Ban do quan hoan kiem

Tôi đột nhiên ngừng lại, người Nga còn giật từng hồi. Tôi rút ngón tay ra khỏi lỗ đít, rút cặc ra khỏi lồn Nga rồi cầm cặc quét từ cửa mình lên đến lỗ đít, tôi xoay xoay ấn ấn đầu khất vào lỗ đít rồi lại kéo quét đầu khất xuống cửa mình, Nga rên rỉ theo từng cái vuốt của đầu khất. Tới lần thứ ba, khi đầu khất đang xoáy xoáy vào lỗ đít, tôi ghì lấy eo Nga rồi ấn luôn đầu khất vào lỗ đít. “Ah…” Nga và tôi cùng rên một tiếng dài, nàng trườn người ra phía như muốn lẩn trốn nhưng đã muộn, hai tay tôi ghì chặc lấy eo nàng và đút con cặc đang ướt nhẹp vào sâu hơn. Nga dướn người đón nhận nguyên con cặc tôi trong lỗ đít của nàng. Tôi bắt đầu nhấp, cảm thấy khó khăn hơn nhấp trong lồn thật nhiều, Nga có vẽ khó chịu, nhưng chỉ thoáng qua rồi hết. Tôi khom người, một tay bấu lấy vú Nga còn một tay thì se mồng đốc. Nga sướng trân người, một tay chống tường còn một tay nàng lòn xuống vuốt ve hòn dái tôi. Tôi thấy thỏa mãn: “mình chơi thật hay, lỗ lồn hay lỗ đít mình cũng chơi tuốt.”

Con cặc tôi bị xiết chặt trong lỗ đít làm tôi sướng ngất người, thụt thêm vài cái nữa thì tôi chịu hết nổi mặc dù mới vừa chơi Thu xong. Ghì chặt lấy eo Nga, tôi đâm vào một cú cuối cùng, bao nhiêu tinh khí còn sót lại trong người tôi trút hết vào cơ thể Nga. Tôi lui lại ngồi xuống ghế thở dốc. Nga lượm quần lên, không nói tiếng nào, mở cửa đi thẳng vào nhà. Từ hôm đó trở đi hình như Nga tránh mặt tôi.

ban do quan hoan kiem

Hoa nhìn tôi: – Sao lại không có, anh có tin ở ngay Hà Nội này cũng có không, mà không phải là kiểu chơi bời trác táng của bọn chíp hôi lắc liếc mà anh đọc trên báo đâu, vợ chồng đàng hoàng thực sự. Thấy tôi không tin, Hoa bảo: – em thề mà, em biết rõ một hội như vậy mà, giả sử có thì anh có dám tham gia không, mọi cái đảm bảo an toàn, bí mật tuyệt đối. Tôi nhìn Hoa ngạc nhiên: – sao em lại biết, hay là…vợ chồng em có tham gia đấy. Hoa vuốt tóc nhìn tôi ỡm ờ rồi khẽ gật đầu. Tôi vẫn ngạc nhiên: – thật á, em nói thật hay nói đùa đấy. Hoa cười: – em nói thật đấy, nói dối anh làm gì, thực ra cũng chẳng to tát gì, mấy đứa bạn thân của em với nhau ấy mà, chứ đâu dám làm to tát gì, toàn là biết nhau từ lâu rồi chứ chẳng có ai lạ cả, vui là chính, với lại như thế cũng đỡ cho vợ chồng khỏi lâm vào cảnh bồ bịch lén lút, thôi thì cứ công khai sòng phẳng với nhau như vậy còn hơn. Tôi gật gù: – ừ hay nhỉ, anh cũng không dám nghĩ ngay ở Hà nội mà lại có hình thức như vậy. Hoa nhìn tôi chăm chú hỏi: – thế anh có muốn tham gia không, em hỏi hoàn toàn nghiêm túc đấy, anh cũng đi tây về như bọn em rồi nên suy nghĩ cũng thoáng và lại là bạn thân với vợ chồng em nên em mới dám hỏi như thế. Tôi ngập ngừng: – kể ra anh thấy cũng hay hay….nhưng mà chỉ sợ Lan nhà anh không chịu đâu, vợ anh nó cũng sống bên đó gần 5 năm như anh, nhưng anh sợ vợ anh suy nghĩ không như anh. Hoa cười tủm tỉm vẻ bí mật định nói gì đó nhưng lại ngừng lại và bảo tôi: – rồi…để em nói cụ thể với anh hội của bọn em như thế nào đã nhé, cho anh yên tâm, anh biết mấy người lần trước anh gặp vợ chồng em đi ăn trên Hồ Tây hôm trưa chủ nhật cách đây mấy tuần không. Tôi à ra bảo nhớ rồi, hôm đó vợ chồng tôi dẫn mấy người bạn lên quán trên Hồ Tây ăn thì bắt gặp vợ chồng Hoa đang ngồi cũng nhóm với 4 người nữa cũng khá trẻ, có vẻ là hai cặp vợ chồng, trông rất lịch sự đứng đắn, bọn tôi có lại bàn bắt tay làm quen.

ban do quan hoan kiem

ban do quan hoan kiem la gi ?

Tôi đến sớm giờ hẹn 30’ với bó hoa hồng trên tay, tôi cố chọn cho mình một bàn thật vừa ý, nó vừa đủ để tránh bị tò mò nhưng cũng không để em nghi ngờ tôi. Tôi cố sửa soạn quần áo để tạo ấn tượng với em. Thú thật tôi rất run, 30’ với tôi khi ấy thật dài, tôi còn mong rằng em sẽ không đến để tôi đỡ phải bối rối thế này. Và rồi em cũng đến, có lẽ em nôn nóng không kém gì tôi nên đến sớm, tim tôi đạp mạnh hơn, từng hơi thở của tôi dồn dập. Hít một hơi cố lấy bình tĩnh để gọi em lại, một bông hồng xinh đẹp đi về phía tôi. Hôm nay trông Liễu đẹp vô cùng, tuy ánh đèn của quán cà phê mờ mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy nét đẹp của em. Mái tóc thả dài, hai má thật hồng hào, đôi môi đỏ thắm một cách lạ kì, cặp kính cận càng làm em thêm dễ thương hơn, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên Liễu trang điểm để gặp tôi. Tôi vẫn say sưa nhìn Liễu không hề biết Liễu ngồi xuống lúc nào, Liễu khá ngại ngùng khi gặp tôi, Liễu không dám nhìn thẳng tôi mà cố nhìn đi đâu đó để che bớt sự bối rối của Liễu:
- Anh D, anh làm sao thế - Liễu hỏi tôi bằng giọng ngượng ngùng.
- À không, không có gì đâu – Tôi vội đáp – Em uống gì để anh gọi
- Tùy anh – Liễu đáp mà vẫn không nhìn vào tôi.
Tôi gọi đại một thứ gì ấy bởi tôi cũng không biết Liễu thích cái gì, ghét cái gì. Có lẽ nhìn bó hoa hồng trên bàn Liễu cũng đoán phần nào câu trả lời của tôi. Cả hai đều im lặng, tôi không biết phải nói gì lúc này. Bằng sự dũng cảm còn lại trong người, tôi tặng hoa cho Liễu và cười thật tươi. Tôi ngập ngừng nói rằng: “hãy làm bạn gái anh nhé”. Em mỉm cười và khẽ gật đầu, tôi giả vờ không nghe thấy gì cả và hỏi lại Liễu. Liễu véo tôi một cái thật đau trên tay, có lẽ phút giây này là phút giây tôi cảm thấy hạnh phúc nhất kể từ lúc tôi sinh ra trên cõi đời này. Tuy tôi không có nhiều tình cảm với Liễu, nhưng tôi luôn nghĩ rằng tình cảm từ từ sẽ có được. Thực sự buổi cà phê ấy vẫn còn đọng trong trí nhớ tôi, tuy không phải là tình yêu nhưng nó vẫn là mối tình đầu tiên của thuở học trò. 
Khi tôi viết những dòng này trong đầu tôi lại tràn về hình ảnh Liễu, mùa đông năm nay sẽ là tròn 7 năm những gì nó đã xảy ra, có lẽ giờ em đang vui vẻ với người tình mới của em. Cũng đã quá lâu rồi khi lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, bao lâu nay có lẽ em chưa bao giờ tha thứ cho tôi, chưa bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm tôi đã gây ra cho em. Tôi đã lấy đi của em quá nhiều thứ, là niềm tin cuộc sống, khát vọng tình yêu, khát vọng tuổi trẻ. Tôi cũng thường xuyên hỏi thăm bạn bè về em, tôi xin địa chỉ, số điện thoại nơi em đang sinh sống. Nhưng tôi không đủ can đảm để gọi một cuộc điện thoại hay gởi 1 tin nhắn để hẹn em đi uống cà phê dù hai chúng tôi chỉ cách nhau hơn 30 cây số để nói ra hết những gì tôi đã gây ra cho em. Có lẽ vết thương trong người em chưa bao giờ thôi nhói đau cả. Tôi không dám nhắc lại thời gian nông nỗi của hai đứa, nó vừa là tình yêu đẹp nhưng nó cũng là một ký ức đau buồn với em. Giá như ngày xưa đừng để tôi và Liễu quen biết nhau thì giờ đây chúng tôi sẽ không như thế này, thà làm hai người xa lạ mà cả hai còn cảm thấy hạnh phúc hơn.
Chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê được một lúc rồi đi dạo phố. Hai đứa còn khá ngượng ngùng khi bắt đầu trở thành một nửa của nhau. Lúc ấy thực sự tôi không có nhiều tình cảm với em mà chỉ xem em như môt người bạn, một cô em gái. Tâm trạng tôi rối bời, tôi không muốn phải đóng kịch thế này, không muốn mình làm khổ một người con gái như Liễu. Hai đứa dẫn nhau ra bãi cát dọc bờ sông. Đây không phải là lần đầu tôi ra bãi cát nhưng lần đầu tiên tôi đi cùng một người con gái. Từng đôi tình nhân kiếm cho mình một chỗ lý tưởng để tâm sự. Tôi ngồi trên một bãi cỏ ven sông, tôi kéo Liễu ngồi cạnh tôi. Từng cơn gió lạnh cắt từng thớ thịt của tôi, Liễu ngồi bên cạnh và bảo với tôi rằng “dù trời có lạnh đi chăng nữa thì em vẫn cảm thấy ấm áp bởi đang ngồi bên cạnh tôi và trong vòng tay của tôi”. Câu nói ấy làm tôi cảm thấy ái ngại, tôi không có nhiều tình cảm với Liễu nhưng lại nhận lời với Liễu, chắc khi đó tôi bị điên rồi. 
Với em tôi có những lần đầu tiên trong đời, em là người đầu tiên làm bạn gái tôi là người con gái đầu tiên đặt lên môi tôi một nụ hôn chân thành. Tôi không biết nói gì với em cả, tôi biết mình không phải là mối tình đầu tiên của Liễu. Tôi hỏi Liễu vì sao Liễu lại mến tôi, Liễu ngước nhìn bầu trời mây và khẽ cười, Liễu bảo thực ra ấn tượng với tôi ngay từ lần đầu gặp nhau. Liễu bảo biết tôi từ trước ( bởi vì tôi khá nổi bật về học vấn ) nhưng đó là lần đầu tiên gặp tôi, một anh chàng vui vẻ, hoạt bát và chững chạc. Tôi hơi mập, cách ăn mặc quê mùa nhưng vẫn để lại ấn tượng với Liễu. Nhưng từ ngày nói chuyện với tôi thì Liễu còn thấy tôi là một người biết lắng nghe, chia sẻ với mọi người. Tôi đặt lên má em một nụ hôn, em chỉ cười và hỏi lại tôi câu hỏi ấy. Liễu hỏi tôi vì sao tôi lại chấp nhận tình cảm của em, tôi thực sự bối rối, tôi cũng không biết nói sao cả bởi vì tình cảm tôi dành cho em chỉ là giả dối, chỉ là bú đắp nỗi trống vắng trong tim tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy sợ em sẽ thấy những điều suy nghĩ thầm kín trong tôi. Đây là lần đầu tôi hẹn với một bạn gái ngồi tâm sự ở nơi chỉ dành cho 2 người, còn với Liễu chắc đây không hẳn là lần đầu tiên như thế bởi tôi cũng nghe từ đứa bạn em cũng trải qua vài cuộc tình rồi. Em cũng nói với tôi về điều ấy nhưng em bảo tôi là người mà em cảm thấy mến nhất nên tôi cũng tạm tin vào tình cảm của em.
Tối hôm ấy tôi suy nghĩ những gì mà vừa xảy ra trong ngày, nó quá nhanh chóng và bất ngờ với tôi. Tôi không biết mình làm như thế có đúng không nữa, tôi không thể quên được Yến nhưng đã quá vội vàng chấp nhận tình cảm của em. Có lẽ cái sĩ diện hảo huyền của thằng con trai đã khiến tôi làm như thế, tôi không biết em có nhận ra điều đó hay không hay em quá tin vào những lời tôi nói. Tôi biết mình đang sai nhưng tôi không biết làm sao để dừng lại cả. 
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không biết ai gọi giờ này nữa. Bình thường sau 10h đêm với nhà tôi thì có gì khẩn cấp mới gọi, tôi vội nhấc máy để khỏi đánh thức bố mẹ tôi dậy:
- A lô
Nghe tiếng cười bên kia tôi biết là Liễu đang gọi, tôi giật mình:
- Sao gọi anh giờ này, không sợ ba mẹ anh bắt máy à.
- Hi, em biết là anh sẽ nhấc máy mà. Mà do em nhớ anh quá nên mới gọi chứ bộ - Nghe giọng em tinh nghịch.
Tôi vội vàng, che miệng nói nhỏ để con em họ của tôi không nghe thấy. Em họ tôi nở một nụ cười lém lỉnh, chắc nó thấy thái độ của tôi nên nó cũng biết là có chị nào đó gọi điện cho tôi. Tôi biết Liễu quan tâm đến tôi nhiều lắm, nhưng thật tình tôi không có tình cảm gì với Liễu cả. Những lời yêu mở ra từ cửa miệng tôi chỉ là giả dối, chỉ là những lời nói gượng gạo. Tôi nói rằng tôi nhớ em nhiều lắm, có lẽ em rất hạnh phúc nhưng em đâu có biết em chỉ là một hình bóng của người con gái khác trong tôi. 

Mấy ngày sau đó tôi đi chơi với em, tôi cảm thấy xấu hổ với sự quan tâm của em dành cho tôi. Em luôn dành cho tôi nhưng tình cảm chân thành nhất, những lời yêu thương xuất phát từ chính con tim của em, còn tôi chỉ là những lời nói trên đầu môi, khi đi bên cạnh em mà con tim tôi không dành cho em. Chúng tôi cũng đi chơi như những cặp tình nhân vui vẻ khác, cũng tay trong tay như bao tình nhân khác, tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi cố dối lừa tình cảm của em.
Thật tình tính tôi vốn nhút nhát nên không muốn ai biết chuyện này cả, với lại tình cảm trong tôi dành cho em không phải thật thà nên tôi không dám nói ra. Còn em chắc óc tính khí hòa đồng nên em muốn nhiều người biết. Tôi rất sợ khi để mọi người biết chuyện nhưng dường như chuyện này không thể giấu được, chẳng bao lâu thì mấy đứa bạn tôi cũng biết và ngay cả đến Tr cũng biết chuyện. Mấy đứa bạn tôi cũng không đến nỗi giận tôi như tôi nghĩ mà trái lại nó cũng chúc mừng tôi hạnh phúc. Có lẽ vì thế mà tôi cũng đỡ áy náy hơn trong việc này.

ban do quan hoan kiem

Tôi vốn không phải người tốt. Chuyện xấu xa gì tôi cũng làm hết trơn rồi, trừ có việc rủ gái mới quen đi ăn rồi ... bắt trả tiền. Quê dữ dội luôn. Đi từ phía quán cơm về tới công sở, sao tôi có cảm giác như cặp mắt nào ngó tôi cũng lộ vẻ mỉa mai: "Cái đồ không mang tiền mà bày đặt rủ gái đi ăn". Cúi đầu lủi thủi đi theo con nhỏ, mặc cho con nhỏ tỉnh bơ coi bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói chuyện đều đều. Tôi nhất quyết không mở miệng, không dòm nó thêm một lần nào nữa, trừ một lần duy nhất trong ngày mà thôi:

- Huyền nè... em cho anh mượn đỡ 10 ngàn anh trả tiền gửi xe được không em?

.................................................. .................................................. .................................................. ........................................

Ngày đầu đi làm của tôi kết thúc thê thảm như vậy đó. Bà má gương mặt lo lắng nhưng tràn đầy niềm vui lăng xăng chạy ra mở cửa cho con trai mới "tan sở". Thấy mặt của con trai không hào hứng như thường mà bí xị một cục, bả cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ an ủi:

- Bữa đầu không có chuẩn bị, chắc cũng chưa ổn ha con. Không có sao đâu, mai mốt quen việc là thấy đỡ liền.

Tui uể oải thay bộ đồ công sở thể hình ném qua một bên, xỏ cái jean vô, kêu:

- Con chạy ra ngoài mua đồ xíu, má cứ ăn cơm trước đi.

Thiệt tình ai bắt tôi mặc bộ đồ công sở khủng khiếp kia thêm lần nữa, dám tôi sống chết với thằng cha đó lắm. Ngồi lên con xe quen thuộc, mặc bộ đồ quen thuộc, sao có cái cảm giác giống y chang như trở thành con người khác vậy nha. Tự tin thấy ớn luôn, bốn phía xung quanh những ánh mắt ngưỡng mộ từ phía các em gái lại đổ về ào ào. Có điều không biết mấy ẻm dành sự ngưỡng mộ cho nhan sắc của tui hay ... cái xe của tui không biết nữa!

Tính tấp xe vô cái shop quen, chẳng hiểu nghĩ sao tôi đứng tần ngần một hồi lâu. Bóp thì cộm sẵn trong túi quần sau rồi nên không có lo chuyện quên mang tiền, nhất là cái shop này tôi có mua thiếu cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Quan trọng là, tôi bỗng thấy ... mình nên mặc đồ chợ thì hơn. Ba cái thứ đồ hiệu này, sẽ mặc, nhưng mà là trong một dịp khác, không phải bữa mai.

Tôi rút kinh nghiệm nhanh dữ lắm, lần này tránh xa con mụ bán hàng vừa đui vừa ác kia, qua tới hàng của một em gái xinh xắn mồm mép nhanh nhảu. Gái trẻ có khác, thẩm mỹ cũng tốt hơn hẳn đám gái già suốt ngày lo hét giá. Chọn chừng 15 phút, tôi cũng kiếm được 3 bộ đồ mặc vô tàm tạm, ít nhất không tệ như bộ đầu tiên. Thiệt tình có nhan sắc hơn người nó cũng là lợi thế không so bì được, tôi bận 3 cái đồ chợ vô mà sao nghe ánh mắt con nhỏ bán hàng cũng ngó mình rát rạt. Tui cũng thông cảm với lòng ái mộ của con nhỏ nên chẳng nỡ la nó, rút tiền ra trả khỏi lấy lại tiền thối. Dù mới bị quê độ bữa trưa nay, nhưng phong độ của dân chơi đâu phải là thứ có thể mất đi trong một sớm một chiều?

Bà má ngó tôi xách bọc đồ công sở về, lật ra ngó nghiêng coi một lúc, phán:

- Sao má thấy mấy bộ này nhìn khó coi quá vậy? 

Tôi cũng hơi khâm phục con mắt tinh đời của má. Người đâu mà tài dữ dội, mân mê ngắm nghía mất nửa ngày đã phát hiện ra ngay cái sơ mi mua ngoài chợ không phải là ... hàng hiệu. Tôi thủng thẳng:

- Thì hàng chợ đó má. Đi làm bày đặt mặc ba cái thứ đồ hiệu vô, không có hợp.

Mắt bả sáng lên một tia hạnh phúc mãnh liệt. Ý chừng trong mơ bả cũng không ngờ thằng con trai đàng điếm quen xài tiền nhà của bả bữa nay có thay đổi tới 180 độ lận. Ngó gương mặt sung sướng của bả, tôi cũng ráng kiềm không nói ra câu kế: "Thêm nữa, cái công ty đó con cũng coi như cái chợ, mặc ba cái đồ này đúng hợp luôn".

Sáng sớm hôm sau, tôi lục cục bò dậy sớm thiệt sớm. Rút kinh nghiệm bữa trước, tôi ung dung ăn sáng cafe thảnh thơi luôn mới lóc cóc ra xe đi làm. Bà giúp việc đang loay hoay dắt cái Max ra ngoài, chắc tính đi mua bán lặt vặt sớm. Tôi ngó vậy, ngăn bả lại:

- Chị Hương, để xe đó em mượn vài bữa đi!

Bả nghệt mặt:

- Ủa xe cậu sửa xong rồi, đi cái xe này chi?

Tôi tặc lưỡi:

- Thì ... tại em thích. Đi cái xe này nhỏ, dễ luồn lách. Tan sở đông người dữ lắm, em đi xe này thoải mái hơn.

Bả nhìn tôi nghi hoặc, nhưng rốt cuộc cũng dựng lại xe bên cổng.

- Thì tui để xe cho cậu đi cũng được. Nhưng tui đi công chuyện đi bằng xe gì?

Tôi chỉ đại vô cái xe ga cao ngỏng, kêu bả:

- Đó, kêu má em đưa chìa khóa, chị cầm xe em chạy luôn.

Bả la thất thanh:

- Nè cậu giỡn hả, cái xe đó tui leo lên sao nổi?

Tôi kệ bả, dắt luôn cái xe Max ra ngoài cổng, nói vọng lại:

- Thì sau nhà có cái thang đó chị....

ban do quan hoan kiem

Xem ban do quan hoan kiem hay nhat 2014

Cường gọi về nhà nhưng toàn nghe tin nhắn tự động. Nó muốn báo với Lan nó sẽ về nhà thay vì tới chơi nhà Sơn, bạn Cường. Sơn đang bị đau và không đi dâu được. Cường không để lại lời nhắn vì biết rằng mẹ nó đang làm việc hoặc đang trên đường về nhà.

Trời tối đen khi Cường vừa chạy đến nhà. Nhưng trong sân là một chiếc xe lạ với biển số mà Cường chưa thấy bao giờ, và Cường cũng chẳng nghe Lan nói gì về vị khách này.

Chiếc xe là loại xe Mercedes đắt tiền màu đen bong nhẫy. Và Cường chắc chắn rằng xung quanh đây không ai có chiếc xe như vậy. Khi Cường nhìn vào nhà, một cảm giác bất an chợt nảy ra. Đáng lẽ giờ này Lan phải về đến nhà rồi. Đã 9h15, trong nhà tối đen và không một chút ánh sáng. Nó chợt thấy có điều gì không ổn.

Cường mở cửa ra và đóng nhẹ nhàng hết mức có thể, nó từ từ đi khắp nhà, băng qua phòng khách đến phòng ngủ và khu bếp, và cái nó thấy là một màu tối đen. Đột nhiên nó nghe thấy một tiếng động phát ra từ phòng sinh hoạt chung. Tim nó dường như ngừng đập và không khí dường như không được nó hít thở nữa. Tiếng động lại vang lên, lần này như một tiếng rên của khoái lạc. Cường khựng lại một chút rồi tiếp tục đi tới, một cảm giác thật khác như nó đang đột nhập vào nhà mình vậy. Nó dựa lưng vào tường và tiến từng chút một. Và nó ngồi xuống, sau đó ngó đầu vào trong từng chút để nhìn vào bên trong phòng. Giống như những phòng khác, phòng sinh hoạt chung cũng tối đen, nhưng có một ánh đèn mờ mờ phản chiếu trên tường phía góc phòng. Một tiếng kêu chợt thoát ra khỏi miệng nhưng Cường nín kịp.Trên ghế sopha là 2 người. Một trong số đó là Lan, mẹ nó…itd nhất là Cường nghĩ vậy; bởi vì chưa bao giờ Cường thấy mẹ mặc đồ như vậy. Khi mắt đã quen với bong tối, Cường thấy shock vì đó đúng là Lan, mẹ nó đang ôm hôn người đàn ông xa lạ.

" Em thật là đĩ thõa khi cởi quần lót ở công sở hôm nay" người đàn ông nói, khi rời môi Lan với một tiếng kêu đánh chụt

"Vâng," Lan thở hổn hển

Cường nhận ra đó là giọng Lan, mẹ nó nhưng thật khác. Và Cường thật không tin vào những gì mắt mình chứng kiến. Lan mẹ nó thật đẹp và sexy, nhưng tình cảm của nó và mẹ thật bình thường. Chưa bao giờ nó thấy mẹ nó khêu gợi thế này. Ăn mạc như một teen girl và ôm hôn người lạ ở nhà. Cường không biết đã có chuyện gì xảy ra.

"Cởi áo ra đi em," người đàn ông nói.

Lan từ từ cởi áo ra trong một động tác hết sức gợi dục. Hai tay cô se se núm vú lộ lên lớp vải mỏng và từ từ mở ra để lộ bầu vú no tròn. Mắt Cường mở to ra khi thấy vú của Lan, nó thật đẹp và căng sức sống. Người đàn ông nhanh tay hất áo ra và liền chụp vào bóp 2 núm vú đang cương cứng . Cường gần như nổ tung mắt khi thấy cảnh đó, đồng thời ánh đèn cũng cho thấy núm vú của ẹ nó đang cương cứng.

"Uhmm…Đẹp lắm" Người đàn ông vừa nói vừa se se hai núm vú của Lan. "Em có thích anh làm như thế này không?" Hùng bóp và se mạnh hơn

Lan kêu lên một tiếng thay cho sự đồng tình và từ từ ngồi lên ghế

"Giang chân em ra nào."

Lan thở hổn hển và bằng động tác hết sức dâm dục cô hất chiếc váy ngắn lên để lộ toàn bộ âm đạo ướt sũng.
Tiếng kêu của ghế sopha làm chặn lại tiếng rên của Cường. Đây là lần đầu tiên Cường thấy âm đạo mẹ nó. Và còn hơn thế nữa bởi âm đạo mẹ nó bóng nhẫy không một sợi lông. Hai mép ngoài âm đạo màu hồng hơi sậm, cái hột le nhô lên và âm đạo Lan nhầy nhụa nước. 

Cường rất hiểu biết về tình dục nhưng Cường vẫn chưa quan hệ với ai, kể cả Nga bạn gái của Cường cũng chỉ dùng tay để Cường đạt cực khoái hoặc để cho Cường hôn, sờ vào âm đạo mình thôi. Tuy nhiên, Cường đặc biệt thích hôn âm đạo Nga và lặp lại rất nhiều lần, và Cường cũng biết Nga rất thích và đạt được cực khoái với kĩ năng bú liếm của Cường. Nhưng đây là Lan, người mẹ đáng kính của nó, điều này thật sai trái. Nhưng thật ngạc nhiên con cặc của Cường bắt đầu cương cứng và đội lên một cục u trong quần.

Hùng tiếp tục hôn dần lên chân Lan, cắn nhẹ nhẹ làm Lan rên khe khẽ, bất chợt Hùng mút đánh chụt vào khe *** . "*** em ướt đẫm dâm thủy này, em dâm thật đấy!"

Lan nâng người lên như muốn Hùng hôn lâu hơn nữa, bất chợt Hùng đút ngón tay vào khe *** ướt đẫm. "Ahhhh!!!" Lan kêu khẽ, Hùng như đứa trẻ mút chụt chụt vào vú của Lan.

Cường không tin vào mắt mình khi thấy Lan giang rộng 2 chân để Hùng dễ dàn thụt ra thụt vào ngón tay mình trong *** Lan. Hùng vùa bú vú tuwf bên này sang bên khác, tay liên tục rút ra, đút vào tạo nên một tiếng động dâm dục.
Sau đó, Hùng nhanh chóng đút them ngón thứ hai vào *** Lan. Mọi cảm giác chợt vỡ òa trong Lan, cô đạt cực khoái cùng tiếng rên “Ahh…” vang vọng khắp căn nhà
Cường há hố mồn khi thấy Lan đạt cực khoái trước mặt mình và trong đầu nó muôn vàn ý nghĩ lộn xộn khó tả. Nhưng cái mà Cường biết chắc là con cặc nó đang cứng ngắt và ép lên chiếc quần jean đến đau điếng.
Hùng cười khi thấy Lan đạt cực khoái. Hùng bợ mông Lan, kéo 2 chân ra xa đến mức có thể nhìn cái *** ướt nhoẹt, cái hột le đang nở lớn hết cỡ sau đợt cực khoái và nói. "Anh chưa từng thấy air a nhiều nước như em đâu Lan," và cười lớn. "Mút tay anh sạch đi em," Hùng ra lệnh. Lập tức Lan cầm tay Hùng lên mút với ánh mắt them khát và những tiếng rên uhm…uhm vang lên. 

Trái tim Cường như muốn nổ tung khi thấy Lan sau khi mút sạch tay Hùng, liền ngồi xuống ghế sopha và cởi quần Hùng ra. Nhanh chóng, Hùng đứng lên để Lan có thể kéo chiếc quần dài, quần lót ra khỏi chân Hùng

Cường nhắm mắt lạo như mong rang giấc mơ này mình sẽ tỉnh lại. Nhưng khi mở mắt ra là hình ảnh Lan đang cầm con cặc của người đàn ông khác với một đôi mắt dâm đãng và trên người gần như không còn gì che đậy . Con cặc của hắn ta vừa to, dài, có đầu khất nở như một cây nấm và có vài giọt tinh trùng nhỉ ra từ giữa khe cặc.

"Liếm cặc anh đi, nhưng khoan động đến đầu khất," Hùng ra lệnh

Lan bắt đầu liếm cặc Hùng, cô liếm từ dưới đầu khất đến tận gốc cặc. Hai tay cô không nguwngf bóp 2 hòn dái, lâu lâu Lan lại hôn 2 hòn dái đó.

"Bú cặc anh đi” Hùng nói

Như chỉ đợi có thế với một tiếng rên khẽ, lan nhanh chóng mở miệng và mút cặc. Cô thtichs thú y như con nít mút kẹo. Cường nhìn mẹ mình mút cặc Hùng mà không tin nổi, làm sao một người như Lan lại dâm đãng đến vậy?

"Uhmm…, Con đĩ bú cặc tuyệt quá." Hùng nói

Cường lại mở yo mắt ra nhìn trừng trừng vào Hùng. Nó định xông vào đánh Hùng rồi ra sao thì ra. Nhưng 2 chân chôn nó tại chỗ. Làm sao Lan lại để cho người khác gọi mình là “Con đĩ”?!?

Lan tiếp tục bú mút mạnh hơn, Hùng thốt lên : “Ah.. mạnh nữa, mạnh nữa, con đĩ thèm cặc”
Lan càng làm nhanh và mạnh hơn nữa, tạo ra âm thanh vang khắp cả phòng.

”Con đĩ” vang lên trong đầu Cường. Nó không thể tự chủ nữa, con cặc nó giựt giựt và phun ra cả đống tinh trùng tạo thành một vùng ướt trên quần jean của nó.

"Mút mạnh nữa lên, liếm quanh đầu khất nữa” “ Mạnh lên, nhaanh lên,…ah….ah..ahhhhh”

Ngay lập tức Cường biết, người đàn ông sắp sữa bắn tinh trong miệng mẹ nó. Nó định la lên để ngăn cản, nhưng “Con đĩ” lại ong ong trong óc nó. Làm nó gần như hóa tượng. Còn Lan thì bú mút càng lúc càng nhanh và mạnh, lâu lâu lại tạo tiếng Phụp do trật miệng ra khỏi cặc, những lúc như thế Lan nhanh chóng cho lại vào miệng như sợ Hùng sẽ phụt ra.

”Ah…,ah…” Hùng thỏa mãn khi cặc mình giựt giựt và bắn xối xả vào trong miệng Lan. Hắn đè đầu nàng xuống để đảm bảo Lan không phí phạm giọt tinh trùng nào.

Lan nuốt sạch tinh trùng và ngất đầu lên để thở. Rất nhanh chóng cô lại cho cặc Hùng vào miệng và bú mút như muốn liếm sạch những gì còn sót lại.

"Tuyệt vời," Hùng thì thầm và kéo đầu Lan ra khỏi cặc mình
Khi Cường nhìn được mặt Lan thì từ khóe miệng có vài giọt tinh trùng chảy xuống. Nhưng Lan nhanh chóng dung tay se lại và mút với vẻ mặt dâm đãng. Hùng cười lớn và sờ tay vào *** Lan nói : “ Lên phòng ngủ đi em, anh sẽ đụ em cả đêm nay, cho em khỏi đi nổi luôn”

Cường liền bò ra để tránh bị bắt gặp vì 2 người đó sẽ ngang qua chỗ nó để lên lầu. Nó dduwwngs ở góc khuất cầu thang nhìn Lan và Hùng lên lầu. Ở vị trí này nó thấy tay Hùng đâng mân mê vào *** của Lan làm nó trở nên ướt nhoẹt. Và tiếng động sau cùng nó nghe được là tiếng mở cửa phòng ngủ trên lầu 2.