Bao phu nu hom nay

11 dêm
Nghe tiếng lạch cạch nó biết chắc mẹ nó mới đi làm về, nó chạy vội vào bếp mang thức ăn cho mẹ nó .
- Sao con không ngủ biết bây h là mấy h ko mà còn thức vậy , sáng mai phải dậy sớm đi học . Mẹ nó nói :
- Quang : Dạ , con không ngủ được nên thấy mẹ về nên mang ra cho mẹ thôi , mẹ yên tâm con từ trước đến h có bao h đi học muộn đâu . 
- Mẹ : Không nói nhiều con đi ngủ đi , ăn xong mẹ tự dọn.
- Quang : Vâng con đi con đi ngủ đây . Mẹ ăn xong rồi tự ngủ đi nhé
Nói sơ qua về Quang và mẹ nó . Nói đến nhà nó chắc ai trong khu cũng biết gia đình nhà nó nghèo nhất cái khu này . Bố nó bỏ 2 mẹ con nó cách đây 5 năm khi nó mới 9 tuổi,
nên 2 mẹ con chỉ biết dựa vào nhau mà sống , mẹ nó làm từ 5h sáng đến 10h , 11h đêm mới được về nhưng cũng chỉ đủ cho 2 mẹ con ăn với nó đi học . Vì nhà nghèo
ăn uống không đủ nên học lớp 9 nó cao có hơn 1m47 bé nhất lớp . Tuy vậy nhưng nó học cực giỏi 9 năm là học sinh giỏi , năm nào nó cũng đi thi học sinh giỏi
và đạt giải cao trong các kì thi . Nó là hy vong duy nhất của mẹ nó để tiếp tục sống và làm việc 17,18 tiếng 1 ngày .
6h30 sáng nó dạy , đánh răng rửa mặt xong nó vào bếp ăn sáng ( thức ăn mẹ nó chuẩn bị trước khi đi làm cho nó , sáng nào cũng vậy ) .
Vừa vào đến lớp nó đã thấy thằng Tuấn cùng 5 , 6 thằng tụ tập không biết làm cái gì . Nó kệ lẳng lặng vào chỗ nó ngồi . Bỗng thằng Tuấn và đám bạn quay ra
nó rồi nhìn với vẻ mặt hết sức bí hiểm . Thằng Tuấn bứơc lại gần nó nhoẻn miệng cười :
- Chào bạn học giỏi nhất cái truờng Văn Lang này , qua chơi với bọn này ngồi đây 1 mình làm gì vậy ?
- Thôi, kệ mình di , mấy bạn chơi đi , mình tranh thủ ôn bài tí nữa kiểm tra 15p .
- Thì cứ qua đây : học giỏi như Quang thì kiểu gì năm nay chẳng được học sinh giỏi. 
Quang miễn cuỡng đi theo bọn nó , mấy thằbg kia thấy Quang ra thì kéo nó vào ngồi trong rồi lôi điện thoaii ra cho Quang xem . Trên màn hình là 2 đứa con gái 
và 1 thằng con trai , cả 3 đều không mặc quần áo . Quang thấy vậy liền đòi đi về thì dúng lúc này bọn con gái từ ngoài đi vào . Thằng Tuấn thấy vậy liền giựt điện
thoại rồi chạy ra hét lớn
- Mọi người ơi thằng Quang xem sex này , tưởng thế nào hóa ra cũng vậy
- Quang thấy vậy đỏ mặt vì ngại ấp úng trả lời : Ðâu , tại mấy người kêu tôi ra rồi ép tôi xem mấy cái này .
Bỗng một thặng nhảy vào nói : Mày thích điêu không thăng kia , chính mày kêu bọn tao mở phim này cho mày coi , h còn chối ah. 
Mấy thằng kia cũng đồng thanh : Ðúng rồi , lại còn chối , tưởng học giỏi ngoan hiền hóa ra mới có tí tuổi đã thích xem mấy loại phim này , cũng chẳng khác 
bọn này là mấy , hahahahaha .
Quang ấp úng vì không nói lại chúng nó thì đúng lúc này có giọng nói của một đứa con gái .
- Mấy người thôi đi . 5,6 thằng bày kế bắt nạt 1 đứa không biết xấu hổ ah . 
Thì ra đây là Ngọc lớp trưởng , người yêu thằng Tuấn . Ngọc quay sang nhìn nó rồii nói tiếp :
- Bạn không phải lo đâu , bạn như nào thì ai cũng biết mà , vào chỗ ngồi đi sắp vào lớp rồi .
Lời nói của Ngọc như 1 mệnh lệnh , nó bước nhanh về chỗ . 
Ngọc lường rồi ra sân sau trường nói : anh hết trò rồi ah mà đi trêu thằng đấy , tội nó quá , nhìn cái mặt nó lúc đấy em mà không ra nói, chắc
nó nhảy lầu tự tử vì ngại mất . 
-Anh chỉ trêu nó chút cho vui thôi . Tuấn nói 
-Trêu gì mà cho nó xem mấy cái đó , anh dâm dê quá di . 
- Dâm dê mới có được người yêu xinh nhất cái trường này như em chứ , Tuấn vừa nói rồi cho tay xuống xoa cái mông cong của Ngọc .
- Nào , đang ở trường đấy ai nhìn thấy thì sao . Muốn gì để tí tan học ko được ah ? 
- Kệ đi , em đẹp quá quá Ngọc ơi , cho anh hôn 1 cái thôi .
- 1 cái thôi nhé rồi vào lớp , sắp vào tiết rồi .
Tuấn thấy vậy , hôn Ngọc tới tấp , 1 tay nó lúc này không để yên mà dã chuyển xuống xoa cái bụng thon trắng không 1 chút mỡ thừa của Ngọc tay còn lại thì
dịch lên cổ áo nhào nặn 2 vú của Ngọc . Ngọc thấy vậy đẩy Tuấn ra rồi nói :
- Thích chết không , bảo cho hôn thôi mà cái tay làm gì vậy ?
- Thôi nào , anh có phải ai đâu mà em ngại đằng nào sau này anh chẳng làm chồng em .
- Thôi đi ông , thật ko hay chỉ nói vậy để dối tôi hả ? 
- Anh xin thề , được người đẹp như em yêu thì thằng nào chẳng muốn cưới . 
Nghe Tuấn nói vậy , Ngọc khẽ quay người ôm Tuấn rồi hôn trả , cánh tay luồn xuống dưới xoa nhẹ con cặc đã cương lên từ bao h của Tuấn sóc nhẹ , Tuấn sướng như điên 
đinh cho tay xuống dưới tìm cái động của Ngọc thì bị ngăn lại :
- Làm j vậy định chơi em luôn ở trường ah ?
- Anh thèm lắm , em chiều anh đi , không anh chết mất . .
- Ko , đừng có điên ai nhìn thấy thì chết em ah, để tí học xong mình qua nhà anh đi , ở đây ko tiện đâu . 
- Vào muộn chút đâu có sao , mình làm 1 tí thôi mà em . Anh vừa sờ vào bướm em thấy toàn nước , em cung muốn lắm phải không ?
Ngọc bj Tuấn nói trúng tim đen đỏ mặt , nhưng cũng bình tĩnh quay sang nhìn Tuấn thanh minh :
- Thì em cũng là người chứ có phải là thánh đâu , anh khiêu khích người ta rồi h quay ra nói em ah , không là không . Nếu anh muốn thì làm ở đây cũng được
nhưng tí không có làm gì hết , cả tuần này cũng vậy luôn , OK ?
- Ngọc liền tụt cả quần dài lẫn quần dài lẫn quần trong và nói : Làm đi , thỏa mãn cái thú tính và sự ích kỷ của anh đi .
Tuấn biết Ngọc có vẻ căng nên mới xuống nước năn nỉ : Anh xin lỗi , dù sao cũng tại em hết .
- Ngọc tròn mắt ngơ ngác hỏi : Tại em , em làm gì anh ? 
- Thì tại em xinh quá nè , ai chịu được mới 14 tuỏi mà đã cao gần m7 rồi , vú vừa to , vừa đẹp . Mông thì cong như người mẫu ai mà chịu nổi ? Nói đến
đâu Tuấn cho vào chỗ đó sờ với vẻ mặt rất là đắc ý .
Ngọc nghe Tuấn nói vậy thì sướng lắm , Ngọc biết mình đẹp nhưng là con gái được khen ai chẳng thích . Quay sang nhìn Tuấn nói : Anh chỉ được cái
lẻo mép , thôi vào lớp di . Còn 15p nữa vào lớp rồi .
-Tuấn vẫn không chịu buông tha cho Ngọc : Kệ em đấy, tai em hết , bây h vào lớp anh chịu ko dc .
- Vậy anh muốn gì ? Mệt anh quá , đã bảo tí qua nhà muốn gì cũng được mà . Làm đến tối luôn được chưa , sợ lại không có sức thôi .
- Hay em thổi kèn anh đi , 10p thôi rồi mình vào lớp . Ði mà em . Tuấn giọng cầu xin .
- Biết tính Tuấn nên Ngọc đành chiu : Thôi được rồi , lần này thôi nhé , từ sau kbg có chuyện đó ở trường đâu . Bây h lại đằng kia ko ai nhìn thấy
thì tôi nghỉ học luôn quá .
- Tuân lệnh em .
2 ngu?i lại kia , Tuấn kéo tất cả quần dài lẫn quần sịp lôi con cặc đã cứng từ bao h của mình ra trước mắt Ngọc đang quỳ ở dưới.
Ngọc vuốt chầm chậm một chút rồi khẽ nhắm hờ mắt của mình vào ngậm lấy con cặc của Tuấn mà mút , Tuấn phê quá dựa vào tường sau mà hưởng thụ. Ngọc 
được thể càng mút mạnh hơn., cái đầu lưỡi nhỏ nhắn quấn quanh con cặc rồi xuống hay hòn dái , cứ thế Ngọc mút chầm chậm , Tuấn không thể nào chịu được nữa ,
xoa nhè nhẹ mái tóc của Ngọc , ấn con cặc vào mà nói :
Anh sướng quá em ơi , mút mạnh lên em .
Ngọc thấy vậy đắc ý càng mút mạnh , Tuấn ko chịu được định xuất luôn vào mồm Ngọc .
Ngọc thấy vậy liền đẩy ra , ko cho Tuấn xuất vào mồm mình .
Sau khi đã được Ngọc thỏa mãn Tuấn liền nói
- Thôi chúng mình vào lớp đi em , đến h rồi . 
- Anh thì hay rồi , lúc nãy thì còn đòi vào muộn , h được người ta thỏa mãn xong thì đòi vào lớp học , ra vẻ chăm chỉ lắm .
- Thôi cho anh xin lỗi , tí anh đưa em đi mua quần áo với điện thoại mới luôn nhé . 
- Ko thèm , anh tưởng em thích mấy thứ đó ah ? Em yêu anh nên mới làm vậy , anh nghĩ em cần mấy thứ đó .
- Ý anh ko phải vậy , tại anh ko khéo ăn nói cho lắm . 
Ngọc không nói gì bước thẳng vào lớp. Tuy nói vậy nhưng thằng Tuấn cũng không lạ gì Ngọc vì nó biết Ngọc đến với nó cũng vì tiền. 
Nếu đúng như lời Ngọc nói thì mỗi tháng nó đã không phải mua cho Ngọc cả chục triệu tiền quần áo , mỹ phẩm ăn uống ,
còn tiền tiêu vặt , 5 7 ngày là Ngọc lại xin Tuấn tiền học thêm , sinh nhậtt bạn bè , tiêu vặt như ko .

bao phu nu hom nay

Hai tuần trôi qua, tôi cố gắng kìm chế mình, tôi quyết không hại C thêm một lần nữa. Tôi chỉ dám thủ dâm thôi, tôi đang tưởng tượng ra mình đang quan hệ với ai đó, cảm giác thật khó chịu khi đang quan hệ mà phải kìm chế. C cũng không thể hiểu có chuyện gì mà tôi thay đổi đến thế thay đổi hoàn toàn, chắc nó cũng cố tìm nguyên nhân để biện minh cho tôi. Tôi thấy nó vui vẻ hơn nhiều, tôi cảm thấy thanh thản cảm thấy thật nhẹ nhàng. Nó không còn cảm giác phải khó chịu khi phải ở nhà với tôi, nó không còn cảm giác khó chịu nữa.
Hôm nay anh em báo với tôi một tin là Nam và con bé Liễu ( người yêu nó ) đã chia tay nhau rồi. Tôi cũng hơi buồn và bất ngờ bởi tôi nghe mấy đứa bạn nói hai đứa khá thân nhau và hiểu nhau. Tôi thấy thằng Nam cũng không quá buồn như những người chia tay mối tình đầu, nó bảo rằng Liễu và nó có quá nhiều điểm không hợp nhau. Tôi nghĩ thầm không hiểu bọn này bị sao nữa, lúc mới yêu thì bảo yêu nhau tha thiết lắm, nào là ngày nào cũng nhớ đến nhau, không có nhau thì sống không nổi… vậy mà mới có mấy tháng đã chia tay rồi. Tôi không có nhiều cơ hội để tiếp xúc với Liễu nhưng được biết Liễu cũng không buồn gì. Tôi nghĩ lại thấy sao hai đứa đến với nhau dễ dàng rồi chia tay nhau cũng dễ dàng vậy hay sao. Tại sao chúng không biết trân trọng những gì chúng có nhỉ. Nếu Y mà là bạn gái tôi thì tôi sẽ không bao giờ để Yến phải buồn cả. Nhưng viễn cảnh ấy có mơ thì tôi cũng không thể có, tôi lại buồn khi nghĩ về chuyện của mình. 
Một lần tôi đi học thêm về trên con đường quen thuộc ấy. Đang vi vu thưởng thức cơn gió lạnh về đêm thì chợp có tiếng ai đó gọi tôi: “anh D”. Tôi quay lại nhìn thì hình như tôi chưa quen người này. cô bé đang đeo khẩu trang, tôi cố nhớ lại những đứa em mà tôi quen biết cũng không biết đây là ai. Em lấy khẩu trang che khuôn mặt em xuống thì tôi mới nhận ra đây là Liễu. cũng lâu rồi tôi không gặp lại Liễu, hình như Liễu hơi ốm hơn lần đầu tiên tôi gặp thì phải. Liễu vẫn thế vẫn như lúc đầu giọng nói ấm áp, khuôn mặt điểm thêm đôi kính cận làm khuôn mặt em dễ thương hơn nhiều. Liễu không xinh lắm nhưng cũng có khá nhiều anh theo đuổi có lẽ cách cư xử và giọng hát của em. Tôi hỏi em:
- Sao hôm nay đi học về mà đi một mình thế này, không đi với bạn à.
- Dạ em đi học thêm với bạn nhưng mấy đứa đó đi chậm quá nên em phải tranh thủ
….
Tôi hỏi em quanh những câu hỏi trường lớp học tập. Lần đầu tôi và Liễu nói chuyện với nhau như thế, có lẽ những lần trước có mọi người nên tôi không hỏi quá nhiều. Tôi cũng hỏi chuyện của em và Nam sao chia tay, em không trả lời, em chỉ muốn Nam tập trung vào việc học cho năm cuối cấp 3. Càng nói chuyện với em tôi thấy em nói chuyện rất có duyên đấy chứ, từng câu nói ấm áp làm cho đối phương cảm thấy được quan tâm nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao Nam lại chia tay với Liễu, dù sao thấy Liễu cũng khá tuyệt vời. Em xin tôi số điện thoại và nick chat của tôi để liên lạc với nhau. Tôi hứa với Liễu sẽ thường xuyên đi về chung với nó hơn. Trong đầu tôi khi đó chắc cũng chỉ vô tình thôi nên mới gặp nhau nên cũng nói đại thôi chứ không suy nghĩ điều gì. 
Hôm sau tôi đi học, tôi quên bén đi hôm nay hứa với Liễu sẽ chờ cô ấy về. Đang đi nói chuyện với lũ bạn thì tôi thấy dáng dấp ai đó. Tôi nhận ra đó là Liễu, hình như Liễu đang chờ ai ( tôi đi về phải đi qua nới Liễu học thêm ). Tôi bảo lũ bạn đi trước còn tôi lại đi cùng Liễu, Liễu bảo rằng chờ tôi về cho vui, tôi trố mắt ra hỏi “hôm nay sao em không đi với bạn em mà chờ anh làm gì, nhỡ như bữa nay anh không học thì sao”. Em nó đáp lại một câu mà làm tôi cứng họng: “thì hôm nay em biết anh đi học mà”. Bình thường em về trước tôi 10’ mà chờ tôi lấy xe và đi đến chỗ em cũng phải mất thêm 15’ là ít. Tôi hơi bất ngờ, có lẽ em là người con gái đầu tiên mà chờ tôi đi về. 
Em là con một, bố mẹ em là giáo viên cấp 2. Em tâm sự với tôi khá nhiều điều, về bố mẹ, về cuộc sống gia đình của em và những người con trai vây quanh em. Em khá thỏa mái khi chia sẻ với tôi những chuyện ấy, em hỏi tôi người con gái tôi mến là ai. Tôi không muốn nhắc đến Yến nữa, tôi luôn cố tránh né câu hỏi này nhưng như thế chỉ làm kích thích thêm trí tò mò của em. Tôi không muốn ai hỏi người con gái tôi thích là ai bởi nó như từng vết dao đâm vào vết thương chưa lành của tôi. Tôi lúc nào cũng hài hước để em có nhiều tiếng cười sau những áp lực của cuộc sống. Tôi vởi em thỏa thuận dù ai nghỉ học đi chăng nữa cũng phải chờ người kia. Tôi chỉ ngại cho em thôi, chứ tôi thì dù có nghỉ học tôi cũng lân la vào các quán net chứ có bao giờ chịu về nhà đâu.
Tình cảm của chúng tôi tăng dần, chúng tôi càng hiểu nhau hơn. Thực ra tôi chỉ xem Liễu như một cô em gái tinh nghịch, không biết Liễu cảm thấy như thế nào. Thú thực ban đầu tôi nghĩ rằng L thích mình, tôi cố gắng nói bóng gió cho Liễu hiểu rằng tôi không hề có tình cảm gì với Liễu cả. Và rồi điều đó cũng đã xảy ra..
Hôm nay là đêm mùa đông gió lạnh, từng cơn gió cắt vào da thịt của tôi. Mặc dù đã mặc hai cái áo ấm nhưng cũng không thể làm tôi bớt lạnh được. Hôm nay em nói chuyện với tôi hơi ngượng ngùng, em không vui vẻ như mọi khi, tôi cảm nhận một điều lạ từ đôi mắt của em. Tôi quá vô tâm, tôi cứ nghĩ hôm nay em có chuyện gì buồn bực trong lòng. Em nhìn tôi hỏi tôi: “anh D, anh có từng thích một cô gái nào chưa”, câu nói của Liễu hơi ngượng ngùng, tôi không hiểu ý Liễu là gì vì những câu này em vẫn hay hỏi tôi.
- Có, làm sao tới lứa tuổi này không thích, không mến một ai được em.
- Thế người đó có thích anh hay không – em hỏi tôi.
Nỗi buồn tự nhiên man mác trong lòng, tôi không muốn trả lời bởi Liễu biết câu trả lời rồi. Tôi khẽ lắc đầu, L không nói gì. Cả hai im lặng một lúc, bỗng em hỏi tôi:
- Anh thấy em là người như thế nào.
- Xinh đẹp, dễ thương, học giỏi… - tôi lấy hết cái đẹp người con gái ra để khen em.
- Thật không đó – em cười với nụ cười tinh quái…
- Thật mà, anh không nói láo em đâu..
Em đang cười thật vui, bỗng em ngừng lại, em ngập ngừng như muốn nói một điều thầm kín gì đó, tim tôi cũng đạp mạnh hơn. Có thể tôi biết em đang định nói gì, em nói với tôi:
- Anh D, thực ra…thực ra em rất mến anh. Em có tình cảm với anh ngay khi ban đầu gặp mặt, có thể vì có tình cảm với anh mà em và Nam chia tay. Em rất sự rất muốn anh là bạn trai của em….
Tôi chứ ý từng từ của em. Tôi không quá bất ngờ bởi tôi cũng đoán ra phần nào, tôi không biết nói sao cả. Tôi thực sự không thể tin hoàn toàn vào tình cảm của em, bởi chúng tôi quen nhau mới chỉ 2 tháng mà thôi, nó không đủ để tin vào tình cảm một ai đó, đặc biệt là con gái. Có thể em có tình cảm với tôi là thật nhưng tình cảm của em dễ đổi thay quá nên làm tôi cũng phải dè chừng. Tôi không hề thích Liễu, tôi chỉ xem Liễu như người em gái mà thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ thích Liễu cả. Nhưng tôi cũng không muốn làm tổn thương em. Chúng tôi im lặng, tôi bảo với em hãy cho tôi thời gian để suy nghĩ bởi nó quá bất ngờ và nhanh đối với tôi. Đang lơ mơ về tình cảm của em, tôi không chú ý đường nên suýt nữa tôi đã bị vấp cái ổ gà rồi.
Tôi không thể hiểu tôi ấn tượng gì với em chứ, tôi cũng không có những hành động quá trớn để em hiểu lầm quan hệ của 2 đứa. Thực ra là người con trai khi có ai đó quan tâm đến mình làm tôi vui lắm. Buổi tối hôm ấy tôi cũng có những niềm vui và những khó xử riêng. Sở dĩ tôi bảo Liễu cho tôi thời gian suy nghĩ là xem thử tôi có nên nhận lời hay không và tôi từ chối kiểu nào để cho cả 2 không bị tổn thương nhau. Thực ra để kiếm một người toàn vẹn như em không hề dễ chút nào, em cũng xinh, hát hay, ăn nói có duyên và em là người con gái tốt, rất hiếu thảo…, nói chung là khá nhều điểm tốt. Tôi thấy Liễu rất phù hợp với những tiêu chí con dâu của mẹ tôi ( mẹ tôi chỉ nói chuyện tương lai thôi). Thực ra mẹ tôi cũng khá khó tính, bà rất thương tôi, thương gia đình nội ngoại, biết chăm sóc cho gia đình chồng. Tôi rất thương mẹ tôi, dù đôi lúc tôi còn hay cãi bướng ngang nghạnh với bà nhưng tôi luôn lấy bà để đặt ra tiêu chí người yêu tôi. Ai cũng bảo nếu tôi lấy được con dâu bằng nửa má tôi là diễm phúc lắm rồi. 
Buổi học hôm sau tôi chấp nhận đi vòng để tránh gặp Liễu, tôi khó xử nhiều lắm. Tôi rất muốn có bồ, nhưng Liễu thì tôi sợ mọi người lớp cấp 2 sẽ xem tôi không ra gì, mang tiếng là cướp người yêu của bạn, không biết khi đó mọi người sẽ xem tôi là một thằng như thế nào nữa. Mấy buổi học sau tôi đi đường vòng để tránh gặp Liễu, tôi vẫn còn đang rất băn khoăn. Nhưng tôi không thể tránh mãi được, mấy ngày hôm sau tôi quyết định gặp em. Hai đứa chúng tôi quyết định nghỉ buổi học thêm hôm đó, tôi hẹn gặp Liễu ở một quán cà phê bên đường.

bao phu nu hom nay

bao phu nu hom nay la gi ?

Khi tôi bắt đầu cởi nút áo thì Phương nắm lấy tay tôi nhưng điều đó chẳng cản trở tẹo nào với công việc gỡ nút áo của tôi và một lát sau tôi đã nhìn thấy toàn bộ ngực Phương. Nàng nhắm mắt mềm nhũn, tôi vòng vay cởi nốt cái nịt ngực và tim tôi đập loạn xạ, miệng khô khốc. Vú Phương rất đẹp, không to nhưng nhô cao, gọn gàng, hai núm vú con gái chưa có con nên còn nâu hồng tròn nhẵn. Và điều làm tôi bất ngờ là đôi vú không những trắng ngần chẳng kém gì vú gái Tây mà còn mịn màng hơn. Da bọn gái Tây nhìn thì trắng nhưng sờ thì lại ráp và khô cứng. Tôi nhẹ nhàng hôn lên vú Phương, lần lượt bên phi rồi bên trái, một tay đỡ lưng nàng tay kia xoa nhẹ lên hai vú nàng. Hai đầu vú Phương cưng cứng hơn, nàng thở mạnh hơn nhanh hơn và người nàng đã bắt đầu cong lên. Tôi đưa tay xuống nút quần jean, nàng lại nắm lấy tay tôi nhưng không cản mà như hướng dẫn kéo khoá quần xuống từ từ để lộ cái xi líp màu hồng và khu vực nhô cao lên của cái lồn. Qua lần vải mỏng tôi đã thấy điều mình tưởng tượng trước kia là đúng.

bao phu nu hom nay

Bị đánh bất ngờ, chú hoảng hồn co gìò tháo chạy ra khỏi nhà mà thực sự chẳng dám la và lúc này thì chị cũng đã chợt bừng tỉnh giấc, chị chưa biết đầu cua tai nheo gì cả chỉ thấy hình dạng chú Tư phóng chạy ra phía cửa còn thằng em thì cứ lăm lăm cái chày trên tai và khi nhận ra nút áo mình bị tháo rời, tự nhủ thầm cho rằng em trai mình đã táy máy nghịch ngợm lại còn hỗn hào đánh người chú hàng xóm làng giếng nữa. Thế là chẳng cần phải tra hỏi đầu đuôi gốc ngọn, chị nổi nóng nhào tới giáng một tát tai nhá lửa nổ đom đóm mắt vào mang tai phải thằng em ; thấy chị mình bỗng dưng lên cơn thịnh nộ dữ dằn trông phát khiếp, nó cảm thấy sợ hơn là đau và chẳng cần phải thanh minh thanh nga chi cả, nó hoảng hồn quăng chày xuống đất rồi vụt chạy ra ngoải sân mất dạng. Còn lại một mình trong nhà, sau khi cài lại nút áo, chị Trầm lượm cái chày nằm lăn lóc dưới đất mang xuống bếp cất rồi rót một ly nước lọc uống cạn, chị trở lên võng nằm lúc này thì có thể nói rằng chị mới bình tâm trở lại ; chị tự hỏi có khi nào chú Tư vào nhà thấy vắng vẻ mới nảy sinh tà ý cởi nút áo chị và bị thằng Mỹ phát giác ra mới lấy chày phang chú chứ từ trước đến giờ rõ ràng là em trai chị tỏ ra rất ngoan ngoãn, hiền lành chưa bao giờ nghịch ngợm, phá phách đừng nói chi đến việc chơi những trò rắn mắt đổ đốn như mới vừa lúc nãy đây! Chị nhắm mắt cố dỗ lại giấc ngủ nhưng bao câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẫn lộn lung tung trong đầu óc chị khiến cho không tài nào ngủ lại cho được, chị thao thức mãi hơn một tiếng đồng hồ sau mới trở dậy ra nhà sau rửa mặt mũi cho mát mẻ rồi chị trở lên nhà mở bàn thêu ra xâu kim thêu tiếp bức tranh chim quyên còn dỡ dang(mỗi lúc rãnh rỗi việc đồng áng, chị lại nhận sản phẩm gia công tại các đại lý xí nghiệp về nhà làm để kiếm thêm tăng thu nhập có đồng ra đồng vào để nuôi nấng mấy đứa em). Khoảng bốn giờ chiều, chị xuống nhà sau nấu cơm và lúc này, chú Tư Bình đã tỉnh rượu lại lần sang nhà hai chị em ; thấy chú vào, chị lễ phép ngồi tiếp chuyện chú. Chú hỏi thằng em đâu rồi, chị liền thưa rằng nó chạy đi đâu chơi rồi chẳng rõ rồi chẳng hề dòng do tam quốc, chú đi thẳng một mạch vào vấn đề chính là do ban nãy có hơi quá chén cho nên chú đã trót lỡ làm một việc không phải với chị, mong chị thứ lỗi cho dù muốn hay không cứ coi như là chẳng có việc gì xảy ra đặng mà khỏi phải ảnh hưởng gì đến tình làng nghĩa xóm bấy lâu nay giữa hai nhà. Nghe chú nói, thực sự mà nói chẳng hề biết được tâm trạng chị Trầm vui hay buồn bởi lẽ nó cứ ngổn ngang trăm bề và khi chú từ giã ra về, chị như đã trút được gánh nặng tâm lý ngàn cân, chị nhủ thầm cảm thấy tội nghiệp cho thằng Mỹ khi nãy bị đánh oan mặc dầu đã anh hùng gan dạ cứu chị khỏi bị dâm tặc xâm phạm tiết trinh giờ đây chẳng biết trốn chạy ở đâu rồi. Chị chờ đợi nó về vì thường thường đi chơi dẫu xa hay gần nó đều về nhà trước năm giờ chiều nhưng hôm nay sao đã quá năm giờ rồi năm giờ rưỡi mà vẫn không thấy bóng dáng em trai đâu cả ; chị nhủ thầm điệu này là anh chàng sợ chị đánh nữa đây cho nên trốn không dám về nhà nữa và chị bắt đầu cảm thấy hoang mang, bồn chồn, lo lắng hết đi ra ngóng lại đi vào chờ. Chị thầm trách bản thân mình hồi trưa không chịu suy xét kỹ càng nguồn cơn, chưa chi đã vội bênh vực kẻ ngoài xấu xa mà đánh oan em mình khiến nó sợ không dám về nhà ; từ ngày bố mẹ qua đời, chị biết tất cả mọi chổ dựa tinh thần cũng như vật chất của thằng em đểu nghiêng hết cả vào chị và hôm nay, chị nghĩ rằng lần đầu tiên nó bị hụt hẫng như vậy. Đến sáu giờ rưỡi chiều, không thể nào chờ đợi được nữa, chị liển dắt xe đạp ra khỏi nhà đi tìm kiếm em trai ; lúc đi ngang qua nhà con bé Đài –bạn học cùng lớp với em chị, chị tạt vào hỏi thăm thì thời may bé này nói rằng có thấy nó và thằng Luân ở ấp Nam lúc ba giờ chiều lang thang nơi sân banh sau chợ. Lập tức, chị đạp xe khá nhanh về phía ấp Nam mặc dù cách khoảng khá xa những bốn cây số chứ chẳng phải gần và do chổ này chị có tới một lần để mượn vở cho em chị chép bài sau mấy ngày bệnh cho nên chị vẫn còn nhớ đường mà đi nhưng khi gần đến nơi thì chị bỗng phát hiện ra thằng em đang đi lủi thủi một mình nơi lề đường đối diện ; nó cũng đã trông thấy chị, tỏ vẻ vui mừng khôn tả, có lẽ là do không còn phải sợ cuốc bộ nữa thì phải? Chị mừng muốn phát khóc vội vàng quành xe lại rồi giục nó ngồi lên yên sau xe rồi chẳng mấy chốc, hai chị em đã về đến nhà ; chị chưa hề nói gì vội vàng lôi nó vào nhà tắm lột hết quần áo nó ra, vừa múc nước xối ướt nhẹp khắp cả người nó vừa kỳ cọ cho sạch lớp bụi bặm dơ dáy bám trên người nó suốt cả nữa ngày trời. Bởi vì thường ngày chị vẫn hay tắm cho nó nên bữa nay cũng chẳng phải là điều kỳ lạ, được hai bàn tay búp măng mềm mại của chị lướt trên da thịt bỗng nhiên bao mệt mỏi, khó chịu trên da thịt nó đểu tan biến đi đâu mất nhường chổ lại cho một cảm giác mát mẻ, dễ chịu làm sao ấy. Sau khi lau khô rồi mặc quần áo vào, nó ra ngoài nhường chổ lại cho chị tắm, nó khẽ nói với vào :
-Chị ơi, để em lấy hộ quần áo cho chị được không?

bao phu nu hom nay

Xem bao phu nu hom nay hay nhat 2014

Tôi chỉ xin kể chuyện ở những quán cóc ngày nay. Đa số (nếu không muốn nói hầu hết) khách là thanh niên. Trong số thanh niên, thì đa số là mới lớn, thậm chí ở tuổi vị thành niên. Họ ăn mặc rất diện, luôn đúng ‘mốt’. Đầu tóc thật… phong phú. Thôi thì nhuộm đủ màu nâu, vàng, đỏ. Thậm chí có cậu thanh niên mà tóc trắng phớ như ông già. Họ vào hàng, gọi nước trà, nước ngọt, hút thuốc phì phèo. Và, đặc biệt nhất là nói cười như pháo nổ.

- Này! Đ.. mẹ, thằng Cường bọt vừa sắm con ‘ét hát’, mày biết chưa?

Quả thật tôi thấy rùng mình vì câu chuyện của mấy cậu, mấy cô choai choai này. Xin phép độc giả, tôi không dám ghi tiếp lời thoại của họ. Nói một câu độ mươi cụm từ, thì họ đệm tới vài chục câu chửi thề. Nghĩa là ‘chất độn’ nhiều hơn ‘nguyên chất’. Một điều hết sức ngạc nhiên, là kể cả những cô gái choai, quần áo rất mốt, cũng đệm nhiều cụm từ chửi thề, thường thì chỉ có nam giới dùng. Họ đều ở tuổi 8x, 9x. Cũng có nghĩa họ sinh ra và lớn lên ở một môi trường mới, đời sống nâng cao, văn hoá cũng nâng cao. Gia đình họ – có thể nói – hầu hết khá giả. Đặc biệt, họ đều là người Hà Nội. Thậm chí gia đình đã sống lâu đời ở Hà Nội.