Bim gai 18

Rồi cô xin số điện thoại của cháu để khi nào có hàng mới về sẽ điện thoại cho đám bạn đến mua hàng giá khuyến mãi. Cháu không ngại ngần cho và rồi cháu biết từ lúc đó mình như lạc vào một chiếc bẫy vô hình, một thế giới khác khiến cháu chỉ ngày một lún sâu mà không thoát khỏi. Sau hôm đó, khoác lên mình bộ cánh mới, lũ cũng lớp và mấy bạn gái cứ trầm trồ khen ngợi, chẳng ai ngờ cháu lại dám ăn chơi mua quần áo đắt tiền đến vậy. Tự dưng cháu thấy sung sướng trước những lời khen đó, bọn bạn cũng bảo rằng từ giờ không lo thiếu đồ hàng hiệu mặc vì cô ấy “kết” cháu rồi.

Nhưng bị chúng chê tóc tai và phong cách “quê” quá nên cháu quyết định thay đổi một chút. Sau có hai ngày, cháu đã thay đổi nhanh chóng, biết dùng đồ trang điểm, biết chăm chút cho cách ăn mặc của mình hơn. Tự dưng, cháu được gọi là hotboy của lớp vì ăn mặc xì tai, chơi hàng hiệu, học giỏi. Rồi cô ấy nhắn tin bảo cháu qua cửa hàng để nhờ chút việc.

bim gai 18

Những ngày sau đó, Lan sex cũng dần bớt đi những đêm dài triền miên trong dục vọng, con thú hoang trong cô đã bị thuần hóa bởi ánh nhìn và tình thương yêu của một thằng nhóc, những tên đàn ông kia miệng nói yêu, mồm thề thốt nhưng chỉ sau vài lần ân ái, đạt được mục đích là sẵn sàng cao chạy xa bay, Lan sex không tiếc nuối, không ân hận, không mong đợi một điều gì cả, giữa cuộc đời đầy thị phi này, con người sống hầu như cũng chỉ lợi dụng ở nhau cả mà thôi, lấy đâu ra tình yêu chân thành mà mơ ước. Và dù có nghiện sex đến bao nhiêu, trong sâu thẳm cô cũng vẫn là phận con gái, đâu phải lúc nào cũng có thể chiều, cũng có thể hết mình với chúng nó, những đêm vui vẻ thì không sao, nhưng chỉ cần từ chối một cái thì ngay tức khắc đang là thiên thần, là bông hồng, là mèo con..Lan bỗng trở thành con đĩ, thành cái loại này cái loại kia….Đau xót, uất ức, nhục nhã và ê chề !!!

Quang chính là mảnh ghép đầu tiên giúp cho Lan sex nhận ra những vết khuyết trong lòng mình, nó chẳng bao giờ bỏ rơi cô, chẳng bao giờ lừa dối, lợi dụng hay làm cho cô phải khóc…Nhưng đã trót dấn thân vào con đường này, liệu Lan sex có còn đường quay lại, làm lại cuộc đời nữa không ? Những đêm chỉ có một mình, Lan luôn ngồi thu lu vào một góc, ôm gối và tự hỏi mình những câu như vậy !

Hồi bé, nhà chỉ có 2 mẹ con, dù chẳng giầu sang gì nhưng mẹ cũng chưa bao giờ để cho Lan phải thiếu thốn, người đàn bà đẹp đó sẵn sàng làm tất cả cho đứa con gái thiệt thòi, sinh ra đã không được nhìn mặt bố. Lan lớn lên, xinh gái giống mẹ ngay từ những năm trung học, nhưng càng lớn cuộc sống của cô lại càng yếu ớt, hàng xóm dị nghị về mẹ cặp bồ với những đại gia, gia đình bên nội thì đấu đá vì đống tài sản của cha để lại, bạn bè không ai muốn dính vào cái đứa con gái là con nhà thành phần không tốt, đám con trai trong trường thì chỉ chờ cơ hội để ăn tươi nuốt sống con bé còn chưa kịp lớn…

Thế rồi sau lần đầu tiên Lan đánh nhau trong lớp, mẹ đã giam giữ Lan, quản thúc chặt chẽ mọi hành động, đi học xong là về nhà, không giao du, không tiếp xúc, lúc nào cũng dặn dò không được tin bất kỳ ai…Tuổi thơ cô bắt đầu bị bó buộc trong 4 góc tường, sống vật vờ như linh hồn ngay giữa căn nhà mình.

Lên cấp 3, sự u buồn lại càng làm tăng vẻ đẹp cho Lan, đôi mắt to tròn, những đường cong trên cơ thể đã khiến Lan nhận được nhiều sự chú ý. Những thằng con trai mới lớn luôn rỉ vào tai cô toàn lời ong bướm, hãy là cánh chim đi em, hãy tự do đi, theo bọn anh, hãy sống cuộc sống mà mình khao khát… 

Mẹ đã đánh Lan một trận thừa sống thiếu chết chỉ sau có 1 lần Lan dám bỏ học đi đàn đúm với bọn con trai, nhưng Lan không sợ, những lần đi chơi như thế xuất hiện mỗi lúc một nhiều hơn, thủ đoạn hơn, tinh vi hơn, hiềm khích giữa 2 mẹ con xuất hiện ngày càng gay gắt, tất cả đều đến từ những lời kích động của những kẻ tự xưng là anh trai tốt, bạn bè thân thiết, anh là người lớn biết suy nghĩ…

Và rồi một ngày, khi vụ cặp bồ của mẹ bị vỡ lở, gia đình bên nội xúm vào lấy hết những gì cha để lại, Lan đã chẳng còn thiết tha những thứ được gọi là tình máu mủ, cô khao khát sự tự do, khao khát cuộc sống chim trời, những ham muốn về thể xác đã biến Lan thành một con người hoàn toàn khác lạ. Thật may, sắc đẹp của Lan đã làm xao động một gã có vai vế ở cái tỉnh lẻ này, hắn đưa Lan về đây và yêu Lan thật lòng, có lẽ đó cũng là ánh sáng heo hắt nhất trong đường hầm đầy u tối của cuộc đời Lan. 

Một cánh chim lần đầu chạm vào bao la sẽ vỡ òa trong niềm vui được tự do tung bay nơi đất trời khoáng đạt. Nhưng đến một lúc nào đấy, sự tự do sẽ chỉ còn gánh nặng khi đôi cánh trĩu mệt mà chẳng thể tìm được bến đậu cho đời mình. Đôi khi Lan thầm nghĩ, một chú chim bị giam nhốt trong ***g son, liệu có thực sự bất hạnh không? Có lẽ là có, nhưng cánh chim trời như Lan chưa thể nào hiểu thấu được thôi….

Trở lại với thực tại, trong cơn miên man, chới với chẳng có điểm tựa nào đó, bỗng nhiên Lan cảm nhận được một hơi ấm ngay bên cạnh mình :

- Đầu chị nóng như lò than vậy, chị lại sốt nữa rồi !!! đôi bàn tay gầy gò nhỏ bé của Quang đã sở lên đầu của Lan tự lúc nào !

- Sao đêm qua đi ngủ mà chị không đóng cửa à ? không sợ trộm vào khuân hết đi sao ? vừa lục tủ thuốc, vừa rót cốc nước một cách quen thuộc, Quang làu bàu mấy câu trách móc.

- Nhà có cái đếch gì mà lấy, có cái xác bà cô già này có đứa nào vác đi được thì càng tốt…

- Mà từ sáng đến giờ chị ăn gì chưa ? nhìn cái mặt là biết nhịn đói rồi, để em pha mỳ tôm cho chị đã, ăn xong rồi mới được uống thuốc.

Nhìn thằng bé chạy đi chạy lại lon ton trong nhà, Lan vừa vui lại vừa buồn, những tháng ngày hành xác vừa qua đã khiến sức khỏe cô kiệt quệ, may mà có Quang, lúc nào cũng ở bên những khi Lan mệt mỏi nhất !

Một tay bật bếp, tay kia xách ấm nước, Quang lẩm nhẩm một mình - Lúc nãy vừa sang, hình như ngủ mơ, em thấy chị gọi mẹ đấy !

Một chữ mẹ - khiến Lan sex bỗng giật mình, gần 10 năm nay, chưa đêm nào Lan thấy nhớ mẹ, cô cũng đã rất lâu rồi không nghĩ đến mình là người còn có 1 gia đình ở đâu đó, không muốn khóc nhưng nước mắt cứ trào ra, vì sao lại thế ? sao lại phải khóc khi mà đây là sự lựa chọn của chính mình kia mà ? chẳng phải rất nhiều lần mình đã tự nhủ không bao giờ được phép hối hận một khi đã dấn thân rồi hay sao ?

Bát mỳ tôm nóng hổi vừa được pha xong, khói bay nghi ngút được Quang cẩn thận đưa đến tận tay cho Lan sex, khẽ nhìn qua thấy những giọt nước mắt, Quang thương chị lắm, chẳng nói được gì chỉ vỗ vỗ vào vai :
- Ăn đi chị này !
- Uh, để đấy rồi chị ăn, chán thật, cứ ốm suốt, mà lần nào cũng phải nhờ đến em chăm cho.
- Mẹ em bảo, chị chỉ có 1 mình, dù có thế nào cũng vẫn là phận con gái, nếu chị em chơi với nhau bình thường thì giúp nhau những lúc khó khăn…

Lan sex múc một thìa, thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa vào miệng nuốt cái ực, cả chiều qua đến giờ chả ăn gì, người cứ lả đi, ăn quà cả ngày quen rồi nên nhịn cái là biết ngay !
- Mẹ em không ghét và xem thường chị ư ?
- Không, em kể chuyện của chị cho mẹ nghe rồi, mẹ chỉ bảo thương chị hơn là đáng trách thôi. 
- Thương chị ư ? chị thì cần gì ai thương…đôi mắt của Lan sex sau câu nói đó lại quay đi, Quang cũng không nói thêm lời nào…

Trởi lại đổ mưa !!!

“…Tận sâu thẳm tâm hồn em là những vết cắt. Em đi qua tháng năm với những sự chia lìa. Đôi khi tự mình gặm nhấm nỗi đắng cay khi cuộc đời, người đời lần lượt cứ thế quay lưng. Cũng có khi sợ hãi cái vị thế đơn độc của mình vô cùng.
Có những đêm dài không ngủ, cồn cào trong mình là một khao khát. Gì ư? Thèm nghe tiếng người, thèm nghe ai đó nói bất cứ điều gì. Để làm gì ? Để nhận diện được mình, để chắc rằng bản thân thực sự đang sống, đang hiện hữu tồn tại trong cuộc đời, trong nhân thế - không phải là một bản thể bơ vơ, bị quên lãng. Em đã quen một mình, quen sự lanh nhạt, quen ngờ vực kị nghi. Quên cách yêu, quên mất cảm giác được yêu, quên sự dịu dàng của vỗ về, sự ấm nồng của sẻ chia. 
Trong các câu chuyện cổ tích, luôn có những nàng công chúa bất hạnh, cũng luôn có những chàng hoàng tử hoàn mĩ , họ tìm thấy nhau, bù đắp cho nhau và kết thúc bao giờ cũng là một cuộc sống toàn vẹn vô cùng. Chàng hoàng tử sẽ lại đưa công chúa của mình về với vị trí lẽ ra là của cô ấy, họ sống đời vương giả bên nhau cho đến trọn kiếp người. Câu chuyện trong mơ thời thơ ấu, có lẽ ít nhiều đã thấm vào tâm hồn những cô gái trẻ. Với em, giấc mơ lớn nhất, giấc mơ bỏng rát nhất là được đổ đầy những khoảng trống rỗng trong mình. Người đàn ông thương yêu của em, anh ấy có thể là người đàn ông rất nhiều khiếm khuyết, nhiều nỗi lo toan, anh ấy có thể vấp ngã không ít lần trong đời, nhưng chỉ cần anh ấy có thể nắm chặt tay em, kéo em về phía mình, dẫn đưa em trở lại với cuộc sống mà em đã đánh mất từ lâu…”

Đó là những dòng nhật ký gần như là cuối cùng mà Lan sex đã viết, con người ta dù có xấu xa đến đâu, khốn nạn đến đâu nhưng sâu thẳm vẫn còn một bản ngã, vấp váp không thể khiến họ mãi lún sâu vào vết bùn tăm tối, nếu có cơ hội sao không thể làm lại cuộc đời mình, dù khó khăn, dù nhục nhã nhưng quan trọng là ta sẽ sống tiếp vì ai, vì điều gì ? 

Câu chuyện của Quang và Lan sex rồi cũng đến ngày kết thúc….

bim gai 18

bim gai 18 la gi ?

Sáu giờ sáng hôm sau Minh đã dậy rồi, cả đêm nó thao thức mãi với hình ảnh trần truồng của mẹ cứ lởn vởn trong đầu , tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng nó cũng đã làm cái “chuyện ấy” rất nhiều lần rồi, nhưng chưa có lần nào nó cảm giác “đã” như lần này cả, cái cảm giác lâng lâng rất khó diễn tả bằng lời… Mãi đến gần sáng nó mới chợp mắt được một tí, thức dậy nó làm vệ sinh cá nhân xong rồi đi xuống nhà dưới và không thấy ai ở phòng khách cả, chắc là bố, mẹ và chị My – chị gái nó- vẫn chưa dậy vì vẫn còn sớm mà, thường cả nhà 7 giờ thiếu 15 mới có mặt đông đủ tại phòng ăn, sau khi ăn xong thì mỗi người một công việc, bố mẹ Minh thì đi làm, còn Minh và chị My thì đến trường. Mà còn chị Mận đâu nhỉ ? Minh đưa mắt tìm kiếm mà không thấy. Nó vẫn còn thắc mắc không hiểu là tại sao tối qua chị Mận lại biến thành mẹ được nhỉ ? Minh đi vào bếp tìm chị Mận, nó thấy mẹ đang đứng bên bệ bếp với một món gì đó, nó chào mẹ một tiếng:
- Chào mẹ !
- Chào con ! – Bà Mai cố gắng lấy giọng bình tĩnh và không quay đầu lại.
Minh ngồi xuống bàn ăn ngó nghiêng. Cả hai mẹ con đều im lặng vì không biết bắt đầu câu chuyện ra sao. Một lúc sau, Minh phá tan bầu không khí :
- Chị Mận đâu rồi hả mẹ ?
- Bà ngoại con mệt, tối qua mẹ kêu chị Mận qua giúp bà . – Bà Mai từ tốn trả lời .
- Àh … 
Minh không nói thêm gì cả, nó đã hiểu lý do chị Mận không có nhà. Nhưng nó vẫn chưa hiểu là tại sao tối qua mẹ nó lại nằm trong phòng chị của Mận để cho nó hiểu lầm mẹ là chị Mận, và nhất là tại sao khi nó dám làm “ chuyện vợ chồng” với mẹ, mẹ lại không hề có phản ứng chống cự, mà ngược lại mẹ rất “ nhiệt tình” hửng ứng làm “ chuyện ấy” với nó . Tuy trong long Minh có rất nhiều thắc mắc nhưng nó không dám mở miệng hỏi mẹ…
Minh nhìn mẹ nấu ăn, ánh mắt Minh bắt đầu xăm soi cơ thể mẹ - cơ thể mà tối qua nó đã được “ làm chủ” một cách trọn vẹn như một người chồng… Ồ, phải nói là mẹ rất thon thả và gợi cảm, lâu nay Minh rất kính trọng mẹ, Minh cứ nghĩ mẹ là bậc trên đáng kính nên Minh không dám chú ý mẹ lắm. Nhưng sau buổi tối định mệnh hôm qua, giờ thì Minh nhìn kỹ mẹ hơn, quả thật là bất ngờ. Mẹ cũng là một người đàn bà, sáng nay mẹ lại bận bộ đồ nhìn cũng hợp quá chứ, chất vải mềm và mỏng ôm sát những đường cong tuy đã hơi đẫy nhưng vẫn còn khêu gợi lắm. Một phụ nữ 37 tuổi như mẹ quả là cũng hiếm. Minh nhìn chằm chằm vào đôi mông tròn căng núng nính của mẹ. Quần lót bên trong của mẹ hằn lên mông trông rõ mồn một, nhìn rất là khêu gợi, trong lòng Minh lại trào dâng những thèm muốn khát khao cháy bỏng với mẹ, cảm giác của tối qua lại ùa về, đôi mắt Minh cứ dán vào eo lưng và đôi mông to tròn căng trong quần của mẹ…
Mẹ Minh với rổ rau sống đặt xuống sàn và ngồi xổm xuống để nhặt rau. Ôi chao ơi, khi mẹ dạng chân ra để kéo rổ rau lại, đập vào mắt Minh, giữa hai đùi của mẹ, “cái ấy” hằn lên rõ nét lộ rõ cả khe, hai múi căng dầy nhức mắt. Tim Minh đập nhanh, *** của mẹ Minh đấy – cái mà tối qua Minh đã được “ làm chủ” một lần, nổi rõ mồn một giữa hai đùi. Nghĩ đến cái *** đang ẩn sau lớp vải kia làm Minh rạo rực. Trông thích thật, nhìn cái cổ áo khoét rộng nữa kìa, để lộ phần trên của hai bầu vú bị ép bởi hai đầu gối vun cao lên, tròn căng, trắng lốp…

Bà Mai biết là thằng con vẫn đang nhìn mình, bà không dám nhìn con, trong lòng bà đầy ngổn ngang và bối rối, bà không biết phải nói chuyện với con như thế nào nữa. Tối qua bà đâu có ngủ, bà thức và khóc suốt cả đêm, bà không thể ngờ chỉ vì sai lầm của mình mà bà đã làm một chuyện tày đình với chính con trai ruột của mình, cũng may là ông Mạnh dạo này có thói quen ngủ ở phòng làm việc nên không hay gì cả. Trong đầu bà Mai cũng thắc mắc tại sao người vào phòng con Mận tối qua lại là thằng Minh – con trai bà, và con trai bà chỉ mới có 15 tuổi đầu thôi, mà sao nó lại rất rành “ chuyện của người lớn” như vậy, nó làm ”chuyện đó” rất tuyệt vời, như là một người đàn ông thực thụ, nó đã làm bà sướng ngất trong đê mê, đến giờ ngườibà vẫn còn rạo rực, bà vẫn cảm nhận được cái của nó trong *** của bà, nó cứng ngắc, to, dài và nóng hôi hổi… 

Nếu tối qua người đó là chồng bà, nếu tối qua đó là một người đàn ông hoàn toàn toàn xa lạ, và nếu Minh không phải là con bà thì … Đầu bà Mai như muốn nổ tung, bà không tài nào ngủ được, còn con Mận lại không có nhà nên bà dậy sớm để chuẩn bị bữa ăn sang cho chồng con. Chỉ một lát, bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong, không nói câu nào với Minh bà Mai đi vào nhà tắm đóng cửa lại. Bà muốn chuyện hôm qua với bà chỉ là một giấc mơ mà thôi….

Còn Minh, nó thấy mẹ đã vào nhà tắm và đóng cửa, bố và chị giờ này chắc vẫn chưa dậy, cảm giác ham muốn được nhìn thấy mẹ trần truồng lại tràn vào trong nó,và nó quyết định làm liều… Minh đi lại nhà tắm, cúi xuống và ghé mắt qua lỗ khóa nhìn vào phòng tắm. Mẹ Minh vẫn còn mặc quần áo, đang chổng mông cọ cái bồn tắm. Tim Minh đập thình thịch, Minh có giác cảm rạo rực, Minh sắp được thấy mẹ ruột của mình cởi áo quần trần truồng ra ngay bây giờ. Dù là tối qua nó đã được “làm chồng” mẹ một cách trọn vẹn, nhưng là với bóng đêm, nó chỉ cảm nhận và không được thấy gì cả, dù biết đó là thật nhưng nó cứ có cảm giác như là một giấc mơ…

Đấy, mẹ đã cọ xong rồi, đang đứng thẳng lên chậm rãi mở từng khuy áo một. Hồi hộp quá, mẹ đứng xoay lưng lại phía Minh đang từ từ gỡ cái áo tụt xuống khỏi vai để lộ ra khoảng lưng trần trắng loá. Cái áo lót màu đen nổi bật trên làn da trắng. Ôi, mẹ ơi… làn da mẹ trắng quá, mẹ vắt cái áo lên thành bồn tắm và đưa tay ra sau lưng mở móc khoá cái áo lót, mẹ tuột nó qua cánh tay và cũng vắt nó lên thành bồn tắm. Hai bàn tay mẹ nhẹ nhàng tụt quần xuống khỏi mông, và cả quần lót nữa. Cặp mông của mẹ lộ ra trắng phau, to tròn núng nính, mẹ nhấc chân kéo từng ống quần ra. Chao ôi, sao mà làn da mẹ trắng thế, trông nõn nà chẳng kém gì thiếu nữ, tuy người mẹ có hơi đẫy. Mẹ trèo vào bồn tắm, đứng trong đó và gạt van mở vòi sen trên đầu, nước xoè ra phủ lên thân thể mẹ đang quay lưng lại phía Minh. Minh nóng lòng muốn thấy thân thể phía trước của mẹ xem đôi vú của mẹ có còn thon gọn, căng đầy không, háng mẹ có nở rộng không và cái *** mẹ ra sao, mu *** mẹ có nổi cao lên, lông *** mẹ rậm hay thưa… Mẹ vẫn đứng như thế, ngửa cổ kỳ cọ trước ngực, chậm rãi, tỉ mỉ …

Hồi lâu sau, như thể chiều theo lòng mong mỏi của thằng con trai, mẹ Minh xoay người lại để nước xối xuống lưng mà vòng tay ra sau kỳ cọ. Minh dán mắt vào háng người mẹ ruột… Ôi cái *** mẹ lông nhiều quá, mu thì trắng phau, vồng lên nhức mắt. Đẹp thật, mẹ đã có tuổi rồi mà thân hình mẹ vẫn đẹp thế kia àh ? Bố mình sướng quá, đêm nào cũng được ôm ấp một bà vợ như thế. Hai đùi mẹ thon thả, trắng ngần, cái mu *** hình tam giác nổi phồng ở giữa... Nước từ trên người mẹ dồn xuống “chỗ ấy” chảy thành dòng xuống bồn, róc rách. Lông *** mẹ nhiều lại ướt dính vào mu nên trông lại càng khêu gợi và khe *** mẹ trông lại càng rõ. Hai vú mẹ đã hơi chảy nhưng vẫn giữ được phom, đầy đặn…

bim gai 18

………Bên ngoài khu vườn đã có nhiều điêu xáo trộn .chả là trong làng bỗng xuất hiên mấy anh thợ xẻ mua gỗ đi rảo khắp quanh làng , nhà nào có cây cổ thụ . gỗ xẻ ván , làm nhà được họ đều kì kèo mua hết , cây mít già bên vườn nhà chị tiết mấy năm nay tự nhiên không ra quả , bà tiết đã bán cho họ với giá mấy trăm ngàn , kiểu mua cũng lạ . đào rễ , chặt cây , họ dùng rìu đẽo hết gỗ rác bên ngoài , để lại phần thân gửi lại chủ nhà , nhìn cây gỗ chỉ còn phần lõi như như con cá đã lóc hết thịt trơ xương , ngày đôi ba lần anh chủ toán thợ đẹp trai có hàm râu con kiến lội qua hàng rào sang vườn nhà ông tiện kì kèo đòi mua mấy cây ăn quả 

Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn . 

tôi ngồi gần bên hỏi ông

ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán 

trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây 

ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không 

tôi lắc đầu 

ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc 

cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi 

cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được 

tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì 

họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ 

ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn 

ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à 

không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy 

à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười 

thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông 

nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được 

khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận 

buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm 

chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa 

số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng 

chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào 

mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ 

nắng dịu …tiến ơi 

tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị 

chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm 

có ra đồng không 

đi làm gì , 

đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à 

làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại 

cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc 

xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp 

cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo 

mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm 

tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không 

chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có . 

tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần 

chị bảo nhìn gì lâu thế 

chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì

thì gì 

thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …

mơ màng thế …

mà tiến nói thật à , em thấy thế à 

thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng 

…………………………………….---===…………………………………...

Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối 

Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …

Ù oà …….

Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ 

Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi 

Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….

Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng 

Cút ngay …bịch bịch ….chát 

ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch 
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy 

hay mình ra xem sao đi chị 

kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng 

tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp 

phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra 

bim gai 18

Xem bim gai 18 hay nhat 2014

Cuối cùng điều tôi sợ nhất cũng đã đến, hôm nay là ngày a Việt vào đón Ly, tôi sợ rằng tôi sẽ mất em mãi mãi, không biết đến bao giờ tôi mới có cơ hội được gặp em. Nhìn L vui vẻ chuẩn bị đi về mà lòng tôi đau quá, một nỗi đau không thể nói nên lời. Tôi cũng lăng xăng để chuẩn bị quần áo cho cháu nó mà làm sao nó hiểu nỗi lòng của tôi. Bữa cơm thân mật để tiễn L lên đường, tôi không hiểu tâm trạng của L như thế nào nữa, trước lúc chia tay L chỉ ôm tôi 1 cái. L nói với tôi câu “tạm biệt”, sao nghe câu này mà lòng tôi đau quá, nỗi đau quá chất chứa quá nhiều trong lòng. Tôi rất muốn khó nhưng vẫn cố cười, tôi nói với L rằng nên về thăm quê nhiều hơn ….

Nhìn bóng dáng chiếc xe khuất dần mà chân tôi không thể nhấc nổi, tôi chỏ biết chôn dấu nỗi buồn trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài. Nhìn những nét chữ tròn trịa, nhớ lại nụ cười nhớ lại khuôn mặt trắng xinh của em mà tôi không thể cầm nổi nước mắt. Đã có đêm nỗi nhớ ấy đã khiến tôi gục đầu xuống gối mà khóc, những giọt nước không biết có đủ để trời cao hiểu hết tâm chân tình của tôi dành cho cháu tôi hay không. Tôi biết giữa tôi và L sẽ chẳng thể có kết cục tốt đẹp dẫu L có mến tôi đi chăng nữa, tôi luôn tự nhủ lòng mình rằng phải quên L đi, phải quên L đi. Tôi vùi đầu vào học và những trò chơi điện tử online trên mạng chỉ để cố quên em. Tôi vẫn hay gọi điện cho L, vẫn hỏi thăm tình hình của L, L vẫn vô tư khi xem tôi như một người chú. Tôi tự nhủ sẽ tìm kiếm một ai đó xinh đẹp nết na như L để về làm vợ….

Rồi thời gian nào cũng làm mọi vết thương lành, tôi cũng thế. Tôi dành cho L một phần trong trái tim tôi để khắc ghi L. Tôi cũng tìm lại thăng bằng trong cuộc sống, tôi cũng hi vọng rằng sẽ có một ngày nào đó sẽ gặp lại L. Nói về gia đình L, thực ra tôi nghe bố tôi kể ngày xưa khi anh V lấy vợ thì ba má anh cũng đã ra sức ngăn cản và nói rằng sẽ từ mặt anh nếu như anh lấy mẹ L bởi vì hai bác ấy nhận ra rằng má L không phải là một người tử tế. Hai anh chị vẫn đến với nhau và đi ra một tỉnh khác sinh sống, có lẽ anh Việt không ngờ lời hai bác đã đúng khi một đêm chị đã ra đi và để lại bé L cho anh với hai bàn tay trắng, có lẽ chị không thể chịu nỗi cuộc sống nghèo đói này. Anh Việt đã nỗ lực làm giàu trên mảnh đất nghèo nàn ấy, anh cũng đã gặp chị ấy nhưng nhất định không cho chị gặp bé L bởi anh sợ sẽ lại mất nó. 
Mới đó mà cũng đã hơn 4 tháng kể từ này tôi chia tay L, tôi vẫn chưa thể quên được L. Hôm nay là những ngày đầu tháng chạp, những chuyến tàu xe đưa những người con phương xa để đón một cái tết bên gia đình. Tôi hồi hộp gọi điện cho L để hỏi thử tết này có về không, câu trả lời tôi nhận được là L đang thuyết phục bố để được đón tết ngoài quê. Nghe câu này mà lòng tôi thật rộn rã, đây là lần đầu tiên L về quê hương đón tết, vậy là sau chuyến về quê hồi hè đã để lại ấn tượng gì đó trong L nên muốn về thăm quê. Tôi quá hạnh phúc, tôi chỉ muốn hét lên để mọi người biết rằng tôi đang hạnh phúc đến nhường nào. 
Hôm nay là 14 tháng chạp, tôi về nhà nội để chuẩn bị mồ mã tổ tiên chuẩn bị cho cái tết ( ở quê tôi là chạp mã) và ông nội tôi cúng tất niên luôn… Tôi chở em gái tôi trên chiếc xe cup mà bố tôi vừa mua cho tôi, đường thì xa tôi phải đi gần tiếng rưỡi đồng hồ mới tới nơi, công nhận quê nội trong lành hơn chỗ tôi nhiều, vì chỗ tôi ở trung tâm thị xã nên xe cộ rất nhiều. Tôi chở em tôi trên con đường làng quen thuộc không hiểu một cái gì đó trong lòng mà tôi cảm thấy thật rộn rã có lẽ tôi đang vui khi hay tin L sẽ về quê đón tết. Nhà nào cũng không khí đón tết rộn ràng nên lòng tôi cảm thấy thật sảng khoái. Bước vào nhà nội tôi nghe tiếng trẻ nhỏ đùa vui rộn ra, thím tôi và cô tôi đang chuẩn bị cho bữa cúng cơm này, tôi phải quản lũ nhỏ để tụi nó không quậy phá bàn thờ nơi ông nội tôi đang chuẩn bị cúng. Tôi không phải vác cuốc ra mà để dãy cỏ mà chỉ trông lũ nhỏ. Ai gặp tôi cũng hỏi sao hôm nay ba má tôi không về tôi vội vàng đáp luôn là bố mẹ tôi sẽ về sau. Tôi xuống bếp để tìm C ( đứa em họ của tôi ), tìm hoài không thấy vì bình thường nó là đứa chăm chỉ luôn phụ giúp mọi việc mà hôm nay lại không thấy nên hơi lạ. Tôi kêu thằng Q ra mà hỏi nó bảo em nó đang bị sốt nằm ở nhà, tôi hỏi nó có ai ngoài đó không thì nó bảo không. Như mở cờ trong bụng tôi bảo thằng Q chăm coi mấy đứa nhỏ để tôi về nhà nó xem em nó thế nào. Tôi chạy một mạch đến nhà chú tôi. Căn nhà vẫn thế vẫn cũ kĩ có lẽ chú tôi bận việc những ngày cuối năm nên không kịp sửa sang nhà của. Cái cửa chính thì bị cái đòn gánh cài chặt bên trong, bực mình tôi phải chạy vòng từ cửa dưới, nhà cửa gì mà dơ quá, hình như chắc cũng ít khi quét dọn. 

Tôi thấy C nằm trên giường, từng hơi thở nóng ran, tôi sờ trán nó nóng ran, không hiểu con bé sốt thế này mà không có ai ở nhà cả công nhận chú thím tôi vô tâm thật. Từng hơi thở nặng nhọc và nóng ran thở ra, tôi thấy tội nghiệp cho con bé quá. Nhìn thấy không có ai ở nhà, tôi thử đánh lớn tiếng thử xem nó có dậy hay không. Tôi chạy xung quanh nhà thử có ai không, tôi cho tay vào mền và đặt lên bụng nó, hơi thở của tôi gấp gáp hơn, tim tôi đạp tình thịch, tôi không thể kìm chế những ham muốn tầm thường của con người. Tôi luồn tay tôi vào cái áo của nó, da nó nóng ran, tôi lần lên cái áo lót của nó, tôi nhẹ nhàng luồn tay xuống áo lót ấy và đặt tay lên vú của nó. Chắc nó mới học lớp 8 nên hình như ngực của nó cũng chưa to lắm, tôi vân vê hai nhủ hoa còn đang phát triển trên tay, tôi đổi hai vú liên tục. Tôi không ngừng quan sát nó, chắc nó nhận ra có cái gì đó trong người mình, nó kéo hai tay tôi ra ngoài nhưng mắt không màng mở ra. Tôi nhẹ nhàng cho tay vào quần nó, tôi xoa hai cái mông tròn lẳn của nó. Hôm nay nó bị đau nên tôi cảm thấy không được hứng thú cho lắm. Tiếng bước chân làm tôi giật mình, tôi nhìn xem thì là thím tôi, tôi vội rút tay ra khỏi cái quần nó. Thím tôi mang tô cháo vào cho C, tôi hỏi thím tôi “ sao con C sốt cao vậy thím nó bị nhiễm lạnh hả”. Thím tôi vô tư bảo “nhiễm lạnh gì đâu thực ra lần đầu có kinh nên nó sốt như vẫn đó, vài bữa là khỏe ngay ý mà”. Bây giờ tôi mới biết khi có kinh lần đầu bị sốt cao như thế. Thím tôi bảo tiếp “ông nội cúng rồi đó với lại ba má cháu về rồi cháu vô nhà nội đi”. Tôi chạy một mạch về nhà nội của tôi, tôi không thể không suy nghĩ về C đặt biệt là những gì tôi vừa làm với C. Tôi tìm mãi mà không thấy thím tôi đâu cả, chắc ở ngoài nhà chưa vô. Tôi chạy ra nhà chú thím và bảo thím vào ăn cơm để tôi trong hộ bé C. Hình như C cũng đỡ rồi thì phải, lúc tôi vào thì thấy C đang ăn cháo, khuôn mặt trắng bệt, môi tím tái, đầu tóc rối bù khác hẳn với bình thường. Thím tôi vô nhà nội, tôi ở lại với C. Đợi C ăn xong tôi dọn dẹp xuống nhà bếp, tôi quay lên thì thấy C đang nằm quay mặt vào tường, tôi nhẹ nhàng nằm bên cạnh C. Có lẽ C cũng cảm nhận được hơi thở nặng nề của tôi nằm kề bên. Tôi cho tay vào và xoa cái lưng nóng vì sốt của C, C quay lại và hất tay tôi ra ngoài, vẻ mặt của C nhăn lên làm vẻ khó chịu và không thích hành động của tôi. Tôi tiếp tục cho tay vào vạt áo của C, vì bị sốt nên C không thể đủ sức để chống lại với sức trai của tôi. Tôi cho tay vào ngực và bắt đầu sờ bóp đủ kiểu, tôi vê hai đầu nhủ hoa nhỏ xíu đang phát triển của C. C nằm yên chịu trận C sợ chứ không phải đồng ý với tôi, tôi định kéo áo em lên để chim ngưỡng cặp vú em thì em kiên quyết không cho. Tôi không dám ép nó vì sợ, nó quấn mền thật chặt và nằm vào gốc tường. Tôi uất ức ra cây nhãn gần nhà để cả hết những thứ mà con cu căng cứng của tôi đang chứa. Lúc đó lũ em họ tôi kéo ra nhà chú nên tôi không còn cơ hội nữa, tôi thất thỉu đi vô nhà nội.
Thời gian cứ chậm chậm trôi trong sự mong chờ của tôi, tôi mong chờ từng ngày từng phút cái ngày L về. Bữa 28 tháng chạp tôi nhận được điện thoại của L báo rằng em đã về đến nhà chú ( là chú ruột của L). Tôi thất vọng khi nghĩ rằng L sẽ vô tôi đầu tiên. Tôi xin bố mẹ về nội để dọn dẹp nhà cửa ( nhưng thực ra để gặp em ), bố mẹ tôi không cho bởi vì nhà nội tôi quá xa đi một mình thì không thể yên tâm được. Tôi lại thất vọng và mong ngày mùng một tết. 

Những chùm pháo hoa bắn lên bầu trời, những câu hát happy new year, làm tâm trạng con người vui vẻ hẳn lên. Một năm mới lại về với tất cả mọi người, những lời chúc nhau những ly rượu mà lòng người thêm rộn rã. Tôi chỉ mong sao đến sáng thật nhanh để về nội, để gặp lại cô cháu gái L của tôi. Sáng mùng một tôi kéo mọi người trong nhà dậy thật sớm để về nội chúc tết. Ba má tôi cũng không thể không ngạc nhiên bởi mọi năm tôi là người dậy muộn nhất. Về nhà nội thì đã thấy anh V là cháu L đến thăm tự lúc nào. Tôi gặp lại L, sau 4 tháng L vẫn không thay đổi gì. Khuôn mặt ấy làn da trắng nõn nà ấy chỉ có đầu tóc là thay đổi nên nhìn em có vẻ tiểu thư hơn nhiều. Lúc gặp tôi thì L tỏ ra hồ hởi thì tôi càng cố tỏ ra lạnh nhạt bấy nhiêu, tôi không vồ vập như em. Em kể với tôi mọi chuyện từ chuyện trường lớp, bạn bè của em đến những chuyện vớ vẩn, em nói với tôi rằng chỉ có tôi là người trả lời những câu hỏi vớ vẩn và ngốc xít của L. Chúng tôi không nói chuyện lâu với nhau được và em xin phép đi về trước để thăm bà con lối xóm. Lần này tôi cảm thấy mình không quá hồi hộp như mình nghĩ, tôi cũng lấy lại cảm giác khi có L rồi L lại đi. Trong dịp tết tôi chỉ gặp L 1 lần, và 1 lần anh Việt vô nhà tôi những không có tôi ở nhà. L phải vô sớm để kịp đi học. Có lẽ cái tết năm ấy khá đặc biệt với lòng tôi khi có L về và tôi cũng rất hi vọng mình trở thành người đặt biệt trong lòng L.

[X] Close.