Bim em dep

Chị không trả lời nó, trong phút giây yên lặng tĩnh mịch đến nỗi nghe rõ cả tiếng thở hổn hển. mệt nhọc của hai chị em ruột thịt cùng mang chung một dòng máu, chị cảm nhận được thằng em út của chị đang lần hai bàn tay phía dưới nhích từng chút một để tuột dần, tuột dần chiếc quần chị mặc xuống khỏi cặp đùi non trắng ngần hơn cả màu bông bưởi, qua hai đầu gối chị tiếp tục trượt hết cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, mềm mại hết bàn chân phải đến bàn chân trái cuối cùng ra hẳn bên ngoài. Do chưa hề có kinh nghiệm lại quá đỗi vụng về, ngờ nghệch xen lẫn sợ hãi, rụt rè cho nên mãi gần năm phít sau, thằng Mỹ mới cởi xong chiếc quần bên ngoài của chị Hai Trầm và phải nói rằng cũng có nhờ phần nào đến sự giúp đỡ hỗ trợ của chị bằng cách hết nhỏm mông rồi lại lần lượt co duỗi hai chân chứ chẳng phải là không. Đến lúc này đây, thực sự chẳng biết là ai đã nhập vào người nó mà nó lại có một thao tác làm tình, ân ái rất đỗi tuyệt vời khiến chị gần như muốn chết lên xỉu xuống ; đó là đầu tiên nó nắm lấy hai bàn tay búp măng mềm mại của chị đưa lên miệng nút liếm nhè nhẹ rồi bắt đầu từ đây nó vừa hôn vừa liếm ngược lên hai cánh tay chị lên đến hai bờ vai vòng xuồng ngực và xuống cả bụng. Chị nó sung sướng, phấn khích đến rợn cả người, hai mắt chị cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không phải là chị đang ngủ mà trái lại chị rất tỉnh táo, thao thức cùng thằng em yêu nhau một cách cuồng nhiệt, mê mệt ; khuôn mặt chị không ngớt nghiêng qua trái rồi lại nghiêng qua phải, hết ngước lên rồi hạ xuống trong nỗi niềm ngây ngất, lạc thú. Chính lúc này đây thì em trai chị đang lần hai bàn tay xuống mày mò nơi chiếc quần lót bằng vải thuu voan trắng –nơi quan trọng kín đáo bất khả xâm phạm còn sót lại cuối cùng trên thân thể ngà ngọc, diễm kiều của chị ; tuy biết vậy nhưng phải nói rằng chị không đủ sức để mà phản đối, ngăn cản nó lại như khi nãy nữa do thế mà một lúc lâu sau, nó cũng đã cẩn thận cầm chiếc quần lót cùng chiếc quần đồ bộ của chị để lên nơi mé đầu giường cùng chổ với áo đồ bộ, áo ngực. Giờ phút này, toàn bộ thân thể hai chị em ruột Trần Thị Trầm và Trần Duy Mỹ đã hoàn toàn trần truồng, không còn một mảnh vải nào che thân cả thực sự giống như một cặp người nguyên thủy thởi tiền sử ; bằng tất cả nỗi niềm thương yêu lẫn lộn khát khao, ham muốn người chị hai yêu dấu trong gia đình, thằng em cúi xuống lại tìm kiếm đôi môi dảnh lên dày mọng xinh đẹp như đóa hoa tường vy của chị rồi hai chị em yên lặng trao cho nhau một nụ hôn thật là nồng nàn, cháy bỏng. Chị gái và em trai ôm nhau cùng trở mình nằm nghiêng trên giường, lúc này trận mưa đêm bên ngoài vẫn cứ tầm tã không dứt, một tiếng sét rền rĩ vang trời dậy đất khiến cho cả chị lẫn em đều cùng giật mình, sợ hãi ôm chặt cứng lấy nhau nhằm làm giảm bớt đi phần nào cảm giác kinh hoàng và hai chân chúng cứ quắp sát vào với nhau khiến cho một sự vô tình xảy ra mà hai đứa không thể nào ngờ được ; đó là đầu dương vật vửa to vừa dài vừa cứng của thằng em bỗng dưng đút lọt ngay vào bên trong lổ âm đạo người chị. Chị giựt nảy mình lên vì thế làm cho dương vật nó lại nhích sâu thêm nữa vào cửa mình chị…
-Sao…em lại…?- Chị hồi hộp, lo lắng rồi bỏ lửng câu hỏi, không cần em trai trả lời.
-Em…xin lỗi. Em…không cố ý đâu…

bim em dep

Đọc đến đây nàng như người mộng du bởi những dòng chử mà Phong viết trong nhật ký. Thanh Lam không muốn mất lịch sự khi xem những vật riêng tư của người khác nhưng do sáng nay nàng vào phòng Phong để thay nước cho bình hoa vô tình nhìn thấy quyễn nhật ký dấu hời hợt dưới gối, sự hiếu kỳ, tính tò mò của phụ nữ làm nàng lấy ra đọc trong vô thức. Chúa ơi thế là nó si mê mình đến thế sao? Tại sao nó không bíết mình cũng thèm khác nó lắm? hay nó sợ có lẽ vậy mình phãi làm cách nào??? Phãi tạo điều kiện để nó mạnh dạn hơn nữa mình muốn nó phãi chiếm hữu mình, mình muốn ôi… cái gì đã làm ước cã đủng quần mình rồi.

Từ ngày Thanh Lam đọc trộm nhật ký biết Phong rất si mê luôn tìm cách gần gũi nàng vì Phong đã quá yêu nàng. Thanh Lam thấy tim mình đập rộn ràng mổi khi nghĩ đến nó. Cảm tình sự yêu thương của Thanh Lam đối với Phong mỗi ngày mỗi tăng lên. Nàng luôn nghĩ đến Phong bất cứ lúc nào khi chỉ còn có một mình, không có ai bên cạnh, nhất là vào những đêm vắng chồng. L*n nàng luôn nóng bỏng, ướt át đòi hỏi. Thanh Lam tự hỏi, tại sao nàng lại không thể tạm quên người chồng thân yêu để đến với những ước mơ dù không chính đáng của nàng và Phong trong chốc lát trong khi nàng biết rằng ở dưới kia Phong cũng đang dằn xé như nàng.

bim em dep

bim em dep la gi ?

Đây là chuyện xảy ra với em cách đây cũng đã lâu, em cố gắng nhớ lại thật chi tiết rồi kể lại. Văn em không được tốt, viết theo những gì em nhớ lại, mong các bác thông cảm. Vì cũng còn nhiều việc phải làm nên chuyện viết không được liên tục. Nhưng em sẽ cố gắng viết mỗi ngày một chút. Các bác đọc và cho ý kiến, khen chê em đều lắng nghe, cái quan trọng là em được sống lại ngày xưa, điều mà thời gian qua mải mê với cuộc sống hiện tại nên ko có thời gian nghĩ đến....
Phần 1: Từ những điều giản đơn nhất
Đó là năm 2003, tôi bắt đầu bước vào năm thứ 2 ĐH tôi quyết định chuyển ra ở một mình, trước đó tôi ở cùng cậu mợ tôi, nhưng vì đi lại hơi xa vả lại bước sang năm thứ 2 tôi cũng không còn bỡ ngỡ nữa nên bố mẹ và cậu mợ tôi cũng yên tâm hơn phần nào. vì vậy khi tôi nói chuyện nghỉ hè xong sẽ tìm chỗ trọ ở một mình bố mẹ cũng đồng ý luôn. còn cậu mợ tôi thì bảo chuyển đi rồi khi nào cần gì thì cứ bảo cậu mợ, không phải ngại gì cả. cậu mợ rất quý tôi, vì thời gian có tôi ở đó thì cu em cũng ngoan hơn, cậu mỡ cũng đỡ bận hơn. 
Nghỉ hè lên, sau 2 ngày đi tìm nhà tôi chuyển đến xóm trọ ở khu LK, xóm trọ có nhiều phòng nhưng chủ nhà ở cách đó 0,5km. Mới đến chẳng quen ai, nhìn quanh xóm thì cũng lác đác có vài phòng là gia đình còn lại đều là sinh viên hoặc các anh chị đi làm. Theo lời mẹ tôi dặn thì chuyển đến đâu phải xin số điện thoại liên lạc và báo về nhà để có việc gì mẹ còn gọi để thông báo, hoặc hỏi han tôi nên tôi xin luôn số nhà cô chủ nhà, dù cách đó nửa km nhưng cũng đành chịu, vì thời đó sinh viên chưa có điều kiện như bây giờ. Mỗi lần có việc gì Mẹ tôi gọi lên cho cô chủ nhà rồi nhờ cô chủ nhà nhắn tôi ra nghe điện. kể thì cũng mất thời gian nhưng thời đó thì đành chấp nhận vậy thôi. Cũng nhờ có vậy mà tôi gặp chị, được ở bên chị những ngày ngọt ngào nhất.
Trời tháng 8 miền bắc không còn nắng gắt nhưng cũng chưa hẳn là mát mẻ, buổi tối thi thoảng có cơn mưa rào. Tối hôm đó trời đang mưa to thì thấy tiếng cô chủ nhà đứng từ đầu xóm nói to:
- T ra nghe điện mẹ gọi, nhanh lên. Đi luôn nhé, mẹ cháu hẹn 10p nữa gọi lại.
tôi vâng dạ rồi tìm cái ô đi ra luôn. Đi qua phòng đầu tiên của xóm thấy đèn sáng, cửa mở, tôi nhìn vào thấy chị đang ngồi bên máy tính chơi Lines 98, đúng lúc chị cũng nhìn ra. Lúc đó cũng đang vội nên tôi không để ý kĩ chị, nhưng cũng loáng thoáng chị tương đối trắng.
Mọi việc cứ diễn ra bình thường như vậy, thi thoảng tôi lại có điện thoại, chủ yếu vào buổi tối, hôm thì mẹ tôi gọi ra (chẳng có việc gì nhưng mẹ tôi là vậy, cứ gọi lên hỏi thăm này kia nhưng chủ yếu là kiểm tra xem tôi có đi chơi hay không). hôm thì em gọi (Em là người yêu tôi, chuyện của em và tôi có lẽ tôi sẽ không kể vì bây giờ em đã là bà xã của tôi rồi). So với mọi người trong xóm thì tôi là người hay có điện thoại nhất.
Cho đến 1 hôm, hôm đó là rằm tháng 7, trời mưa tầm tã, tôi lại nhận được tin từ ông anh cùng xóm trọ đi mua thuốc ngang qua cửa hàng cô chủ nhà cô chủ nhà nhờ ông ấy về thì bảo tôi ra nghe điện. Trời mưa kèm sấm chớp, nhưng nhà gọi lên thì tôi dù không muốn cũng phải ra nghe, nhỡ nhà có chuyện gì, hoặc không ra nghe thì mẹ lại lo lắng. Đi nghe điện về, thấy chị đứng ở cửa phòng của chị. (Phòng chị ở đầu xóm nên mỗi lần cô chủ nhà vào thông báo gì chị đều biết vì cô chủ nhà thì chỉ đứng ở đầu xóm rồi nói to, ai nghe thấy thì nghe, ko nghe thấy thì thôi). Đi ngang qua phòng chị tôi hỏi xã giao:
- Mưa thế mà chị cũng ra đây đứng à.
chị đáp:
- Chị quên mất, giờ mới cất quần áo. Mà mưa gió thế này em đi đâu về thế.
Tôi nghĩ hôm nay có lẽ cô chủ nhà ko đến xóm gọi mà chỉ nhờ ông anh ở cùng xóm với tôi về nhắn tôi ra nên chị ko biết tôi đi nghe điện, chứ mọi lần chị biết hết. Tôi trả lời chị:
- Mẹ em gọi lên chị ạ.
Dù đây là lần đầu tiên tôi với chị nói chuyện nhưng có vẻ chị rất tự nhiên, chị hỏi trêu tôi:
- Thế không phải người yêu gọi à. 
Tôi cũng trêu lại:
- Mưa gió thế này cô nào mà gọi em đi nghe điện thì em uýnh chít.
chị cười hì hì rồi bảo tôi vào phòng chị chơi.
Ngồi nói chuyện với chị tôi mới biết chị hơn tôi 3 tuổi, đang làm ở Ngân hàng thị xã, quê chị cách đó khoảng 30km. Giờ để ý kĩ tôi mới thấy, chị rất trắng, cao khoảng 1m59, 60 gì đó thôi. Mũi cao, răng trắng và đều chỉ có điều miệng chị hơi rộng, nhưng tổng quát lại thì chị cũng được xếp vào hàng xinh đẹp và rất duyên.
Hai chị em ngồi thì cũng hỏi chuyện học hành của tôi, công việc của chị, rồi thi thoảng đá đưa chuyện có quen người này người kia ở khu nọ khu kia mà chị biết không. Rồi nói chuyện yêu đương, chị hỏi tôi có bạn gái chưa, ...vv..và..vv... toàn những chuyện vu vơ. Khi tôi chuẩn bị về thì thấy có tiếng nhạc kêu trong ngăn bàn phím, thì ra chị có điện thoại di động. Chị lấy điện thoại ra nghe, tôi nghe loáng thoáng hình như bố chị gọi. Chị đang nghe điện thì tôi đứng dậy nói nhỏ nhỏ:
- Thôi, em về nhé.
Chị nhìn tôi vẫy vẫy tay và ra hiệu từ từ, chờ chị đã. Nghe điện xong chị lấy 1 mẩu giấy ghi số điện thoại của chị rồi đưa cho tôi, chị bảo:
- Em cho Mẹ em số này của chị, nếu buổi tối mà muốn gặp em thì gọi vào, đỡ phải đi ra tần nhà cô chủ nhà nghe điện, mà mỗi lần nghe hình như bà ấy lấy tiền thì phải hả em? 
- vâng, 1000đ chị ạ - Tôi đáp.
Chị bảo bà chủ nhà kinh doanh ghê nhỉ rồi cười hì hì. Tôi cầm mẩu giấy rồi chào chị về.
(Xin lỗi các bác. Truyện cũng chưa có gì, nhưng tối nay có trận bóng với hội đồng hương lúc 8h30, giờ em phải chuẩn bị, đá về mà ko say bia em viết tiếp)

bim em dep

Hắn chỉ vừa thiếp đi được một phút. Nàng lén bước ra ngoài với cây súng trên tay. Nàng nhìn trời rồi nhìn đất. Do dự. Sợ sệt. Nàng không thể tự hủy hoại bàn chân mình bằng một phát súng được. Chỉ có cách này là nàng mới được cấp giấy thương binh trở về thôi.

Hắn xuất hiện đột ngột sau lừng nàng nhưng đã không ngăn cản nàng. Thực sự hắn cũng không biết ngăn cản nàng làm sao. Hắn cảm thấy không giúp gì cho nàng trong hoàn cảnh này. Hắn chỉ nhắm mắt. Đau lòng. Chờ đợi phát súng kia bắn ra. Nhưng rồi hắn không nghe tiếng nào. Hắn mở mắt ra, thấy nàng ngồi phịch trên tuyết khóc nức nở. Hắn thấu hiểu nàng quá trong lúc này. Hắn bước tới bên nàng. Nàng quay lại nói rõ quyết định của nàng là dứt khoát. Nàng muốn hắn hãy giúp nàng toại nguyện. Hãy bắn vào bàn chân của nàng. Hắn không nói như bao lần không nói. Nàng bước tới ôm hắn van xin. Hắn vẫn nhắm mắt thở dài. Rồi nàng hôn hắn, nói : “Giúp em đi Lầu Sơn, chuyện gì em cũng làm được cho anh”. Hắn lịm đi một giây, nhưng rồi đẩy nàng ra. Hắn lượm lên khẩu súng. Chỉa về phía chân nàng quyết đoán. Rồi hắn bước lui vài bước nhắm. Thời gian từng khắt một gõ đều trong trái tim. Hắn bậm môi nhưng rồi hắn bảo nàng hãy quay mặt về hướng quê nhà của nàng. Nàng làm theo. Mắt nhìn về cõi xa xăm. Nhìn hắn. Nhìn khẩu súng được đưa lên từ từ. Lên phía ngực nàng. Hắn nhắm hơi lâu. Nàng không biết nên vui hay nên buồn. Nàng chỉ cười tươi. Và … “đùng”. Một tiếng súng xé ngang tai. Phát lớn trong bầu không khí vắng lặng buổi sáng, như vang tới tận chân trời.

Tiểu Châu ngả xuống. Máu loang trên ngực nàng đỏ hồng, nổi bật trên mặt tuyết trắng.

Hắn thểu não bồng nàng lên tay. Đi lệch bệch lên ngọn đồi nhỏ gần đó. Hắn đặt nàng vào cái hố tắm nhỏ mà hắn đào cho nàng tắm dạo nào. Sau khi sắp đặt tư thế cho nàng xong xuôi. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy dưới phía chân nàng. Cầm súng và lên cò. Một tiếng “đùng” lại xé tang bầu trời. Đàn ngựa lại giựt mình hí vang. Hắn đổ mình lên người nàng. Máu loang ra … Rồi tuyết cứ thế theo thời gian phủ lên lưng hắn. Dầy và dầy nữa như một cái mộ huyệt hoang, trắng lạnh nằm trên đỉnh đồi.

bim em dep

Xem bim em dep hay nhat 2014

Trưa hôm đó, Tôi thấy nóng lực lên đi tắm, một lúc sau Dương ra ngoài kiếm cái gì để tối nay nhem nhem. 
Cộc. . . cộc. . . cộc. . . . . 
Không thấy ai ra mở, cửa lại không khoá cho nên từ từ mở ra, người bước vào là Hoàng, anh không gọi mà định gây bất ngờ cho tôi bằng bó hoa tươi thắm trên tay. Còn tôi không thấy tiếng Dương, mọi khi con nhỏ to tiếng lắm cơ mà, hay là chộm, tôi loai hoai không biết làm thế nào thì có bóng người trước mặt tôi xuất hiện một bóng người;
- Ơ. . . anh. . . . . . 
Hoàng cũng sửng sốt trước thân hình đầy quyến rũ của tôi mà máy hôm trước anh chưa kịp chiên ngưỡng. Anh tiến lại gần :
- Tặng em nè!Em đẹp lắm, sao mấy hôm nay không thấy em đến thư viện, anh nhớ em quá trời luôn. 
Mắt Hoàng long sòng sọc trước bộ ngực trắc mẩy, hai mông xoè ra khiến cho vòng eo trở lên cân đối.

Anh nhớ em quá!Nhớ từ khuân mặt đến trái tim, từ hơi thở đến thân hình. Đồng thời Hoàng nhấc bổng tôi vào phòng ngủ. Anh đặt tôi lên giường, nhanh tay lột bỏ những mảnh vải trên người, mình trần trùng trục lao thẳng tới phía tôi, một tay khéo léo vòng qua eo, một tay vuốt ve mu lồn tôi, môi thi ngậm chặt đầu vú bú một cách ngon lành. Trong 3 ngày qua Dương đã huấn luyện kinh nghiêm cho tôi đẻ khỏi bị ép vế, bài học hãn còn in đậm trong đầu. Tôi dùng hết sức đẩy Hoàng ra, kéo tay anh ngồi lên chiếc ghế xa nông tay túm dương vật Hoàng, chổng mông lên hôn nó liên tục rồi bất thình lình ngậm chặn lấy nó hai tay mân mê hột tinh hoàn.

Đúng thời điểm Hoàng đang sung mãn nhưng anh phải kiềm chế để nhường nhị tôi thì Dương xuất hiện, trên mình cô không một mảnh vải che thân, cô nhảy chồm lên vai ghế, Hoàng cũng nhanh nhẹn không kém ngoạm lấy một bên vú, hai tay ôm chặt hai mông. Hoàng nắn bóp và liếm náp dần đần úp cả âm vật Dương lên mặt anh. Dương càng thét to bao nhiêu tôi càng thấy được đầu lưỡi Hoàng "siêu"bấy nhiêu.

[X] Close.