Bim gai 18

Một lúc sau thì tôi cũng không chịu được nữa, luồn nhẹ tay xuống mà xoa cái bụng của cô Minh.Bụng cô Minh không có mỡ mà phẳng lì làm cho tôi thích vô cùng .Khẽ đưa nhẹ tay vào đó xoa rồi tôi nói :
-Bụng cô cũng giống như bụng mẹ cháu hồi trước, sờ thích lắm . À mà làm dì thì gọi là dì nhỉ , gọi con xưng dì được không ?

Cô Minh nghe tôi nói như vậy thì cũng mỉm cười rồi gật đầu .Tôi càng xoa càng cảm nhận được làn da nhẵn mịn mát lạnh của cô Minh .

Một lúc sau thì cô Minh đứng dậy , tôi khẽ chống cái nạng mà đứng dậy theo .Cô Minh đỡ tay của tôi mà nói :
-Cháu đi lại cẩn thận , chân đau , cần cái gì thì bảo cô , cô lấy cho !
Tôi khẽ cười mà nói 
-Dì lấy cho con chứ hì hì thôi con đứng dậy đi lại một chút thôi .Nằm hòai cũng chán .Tôi khẽ ôm nhẹ cái eo của cô Minh , người mà tôi gọi là dì .
Dì Minh bây giờ cũng đỡ lấy tay tôi ,Tôi luồn nhẹ vào bên trong mà xoa chầm chậm lấy cái bụng.Do lúc nãy được tôi xoa rồi lên dì cũng chẳng có ý kiến gì cả .

Không chỉ xoa cái bụng mà một lúc sau tôi khẽ đưa chầm chậm tay của mình lên mà bóp nhẹ nhàng lấy cái bầu vú .một cảm giác sung sướng không thể nào tả được .

Hai bàn tay của tôi ôm trọn lấy cái bầu vú ở trong cái áo con mà bóp nhẹ nhàng .Dì Minh cũng hơi ngỡ ngàng quay lại mà lườm tôi rồi nói:
-Con làm cái gì đấy ?
-Con thích sờ của dì lắm , dì có thể cho con sờ của dì được không?
Tôi nói như vậy thì dì Minh cũng nhỏen miệng cười mà nói :
-Ùh được rồi , chân đau dì cho sờ, mà không đau dì cũng cho sờ được chưa , coi như con sờ cũng được mà .

Nói xong thì tôi cũng kéo dì Minh ngồi xuống giường mà tiếp tục bóp chầm chậm .Một lúc sau thì tôi cũng luồn sâu tay vào bên trong cái áo lót mà bóp nhẹ nhàng .Những cảm giác đê mê thích không thể nào tả được .
Tôi càng bóp như vậy thì cái bầu vú càng có vẻ săn cứng lên , tôi vê vê cái núm vú rồi hôn chầm chậm lên cái cổ của dì mà nói :
-Con thích được như thế này lắm, hồi mẹ con còn sống cũng hay cho con sờ như vậy !
-Thì con cứ sờ đi , dì cũng thích được sờ như thế này mà .
Tôi càng sờ càng bóp mạnh tay hơn , đồng thời cũng hôn nhẹ nhàng lên cái cổ của dì .Một lúc sau thì tôi cũng bỏ tay của mình ra mà nói :
-Thôi con không sờ vú dì nữa , dì đi làm đi !
-Hì , lớn rồi mà còn sờ cứ như trẻ con không bằng đấy !

Tôi chỉ cười mà không nói gì hơn , nằm xuống mà nhấc nhẹ cái chân của mình lên giường .Tôi cũng khá là mệt lên đi ngủ luôn .

Nửa đêm tỉnh dậy thì tôi cũng thấy người hơi sốt .Tôi khẽ gọi bố nhưng dì Minh đi vào mỉm cười mà nói với tôi :
-Bố hôm nay phải đi trực rồi , dì ở nhà thôi.Con thấy đỡ mệt chưa Nam ?
-Hình như con sốt thì phải .Nóng lắm.!

Tôi nói như vậy thì dì Minh cũng hốt hỏang mà lại gần , lấy nhiệt kế cho tôi đo rồi khẽ nói:
-Hơi sốt thôi , để dì đắp khăn ướt cho , nằm nghỉ đi con ạ !
Nói xong thì dì Minh cũng đi vò cái khăn ướt mà đắp lên trán của tôi .Tôi cứ nằm như vậy mà ngắm nhìn dì Minh .Công nhận là dì Minh khá là xinh gái , mái tóc tương đối dài , ép thẳng mượt nữa .

Đôi gò má ửng hồng , công thêm cái đôi môi đỏ mọng , cái múi khá cao lên trông xinh vô cùng . Đôi lông mày được cắt tỉa gọn nữa lên trông càng khêu gợi hơn .
Thấy tôi cứ nhìn dì như vậy thì dì Minh cũng hơi đỏ mặt mà nói ;
-Làm gì mà nhìn dì khiếp thế , mặt dì có gì à ?
-Không con thấy dì xinh quá , hèn gì mà bố con thích dì , hì hì !

Dì Minh nhỏen miệng cười thì tôi lại tiếp tục mà thò tay vào bên trong cái áo tiếp tục mà bóp chầm chậm lấy cái bầu vú .Thật không ngờ dì Minh cũng chẳng mặc áo con nữa , lên tôi bóp thích vô cùng .

Một lúc sau thì dì đứng dậy , thay cái khăn cho tôi .Tôi được thể vê vê cái núm vú của dì .Dì Minh khẽ hơi nhăn mặt của mình lại .Tôi thấy vậy thì hỏi :
-Dì đau khi con làm như vậy à?
-Không dì thích đấy chứ , con vê vê cái núm vú của dì như vậy làm dì không chịu được đây này

bim gai 18

Ước mơ to của người thanh hoá – lá rau má to bằng lá sen
Ước mơ to của người Thái Nguyên – Búp chè xanh to bằng bắp chuối…


Đang là một đại ca hoang dã, thả diều có thằng cầm dây chạy. Đi học qua cầu có thằng cõng… vênh vênh tự tại một phương… thế mà lên Hà Nội chui vào cái nhà tập thể toàn bê tông của bố mình chán hẳn. Phòng của bố có mấy chú, bác già già nữa. Bố được phân một cái giường tập thể khá là cao ráo, nhưng hẹp hơn cả cái chiếu đơn. Tối đến hai bố con ngủ trên giường bố phải nằm nghiêng nghiêng vì thằng con quen ngủ ở quê, xoay mình lung tung. Đến đêm bố sờ con không thấy đâu, hốt hoảng đi tìm, té ra ông con lăn xuống gầm giường từ lúc nào và vẫn ngủ ngon lành. 
Lần đầu tiên thằng trẻ trâu như mình được bố dạy đun nước sôi bằng cái ruột gà liên xô. Biết thế nào là điện khi nấu cơm bằng dây me-so đỏ lòm (hồi đó điện có 110v chứ không phải 220v như bây giờ), còn phải đấu vào cái ổn áp cũ nát mới dùng được, thi thoảng còn bị hở điện giật cho tê tay. Cứ chiều chiều tầm 4 giờ là nhặt rau giúp bố, tầm 5 giờ bố về đến nhà nấu cơm ăn. Nhịp sống như thế kéo dài được… 3 ngày, tâm trạng mình chán ngắt, chân tay cuồng loạn kinh khủng. Hôm đó mình đang ậm ự nhặt rau chờ bố về thì tự dưng ở đâu lại nảy nòi ra một thằng cao hơn mình cái đầu, mặc áo thun và quần đùi đến nhà mình rồi hất hàm hỏi mình là ai ở đâu v.v.. và bảo nó là đại ca khu này, muốn sống phải nghe lời nó, rằng thì mà là nó học Tê-côn-đô, rằng thì mà là thích thì nó cho vài chiêu… Thằng ôn xuỵt xuỵt hai hơi rồi doạ mình, tưởng nó đùa ai dè nó làm phát đá thẳng vào mặt mình luôn, mình đang cầm rổ rau nên giơ lên đỡ. Nó đá tung rổ rau luôn. Mình: “Á à, đuỵt mẹ mày chơi ông à!” Và chả biết cái võ mẹ gì mình dùng, ngoài hai từ trẻ trâu ra, bốp bốp hai phát thằng ôn tối tăm mặt mũi định chạy, mình kéo áo vít cổ xuống, tưởng tượng là mình đang ở bờ đê, và chuyện gì thì các bạn cũng đoán được: khóc lóc van xin tha tội. Tối hôm đó thấy lão tổ trưởng dân phố dắt ông con lên gặp bố mình bảo thằng con ông – chỉ tay vào mặt mình, vừa mới đến đã ăn hiếp con lão, đánh con lão thâm tím mặt mày. Blah blah… bố mình mắng mình một trận tơi bời, rằng lên thành phố phải theo nếp thành phố…. v.v… ông kia thấy bố mình mắng con cũng êm êm rồi rút về. Tối đấy bố hỏi chuyện mình, mình kể đầu đuôi, ngày hôm sau bố xin cho mình vào lớp võ tự do của thầy “***” (xin dấu tên) ở nhà thi đấu gì đấy ở phố Quang Trung thì phải. Sau đó một thời gian ngắn thì nhà mình chuyển sang một phòng tập thể riêng, rộng lắm… khoảng 13m2 – bằng nửa cái chuồng lợn ở quê mình, và có mẹ lên ở cùng.
Trong thời gian nghỉ hè ở khu tập thể đó có nhiều cái hay lắm. Việc đầu tiên là phòng bên cạnh có vợ chồng cô Hạnh, có một đứa con tầm 2-3 tuổi, nhà cô khá giả hơn nhà mình nhiều, có máy quạt, có xe máy, có ti vi đen trắng, nền nhà lát đá hoa, chứ không như nhà mình… nền xi măng. Chú thì đi làm đến muộn khuya mới về. Buổi tối nóng nực cô hay mặc quần áo mỏng cho mát. Ngày xưa không có điều hoà, nên toàn phải dùng quạt con cóc, con thỏ để làm mát thôi. Mỗi khi quạt thổi đến là hất áo cô bay lên, hoặc ép lại ngực… in hình nguyên bộ ngực với hai cái đầu ti nhọn hoắt chĩa ra. Mình hay sang chơi với thằng cu con cô, và để hưởng sái cái quạt mát, nên nhìn ngực cô hoài, có khi gió thốc nhìn trọn. Chiếc quần đùi cô mặc cũng là loại mỏng tang, rộng ống, có hoa xanh nhạt – hoa hồng nhạt. Cô hơi đậm người nên mu gồ lên trông thấy. Những lúc cô nằm đọc truyện để mình chơi với thằng con cô thì vô tình chiếc quạt cứ thốc thốc vào cái quần mỏng đó. Cô không mặc quần lót (chắc chờ thằng con ngủ, chú về là phang luôn – bây giờ mình nghĩ thế), nên mỗi lần gió quạt thổi qua, nó lại hất hất mảng quần lên. Không giống những cái tam giác mình nhìn của cô Hà, của các chị các cô tắm sông ở quê, tam giác của cô gọn gàng và trông sạch sẽ lắm, không um tùm như của chị em ở quê. Mỗi khi gió thổi còn chứng kiến vài sợi lông phất phơ… nhưng mình chỉ dám liếc qua, sợ cô phát hiện ánh mắt tội lỗi của mình. Cũng bắt đầu từ đấy mình thèm thuồng cảm giác được ngắm phụ nữ trần truồng. 
“Căn hộ” tập thể mà nhà mình đang ở lại gần ngay bể nước của khu, có cửa sổ nhìn xuống. Cho nên mỗi khi sớm sớm hoặc chiều chiều chị em cô dì ra ngồi xổm bạnh ra giặt đồ là nhìn rõ bầu ngực lấp ló trong những chiếc áo mỏng, cổ rộng. Đa phần các cô đi làm về là thả rông cho mát, hoặc chuẩn bị đi tắm nên cứ cúi xuống mà múc nước, rửa chân, cho mình ở tầng 2 soi xuống nhìn. Mình bắt đầu để ý thêm việc hớ hênh của các cô dì kể từ khi sang nhà cô Hạnh chơi. Không hiểu sao cảm giác nó khác với cảm giác khi mình còn ở quê. Bắt đầu khao khát hơn, bắt đầu chủ động tìm kiếm hơn.
Nhà vệ sinh cũng … tập thể luôn. Tức là xí xổm, mỗi lần đi ị phải xách thêm xô nước để dội. Có cái hay là cánh cửa nhà xí lại… hụt phần dưới, tức là người ngồi trong thì không nhìn thấy người ngoài, nhưng người ngoài cúi sát xuống lại thấy hết nội tình bên dưới. Mình phát hiện ra việc này khi đơn giản là … ngồi ị. Mình bắt đầu để ý các con mồi. Cô Hạnh thì chả cần vào nhà xí, cứ sang chơi với cu con cô là chiêm ngưỡng no nê rồi. Trong khu tập thể có chị Hằng, chị học lớp 12 hay đại học gì đấy, không biết, chỉ thấy chị rất là người lớn. Nhìn chị mơn mởn sức xuân mà cơ thể đầy đặn. Cũng đã nhiều lần ngắm chị cúi giặt đồ rồi. Cặp ngực của chị không to và xệ như của mấy bác già đi làm, nó căng lắm. Cặp mông của chị thì căng tròn trong cái quần ngủ mỏng, chẽ thành hai phần tròn trịa. Mỗi lần chị ra bể nước, bao nhiêu giai từ già đến trẻ đều sững người một nhịp. Nhưng mình muốn nhìn thêm cái phần tam giác của chị nó có khác của những người khác không. Thế là bố trí thời gian theo dõi chị đi… ị. Phát hiện khi chập choạng tối, ít người đi toa lét thì chị mới đi múc một xô nước xách theo ra nhà xí tập thể. Thấy chị xách xô ra là mình về nhà, rồi kêu bố… bố ơi con đau bụng. Bố bảo thì đi ị đi, nhớ mang theo xô nước mà dội. Mình vội vàng xách theo …. nửa xô nước, ngó trước ngó sau và chui vào khu vệ sinh tập thể. Ở đó thấy một cửa đóng, nên mình đoán chị Hằng ở trong đó. Cúi xuống nhìn, thấy đúng một chùm lông đenh nhánh che hết cả khu tam giác, như của mấy chị ở quê. Chị đang rặn hay sao mà nước đái phun ra xối xả, ướt một phần chùm lông và nó bết bết lại với nhau. Mấy giây sau thì… không dám mô tả nữa, vì chứng kiến một lần sợ đến già, mình giả vờ dội xô nước ở nhà xí đối diện rồi té thẳng. Một phần cũng bởi nhà xí bẩn thỉu và hôi thối lắm, cúi sát xuống sàn thì buồn nôn muốn mửa. Thật không bằng cái xí xổm ở quê mình.
Lại nói chuyện học võ, học được 3 tháng mình bảo bố thôi con chả học võ đâu, bố hỏi sao, mình bảo chả học được cái gì, chả đá đấm được ai. Bình thường ở quê toàn đấm, cùng lắm kéo áo, giật tóc hoặc gài chân, hoặc lao vào vật nhau, chứ giờ còn tay trảo, tay đao, tay quyền, rồi tấn nọ tấn kia, chả biết lúc nào dùng cái gì, thôi nghỉ cho đỡ tốn tiền. Thế là nghỉ lớp võ, cũng là lúc bố chạy vạy cho vào một trường không chuyên nổi tiếng nhất Hà Nội. Chỉ tội là học dốt nhất lớp, đội bét sổ, ở một lớp bét khối. Học ở quê thì có ra quái gì đâu, chưa kể trốn học đi chơi suốt, nên ra Hà Nội học sao đọ với con nhà nòi. Chán nản, mặc dù cũng cố nhưng không kết quả, chưa kể một lần học nhạc bị cô bắt xếp tay lên bàn và dùng thước đét sưng tay trước lớp, can tội cô bảo bắt nhịp ¾, và nhớ rõ là bài “Nhạc rừng” vủa Văn Cao, thằng bé cầm thước ngoáy luôn mấy vòng như đảo cơm rang – nhục mặt lắm. Mà mấy quán điện tử 4 nút ven đường hấp dẫn quá cơ: Super Contra (phải phải trái trái dưới trên A B start – bác nào nhớ lệnh hoá mạng 30 vào điểm danh), rồi Super mario, rồi Tetris, Tank… v.v… lần lượt bị phá đảo… Văn đã dốt, lại thấy càng dốt hơn. Cô bắt tập viết nhiều hơn, rồi cô hỏi trong từ “Thuý” thì dấu sắc đánh vào chữ “U” hay chữ “Y”, mình biết điếu đâu, thực lòng trả lời “em không biết”. Cô bảo: “chữ nào là âm chính thì đánh dấu vào chữ đó. Chữ “Thuý” thì âm “Y” là chính nên dấu sắc đánh vào chữ “Y” đó…” Càng học càng thấy mình ngu nên… tốt nhất là đếch học nữa. Lần thứ hai sa đà vào các trò chơi điện tử ven đường, lúc đầu là xin tiền bố ăn sáng, rồi sau đó là…nợ quán luôn, hết năm lớp 6, thành tích bét sổ, bạn bè chẳng ai chơi một thằng xuất thân nhà quê đen nhẻm học dốt như mình, người đứng ra bảo lãnh xin mình vào trường cũng xin lỗi bố mà rằng – thằng con anh đuội lắm, không theo được trường này đâu.
Ngoài những lúc săm soi chị em tắm, trong mình cũng còn chút ngây thơ trong sáng của trẻ con lắm. Trong khu tập thể dần dần mình cũng quen và chơi với bọn trẻ con trong khu. Cứ chiều chiều mình lại chơi ném lon với bọn con trai. Cứ cái vỏ lon 333 hoặc Halida đặt ra rồi cầm cái dép tổ ong mà lia. Mình quen đáp chim ở quê bằng gạch rồi nên việc lia cái vỏ lon bia thì bách phát bách trúng. Có hôm nổi hứng chơi cả nhảy dây với bọn con gái. Trước ở quê chơi với chị Thoa hoài nên nhảy dây chả kém chị em nào. Riêng cái màn dơ dây cao qua đầu, phải tung chân nhảy cao, móc đè xuống thì chỉ có mình có đủ khả năng móc xuống, bọn con gái lè lưỡi…. Chơi với nhiều đứa như thế nhưng mình vẫn có chút mặc cảm. Ấy là mặc cảm của một thằng trẻ trâu, da đen, học dốt… Một hôm chơi chán cũng đi lòng vòng quanh khu tập thể, chợt gặp một đứa con gái ngồi trên bệ cửa sổ, chắc bằng tầm tuổi mình, đang ngồi đọc truyện. Ấn tượng là trông rất dịu dàng, tóc dài uốn xoăn – như công chúa, mặt cực xinh, da cực trắng, môi cực hồng, mắt cực sáng… trông rất thông minh, xinh đẹp trong bộ váy trắng, nhưng hơi buồn buồn…
Mình lại gần: “Chào bạn, sao không ra chơi với tụi mình?”
Gái: “Mình không thích!”
Mình: “Thế à, đang làm gì thế?”
Gái: “Đang đọc truyện”. Rồi gái giơ quyển truyện ra. Đó là truyện tranh màu “tôn ngộ không”.
Mình: “Hay thế, cho tớ xem với…” rồi sán lại. Lần đầu tiên nhìn thấy truyện tranh mà, đẹp vãi anh ngộ…
Gái: “Cậu tên gì?”
Mình: “Tên Q…, nhà ở góc kia”
Gái: “Mình tên Diệp Anh, nhà mình ở góc này”
Người đã đẹp, tên lại hay. Đúng là gái Hà Nội, nhẹ nhàng trong sáng như mùa thu vậy, chả bù cho mấy đứa bạn gái ở quê mình, em nào cũng đen nhẻm, tóc búi thành cuộn hoặc đuôi gà, tên thì toàn Trúc, Mây, Xoan, Cúc, Đào, Mơ… Hai đứa chúi đầu vào đọc truyện. Mình nhớ đó là đoạn tề thiên đại thánh đại náo thiên cung. Sau đó tự nhiên hai đứa trở thành chơi thân và chia sẻ mọi thứ với nhau. Diệp Anh thì hoàn toàn không thích chơi ném lon, cũng chẳng nhảy dây, chẳng thích chốn đông người. Cứ đọc sách, tô màu, vẽ tranh… Mình bồ kết bạn nên cũng bỏ bớt mấy khoản chơi bời kia. Hai đứa tự kỷ chơi với nhau. Có quyển truyện hay thì chia nhau đọc. Có quả chuối cũng bẻ đôi để ăn… Diệp Anh bằng tuổi, cũng học sớm như mình một năm, nhưng học rất giỏi, chả bù cho mình. Trong thâm tâm lúc đó chỉ mong giữ mãi được tình cảm này, và sau này quyết… lấy nàng làm vợ, ke ke ke…. Sau này mới biết là nhà Diệp Anh rất giàu có, có một cửa hàng bán xe máy đàng hoàng. Bố nàng làm ở một văn phòng đỉnh nhất Việt Nam. Nhà ở tập thể chỉ để là hợp thức hoá, che mắt thiên hạ thôi. Mẹ của nàng cũng đẹp kinh hồn và giỏi buôn bán. Bố mẹ nàng cũng không muốn cho nàng chơi thân với bọn trẻ con trong khu, chắc sợ bọn trẻ con làm lộ thông tin… Tình bạn trong sáng phát triển được gần 1 năm thì nàng chuyển nhà đi nơi khác. Lúc đó chẳng có điện thoại, chẳng có di động, nên mất liên lạc luôn. (4 năm trước tình cờ có gặp lại nàng, tại khu tập thể ngày xưa, vì nhà nàng vẫn giữ cái nhà tập thể đó. Nàng giờ đã là một người đàn bà mạn mòi, nét đẹp trong sáng hồn nhiên thánh thiện vẫn còn đó. Mình nhận ra nàng, vì nàng giống hệt mẹ nàng ngày xưa. Nhưng nàng không nhận ra mình. Chắc nàng không thể hình dung ra được một thằng trẻ trâu đen nhẻm còi cọc, tóc vàng hoe vì cháy nắng, lại có một ngày, đứng trước nàng, trong cặp kính trắng, trong bộ vét chững chạc. Và có lẽ thời gian, cuộc sống bộn bề kim tiền làm cho những kỷ niệm trong khu tập thể của hai đứa chỉ là một chút gió thoáng qua. Có đôi chút bỡ ngỡ, có đôi chút xa xăm. Hay là vì hoàn cảnh gì đó mà nàng cố tình không muốn nhận ra một người bạn trong quá khứ… buồn buồn là…).

Lại nói về chuyện học hành. Thấy tình hình cho lên thành phố không ổn, ông cụ lại nhờ cậy bạn bè, gửi mình sang châu Âu. Thật là hết nói với ông cụ. Học tiếng ta còn chưa thông lại còn ném mình sang nước xa xôi, gọi ông bạn bố là bác, bác thay quyền bố dạy mình. Mình chả được học tiếng tăm gì, cứ bị bác vứt vào lớp rồi tự học. Các lớp 7-8, mình tự kỷ, chẳng nói chẳng rằng với ai, dù trong lớp cũng có một cô bé người Việt. Thực ra thì cũng đéo xinh đẹp gì, chỉ là vì nó sống từ bé ở đấy, ngoại ngữ nó giỏi thì nó học khá, còn mình, đuỵt mịa nhìn giáo thấy béo ú là đéo có cảm hứng học. Nhưng mà vì có mình nó là gái việt nên mình cũng hay để ý săm soi nó. Nó biết nên kiêu và khinh mình học dốt lắm. Sang lớp 9 thì mình đã biết tí ngoại ngữ và bắt đầu phát triển đuổi kịp bọn bạn trong lớp. Nhưng sự đời đâu có đơn giản thế. Ở cái tuổi dậy thì này, bọn tây bắt đầu lắm trò ghẹo nhau. Ví dụ một con đứng lên phát biểu, thằng bên cạnh đặt mẹ tay xuống ghế nó ngồi, lúc phát biểu xong vô tình ngồi xuống, vào đúng tay thằng kia, thế là nó… móc lốp luôn. Con bé thì cũng dâm thôi rồi, cứ ngồi im như thế, rồi lấy tay véo yêu thằng bên cạnh. Bàn kế bên thì tranh thủ cô giáo viết trên bảng, thằng đằng sau lấy tay kéo cóc-xê con ngồi trước rồi thả ra đánh đét một cái, con nọ quay xuống lườm yêu. Lớp 9 bọn tây đã hút thuốc phì phèo. Có một thằng đại ca trong lớp chuyên gia thích đánh nhau, mấy lần nó huých mình gây sự nhưng mình nghe lời ông bác, bình tĩnh để “không mất hình ảnh người Việt”, nên thôi, không choảng với nó nữa, mặc dù mình bé con hơn nó thật, nhưng mà động vào trẻ trâu như mình thì… Đm, xin lỗi bần tăng đéo ngại bố con thằng nào. 
Cũng thời gian này đêm về thì ngủ mơ, toàn thấy hình gái mú khoả thân từ tây đến ta đến với mình, rồi cảm giác ấm nóng như lúc xưa nhét trym vào bướm chị Thoa lại ùa về, rồi chợt giật mình tỉnh giấc vì… quần bị ướt rồi! Cũng bắt đầu để ý thấy trym mọc lông đen đều, và trym đã to hơn nhiều so với cái hồi còn ở quê, một lần vì tích cực “thử vận may” mạnh bạo với một em trong tạp chí Playboy mà thằng bạn tây cho mượn, thì tụt được cái đầu rùa ra khỏi bao và hơi đau rát, nhưng sau đó thì không thấy rát nữa… giờ nghĩ lại hoá ra mình mất trinh vì tạp chí Playboy, đèo mịa. Nhưng nghĩ lại, cái đầu “non nớt” của mình cũng bị đầu độc bởi hai bác. 
Thời gian đó khủng hoảng chính trị khắp nơi, ví dụ ở Nga thì Eltsin dùng xe tăng cướp chính quyền, các nước thuộc phe XHCN thì thi nhau tuyên bố tự do. Các kênh truyền thông thì được thả lỏng tự do, nên cứ tối tối là trên tivi chiếu sex-show để câu khách. Có kênh thì chuyên phim Erotic. Ông bác mình tối nào cũng xem, nên mình toàn giả ngủ ké mắt xem cùng. Kể thêm là nhà ngoài bác trai còn có bác gái nữa. Nhà căn hộ có một phòng nên mình được nằm ghế xô-pha cách ly với hai bác nằm trong giường với cái ri-đô che giữa. Thường thì bác chờ cho mình ngủ rồi mới bật tivi xem chương trình đêm, sau 12 giờ. Mình phát hiện ra điều này khi mà vô tình một lần ướt quần trong đêm tỉnh giấc. Từ đó mình hay xem ké tivi qua cái khe ri đô bị hở. Và mình phát hiện ra một điều còn hay hơn nữa, bác và bác gái xem phim thì vừa xem vừa chơi trò vợ chồng với nhau. Cảm giác nằm cách có khoảng hai ba mét thì nghe rõ cả hơi thở gấp gáp và từng tiếng nắc phành phạch của hai bác. Hai bác có tuổi nhưng chơi rất lâu và nhiều tư thế lắm. Mình nhìn được vì có khe hở ri-đô và có ánh sáng tivi hắt ra, và có một cái gương treo phản chiếu đúng góc nhìn của mình, mà thực chất cái ri-đô tự chế bằng vải mỏng cũng không che được mắt thánh của mình. Thành thói quen, cứ một tuần khoảng hai – ba lần là lại được xem hai bác vần vũ với nhau. Bác gái nhiệt tình lắm, mình thấy bóng in qua lớp ri đô đầu tiên hai bác cứ quấn lấy nhau, xoay qua xoay lại mà không hiểu là gì, chỉ thấy chóp chép và ư ư… (mãi giờ mới hiểu là hai bác xếp hình 69), sau đó thì bác trai nằm đè lên, được một lúc lại đổi thành kiểu quỳ, còn bác gái vẫn nằm. Rồi bác trai lại nâng chân bác gái lên, cái tiếng phạch phạch bắt đầu nghe rõ kể từ lúc nâng hai chân bác gái lên. Sau đó là bác gái bò bò, bác trai quỳ đằng sau (mà bây giờ mình mới biết là doggy), tiếng phạch phạch ót ét lại càng rõ nét hơn nữa. Bác gái trẻ hơn bác trai 13 tuổi nên sung lắm. Sau một hồi cảm thấy tiếng thở gấp của cả hai thì nghe tiếng bác gái rên rỉ, âm ư. Có lẽ vì hai bác biết mình ngủ nên cái việc rên rỉ cố kìm nén lại, nhưng càng cố làm như thế thì cái tiếng rên của bác nó càng trở nên hấp dẫn bội phần. Nó không phải ú ớ như mấy em ca-ve rên cho có lệ đâu, nó gằn từng tiếng chắc nịch, theo từng nhịp nắc của bác trai, trong tiếng đó, nó có sự chịu đựng và kìm nén lắm. Sau cùng bao giờ cũng là bác gái vật bác trai xuống, cưỡi lên bụng bác trai nhảy tưng tưng liên hồi rồi, hai tay thì chống lên ngực bác trai, rồi những tiếng rên gằn gằn, những nhịp thở gấp gáp và tiếng ứ ự của bác gái… mình mở mắt căng hết sức để nhìn vào… thì thấy bác gái đổ vật xuống ôm bác trai, bác trai lại chồm lên phạch phạch khoảng 5-7 nhịp nữa thì cũng hứ hừ một tiếng rồi đổ vật xuống… sau đó là tiếng hôn hít, bú mút chóp chép một khoảng thời gian nữa và chìm dần vào bóng đêm. Bác tắt tivi và mình không để ý nữa. Mình ngó chiếc đồng hồ điện tử casio, tổng thời gian mất tròn một tiếng rưỡi, từ lúc phim bắt đầu cho đến lúc tivi tắt. Nói chung nhìn cũng chẳng rõ lắm vì đêm, vì cái ánh sáng lập loè của tivi, và vì cái ri đô nó che nữa. Nhưng bóng hình hai bác in trên tấm vải ri đô lại càng tạo cho mình trí tưởng tượng. Thời gian đó đôi lúc mình cũng “thử vận may” trong lúc hai bác rên rỉ trong kia. Mình chấp nhận ướt quần mà không đi thay, rồi sáng đi tắm thì lấy quần giặt ngay, phơi lên chiếc lò sưởi.
Mấy đứa trong lớp đã yêu nhau, mấy thằng chơi thân kể với mình đã phịch phập con nọ con kia. Cái con ngồi trước được thằng bên cạnh móc lốp trong giờ học lẳng lơ lắm, mắt thì đưa đá gợi tình ướt át, mông thì cong cớn lả lướt. Mình thì như ngố và thèm chơi (kiểu bạn bè trong sáng thôi) với em gái việt trong lớp. Nhưng con dở nó lại coi khinh mình. Đuỵt mịa cái giống nhà nó chứ! 
Bọn tây còn cho mình xem tập bài toàn hình gái khoả thân. Nhân lúc tiện có cái đầu compa nhọn và cây bút bi, mình khắc mẹ nó hình gái khoả thân lên… bàn học. Tài vẽ được trau dồi từ năm lớp 7-8 vì học có hiểu điếu gì đâu, ngồi vẽ bậy trong vở hoài mà… Cuối cùng thì thầy dạy toán chủ nhiệm phát hiện mình khắc hình khoả thân lên bàn, kết hợp với việc trong lúc thằng ngồi trước móc lốp con bên cạnh, mình lấy mẹ cặp ba-lô của nó giấu đi (nghịch kiểu trẻ trâu mà!) thầy phát hiện cho mình nghỉ học luôn và giữa năm lớp 9 thì mình được ông bác trả về nơi sản xuất. Chưa tốt nghiệp phổ thông.
Về VN thì bố lại lo cho mình ko thi được tốt nghiệp lớp 9 để vào cấp ba nên bắt học lại lớp… 8 để năm sau lên lớp 9. Nỗi nhục bị đuổi khỏi trường ở nước ngoài khiến mình tập trung vào học hơn và sau đó thì kết quả các môn tự nhiên rất tốt, còn các môn xã hội lại chết vẫn hoàn chết vì mất gốc, và điển hình là môn văn như đã kể. 
Trong thời kỳ phổ thông, ôn thi đại học, có mấy mối tình học trò vắt vai, nhưng chẳng đi đến sex. Trong sáng lắm, không biết có nên kể ở đây không. Thôi không kể lan man, nhá? Vì đây, suy cho cùng là chuyện sex. Có chút gì đó trong sáng thì điểm điểm cho đỡ nhàm thôi. Không mấy thánh soi lại lôi cả sơ yếu lý lịch của mình post lên đây thì bỏ mịa.
Đại học bố lại gửi sang tây… lại ở nhà bác.

bim gai 18

bim gai 18 la gi ?

Trong lúc đó thằng Hoàng béo mặc cho cô dãy dụa bắt đâu thực hiện những động tác mà nó đã thấy trước đó trên phim và tỏ vẻ rất khoái cảm nó xọc một cách điên cuồng với tất cả sức lực của tuổi trẻ và chỉ trong môt khoảng thời gian ngắn mặt nó đột nhiên tái mết khuôn mặt nó bỗng cắng thẳng một cách kì lạ và sau một khoảng chỉ khoảng vài giấy nó lấy lại trạng thái ban đầu.Nó rút dương vật của nó ra khỏi BƯỚM cô LINH lúc này đã ướt nhoẹt vì máu trinh của cô quện với tinh trùng của thang Hoàng béo.Và không chần chừ gì nữa tôi đúng hơn là chim tôi đã đợi để Xọc vào bướm cô.mặc dù chưa tiến hành hãm hiếp cô nhưng con chim tôi đã chẩy đầy tinh dịch khi nhìn thằng Hoàng béo làm những Động tác đồi bại với cô.Tôi cũng bắt chước xọc mạnh vào “bướm” cô LINH lúc này đang nhơ nhớp máu trinh của cô và quyết không thua thằng Hoàng béo thê địt cho cô Linh toác “bướm” ra mới thôi.tôi dập lên dập xuống cái mông của mình đôi tay tôi rờ lên tận bẹn rôi rốn của cô tôi liền hứng chí đết mạnh 1 cái và lại 1 tiếng Ư nũa của cô rên lên, rồi tôi dần lên cao trầo bỗng dương vật của tôi xuất hiện dị biến nó bỗng dưng thắt lai 1 chốc lát và rồi co bóp dồn dập ,cái cảm giác cực khoái đó diễn ra trong1 khoảng thời gian rất ngẵn nhưng khiến ngươi ta sẵn sàng đấnh đổi cả tuổi trẻ của mình.Rồi chẳng bao lau cảm giác khoái cảm đó cũng lan ra toàn thân tôi và tôi rút chim minh ra khổi âm vật của cô trước ông kinh máy quay phim va máy chụp ảnh của thằng Đức.

bim gai 18

Xóm nằm sâu trong một con hẻm chạy ngoằn ngoèo như một vết sẹo dài ngay giữa lòng thành phố. Chiều lại về trên những mái nhà cũ kĩ, xiêu vẹo màu thời gian. Cái thời khắc mặt trời trễ nải nhả xuống nhan gian thứ nắng kiệt cùng cứ mỗi lúc một thẫm lại như khoảng hụt hơi của người già đuối sức lại là lúc xóm nhỏ cựa mình trong những sinh hoạt chung: người ta bắt đầu trở về từ các nhà máy, công xưởng, từ những chốn bụi bặm của cuộc mưu sinh, uể oải hay phấn chấn về với mái ấm của riêng mình. Những người phụ nữ bên công việc nội trợ, hỏi han nhau đôi điều, than thở cùng nhau nỗi bận tâm về giá cả, thoáng nén tiếng thở dài. Cánh đàn ông bỗ bã chào nhau, nghe chừng nhiều mỏi mệt. Chỉ tụi nhỏ là ồn ào hơn cả. Chúng tề tựu đông đủ quanh vòi nước chung, nô đùa dưới làn nước mát lành, té nước lên đầu nhau, tranh giành nhau từng gáo nước. Tiếng hò hét, tiếng nước dội, tiếng lanh canh xô chậu huyên náo cả khoảng sân.

Thoáng thấy bóng bà Thùy từ xa, Quang vội vàng dội nốt xô nước, cuống quýt theo mẹ về nhà. Trẻ con nhà nghèo, niềm vui cũng thật giản đơn: chúng có thể loay hoay không biết chán với những món đồ chơi tự làm, những trò chơi tự bày ra cho nhau; chúng hoàn toàn hài lòng với sự tự do người lớn thờ ơ bỏ lại vì nỗi lo cơm áo; Và chỉ những thức quà rẻ tiền thôi đã là niềm hân hoan không gì sánh được. Có lẽ vì thế mà việc chờ đợi bữa cơm chiều mỗi ngày cũng mang đến cho chúng niềm háo hức đặc biệt cùng với niềm băn khoăn hồn nhiên – “tối nay được ăn gì?”

Bữa cơm đạm bạc diễn ra trong im lặng. Thằng Quang cắm cúi ăn. Nó cần khỏa lấp cái bụng đói meo sau một ngày vận động mạnh. Dượng nó chỉ chấm mút qua loa rồi bỏ vào nhà trong. Gã đàn ông bạc nhược đang khát rượu, chỉ thứ nước đắng cay ấy mới có thể khỏa lấp những chát chua mà cuộc đời trút lên những thất bại của gã. 


Quang năm nay 12 tuổi và chỉ còn vài tháng nữa là bước sang lớp 7, bố nó mất từ lúc mới sinh, họ hàng bên nội chửi con dâu là nguyên nhân khiến bố nó mất rồi đuổi 2 mẹ con đi. Được 2 năm sau bà Thùy lấy thêm đời chồng nữa, vô phúc vớ phải ông chồng nghiệp ngập rượu chè cờ bạc, ngày xưa ông cũng hiền lành lắm, cũng đi làm nhà nước đàng hoàng, vậy mà đang lúc làm ăn tử tế thì bị đuổi việc do ông nhà quê không hay xu nịnh nên không được lòng sếp và bị chê là yếu chuyên môn, mất việc, ông buồn chán, hận cơ chế nhà nước, tham quan lộng quyền rồi uống rượu tối ngày, có lần say rượu bị xe máy tông phải may mà không chết nhưng bị tật ở chân không thể làm được việc nặng, sau vụ đó ông được bạn bè xin cho vào làm ở xưởng giấy, chỉ phải ngồi một chỗ in ấn, lương đã thấp ông lại còn ngập đầu vào rượu thuốc nên trở thành nỗi khổ cho bà Thùy, cứ mỗi lần say rượu, ông lại lôi bà ra mà mắng chửi, đánh đập, biết bao lần Quang phải lao vào lãnh đòn thay mẹ rồi 2 mẹ con ôm nhau khóc. Cả nhà giờ đây chỉ còn biết trông vào mấy đồng lương bà đi làm thuê cho một quán cơm ngoài thành phố.

Quang nhớ, có hôm trời tối không được đi chơi, nó đang chán nản bên đống bài vở dưới ánh đèn nơi góc bếp thì lão Hoàng đi uống rượu ở đâu về xồng xộc xông vào nhà, người lão toát ra toàn là hơi rượu, đảo mắt nhìn quanh, lão kéo tay bà Thùy dắt vào trong buồng, bà Thùy gạt tay chồng ra, tỏ ý khó chịu thì lập tức bị lão siết chặt hơn, biết không thể chống cự nổi lão Hoàng lúc đang say, bà Thùy đưa mắt nhìn con, nhẹ nhàng nói :
- Quang, ra ngoài đi chơi đi con, khj nào mẹ gọi thì hãy về !
Quang nghe lời mẹ, đứng lên toan đi ra cửa, nhưng khi mà chân còn chưa kịp bước ra đến sân thì nó đã nghe thấy tiếng mẹ kêu xin ở trong nhà, rồi một tiếng quát của lão Hoàng vang lên khiến bà Thùy không dám nói lại một câu nào nữa, Quang khép cửa lại rồi nhìn vào trong buồng qua thông khe cửa khép hờ. Đập vào mắt nó lúc này là hình ảnh dượng nó đang vật bà Thùy ra, cởi sạch quần áo mẹ nó mặc trên người rồi nhấp nha nhấp nhổm trên người bà, bà Thùy nhắm mắt quay mặt vào trong góc tường, lão Hoàng có vẻ không vừa ý, lão bắt bà quay mặt lại để lão chồm lên người, 2 chân bà Thùy lúc này đã giơ lên trời và chịu đựng màn hành xác của người chồng vũ phu. Tiếng thời sự vtv3 dù đã được bật to nhưng cũng không át được tiếng bình bịch mà lão Hoàng tạo ra, bà Thùy ban đầu có vẻ đau đớn khó chịu nhưng đến lúc này cũng đã phải rên lên thành từng tiếng…
Tận mắt chứng kiến những cảnh đó diễn ra ngày một trong gia đình, sâu thẳm trong Quang, nó căm ghét lão dượng đối xử tồi tệ với mẹ con nó, nhưng ở trong cái xóm lao động nghèo này hình như không phải chỉ có mình nó phải chịu đựng như vậy, không ít lần nó bắt gặp bọn thằng Sơn thằng Tũn cũng phải mò ra đường canh gác để cho bố mẹ nó làm tình…

Thằng Quang thương mẹ nên ngoài giờ học nó hay đi làm thêm linh tinh kiếm tiền phụ giúp, đỡ đần cho bà Thùy. Quang chủ yếu nhặt phế liệu ở cái bãi rác to đùng bên ngoại ô thành phố, có khi nó chạy theo làm phụ hồ cho tốp thợ xây trong xóm, được bao nhiêu tiền nó cầm về đưa cả cho mẹ.

Mùa hè là mùa làm ăn của bọn nhỏ trong xóm nghèo, sáng sớm chúng nó dậy sớm từ 3 giờ để đi ra ngoài thành phố, tìm xem nhà nào có xoài, chuối, ổi, vú sữa...rồi bàn nhau làm một mẻ về bán lại cho bà Tám hàng nước đầu xóm. Trong nhóm, thằng Sơn tèo chơi thân với Quang, nó cao to nên được bầu làm đội trưởng chỉ huy chiến dịch, còn Quang trông nhỏ nhất, lại còi còi, da ngăm đen, nhưng được cái nhanh nhẹn nên lúc nào nhiệm vụ lên cây cũng được giao cho nó, có lần đang hái trộm xoài thì chủ nhà mở cửa lao ra cầm theo cái gậy rõ to, bọn kia bỏ chạy hết để mặc thằng Quang ở trên cây, may mà thằng Quang cũng nhanh trí đu người sang mái ngói nhà hàng xóm rồi lẩn mất dạng luôn trong bóng đêm. Sau này bọn nó thống nhất, đã chiến cây nào là phải hái sạch từ quả to đến quả nhỏ, nếu không từ lần sau chủ nhà chú ý sẽ dễ bị bắt, thế mới có chuyện chiều qua hàng xóm sang chơi khen nhau nhà ông có cái cây xoài nhiều quả thật đến sáng mai dậy tập thể dục đi ngang qua nhìn đã trần trùi trụi. 

Hoa quả thu hoạch được, mấy đứa đem bán cho các bà hàng nước, giá cả tính theo cân, chia nhau cũng được vài trăm một đứa cả mùa, số tiền này chia cho 3 tháng hè chả đáng là bao nhưng quả là lớn đối với những đứa thuộc diện con nhà nghèo như Quang và Sơn tèo. 

Vặt hết hoa quả trong cái thành phố nhỏ tí teo, bọn thằng Sơn lại rủ Quang đi ăn trộm sắt ở mấy hàng phế liệu, cái này khó lấy hơn nhưng nếu được một vụ thì tha hồ chia nhau. Sáng sớm hôm đó 4 đứa lóc cóc dậy từ 3 giờ, giả vờ như đi thể dục rồi đảo qua đảo lại hàng thu mua phế liệu, cái hàng rào bằng dây thép gai thì bọn nó ngồi cắt chắc mất khoảng 20 phút, không đáng ngại, quan trọng là con bẹc-giê của lão chủ nhà, không xử lý được nó thì sẽ không làm ăn được gì vì con này mà lùa thì đố thằng nào chạy thoát. Sáng hôm đó coi như nghiên cứu địa bàn, thằng Sơn tèo chỉ cho cả nhóm thấy bức tường nối sang trường tiểu học của thành phố, chúng nó đặt sẵn gạch ở đó cho cao để nếu có lỡ bị chó lùa thì sẽ nhẩy qua tường trốn sang trường rồi từ đó chuồn về nhà. 
4h sáng, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện bà bán bánh mỳ rong đang ngồi quạt than, thằng Sơn tèo hỏi cả lũ có muốn ăn bánh mỳ không tao khao ? Gớm, đói rã mồm, tự nhiên lại được mời ăn bánh mỳ pa-tê thằng nào mà chả thích. Nói xong 4 đứa ngồi vây lại bà hàng bánh gọi bánh mỳ, thằng Sơn dặn dò : Tao nói gì chúng mày cứ ờ ờ với uh uh thôi đừng có hỏi lại nhé. Rồi bắt đầu nó chém :
- Ăn nhanh về còn đi học, may mà mẹ tao bảo đi thể dục thì mang theo tiền mà ăn sáng luôn !
Cả nhóm : Ah uh… 
4 thằng, mỗi đứa làm 2 cái, thằng Quang thật thà nhất trong nhóm vì đến lúc này nó cũng chả hiểu gì, đang gặm cái thứ 2 thì tự nhiên thấy thằng Sơn bật dậy phi như ăn cướp, 2 thằng kia cũng chạy theo không quên ngoái đầu lại gọi : Quang, chạy nhanh !!!
Bà bán bánh mỳ ngơ ngác ! chẳng kịp nói lấy 1 câu, mới sáng sớm còn chưa dọn hàng xong đã gặp ngay mấy thằng ăn quỵt…
- Lần sau bọn mình đừng ăn kiểu này nữa nhé, tao cứ thấy thế nào ấy, bà ấy cũng nghèo mà… Quang vừa đi vừa trách thằng Sơn.
- Gớm, mày thương bà ấy thì ai thương cái bụng mày ? mày không thích thì lần sau đừng có ăn, thằng Sơn cự lại.
Biết không thể đấu khẩu thắng được thằng Sơn, Quang chẳng nói gì nữa, dù nghèo và cũng chả có tiền nhưng nó không thích lừa đảo một người cũng nghèo như nó và mẹ nó, thà là đi ăn trộm của mấy nhà giầu trong thị trấn nó lại thấy thoải mái.
Sáng hôm đó, Quang xin mẹ 20 nghìn, gọi là xin nhưng thật ra là tiền tiết kiệm của nó gửi mẹ, rồi lẳng lặng đi ra hàng bà bán bánh mỳ, tất nhiên bà ta không nhận ra được nó là cái thằng đã chạy làng của bà lúc sáng sớm.
- Cháu gửi bà tiền bánh mỳ lúc sáng !
Nói xong nó chạy mất !

bim gai 18

Xem bim gai 18 hay nhat 2014

Hôm đó tôi về nhà một lúc rồi mới thấy Lan về. Lan có vẻ đỏ mặt lúng túng, cả tôi cũng thấy ngường ngượng nên vợ chồng tôi tránh không nói về chuyện đó với nhau mặc dù ai cũng thừa hiểu lúc nãy khi về đã đi đâu làm gì. Phải đến hôm sau,thấy vợ đã vui vẻ thoải mái, tôi mới hỏi trêu: – thế nào, tối qua vui không. Mặt hơi ửng hồng, Lan cười tủm tỉm: – cũng….được, thế bên anh thì sao, vui chứ. Tôi cười: – vui, Hoa thì em biết rồi còn gì. Lan nhướn mày: – em biết đâu đấy, bạn với nhau chứ có xem nhau ngủ với chồng bao giờ đâu mà biết. Tôi tò mò hỏi: – thế ông Trung làm ăn thế nào, có được không. Vợ tôi lại đỏ mặt, cô gật đầu bảo: – ừ….cũng được lắm, trông người thế mà khoẻ kinh. Tôi gật gù: – khoẻ lắm à, súng ống chắc kích cỡ cũng khá em nhỉ….em sướng nhé, thế ông ý có làm em đạt cực khoái không? Lan đỏ mặt véo vào sườn tôi: – anh này, tò mò thế…thôi không nói nữa. Tôi không chịu thôi, cứ ôm lấy Lan mà cù và gặng hỏi tiếp cho đến khi vợ tôi không chịu nổi, cười rũ rượi, năn nỉ tôi dừng lại và hứa sẽ trả lời tôi. Tôi buông Lan ra không cù nữa và bảo: – được rồi, em mà không thành khẩn khai báo là anh lại cù lại đấy nhé. Lan cười: – em là em ngại anh ghen thôi, chứ em sợ gì mà không khai báo với anh. Tôi bảo: – yên tâm đi, anh không ghen đâu, nào thế em thích được mấy lần. Lan cười e ấp: – được … hai lần. Tôi hỏi tiếp: – súng ông ý to không. Lan gật khẽ: – to…to lắm, gân guốc nhìn phát kinh. Nghe Lan nói tự nhiên trong đầu tôi hình dung ra cảnh cái bộ phận giống đực đó của anh bạn tôi đang thọc lia lịa vào người vợ tôi, kể cũng xót ruột thật.