Bao phu nu ngay nay

Tôi không ngờ thân thể của cô Minh lại mềm mại đến như vậy , nó làm cho tôi thích vô cùng , vô tình thì bàn tay của tôi cũng để chạm nhẹ vào cái bầu vú của cô Minh ,.Nó căng tròn lên mềm thích vô cùng .

Nói như vậy thôi nhưng mà tôi và cô Minh cùng ngã xuống bên dưới , chân tôi vướng vào cái bậc thang lên trọe đi .Cô Minh đè lên người tôi lên không sao .

Tôi vừa đỡ dậy thì tôi đã hỏi :
-Cô có sao không vậy ? Lần sau đi đứng cẩn thận chứ , may mà cháu đỡ được đấy !
Cô Minh cười mà khẽ nói nhẹ nhàng với tôi :
-Cảm ơn cháu , cháu đã đỡ cô , thế cháu có bị làm sao không vậy , có đau chỗ nào không , cô đè như thế thì làm sao mà chịu được !

Tôi bây giờ cũng thấy hơi đau ở chân mình nhưng vẫn giả vờ mà nói :
-Không sao đâu mà , bình thường thôi mà cô , có sao đâu , nói chung là cũng ổn thôi , cô không sao là được rồi .

Tôi đứng lên , nhưng chỗ trẹo chân bây giờ mới đau lên tôi khịu xuống ngay .Thấy tôi nư vậy thì cô Minh cũng đưa tay mà đỡ lỡ tôi .Tôi nghiến răng mà chịu đau nhưng nước mắt cũng chầm chầm mà chảy ra vì quá đau .

Cô Minh hốt hỏang mà đỡ tôi lên ghế mà nói : Chắc là trẹo chân mất rồi khổ thân cháu quá đi mất

bao phu nu ngay nay

Thắng chập nói gì đó, lại chạy sang thằng bên bàn Hà Tây cũng như vậy. Mấy thằng trong bàn nhìn nhau nói cái gì lí nhí, một thằng trong băng Hà Tây đi kép nép lại phía bàn chúng tôi.

Anh Cường! Em xin lỗi, bọn em không biết anh ngồi đây.

Thằng cha giảng viên Đại Học không thèm nói câu gì, chỉ cánh tay ra ngoài cửa. Không hiểu thế nào cả 2 băng bỏ ăn đi ra ngoài, còn lại mấy con đú. Con bé mông "xinh" đưa mắt liếc qua bàn chúng tôi đầy ẩn ý một cái. 

Mẹ cái con hỡm này thấy lão Đại này đẹp trai nên định xóa số điện thoại ông mày đây. Định lấy cái cốc táng cho lão một cái để lấy lại thể diện nhưng đành thôi vì nghĩ đến cái đập bàn vừa rồi của thằng cha già.

- Thôi ăn đi anh em, Nồi lẩu ếch được bê ra thơm phức làm tôi quên mất con bé. Nồi lẩu được chia ra 2 phần, 1/2 nồi là cay đỏ au, phần còn lại là không cay. Thằng Gà đưa đũa gắp cái đùi ếch đúng lúc lão Cường cũng gắp miếng đùi đó. Mẹ cái thằng, chuyên làm chuyện xấu hổ, nó làm như thằng chết đói. Ở nhà kiểu gì tôi cũng tọng cái đùi ếch vào cổ họng nó rồi là cái chắc.

Thấy con bé Phương Anh đang ngậm đũa, tôi gắp miếng đùi ếch cho con bé rồi bảo:

- Xin lỗi tiểu thư nhé! Ăn cái này xong nhìn lại con mắt anh xem nó có thừa chút nào không nhé. Thằng Gà và con bạn nó ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.

- Để em lấy điện thoại ra chụp hình anh cãi đã, để tối về nghiên cứu lại.

Chiếc điện thoại được đưa lên, tôi câng cái mặt lên cho nó chụp hình. Thấy lão Cường ngồi cười, lúc này mới thấy lão dành cho con bé thứ tình cảm mà tôi cảm thấy rất trân trọng lão. Sau này mới biết lão bôn ba khắp Bác Nam làm du côn. Nuôi con bé ăn học từ lúc cha mẹ lão mất trong một tại nạn giao thông, đến lúc con bé lên lớp 10, lão mới có tiền cho con bé sang Anh du học.

Chuyện cứ xoay quanh câu chuyện tôi và con bé Phương Anh làm hỏng điện thoại, thằng Gà thì hỏi con nhỏ bạn Phương Anh đủ thứ (có nhỏ tên Ly, cũng ở bên Anh mới về). Cho lão Cường số điện thoại, ăn uống xong chúng tôi cũng ra vê mà tôi quên mất xin số điện thoại phương Anh. 

Tôi và thằng Gà ra Cửa Nam uống trà đá đêm, cái nóng nực mùa hè đã bớt dần khi 1h sáng. Cái cảm giác mát mẻ nhất của cả ngày là vào thời điểm này mới có được, thế mà cả cái TP gần như ngoài bọn du côn ra, chẳng ai biết để mà cảm nhận điều đó. Làm ly trà đá ở Góc ngã tư quen thuộc, Thằng Gà hỏi chuyện con Phương Anh.

- Rồng. Con nhóc đó cũng xinh phết.

- Tao quên lấy số điện thoại nó mất rồi, mà em gái thằng cha Cường "trắng" (sau này mới biết là giang hồ thư thiệt, có số có má hẳn hoi). Thôi, bỏ đi, thiêu đéo gì con ngon. 

- E con hàng vừa rồi đâu, mày lấy số rồi mà.

Thằng này được cái liên quan đến gái là nó chẳng quên cái gì. 

- Mày kêu bon nó đi hát chút xíu cho vui. Nếu "lộc" anh em minh chén luôn.

Cầm máy lên đinh gọi đã thấy tin nhắn đến... “Anh ở đâu đấy, về ngủ chưa anh yêu. em chuẩn bị 5 triệu cho anh rồi nè”. 

Con này vừa rồi lấy máy mình nháy sang cho nó luôn trời, bấm số, bật loa ngoài đưa máy cho thằng Gà, cái miệng thằng này rê gái chắc nó rủ được cả con Paris Hilton sang Việt Nam chơi luôn không chừng. Bốc máy là con bé nói ngay:

- Cưng à. 5 triệu em chuẩn bị rồi, anh có lấy không?

Thằng Gà đúng là nhanh miệng, nói chuyện lúc nãy giờ nõ cũng đã hiểu ra chuyện giữa tôi và con bé. 

- Không lẽ em đang cần người giúp việc sao cưng? Ăn no rồi, giờ đi hát nhé. Mai anh về giặt quần áo cho em.

- Bọn em cũng đang tính đi hát đây. “Ê đi hát không mấy con hỡm”. Tiếng con bé hỏi vọng trọng trong điện thoại với mấy đứa Bạn. ............”Trả cái quần lót cho tao, con đĩ”...

Tôi nghe cái âm thanh vọng ra từ điện thoại mà cái thắt lưng chút xíu tung ra, móc lên cái dây điện cao áp trước mặt. Con ku đang ngủ, mở mắt ra hỏi, có chuyện gì thế anh Rồng?

- Anh ở đâu, bọn em qua chơi, đang buồn không có chuyện gì chơi đây.

- Chưa biết, ở đâu anh qua đón.

- Bọn anh là mấy người vậy, nếu đông người thì thôi không đi đâu.

- Có 2 thằng thôi bà, định tổ chức hiếp dâm anh hay sao mà sợ đông người.

- Ẹo, ai thèm. Em ở bốt Hàng Đậu, đứng đó bọn em ra.

Thằng Gà tắt máy giơ cánh tay lên, hiểu ý tôi xòe tay vỗ vào một cái như thằng Michael Jeffrey Jordan mới ném rổ xong vậy. Ấn cái nút chìa khóa, thằng Gà ngồi bên cạnh, chiếc X6 nhanh như cắt phi đến bốt hàng đậu đứng đợi mấy con mái. 

Tôi không quên lấy điện thoại ra, gọi điện cho thằng Thắng "trố" chếch lại hàng xem thế nào.

- Với cái giọng ngái ngủ, thằng nhóc cung cấp thông tin cho tôi như một nhà báo thực thụ: con này học trường Học Viện CS, nó trốn trường đi chơi đấy. Nhà nó ở tận Quảng Ninh, ông già nó là Phó ngành của tỉnh gì đó. Thằng Minh "bu", một ông tướng khu Trần Khát Chân đang theo nó, nhưng hình như chưa chén được đâu anh.

bao phu nu ngay nay

bao phu nu ngay nay la gi ?

Sáu giờ sáng hôm sau Minh đã dậy rồi, cả đêm nó thao thức mãi với hình ảnh trần truồng của mẹ cứ lởn vởn trong đầu , tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng nó cũng đã làm cái “chuyện ấy” rất nhiều lần rồi, nhưng chưa có lần nào nó cảm giác “đã” như lần này cả, cái cảm giác lâng lâng rất khó diễn tả bằng lời… Mãi đến gần sáng nó mới chợp mắt được một tí, thức dậy nó làm vệ sinh cá nhân xong rồi đi xuống nhà dưới và không thấy ai ở phòng khách cả, chắc là bố, mẹ và chị My – chị gái nó- vẫn chưa dậy vì vẫn còn sớm mà, thường cả nhà 7 giờ thiếu 15 mới có mặt đông đủ tại phòng ăn, sau khi ăn xong thì mỗi người một công việc, bố mẹ Minh thì đi làm, còn Minh và chị My thì đến trường. Mà còn chị Mận đâu nhỉ ? Minh đưa mắt tìm kiếm mà không thấy. Nó vẫn còn thắc mắc không hiểu là tại sao tối qua chị Mận lại biến thành mẹ được nhỉ ? Minh đi vào bếp tìm chị Mận, nó thấy mẹ đang đứng bên bệ bếp với một món gì đó, nó chào mẹ một tiếng:
- Chào mẹ !
- Chào con ! – Bà Mai cố gắng lấy giọng bình tĩnh và không quay đầu lại.
Minh ngồi xuống bàn ăn ngó nghiêng. Cả hai mẹ con đều im lặng vì không biết bắt đầu câu chuyện ra sao. Một lúc sau, Minh phá tan bầu không khí :
- Chị Mận đâu rồi hả mẹ ?
- Bà ngoại con mệt, tối qua mẹ kêu chị Mận qua giúp bà . – Bà Mai từ tốn trả lời .
- Àh … 
Minh không nói thêm gì cả, nó đã hiểu lý do chị Mận không có nhà. Nhưng nó vẫn chưa hiểu là tại sao tối qua mẹ nó lại nằm trong phòng chị của Mận để cho nó hiểu lầm mẹ là chị Mận, và nhất là tại sao khi nó dám làm “ chuyện vợ chồng” với mẹ, mẹ lại không hề có phản ứng chống cự, mà ngược lại mẹ rất “ nhiệt tình” hửng ứng làm “ chuyện ấy” với nó . Tuy trong long Minh có rất nhiều thắc mắc nhưng nó không dám mở miệng hỏi mẹ…
Minh nhìn mẹ nấu ăn, ánh mắt Minh bắt đầu xăm soi cơ thể mẹ - cơ thể mà tối qua nó đã được “ làm chủ” một cách trọn vẹn như một người chồng… Ồ, phải nói là mẹ rất thon thả và gợi cảm, lâu nay Minh rất kính trọng mẹ, Minh cứ nghĩ mẹ là bậc trên đáng kính nên Minh không dám chú ý mẹ lắm. Nhưng sau buổi tối định mệnh hôm qua, giờ thì Minh nhìn kỹ mẹ hơn, quả thật là bất ngờ. Mẹ cũng là một người đàn bà, sáng nay mẹ lại bận bộ đồ nhìn cũng hợp quá chứ, chất vải mềm và mỏng ôm sát những đường cong tuy đã hơi đẫy nhưng vẫn còn khêu gợi lắm. Một phụ nữ 37 tuổi như mẹ quả là cũng hiếm. Minh nhìn chằm chằm vào đôi mông tròn căng núng nính của mẹ. Quần lót bên trong của mẹ hằn lên mông trông rõ mồn một, nhìn rất là khêu gợi, trong lòng Minh lại trào dâng những thèm muốn khát khao cháy bỏng với mẹ, cảm giác của tối qua lại ùa về, đôi mắt Minh cứ dán vào eo lưng và đôi mông to tròn căng trong quần của mẹ…
Mẹ Minh với rổ rau sống đặt xuống sàn và ngồi xổm xuống để nhặt rau. Ôi chao ơi, khi mẹ dạng chân ra để kéo rổ rau lại, đập vào mắt Minh, giữa hai đùi của mẹ, “cái ấy” hằn lên rõ nét lộ rõ cả khe, hai múi căng dầy nhức mắt. Tim Minh đập nhanh, *** của mẹ Minh đấy – cái mà tối qua Minh đã được “ làm chủ” một lần, nổi rõ mồn một giữa hai đùi. Nghĩ đến cái *** đang ẩn sau lớp vải kia làm Minh rạo rực. Trông thích thật, nhìn cái cổ áo khoét rộng nữa kìa, để lộ phần trên của hai bầu vú bị ép bởi hai đầu gối vun cao lên, tròn căng, trắng lốp…

Bà Mai biết là thằng con vẫn đang nhìn mình, bà không dám nhìn con, trong lòng bà đầy ngổn ngang và bối rối, bà không biết phải nói chuyện với con như thế nào nữa. Tối qua bà đâu có ngủ, bà thức và khóc suốt cả đêm, bà không thể ngờ chỉ vì sai lầm của mình mà bà đã làm một chuyện tày đình với chính con trai ruột của mình, cũng may là ông Mạnh dạo này có thói quen ngủ ở phòng làm việc nên không hay gì cả. Trong đầu bà Mai cũng thắc mắc tại sao người vào phòng con Mận tối qua lại là thằng Minh – con trai bà, và con trai bà chỉ mới có 15 tuổi đầu thôi, mà sao nó lại rất rành “ chuyện của người lớn” như vậy, nó làm ”chuyện đó” rất tuyệt vời, như là một người đàn ông thực thụ, nó đã làm bà sướng ngất trong đê mê, đến giờ ngườibà vẫn còn rạo rực, bà vẫn cảm nhận được cái của nó trong *** của bà, nó cứng ngắc, to, dài và nóng hôi hổi… 

Nếu tối qua người đó là chồng bà, nếu tối qua đó là một người đàn ông hoàn toàn toàn xa lạ, và nếu Minh không phải là con bà thì … Đầu bà Mai như muốn nổ tung, bà không tài nào ngủ được, còn con Mận lại không có nhà nên bà dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sang cho chồng con. Chỉ một lát, bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong, không nói câu nào với Minh bà Mai đi vào nhà tắm đóng cửa lại. Bà muốn chuyện hôm qua với bà chỉ là một giấc mơ mà thôi….

Còn Minh, nó thấy mẹ đã vào nhà tắm và đóng cửa, bố và chị giờ này chắc vẫn chưa dậy, cảm giác ham muốn được nhìn thấy mẹ trần truồng lại tràn vào trong nó,và nó quyết định làm liều… Minh đi lại nhà tắm, cúi xuống và ghé mắt qua lỗ khóa nhìn vào phòng tắm. Mẹ Minh vẫn còn mặc quần áo, đang chổng mông cọ cái bồn tắm. Tim Minh đập thình thịch, Minh có giác cảm rạo rực, Minh sắp được thấy mẹ ruột của mình cởi áo quần trần truồng ra ngay bây giờ. Dù là tối qua nó đã được “làm chồng” mẹ một cách trọn vẹn, nhưng là với bóng đêm, nó chỉ cảm nhận và không được thấy gì cả, dù biết đó là thật nhưng nó cứ có cảm giác như là một giấc mơ…

Đấy, mẹ đã cọ xong rồi, đang đứng thẳng lên chậm rãi mở từng khuy áo một. Hồi hộp quá, mẹ đứng xoay lưng lại phía Minh đang từ từ gỡ cái áo tụt xuống khỏi vai để lộ ra khoảng lưng trần trắng loá. Cái áo lót màu đen nổi bật trên làn da trắng. Ôi, mẹ ơi… làn da mẹ trắng quá, mẹ vắt cái áo lên thành bồn tắm và đưa tay ra sau lưng mở móc khoá cái áo lót, mẹ tuột nó qua cánh tay và cũng vắt nó lên thành bồn tắm. Hai bàn tay mẹ nhẹ nhàng tụt quần xuống khỏi mông, và cả quần lót nữa. Cặp mông của mẹ lộ ra trắng phau, to tròn núng nính, mẹ nhấc chân kéo từng ống quần ra. Chao ôi, sao mà làn da mẹ trắng thế, trông nõn nà chẳng kém gì thiếu nữ, tuy người mẹ có hơi đẫy. Mẹ trèo vào bồn tắm, đứng trong đó và gạt van mở vòi sen trên đầu, nước xoè ra phủ lên thân thể mẹ đang quay lưng lại phía Minh. Minh nóng lòng muốn thấy thân thể phía trước của mẹ xem đôi vú của mẹ có còn thon gọn, căng đầy không, háng mẹ có nở rộng không và cái *** mẹ ra sao, mu *** mẹ có nổi cao lên, lông *** mẹ rậm hay thưa… Mẹ vẫn đứng như thế, ngửa cổ kỳ cọ trước ngực, chậm rãi, tỉ mỉ …

Hồi lâu sau, như thể chiều theo lòng mong mỏi của thằng con trai, mẹ Minh xoay người lại để nước xối xuống lưng mà vòng tay ra sau kỳ cọ. Minh dán mắt vào háng người mẹ ruột… Ôi cái *** mẹ lông nhiều quá, mu thì trắng phau, vồng lên nhức mắt. Đẹp thật, mẹ đã có tuổi rồi mà thân hình mẹ vẫn đẹp thế kia àh ? Bố mình sướng quá, đêm nào cũng được ôm ấp một bà vợ như thế. Hai đùi mẹ thon thả, trắng ngần, cái mu *** hình tam giác nổi phồng ở giữa... Nước từ trên người mẹ dồn xuống “chỗ ấy” chảy thành dòng xuống bồn, róc rách. Lông *** mẹ nhiều lại ướt dính vào mu nên trông lại càng khêu gợi và khe *** mẹ trông lại càng rõ. Hai vú mẹ đã hơi chảy nhưng vẫn giữ được phom, đầy đặn…

bao phu nu ngay nay

Sau đó, Thành lật Quyên lại rồi bảo cô khom lưng lên. Anh bệ mông Quyên áp vào dương vật mình rồi cứ thế từ phía sau thục mạnh. HỰ hự hự. . . Anh làm thật nhanh và mạnh. Khóai cảm trong anh dâng lên tột đỉnh. Người Quyên rung lắc theo nhịp cối của Thành làm hai bầu vú lắc nhanh. Từ đằng sau anh với tay ra chụp lấy đôi vú ấy không cho chúng lắc nữa mà bóp lấy bóp để đã đời. Rồi Thành rút cu ra, anh ngồi bệt xuống rồi đặt Quyên ngồi lên dương vật của mình. Và Quyên bắt đầu nắc thật điệu nghệ. Quyên nắc như thế rất lâu sau cho đến khi co bắt đầu thở gấp. Biết rằng không thể cố thêm được nữa, Thành rút cu ra rồi nhanh chóng đưa dương vật vào miệng Quyên để cho nàng bú say mê. Quyên bú cố thêm mấy cái nữa rồi thì AHHHHHHH, tinh khí bắn ra đầy miệng Quyên trong khi ở dưới, nước khí của Quyên cũng đã ra ào ạt. Quá thỏa mãn, hai người gục xuống. Thành nào bên dưới, Quyên phía trên, ôm nhau ngủ một giấc say mê đã đời sau khi trải qua những giờ phút ái ân thật mệt mỏi.

Sáng hôm sau họ mặc lại quần áo rồi hôn nhau từ biệt. Họ cho nhau địa chỉ nhà và số cellphone và hứa rằng sau này sẽ thường xuyên liên lạc với nhau. Trong lòng Thành, anh thầm cảm ơn ngày mưa ấy đã cho anh gặp được cô gái mà anh mơ ước. Anh nghĩ nếu có thật thì đây chính là duyên phận. Và dường như mọi sự việc không phải ngẫu nhiên mà có, chắc chắn ông trời đã sắp đặt mọi chuyện từ lâu lắm rồi. Cảm ơn ông trời, cảm ơn ông nhiều lắm. . . . . . . . . . .

bao phu nu ngay nay

Xem bao phu nu ngay nay hay nhat 2014

Phải nói là đêm mùa đông ở Đà Lạt rất lạnh. Dưới ánh đèn đường người ta có thể nhìn thấy rõ làn hơi thở của mình và những người xung quanh. Những con gió thổi lùa qua, cả đám rùng mình vì lạnh, càng lạnh chị càng rúc người sâu hơn vào nó, nhỏ Hân cũng tranh thủ ngồi sát vào chứ không vô tư như chị. Tội nghiệp anh Phong ngồi 1 mình bơ vơ, biết sao được lệnh của nữ hoàng mà cho dù có đóng băng lại thì anh cũng hổng dám trái lời chị. Chiếc xe ngựa lọc cọc lăn bánh trên đường, nảy giờ cũng đi được hai vòng bờ hồ. Đâu đâu cũng bắt gặp những hình ảnh quen thuộc, người ta tụm nhau lại xung quanh những bếp lửa nóng của mấy quầy hàng bán khô, bán khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản chỉ là hàng trà nhỏ của một ai đó góc phố. Hay sang trọng hơn là những người du khách xa lạ ngồi run run trên mấy quán cafe đèn màu lung linh phía bên đường, nhìn lên chẳng khác nào những ngôi nhà cao tầng ở thành phố. Nó thích quan sát, thói quen của nó là im lặng quan sát mọi thứ xung quanh, tâm trạng nó lúc này lại càng thích im lặng để quan sát. Trời càng lúc càng lạnh, đến nổi vô thức nó phải đưa tay kéo sát chị và nhỏ Hân vào người nó, 2 người đang lạnh run cả lên...cả ba đứa nhìn nhau rồi lại nhìn anh Phong rồi cả đám tự nhiên bật cười khúc khích. Trời lạnh, phải chăng chỉ có mấy đứa điên mới ngồi dong xe chạy vòng vòng bờ hồ như thế này. Phải kiếm ngay chỗ nào đó có lửa ngồi mới được chứ để như thế này mãi chắc có lạnh đến xỉu. Hình như ai cũng có suy nghĩ thế này nên khi vừa nhìn thấy một bà cụ bán khô nướng dọn bếp lửa ra một góc chị vội nói vừa đủ cho ông chủ xe ngựa nghe:
- Ông ơi cho tụi con xuống đây...nhanh nhanh đi ông!
- Rồi ngừng liền đây!
Ông cụ cười to rồi cho xe ngừng lại. Ngay lập tức chị kéo tay nó và nhỏ Hân nhảy xuống xe sà xuống ngồi bên bếp lửa đưa tay vào xuýt xoa.
- Trời ơi chị sắp chết rồi nè
Nó im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Anh Phong tính tiền xe ngựa xong cũng vội ngồi xuống cạnh nó cười như mếu
- Đó sao không đòi đi dạo nửa đi...bỏ Phong ngồi một mình còn bày đặt la lạnh nửa
- Xí lạnh thiệt chứ bộ. Phong con trai mà
- Con trai thì con trai. Nhóc Mon cũng là con trai nè
- Nhóc khác Phong khác. Nhóc còn nhỏ biết chưa
- Ngang ngược quá nha bà cô
- Uýnh Phong chết giờ. Muốn gì
Chị chu chu miệng cãi nhau với anh Phong. Bà bán khô cười giải nguy cho anh Phong. 
- Thôi thôi mấy cô cậu ăn gì để tui làm cho gây lộn hoài.
Chị quay qua nhìn bà cụ cười tươi
- Tại hắn kiếm chiện trước đó bà. Hihi bà nướng cho tụi con cái này cái này cái này nửa...
Chị đưa tay chỉ tùm lum thứ khô trên chiếc rổ to của bà cụ mà không thèm suy nghĩ không thèm hỏi ý kiến của 3 đứa còn lại. 
- Chị Phương coi chừng ăn hổng hết đó
Nhỏ Hân kéo tay chị, nhưng chị của nó liền cười tít mắt vừa nhìn nhỏ Hân vừa lấy tay nhéo má nó nhẹ nhẹ. Hix làm như nó con nít không bằng vậy >.<
- Hihi kệ đi ăn hổng hết mình bắt hai tên ngốc kia ăn dùm.
- Nhiu đó bốn đứa ăn cũng hổng hết đâu cô nương - anh Phong chen vào, lập tức chị cú 1 cái lên đầu anh vì cái tội dám ý kiến ý cò
- Im ngay tên kia. Kiếm chiện hoài nha
- Bó tay rồi. Em xử đi Mon
Anh Phong nhún vai xoa xoa đầu. Tất nhiên nó chỉ biết cười trừ im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mũi. Có trời cũng hổng dám kiếm chiện với bà cô ngang ngược này chứ nói gì tới lược nó.
Trời càng về khuya lại càng đông người qua lai trên đường, 4 đứa ngồi tụm lại bên bếp than nóng rực cố nép vào nhau để xua đi cái lạnh run người. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên nghi ngút, đúng lài cái mùi đầy cám dỗ đối với bất kỳ người đi đường nào trong cái tiết trời lạnh thế này. Lại trò chuyện những câu chuyện không đầu không đuôi, thi thoảng cười khúc khích. Trời càng lạnh người ta càng sát lại gần nhau hơn. Ừ thì càng gần nhau hơn...chỉ có một vài người nào đó thì buộc phải xa nhau...một vài người nào đó. Trong đó có lẽ có nó và em. Hơi tệ nhỉ

[X] Close.