. Nhung từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy nó, đỡ nó dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má nó, mắt nó như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt nó đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Nhung lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.
Thay đồ xong, Nhung đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…


- Tui …xin lỗi, tui.. tui.. không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu
Nó cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.


- Ừ… cũng tại… tui.. tui.. quên khóa cửa.


- Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi , nó mím môi lại rồi nói.


- Ừ


Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Nhung cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với nó suốt cả buổi chiều.


Thứ hai tuần sau, sau khi tháo băng, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, chưa được vận động mạnh như chạy nhảy, nhưng được đi bộ là cả một niềm vui, nó cảm thấy tự tin hơn khi đi bằng chính đôi chân của mình thay vì cái nạng. Ngày tựu trường, lớp cũ phân chia nhiều do có đứa vào bán công, có đứa vào công lập, vào trường rồi cũng chia ra các lớp, không còn được họp lại với nhau nữa.


Vậy là chính thức lên cấp 3, trường công lập nên có chế độ học căng hơn và mệt hơn so với các trường khác, Nhung cũng học chung trường với nó, chỉ khác lớp.


Từ khi xảy ra tai nạn đó, Nhung thân thiết với nó hơn, thường xuyên đi học chung với nó hơn, nó cũng không nỡ từ chối, mà có từ chối cũng không được, Nhung có vũ khí mà nó khó có thể từ chối được, đó là khóc….

ba me dam dang

Tôi cũng phải thăm anh ấy ít lần để có qua có lại. Khi đi thì có nó đi theo để gia đình tin tưởng. Trong lúc nó lái xe đi lòng vòng đâu đó chờ đến chiều rước tôi về thì tôi và anh ấy kiếm motel làm tình. Anh ấy thì không có khoẻ mạnh nên làm tình yếu xìu và rất mau rạ Tôi thi không có than phiền gì vì đã có thằng em thỏa mãn. Đến chiều thằng em rước tôi về thì gần đến nhà nó lại muớn motel để làm tình tôi.

Cuối cùng tôi được anh ấy cưới. Tôi về nhà anh ấy làm dâụ Tôi rất thương ảnh vì ảnh rất tốt và học hành đàng hoàng. Ảnh chỉ làm tình tôi tối đa 2 lần 1 tuần vì ảnh đi làm phải suy nghĩ nhiều. Ảnh có khá hơn là chơi được 15 phút nhưng tôi cũng chưa thỏa mãn. Nhưng vì tôi thương thiệt ảnh nên chẳng có mong muốn gì hơn. Thỉnh thoảng tôi về nhà ba má chơi cuối tuần một mình thì có thằng em họ thỏa mãn cho tôi.

Hơn một năm tôi chưa có con trong lúc ảnh muốn có con sớm. Tôi cũng vậỵ Ảnh lúc đó 34 tuổi rồi cho nên muốn có con để khi già con cái đã lớn nên bớt phần lọ Tôi nói với ảnh phải nhịn làm tình một tháng vì tinh dịch ảnh phóng ra yếụ Tôi so sánh với người yêu cũ cho ảnh biết. Ảnh nghe lời. Và tôi có thai.

ba me dam dang

Xem ba me dam dang hay nhat 2014

Nằm xuống và ngủ tiếp,khoảng 2h sáng thì mình bị đánh thức dậy và nhìn lên thì.Ôi trời ơi…………. Mình quên bén cái files mình treo auto down đã xong từ lúc nào, hồi hộp, tim đập liên hồi mở cái chỗ chứa và bật lên và rồi trên màn hình là ……kể cũng chán vì bây giờ ai lại đi tả về 1 bộ film xxx chứ nhĩ(đó cũng là bộ phim đầu tiên mình lưu trong máy).
Mình vừa coi nhưng lại không cho tay vào quần gì cả,coi mang tính chất thỏa mãn và giải trí thôi nhé, lần coi này khác hẳn với lần năm mình lớp 8 nhiều lắm,mình coi mà không tua, không bỏ lại cảnh nào,cái cách mà họ thực hiện, tư thế,phải nói là mình như thu thập kiến thức và kinh nghiệm vậy.Film gần 1h thôi coi xong thì cũng 3 a.m hơn.Mình bước xuống phòng WC tầng 2 để tè, vừa tè vừa nghĩ mông lung đủ thứ, nào là làm như vậy sẽ rất là đau,sao nó khỏe thế nhĩ, rồi mình rửa tay bước ra khỏi nhà vệ sinh đang tính bước lên cầu thang thì theo phản xạ, mình nhìn qua phòng của Dì thì thấy Dì khép cửa kín mít, rồi đoạn mình lên phòng nằm rồi ngủ lúc nào không hay.
Sáng ra dậy đi học, xuống nhà ăn sáng thì thấy Dì đã dậy từ lúc nào rồi, bước lại, mình ngồi xuống bàn, rồi Dì cũng bưng đồ ăn lại.Mình và Dì ngồi ăn, cơ bản chẳng nói với nhau lời nào cả.Ăn xong mình vào phòng tắm xúc miệng rửa sơ cái mặt rồi xách cặp chuẩn bị đi học như mọi ngày thì mình chợt nhớ ra và quay lại nói:
- Dì quê gốc ở đâu???
- 3 Dì dân sg gốc, còn mẹ miền Trung._Dì bất ngờ nhìn thẳng mình trả lời, 2 mắt kểu híp lại và mồm thì số 0 í, như kiểu muốn coi xem thử mình nói cái j.
- À quên, cái bệ đó là ngồi bệt, ko phải bệ xổm đâu_ mình nói mà cũng làm cái kiểu mặt như Dì.
- Biết.Hôm qua đang phơi đồ thì mắc đái, ráng nín. Phơi xong chạy xuống đái, nhưng mà đái ko ra, nên phải ngồi xổm ráng rặn cho ra, hên là ko có tẹt tẹt ra đống cứt nào hết_Dì nói mà mặt làm cái kiểu rất là vãi, mắt thì híp híp, miệng thì vẫn chưa ngậm lại mà cười hẫy hẫy các thím, nhìn rất là đáng ghét nhé.Các thím mà trong hoàn cảnh đó thì thật sự thấy rất khó xử, Dì cố chem zô những từ cứt với cả đái như kiểu chỉ xem mình là thằng con nít, lại còn cười khẩy ý như muốn xem mình còn dám nói thêm về chủ này nữa ko í.
Lúc đó, máu dồn cả vào mặt mình, nóng bừng, đỏ thôi rồi nhé, mình quay lưng, chạy thẳng ra lấy xe rồi đi học, mình đoán Dì nhìn mình cười đã đời nhé,hic hic hic .Học về thì ăn cơm, nhưng mà Dì nói nhiều vãi các thím ạh, như kiểu biết mình đang quê hàng nên cứ nói thôi rồi, mình ngồi nghe mà cứ nhức hết cả đầu luôn ấy chứ.
Từ hôm đó trở đi, Dì ngày 1 nói nhiều và cũng hay đá đểu, xỉa xói mình hơn, đến long cả não, ba mình cũng gọi đt hỏi thăm mình suốt.Mình học thì ngày càng tốt, căn bản là vì mình thương ba và cũng 1 xíu nghĩ tới Dì, có chuyện gì Ba trách Dì thì cũng tội.Đến khoảng thời gian sau………. Rất lạ, nhiều chuyện xảy ra làm mình rất bất ngờ……
P/s: cái video cắt bị lỗi các thím ạh nên mình phải cắt lại, nhưng mà đang ngồi trên xe kế bên Dì với cả 2 chị kia nên em ko dám chỉnh, sợ ai ngó thấy thì chết em, vì rất nhạy cmn cảm í.

Thấm thoát, cái mùa hè ấy rồi cũng dần xa, mình bước vào năm học 11 mà lòng vui như trẩy hội(đoạn này em thêm vào cho nó sến phát).Cơ bản là cũng cố gắng học lắm.Vừa đầu năm vào thì mới để ý,lớp em có vài thành viên vừa mới vừa lạ,1 cơ số thành viên cũ chuyển ban và thành viên mới từ lớp khác chuyển vào, bở ngỡ vãi, căn bản là em khá ít nói trên lớp, và cũng không chơi thân nhìu,àh, nói sơ về bản thân xíu nhé.^^
Em thì từ năm lớp 4, ba chở đi cắt cho quả đầu dựng value luôn vì mặt em tròn nên cắt về mẹ cứ gọi là cười tít, ba thì kiu là nhìn em đẹp trai làm em vật cmn vã suốt mấy ngày trời luôn ấy.Và em vẫn giữ mái đầu đó tới giờ (đoạn này em viết mà hình ảnh những năm tháng ngày nào lại ùa về, hình ảnh mẹ cười, ba thì cứ dúi đầu em vào ngực ba,hic).Hồi nhỏ em hay đi đá banh nữa, bị bọn nó kì thị value lun, vì da em trắng như bóc nhé, chạy ngoài nắng thì chỉ đỏ ửng lên và ko bắt nắng nữa, tụi nó cứ kiu em cút và qua chơi với tụi con gái đi, nhục.Em nhiều lần nói với mẹ điều ấy lắm, mẹ nói “em giống mẹ nước da với lại đôi mắt, cái miệng nữa,bộ em ko muốn giống mẹ sao?”.Nhưng dù mẹ nói j thì em vẫn ko hiểu và cứ khóc tu tu. Nhưng càng lớn thì lại càng hãnh diện các thím àh, vì nhìn sạch sẽ và cool lắm,em thì ko đẹp trai, vì căn bản chỉ đc cái trắng thui, chứ em rất nhỏ người(ko giống 3me cao ráo),lại dậy thì muộn, mà mặt em ko có mụn đâu nhé, nhìu đứa bảo nhìn mặt em cool vờ lờ.Nhiều thím thắc mắc sao em dân sg gốc mà lời văn và cách dùng từ ngữ như người ngoài bắc, em cũng xin nói luôn là em đọc voz cũng nhiều nên cố gắng dùng nhìu từ ngữ chung như kiểu thời sự í, chứ em mà dùng từ ngữ địa phương hay biệt ngữ xã hội thì các thím hỏi đi hỏi lại khá là phiền và mang tính chất phân biệt chia rẽ lắm.Tiếp nhé.

Đợt đó có vài nhỏ chuyển từ lớp chọn ban xã hội qua bên lớp em, lacoste thì cũng có- đỉnh điểm là cái bạn tên khá lúa-Ngàn gì gì í, mập vờ lờ, mụn trên mặt thì thôi rồi nhìn như dzề cơm cháy ý, lại còn mụn bọc có mủ bên trong và mụn mọc luôn xuống dưới cằm.Trong đó em để ý 1 nhỏ, chuyển qua lớp em thì được làm lớp phó văn-thể-mĩ luôn_làn da trắng, cao ráo, đôi mắt to, đen lay láy và nhất là cái miệng lúc nào cũng đỏ (tự nhiên nhé ) tóc thì uốn xoăn lọn í.Em nói luôn là trường em mặc váy và áo sơ mi trắng viền tay cùng màu váy.Với tâm lí của thằng con trai thì cảm giác muốn nắm tay nàng cùng đi trên con đường còn lại luôn thôi thúc em và cơ số thằng con trai cùng lớp,cùng khối,khối 12 =.= ! học đc vài tuần thì căn bản cũng có số đt, về nhà là em nt ngay, gọi nhỏ là VTM nhé (văn thể mỹ)
+Chào VTM, tui nàz,cơm chưa?._e nhắn tin như bắt đc vàng í.
+Ai dzạ??? Tui nào trùi._Mãi 15p sau mới trả lời.
+Ặc!D nè._em hơi lơn tơn.
+D nào,D gần nhà ak hả_em nghe mà choáng.
Lúc đó cứ nghĩ là chắc nàng đang thích thằng D nào gần nhà.mie, bực vờ lờ.Em không rep tin xuống tắm rùi ăn cơm, học bài rùi thăng luôn, liếc qua đt thì thấy vài cuộc gọi nhỡ của Vtm nhưng ghét nên em ko muốn gọi lai.Sáng bước xuống nhà ăn sáng để đi học thì thấy Dì mặc cái quần jear bó màu đen em mới hỏi:
- Dì sắp đi đâu hả_ngồi vào bàn là em hỏi ngay.
- Đâu có, sao nhok hỏi dzậy. DÌ vẫn đang xào cái gì í.
- Thấy mặc đồ kìa, quần jear.
- Àh, thì lâu hông mặc giờ lôi ra mặc, ko đc sao, khó tính thế bợn_liếc liếc em.
- Dạ vầng_em nhại giọng ng ngoài ngoải.
Mà công nhận Dì cao nên mặc cái này tôn dáng vãi các thím ạh, nhìn mà em háo hức vãi ra í.Ăn cơm xong em tới trường đang bước vào thì nghe 1 cái độp, ngước lại phía sao thì:
- Hey you, đi học sớm dzậy_ mặc nó tươi vờ lờ. = =
- Ờ_em vẫn đi, nhưng nó đi theo nên phải chậm lại để nó đi cho kịp.
- Hôm qua nt tui hả???_Nó quay sang hỏi.
- ……….._Em im lặng vẫn đi tiếp.
- Hả??? hả hả!!!_ dồn vãi dập.
- Ờ_em nói nhỏ.Rồi nói buâng quơ em ko nhớ rõ nhưng cơ bản là nó hỏi em “thích nó hay sao mà nt zạ, thấy nó đẹp quá chứ j” rùi cừi ha hả, đến là vô duyên, em ko nói j, rùi lát cũng vào học, tiết học chán vãi đái, lát đang học thì đt run sun cả vòi, em lấy ra xem thì là nó nt,”lát tan học ra gặp chị, chị nói cái này…….”