Bao phu nu chu nhat

Hai chữ “lần đầu” cứ vang trong đầu Khoa mãi. Nó làm chàng trai 27 tuổi hứng khởi đến điên lên được. Chàng nhớ mãi năm 17 tuổi, chung vui cùng mối tình đầu, nhưng đó là “lần đầu” của chàng chứ không phải lần đầu của người ấy, và cứ thế, 10 năm trôi qua với hơn 10 mối tình nhưng hai chữ “lần đầu” ấy vẫn chưa một lần xuất hiện cho đến hôm nay. Nhưng có lẽ đây là hậu quả trời phạt, cho chàng một lần đầu với mối tình éo le: Yêu cả hai mẹ con!!!! tội trời đày này làm sao gột rửa sạch. Đầu chàng miên man cùng “lần đầu”; miệng, tay chàng móc nối từng ngõ ngách trên người nàng, Phương oằn oại rên rĩ, tuy không sổ sàng, dâm đãng như Hạnh, nhưng cũng đủ làm thằng bé của chàng nổi cộm trong quần. Tuy rất muốn vui đến tận cùng, nhưng hai chữ “lần đầu” làm chàng trân quý nàng hơn, chàng nhủ thầm: “không thể nào vội vã được, không thể nào tạo nghiệp cho gia đình nàng….” Nghĩ vậy nên chàng ngưng lại và âu yếm hỏi nàng: “Em học được gì hôm nay?” “ummm, học yêu anh” Khoa tinh nghịch, se vú nàng và nói: “sai rồi, mới hôn tí đã quên hết bài vở, nói lại đi” “Em nói rồi mà, học yêu anh” Khoa phát lên đ*t nàng một cái và mắng yêu “học hôn!!!!” Phương tinh nghịch : “ay da, đau em, ờ ha, học hôn, để em tập lại trước khi về, không thôi quên……” Chưa dứt lời, nàng đã nút vội môi chàng, Khoa tê người, không ngờ nàng mút đã đến thế, đã đến nổi thằng nhỏ của chàng lại một lần nữa cứng cương trong quần. Nụ hôn dài đến bất tận làm chàng tê điếng. Khi Phương trả Khoa về thực tại, cũng là lúc đồng hồ nhảy qua 9:30; Đành tạm ngưng lớp học để trả nàng về với gia đình.

bao phu nu chu nhat

Đô nắn vần vò cặp vú Phương như muốn bóp nhuyễn nhừ ra , nó thích thú nhận thấy khi bóp nhanh thì Phương nhún nhanh hơn khi bóp chậm cô giáo nó cũng địt chậm hơn.
Sờ vú mãi cũng chán Đô chuyển sang bóp mông ,quả là giá thành phố có khác chỗ nào cũng đáng tiền cả .So với đôi vú thây lẩy thì cặp mông cô giáo Phương cũng nảy nở chẳng kém gì , bóp mông có cái thích là mỗi khi hứng lên nó lại vỗ dánh đét một cái .Sau đó nhìn Phương ưỡn người ra như bị điện giật .Vỗ đến cái thứ 5 thì nó không kìm nổi phá lên cười ha ha
“Ai đó “ giọng Phương nghe có sự kinh ngạc pha lẫn hoảng hốt 
Bỏ mẹ lộ rồi Đô chỉ kịp nghĩ đến rồi nó vội xốc lại quần lần mò ra phía cửa phía giường có tiếng lịch kịch rồi giọng của Tèo nghe đầy sợ sệt 
“Là em mà cô không có ai đâu ‘
“Không phải “
Đêm tối bây giờ lại chở thanh khó khăn đối với Đô nó vấp phải mớ quần áo của Tèo và cô Phương trên sàn nhà té chổng kềnh .Chưa kịp ngồi dậy thì đèn bật sáng thôi xong 
“ A........” May mà Phương kịp bịt miệng lại nếu không cô sẽ đánh thức nửa thị trấn dậy
“Là Đô ..Đô phải không sao em lại ở đây “ 
“Em .......” Vẫn ngồi trên sàn Đô lúng tung không trả lời nó ngước mắt lên ,trên giường cô Phương đang vôi vã quấn chiếc chăn che đi thân thể lõa lồ
“Thằng Tèo nó rủ em đến đây nó bảo............“ Đô chợt nghĩ ra cách trả lời
“Em không rủ nó đâu tự nó đến đấy “ Tèo vội va chối phăng
“Bảo gì “ Phương lườm Tèo hỏi trực tiếp Đô
“Nó bảo em chờ dưới gầm giường chờ lúc nó xong thì lên......” Đô đổ hết tội lên đầu thằng bạn
“Thế lúc nãy chính em chứ không phải Tèo à”
“Em mới chỉ làm một lần thôi” Đô trả lời thành thực
Nghe Đô nói Phương thấy lo lo chuyện này mà lộ ra ngoài thì thật là gay tai tiếng lắm cái thị xã nhỏ bé này chuyện gì cũng ầm ĩ được.Với Tèo cô cũng định vui vẻ với nó có vài lần thôi không ngờ thằng nhóc kéo thêm cả bạn thế này
Thấy cô giáo không nói gì Đô dợm chân định chuồn mới bước được vài bước nó đã bị Phương gọi giật lại
“Dừng lại em định đi đâu thế “
“Dạ em về ạ” 
“Không đi đâu hết “
“Cô cho em ở lại à “ Đô mắt sáng lên quay lại nhìn Phương đầy hy vọng
“Không phải thế “ Phương đỏ mặt nói 
“Thế em ở đây làm gì ‘ Đô nói dỗi nhưng vẫn đứng yên
Phương nghĩ nhanh không thể để thằng nhóc ranh ma rời khỏi đây bây giờ lúc này được thôi thì đã một đứa được thì 2 đứa cũng đươc dù sao cũng chỉ là hai thằng nhóc thôi
“Em ở lại cũng được nhưng không được kể chuyện này cho ai đấy nhé “ Phương giao hẹn với giọng nhẹ nhàng giống như khi cô giảng bài 
“Hura.............. tao được ở lại rồi “ Đô phấn khích nhảy phốc lên giường nắm đập tay với Tèo, cả hai thăng đều cười hớn hở ngay cả Phương cũng cảm thấy vui vui
Không chờ cô giáo cho phép Đô chui tụt vào chăn nằm cạnh bên trái Phương ,Tèo nằm bên phải ,Phương cố co người lại nhưng mông cô vẫn chamk vào vhaan hai thằng nhóc 
“Cô ơi “ Đô thủ thỉ cố cọ người vào Phương 
“Gì thế em “
“Mình làm chuyện ấy đi” 
“Chuyện gì cơ “Mặc dù thừa biêt nhưng Phương vẫn cảm thấy ngượng khi nói ra 
“Thì làm tình ấy”
“Hai đứa định quần cô đến chết hay sao “ Phương mỉm cười dí tay lên trán Đô 
“Nhưng cô cho thằng Tèo chơi những hai lần” Đô tị nạnh mặt xụi đi trông rất buồn cười
“Lại còn thế nữa “ Phương không nói đồng ý nhưng co khẽ dạng chân ra thọc tay vào trong chăn mò con cu Đô rồi sục khe khẽ .Dưới sự kích thích của Phương khúc thịt mềm oặt vì sợ của Đô dần dần ngóc đầu dậy . 
“Được rồi đó em lên đi” Phương khẽ giục
“Vâng” 
Rất nhẹ nhàng như sợ cô giáo phật ý Đô nằm lên trên Phương ,trước khi đút con cu vào trong *** Phương Đô đưa mắt nhìn cô thấy không có phản ứng gì nó dập mạnh người xuống 
Ngay khi con cu chui tọt vào âm đạo Đô lại nhận thấy các thớ thịt bên trong siết chạt lấy cu nó rất khít khao .
“Tuyệt quá “ Đô thốt lên mông nó chuyển động không ngừng nâng lên hạ xuống 
“Từ từ thôi em “Ưỡn người lên để cho con cặc Đô chui sâu thêm vào Phương khẽ nhắc thằng bé “Không lại ra sớm đấy chầm chậm thôi ...thế thế “
Vừa nhắc nhở Phương co hai chân lên siết lấy lưng Đô hãm lại tốc độ sầm sập như trâu húc mả của thằng bé nó ngoan ngoan nghe theo sự chỉ bảo của cô .
Vừa địt Đô vừa tóm lấy hai bầu vú Phương bóp lấy bóp để lúc này mỏi lưng nó nằm hẳn lên người cô mặt úp xuống giữa hai bầu vú
Trời lạnh mà những giọt mồ hôi túa ra trên mặt thằng bé nhưng nó vẫn không chịu ra cứ hùng hục địt .So với lần trước Đô thấy lần này khoái lạc hơn nhiều không còn nỗi lo sợ phập phồng của một kẻ ăn trộm nữa thay vào đó là cảm giác sở hữu hoàn toàn .
Hộc lên Đô trút vắt kiệt chút sức lực cũng như tinh trùng trong người vào *** Phương rồi nằm lăn sang bên.Nó mệt đến nỗi thở không nổi nữa cứ nằm đó nhìn cái trần nhà ,lúc này ngay cạnh nó Tèo đang thay vị trí Đô nhấp nhô trên bụng cô Phương 
Chờ một lát cho chân tay bớt tê dại Đô nhỏm dậy khỏi giường
“Nhà có gì uống được không cô” Nó hỏi 
“ Ư....a.....trong tủ có ít rượu đấy.........a......... nhưng em có uống được không “ Phương cố trả lời thằng bé trong khi người giật lên giật cuống theo cú thúc bên dưới của Tèo 
“Chuyện nhỏ “ Đô cúi xuống lục lọi nó moi ra một chai rượi đỏ sẫm nhìn rất hấp dẫn 
Không cần dùng dụng cụ nó dùng răng mở nút đánh tách một cái ,Đô há mồm tu một hơi rất dài .Rượu nặng nhưng không sốc uống rất đã , hết khát rồi nó đưa chai cho Tèo .Vẫn cắm con cu nguyên trong *** cô Phương Tèo chỉ giơ tay đón lấy từ từ nhấp từng ngụm nhỏ
Hơi rượu làm cho hai đứa phấn chấn hơn hẳn ,sự mỏi mệt của Đô sau cú xuất tinh vừa rồi cũng biết mất ,nó cảm thấy trong người như có một ngọn lửa hừng hực cháy .Không chờ đến lượt mình Đô khật khưỡng leo lên giường ghé mồm vào vú Phương mút chùn chụt cứ mút một cái lại tu thêm ngụn rượu .Nằm trên giường Phương thật sự thích thú với cảm giác mới lạ mà hai thằng nhóc đem lại ,chồng cô cũng hay thích bày những trò lạ lùng khi ân ái nhưng những lần hai vợ chồng Phương gần nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay vả lại chồng cô yếu lắm chỉ vài phút là tung ra hết 
“Thích không cô “ Đô lè nhè hỏi nó có vẻ đang say ,miệng nó thì nói nói tay thì day day hai đầu ti Phương
“Thích chứ “ Phương gật đầu 
“Mà mày xong chưa lâu thế còn tao nữa chứ “ Đô quay lại đẩy Tèo một cú thật mạnh khiến cho nó loạng choạng con cu vẫn cắm trong *** Phương tung ra ngoài 
“A ...thằng này láo nhờ có tao mà mày được chơi cô Phương bây giờ dám giở quẻ à “ Tèo cũng ngà ngà say lại đang sướng bây giờ bị gây sự lập tức vặc ngay
Nhìn thấy hai đứa chọi con hung hăng vung nắm đấm vào mặt nhau Phương vội vã dàn hòa bằng giọng nhỏ nhẹ hệt như đang giảng bài
“Các em đừng tranh nhau lại đây cả với cô”
“Vâng ạ “ Tèo và Đô ngoan ngoãn gật đầu 
“Bây giờ thế này nhé Tèo em nằm xuống đi “ Phương nhích sang một bên để lấy chỗ cho thằng bé.Ngay khi Tèo yên vị bằng động tác rất chuyên nghiệp Phương trườn lên người thằng bé rất từ từ ,cô cố tình cọ *** mình vào con cu đang ngỏng lên củ Tèo ,rồi bất ngờ ấn mạnh người xuống 
“PHọt “ Âm hộ Phương ngậm trọn con cu của đứa học trò .Tiép đó Phương nằm ép xuống dính sát người vào Tèo hai bầu vú cô bị đè dẹp lép phòi sang hai bên cô dạng chân ra rộng hết mức có thể rồi gọi Đô
“Đô em sờ mông cô đi”
Đô vội vã lần tay bóp cặp mông căng nở chổng ngược 
“Dịch xuống phía dưới thế thế đúng rồi ,thấy gì chứa “
Bàn tay Đô đưa theo sự chỉ dẫn của Phương một lát thì nó reo lên
“Em thấy cái gì rồi “
“Lỗ đít đấy dúng rồi , em đút cu vào đi “
“Đút đựoc vào hả cô “ Đô có vẻ ngần ngại 
“Yên tâm đi không sao đâu” Mai đông viên thằng bé 
Một cách chậm rãi Đô ấn cu từng chút một vào lỗ đít Phương

bao phu nu chu nhat

bao phu nu chu nhat la gi ?

Tiếng hát Như Quỳnh thanh cao cất vang trong làn âm nhạc quê hương đã làm bao thính khách trong rạp mê say. Giữa một khung trời xa cách Việt Nam cả hơn mấy nghìn cây số đường biển, mà nghe được một thiếu nữ Việt cất tiếng hát đầy điêu luyện, hát cho nghe những bài tình ca làng quê đã làm khán giả mùi tủi nhớ về thời dĩ vãng.
Và khi Như Quỳnh dừng hát, một tràn vỗ tay to và liên miên làm rung động cả sân khấu để hoan hô nàng. Như Quỳnh vui sướng cúi đầu cảm tạ khán giả và ân cần đi chào hỏi những quan khách ở những hàng đầu ghế. Như Quỳnh thiệt đẹp. Cặp mắt trong suốt, trữ tình trên chiếc mũi dọc dừa vuốt tận tới chiếc môi mềm mỏng. Như Quỳnh không những hát hay, vẻ đẹp nàng đã làm bao chàng trai hâm mộ. Lại một lần nữa, Như Quỳnh đã chinh phục con tim khán giả. Bước đường nghệ thuật nàng thật sáng sủa, danh vọng, tiền bạc nàng đều có đủ hết…

Nửa giờ sau, khi chương trình kết thúc và khán giả đã ra về hết, tôi lặng lẽ bước vào và thu dọn làm sạch sân khấu. Tôi nhặt những chai nước dư thừa, những túi chips lượm lặt bỏ vào bao và xách đi. Tôi tên là Bàng. Hiện tôi làm công trong rạp hát Crown này. Trách nhiệm tôi là làm sạch rác sau mỗi lần trình diễn. Tiền công làm ra cũng chỉ vừa đủ trả tiền nhà, và mọi thứ hàng ngày thôi. Tôi nghèo, cuộc đời vô định không bến bờ đã làm tôi nản lòng tiêu cực. Trong lúc ấy, tôi thấy Như Quỳnh bước ra khỏi rạp. Quần áo bây giờ tuy không diêm dúa như lúc trình diễn nhưng cũng cầu kỳ lắm. Một chiếc áo sơ mi trắng của áo học sinh trong chiếc quần jean bó sát cặp đùi nàng. Như Quỳnh thiệt đẹp, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng làm tôi ngẩn người. Như Quỳnh chợt bắt gặp ánh mắt ngô ngố của tôi, nàng mỉm cười. Một nụ cười dịu êm, nhưng chỉ lạ nụ cười xã giao thôi. Xong, nàng bước vội ra ngoài, không để ý gì tới tôi nữa. Tôi thở dài, lặng lẽ trở về công việc hàng ngày.

*
* *

Con đường chiều Melbourne thiệt lạnh và giá băng quá. Trong ánh chiều tà, tôi dạo bước qua một công viên và thẫn thờ nghĩ những chuyện bâng quơ. Nghĩ tới Như Quỳnh mà lòng tôi tê tái. Nhìn những cặp tình nhân dắt tay nhau, tôi thấy họ thật hạnh phúc. Chạnh lòng, tôi cất tiếng hát một bài tôi thích nhất.

‘Ðêm cô đơn, không còn ai lang thang. Con phố lạnh thầm buồn có tình tôi miên man, Ánh trăng tàn ngõ vàng, có tình tôi miên man, ánh trăng tàn ngõ vàng. Ðêm hoang vu, yêu ngàn năm thiên thu, nơi góc bụi đường trần, tôi làm con thiêu thân, đứng trước cổng đèn vàng, em nhìn tôi trên cao, thương tình tôi lao xao.

Em anh cao, tình em sáng lấp lánh như ngàn sao trên trời. Tôi ngây ngô, trồng cây cuối góc phố ôm mộng mơ. Em trăng non sáng cho đêm tàn,như mây tan giữa không gian. Tôi ngàn năm đợi, dẫu tình xa vời, nỗi đau của tôi.

Ðêm suy tư, trong tình yêu suy tư, cơn gió nào lạc loài, cuốn tình tôi qua đây, bấy nhiêu loài cỏ dại, khiến tình tôi loay hoay giống đêm dài mệt nhoài. Ðêm cô đơn, muôn vì sao không tên, như đám bạn thật hiền, thức cùng tôi thâu đêm nhớ thương về một người, khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm nghe hây hây… khiến hạt mưa bay bay, đêm nằm đau.

Bỗng tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên một bãi cỏ ngắm nhìn bầy lũ trẻ con đang chơi đùa ở sân chơi cạnh đó. Tôi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Như Quỳnh ở một công viên hẻo lánh này. Tò mò tôi kiếm một chỗ ngồi xuống và theo dõi hành động của Như Quỳnh. Như Quỳnh có một cặp mắt phượng sáng ngời nhưng trong tia mắt nàng lộ một tia buồn, một tia buồn làm lòng người lâng lâng. Rồi kìa, một nhóm thiếu nữ Á châu đi ngang qua. Họ nhận ra Như Quỳnh và chạy đến xin chữ ký nàng. Như Quỳnh ban đầu vẫn cười vui trò chuyện và ký vào tập nhật ký của những nữ sinh ấy. Nhưng rồi, tai này truyền qua tai nọ làm số người bu đến xin chữ ký thiệt đông. Như Quỳnh mặt vẫn tươi cười nhưng nàng từ từ cố lách mình ra khỏi đám đông. Nhưng càng né tránh, đám đông càng lấn áp vào Như Quỳnh hơn nữa. Túng thế, Như Quỳnh bước lẹ ra khỏi công viên, nàng ráng chạy nhanh về xe nàng đang đậu bên kia đường. Nhưng bỗng, nàng tấp té trên mặt đường. Cùng lúc đó, tôi thấy một chiếc xe vận tải băng đến với một tốc độ khá nhanh. Chiếc xe bấm còi tu tu để báo động cho đám đông hay và tài xế trong xe ráng đạp bàn thắng để khỏi đụng vào Như Quỳnh, lúc đó đang bàng hoàng, chưa kịp phản ứng gì cả. Trong đám đông, không ai dám chạy lại đỡ nàng, vì chiếc xe đó phóng quá nhanh. Hơn thế nữa, họ còn lấn xô nhau lùi lại để mong chiếc xe không đụng vào họ. Mắt thấy cảnh tượng nguy ngập ấy, tôi không đành lòng, bèn liều mình phóng tới, xô Như Quỳnh qua một bên và định lùi lại để né chiếc xe to càng kền ấy. Nhưng không kịp nữa rồi, khi tôi vừa đẩy Như Quỳnh ra, thì chiếc xe đã ầm vào người tôi. Tôi bị bắn dội ra hơn cả thước. Ðầu óc tôi nhức điên cuồng và rồi tôi ngất đi.

*
* *
Khi tôi tỉnh dậy thì phát giác ra là đang nằm trong bệnh viện. Tôi thấy Như Quỳnh đứng cạnh một bác sĩ nhìn tôi đầy lo. Cả thân thể tôi nhức nhối đau đớn nhưng tôi vẫn ráng mỉm cười để Như Quỳnh bớt lo. Tai tôi nghe được tình trạng sức khoẻ từ miệng cô y tá:
- Ông Bàng! Sau tai nạn đụng xe, ông đã bị bất tỉnh hơn 3 ngày rồi đó. Báo cáo khám X-ray cho thấy ông chỉ bị xây xát nhẹ ở thân thể thôi, nhưng vì có một số lượng máu còn động trong đầu óc ông nên đã làm cho ông mê man. Bây giờ, ông đã tỉnh thì hay quá. Chỉ chừng độ năm, sáu ngày dưỡng bệnh là ông có thể xuất viện.
Khi cô y tá rời khỏi phòng, thì Như Quỳnh mới lo lắng hỏi:
- Cậu Bàng! Cậu đã đỡ hơn chưa?
- Vậng cảm ơn chị, tôi đã khỏe hơn rồi. Chị không phải lo lắng quá làm chi!!!
- Tôi phải cảm ơn cậu vì nếu không nhờ cậu có lẽ kẻ nằm trên giường này sẽ là tôi chứ không phải là cậu đâu!!!
Chúng tôi trò chuyện một hồi rồi thì Như Quỳnh ra về. Sau đó trong thời gian tôi ở trong bệnh viện, Như Quỳnh thường xuyên đến thăm tôi. Cuộc trò chuyện càng lúc càng thân mật. Chúng tôi có những sở thích giống nhau. Như Quỳnh có bản tánh tự lập, và quả quyết nên nàng sống cô độc. Tánh nàng thích trầm lặng, và thường mang theo nỗi buồn bâng quơ của người thiếu nữ Việt Nam truyền thống. Hỏi về chuyện tình yêu, Như Quỳnh đã có lần tâm sự với tôi và kể cho tôi nghe về một đời chồng dang dở của nàng….

Hồi Như Quỳnh còn ở Việt Nam, vì được rèn luyện từ thưở nhỏ nên nàng đã có một giọng hát thật trong và ngọt ngào. Khi nàng trưởng thành, Như Quỳnh quyết định chọn con đường văn nghệ làm nghề chính của mình. Chẳng bao lâu, tiếng hát nàng đã vang dội trong nước, nàng được những ông bầu mời đi trình diễn liên tục. Trong một lần tình cờ, Như Quỳnh đã gặp Thành. Thành là một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Ngoài sự nghiệp vững chắc và high income, Thành có dáng vóc khá bảnh trai. Hắn là thần tượng của những thiếu nữ mơ mộng về Thiên Ðường Mỹ Quốc. Sau một thời gian quen nhau, Như Quỳnh đám cưới với hắn và được bảo lãnh qua Mỹ. Ở Mỹ, Như Quỳnh qua sự giới thiệu của hắn đã ký hợp đồng với trung tâm Á Châu. Chẳng bao lâu, tiếng hát Như Quỳnh vang dội trong làng âm nhạc tại hải ngoại. Với những bài hát tình ca quê hương, Như Quỳnh đã kiếm được cho trung tâm khá nhiều tiền. Tuy nhiên, trong thời gian đó, tình cảm giữa nàng và Thành đã trở nên tẻ nhạt. Ở chung với hắn một thời gian, Như Quỳnh phát hiện ra Thành vốn không thật sự yêu nàng, mà chỉ lợi dụng nàng làm chiêu bài để hắn có chỗ đứng trong trung tâm. Cũng trong thời gian đó, quan hệ giữa nàng và trung tâm Á Châu ngày càng tệ. Trung tâm đã xao lãng nàng và vấn đề tiền bạc không được xòng phẳng. Nước đầy ly thì thế nào cũng tràn. Như Quỳnh quyết định ly khai trung tâm Á Châu mà ký hợp đồng mới với trung tâm Ðêm Paris và ly dị Thành. Tưởng đâu mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, nhưng có ai ngờ sự ra đi của nàng đã làm sự nghiệp Thành chao đảo. Trung tâm Á Châu chuẩn bị tẩy chay Thành vì sự bỏ đi của Như Quỳnh. Giận quá làm bậy, Thành đi bêu xấu Như Quỳnh ở khắp nơi, nào là Như Quỳnh giựt tiền của trung tâm rồi bỏ chạy, nào là Như Quỳnh bỏ sang trung tâm Ðêm Paris để làm nhơ mặt trung tâm Á Châu.
- Ôi Bàng biết không, mấy tháng này chị ngủ không yên đó em. Mỗi lần chị nhắm mắt là lại nghĩ đến những xao luận bàn tán. Em biết tính chị mà, cái gì là ra cái nấy, nay tên Thành lại bịa ra mà nói. Có nhiều lúc chị muốn tên đó, nhưng dù sao hắn cũng từng là chồng chị, vả lại chẳng lẽ mình lại vạch lưng mình cho thiên hạ coi chuyện xấu mình? Quỳnh buồn lắm Bàng ạ!

Nghe Như Quỳnh kể mà tôi càng thương chị hơn. Chị có đầy tài hoa cũng như sắc đẹp để chinh phục bất cứ người đàn ông nào, nhưng chị lại bất và trao thân lầm cho một tên bỉ ổi.
- Vậy còn em, Bàng, hãy kể cho chị nghe về cuộc sống của em đi?
Tôi thở dài và bắt đầu kể:
- Cuộc đời của em sống nay đây mai đó chị ạ. Năm em lên 11 tuổi thì bố mẹ em ly dị. Em cùng mẹ bán hết tài sản, làm đủ hết mọi thủ tục và lo lót thiệt nhiều mới được di dân qua đây. Khi qua đến bên đây, vì không quen thời tiết cũng như là cuộc sống, mẹ con em rất chật vật vất vả. Rồi, mới đây 3 năm, mẹ em đã bị ung thư và qua đời. Bây giờ, em một mặt đi học hết hai năm cuối cùng của đại học, một mặt phải đi làm kiếm thêm tiền ăn xài.
Như Quỳnh ôm lấy tôi vào lòng, như một người chị thương em, Quỳnh nói với tôi:
- Tội nghiệp Bàng quá!!! Còn nhỏ vậy đã phải lăn lộn trong xã hội này. Hay là bây giờ em đến ở chung với chị nhé! Coi như đây là chị đền ơn em đã cứu chị được không???Hãy yên tâm Bàng, từ nay, chị sẽ chăm sóc cho em!!!

Tôi ôm chị mà lòng ngây ngất. Mùi hương trầm nhạn từ cơ thể chị cứ tỏa miên mang vào mũi tôi và hơi ấm trong người chị bao bọc lấy tôi. Mạch máu tôi căng lên và con cu đã hơi lố dậy. Khi Như Quỳnh buôn tôi ra, mặt mày tôi đỏ như xôi gấc. Không phải tôi cảm động vì những lời nói của Như Quỳnh mà vì chí khí nam nhi đang bừng sống lại. Một lúc sau Như Quỳnh ra về. Tôi ngó theo bóng chị khuất dần mà lòng luyến tiếc, thèm thuồng có lại cái ôm ấp vừa qua.

*
* *
Vài hôm sau, tôi dọn đến ở chung với Như Quỳnh. Căn flat Như Quỳnh mướn trong thời gian nàng lưu diễn trang bị đầy đủ tiện nghi và rộng gấp mười lần căn phòng trọ mướn của tôi. Hành lý của tôi mang theo cũng rất đơn giản, chỉ độ mười bộ quần áo và cái chăn gối, cũng như những đồ vệ sinh khác thôi. Cuộc sống giữa tôi và chị Quỳnh thật dễ chịu và thân mật. Như Quỳnh thật có tài về nội trợ nên tôi cứ thưởng thức những vị ngon vật lạ mỗi ngày. Chị cũng giỏi về những gia chánh khác, nên căn flat thật sạch sẽ và thơm.

Sau hơn một tuần ở với Như Quỳnh, tuy danh nghĩa là chị em nhưng mỗi lần tôi gần Như Quỳnh, tôi lại thèm thuồng cảm giác được chị ôm ấp. Một đêm, do khí trời đột nhiên trở nóng, nên tôi chỉ mặc chiếc quần xà lỏn mà ở trong phòng vừa nằm nghe nhạc vừa mở coi một cuốn tạp chí PlayBoy mới mua hồi chiều. Nhìn những đứa con gái hở ngực hở mông, trình bày đủ kiểu làm tôi nứng lên. Ðầu óc tôi cứ tưởng tượng tới hình ảnh Như Quỳnh lả lơi trong những tư thế gợi tình ấy. Chợt cửa phòng mở ra, và Như Quỳnh buớc vào với chén chè trong tay làm tôi hơi hoảng. Tay chân luốn cuốn dấu đi cuốn tạp chí, nhưng càng hấp tấp tôi càng vụng về, tôi làm rớt xuống sàn nhà và xui làm sao, cuốn tạp chí lại mở ra vào trang giữa, và lộ hình một người thiếu nữ đang quỳ kiểu chó. Bức hình thấy rõ vẻ mặt sung sướng cũng như những làn tinh suơng bắn ra từ lồn thiếu nữ ấy. Tôi cúi gầm mặt xuống mà lòng lo lắng không biết Như Quỳnh sẽ có phản ứng nào. Như Quỳnh thấy hành động luốn cuốn của tôi làm chị tức cười, khẽ đặt chén chè lên bàn, chị lượm lấy cuốn tạp chí lên đưa tôi, và nói:
- Ăn chè xong rồi ngủ nhe em!!
Rồi chị bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi thở vào, ăn xong chén chè thơm ngon ấy rồi tắt đèn đi ngủ.

Thức dậy nửa đêm, tôi mắt đái bèn chạy xuống phòng tắm thì thấy đèn còn mở và cửa chỉ đóng hờ chứ không khóa. Chắc chị Như Quỳnh còn ở trong đó nên tôi bèn ráng nhịn và đợi. Bỗng tôi nghe những tiếng rên thật nhỏ từ trong phòng tắm phát ra. Sợ có chuyện gì không ổn nên tôi bèn len lén nhìn qua khe cửa. Tôi thấy Như Quỳnh đang tự thủ dâm cho chính chị. Ọp ẹp, những tiếng ướt át xuyên vào lỗ tai thính nhạy của tôi làm tôi căng thẳng quá. Mới hồi nãy coi hình lõa thể trong tạp chì đã làm tôi thèm đụ lắm rồi, bây giờ còn gặp cảnh này thì làm sao tôi chịu nổi. Tay tôi sục cặc không ngừng, vừa nhìn chăm chăm vào từng động tác của Như Quỳnh. Ááahaaa…Như Quỳnh rên lên, vẻ mặt nàng đê mê, mắt nàng nhắm nghiền lại trong khi chiếc miệng hoa đào cong vành và Như Quỳnh nghiến răng để khỏi bật ra tiếng sướng. Ưưưư….umum….Như Quỳnh càng thọc càng nhanh và tiếng nhọp nhẹp phát ra to hơn. Tôi ở ngoài cũng tự thủ dâm nhanh không kém gì chị. Bỗng Như Quỳnh chợt sựng người lại, tôi thấy rõ, từ háng Như Quỳnh bắn ra những tia nước nhờn đục làm ướt cả sàn nhà. Vẻ mặt chị giãn ra, và thầm hưởng những dư âm còn sót lại của cơn sướng. Chợt chị mở mắt ra và bắt gặp tia mắt soi mói tôi đang nhìn chăm chăm vào chị làm chị bỡ ngỡ và rú lên một tiếng ngạc nhiên. Rồi chị vội mặc lại cái quần và mở cửa dòm tôi. Lúc đó, tôi muốn dừng lại cũng không kịp nữa. Cơn sướng làm mờ óc tôi, và tôi sục nhanh hơn bao giờ cả. Hự hự..Tôi gồng người lại và bắn mạnh dòng tinh khí về phía trước. Phụt..Phụt. Từng dòng tinh khí bắn ra thiệt nhiều và vô tình nhắm trúng vào người Như Quỳnh, làm dơ đi phần bụng của chị. Tôi thở dài ngồi mệt xuống. Tôi thấy vẻ mặt Như Quỳnh ban đầu lộ vẻ giận dữ, sau chuyển qua nét sượng sùng, và cuối cùng vẻ bối rối. Tôi cũng như chị. Chúng tôi ngồi đó một thời gian và cuối cùng tôi đánh bạo nói:
- Em xin lỗi chị!!
- Không, em…. không có lỗi gì đâu!!Vậy..vậy…Như Quỳnh ngượng nói,…chúng ta ..huề nha!!
Tôi ngạc nhiên nhìn chị Như Quỳnh. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, chúng tôi như đọc được suy nghĩ của nhau và cười khẽ. Như Quỳnh ngồi xuống kế bên tôi. Chị khẽ tâm sự:
- Em biết không, hồi nãy, thấy em đọc cuốn tạp chí đã làm chị hồi tưởng nhiều việc. Mặc dù tên Thành đã có lỗi với chị nhưng hắn đã cho chị thỏa mãn trọn vẹn việc phòng the. Càng nghĩ chị càng cảm thấy nóng người, nên…em biết rồi…đó.
Tôi đỡ lờI cho chị:
- Em cũng có hơn gì chị đâu, nhưng…nhưng…em chưa từng được làm tình chị ạ!!
- Vậy…em muốn thử không?

bao phu nu chu nhat

Nhưng điều đó không làm tôi sợ hãi mà ngược lại nó làm tôi ngày càng thích hơn cái cảm giác khoái lạc mạnh bạo. Những lần sau hắn cũng tỏ ra quan tâm tôi hơn. Chúng tôi đã có lúc đứng trò chuyện nhưng tuyệt nhiên khi nói chuyện, hắn không bao giờ nhắc tới những giây phút khoái lạc mà hắn và tôi đã trải qua. Tôi không tìm hiểu được gì nhiều ở hắn nên tôi cũng không tiết lộ thân phận của mình. Thế rồi hắn đã làm đảo lộn cuộc sống của tôi… Sau chuyến tàu hoan lạc đó chúng tôi hoàn toàn không hứa hẹn gì với nhau. Chỉ có điều khi về đến nhà tôi phát giác là mình đã đánh rơi mất một quyển sổ tay nhỏ. Có lẻ trong lúc làm tình tôi đã để rơi nó từ trong túi ra. Điều này không làm tôi quan tâm lắm là vì quyển sổ đó tôi mới mua, cũng chưa có ghi gì nhiều ngoại trừ vài cái địa chỉ bâng quơ. Nhưng có một điều tôi không ngờ là trong đó tôi có ghi cả địa chỉ của mình. Và trớ trêu thay hắn là người nhặt được nó, không biết là vô tình hay cố ý. Thế rồi một ngày kia, cũng có một cú điện thoại không có trả lời như vậy rồi sau đó là tiếng chuông cửa. Khi tôi ra mở cửa thì không biết nên mừng hay lo ! Hắn đứng sừng sững trước cửa nhà. Chúng tôi chào đón nhau bằng một cuộc truy hoan ngay trên sân, phía sau cánh cổng vừa khép lại Hắn xé nát quần áo tôi, đè tôi ra ngay trên lớp sỏi rải trên sân. Và từ đó bắt đầu những chuỗi ngày nặng nề nhất trong đời tôi.

bao phu nu chu nhat

Xem bao phu nu chu nhat hay nhat 2014

Một hôm tôi vừa tắm xong và đang dùng chiếc khăn để lau khô người thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Tiếng Hằng từ ngoài vọng vào có ý muốn đi vô. Tôi chưa kịp lấy khăn quấn quanh phần dưới lại thì nàng đã đẩy cửa bước vào làm tôi sững sờ nhìn nàng không nói được một lời. Miệng thì hỏi nhưng cặp mắt của Hằng nhìn thẳng ngay vào con cu trần truồng của tôi

- Anh có thể giải đáp cho em một số điều em cần biết không?, em đã đọc truyện sex nhiều nhưng không hiểu lắm…

Tôi lúng túng trả lời “Thì để anh mặc lại quần áo đã chứ.”

Nàng không để cho tôi nói thêm liền cầm tay kéo tôi ra khỏi phòng tắm Tôi chỉ kịp quấn vội tấm khăn che lấy hạ bộ, về tới phòng của nàng, nàng bảo tôi ngồi xuống giường rồi nói “Em muốn anh dạy em một vài điều. Chuyện này rất quan trọng. Em muốn anh kể cho em nghe kiểu “thổi kèn” là như thế nào?.

[X] Close.