Bao phu nu hom nay

Đằng đẵng ba ngày sau, cuộc chiến tranh lạnh xảy ra giữa hai chị em Phương Nam và Phương Đại vẫn cứ còn âm ỉ mãi miết kéo dài tưởng chừng như không bao giờ chấm dứt chẳng khác nào mặt trời và mặt trăng không bao giờ muốn gặp nhau ; hễ em ra nhà sau thì chị ở phòng khách còn lúc chị lên trên lầu, em lại né xuống gian bếp. Dư âm hạnh phúc cuộc tình loạn luân tội lỗi một đêm tuy quả thật tuyệt vời nhưng lại không thể nào hàn gắn nổi tình cảm giữa hai chị em vừa mới bị sứt mẻ sau buổi tối hôm ấy và dù gì đi nữa cũng không thể nào kết luận rằng chúng không muốn thân thiện với nhau trở lại. Khi đã trót “lỡ dại” với thằng em, chị gái đầu trong nhà tỏ ra rất là buồn, hoàn toàn không hề ngó ngàng gì đến chuyện bếp núc trong nhà, đến bữa mạnh chị rồi tới em nấu mì gói ăn qua quýt cho xong ngày ; sáng ngày thứ tư, lúc tháo drap trãi nệm giường ra giặt, tình cờ thấy mặt drap vẫn sạch sẽ tuyệt nhiên không hề có dấu vết gì gọi là khác thường cả, chị lấy hoang mang chưng hửng. Với trình độ kiến thức của một cô gái vừa mới tốt nghiệp tú tài, không khó khăn gì mà không biết được rằng ở lứa tuổi trưởng thành nghĩa là đã mười tám tuổi thì lần đầu tiên giao hợp rất dễ dàng gây chảy máu do màng trinh bị thủng rách, không còn nguyên vẹn ; sự thực hiển nhiên chứng tỏ chị vẫn còn con gái, chưa hề hấn chi cả ấy thế mà mấy bữa nay chị quả thật lo lắng, khiếp này sợ nọ vô cùng. Gánh nặng tâm lý ưu tư cả ngàn tấn tình cờ được trút bỏ, nhân lúc em trai còn ngủ, chị lật đật đi chợ về nấu thật nhiều món ăn ngon để tự dàn hòa với cu cậu ; trưa hôm ấy, chị vào phòng khởi động máy vi tính và mở mạng Internet và do vậy vô tình chị phát hiện ra từ rất lâu hệ thống lưu trữ trang web đã mở có vô số truyện người lớn như Duyên nợ, Giải thoát và cả phim 18+ như Câu chuyện mẹ con 18, Eo biển xanh,…. Eo ơi, dĩ nhiên rằng chị nhanh chóng phát hiện ra ai chính là thủ phạm rồi, còn ai trồng khoai đất này nữa nếu chẳng phải thằng em mới có mười một tuổi ăn chưa no lo chưa tới, ngờ nghệch khờ khạo của chị và do đó chị chẳng cần phải mất thời gian tìm hiểu, thắc mắc chi cho mệt. Tò mò, chị nhấp chuột vào mở truyện Duyên nợ ra xem rồi đến Giải thoát, càng xem chị càng cảm thấy máu trong người chị như đang sôi lên sung sục khiến cho mặt chị cứ nóng lên hừng hực chẳng khác gì vừa mới từ trong một cái lò xông hơi bước ra ; tiếp đó, sau khi tắt máy xong, quả thật là đầu óc chị không thể nào vững vàng cho nổi trước những hình ảnh, tình tiết gợi dục tuy kín đáo nhưng lại kích thích quá cỡ của hai nhân vật mẹ và con trong bộ phim Câu chuyện mẹ con 18 của Nhật Bản. Chị ngẫm nghĩ : thảo nào mà thằng nhỏ có vẻ rành rõi đến mức như vậy, nó đâu có đi chơi đi bời đâu mà ai chỉ vẽ cho nó đường đi nước bước như thế ; chỉ có cái màn hình LCD này là nguồn gốc đầu độc tâm hồn thơ trẻ của nó, tiêm nhiễm bao thói hư tật xấu cho đầu óc nó khi vẫn còn thơ dại, chưa phân biệt nhận định đâu là chính nghĩa hoặc gian tà….

Ngay đến cả chị cũng còn chưa thể nào kiểm soát nổi được tâm trí mình đang càng lúc càng rối loạn chứ đừng nói chi là nó, thảo nào giờ đây chị mới hoàn toàn hiểu được lý do cớ sự vì sao lại xảy ra cái buổi tối ngập tràn tội lỗi ấy vừa mới cách đây không lâu ; chị nhủ thầm vậy rõ ràng là thằng nhóc chẳng qua cũng chỉ là một nạn nhân của những trang web đen không hơn không kém mà thôi chứ nó nào có chủ ý gì xấu xa với chị cho cam, cũng tội nghiệp cho nó chứ bộ và việc gì phải oán trách, giận hờn nó. Chị suy nghĩ mà bất giác phải giựt mình vì chỉ suýt chút nữa là chị đã một mình đi về quê Phước Hải để mách với bố mẹ về tội trạng của thằng em đã gây ra cho chị ; chị rùng mình khi liên tưởng đến hình ảnh thằng em bị bố mẹ đánh đập, mắng nhiếc không thương tiếc rồi sau đó bị từ bỏ chẳng khác gì một tội đồ và liệu khi ấy nếu hàng xóm láng giềng mà biết chuyện thì có bao giờ họ nhìn chị bằng ánh mắt thân thiện như trước giờ nữa chăng? Cũng may là chị chưa vội vàng thực hiện ý tưởng của mình chứ nếu không thì chẳng biết giờ đây tình thế hai chị em xảy ra sẽ như thế nào, dù không biết trước được nhưng chắc chắn cũng lành ít dữ nhiều chứ chẳng phải chơi đâu và dẫu sao chị cũng chưa hề bị ảnh hưởng hậu quả gì lớn lao cho lắm, chẳng qua đó chỉ là một tai nạn mà thôi. Thời gian dần dần trôi qua, quan hệ giữa hai chị em dần dần bình thường trở lại, thằng Đại cũng đã bước vào học lớp 6P4 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi còn chị Nam thì đang chờ đợi kết quả thi Đại học nhưng giữa chúng bỗng dưng có một biến chuyển khác thường đó là chúng không còn ngủ chung với nhau mỗi tối như từ trước tới giờ nữa mà thằng em phải trở về căn phòng bấy lâu nay bỏ không còn con chị vẫn một mình sở hữu nơi đã xảy ra đêm tình nghiệt ngã giữa chị với nó. Sở dĩ chị kiên quyết không ngủ chung với em trai nữa là vì nếu chị được đi học Đại học thì chẳng nói gì nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị thi rớt, phải ở nhà mà nó cứ ngày mỗi lớn độ khoảng 5-6 năm nữa nếu tình trạng trên mà lập lại, rõ ràng chị chẳng biết xử trí ra sao. Ngày qua ngày, đêm nối đêm, tuy chị gái và em trai vẫn bình thường vui vẻ, thậm chí chị còn chỉ bài Toán, Pháp văn …cho nó học nhưng vẫn phải công nhận là giữa chúng vẫn còn có một rào cản ngăn cách tuy vô hình nhưng rất hữu hiệu vô cùng khiến chúng đôi khi tỏ ra ngại ngùng, e dè mỗi lúc nhớ lại buổi tối lỡ làng xảy ra sự cố cho cả hai chị em chính vì vậy mà cả hai đứa dường như chẳng có đứa nào dám hồi tưởng lại dĩ vãng xưa tuy chỉ mới vừa xảy ra cách đây không lâu. Rồi giả sử nếu ông trời run rủi không cho chị gái thằng Đại được đậu vào Đại học Y dược mà phài ở nhà thì chắc chắn thời gian cũng như mức độ gần gũi, chung đụng nhau giữa chúng sẽ ngày càng nhiều không thể nào tránh né đâu cho khỏi ; liệu khi ấy hai chị em có còn giữ được mình để bảo toàn cái ranh giới thuần phong mỹ tục vổn dĩ đã mong manh lại còn bị bào mòn bởi một đêm tình loạn luân tội lỗi xảy ra cách đây chẳng bao lâu hay không? Chuyện đời mà, biết đâu được phải không các bạn? Nếu lúc này mà chị có về Phước Hải thì cũng chẳng gặp được bố mẹ để mà méc tội thằng em đã dám hỗn hào làm nhục chị vì lý do hai vợ chồng ông Thái bà Phụng theo tàu ra khơi đánh cá từ hơn tháng nay ; rõ ràng là họ chưa hề biết gì cả về chuyện kinh thiên động địa đã xảy ra cách đây không lâu giữa hai đứa con ở căn nhà tại Bà Rịa. Cuộc đời là thế, trong cái rủi lại có cái may bởi lẽ dẫu sao hai bài thi của chị nộp tại hai hội đồng thi trường Đại học Công nghệ thông tin và Đại học Y khoa làm rất khả quan khiến cho chị phần nào tự vơi đi được nỗi buồn “mất mát” trong cuộc đời của một người con gái vừa mới trưởng thành ; từ đó, trên đôi môi chị cũng giống như lúc trước thường xuyên nở những nụ cười tươi chẳng khác gì hoa hàm tiếu hồng tươi đất lạnh Đà Lạt. Có lẽ là dường như chị đã không còn nhớ gì đến cái đêm tình xảy ra giữa chị cùng thằng em trai nhỏ tuy thật tội lỗi nhưng phải nói rằng không thể nào phủ nhận là rất tuyệt vời bởi lẽ đầu óc chị luôn kỳ vọng đến viễn cảnh chị đang ung dung đi giữa hàng hàng lớp lớp sinh viên trong một ngôi trường Đại học uy nghi, bề thế nào đó tại thành phố Sài Gòn nguy nga, tráng lệ. Dẫu sao thì hai chị em vẫn không tài nào biết trước được là chỉ mấy ngày nữa thôi là con quỷ dâm dục trong tận sâu cõi lòng chúng lại sống dậy và quậy tới bến khiến cho chúng không thể nào trốn chạy đâu được cả và cứ phải cùng nhau mù quáng lao đầu vào ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt bốc cháy một cách dữ dội, điên cuồng rồi sau đó cứ mãi miết dính vào với nhau như keo lẫn vào với hồ, không gì có thể chia cách cho nổi. Trong thời gian này, tuy ngày nào cũng đều đặn đi chơi cùng bạn bè như liên hoan, sinh nhật, xem phim, picnic bởi đây là những khoảnh khắc sắp sửa chia tay giữa chị Nam với bằng hữu thân quen nhưng không vì vậy chị mà xao nhãng đi tình cảm với thằng em trai ; có thể nói chị luôn dành cho em mình một tình cảm ưu ái và chân thành nhất tuyệt đối hoàn toàn không so sánh với bất cứ thứ gì khác trên cõi đời này dù cho đó là điều thiêng liêng, hoàn hảo nhất. 

bao phu nu hom nay

Mình cũng không nói gì các bác , nhưng chuyện của mình thì mình cứ tiếp tục viết , đời thiếu gì người giống nhau :

Trời thì nóng quá , cũng sắp đến hè rồi , chờ thi xong thì về quê luôn ( quê mình ở gần nha trang các bro nhá ) , đang ngồi ở nhà coi phim ( từ nhỏ đến lớn mình chỉ coi Dragon Ball đến giờ thỉnh thoảng vẩn coi các bác ạ ) không giám đi ra ngoài vì trời nóng quá , bổng đột nhiên con nhóc chạy đến giành các điều khiển 
V: làm cái *** gì thế
P: ăn rồi mở miệng ra nói tục .
V: thích thế có sao đâu
P: ờ , mà lớn to đầu rồi mà còn coi phim hoạt hình
V: ờ thích thế , có đưa không thì bảo
P: không mở phim khác coi
V: sao không lấy con lap đó mà coi .
P: hết pin rồi
V: thế giờ coi phim gì
P: hàn quốc đi 
V: không , coi phim khác đi
P: cũng được mà phim gì
V: để coi ( mình dò kênh , lúc đó HBO có chiếu phim Titanic )
Ngồi coi mà mình mất hết hộp giấy , coi đến đoạn chìm tàu thì nó khóc ôi khỏi nói luôn , chút nhìn lại xong mất hết hợp giấy , coi xong nó quai lại nói 
P: phim hay quá ha 
V: ờ
P: ước gì mình được đứng trước mũi tàu đón gió biển nhĩ , không biết cảm giác đó thế nào
V: úi giời , tưởng gì chứ cái đó , đi hoài
P: dóc tổ 
V: không tin thì thôi
P: thôi đi ông nội xuống phụ tui nấu cơm không tui cho nhịn đói
V: thôi được
Đi sau con nhóc xuống bếp mà thèm muốn chết nhìn cập mông của nó chỉ muốn bóp . mà con này vô ý hết sức , đi tắm lúc nào cửa cũng không gài chốt đợi mình nhắc nó mới chiệu khóa , ở nhà thì không mặc nịt vú , cái này thì cho được đi . có lúc nó còn không mang cã quần chip thấy hiện con '' sò '' ra luôn , tôi nhắc cã chục lần nó mới hết quên . Sáng nay xuống bếp thì thấy nó đi đâu rồi chĩ chuẩn bị ăn sáng cho mình , khi về thì nó như người mất hồn , cứ thửng thờ , ăn cơm còn rơi cã bát xuống đất
V: sao thế nhóc , không được khỏe à
P: dạ không
Ăn xong nó đem rác ra đổ thì làm gì đó té mình nhìn thấy hốt hoảng chạy ra thì thấy hình như xe kia mang mà nó bỏ chạy mất tiêu rồi nhìn thấy máu mình hốt hoảng gọi cấp cứu . Vào đến bệnh viện thì đưa vào cấp cứu khoảng 30 phút bác sĩ đi ra , bảo qua phòng bên :
bs : chào anh , có phải anh là chồng bệnh nhân không ạ
lúc đó cuống quá nên dạ luôn cho rồi
v: dạ phải ạ
bs: hiện giờ thì vợ anh không sao nằm nghỉ vài hôm thì có thể xuất viện
v: dạ cảm ơn bác sĩ
bs: nhưng mà có 1 điều không hay cho anh ,
v: dạ bác sĩ cứ nói
bs: chị nhà có thai khoảng 3 tuần rồi , nhưng mà do tai nạn nên hỏng
v: dạ thế có ảnh hưởng gì về sau không bác sĩ
bs: cũng may là không có gì , tốt nhất là anh nên đừng cho chị nhà biết
Đi ra khỏi phòng mà muốn sỉu tại chổ , nghĩ lại mình cũng khỏe thiệt , mới có 1 lần mà dính thai , sau này phải cẩn thận mới được không thì chết , mấy hôm liền con nhóc chẳng nói câu nào , về đến nhà thì cứ ở trong phòng , thiếu tiếng cười con nhỏ mình bực bội thật , vào phòng ngồi cạnh bên hỏi nó .
v: mấy ngày nay sao thế nhóc
nó quay lại ôm chầm mình vừa nói vừa khóc
p: mất hết rồi anh à
nghe câu đó mình tưởng nó biết chuyện ai ngờ không phải đến bây giờ nó cũng không biết
v: mất gì chứ , từ từ nói anh nghe nào
p: ba mẹ em ly dị rồi
v: hồi nào thế
P : hôm bửa
v: thế bây giờ nhóc ở với ai
P: dạ em ở với anh được không
v: ờ cũng được , mà sao ba mẹ em không lo
p: ai cũng có hạnh phúc riêng hết rồi
v: ơ ba mẹ em quá đáng thật , thôi đừng khóc nửa em
p: anh ơi em có chuyện này . lâu rồi em chưa dám nói
v: chuyện gì em nói đi
p: em yêu anh lâu rồi mà em không giám nói làm bạn trai em nhé
v: ơ chuyện này
p: anh không thích em à
v: anh cũng thích em nhưng sợ em chưa hiểu anh nên anh sợ làm tổn thương em thôi
p: không sao đâu anh , mọi việc ăn chơi của anh em biết rồi
v: sao em biết
p: anh có quyển sổ nhỏ ghi thành tích ăn chơi của anh đúng không
v: em đọc nó à ( mọi cuộc vui check hàng em nào mình cũng ghi vào cuốn sổ đó , từ khi con nhóc phát hiện mình vứt luôn)
P: em xin lổi anh
v: không sao . à mà nhóc nghĩ hè chưa
p: rồi anh ạ
v: anh vừa mới thi xong , hay đi chơi đâu đó cho đở buồn nha . xong hẹn hò luôn được không
p: cũng được
Mọi dự định đã xong ôm con nhóc ngủ mà lòng nao nức . sáng dậy em thu dọn hành lý đi . 9h lên máy bay , hành lý đã chuẩn bị xong mình khóa cửa , lấy xe đi ra sân bay . đem xe về luôn . ngồi nhìn em hình như em có vẽ bị gì
v: em sao thế
p: không sao không biết đi máy bay thế nào nhĩ
v: ( mình cười) bộ chưa đi máy bay lần nào à
p: dạ chưa
v: chút nửa đi rồi biết 
Chẳn mấy chốc đã về bay cam ranh , về nhà mình thì đi khoảng 35 km nửa thì đến

bao phu nu hom nay

bao phu nu hom nay la gi ?

Hai tuần sau bà vợ tôi rủ tôi lái xe xuống thăm chị Thanh, vì hứng hay nứng bất ngờ nên không mua vé máy bay trước. Nhưng lái xe cũng chỉ mất 5 tiếng. Tới nhà hai chị em ôm nhau vô phòng tâm tình, cửa hơi hé tôi nhìn vô thì thấy hai bà nằm ngữa trên giường, miệng thì nói mà tay thì bóp vú rồi xoa hạ bộ, của ai nấy xoa bóp chứ không phải xoa nhau. Thấy sắp xong, tôi bỏ ra sau vườn, nơi con cháu Lan nắm cặc tôi mấy tuần trước. Tối đến, chị Thanh rủ tụi tôi đi xem topless uống bia và nhìn vú nhìn *** gái Mỹ. Trên đường về, chị Thanh nổi hứng ghé cái cinê sex cho adult. Chị nói chị vẫn đi xem topless với chồng nhưng giấu chồng đến xem mấy cinê sex này để lấy hứng vì không dám rủ chồng chỉ. Mỗi cabin có cái ghế nệm dài đủ cho 2, 3 người ngồi và cái màn ảnh TV. Bỏ 5 đô thì được xem nửa tiếng, cảnh làm tình hiện lên đủ kiểu, đủ đài, á có, Mỹ có, đông âu có, đen có. chỉ việc bấm nút lên xuống. Chừng ba phút là vợ tôi đã thọc tay vô quần nắm bóp cặc tôi, tôi thì thọc tay vô khoáy *** bả. Nứng lên, Hoa kéo cặc tôi ra ngoài quần mà tùa mà xục, chị Thanh nhìn sang thèm thuồng, tay thì thọc *** mình lia lịa. Một lúc sau, chị kéo váy lên tuột quần lót rồi để khơi khơi lõa lồ hạ bộ như vậy mà thọc *** đưa tay lên liếm dâm thủy và xoa hột le rên nho nhỏ sợ người ngoài nghe, cứ nhìn tụi tôi xem có nhìn *** bả không. Tôi ngắm *** chị thèm thuồng lộ ra mặt. Vợ tôi nhìn thấy, ưỡn người nói nhỏ vào tai tôi:

- Cho anh xoa *** chị Thanh, nhớ làm cho chỉ sướng. Chỉ nói lâu rồi ảnh không làm tình với chỉ nên chỉ lên cơn dâm nứng đó! Em cho phép ...

Tôi chỉ đợi nói thế liền đổi chỗ ngồi giữa hai chị em, hai tay bây giờ có thể thọc hai cái *** một lúc, một đầy lông, một lưa thưa tơ liễu, một mép dày cơm mà gọn, cái kia thì mỏng cơm nhưng toàn bộ âm hộ đẫy đà! Chị Thanh ép sát ngực dán bên tôi người run lên như trúng gió. Chị đưa tay xoa lên bàn tay Hoa đang nắm cặc tôi, Hoa nhường cho chỉ nắm cặc. Chỉ tham lam xục mớI vài cái đã cúi người bú cặc rồi một chân đặt lên ghế một chân đứng, tay đút cặc vô *** chỉ rồi nhún. Lúc này tôi không có lựa chọn khác là phục vụ chị Thanh. Tôi ôm kéo mông chị theo nhịp nhún đụ của chỉ, hôn lên đùi chỉ, chỉ thì hôn miệng rồi nút lưỡI tôi, tay vuốt tóc tôi. Thế đụ đứng một chân cho thấy cặc đâm miệng *** đã mắt thiệt! Năm phút sau chị Thanh rút chân leo xuống, Hoa thế chỗ leo lên đụ, có thể nàng quá nứng khi nhìn tôi và chị của bả đụ nên bả đụ mạnh bạo và hai tay ôm chặt cổ tôi gần nghẹt thở. Nhìn thì nứng, chị Thanh dạn ra, đứng lên sau người Hoa rồi cúi người liếm mông em gái mình và bóp hai hòn dái của thằng em rễ, tay kia móc *** lia lịa. Hoa đụ mạnh và liên tục làm thằng nhỏ sướng hết cỡ chịu không nổi nữa nên bắn ra thật nhiều trong *** nàng. Khi Hoa lấy *** ra thì chị Thanh quỳ xuống bú nút hết tinh trùng và dâm khí trên thân cặc. Tôi kéo chị lên và nút lưỡi chị. Năm đô cũng vừa hết hiệu lực, màn ảnh tối đen là lúc bộ ba tụi tôi ra xe. Trong xe chị Thanh lại bóp cặc và nút lưỡi tôi thêm một lần nữa rồi mới để tôi mở máy xe về nhà, chị cứ tự nhiên không xin phép cô em nữa. Khuya vậy mà anh Thanh còn thức chờ, đã vậy anh còn làm sẵn một nồi cháo trứng vịt.

bao phu nu hom nay

Khoa như cơn gió lốc mang đến cho Hoà nhiều niềm vui, Giữa Hoà và Khoa là một thứ tình cảm trân trọng nhưng không ràng buộc, Hoà có con đường chính trị muốn dấn thân, không muốn vướng bận, Khoa thích mây mưa, không ràng buộc, họ tìm tới nhau khi cần nhau, hết mình, hết sức rồi ai về nhà nấy. Như hôm nay, sau một tuần đi vận động cho chức vụ tương lai, Hoà thật muốn nghĩ ngơi, giải trí, nàng định là sẽ tìm Khoa đi nghĩ mát vài ngày không ngờ, Khoa đã tìm đến nàng. Sau 6 tháng không gặp, Khoa trố mắt nhìn Hoà đón chàng trong bộ đồ ngủ mỏng manh màu đỏ hưng phấn như cố ý gọi mời. Còn Khoa, vẫn đắm say như thuở sinh viên, chàng chào nàng bằng một nụ hôn ướt đẫm tinh sương. Tay không quên bóp vú nàng qua lớp vải mỏng.

bao phu nu hom nay

Xem bao phu nu hom nay hay nhat 2014

Ra khỏi nhà, Khoa lịch sự mở cửa xe cho Phương và hỏi trỏng “Muốn đi đâu?” “muốn đi coi phim!” Phong không nói một lời, phóng xe thẳng tới rạp hát, chọn một phim thật cao bồi, mua 2 vé vô coi. Trong bóng tối, thấy những cặp tình nhân tình tứ, Phương cũng muốn làm như họ, cô nhẹ để tay mình lên đùi Khoa, nhưng một lần nữa, Khoa lại từ chối , chàng ân cần nắm tay Phương để lại trên đùi nàng. Chàng biết, nếu tiến tới, Phương sẽ ngã vào, nhưng chàng thật lòng không muốn hủy hoại đời nàng nên cứ phải vờ cứng rắn. Ngồi nghiêm chỉnh được 15 phút, cặp đôi ngồi bên cạnh bắt đầu phát ra những tín hiệu iêu đương, Phong bắt đầu mềm lòng, Phương bị tò mò kích thích nên không còn tự ái, cô nàng tự động ngã vào vai Phong, bản tính đàn ông trong chàng nổi dậy, chàng choàng lấy vai Phương, ôm nàng vào lòng, bản lĩnh của những ngón tay cũng bắt đầu trỗi dậy, chàng thò tay vào tay áo nàng, băng qua lớp ren mỏng của áo ngực, chàng tiến vào thung lũng tình yêu, bắt đầu vo nhẹ đầu vú nàng, Phương như con sâu rúm, hơi thở nàng vòng co theo những ngón tay chàng. Khoa bắt đầu thích thú với cặp vú săn chắc của nàng, theo hơi thở của nàng, chàng biết Phương bắt đầu vào mê hồn trận, nhưng ….. trong rạp hát, đâu thao túng được gì, thế cho nên chàng cứ nhẩn nhơ se đầu vú, bóp mạnh rồi bóp nhẹ, còn tay kia, chàng bắt đầu thám hiểm phía dưới. Có lẽ cố ý nên hôm nay Phương mặc váy, không khó khăn gì để đến cửa tội lỗi, chàng bắt đầu di nhẹ nhón tay trên chim nàng, chàng bắt đầu thám hiểm từng ngóc ngách đời nàng, Phương rướn người theo ngón tay chàng, bây giờ, trong rạp, ngoài đối thoại trong phim là những tiếng mút, móc, nhớp nhẹp của những đôi gái trai đang lần tìm hạnh phúc.