Ban do quan hoan kiem

Đang khi cho miệng bú liếm thưởng thức âm hộ mẹ như vậy thì từng chút từng chút một, Minh nhích mông mẹ ra sát mé giường để cặp đùi thon thả thòng xuống chạm đất. Môi vẫn cứ liếm lung tung quanh âm đạo, giờ đã đỏ lựng, nhoen nhoét dâm khí, Minh không ngừng kích dục mẹ cho tới khi mẹ chịu hết nổi tự động dịch đùi lên, đặt bàn chân lên cạnh giường.

Khoảng rộng giữa hai bắp vế của mẹ mở ra như chữ V lớn, Minh chui rúc vào bú liếm không ngừng. Máu dồn tụ xuống làm cho các gò mu âm hộ mẹ độn lên thành một gò cao, chưa thoả lòng Minh cạp cạp vào mép âm đạo làm cho nó cứng thêm. Ngậm từng cái mép mu cắn vào răng và nhay như nhay giẻ rách, vừa bú, vừa day, Minh như đánh vật với cái âm hộ be bét nước khí, sùng sục, xà quầng, mục đích là để mũi môi răng lúc nào cũng châm chích và gây nứng tê nơi âm đạo nứng bạo.
- Áhhh… sướng… sướng quá… chắc… chắc… mẹ… chết… áhh.. sướng… đúng… đúng chổ đó… đó… chết… sướng…!!!

Bay bổng tận mây xanh, bà Mai sướng cực độ, mắt nhắm nghiền, môi há hốc, rên rỉ, lảm nhảm liên hồi, đôi bàn tay bấu chặt, vò nắn bầu vú. Minh càng tấn công dữ dội, gục hẳn đầu vào nút liếm từng hồi dài, Minh bưng kín khe âm đạo rồi lấy hơi nút sâu nghe cái “chót”. Bị kích dục liên hồi, giờ thêm “chiêu” ngộ của con trai, bà Mai rút tay bỏ đôi bầu vú chống xuống giường, bà nhổm mông lên đón nhận, nẩy mông nắc nắc dồn dập vào đôi môi đang chụp lại chờ âm hộ kề sát là nút mạnh. Hết nút lại cắn nhằn nhằn hạt le như bù trừ sự phá phách vừa có.
- Áhh… áhh… sướng… sướng… chết… áhh… sướng… quá… !!!

Hết nhịp này đến nhịp khác, bà Mai nhổm mông đung đưa âm hộ trước mặt con trai. Lặp lại “cái trò” vừa diễn, Minh vần vò âm đạo mẹ như con chó nhỏ nghịch tinh với cuộn len vừa bị xổ ra. Mê man trong cơn khoái lạc, bà Mai đón chờ từng cử chỉ kích dục, cắn cạp, hết cạp lại bú, rồi nút, rồi liếm, rồi nhay, rồi nhằn nào là mép âm đạo, nào là chọt vào khe suối, nào là nhay nhay hạt le sẩm màu nhú hẳn ra ngoài, khiến bà giựt giựt thân hình liên hồi. Bà Mai như mê đắm, lạc lối giữa mê cung hoan lạc …

Nhận thấy mẹ đã mê muội chìm đắm trong khoái lạc. Mắt mẹ nhắm nghiền, hai tay buông thỏng, cặp đùi dang rộng, âm đạo hé rộng chực chờ, dâm thuỷ nhão nhoét và nhây nhớt. Minh nhẹ nhàng đứng lên, cởi quần lót của mình ra, nó kề sát hạ thể vào giữa đôi chân dang rộng trước mặt, một bàn tay vẫn không ngừng mơn trớn âm hộ, bàn tay còn lại cầm cái dương vật cương cứng sậm màu, đặt vào cửa mình mẹ, khe khẽ chạm vào âm đạo mẹ, đung đưa vuốt ve. Sau vài lần cọ quẹt lên xuống, qua lại, đầu khấc dương vật Minh đã bóng nhẫy dâm thuỷ của mẹ, nó trơn láng trượt trên khe suối nhầy nhụa…

Bà Mai chợt giật mình, bà biết con lại sắp làm “chuyện đó” với mình nữa rồi, một chút lương tâm người mẹ, người vợ còn sót lại trong bà, bà đưa tay che háng, miệng lắp bắp :

- Đừng Minh … mẹ xin con … như vậy là được rồi con …

Minh mỉm cười ngồi dậy, nó kéo mẹ lại và gỡ tay mẹ ra khỏi háng, ngắm nhìn cơ thể đẫy đà hừng hực lửa tình của mẹ. Bà Mai cười ngượng, luống cuống quơ tìm một cái gì đó để che đậy cơ thể nhưng không có. Bà Mai bối rối, cái miệng mủm mỉm với một vẻ thật khó tả, hai gò má ửng hồng. Minh nhổm lên con cu cương cứng, dài thòng thõng lắc lư giữa hai đùi.
- Con muốn địt mẹ cơ… – Minh cúi xuống thì thầm.

Bà Mai buông tay xuống giường, bà biết không thể nào cản nổi nó khi nó đã muốn, bà run rẩy, liếc nhìn con cu của thằng con trai trong tâm trạng sợ sệt xen lẫn một chút thích thú. Minh thả người trùm lên mình mẹ, nó dùng đầu gối gạt hai chân mẹ dạng rộng ra và hạ phần dưới đè xuống háng mẹ. Cái vật mềm mềm dài thòng thõng nằm dọc khe *** mẹ, đầu chúc xuống dưới. Minh chống hai tay bên người mẹ day dướn lên xuống để cái đó trượt đi trượt lại giữa khe *** ướt nhoét của mẹ. 
- Ôi… hhh… 

Bà Mai thở hắt ra, bà nhắm tịt mắt lại không dám nhìn lên gương mặt thằng con. Minh đang khoái trá dõi theo từng phản ứng trên nét mặt mẹ trong lúc dí cặc trượt ở khe *** mẹ. Bà Mai quá xấu hổ khi phải thú nhận với con rằng bà đang rất thèm được cái vật kia của con chui vào trong mình. Cái vật đó đang cứng lên nhanh chóng, to và nặng, ép lên cái chỗ rất nhạy cảm của bà khiến bà muốn tóm ngay lấy nó mà ấn vào trong mình.

Minh vẫn chưa chiều ý mẹ ngay, nó thò tay xuống cầm cái đó dụi vào khe *** mẹ, nước nhờn lép nhép. Cái đầu trơn bóng của nó chùi trượt trên mồng đóc mẹ, dụi dụi vào cái cửa mình đã thèm lắm rồi của mẹ, khiến mẹ phải nhấc mông ưỡn háng lên một cách khao khát. Bấy giờ Minh mới chậm rãi đưa đầu cặc xuống dưới dò tìm, nó cảm nhận được cái chỗ hõm vào mềm mềm nong nóng ngay dưới mồng đóc mẹ. Nó dụi dụi đầu cặc và ấn mạnh vào. 
- Ôi trời ơi…

ban do quan hoan kiem

Thật chẳng hiểu làm sao mà chị lại lên tiếng bật đèn xanh cho nó thay vì cấm cản, chửi rủa nó ; có lẽ sự kích thích sinh lý xác thịt quá cao độ ở bên trong cơ thể chị khiến cho đầu óc chị mụ mẫm đi mà dẫn đến không còn suy nghĩ thiệt hơn phải trái chăng? Nó mừng rỡ còn hơn bắt được vàng nhưng bởi vẫn còn e dè, cân nhắc cho nên từng chút từng chút một hai bàn tay nó lần lượt tháo cởi hột nút thứ hai rồi hột nút thứ ba, thứ tư cuối cùng là hột nút thứ năm nơi chiếc áo đồ bộ trắng chấm bông xanh chị nó đang mặc. Quả là lạ, quan niệm chị hoàn toàn không đồng ý một chút xíu nào cả về việc chú Tư cới nút áo của chị vậy mà bây giờ chị lại dễ dáng chấp nhận cho thằng em trai mới có mười một tuổi đầu cũng làm cái việc ấy với chị ; hay là chị nghĩ nó do hãy còn con nít cho nên nó sẽ không biết bậy bạ với chị mà chỉ cới nút áo của chị ra rồi chỉ vậy mà thôi…Lúc bấy giờ, sau khi cởi xong năm hột nút nơi áo chị, không ngờ hai bàn tay nó lại tiếp tục mở rộng hai vạt thân áo trước của chị sang hai bên và rồi nó bắt đầu lặng yên nhìn ngắm từng lớp da thịt nuột nà, trắng muốt trên thân thể chị hai mỹ miều, tuyệt vời dưới ánh sáng lập lòe vàng vọt của ngọn nến do chị thắp lên lúc mới ra đây chuẩn bị chổ ngủ. Chỉ ngắm nghía giây lát, lần này hai bàn tay nó lại tiếp tục cử động và thao tác lúc này của nó là làm sao cởi hẳn chiếc áo chị ra ngoài ; bởi vì đây là lần đầu tiên cho nên nó thực sự chẳng biết bắt đầu từ chổ nào và kết thúc ra sao, nó vụng về lóng ngóng khẽ lột hai vai áo chị xuống trong khi đó được chị giúp đỡ, hỗ trợ tạo điều kiện cho bằng cách hơi nhỏm lưng lên, dần dần nó tuột ống tay áo bên phải của chị xuống cánh tay phải rồi sau khi thực hiện xong tại vị trí này nó mới chuyền sang cởi tiếp ống tay áo bên trái. Có thể nói là phải mất cả gần năm phút sau, thằng Mỹ mới hoàn thành trot lọt được cái việc cởi áo chị Trầm mà trong lòng nó cứ đắn đo, run sợ bởi vì nếu giả sử như chị nó nổi trận lên bất tử thì nó chỉ có nước chết thôi chứ không thể nào sống nổi…Dẫu sao thì cũng đả trưởng thành với mười tám năm sống trên đời, tuy không học hành đến nơi đến chốn nhưng từ nhận thức sâu xa của lý trí, chị Hai trong gia đình đến giờ phút này đây cũng đã cảm nhận được là từ nãy đến giờ bản thân mình cùng em trai dường như càng lúc càng bị lún sâu vào một vãng lầy tội lỗi nào đó rồi thì phải ; lần đầu tiên trong cuộc đời con gái, chị mới lặng lẽ chấp nhận cho một người khác phái cới áo chị ra để mà nhìn ngò cho dù đó chính là em trai ruột của chị. Chị suy nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh mồ côi cha mẹ quá sớm đã đẩy đưa hai chị em đến buổi tối định mệnh này chăng chứ chẳng do chị mà cũng chẳng phải do em chị ; chị nhận thấy là không thể nào trách cứ nó cho được và nếu có trách thì trước hết phải trách bản thân chị đã trót lỡ không làm chủ được mình ngay từ những giây phút đầu tiên. Lúc nấy giờ, thằng em cẩn thận để chiếc áo của chị nó lên mé đầu giường vì ở chổ này luôn luôn không sợ rớt xuống đất và sau đó, nó lại chăm chăm nhìn vào cái áo ngực bằng thun voan màu trắng đang lấp lửng che đậy hai bầu vú trinh nguyên con gái của chị phập phồng nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hền, gấp gáp của chị. Lặng yên nhìn nó, chị như muốn hỏi nó đang tính làm chuyện gì rồi chỉ trong tích tắc, bản năng ở tận sâu bên trong con người nó lại tiếp tục khơi dậy thầm mách bảo nó làm gỉ tiếp theo đây, hai bàn tay nó rụt rè lần xuống phía dưới lưng chị nhẹ nhàng tháo hai cái móc nhỏ bằng nhôm mỏng manh ra khỏi hai cái lổ khoen cài hai sợi dây nơi chiếc áo ngực chị đang mặc. Hành động lần này của nó khiến cho chị không khỏi tránh được cái cảm giác rung mình không phải do trời mưa giá lạnh mà là do sự kích thích cao độ của xác thịt, vô vàn gai ốc nổi lên khắp cả người chị ; cứ thế chị trằn người quằn quại, run rẫy và càng lúc chị càng ngạc nhiên không kém vì chị không ngờ thằng em út của chị tuy mới sắp sửa bước vào học lớp sáu thôi mà từ nãy đến giờ nó đã biết xử sự chẳng khác gì người lớn tuy rằng nó không phải hung hục xâm phạm chị một cách dã man, tàn bạo. Câu hỏi đó rõ ràng là chị rất cần có câu trả lời ngay lúc này bởi vì chị hoàn toàn không thể nào lý giải cho nổi ; hiện tại thì chiếc áo ngực không còn bó sát vào ngực vào lưng chị nữa mà đã bị tuột lệch xuống dưới và thằng em đã cầm lấy để gọn lên chung một chổ với chiếc áo đồ bộ của chị. Tiếp đó, trong lúc chị toan lần hai cánh tay lên để che đậy hai bầu vú hở hênh lồ lộ ra trước mắt thằng em nhưng rồi khi chị còn chưa kịp nghĩ suy thì nó đã cúi người xuống vùi mặt hôn vào giữa hai gò ngực trắng ngần như tuyết, mềm mại chẳng khác gì bông vải của chị. Với cảm giác ngượng ngùng, e thẹn chị muốn chống đỡ phản ứng nhưng sự thể đã không còn kịp nữa, chị chỉ còn nước cuối cùng là run rẫy, hổn hền thở dốc và yên lặng lần hai bàn tay lên mò mẫm, vuốt ve đầu tóc thằng em một cách tự nhiên theo bản năng sinh lý sẵn có của bản thân chị ; vậy đó có thể nói chính xác là lúc bấy giờ đây, tình yêu loạn luân tội lỗi đã thực sự đến cùng với hai chị em ruột cùng mang chung họ Trần với bao nỗi niềm say sưa, đắm đuối, ngất ngây, hoan lạc. Ba năm qua kể từ ngày người mẹ qua đời bất đắc kỳ tử, chị hai và em út đã ngủ chung với nhau không biết là bao nhiêu ngày đêm và trong khoảng thời gian ấy, quan hệ giữa hai đứa vẫn bình thường chẳng hề có sự cố nào xảy ra cả mãi tuy vậy nhưng có thể nói rằng đã tạo tiền đề hun đúc tạo nên cuộc tình đêm mưa ngày hôm nay giữa chúng cũng như là mang đến cho cả chị lẫn em hạnh phúc thầm kín dẫu muộn màng nhưng rất nồng nàn, tuyệt diệu tràn đầy thi vị lạc thú nhất trong cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Lần đầu tiên, chị Trầm tự nguyện vượt qua rào cản luân thường của lễ giáo gia phong mà trao thân tặng thể cho một người khác phái dẫu rằng đó chính là em trai của chị và lúc này, chị suy nghĩ một cách giản đơn là đối với chị em trong nhà cùng huyết thống thì không có gì đến nỗi mất mát phải che giấu, trốn tránh ; vì vậy với bao nhiêu cám giác ân tình thầm kín lâu nay, chị đã yêu đương, làm tình và ân ái cùng với thằng em mà chị yêu thương, chìu chuộng, lo lắng nhất trong nhà càng lúc càng tự nhiên, không hề đắn đo toan tính. Chị Tư và chị Năm hiện giờ ở nơi nhà chú tại Sài Gòn xa hoa cám dỗ đầy dầy lọc lừa đâu làm sao biết được rằng ngay lúc này đây chị Hai và thằng Út đang lén lút, vội vã, ngây ngất và mê mệt trở thành người tình của nhau trong gian chuồng bò của nhà trên địa bàn xã Hòa Long, Thành phố Bà Rịa và đương nhiên hai chị cũng hề tưởng tượng được rằng sau này chính hai chị cũng đều lần lượt sa ngã vào vòng tay ân tình của thằng em như là chị Hai lúc này đây. Gian bên của chuồng bò, bốn con bò sữa đang nằm sát rạt vào với nhau, đắm chìm trong giấc ngủ nhường lại không gian yên tĩnh, vắng lặng cho hai chị em nơi gian bên cạnh yêu nhau được thoải mái hơn, tự nhiên hơn ; đấy cũng chính là hai động vật nhưng không ngang hàng với chúng trái lại là đẳng cấp cao hơn chúng gấp nhiều lần ở chổ không những có xác thịt mà còn có cả khối óc, trái tim và tình yêu vượt thời gian lẫn không gian.

ban do quan hoan kiem

ban do quan hoan kiem la gi ?

Một giọt nước lăn dài trên ô cửa kính và hoà tan vào cơn mưa lát đát ngoài kia. Từng hạt mưa một lúc nặng trỉu, tiếng rì rầm của giọt mưa rơi ngoài hiên, bầu trời trở thành một màu xám xịt cô đặc, tôi.....tôi vẫn ngồi nhâm nhi ly cafe nóng không đường như mọi ngày. Nhưng hôm nay trong căn nhà tôi lại có thêm một bóng người lùm xùm trong chiếc áo rộng thùng thình cứ đi qua rồi đi lại, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi. Tôi thì cứ như một bóng cây ven đường nhâm nhi với ly nước và xem một bộ phim hay.
- trời ơi sau mưa vậy trời - con nhỏ la ó é
- thì mưa chứ gì. Zị cũng hỏi - tôi thở dài đáp
- ai hỏi mà trả lời - con nhỏ xù lông lên
Tiếng mưa vẫn tí tách không ngừng, ngoài kia gió vẫn thổi mạnh, kiểu này là bảo luôn chứ mưa gì hả trời, con nhỏ cứ đi đi lại lại hai con mắt đăm chiu, lâu lâu lại thở dài. Con nhỏ ngồi phịch xuống kế cạnh tôi rồi nhướng mài lên hỏi
- ê tên gì - tỉnh bơ luôn
- hỏi chi - tôi đáp
- mai mốt đi báo công an chứ chi - con nhỏ ương ngạnh lên
- Minh - tôi đáp
- ừ 
- ừ
Không gian lại tỉnh lặng chỉ còn tiếng ro ro của chiếc quạt trên trần, không biết từ lúc nào mà con nhỏ đả tựa vào vai tôi ngủ ngon lành, gương mặt tinh quá nhìn cực kì dễ ghét khi ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng hồng đó, nước mắt của một người lại tiếp tục hoà vào theo làn mưa ngoài hiên. Tôi ghét mưa, tôi cực kì ghét nó. Mưa cứ rơi ngay lúc tôi buồn, ngay lúc tôi chán chường nhất với cuộc sống hiện tại, tôi vẫn im bặt mặt cho con ngủ trên đôi vai không đủ rộng của tôi. Đả bao nhiêu người con gái đả tựa vào đây, nhưng rồi đôi vai này không đủ sức để trở che để bảo về rồi cũng đả xụp xuống và vuột mất người đó. Giờ lại có thêm một người khác lại tựa vào đôi vai này, và nhất là có một giọt nước mắt lại lăn dài trên gương mặt đó. Nước mắt à, bao lâu rồi nhỉ, bao lâu tôi không có nước mắt rồi, chắc nó cũng đả khô cạn mất rồi còn đâu. Nhẹ nhàng đưa tay chầm chậm lao đi giọt nước mắt khô động kia, bốp.......con nhỏ đánh vào tay tôi một tay quẹt nước mắt khịch khịc, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi.
- làm gì đó thằng biến thái - chữi không nhân từ luôn
- ừ
- tôi hỏi làm gì sao lại trả lời Ừ - nhỏ gặn hỏi
- không làm gì cả - tôi thở dài
- đừng có nói dối 
- không nói dối
Tôi đáp rồi bật dậy bước vào nhà bếp pha tiếp ly cafe mới, từng gịot từng giọt rơi nhẹ xuống cái ly thuỷ tinh kia, con nhỏ đứng sau tôi hầm hừ y chang con mèo bị cướp lấy con cá.
- nhìn gì ? - tôi hỏi
- gì là gì ? - con nhỏ hỏi ngược lại
- ừ 
- ừ cái gì mà ừ
Tôi lặng thinh tiếp tục nhìn ly cafe đang dân lên
- hết mưa rồi
- ừ
- đi mua sách coi, hứa rồi - con nhỏ kéo tôi đứng dậy
- à ừ thay đồ đi - tôi nói
- thay rồi - nhỏ đáp
- ừ đợi chút đi 
- không
- uống li cafe này cái rồi đi - tôi nói
Con nhỏ chụp cái ly cafe uống cái ực , rồi đặt lên chổ củ nhìn tôi rồi nói
- r..ồ..i..đó...đ..i .đư.ợc..chưa.... 
Mặt con nhỏ nhăn nhó nhìn buồn cười không chịu được, đúng là cái thứ bướng bỉnh, muốn gì là phải làm cho được, tôi cười nhạt một cái xoa xoa cái đầu con nhỏ , rồi tiến lại tủ lạnh đeo hộp Vinamilk 100% nguyên chất đưa cho con nhỏ.
- uống đi
- khô..ng..cần - con nhỏ lấp bấp
- uống nhanh lên, cái thứ lì lợm - tôi ngiêm giọng
- ừ
Nhỏ chụp lấy rồi uống ừng ực, tôi nhìn nhỏ cười cười, lâu lắm rồi tôi mới gặp một đứa có cái tính bướng bỉnh cở này. Nhỏ chùi mép mà vẫn còn dính sữa trên mặt nhìn tôi, tôi vội lao thì con nhỏ gạt tay ra
- làm gì đó
- yên coi
Tôi túm lấy con nhỏ rồi lao vết sữa dính trên mặt, khoá cửa cẩn thận xong tôi đưa con nhỏ cái nón bảo hiểm đôi cho con nhỏ đội
- đội vào - tôi nói
- rồi
Phi trên chiếc xe của mình, mưa vẫn còn rơi lát đát, không khí se lạnh , từng vệt nước bắng tung toé hai bên đường khi tôi chạy qua
- zì mà bảo hết mưa à - tôi quay lại hỏi
- không biết - con nhỏ đáp tỉnh bơ
Tôi thở dài rồi đề gas chạy tiếp, không biết mặt tôi có dính lọ không hay sữa còn dính trên mặt con nhỏ hay sao mà người ta nhìn tôi cười cười bí ẩn. lắc lắc đầu vài cái rồi chạy ngay đến nhà sách, má ơi đông quá.
- qua siêu thị đi - con nhỏ nói
- ừ
Lạng vòng vòng một lúc rồi rẽ vào một siêu thị gần đấy, tôi gữi xe xong rồi bước lạch cạch vào trong, trời đả lạnh vừa vào thì gặp ngay máy lạnh khiến teo cả chym. Thở dài định đi tiếp thì thấy con nhỏ đang đứng chổ kia làm cái gì đó, tôi bước lại khều khêù
- đi mua sách hay đi chơi
- đi mua sách
- vậy thì đi nhanh lên - tôi xóc nách con nhỏ đi.
Con nhỏ quẹo qua chổ sách vở còn tôi thì quẹo qua chổ quần áo, quay quay một lúc thì cũng chẵng biết mua bộ nào cho con nhỏ quỹ này. Lý do là chả biết nó mặt size gì nữa.
- anh cần em giúp k ạ - tiếng nhỏ nào đó vang lên
A đây rồi tướng tá cũng giống giống không xi nhê nhau mấy, tôi chụp lấy áo rồi ím ngay vào người nhỏ kia. Con nhỏ này ấp a ấp úng gương mặt đỏ gất, tôi cũng chả quan tâm mấy cho lắm, chọn qua chọn lại cuối cùng cũng được mấy bộ tôi thở dài mệt mõi
- cám ơn nha - tôi nói với nhỏ kia
- dạ hông có gì - so với con kia thì tính tình một trời một vựt.
Ôm cái đống đồ trên tay ra quày tính tiền tỉnh bơ trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ, 
- '' thằng này gay hã ta ''
Con nhỏ thu ngân cứ nhìn tôi cười khúc khích, bộ tôi giống thằng hề lắm hã ta. Tính xong cho vào bọc sách tòn ten ra chổ con nhỏ đang loay hoay vơi đống sách cao vời vợi
- rồi chưa
- rồi - con nhỏ đáp
Nhìn cái đống sách mà tôi phát nãn, lúc trước học cấp 3 lớp 11 khiến tôi muốn phát điên vậy, giờ lại gặp.
- có sài k mà mua lắm thế
- kệ tôi - nhỏ đáp
Tính tiền xong là tôi phi ra khỏi siêi thị và chạy về
- quẹo qua quận 7 đi - con nhỏ nói
- chi ? - tôi hỏi
- quẹo đi đồ lì lợm.
Chạy qua chổ con nhỏ chỉ thị là nguyên một dãy nhà cao vời vợi đẹp nói chung là vl, ai cũng ao ươt chắc anh em cũng biết là chổ nào.
Chừng 15 phút sau con nhỏ quay lại với cái bị đồ trên tay.
- đi 
- ừ
Chạy ngay về nhà thở dài một tiếng, tôi ôm đồ vào rồi thẩy bọc đồ cho con nhỏ
- mua cho đó
- gì thế
- quần áo, quần xì , áo vú - chém chút đừng ngỉ bậy chỉ nói quần áo thôi
- không cần
- ừ
Để mặt con nhỏ ở đó loay hoay , tôi phi thẳng lên giường và chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
- ê..ê..e.e.e.ê - ai đó nói vọng
- gì thế - tôi ngóc đầu dậy
- xuống ăn cơm thằng khốn nạn.

ban do quan hoan kiem

Thế là anh chủ nhà ra chọn đĩa rồi bật nhạc, tôi biết đây sẽ là điệu liên khúc, không cố định hết bài là dừng mà khi nào xong tất mới dừng. Chúng tôi lục tục đứng dậy ghép cặp, tuy nhiên cũng biết lần này chỉ là tương đối vì lát nữa sẽ có màn hoán đổi tự do. Vì Dũng bị loại nên thừa ra một nữ, thế là đứng vào cặp xong rồi thừa ra Vân Anh, chị chủ nhà, khiến chị này phụng phịu ra ghế ngồi cạnh Dũng, cũng chẳng phải vì chị này xấu nhất nên bị ế mà chẳng qua mọi người tiện thể đứng vào cô bạn nhảy gần nhất nên chị ta không may bị thừa ra, tôi đứng lại với Hoa, anh chủ nhà đứng với Hồng, Khang đứng với Hương còn Trung thì đứng với vợ tôi, anh ta quay sang nhìn tôi cười miệng nói: – xin phép nhé. Để thể hiện là tôi hoàn toàn không lăn tăn gì, tôi cười và nháy mắt với anh ta và đáp lại: – cứ tự nhiên. Tay tôi lại còn chìa ra như mời ông bạn dùng vợ tôi khiến cô ta đỏ mặt nhìn tôi lườm yêu. Hoa nheo mắt nhìn tôi nói: – lần này thì anh không thoát khỏi em đâu. Nhạc nổi lên, chúng tôi cũng đi vài bước chacha lấy lệ đợi đèn tắt, đèn vừa tắt một cái là cánh đàn ông chúng tôi kéo khoá quần và lần này là tụt hẳn quần ra cho thoải mái, cởi hẳn cả áo sơ mi nữa, quần áo được vứt gọn vào chân tường, nữ thì không cần cởi vì váy ngắn lại không mặc quần lót, vén lên là xong.

Từng đôi từng đôi bắt đầu nhịp nhàng vào cuộc, tôi để ý thấy các anh kia chơi cứ đến nhịp chachacha lại miệng hô chachacha, và nhịp nhanh 3 cái theo nhịp cũng vui nên cũng bắt trước theo làm Hoa bật cười khen là tôi học mấy cái trò này sao mà nhanh thế. Lần này đã quen mắt với bóng tối hơn nên tôi nhìn mờ mờ tư thế mọi người chơi dù không rõ lắm là ai vào ai, người thì chơi theo kiểu đứng từ đằng sau, người thì đứng áp, có một cặp thì nam giới lại bế xốc hẳn bạn nhảy lên mà xốc nảy tưng tưng, mà mái tóc dài kia nhìn quen quen, thôi đúng là vợ tôi đang bị ông bạn tôi chơi theo tư thế đó rồi, ông này trông thế mà nghịch, chắc thầm mơ ước đã lâu, bây giờ mới được chơi vợ tôi thoả thích như vậy. Đã thế tôi cũng bế xốc Hoa lên chơi y hệt như chồng cô ta đang làm với vợ tôi. Hoa khá nặng nên tôi phải cố mới xốc cô ta nảy tưng tưng được, cô ta cười hinh híc khen tôi sao mà khoẻ thế, nhưng chỉ được một lúc là tôi phải bỏ cô ta xuống và chơi theo tư thế chổng mông. Đang chơi thì tiếng anh chủ nhà hô chuẩn bị đổi đôi nhé, một – 2 -3 đổi. Tôi liền túm lấy một cô đứng gần đó tốc váy cô ta lên rồi thọc ngập dương vật vào. Điệu nhạc chacha sôi động khiên chúng tôi càn thêm hưng phấn. Tôi cũng không biết người tôi đang chơi là ai nữa. Tiếng rên rỉ của cánh phụ nữ mỗi lúc một to, tôi nhận ra giọng rên quen thuộc của vợ tôi, điệu rên mà khi cô ấy đạt cực khoái, tôi tò mò không biết ông nào đang làm vợ tôi cực khoái thế nhỉ.

ban do quan hoan kiem

Xem ban do quan hoan kiem hay nhat 2014

Thêm 3h đồng hồ ròng rã nữa trên chuyến xe mệt mỏi, cuối cùng cũng đến nơi. Ra đón hai anh em là đối tác đã chuẩn bị sẵn sàng. Đưa hai anh em về KS, 2 phòng cạnh nhau. Tắm rửa xong, tôi yêu cầu cho tôi đi ngó qua dây chuyền SX. Dẫu biết rằng nguyên nhân chỉ có một vài, loay hoay cũng chỉ là mối quan hệ mà thôi, tôi vẫn để công việc lên trên .
- Vội gì hả chú ? Chiều này anh đưa hai em đi biển, ăn hải sản. Sáng mai hẵng hay.
- Không anh, em chỉ muốn ghé qua chút thôi. Mai bàn cụ thể anh ạ.
Là nói vậy, nếu mình đi theo con đường họ vạch sẵn âu khó mà hoàn thành công việc. Biết thế nên tôi yêu cầu cho tôi đi ngay. Thoáng vẻ không hài lòng, nhưng không có cách nào từ chối, ba anh em lên đường.
Đối tác bố trí cho hai anh em một chiếc xe máy, bảo là trong thời gian công tác, rỗi rãi chở nhau đi chơi. OK liền.
Xuống tới công xưởng, tôi rảo bước tới những chỗ ít nghi ngờ nhất, rồi sau đó sải bước đi qua chỗ tôi đang nghi ngờ… Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán. Những kinh nghiệm lăn lộn ở nhà ốm lăn ốm lóc để xử lý vấn đề khiến cho tôi “đầy kinh nghiệm”. Thầm nghĩ, lãnh đạo của tôi mà đi kiểu này… chắc họ xỏ mũi như bỡn.
Liếc qua đối tác đang song hành, tôi nói nhỏ đủ nghe
- Em biết rồi, chắc anh và xếp em đang cãi nhau về vấn đề này phải không ?
- Phải, em ạ. 
- Em có cách rồi, mai sẽ bàn với anh cụ thể hơn. Giờ chúng ta đi ăn tối thôi anh.
- Nhất trí .
Ánh mắt đối tác vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi tôi kết thúc chuyến thị sát nhanh như thế, lại còn để ngỏ khả năng làm hài lòng cả hai.
Bữa tối vui hơn thường lệ, đặc sản vùng miền được đưa ra. Rượu ngon cũng được rót. Đối tác thì lo chăm tôi, còn tôi thì lại lo chăm em. Trong ánh mắt của em, tưởng như chuyến đi công tác này là cãi nhau to thì lại vui như bạn bè cùng lớp lâu mới gặp. Cũng có lúc em thầm thì …nói nhỏ vào tai tôi “Việc sao rồi anh, em không hiểu”. Tôi cười và cứ nhìn xoáy vào ánh mắt lo lắng của em “Để anh lo” !
Đối tác sau một hồi tiếp hai anh em, lời nói cũng bắt đầu chơi vơi, suồng sã hơn. Quay sang em tôi và ép uống rượu. Đưa ánh mắt nhìn tôi như dò hỏi, tôi mỉm cười và nói :
- Đừng từ chối đối tác em, họ đang lo lương bổng cho công nhân mình đấy. Họ nhiệt tình thì anh em mình cũng phải đáp lại thôi. Nếu em uống không được thì anh uống hộ. Nguyên tắc là không được để đối tác buồn. (một câu mà hai ý, khiến cho cả hai đều vui).
- Anh ấy nói đúng đó em, nào anh em mình cùng uống.
Cả ba người trong cơn vui vẻ và thoải mái, chai rượu dần vơi. Em tôi uống chừng được 3-4 chén gì đó rồi đá qua cho tôi uống hộ. OK em, tôi được giúp em, say cũng chịu. Chỉ vui vui khi ép em đá lưỡi vào chén rượu, lại cố tình uống vào chỗ em vừa đá lưỡi (phải xoay chén) và mắt nhìn em sâu thẳm (rượu ngấm rồi chăng ?) …
Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn, đối tác dường như cũng chịu không được nhiệt. Vả lại ngồi trong cái khung cảnh tôi và em, họ cũng muốn về sớm. Thanh toán xong, họ để cho hai anh em tự đi về KS.
Ngồi sau xe ở một khung trời hoàn toàn xa lạ, em áp hẳn người vào lưng tôi, mặc cho tôi đi chậm hay nhanh, đến đâu thì đến. Gửi xe máy ở KS, tôi dìu em lên phòng …